Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 6: Hòn Đá Nhỏ

Đăng: 21/05/2026 08:25 2,801 từ 2 lượt đọc

Bảy ngày đã trôi qua.
Mặt trời xuyên qua khe hở của nhà chứa củi, chiếu lên một thân hình gầy gò đang ngồi xếp bằng. Bảy ngày trước, Vi Hoàng vẫn còn là một dược nô hôi hám, ngủ trên ổ rơm ẩm ướt. Bảy ngày sau, hắn là dược đồng tạp dịch của Dược Phòng, và nơi ngủ của hắn được "ưu ái" chuyển đến phòng chứa củi khô ráo này.
Không còn mùi hôi thối của mồ hôi và tuyệt vọng. Ở đây, chỉ có mùi nhựa thông và gỗ khô.
Trời còn chưa sáng hẳn, tiếng chuông báo thức của Dược Đường còn chưa vang lên, nhưng Vi Hoàng đã tỉnh. Hắn không vội dậy. Hắn nhắm mắt, sắp xếp lại mọi thứ trong bộ não của mình.
Bảy ngày qua, hắn đã chứng minh được giá trị đầu tiên của mình. Lô Huyết Sắc Trùng sấy khô theo phương pháp của hắn, không một con nào bị mốc, không một con nào bị mọt. Triệu Trung đã có thể giao nộp cống phẩm một cách hoàn hảo.
Hôm nay, Triệu Trung chắc chắn đang có tâm trạng rất tốt.
Và một tâm trạng tốt, chính là thời cơ hoàn hảo để gieo xuống một hạt giống tham vọng lớn hơn.
Vi Hoàng đứng dậy. Hắn đã được tắm rửa, quần áo tuy vẫn là vải thô, nhưng sạch sẽ. Hắn chỉnh lại trang phục, rồi bình thản bước ra ngoài, đi về phía Dược Phòng.
Hắn đến Dược Phòng, thấy Triệu Trung đang khoan khoái nhấp một ngụm trà sớm. Triệu Ngũ và vài đệ tử tạp dịch khác đang cúi đầu sắp xếp sổ sách, không khí rõ ràng đã dễ thở hơn bảy ngày trước rất nhiều.
"Tiểu nô Vi Hoàng, vấn an Triệu Trung sư huynh." Vi Hoàng quỳ xuống, dập đầu một cách chuẩn mực.
Triệu Trung liếc nhìn hắn, ánh mắt đã bớt đi rất nhiều sự khinh rẻ, thay vào đó là một sự hài lòng không che giấu. Gã phất tay: "Đứng lên đi. Chuyện sấy thuốc ngươi làm tốt lắm. Lô hàng lần này, Bổn gia rất hài lòng."
"Đó là do sư huynh anh minh, chỉ đạo đúng cách," Vi Hoàng lập tức ném ra một câu nịnh hót vừa phải, không quá lố. Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt thành khẩn. "Bẩm sư huynh, về 'Huyết Tinh Phì' mà tiểu nô đã trình bày, tiểu nô đã tìm ra nguồn nguyên liệu."
Ánh mắt Triệu Trung lập tức tập trung lại. Đây mới là chuyện chính. "Ở đâu?"
"Bẩm sư huynh, ở Phế Linh Huyệt."
Triệu Trung nhíu mày. Phế Linh Huyệt. Nơi vứt bỏ rác rưởi. Nhưng gã là người của Triệu gia, một gia tộc phụ thuộc Huyết Sa Các, gã không có sự ghê tởm của đám chính đạo. Gã chỉ quan tâm đến hiệu quả. "Nguyên liệu ở đó... dồi dào không?" (lúc này Triệu Trung đã biết nguyên liệu chính là cái gì)
"Dạ, dồi dào không kể xiết," Vi Hoàng đáp, giọng nói ẩn chứa sự kích động. "Chỉ cần sư huynh cho phép, tiểu nô đã mạo muội vạch ra một kế hoạch. Nếu được thực thi, tiểu nô đảm bảo, trong vòng ba tháng..."
