Chương 1: Khởi Đầu
Màn đêm của vùng rừng cấm Vạn Thạch không có lấy một ánh sao.
Một tiếng “Rắc”
khô khốc dội lên từ dưới đế giày. Mặt đất phủ đầy lá mục bỗng chốc rỗng tuếch.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể Lâm hẫng hụt, đổ sụp xuống một cái hố sụt ngụy trang
tinh vi bởi rễ cây cổ thụ.
Tiếng gió rít qua màng nhĩ gào rú, tiếng cơ thể va đập
chan chát vào những vách đá sắc nhọn, và rồi... một tiếng Uỳnh nặng nề dội lên. Không gian
lập tức đông cứng lại trong sự tịch mịch đến rợn người của lòng đất.
…
"Khụ... khụ..."
Lâm ho sặc sụa, mỗi cái nấc lên đều kéo theo vị tanh
ngọt của máu nơi cuống họng. Cậu nằm co quắp trên nền đá lạnh ngắt, xương sườn
bên trái đau nhói như muốn gãy đôi. Cách đó vài mét, chiếc máy quay Sony bị
văng ra, ống kính nứt toác, vệt đèn led chập chờn phát ra những tiếng tạch tạch yếu ớt, hắt lên vách
hang một quầng sáng mờ căm, ma quái.
Xung quanh hoàn toàn không có một vạch sóng điện thoại.
Buổi phát trực tiếp rầm rộ vài phút trước với hàng vạn người xem, giờ đây chỉ
còn là một chiếc màn hình đen ngóm. Cái lạnh của đá ngấm vào da thịt, mang theo
sự sợ hãi nguyên thủy nhất của loài người đối với bóng tối.
Trong giây phút này, thứ gọi là "đam mê khám
phá", cái gọi là "khát vọng tự do" kiêu hãnh của một thanh niên
đôi mươi bay biến sạch sẽ không còn một mảnh vụn. Cậu chỉ là một người bình
thường. Một người bình thường biết sợ chết.
Một giọt nước mắt nóng hổi vô thức tràn ra khỏi khóe
mắt, hòa lẫn với bùn đất và máu tươi trên gò má. Lâm co hai đầu gối lại, dùng
hai bàn tay run rẩy ôm lấy đầu, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ ra giữa không gian
trống rỗng.
Nhìn vào chiếc máy quay Sony cũ kỹ bám đầy bụi đường,
tâm trí Lâm bỗng chốc quay ngược về ba tháng trước, về cái ngày mà cậu đưa ra
quyết định điên rồ nhất cuộc đời mình.
"Tôi không làm nữa, ông có giỏi thì đi mà
làm!"
Tiếng sấp hồ sơ ném mạnh xuống bàn ngày hôm đó vẫn còn
vang vọng mồn một trong tâm trí cậu. Gương mặt tái mét của gã trưởng phòng,
những ánh mắt dại ra của đồng nghiệp tại đô thị Long Châu khói bụi... Tất cả
những thứ ngột ngạt đó, Lâm đã dứt khoát bỏ lại sau lưng để đi theo tiếng gọi
của những điều bí ẩn nằm ngoài tầm hiểu biết của khoa học hiện đại.
Nhưng lúc này, trong bóng tối thăm thẳm không thấy lối
ra, tâm trí Lâm bị bóp nghẹt bởi một sự hối hận tột cùng.
“Mày đang
làm cái quái gì thế này hả Lâm? Tự do cái kiểu này à? Đam mê cái kiểu này
sao?...”
Gương mặt khắc khổ của cha, ánh mắt lo âu của mẹ hiện
lên mồn một. Giờ này ở quê nhà, chắc cha mẹ đang ngồi bên mâm cơm tối, chốc
chốc lại nhìn vào chiếc điện thoại reo lên những tiếng "Thuê báo quý khách
vừa gọi hiện không liên lạc được". Họ sẽ lo lắng đến mất ngủ. Cha mẹ cả
đời lam lũ, chỉ mong cậu có một công việc văn phòng ổn định ở đô thị Long Châu,
dù lương ba cọc ba đồng nhưng ít nhất là an toàn.
“Giá như
ngày hôm đó mình nhịn gã trưởng phòng một chút...” – Lâm cắn chặt môi đến
bật máu, lòng thắt lại. – “Giá
như mình cứ tiếp tục giả vờ cắm đầu vào máy tính như mấy chục con người ngoài
kia... Thì giờ này mình đã đang nằm trên giường ấm, chứ không phải chờ chết
trong cái xó xỉnh lạnh ngắt này. Mình ích kỷ quá. Mình chết đi rồi, cha mẹ biết
sống thế nào đây?”
Nỗi bất lực và tội lỗi dâng lên như thủy triều, nhấn
chìm chút lý trí còn sót lại. Lâm nhắm nghiền mắt, chuẩn bị buông xuôi cho số
phận.
Thế nhưng, vũ trụ này dường như không muốn để cậu chết
một cách vô danh như vậy.
Chính vào khoảnh khắc Lâm tuyệt vọng nhất, chiếc đèn
led chập chờn của máy quay bỗng phụt tắt hẳn. Bóng tối tuyệt đối bao trùm.
