Tinh Không Vô Tận

Chương 3: Trốn Tránh Và Ẩn Nhẫn

Đăng: 12/07/2026 07:40 2,686 từ 2 lượt đọc


Nắng chiều của đô thị Long Châu không có cái rực rỡ, khoáng đạt của đại ngàn Vạn Thạch. Nó nhạt nhòa, chuyển sang màu vàng bẩn của khói bụi và khí thải, hắt qua khung cửa kính phòng bệnh một vệt sáng yếu ớt như một hơi tàn.

Lâm xuất viện vào một ngày thứ Ba. Thủ tục diễn ra nhanh chóng đến mức đáng ngờ. Không có những cái nhìn soi mói của các bác sĩ, cũng chẳng có sự gặng hỏi của hộ lý về vụ tai nạn hy hữu dưới hố sụt. Mọi thứ được sắp xếp trơn tru bởi một bàn tay vô hình, giống như cách người ta lau sạch một vết mực đổ trên mặt bàn.

Cậu đứng trước sảnh bệnh viện, chiếc ba lô cũ kỹ sờn vai bạc nhạc trĩu nặng trên một bên vai. Vết thương ở xương sườn đã khép miệng nhờ luồng khí lam sắc đêm đó, nhưng mỗi khi hít sâu, một cơn đau âm ỉ vẫn dội lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về ranh giới giữa thực và ảo.

Lâm lôi chiếc điện thoại nứt vỡ ra, bấm vào ứng dụng mạng xã hội bằng ngón tay vẫn còn quấn băng gạc trắng xóa. Một tài khoản phụ có tên và ảnh đại diện của cậu, vừa đăng tải một bài viết cách đây ba tiếng.

"Gửi tất cả những người đã theo dõi buổi phát trực tiếp của tôi tại Vạn Thạch. Tôi xin chân thành xin lỗi vì đã dàn dựng một clip lừa đảo bằng công nghệ CGI và phần mềm đồ họa Unreal Engine 5 để câu tương tác, trục lợi cá nhân. Vết máu, cái xác cổ, hay những ký tự phát sáng hoàn toàn là sản phẩm của kỹ xảo máy tính. Tôi đã nhận thức được hành vi gây hoang mang dư luận của mình và xin tự nguyện khóa kênh, rời khỏi mạng xã hội..."

Ngay bên dưới bài viết, phần bình luận nhảy lên với tốc độ chóng mặt. Những dòng chữ như những mũi kim độc, đâm thẳng vào mắt cậu.

“Rác rưởi mạng! Làm tôi mất ngủ cả đêm để tranh luận với tụi bạn.” “Thằng này bị điên à? Muốn nổi tiếng đến mức bất chấp danh dự thế sao?” “Nghĩ cũng tài, kỹ xảo đỉnh như vậy sao không đi làm phim mà lại đi làm streamer rác đi lừa người? Tẩy chay nó đi anh em!”

Lâm lướt qua hàng ngàn bình luận mạt sát, chửi bới, thậm chí là những lời nguyền rủa giậm chân vào tổ tông, gia đình cậu. Những người bạn từng quen biết trong giới streamer giữ im lặng một cách đáng sợ, một vài kẻ nhanh chân hơn còn đăng bài cắt đứt quan hệ với "gã lừa đảo thế kỷ". Sự quay xe của đám đông trên mạng xã hội giống như một dòng nước lũ, cuốn phăng chút danh dự ít ỏi mà một thanh niên đôi mươi như cậu tích lũy được ở thành phố này.

Thế nhưng, đứng giữa dòng người qua lại tấp nập của phố thị, Lâm không hề tức giận. Cậu khẽ mím bờ môi rách bươm đã đóng vảy, nở một nụ cười nhạt, lạnh lùng đến xa lạ.

Thế gian càng nghĩ cậu là kẻ lừa đảo, thế gian càng chửi bới cậu là một tên điên dùng kỹ xảo, thì cậu lại càng an toàn. Phe áo đen sẽ hài lòng với kết quả này, và sự giám sát của họ đối với một "con kiến hôi" đã đầu hàng sẽ lỏng lẻo đi phần nào. Đây là cái giá của sự ẩn nhẫn. Danh dự phàm trần là cái gì chứ? So với tinh không bao la mà vị Tiên Tổ kia nhắc đến, những lời nhục mạ này chỉ là tiếng vo ve của loài ruồi nhặng mùa hè mà thôi.