Triệu Trung nheo mắt. "Ba tháng?"
"Vâng!" Vi Hoàng ngẩng đầu, đây là thời khắc hắn chờ đợi. Bộ não của hắn bắt đầu tuôn ra những dữ liệu đã được tính toán kỹ lưỡng.
"Tiểu nô cần quyền điều động nhân công. Kế hoạch dự kiến chia làm ba bước. Bước một, thu thập và xử lý nguyên liệu thô. Bước hai, điều chế 'dược dẫn' bí mật. Bước ba, bón phân theo thời gian biểu nghiêm ngặt, cách ba ngày một lần, vào lúc chiều tối, khi linh khí trong đất ổn định nhất."
Hắn nói, giọng nói rõ ràng, rành mạch, hoàn toàn không giống một đứa trẻ mười ba tuổi.
"Tiểu nô đã tính toán. Với quy mô của Dược Khu hiện tại, chúng ta cần ít nhất ba nhân công chuyên trách việc thu thập và xử lý. Còn tiểu nô sẽ chuyên trách việc điều chế 'dược dẫn' và giám sát quá trình."
"Chỉ cần làm theo kế hoạch này, tiểu nô ước tính, sau ba tháng, sản lượng Huyết Mang Thảo không chỉ tăng ít nhất ba thành, mà phẩm chất của linh dược cũng sẽ tăng lên một bậc."
Im lặng.
Triệu Trung đặt chén trà xuống.
Gã nhìn Vi Hoàng như nhìn một món bảo vật. Đây không phải là lời nói của một dược nô. Đây là một bản kế hoạch hoàn hảo. Tăng ba thành sản lượng, nâng một bậc phẩm chất. Nếu điều này là thật, công lao của gã, Triệu Trung, sẽ rất có tiền đồ?
"Ha... Ha ha ha!" Triệu Trung đột nhiên cất tiếng cười sảng khoái. Gã đứng dậy, đi tới, vỗ vỗ lên vai Vi Hoàng.
"Tốt! Tốt lắm! Vi Hoàng, ngươi tốt lắm!"
Sự hài lòng trong mắt gã đã biến thành sự tán thưởng thực sự.
"Ngươi đã có kế hoạch như vậy, ta há có thể không thành toàn?" Triệu Trung vuốt cằm, gã lập tức đưa ra quyết định.
"Từ hôm nay, ngươi không cần ở phòng chứa củi nữa." Gã nói. "Ta ban cho ngươi một căn phòng nhỏ trong khu đệ tử tạp dịch. Đây," gã ném ra một túi tiền nhỏ, "cầm lấy một ít ngân tệ, đi mua vài bộ quần áo tử tế. Người làm việc cho Dược Phòng của ta, không thể rách rưới như vậy."
Vi Hoàng vội vàng dập đầu: "Tạ ơn sư huynh!"
"Và," Triệu Trung nói tiếp, đây mới là phần thưởng lớn nhất, "ta cho ngươi quyền điều động ba đệ tử tạp dịch. Ngươi tự mình chọn lấy. Toàn bộ 'Dự án Huyết Tinh Phì' này, ta giao cho ngươi toàn quyền xử lý. Làm cho tốt!"
Gã cúi xuống, ghé sát vào tai Vi Hoàng, đè giọng xuống: "Chỉ cần ngươi làm tốt, mang lại lợi ích cho ta, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu thiệt. Đi theo ta, tiền tài, địa vị, thậm chí... cơ hội tu luyện, chưa chắc đã là không thể."
Một lời hứa hẹn. Một củ cà rốt ngọt ngào.
Vi Hoàng run rẩy giả tạo, dập đầu một lần nữa, giọng nói nghẹn ngào vì "cảm kích": "Tiểu nô... tiểu nô nhất định không phụ sự tin tưởng của sư huynh! Nhất định dốc hết tâm can!"
Sau khi Vi Hoàng lui ra, Triệu Ngũ mới rụt rè tiến lại gần, vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Sư huynh... huynh... huynh tin hắn như vậy sao? Hắn... hắn chỉ là một dược nô, một phàm nhân. Ban cho hắn phòng ở, tiền bạc, lại còn cho hắn thủ hạ có phải hơi quá không?"
