Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 26: Lôi Vân Học Cung

Đăng: 30/05/2026 22:39 2,532 từ 1 lượt đọc
  1. Bên trong Đan Phòng chuyên dụng, không khí khô nóng, ngột ngạt.
    Vi Hoàng đứng bất động trước Đan Lô bằng đồng thau, khuôn mặt thanh tú cau lại. Hắn vừa thất bại.
    "Phụt!"
    Một tiếng nổ trầm đục. Ngọn Địa Hỏa Nhân Tạo phụt tắt, để lại một làn khói đen kịt, khét lẹt, mang theo mùi thuốc bị hủy diệt.
    Hắn lãnh đạm mở nắp lò. Bên trong, không phải là Dưỡng Mạch Đan, mà là một đống cặn cháy đen thui. Toàn bộ đều là tinh hoa của linh dược Nhị Phẩm đắt đỏ—"Long Huyết Căn" và "Huyền Âm Thảo"—thứ mà hắn phải mạo hiểm bán Dưỡng Mạch Đan ở Hắc Điếm mới mua về được.
    Đây là lần thử nghiệm thứ năm của hắn với đan phương "Phá Chướng Đan".
    Hắn lặng lẽ dọn dẹp đống tro tàn, ánh mắt chìm vào suy tư. Thời gian vừa qua, hắn đã dành rất nhiều công sức để nghiên cứu.
    Chẳng trách Dược Điện lại công khai các loại bí phương luyện đan cấp thấp cho đệ tử thoải mái tham khảo. Nghe thì có vẻ rộng rãi, như thể gia tộc đang ban phát tri thức, nhưng Vi Hoàng, với tư duy của một kẻ đứng ngoài, hiểu rõ bản chất của việc này.
    Đây là một cái bẫy tinh vi.
    Luyện đan, không chỉ yêu cầu sự am hiểu sâu sắc về kiến thức linh dược, mà quan trọng hơn, nó là một bộ môn đốt tiền. Gia tộc Triệu gia chỉ cần ném ra một ít công thức, sẽ có vô số kẻ ôm mộng đổi đời như hắn, tự bỏ tiền túi ra mua dược liệu để thử nghiệm. Một vạn kẻ thử, chỉ cần một kẻ có thiên phú thực sự, gia tộc đã lãi to. Còn chín ngàn chín trăm chín mươi chín kẻ thất bại... thì tự chịu, tiền mất tật mang.
    Hai tháng vừa rồi, Vi Hoàng ngoài việc khổ tu, cũng đã đầu nhập không ít thời gian và tài sản vào con đường này. Ngặt nỗi, tài liệu Nhị Giai tiêu hao quá nhiều. Số linh thạch hắn vất vả kiếm được từ Hắc Điếm nhanh chóng chạm đáy, chỉ còn dư lại một chút phòng thân.
    Mà kết quả? Chẳng khả quan tẹo nào.
    Linh dược Nhị Giai, cấu trúc linh tính bên trong phức tạp hơn Nhất Giai gấp mội lần. Linh khí Hỗn Huyết Nhất Giai của hắn, căn bản không đủ mạnh để "chiết xuất" và "ép" chúng dung hợp theo ý muốn, chứ đừng nói là cải tiến đan phương.
    Vi Hoàng đóng nắp lò luyện trống rỗng lại. "Có lẽ," hắn thầm nghĩ, "nên nghiên cứu theo hướng khác. Cứ tiếp tục đốt tiền vào một thứ vô vọng không phải là cách làm của ta."
    ...
    Hắn trở lại Dược Phòng số 1.
    Nơi đây ngăn nắp, sạch sẽ, vận hành chính xác như một cỗ máy. Các đệ tử ngoại môn khác thấy hắn bước vào, đều vội vàng đứng dậy, cúi đầu: "Hoàng Quản Sự."
    Vi Hoàng gật đầu, đi thẳng về bàn làm việc của mình. Hắn tranh thủ chút thời gian để viết báo cáo hàng tuần, chuẩn bị gửi lên cho Triệu Uy Chấp sự.
    Tình hình gần đây đã có nhiều thay đổi.
    Triệu Trung, sau khi hết sáu tháng nghĩa vụ ở Hắc Vụ Sơn Mạch, đã trở về. Nghe nói, gã ở tiền tuyến lập được một chút thành tích tạm ổn, không xuất sắc nhưng cũng không bết bát.
    Quan trọng nhất, là công lao "quản lý Dược Phòng xuất sắc" mà Vi Hoàng đã làm thay gã.
    Tất cả thành tích đó, đương nhiên, đều được tính lên đầu Triệu Trung.
