Chương 4: Thần Quân Kỷ Hồng Bàng
Hương vị của linh lực trong đan điền vẫn còn âm ỉ nóng, Lâm không hề cảm thấy mệt mỏi sau một đêm dài thăng trầm, ngược lại, tinh thần cậu tỉnh táo đến kỳ lạ. Từng tế bào trong cơ thể như vừa được đánh thức sau một giấc ngủ đông kéo dài hai mươi năm. Cậu nhìn sang cuốn sổ tay bọc da thú cũ kỹ và món bảo vật thứ hai thu được từ bệ đá lơ lửng của Vạn Thạch. Nếu cuốn bí kíp chữ Nôm là công pháp dẫn đường, là bộ xương cốt cho hành trình tu luyện, thì cuốn sổ tay này chính là chìa khóa giải mã những bí ẩn mà thế lực áo đen đang cố tình dùng quyền lực để chôn vùi.
Khi còn là một người phàm trần mắt thịt, Lâm chỉ thấy lớp bìa da thú bám một tầng bụi dày vạn năm, thô ráp, cũ kỹ và vô tri. Nhưng lúc này, với nhãn lực của một tu sĩ Luyện Khí Tầng 1, cậu nhìn thấy trên bề mặt lớp da thuộc xù xì ấy có những đường vân khí mờ nhạt như khói uốn lượn. Chúng đan xen vào nhau thành một mạng lưới hộ thân tinh vi, khóa chặt hai mép sổ lại với nhau, ngăn cách tri thức bên trong với sự dòm ngó của phàm tục.
Lâm hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Cậu vận chuyển tia linh lực lam sắc vừa mới ngưng tụ trọn vẹn trong đan điền, chầm chậm truyền qua các đường kinh mạch mới được khai thông, dồn về đầu ngón tay trỏ rồi ấn nhẹ lên tâm điểm của phong ấn vân khí.
Tách.
Một tiếng động giòn tan như tiếng băng mỏng nứt vỡ vang lên giữa căn phòng mật thất tĩnh mịch. Lớp bụi cổ xưa ngàn năm bỗng chốc bay tản ra thành một quầng sương mờ, cuốn sổ tay như có linh tính tự động mở toang. Những trang giấy ráp làm bằng da thuộc cổ đại liên tục lật qua loạt xoạt phát ra những âm thanh khô khốc, rồi dừng lại ở trang viết đầu tiên.
Không có những ký tự nhấp nháy trêu ngươi hay biến ảo khôn lường như cuốn bí kíp công pháp Thái Cổ. Những dòng chữ trên cuốn sổ tay này được viết bằng một loại mực màu đỏ thẫm như máu khô, nét chữ rồng bay phượng múa, nét mác ngang tàng, nét sổ mạnh mẽ, bộc lộ một sự bi tráng và ngạo nghễ tột cùng của người hạ bút. Điểm kỳ lạ và thần dị nhất là, dù những văn tự này vẫn sử dụng cấu trúc tương tự chữ Nôm, nhưng khi Lâm nhìn vào, tâm thức cậu không cần phải tốn công dịch nghĩa hay tra cứu từ điển. Bản chất của những con chữ ấy tự động hóa thành những luồng ý niệm, hắt thẳng vào đại não, truyền tải trọn vẹn thông điệp của người viết:
"Ta sinh ra vào thuở hồng hoang của nhân loại, khi đất trời phương Nam còn mịt mù sương dữ, độc trùng hoành hành, vạn tộc sơ khai đầy rẫy hiểm nguy. Thuở ấy, dải đất sông núi ngàn dặm này chưa có tên trên bản đồ thế giới hiện đại, vạn dân tôn kính gọi là kỷ Hồng Bàng..."
Lâm nheo mắt, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại, lồng ngực khẽ phập phồng dữ dội. Kỷ Hồng Bàng! Trong những cuốn sách giáo khoa lịch sử phàm trần mà cậu từng tụng niệm suốt thời học sinh, đó là thời kỳ nhuốm màu huyền thoại của Kinh Dương Vương, của Lạc Long Quân và Âu Cơ, của trăm trứng nở trăm con... Những cột mốc mà các nhà khoa học hiện đại luôn xếp vào hàng "truyền thuyết dân gian" hay "tín ngưỡng bản địa" vì thiếu đi các chứng cứ khảo cổ bằng gạch đá, bằng văn bản mang tính định lượng.