Triệu Trung liếc nhìn Triệu Ngũ, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
"Cho nên ngươi cả đời cũng chỉ có thể làm phế vật," gã hừ lạnh. "Ngươi không thấy cái đầu óc của nó sao? Bản kế hoạch ba tháng đó, ngươi nghĩ ra được không? Thằng nhóc đó là một nhân tài."
Triệu Trung ngồi xuống, nhấp một ngụm trà. "Thấy nhân tài mà không biết trọng dụng, đó là kẻ không não. Hắn chỉ là một phàm nhân. Một chút lợi tức ít ỏi đó, một căn phòng rách, vài đồng bạc, đổi được một thủ hạ được việc, có thể mang lại lợi ích to lớn cho ta, ngươi nói xem, có rẻ không?"
Gã cười nhạt. "Nó là một con chó săn lanh lợi. Ta chỉ cần cho nó ăn no, nó sẽ liều mạng đi săn mồi về cho ta. Chỉ cần nó còn trong Triệu gia, nó trốn đi đâu được? Một phàm nhân mà thôi, ta muốn bóp chết lúc nào chẳng được."
Triệu Ngũ nghe vậy, toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội cúi đầu: "Sư huynh anh minh!"
---
Vi Hoàng cúi đầu đi ra khỏi Dược Phòng. Hắn không lập tức đi lĩnh thưởng, mà chỉ đứng yên ở cửa, như đang chờ đợi.
Quả nhiên, một đệ tử tạp dịch đang chờ sẵn bên ngoài. Hắn ta cao lớn, vạm vỡ, làn da ngăm đen, trông có vẻ chất phác. Hắn thấy Vi Hoàng đi ra, liền vội vàng cúi người, nở một nụ cười có chút lấy lòng.
"Vi... Vi Hoàng huynh đệ? Tiểu nhân là A Ngưu, Triệu Trung sư huynh bảo tiểu nhân dẫn huynh đi nhận phòng."
Vi Hoàng gật đầu, vẻ mặt bình thản. Hắn đi theo A Ngưu.
Trên đường đi, A Ngưu cố gắng bắt chuyện. Gã vốn là một đệ tử tạp dịch lâu năm, nhưng phận phàm nhân, địa vị thấp. Gã đã nghe ngóng được chuyện Vi Hoàng, một dược nô, chỉ trong bảy ngày đã được Triệu Trung sư huynh "cất nhắc".
"Vi Hoàng huynh đệ thật là lợi hại," A Ngưu gãi đầu. "Mới đến Dược Phòng đã được sư huynh coi trọng như vậy. Sau này mong huynh đệ chiếu cố."
Vi Hoàng liếc nhìn gã. Hắn cần tay sai. Và tên A Ngưu này, vạm vỡ, trông có vẻ thành thật, chính là một lựa chọn tốt để làm "đội trưởng" nhóm tạp dịch.
Hắn dừng bước.
"A Ngưu huynh," hắn gọi.
A Ngưu sững lại: "Dạ?"
Vi Hoàng nói, giọng bình thản nhưng rõ ràng: "Triệu Trung sư huynh coi trọng, là 'Huyết Tinh Phì'. Ta chỉ là một kẻ chạy việc. Một mình ta, làm sao lo liệu hết được?"
A Ngưu chớp mắt, chưa hiểu.
Vi Hoàng nói tiếp: "Huynh làm việc ở Dược Đường này lâu năm, quen biết rộng rãi, kinh nghiệm đầy mình. Sau này dự án này thành công, sản lượng Dược Đường tăng mạnh, công lao của huynh chắc chắn không nhỏ. Ta chỉ mong có thể dựa vào uy danh và kinh nghiệm của huynh, để công việc của Triệu Trung sư huynh giao phó được thuận lợi. Đến lúc đó, phần khổ nhọc của huynh sẽ có hồi đáp."