Nhưng ngay sau đó, một luồng sáng lam nhạt, dịu nhẹ và cổ xưa, bỗng từ từ rực
lên từ vách đá ngay trước mặt cậu.
Ánh sáng ấy không phát ra từ dòng điện, mà nó uốn lượn
theo những đường nét hình khối của các ký tự kỳ lạ được khắc sâu vào lòng đá.
Lâm ngơ ngác ngước đầu lên, nước mắt trên mi còn chưa kịp khô. Cậu nheo mắt
nhìn kỹ. Những nét sổ, nét móc, nét chấm kia... hoàn toàn không phải là tiếng
Latinh hiện đại, mà là văn tự cổ của tiền nhân: Chữ Nôm.
Bức tường đá khổng lồ bắt đầu rung chuyển, phát ra
những tiếng chuyển động ầm ầm như một con quái vật cổ đại đang thức giấc sau
giấc ngủ vạn năm. Một luồng khí lưu mát lạnh, mang theo một thứ năng lượng kỳ
lạ chưa từng có trong sách giáo khoa khoa học, tràn thẳng vào khoang mũi, khiến
vết thương trên người cậu dịu đi trong nháy mắt.
Đứng dậy ư? Không. Đó là một sự xa xỉ hoang đường.
Mỗi một nhịp thở nhỏ của Lâm lúc này đều như có hàng
ngàn mũi kim đâm lút vào lồng ngực. Cơn đau từ chiếc xương sườn bị gãy dội lên
não bộ khiến mắt cậu tối sầm. Không thể đứng, muốn sống, cậu chỉ có một con
đường duy nhất: Bò.
Lâm cắn chặt răng đến mức máu rỉ ra nơi kẽ lợi, móng
tay bấu chặt vào những kẽ đá sắc nhọn, gồng hết chút sức tàn ở hai cánh tay để
kéo lê cái cơ thể dập nát của mình về phía trước. Cứ mỗi một thước bò, cậu lại
để lại phía sau một vệt máu loang lổ.
Nhưng, khi nửa thân trên của Lâm vừa rướn qua khe nứt
của bức tường chữ Nôm vừa sụp đổ, tất cả những đau đớn, sợ hãi, và cả sự hối
hận vừa rồi... bỗng chốc đóng băng. Dây thần kinh của Lâm như bị một luồng điện
mạnh mẽ giật phăng. Cậu quên cả thở.
Trước mắt cậu lúc này, hoàn toàn không phải là một hang
động tối tăm, ẩm ướt như những gì khoa học địa chất từng mô tả.
Đó là một không gian rộng lớn đến vô tận, không thấy
trần hang, không thấy vách đá. Thay vào đó, vây quanh cậu là một biển sương mù
màu lam mờ ảo. Trong làn sương ấy, có hàng vạn, hàng triệu đốm sáng li ti như
những đom đóm dạ quang đang bay lượn theo một quỹ đạo huyền bí. Chúng tựa như
những dải ngân hà thu nhỏ, chuyển động nhịp nhàng, phát ra những tiếng vo ve
trầm thấp như bản tụng kinh của vũ trụ sơ khai.
Thế giới quan của Lâm trong tích tắc này đã hoàn toàn
vỡ vụn.
Cậu từng đọc hàng trăm cuốn sách thiên văn, từng biết
vũ trụ ngoài kia được đo bằng năm ánh sáng, bằng những khối vật chất khô khốc
và định luật vật lý nghiêm ngặt. Nhưng tại sao... tại sao ngay dưới lòng đất
này, lại tồn tại một không gian bẻ cong mọi định luật vật lý? Những đốm sáng
kia không phải là vật chất, chúng có linh tính! Chúng đang nhảy múa, đang hít
thở!
Vài ở chính trung tâm của biển ngân hà thu nhỏ ấy, ánh
mắt Lâm va phải một bóng người.
Người đàn ông đó ngồi xếp bằng trên một bệ đá trôi lơ
lửng giữa không trung. Trường bào cổ phục trên người ông ta không hề động đậy,
mái tóc bạc trắng rủ xuống che nửa khuôn mặt hồng hào không chút tì vết. Sắc
mặt ông ta tĩnh lặng như một mặt hồ không gió, không có một hơi thở, không có
một nhịp tim, nhưng áp lực vô hình tỏa ra từ cái xác đó mạnh đến mức khiến Lâm
— gã con người nhỏ bé đang bò lết dưới đất — cảm thấy linh hồn mình như muốn
quỳ lạy.
Trên đôi bàn tay đan chéo trước ngực người chết, một
cuốn sổ da cũ kỹ bám bụi đang phát ra những luồng sáng nhạt.
Sự đau đớn trên cơ thể Lâm bỗng chốc bị sự tò mò điên
cuồng của một kẻ mê khám phá nuốt chửng. Cậu không còn nghĩ đến công ty, không
còn nghĩ đến gã trưởng phòng, thậm chí nỗi sợ chết cũng biến mất. Đầu óc cậu
chỉ còn một câu hỏi duy nhất: Cái
gì thế này? Ông ta là ai? Thứ ngoài kia là gì?
