Chương 2: Sự Thật Bị Xóa Bỏ
Tiếng máy đo nhịp
tim kêu típ... típ... đều đặn bên tai đưa Lâm ra khỏi bóng tối dày đặc.
Trần nhà màu
trắng toát và mùi thuốc sát trùng nồng nặc lập tức kéo cậu về với thực tại. Lâm
bật người ngồi dậy theo bản năng, nhưng một cơn đau nhói từ lồng ngực khiến cậu
rên rỉ rồi ngã rụp xuống nệm.
"Cậu tỉnh
rồi à? Đừng cử động mạnh, cậu bị rơi xuống hố sụt ở dãy núi Vạn Thạch, may mà
có người đi rừng phát hiện rồi báo đội cứu hộ đưa vào đây." – Tiếng cô y
tá vang lên bên cạnh.
Lâm không quan
tâm đến vết thương. Đầu óc cậu quay cuồng với biển sương mù màu lam, cái xác cổ
phục hóa thành ánh sao và câu hỏi rúng động linh hồn kia. Cậu chộp lấy tay cô y
tá, giọng khàn đặc: "Điện thoại... máy quay của tôi đâu?"
Nhận lại chiếc
điện thoại màn hình nứt vỡ từ tay y tá, Lâm run rẩy mở ứng dụng phát trực tiếp.
Một streamer mới vào nghề như cậu, buổi tối hôm đó chỉ có vỏn vẹn hơn ba mươi
người xem, đa phần là những tài khoản ảo hoặc vài người bạn quen biết. Cậu muốn
xem lại buổi live định mệnh đó.
Thế nhưng, đập
vào mắt cậu là một dòng thông báo đỏ ngỏm lạnh lùng: [Tài khoản của bạn đã
bị khóa vĩnh viễn do đăng tải nội dung dàn dựng, sử dụng kỹ xảo gây hoang mang
dư luận. Tất cả các dữ liệu liên quan đã bị xóa bỏ.]
Lâm lướt sang các
nền tảng mạng xã hội khác. Sạch sẽ. Không có một vết tích nào cho thấy cậu từng
phát sóng. Sự biến mất cực đoan này khiến Lâm lạnh toát sống lưng. Rõ ràng, có
một bàn tay vô hình với quyền lực tối thượng đã can thiệp vào hệ thống băng thông
ngay khi cậu vừa chạm vào phong ấn.
Họ muốn chôn vùi
tất cả.
Nhưng thế lực
đứng sau đã đánh giá thấp sức mạnh của Internet, và đánh giá thấp sự tò mò của
ba mươi con người đêm hôm đó.
Chiều ngày hôm
sau, khi Lâm đang thẫn thờ nhìn ra cửa sổ viện, chiếc điện thoại trong tay cậu
bỗng rung lên bần bật. Một người bạn trong nhóm người xem trung thành gửi cho
cậu một đường link ẩn từ một diễn đàn thảo luận về những điều huyền bí.
Lâm bấm vào. Tim
cậu như suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đó là một đoạn
video quay lại màn hình điện thoại (Screen Record) do một người xem tên
"TinhKhông99" kịp lưu lại trước khi kênh của Lâm bị đánh sập. Dù góc
máy bị giật, độ phân giải bị nén xuống nhòe nhoẹt, nhưng nó ghi trọn vẹn khoảnh
khắc bức tường chữ Nôm phát ra ánh sáng lam sắc, và hình ảnh một cái xác mặc cổ
phục ngồi xếp bằng giữa biển đốm sáng lơ lửng.
Đoạn video ấy,
kèm theo dòng tiêu đề: "Bằng chứng thế giới tu chân tồn tại dưới lòng
đất Vạn Thạch?" đang lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Một trăm nghìn
lượt xem... Năm trăm nghìn ... Một triệu...
Các diễn đàn bùng
nổ. Những lời đồn đoán, những cuộc tranh luận nảy lửa nổ ra ở khắp các hội
nhóm. Người thì bảo đây là dự án phim kỹ xảo đỉnh cao của một studio ẩn danh,
kẻ thì điên cuồng lùng sục danh tính của gã streamer trong clip. Cơn bão dư
luận bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát của những kẻ xóa bài.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa
phòng bệnh bất ngờ xoay một vòng, rồi chốt chặt lại từ bên trong.
Lâm giật mình
ngước lên. Bước vào phòng không phải là bác sĩ, mà là hai người đàn ông trung
niên mặc âu phục đen phẳng phiu, đeo kính râm che kín nửa khuôn mặt. Người đi
đầu thong thả tháo kính ra, để lộ một đôi mắt sắc lẹm, lạnh lùng như chim ưng
nhìn thẳng vào Lâm.
Hắn kéo một chiếc
ghế, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của cậu, ném lên bàn một xấp tài liệu dày
cộp in logo của một cơ quan không có tên trên bản đồ công khai.