A Ngưu đứng hình.
Gã sững sờ. Gã vốn tưởng thằng nhóc này được thế sẽ kiêu ngạo. Ai ngờ nó không chỉ không kiêu, mà còn... "chia sẻ" công lao? Còn gọi gã là "huynh"?
Trong nháy mắt, trái tim chất phác của A Ngưu cảm thấy một sự ấm áp và kích động.
Gã vớ được đùi to rồi! Thằng nhóc này lanh lợi, được sư huynh chống lưng, lại còn biết điều. Đi theo nó, chắc chắn có tương lai!
"Huynh đệ... Huynh đệ nói vậy... thật sự là quá khách khí!" A Ngưu vội vã vỗ ngực, "Ầy, huynh đệ yên tâm! Sau này ở khu tạp dịch này, có chuyện gì, cứ gọi ta! Kẻ nào chọc tới cậu, chính là không nể mặt A Ngưu này!"
Vi Hoàng gật đầu, khóe miệng chỉ nhếch lên một chút rồi tắt ngay.
Khu đệ tử tạp dịch là một khu nhà lộn xộn, ồn ào. A Ngưu dẫn Vi Hoàng đến nhận một căn phòng nhỏ xíu nhưng sạch sẽ, tốt hơn phòng chứa củi vạn lần.
Vi Hoàng không vội sắp xếp. "Triệu Trung sư huynh cho ta chọn thêm hai người nữa. A Ngưu huynh, huynh thấy ai được việc?"
A Ngưu gãi đầu: "Việc này..."
Vi Hoàng cắt ngang: "Ta tự mình chọn. Ta cần người nhanh nhẹn, và có gan."
Hắn đứng ở giữa sân. Hàng chục đệ tử tạp dịch đang làm việc, tò mò liếc nhìn "người mới" được A Ngưu hộ tống.
Vi Hoàng im lặng quan sát.
Hắn chỉ vào một gã thanh niên gầy gò như con chuột, đang lén lút giấu một cái bánh bao vào ngực, động tác cực nhanh. "Ngươi."
Rồi hắn chỉ sang một gã thanh niên khác, mặt có vết sẹo, đang cãi vã tay đôi với một kẻ to con hơn mình nhưng không hề lùi bước. "Và ngươi."
"Tên gì?" Hắn hỏi.
Gã gầy giật mình: "Dạ... Lão Thử."
Gã mặt sẹo hất hàm: "Mã Lục."
"Tốt," Vi Hoàng quay sang A Ngưu. "A Ngưu, Lão Thử, Mã Lục. Ba người các ngươi, từ giờ đi theo ta. Mang bao tải, cuốc, xẻng. Chúng ta đi làm việc."
Ba người lập tức đi theo. A Ngưu thì hăng hái. Lão Thử thì mắt láo liên, có vẻ tò mò. Mã Lục thì mặt lạnh, nhưng đã chấp nhận.
Vi Hoàng dẫn ba người đi thẳng.
A Ngưu ngạc nhiên: "Hoàng... Hoàng ca (cách xưng hô đã đổi), chúng ta đi đâu vậy? Không phải Dược Khu?"
"Không," Vi Hoàng đáp, không quay đầu lại. "Chúng ta đến Phế Linh Huyệt."
Mùi hôi thối xộc lên nồng nặc. Khi A Ngưu, Lão Thử và Mã Lục đứng trước cái hố rác khổng lồ, nhìn thấy những thi thể phàm nhân trương phình, ruồi bọ bay vo ve, cả ba đều tái mặt.
"Hoàng... Hoàng ca... chúng ta..." A Ngưu nuốt nước bọt.
Vi Hoàng chỉ xuống mấy cái xác còn mới, bị vứt xuống từ đêm qua. "Nguyên liệu của Huyết Tinh Phì. Các ngươi xuống đó, phân chúng ra. Thịt, xương, da tóc, để riêng từng bao."
"Cái... cái gì?" Mã Lục mặt sẹo cũng phải lùi lại một bước. "Phân... phân xác?"