    Kết quả, cộng thêm sự vận động không mệt mỏi của Triệu Uy, Triệu Trung đã được bổ nhiệm một vị trí béo bở khác trong Dược Điện, nghe nói là một chức vụ văn thư, rất gần với Trưởng Lão Triệu Hàn. Tương lai có vẻ khá tốt đẹp.
    Cũng nhờ vậy, Triệu Trung không chỉ không làm khó dễ Vi Hoàng – kẻ đã "chiếm" mất vị trí Quản Sự Dược Phòng của gã – mà ngược lại, còn âm thầm ủng hộ hắn. Gã hiểu rõ, Vi Hoàng là một con dao sắc bén, là tài sản quý giá của phe cánh bọn họ. Giữ Vi Hoàng ở lại Dược Phòng, tiếp tục tạo ra lợi ích, tốt hơn nhiều so với việc tranh đoạt một vị trí Quản Sự quèn.
    Vi Hoàng vừa viết báo cáo, vừa suy tư về kế hoạch tiếp theo.
    Tu vi của hắn, hiện tại đã là Nhất Chuyển Nhị Giai. Nhờ nguồn cung Dưỡng Mạch Đan dồi dào, hắn đã tích trữ được bảy thành linh khí trong đan điền của tiểu cảnh giới này.
    Quá trình tu luyện của hắn, nhờ có "Lục Mạch Công" làm vỏ bọc, diễn ra khá yên ổn. Tốc độ tu luyện nhanh một cách "điên rồ" này, hoàn toàn phù hợp với lời đồn về một kẻ tu luyện công pháp tự hủy.
    Nhưng, hắn tính toán, nếu cứ tiếp tục, chỉ hai tháng nữa, hắn sẽ tu luyện tới Nhất Chuyển Nhị Giai đỉnh phong.
    Lúc đó, hắn sẽ lại chạm tới bình cảnh. Bình cảnh lớn đầu tiên, từ Nhất Chuyển lên Nhị Chuyển.
    Nếu không có lượng lớn Phá Chướng Đan hỗ trợ, không biết phải chờ tới ngày nào tháng nào, tư chất của hắn quá yếu. Vi Hoàng nhíu mày. Hắn biết rõ sự khác biệt giữa hai cảnh giới.
    Tu sĩ Nhị Chuyển, không chỉ có chất và lượng linh khí tốt hơn nhiều. Quan trọng nhất, bọn họ có thể bắt đầu tu luyện công pháp Nhị Chuyển. Một khi phối hợp với công pháp Nhị Chuyển, uy lực sẽ vượt trội hơn tu sĩ Nhất Chuyển gấp mười lần. Đó là một sự lột xác về chất.
    Theo như công pháp "Binh Linh Giải" có đề cập, để một tu sĩ tư chất thấp như hắn đột phá lên Nhị Chuyển, cần phải liên tục dùng linh khí rèn giũa kinh mạch và đan điền. Một quá trình mài mòn, vô cùng tốn thời gian.
    Nếu thuận lợi, không có đan dược, cũng phải mất tám năm, mười năm.
    "Tám năm..." Vi Hoàng cười lạnh. Hắn không có thời gian.
    Đến khi hắn đột phá Nhị Chuyển, hắn sẽ phải tìm một bộ công pháp Nhị Chuyển khác, phù hợp với tu vi. Chuyện đó còn dài, tính sau.
    "Hoàng Quản Sự!"
    Triệu Tiểu Thất, từ bên ngoài vội vã bước vào. Hắn bây giờ gầy gò, nhưng nhanh nhẹn, ánh mắt lanh lợi, chuyên phụ trách các công việc sai vặt và liên lạc của Vi Hoàng.
    "Bẩm Quản Sự, báo cáo sản lượng tháng này của Dược Khu số 1 đã tới." Triệu Tiểu Thất cung kính đưa lên một cuộn sổ.
    Vi Hoàng gật đầu. A Ngưu, sau khi Triệu Hùng chết, đã chính thức trở thành Quản Đốc Dược Khu số 1. Thời gian qua, Vi Hoàng áp dụng tư duy quản lý của kiếp trước, cải thiện đãi ngộ cho đám dược nô.
    Mặc dù bọn họ vẫn vất vả, nhưng ít nhất, không còn phải chịu đòn roi vô lý, và quan trọng nhất, là được ăn no hơn. Tinh thần của đám dược nô phấn chấn, không còn vẻ chết chóc như trước, nên càng ra sức làm việc. Sản lượng, dĩ nhiên, cũng tăng theo.
    Đây là một vòng tuần hoàn tốt.
    Vi Hoàng lật xem báo cáo, hài lòng gật đầu. Mọi thứ trong tầng lớp của hắn, đều đang đi đúng quỹ đạo.