Nhưng lúc này, cuốn sổ tay bằng da thú này đang vả thẳng vào mặt nhận thức của cậu, đập tan cái tư duy khoa học hạn hẹp bấy lâu nay. Thời kỳ đó có thật! Và nó không phải là thời kỳ đồ đá cũ đồ đá mới như người ta vẫn tưởng, mà là một thời đại tu chân huy hoàng, một thời kỳ đại năng xuất thế của chính mảnh đất phương Nam này.
Lâm nín thở, ngón tay run rẩy lật sang trang tiếp theo một cách cẩn trọng như sợ làm rách đi một mảnh thời gian. Đoạn văn tự màu máu tiếp tục hiện ra, kèm theo một áp lực tinh thần vô hình hắt ra từ mặt giấy. Không khí trong căn mật thất ngoại ô bỗng chốc hạ thấp xuống vài độ, đông đặc lại khiến chiếc đèn tuýp phía trên đầu cậu khẽ chớp tắt một nhịp.
"Ta là hậu duệ đời thứ bảy của Tiên Tổ, kế thừa chính thống huyết mạch Thần Long, trấn giữ đại long mạch phương Nam vững vàng như bàn thạch. Vạn dân chúng sinh bấy giờ quỳ lạy dưới chân bệ đá, tôn kính gọi ta bằng tôn hiệu: Vạn Thạch Thần Quân.
Năm đó, hai vị Tiên Tổ thần thông quảng đại, tu vi thông thiên ngạo thị tinh không, dẫn theo đại bộ phận tiên tộc phá toái hư không, thăng thiên tìm kiếm đại đạo vĩnh hằng ở những tinh cầu xa xôi. Trước khi rời đi, các Ngài dùng thần thông nghịch thiên nhìn thấu thiên cơ vạn năm sau, biết trước tinh cầu tổ địa này sẽ gặp phải một kiếp nạn ngập trời, liền âm thầm lưu lại một nhánh huyết mạch yếu ớt ở lại trần gian, hy vọng giữ lại mồi lửa cuối cùng cho tộc ta. Ta chính là kẻ được lựa chọn để hộ đạo cho mồi lửa đó.
Thế nhưng... ta và các đồng đạo năm đó đã đánh giá thấp sự tàn bạo, độc ác của 'Thiên Ngoại Kẻ Săn Mồi'..."
Chữ viết đến đây bỗng nhiên trở nên nguệch ngoạc, những nét sổ kéo dài ra, đâm sâu xuống mặt giấy như thể người viết đang phải chịu đựng một cơn phẫn nộ ngút trời hoặc thương thế cực kỳ nghiêm trọng dội lên trong cơ thể. Lâm có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra cảnh tượng vĩ đại đầy bi tráng của ngàn vạn năm trước. Vị Vạn Thạch Thần Quân kia, sau một trận chiến kinh thiên động địa, phải lết cái thân xác trọng thương vào hố sụt tối tăm ở Vạn Thạch, vừa ho ra những ngụm máu tiên vừa dùng chút tàn lực cuối cùng để khắc lại những dòng huyết thư này cho hậu thế.
"...Trận chiến ngoài thái không năm đó, tinh hà đảo lộn, huyết nhuộm đỏ cả trời xanh, vô số đại năng ngã xuống như mưa rụng. Cuối cùng, bọn chúng chiến thắng. Nhưng bọn chúng không hủy diệt hoàn toàn tinh cầu này, mà biến nơi đây thành một cái Lồng Giam Di Truyền khổng lồ và tàn nhẫn.
Bọn chúng thiết lập một đại trận phong tỏa vĩ đại, hút cạn và khóa chặt toàn bộ linh khí của đất trời, bẻ cong quy luật tiến hóa tự nhiên. Bọn chúng ép cho con cháu của Tiên gia phải thoái hóa, mất đi linh căn, trở thành những phàm nhân yếu ớt chịu cảnh sinh lão bệnh tử trong vòng trăm năm ngắn ngủi, hoàn toàn cắt đứt con đường ngẩng đầu nhìn lên tinh không của nhân loại.