"Cậu Lâm,
cậu đã tạo ra một rắc rối không hề nhỏ cho chúng tôi." – Giọng gã đàn ông
trầm thấp, không có một chút độ ấm. "Chúng tôi đã xóa dấu vết ở máy chủ,
nhưng không ngờ lũ kiến hôi trên mạng lại nhặt nhạnh được vài mảnh vụn. Video
đó đang bùng nổ, và đó là lý do tôi phải ngồi ở đây lần thứ hai để dọn dẹp đống
hỗn độn này."
Lâm siết chặt tấm
chăn giường, cố giữ giọng bình tĩnh: "Các ông là ai? Cái hang đó... cái
xác đó là thế nào?"
Gã đàn ông mặc âu
phục nhếch mép cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt và thương hại:
"Cậu không
cần biết chúng tôi là ai. Cậu chỉ cần biết rằng, những thứ cậu nhìn thấy vượt
quá quyền hạn nhận thức của một công dân bình thường. Nhân loại chỉ nên biết
đến khoa học, đi làm, kiếm tiền, và chết đi một cách yên ổn. Đừng cố gắng ngẩng
đầu lên nhìn trời sao, cũng đừng cố đào bới lòng đất, vì bộ mặt thật ngoài kia
sẽ khiến cái nền văn minh trẻ con này phát điên đấy."
Hắn đẩy xấp tài
liệu về phía Lâm, giọng nói bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, mang theo lời đe dọa
sặc mùi thuốc súng:
"Ký vào đơn
xác nhận đây là video dàn dựng bằng công nghệ AI để câu view. Sau đó cầm số
tiền này, biến mất khỏi Long Châu, quay về quê làm một đứa con ngoan của cha mẹ
cậu. Bằng không... ba mươi mốt người đã xem và lưu lại video của cậu đêm đó,
bao gồm cả cậu và gia đình cậu, sẽ biến mất khỏi thế giới này như chưa từng tồn
tại. Chọn đi."
Nhìn xấp tài liệu đen ngỏm đặt
trên bàn, lồng ngực Lâm phập phồng dữ dội.
Trong túi áo
bệnh nhân bên ngực trái của cậu, cuốn nhật ký và cuốn bí kíp bằng da thú vẫn
đang áp sát vào da thịt, tỏa ra một cái lạnh mờ nhạt. Lâm biết, gã mặc âu phục
kia và thuộc hạ của hắn khi thu hồi đồ đạc của cậu đã bỏ qua hai cuốn sách này.
Có lẽ trận pháp dịch chuyển trong hang đã che mắt họ, hoặc họ nghĩ một gã tàn
phế bò lết dưới đất thì không cách nào mang theo vật gì lớn.
Nhưng cuốn
sách này có thật sự giúp cậu đổi đời? Có thật sự là "tu tiên"? Cậu
chưa hề lật ra xem thử, cũng chưa có gì chứng minh những dòng chữ trong đó là
thật. Nếu bây giờ vì hai cuốn sách chưa rõ thực hư này mà gân cổ lên chịu chết,
kéo theo cả cha mẹ ở quê nhà vào vòng nguy hiểm, thì cậu đúng là một kẻ đại ngu
ngốc.
Trước quyền
lực tối thượng có thể xóa sổ một con người trên cõi mạng lẫn đời thực, sự kiêu
hãnh của Lâm hoàn toàn bị ép xuống. Cậu cụp mắt, che đi tia nhìn đang run rẩy,
bờ môi mím chặt rồi từ từ buông lỏng.
Lâm run run
đưa tay cầm lấy cây bút bi đặt trên xấp tài liệu, giọng cậu khàn đặc, tỏ ra sợ
hãi và cam chịu:
"Tôi...
tôi ký. Tôi chỉ là muốn kiếm chút tiền view, không ngờ chuyện lại thành ra thế
này. Tôi sẽ đứng ra nhận là mình dùng công nghệ AI để dàn dựng... Xin các ông
đừng đụng đến gia đình tôi."
Gã đàn ông
mặc âu phục nhìn những nét chữ run rẩy của Lâm in trên tờ đơn cam kết, đôi mắt
sắc lẹm của hắn khẽ giãn ra. Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest, ném một chiếc
thẻ ngân hàng màu đen lên giường bệnh của Lâm, lạnh lùng nói:
"Lựa
chọn khôn ngoan đấy, cậu Lâm. Người biết thức thời mới sống thọ được. Tiền
trong này đủ cho cậu chữa trị và về quê sống sung túc nửa đời còn lại. Nhớ kỹ
lời tôi, từ ngày mai, trên mạng sẽ có thông báo chính thức từ tài khoản phụ của
cậu về việc dàn dựng clip. Đừng để chúng tôi phải quay lại đây lần thứ
ba."
Hắn đeo lại
kính râm, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh. Tiếng chốt cửa "cạch"
một tiếng khóa lại từ bên ngoài, trả lại cho Lâm một không gian tĩnh lặng đến
ngạt thở.
Khi tiếng
bước chân của hai gã mặc âu phục xa dần ngoài hành lang, Lâm mới dám buông cây
bút trong tay xuống. Lòng bàn tay cậu đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cậu vội vàng
đưa tay vào trong túi áo bệnh nhân, lôi hai cuốn sách bọc da thú ra.