    ...
    Cùng lúc đó. Tại một nơi hoàn toàn khác.
    Nội môn, bên trong tòa tửu lâu xa hoa bậc nhất, "Nguyệt Ảnh Các".
    Không khí nơi đây không phải là mùi thuốc nồng nặc, mà là mùi rượu linh quả thượng hạng và hương thơm cơ thể thoang thoảng của các nữ tu sĩ phục vụ.
    Trong một gian phòng riêng lộng lẫy, tiếng cười nói sang sảng vang lên.
    Một bàn tiệc linh soạn thịnh soạn. Ngồi ở ghế chủ vị, chính là Thiếu Chủ Triệu Phong.
    Khí tức Tam Chuyển của hắn như vực sâu biển thẳm, chỉ ngồi đó cũng tỏa ra một áp lực kinh người. Hắn mặc áo gấm tím, tay nâng chén rượu ngọc, mỉm cười nhìn đám tuấn tài xung quanh.
    Bên cạnh hắn, là vài đệ tử tinh anh cốt cán, tu vi đều đã là Nhị Chuyển Trung Giai, Cao Giai.
    Và đang đứng châm rượu cho Triệu Phong, là một nữ tu xinh đẹp tuyệt trần, khí tức Nhị Chuyển Sơ Giai, ánh mắt quyến rũ. Đó là Liễu Yên, một trong những nữ tu được Triệu Phong sủng ái nhất.
    Nhưng đáng chú ý nhất, là một thiếu niên ngồi ở bàn tiệc, ngang hàng với đám Nhị Chuyển.
    Triệu Đông.
    Hắn, tu vi chỉ là Nhất Chuyển Lục Giai, đỉnh phong của Nhất Chuyển. Nhưng không một ai trong đám Nhị Chuyển kia dám xem nhẹ hắn.
    Triệu Đông mặc áo gấm trắng, thần thái tự tin, không một chút rụt rè. Hắn nâng chén, mỉm cười nói: "Triệu Đông kính Thiếu Chủ. Chúc mừng Thiếu Chủ đột phá Tam Chuyển, khai mở Thần Thức, uy chấn Hắc Vụ!"
    Giọng nói của hắn khéo léo, vừa phải, không quá nịnh nọt, nhưng đủ để người nghe hài lòng.
    Triệu Phong cười ha hả, uống cạn chén: "Triệu Đông, ngươi cũng không tệ. Nửa năm tu luyện tới Nhất Chuyển Lục Giai đỉnh phong. Huyết mạch Lục Phẩm, quả nhiên không khiến người thất vọng."
    Cuộc đối thoại của bọn họ nhanh chóng xoay quanh một vấn đề quan trọng.
    "Chắc các ngươi cũng nghe tin rồi," Triệu Phong đặt chén rượu xuống, giọng nói trầm xuống. "Huyết Sa Các, cùng với vài thế lực Ma Môn bằng vai vế khác, như Hắc Ám Sâm Lâm, Vạn Độc Môn... bọn họ sắp mở lại 'Huyết Luyện Học Viện'."
    Huyết Luyện Học Viện!
    Nghe thấy cái tên này, đám tuấn tài Nhị Chuyển đều lộ vẻ kích động.
    Một tên Nhị Chuyển tên Triệu Cương vội nói. "Đó là học viện chuyên đào tạo cho những kẻ thiên phú tốt nhất, thuộc các gia tộc phụ thuộc như Triệu gia chúng ta! Năm năm mới mở một lần!"
    "Đúng vậy," Triệu Phong gật đầu. "Nếu có thể cạnh tranh một vé vào đó học tập, tương lai sẽ vô cùng tốt đẹp. Các ngươi sẽ được phục vụ trực tiếp cho những thế lực lớn đó. Cơ hội thăng tiến, tài nguyên, công pháp... đều không phải là thứ Triệu gia có thể so sánh. Cuộc tuyển chọn diễn ra 5 năm một lần. Đầu năm sau sẽ tổ chức."
    Hắn liếc nhìn mọi người: "Yêu cầu rất đơn giản tu vi Nhị Chuyển, và dưới mười tám tuổi."
    Tất cả ánh mắt, lập tức đổ dồn về phía Triệu Đông.
    Triệu Đông vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nóng lên. Hắn biết, đây là cơ hội của hắn.
    Triệu Phong tiếp tục: "Ta, với tư cách là Tộc Trưởng tương lai, đương nhiên sẽ không tham gia." Hắn nhấp một ngụm rượu. "Nhưng, đệ đệ của ta, Triệu Tử Long, nhất định sẽ tới."