Để duy trì trật tự của lồng giam, bọn chúng nuôi dưỡng và ban phát quyền lực cho một lũ tay sai bản địa, tự xưng là 'Kẻ Canh Giữ'. Nhiệm vụ của Kẻ Canh Giữ là bôi xóa toàn bộ lịch sử tu chân, dùng thứ gọi là 'Khoa học hiện đại' để mị dân, biến con người thành những sinh vật máy móc chỉ biết đi làm, kiếm tiền, sinh sản rồi chết đi. Bọn chúng khiến nhân loại nghĩ rằng mình cô độc trong vũ trụ, nghĩ rằng tu tiên chỉ là chuyện hoang đường trong tiểu thuyết. Kẻ nào vô tình thức tỉnh linh căn, kẻ nào dám tìm tòi chân tướng vượt quá giới hạn, Kẻ Canh Giữ sẽ lập tức ra tay xóa sổ không một dấu vết!"
"Bạch!"
Cuốn sổ tay đột ngột khép lại như bị một lực lượng vô hình tác động, trả lại không gian tĩnh lặng đến ngạt thở.
Lâm ngồi chết lặng trên chiếc chiếu trúc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, thấm ướt cả vạt áo bệnh nhân. Những thớ cơ trên mặt cậu khẽ giật giật.
Tất cả các mảnh ghép rời rạc trong suốt ba tháng qua, từ việc cậu bị ép buộc thôi việc, cho đến cái hố sụt định mệnh và sự xuất hiện của thế lực áo đen đêm hôm qua... bỗng chốc được kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh nhưng đáng sợ đến mức rùng mình.
Lũ người mặc âu phục đen phẳng phiu, đeo kính râm lạnh lùng, những kẻ có quyền lực tối thượng có thể xóa sạch một tài khoản mạng xã hội hay khiến ba mươi mốt con người biến mất khỏi cõi đời trong một nốt nhạc... Bọn họ chính là lũ "Kẻ Canh Giữ" được nhắc đến trong sổ tay! Bọn họ không phải bảo vệ an ninh quốc gia hay bảo vệ nhân loại như những lời giáo điều, bọn họ đang bảo vệ cái trật tự tàn nhẫn của Lồng Giam Trái Đất để phục vụ cho những thực thể thần bí ngoài vũ trụ kia.
Còn cậu, Lâm là một gã cựu nhân viên văn phòng rách nát, một streamer bị xã hội ruồng bỏ và mạt sát, lại chính là "mồi lửa" mang huyết mạch Tiên Tổ kỷ Hồng Bàng. Cậu chính là kẻ nghịch đạo, là vết nứt duy nhất trên cái lồng giam kiên cố này.
Lâm cúi đầu nhìn xuống chiếc hộp da thú đặt trên gối, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Vị Vạn Thạch Thần Quân ấy mạnh mẽ như thế, sống từ thời Hồng Bàng, thọ mệnh hàng ngàn năm, nắm giữ thần thông tát cạn sông ngòi mà cuối cùng vẫn phải ôm hận trọng thương, trốn vào hố sụt Vạn Thạch thiết lập trận pháp chữ Nôm để ẩn cư rồi hóa thành ánh sao tản mác. Vậy thì phe áo đen và lũ Kẻ Canh Giữ kia rốt cuộc đang nắm giữ thứ vũ khí, công nghệ và quyền lực khủng khiếp đến mức nào? Liệu súng đạn, tên lửa đạn đạo hay những vũ khí hủy diệt hàng loạt của nhân loại hiện tại có phải là thứ mà bọn chúng dùng để răn đe những người tu chân?
Hiện tại, cậu mới chỉ là Luyện Khí Tầng 1. Thứ linh lực mỏng manh như sợi tơ trong đan điền của cậu chỉ đủ để tai thính mắt tinh, cơ thể dẻo dai khỏe mạnh hơn người thường vài lần, chứ nếu đối đầu với súng đạn công nghệ cao hay những tay sai cấp cao của tổ chức áo đen, cậu chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn. Chỉ cần một viên đạn bắn tỉa từ khoảng cách ngàn mét cũng đủ để tiễn cái mồi lửa tiên tộc này rụng rơi khi chưa kịp nhóm lên thành ngọn lửa.