Bằng tất cả chút sức lực cuối cùng, Lâm dùng những ngón
tay đã bật móng, rướn người, vươn về phía bệ đá lơ lửng. Khi đầu ngón tay đầy
máu của cậu vừa chạm nhẹ vào lớp bìa da thú bám bụi của cuốn nhật ký, một hiện
tượng dị biến kinh hoàng xảy ra.
Uỳnh!
Không có tiếng nổ, nhưng một luồng xung kích vô hình
quét qua tâm trí Lâm. Cái xác cổ xưa vốn đang tĩnh lặng như pho tượng bỗng
nhiên tan biến, hóa thành
hàng triệu hạt bụi ánh sáng lấp lánh như cát vàng, cuốn thẳng vào trong cuốn
nhật ký. Bệ đá trôi lơ lửng mất đi chỗ tựa, rạn nứt rồi rơi rụng xuống, khiến
cuốn nhật ký cùng cuốn bí kíp công pháp chữ Nôm rơi thẳng xuống trước mặt Lâm.
Cùng lúc đó, chiếc máy quay Sony nứt toác nằm cách đó
không xa bỗng nhiên lóe sáng trở lại một cách kỳ dị. Từ trường năng lượng trong
hang động quá mạnh đã kích hoạt lại bo mạch của nó. Trên màn hình chập chờn,
dòng chữ "Đang phát trực
tiếp" hiện lên.
Hàng vạn con người ở thế giới hiện đại bên ngoài, qua
màn hình điện thoại, đã kịp chứng kiến toàn bộ cảnh tượng một cái xác cổ phục
hóa thành ánh sao rồi tan biến. Kênh chat bùng nổ với tốc độ chóng mặt. Những
dòng bình luận nhảy lên điên cuồng: Kỹ xảo à? Đỉnh dữ vậy?! Không phải, nhìn vết máu trên
tay chủ thớt kìa, thật 100% đó! Cái gì rực sáng trên vách đá kia? Chữ Nôm? Ôi
trời ơi, Lâm ơi chạy đi!!!
Nhưng Lâm không còn nghe thấy gì nữa. Trận pháp chữ Nôm
bảo vệ hang động sau khi mất đi chủ nhân đã hoàn toàn sụp đổ. Trần hang rung
chuyển dữ dội, những khối đá nặng hàng tấn bắt đầu rơi xuống ầm ầm.
Trong cơn hỗn loạn giữa ranh giới sinh tử, Lâm không
kịp nghĩ ngợi nhiều. Cậu dùng một tay ôm chặt lấy cuốn nhật ký và cuốn bí kíp
vào lòng, tay còn lại quờ quạng vơ lấy chiếc máy quay pin sắp cạn, rồi nhắm mắt
chịu đựng trận đất đá cuồng bạo đang ập xuống đầu.
Cậu chỉ kịp nhìn thấy dòng chữ đầu tiên trên trang nhật
ký mở toang, rực sáng lên trong bóng tối:
“Kẻ
hậu bối mở được phong ấn này,người
có mọt chút huyết mạch của những vị đó.
Ngươi có muốn nhìn thấy tinh không bao la ngoài
kia không?
Dòng chữ tiếp theo hiện lên, rực
cháy như được viết bằng lửa lam ngay trên trang giấy cũ. Nó không chỉ là những
nét mực vô tri, mà như một giọng nói cổ xưa, trầm uất vang vọng thẳng vào sâu
trong linh hồn Lâm, át đi cả tiếng đất đá đang sụp đổ ầm ầm xung quanh.
Trần hang nứt
toác. Một tảng đá lớn bằng hộ pháp lao xuống, sạt qua bả vai Lâm, bụi cuốn mù
mịt. Cái chết đã cận kề trong gang tấc.
Thế nhưng,
cái gông xiềng ba năm văn phòng ngột ngạt, sự hèn mọn của một kiếp người nhỏ bé
phải cúi đầu trước cơm áo gạo tiền, và cả nỗi sợ hãi nguyên thủy trước bóng
tối... tất cả bỗng chốc bị câu hỏi ấy thiêu rụi. Đôi mắt Lâm đỏ ngầu, bờ môi
rách bươm mím chặt. Cậu không cam lòng chết đi như một hạt bụi vô danh trong
cái "lồng giam" này.
Cậu muốn
nhìn. Cậu muốn biết bộ mặt thật của thế giới ngoài kia!
"Muốn..."
– Lâm khàn giọng, dùng chút tàn lực cuối cùng hét lên giữa tiếng gầm rú của đất
đá. – "Ta muốn nhìn
thấy!!!"
Uỳnh!
Ngay khi câu
trả lời của cậu vừa dứt, cuốn nhật ký trên tay Lâm bùng phát ra một lực hút
kinh hoàng. Vòng xoáy năng lượng màu lam đảo ngược, nuốt chửng lấy cơ thể tàn
phế của cậu vào một khoảng không vô định, ngay trước khi toàn bộ hang động sụp
xuống, chôn vùi tất cả vào lòng đất sâu thẳm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.