Lâm tìm đến một cây ATM nằm khuất trong một con hẻm nhỏ vắng người của đô thị Long Châu. Tiếng máy chạy rè rè nạp thẻ, màn hình chập chờn hiện lên giao diện yêu cầu nhập mã PIN được dán sẵn sau thẻ.

Khi ngón tay Lâm ấn nút hiển thị số dư, hơi thở của cậu bỗng chốc nghẹn lại trong lồng ngực.

Mười hai chữ số.

Mười tỷ đồng.

Một con số khổng lồ đối với một kẻ ba tháng trước còn phải khúm núm trước gã trưởng phòng để nhận mức lương tám triệu ba cọc ba đồng. Đây chính là "đồng tiền của quỷ", cái giá để mua đứt một sự thật, mua đứt một mạng người nếu cậu dám ho he nửa lời. Tổ chức áo đen kia quả thực có tiền, có quyền lực tối thượng. Đối với họ, mười tỷ này chẳng qua chỉ là một con số vụn vặt để dọn dẹp một hạt bụi trong hệ thống vận hành của họ.

Lâm rút ra hai mươi triệu tiền mặt, sau đó dùng ứng dụng ngân hàng bảo mật chuyển thẳng năm tỷ về tài khoản của cha ở quê nhà. Cậu đính kèm một tin nhắn ngắn gọn: “Con vừa ký được hợp đồng độc quyền với một công ty truyền thông lớn của nước ngoài, họ ứng trước tiền bản quyền. Cha mẹ cầm lấy sửa lại mái nhà, từ nay đừng đi làm thuê cuốc mướn cực khổ nữa. Con ở trên này vẫn ổn, công việc rất tốt.”

Chỉ chưa đầy năm phút sau, điện thoại Lâm reo lên. Màn hình hiện chữ "Cha". Lâm hít một hơi thật sâu, cố lấy giọng vui vẻ, bình thản nhất có thể để trò chuyện. Đầu dây bên kia, giọng nói khắc khổ, run rẩy của người cha già vang lên, xen lẫn tiếng khóc sụt sùi của mẹ. Họ lo lắng, họ sợ hãi trước một số tiền quá lớn, họ dặn dò cậu phải làm ăn chân chính, không được phạm pháp. Lâm phải kiên nhẫn giải thích, dùng mọi lý do hợp pháp nhất để trấn an hai đấng sinh thành.

Khi cuộc gọi kết thúc, Lâm tựa lưng vào vách tường lạnh ngắt của con hẻm, lòng nhẹ nhõm hẳn. Gánh nặng lớn nhất của kiếp phàm nhân này, sự hiếu nghĩa với cha mẹ, cậu đã tạm thời báo đáp được một phần. Giờ đây, cậu không còn vướng bận, có thể toàn tâm toàn ý dấn thân vào canh bạc sinh tử với số phận.

Với năm tỷ còn lại trong tài khoản, Lâm bắt đầu kế hoạch của mình. Cậu không quay lại căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp ở trung tâm thành phố nữa. Lâm bắt một chuyến xe chạy thẳng ra vùng ngoại ô Long Châu, nơi có những ngôi nhà vườn biệt lập, thưa thớt bóng người.

Cậu thuê lại một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong một vườn nhãn bỏ hoang với giá cao gấp ba lần thị trường, yêu cầu chủ nhà không được đến làm phiền dưới bất kỳ hình thức nào. Ngôi nhà này tường gạch dày, xung quanh là cây cối rậm rạp, cách biệt hoàn toàn với ánh mắt soi mói của camera đường phố. Đây sẽ là "mật thất" đầu tiên của cậu.

Trong ba ngày tiếp theo, Lâm dùng tiền để điên cuồng thu mua tài nguyên. Cậu không mua sắm quần áo hay đồ công nghệ xa xỉ. Thứ cậu mang về mật thất là hàng chồng sách dày cộp: từ Từ điển chữ Nôm, Khảo cổ học tiền sử, Kinh Dịch đại toàn, cho đến các tài liệu nghiên cứu về hệ thống kinh mạch, huyệt vị của y học cổ truyền.

Cậu thậm chí còn lên các diễn đàn ngầm, chi một số tiền lớn để thuê các nghiên cứu sinh ngôn ngữ học của các trường đại học lớn dịch thuật các đoạn văn tự Nôm cổ theo nhiều tầng nghĩa khác nhau. Lâm rất cẩn thận, cậu xé lẻ các dòng chữ trong cuốn bí kíp thành từng từ rời rạc, xáo trộn thứ tự rồi mới gửi đi, tránh để bất kỳ ai nhận ra nội dung hoàn chỉnh của công pháp.