Giờ đây,
trong phòng bệnh vắng lặng, Lâm chỉ còn lại một mình với hai món bảo vật nhuốm
máu này. Cậu lật trang đầu tiên của cuốn bí kíp chữ Nôm cổ ra, ánh mắt đảo
nhanh qua những dòng chữ, chuẩn bị tự mình xác thực xem... canh bạc đánh đổi
bằng cả danh dự và sự an toàn của bản thân ngày hôm nay, liệu có đáng giá hay
không.
Lâm run rẩy lật mở trang đầu tiên
của cuốn bí kíp bọc da thú.
Mặt giấy ráp,
ố vàng theo thời gian bỗng nhiên khẽ cựa quậy dưới ánh đèn tuýp của phòng bệnh.
Ánh mắt Lâm căng ra. Trên trang sách, có những hàng chữ Nôm cổ nằm im lìm tăm
tối, nhưng lại có những ký tự bỗng nhiên nhấp nháy lên những vệt sáng lam sắc
kỳ dị, tựa như những đốm lân tinh có sự sống. Chúng co giãn, biến đổi hình dạng
liên tục giống như đang trêu ngươi sự hiểu biết của cậu.
Lâm cắn môi.
Kiến thức về chữ Nôm cổ của một gã nhân viên văn phòng mê lịch sử như cậu chỉ
là muối bỏ bể. Cậu nhìn vào những ký tự đang nhấp nháy kia mà đầu óc lùng bùng,
hoàn toàn không thể hiểu nổi những đồ hình phức tạp và những khái niệm kinh
mạch lạ lẫm ấy viết cái gì.
Cuốn sách này
rõ ràng không phải phàm vật, nó vượt xa hệ thống tri thức hiện tại của nhân
loại.
Tuy nhiên,
thật kỳ lạ, ở ngay trang mở đầu, có một đoạn văn ngắn không hề nhấp nháy, những
con chữ mộc mạc cứ thế tự động khắc sâu vào tâm trí Lâm khi cậu vừa nhìn qua,
rõ ràng đến mức như có người đang thì thầm bên tai:
“Vũ trụ này huyền bí và sâu thẳm. Năm đó
hai vị Tiên Tổ dẫn theo con cháu thăng tiên, đã để lại pháp quyết này dành
riêng cho hậu duệ. Chỉ có người cùng chung huyết mạch mới có thể tu luyện. Kẻ
ngoại lai nếu cố tình luyện theo, kinh mạch sẽ đảo lộn, tẩu hỏa nhập ma mà
chết.”
Lâm đọc đi
đọc lại dòng chữ, lồng ngực đập liên hồi như trống trận.
Tiên Tổ thăng tiên? Huyết mạch? Kẻ ngoại
lai chết?
Cậu cúi đầu
nhìn xuống bàn tay vẫn còn rướm máu và bám đầy bụi đất từ hố sụt Vạn Thạch của
mình. Đêm hôm đó, trong hang sâu tối tăm, khi cậu chạm tay vào cuốn sách, trận
pháp chữ Nôm đã rực sáng, cái xác cổ phục đã tan biến thành ánh sao, và một
luồng khí lưu mát lạnh đã chữa lành những vết thương chí mạng trên cơ thể cậu.
Tất cả những
hiện tượng thần dị đó không phải là ngẫu nhiên. Nó là sự phản ứng!
Một dòng
điện chạy dọc sống lưng Lâm, mang theo một sự thật chấn động: Cậu chính là hậu
duệ mang huyết mạch của vị Tiên Tổ năm đó. Cậu không phải là một gã streamer
tầm thường vô dụng bị thế giới ruồng bỏ. Trong huyết quản của cậu đang chảy
dòng máu của những thực thể từng ngạo thị tinh không ngoài kia!
Lâm khẽ liếc
nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh đã đóng chặt. Thế lực áo đen kia nghĩ rằng họ
có thể dùng tiền và quyền lực để dẫm nát cậu như một con kiến hôi. Họ ép cậu
phải thừa nhận mọi thứ là giả dối để đổi lấy sự bình an cho gia đình.
Cậu đã thỏa
hiệp, đã cúi đầu, nhưng đó là cái cúi đầu của một con mãnh thú đang ẩn nhẫn chờ
ngày nhe nanh vuốt.
Lâm cẩn thận
khép hai cuốn sách lại, giấu sâu xuống dưới lớp gối bệnh viện. Ánh mắt cậu
không còn sự hoang mang, sợ hãi của một kẻ vừa thoát chết, mà thay vào đó là
một tia sáng kiên định, lạnh lùng chưa từng có.
Cậu cần phải
xuất viện. Cậu cần tiền để tìm kiếm tài liệu, giải mã những chữ viết nhấp nháy
kia. Hành trình bước ra khỏi cái "lồng giam" Trái Đất của cậu, giờ
mới thực sự bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.