"Ẩn nhẫn... Phải tuyệt đối ẩn nhẫn. Kẻ biết thời thế mới là kẻ sống cuối cùng."Lâm tự dặn lòng, đôi mắt đỏ ngầu đêm qua giờ đây đã hoàn toàn thu liễm, lóe lên tia nhìn già dặn, lạnh lùng trước tuổi. Canh bạc này lớn hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. Đây không còn là chuyện đổi đời kiếm tiền hay thỏa mãn cái đam mê khám phá nông nổi của tuổi trẻ nữa. Đây là cuộc chiến sinh tồn một mất một còn giữa một hậu duệ Tiên gia duy nhất và cả một hệ thống cai trị tinh cầu kéo dài vạn năm.
Cậu đứng dậy, cẩn thận cất cuốn sổ tay của Thần Quân và cuốn bí kíp Thái Cổ vào một chiếc hộp sắt nhỏ chống ẩm. Lâm bước đến góc phòng, dùng một chiếc cuốc nhỏ đào một cái hố sâu ngay dưới gầm giường mật thất, chôn giấu chiếc hộp sắt xuống đó, rồi phủ đất và lót chiếu trúc lên trên. Không ai có thể ngờ được, dưới căn nhà cấp bốn rách nát ở ngoại ô này lại đang chôn giấu bí mật lớn nhất của nhân loại.
Bước tiếp theo, cậu cần phải gia tăng tu vi của mình thật nhanh. Tu vi chính là tất cả, là gốc rễ của sự sống còn. Nhưng linh khí ở đô thị Long Châu này quá kiệt quệ, mỏng manh đến mức đáng thương. Sau khi hút cạn vài đốm linh khí mờ nhạt trong phòng, Lâm nhận ra nếu chỉ ngồi yên một chỗ cảm ứng thiên địa, cậu phải mất hàng năm trời mới có thể chạm đến ranh giới của Luyện Khí Tầng 2. Mà phong ấn của cuốn bí kíp công pháp thì lại yêu cầu tu vi càng cao mới mở khóa được các trang tiếp theo.
Muốn thăng cấp thần tốc trong cái thời kỳ mạt pháp này, cậu buộc phải có ngoại lực trợ giúp. Đó là Linh thạch hoặc các loại Thảo dược cổ trăm năm chưa bị ô nhiễm bởi hóa chất công nghiệp.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm bỗng nhiên va phải chiếc thẻ ngân hàng màu đen đặt trên bàn chiếc thẻ chứa mười tỷ đồng mà gã áo đen thủ lĩnh đã ném vào mặt cậu như một sự bố thí.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy châm biếm hiện lên trên môi gã thanh niên.
"Dùng chính đồng tiền của Kẻ Canh Giữ để mua tài nguyên phá vỡ lồng giam của chúng... Đống tiền này, ta nhận không có gì phải hổ thẹn cả."
Lâm mở chiếc điện thoại nứt vỡ lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Với tư cách là một cựu streamer mạo hiểm, cậu có những mối quan hệ ngầm với giới săn lùng cổ vật và những kẻ chuyên đào mộ, buôn bán đồ cổ bất hợp pháp. Cậu bắt đầu truy cập vào một trang web ngầm (Dark web) của giới thượng lưu Long Châu, tìm kiếm thông tin về một cuộc đấu giá cổ vật mật sắp diễn ra vào cuối tuần này.
Mục tiêu của cậu rất rõ ràng: Tìm kiếm những món đồ có niên đại từ thời kỳ tiền sử, thời Hồng Bàng hoặc những viên ngọc cổ, những mảnh vỡ trống đồng có khả năng còn sót lại chút linh khí ẩn giấu của thuở hồng hoang. Một hành trình mới, lội ngược dòng máu để tìm về đỉnh cao, chính thức được vạch ra trong bóng tối ngoại ô.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.