Thế nhưng, tất cả những nỗ lực dùng tri thức phàm trần để giải mã cuốn sách bọc da thú đều đi vào ngõ cụt.

Đêm thứ tư tại mật thất ngoại ô.

Bầu trời ngoài cửa sổ đen kịt, tiếng côn trùng kêu rả rích trong vườn nhãn càng làm tăng thêm sự tịch mịch, cô quạnh của ngôi nhà. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn tuýp hắt xuống xấp tài liệu dịch thuật hỗn độn và cuốn bí kíp bằng da thú nằm im lìm.

Lâm ngồi khoanh chân trên chiếc chiếu trúc, đầu óc mệt mỏi đến cực điểm. Những dòng chữ Nôm ở trang đầu tiên cậu đã thuộc làu, nhưng phần cốt lõi phía sau, những ký tự nhấp nháy ánh sáng lam sắc như những đốm lân tinh, vẫn hoàn toàn là một ẩn số. Cậu đã thử mọi phương pháp dịch thuật, thử đối chiếu với mọi quy luật ngữ pháp cổ, nhưng chúng cứ như những con đom đóm trêu ngươi, co giãn và biến đổi hình dạng liên tục mỗi khi cậu tập trung nhìn vào.

"Rốt cuộc là thiếu cái gì chứ?" Lâm lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt.

Vết thương trên đầu ngón tay trỏ của cậu là do bấu vào đá nhọn ở Vạn Thạch, trong lúc dọn dẹp đống sách cổ chiều nay đã vô tình bị cạnh giấy sắc lẹm cứa rách trở lại. Một giọt máu tươi, đỏ thẫm và nóng hổi, chầm chậm rỉ ra, tụ lại nơi đầu ngón tay.

Lâm định đứng dậy tìm băng gạc, nhưng một sự thôi thúc điên cuồng từ sâu trong linh hồn bỗng khiến cậu khựng lại. Ánh mắt cậu dán chặt vào những ký tự lam sắc đang nhấp nháy trên mặt giấy da thú ố vàng.

Huyết mạch. Cuốn sách đã nói, chỉ có người cùng chung huyết mạch mới có thể tu luyện.

Một ý nghĩ táo bạo, điên rồ lóe lên trong đầu gã streamer mê mạo hiểm. Lâm không ngần ngại nữa, cậu ấn mạnh đầu ngón tay đang rỉ máu thẳng vào chính giữa trang sách bọc da thú.

Uỳnh!

Một tiếng nổ vô thanh dội lên ngay trong tâm thức của Lâm.

Trang sách cổ bọc da thú bỗng nhiên run rẩy dữ dội, hút trọn giọt máu của cậu vào trong như một miếng bọt biển khô khát. Ngay lập tức, những ký tự lam sắc nhấp nháy kia không còn biến đổi hỗn loạn nữa. Chúng như tìm được chủ nhân, bùng phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, nhuộm xanh cả căn phòng rách nát.

Trước mắt Lâm, những con chữ vô tri bỗng chốc rời khỏi mặt giấy, biến thành hàng vạn luồng khí lưu nhỏ như sợi chỉ, bay lượn vòng quanh cơ thể cậu rồi lao thẳng vào đôi mắt, thấm qua lỗ chân lông, tràn vào trong kinh mạch.

"A...!!!"

Lâm cắn chặt răng, một tiếng thét nghẹn lại nơi cuống họng. Đau! Một cơn đau kinh hoàng chưa từng có, giống như có hàng vạn lưỡi dao lam nhỏ xíu đang rạch dọc theo từng đường gân, từng thớ thịt bên trong cơ thể cậu. Luồng năng lượng lam sắc hung bạo tràn vào, đi đến đâu là đập vỡ hệ thống kinh mạch phàm trần phế thải của cậu đến đó.

Nhưng ngay sau cơn đau xé thịt là một sự thống khoái tột đỉnh. Luồng khí lam sắc sau khi phá hủy lại bắt đầu tái tạo. Những sợi kinh mạch mới được hình thành, rộng hơn, dẻo dai hơn, lấp lánh ánh sáng huyền bí.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, một đoạn khẩu quyết bằng thanh âm cổ xưa, trầm hùng như tiếng chuông đại hồng chung ngân vang, tự động khắc sâu vào đại não của cậu:

"Thiên địa sơ khai, linh khí hỗn độn. Hậu duệ Tiên gia, dẫn khí nhập thể, đả thông nhâm đốc, nghịch chuyển phàm trần..."