    Triệu Cương nhíu mày: "Tử Long? Hắn sở hữu Lôi Huyết Mạch Tứ Phẩm, dã tâm không nhỏ. Hắn cũng muốn đi?"
    "Dã tâm của nó lớn hơn thực lực của nó." Triệu Phong cười lạnh. "Cho nên, Triệu Đông."
    Hắn nhìn thẳng vào Triệu Đông.
    "Ngươi, đã được trói vào chiến thuyền của ta."
    Triệu Đông lập tức đứng dậy, chắp tay, giọng nói kiên định: "Triệu Đông nguyện vì Thiếu Chủ xông pha khói lửa!"
    "Tốt." Triệu Phong hài lòng. "Ta giao cho ngươi hai nhiệm vụ."
    "Thứ nhất, từ giờ đến đầu năm sau, ngươi phải đột phá Nhị Chuyển. Ta sẽ cấp cho ngươi Phá Chướng Đan tốt nhất. Ngươi phải tham gia khảo hạch của Huyết Luyện Học Viện, và phải giành được một suất."
    "Thứ hai," Ánh mắt Triệu Phong lạnh đi. "Để ý tới Triệu Tử Long. Tốt nhất... nếu gặp phải nó trong khảo hạch, đánh bại nó. Ta không muốn đệ đệ của mình, mang cái danh Triệu gia đi làm mất mặt."
    Triệu Đông lập tức hiểu. Đây không phải là "đánh bại". Đây là "phế đi" dã tâm của Triệu Tử Long.
    "Triệu Đông, đã rõ!"
    "Ha ha ha!" Triệu Phong cười lớn. Hắn vỗ tay.
    Một thị nữ bưng lên một cái lồng ngọc. Bên trong, là một Yêu Linh đang ngủ say. Một con bọ ngựa toàn thân như được đúc từ thép, toát ra khí tức Nhị Phẩm!
    "Đây là 'Thiết Đường Lang', Yêu Linh Nhị Phẩm Hạ Giai. Thiên phú tấn công 'Thiết Đao' của nó rất mạnh, cực kỳ phù hợp với Kim Huyết Mạch của ngươi. Cầm lấy."
    Một Yêu Linh Nhị Phẩm!
    Đám Nhị Chuyển khác đều hít một hơi lạnh. Ghen tị!
    Triệu Đông kích động đến mức run rẩy, hắn quỳ một gối xuống: "Đa tạ Thiếu Chủ ban thưởng!"
    Hắn hiểu rõ. Chính sách của Triệu gia, là cử những kẻ có thiên phú nhất gia nhập vào Huyết Sa Các. Điều này không chỉ đảm bảo sức ảnh hưởng của gia tộc, mà còn thể hiện lòng trung thành tuyệt đối của Triệu gia với Huyết Sa Các.
    Sau khi nhận thưởng, Triệu Đông ngồi xuống, nhưng lòng vẫn chưa yên. Hắn tò mò hỏi một câu:
    "Thiếu Chủ, thuộc hạ cả gan. Nghe đồn... Các Chủ của Huyết Sa Các, tu vi đã đạt tới Ngũ Chuyển... có phải là thật không?"
    Câu hỏi này, khiến cả phòng im lặng. Cảnh giới đó, quá xa vời.
    Triệu Cương, tên Nhị Chuyển lúc nãy, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt đầy hâm mộ và kính sợ.
    Hắn thừa nhận: "Tin đó là đúng. Và nó là thông tin công khai ở cao tầng."
    Hắn lắc đầu, cảm thán: "Tộc Trưởng của chúng ta, hiện tại cũng là Tứ Chuyển đỉnh phong. Nhưng từ Tứ Chuyển... tới Ngũ Chuyển... đó là một cái lạch trời!"
    "Đúng vậy," Triệu Phong cũng thở dài. "Ngũ Chuyển, Ngưng Thần Hóa Vực. Một ý niệm, có thể giết chết trăm ngàn Tứ Chuyển. Đó là một lạch trời, đã chặn đứng bao nhiêu hào kiệt trong thiên hạ này."
    Bọn họ không nói nữa.
    Nhưng Triệu Đông, sau khi nghe thấy, lồng ngực hắn lại nóng rực lên.
    Hắn cúi đầu, che đi ánh mắt hâm mộ và cuồng dã của mình.
    *Tứ Chuyển tới Ngũ Chuyển... lạch trời sao?*
    Hắn siết chặt nắm đấm.
    *Vậy thì ta, Triệu Đông, tu luyện... chính là để vượt qua những cái lạch trời này! Ta phải tu tới tầng lớp đó, đứng trên đỉnh cao, quan sát chúng sinh!*
    *Như vậy... mới xứng thân nam nhi!*
    Dã tâm của hắn, không hề nhỏ.

0