Lão Thử thì run rẩy, suýt nôn ra. Đây là việc làm thất đức, ghê rợn.
Vi Hoàng bình thản quay lại nhìn bọn họ. Hắn không nổi giận, chỉ nói một câu nhẹ bẫng:
"Đây là nguyên liệu Triệu Trung sư huynh cần. Các ngươi, muốn tự mình đi nói với huynh ấy, là các ngươi không làm được không?"
Một câu nói.
Sự sợ hãi về việc phân xác lập tức bị một sự sợ hãi lớn hơn đè bẹp. Sự sợ hãi một tu sĩ Nhất Chuyển. Triệu Trung nổi giận, bọn họ không chỉ mất việc, mà còn có thể mất mạng.
"Ta... ta làm!" Mã Lục là kẻ đầu tiên nghiến răng. Gã mặt sẹo, có gan. Gã trượt xuống hố.
Lão Thử thấy vậy, cũng run rẩy đi theo.
A Ngưu nhìn Vi Hoàng, rồi cũng cắn răng: "Hoàng ca, ta... ta làm!"
Ba người bắt đầu công việc kinh tởm. Vi Hoàng đứng trên bờ, quan sát. Hắn không tham gia. Hắn là người quản lý, không phải người lao động.
Trong lúc bọn họ bận rộn, Vi Hoàng rảnh rỗi. Hắn bắt đầu đi dạo quanh Phế Linh Huyệt. Hắn vẫn luôn tò mò về thế giới này.
Phế Linh Huyệt không chỉ có xác người, mà còn có đủ loại rác thải tu luyện. Những mảnh linh thạch đã dùng cạn, những mảnh pháp khí vỡ, những chai lọ đan dược trống rỗng.
Hắn đang mải mê quan sát một mảnh vỡ của một cái bình gốm, thì bỗng nhiên...
*Vấp!*
Hắn ngã nhào về phía trước.
Vi Hoàng sững sờ. Hắn chống tay xuống đất, lập tức đứng dậy, không phải vì đau, mà vì kinh ngạc.
Vô lý!
Hắn là Vi Hoàng, bộ não hắn kiểm soát cơ thể này một cách hoàn hảo. Hắn đi đứng luôn cẩn thận, quan sát sáu hướng. Làm sao hắn có thể vấp ngã như một đứa trẻ?
Hắn quay lại.
Thứ khiến hắn vấp ngã, không phải là một tảng đá, mà là một hòn đá cuội.
Một hòn đá cuội đen ngòm, nhỏ xíu, nằm lẫn trong đống đất. Nó trơn nhẵn, không có gì đặc biệt.
Nhưng... tại sao hắn lại vấp phải nó? Hòn đá nhỏ như vậy, lẽ ra khi chân hắn chạm vào, nó phải bay đi chứ? Tại sao nó lại có thể làm hắn mất thăng bằng?
Hắn cúi xuống, nhặt hòn đá lên.
Nó lạnh. Lạnh một cách kỳ lạ. Và nặng. Nặng hơn một hòn đá bình thường cùng kích cỡ.
Hắn không biết đây là vật gì. Hắn chỉ biết, thứ này "bất thường".
Và bất cứ thứ gì bất thường, đều đáng để nghiên cứu.
Hắn bình thản cất hòn đá cuội đen ngòm vào trong túi áo rách, ngay cạnh túi ngân tệ mà Triệu Trung vừa ban cho.
"Hoàng... Hoàng ca!"
Tiếng A Ngưu run rẩy vang lên từ dưới hố. "Xong rồi ạ! Chúng ta... chúng ta thu thập xong rồi!"
Vi Hoàng liếc nhìn ba kẻ đang lấm lem, mặt tái mét như xác chết dưới hố, rồi quay lưng lại.
"Tốt. Mang lên. Chúng ta quay về."
Hắn không tìm tòi xung quanh nữa.
Hôm nay, hắn đã có được phòng ốc, tiền bạc, nhân lực, và... một hòn đá kỳ lạ.
Một vụ thu hoạch không tồi.

0