Đây là Tầng thứ nhất của Thái Cổ Tiên Quyết: Dẫn Khí Nhập Thể!

Lâm ngồi xếp bằng theo bản năng, hai tay đặt trên đầu gối tạo thành thủ ấn cổ phục giống hệt cái xác trong hang sâu Vạn Thạch. Cậu nhắm nghiền mắt, điều động luồng khí lam sắc đang chạy loạn trong người di chuyển theo lộ trình của khẩu quyết.

Một vòng... hai vòng... mười vòng...

Cơn đau dịu dần, thay vào đó là một cảm giác mát lạnh, sảng khoái lan tỏa khắp tứ chi bách hải. Cậu bỗng nhiên nghe thấy tiếng tim mình đập trầm ổn, mạnh mẽ như tiếng trống trận; cậu nghe thấy tiếng máu chảy rào rạt trong huyết quản như dòng sông đang cuộn cuộn đổ ra biển lớn.

Và rồi, khi luồng khí lam sắc hoàn thành vòng chu thiên thứ tám mươi mốt, nó tụ lại tại một điểm nằm dưới rốn ba thốn Đan điền.

Oanh!

Một tiếng nổ nhẹ vang lên. Lâm mở choàng mắt.

Trong hốc mắt cậu, một tia sáng lam sắc lóe lên rồi biến mất trong bóng tối. Cả căn phòng bệnh ngoại ô bỗng trở nên rõ mồn một trong mắt cậu dù không bật đèn. Cậu có thể nhìn thấy từng hạt bụi nhỏ đang lơ lửng trong không khí, nhìn thấy một con kiến đang bò trên góc tường cách xa mười mét, và thậm chí nghe thấy tiếng một chiếc lá nhãn rụng ngoài vườn cách đó trăm thước.

Không chỉ vậy, Lâm còn cảm nhận được trong không gian xung quanh, có những đốm sáng màu lam nhạt, vô cùng thưa thớt và mỏng manh đang trôi nổi. Đó chính là Linh khí của trời đất! Dù linh khí ở đô thị Long Châu này kiệt quệ đến mức đáng thương, nhưng lúc này, chúng đang bị cơ thể cậu thu hút, chầm chậm thấm qua da thịt để bổ sung vào đan điền.

Lâm cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Một lớp chất dịch màu đen, hôi thối do tạp chất phàm trần bị tống khứ ra ngoài bám đầy trên da. Cơ thể cậu nhẹ bẫng, tràn đầy sức mạnh, vết thương ở xương sườn hoàn toàn biến mất không để lại một vết sẹo.

Cậu đã chính thức bước chân vào con đường tu chân. Luyện Khí Tầng 1!

Lâm vội vàng lật mở cuốn bí kíp da thú ra xem. Quả nhiên, trang đầu tiên và trang thứ hai giờ đây không còn nhấp nháy nữa, các chữ Nôm cổ đã hiện rõ ràng mồn một, cậu có thể đọc và hiểu toàn bộ nội dung tu luyện của Luyện Khí tầng 1 đến tầng 3. Tuy nhiên, từ trang thứ ba trở đi, chữ nghĩa lại tiếp tục nhấp nháy hỗn loạn.

Lâm hiểu ra: Cuốn sách này bị phong ấn bằng tu vi. Tu vi của cậu càng cao, phong ấn sẽ càng mở ra nhiều tầng. Muốn đọc tiếp, cậu buộc phải thăng cấp.

Cậu bước ra phía cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm của đô thị Long Châu. Ánh mắt không còn sự cam chịu, hèn mọn của một gã nhân viên văn phòng, cũng không còn sự hoang mang của một kẻ suýt chết. Nó chỉ còn lại một sự kiên định lạnh lùng như băng vĩnh cửu.

"Tổ chức áo đen... Các người muốn giam cầm nhân loại trong cái lồng khoa học này sao?"Lâm siết chặt nắm tay, cảm nhận luồng linh lực Luyện Khí tầng 1 đang lưu chuyển. "Để xem cái lồng của các người, có nhốt nổi một vị Tiên hay không!"

Hành trình bước ra khỏi Trái Đất để ngắm nhìn tinh không bao la, chính thức bắt đầu từ đêm nay.

0
Ủng hộ tác giả tuyến tóc dài Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.