Chương 5: Linh Mạch Thành Cổ Loa
Thời gian thấm thoát trôi qua ba tuần.
Thực tế tàn nhẫn nhanh chóng dội cho Lâm một gáo nước lạnh khi tốc độ tu luyện bắt đầu trì trệ một cách đáng sợ. Linh khí ở đô thị Long Châu quá mỏng manh, lại bị ô nhiễm nặng nề bởi khói bụi và tạp chất phàm trần. Dẫu cậu có vận hành Thái Cổ Tiên Quyết cả đêm, lượng linh lực ngưng tụ được cũng chỉ như muối bỏ bể, chẳng thấm vào đâu so với cái đáy sâu không thấy đáy của đan điền. Muốn mở khóa các trang tiếp theo của cuốn bí kíp, cậu bắt buộc phải tìm kiếm ngoại lực trợ giúp, hoặc là những khối ngọc thạch nguyên bản, hoặc là những kỳ hoa dị thảo trăm năm chưa bị vẩn đục bởi hóa chất công nghiệp.
Để tìm kiếm con đường sống, Lâm không tiếc tiền của. Nguồn kinh phí trong chiếc thẻ đen của thế lực áo đen sau những chi tiêu trước đó bắt đầu hao hụt một cách chóng mặt.
Tự mình mày mò, Lâm dùng các cổng bưu điện trung gian và các tài khoản tiền điện tử ẩn danh để liên tục thực hiện các giao dịch ngầm trên Dark Web. Cậu chấp nhận chi những khoản tiền khổng lồ để mua chuộc thông tin từ giới đổ đấu, những tay săn lùng cổ vật bất hợp pháp và các chuyên gia giám định nhân chủng học tại vùng đồng bằng Bắc Bộ. Thứ cậu yêu cầu không phải là giá trị vàng bạc hay sự quý hiếm của món đồ đối với giới tài phiệt, mà là những mảnh vỡ trống đồng, những khối thạch bích tiền sử còn vương lại chút hơi thở hoang sơ của thuở bình minh nhân loại.
Sau nhiều đêm thức trắng đối chiếu đống dữ liệu hỗn độn, chắp vá ấy với những dòng huyết thư trong cuốn sổ tay của Vạn Thạch Thần Quân, một tọa độ duy nhất đã hiện ra trên bản đồ địa chất của đại long mạch phương Nam. Mọi dòng khí lưu ngầm, mọi vết tích của linh khí thuở hồng hoang đều hướng về một vùng đất linh thiêng nằm ở rìa ngoại thành.
Lâm lập tức đóng máy tính, thu dọn hành lý gãy gọn. Cậu giấu kỹ cuốn cổ thư và sổ tay da thú áp sát vào lồng ngực, khoác ba lô lặng lẽ rời khỏi mật thất ngay trong đêm. Điểm đến của cậu là một di tích nghìn năm mang kết cấu kỳ vĩ: Thành Cổ Loa, hiện thuộc địa phận huyện Đông Anh.
Trời tháng Bảy, không khí của vùng đồng bằng Bắc Bộ oi nồng như một lò thiêu khổng lồ. Khói bụi từ những công trình đô thị hóa dọc đường quốc lộ khiến tầm nhìn trở nên mờ đục. Lâm bắt một chuyến xe buýt sớm từ ngoại ô để đi về phía huyện Đông Anh.
Khi chiếc xe gầm rú vượt qua cầu Đông Trù, băng qua dòng sông Đuống cuộn xiết, Lâm khẽ nghiêng đầu tựa vào cửa kính, nhắm mắt lại. Cậu âm thầm vận chuyển một tia năng lượng lam sắc nhỏ như sợi tơ chạy thẳng lên hai hốc mắt để khai mở nhãn lực. Ngay khi chiếc xe vừa chạm vào ranh giới của địa phận xã Cổ Loa, một hiện tượng thần dị lập tức xảy ra trong thế giới quan của cậu.
Cái nóng bức, ngột ngạt của mùa hè phàm trần bỗng chốc bị đẩy lùi. Một luồng khí lưu mát rượi, thanh khiết và cổ kính từ bốn phương tám hướng chầm chậm tràn tới, thấm qua từng lỗ chân lông, gột rửa đi sự mệt mỏi trên cơ thể cậu.
Nơi này... quả thực là một vùng đất hoàn toàn khác biệt. Giữa một thời đại mà đại trận thái không của Thiên Ngoại Kẻ Săn Mồi phong tỏa toàn bộ linh khí của tinh cầu đến mức kiệt quệ, thì tại vùng đất linh thiêng nghìn năm này, một vài sợi linh khí mỏng manh vẫn đang chầm chậm rỉ ra từ lòng đất sâu thẳm, quấn quýt bên những gốc đa cổ thụ và những bức tường thành đất rêu phong.
Lâm xuống xe, khoác chiếc ba lô cũ kỹ sờn vai, lặng lẽ bước đi trên con đường làng dẫn vào khu di tích. Trong tư duy của người phàm hay những đoàn khách du lịch đang ríu rít ngoài kia, Cổ Loa chỉ là một tòa thành cổ gắn liền với triều đại Thục Phán An Dương Vương vào thế kỷ thứ III trước Công nguyên, nổi tiếng với truyền thuyết nỏ thần Kim Quy và mối tình bi kịch đầy nước mắt của Mị Châu – Trọng Thủy.
Nhưng dưới tầm mắt của một kẻ đã bước chân vào con đường tu chân, những vòng thành đất khổng lồ uốn lượn kia không đơn thuần là một công trình phòng thủ quân sự thô sơ của thời kỳ đồ đồng.
Cậu không đi theo lối mòn của các đoàn tham quan dẫn vào đền thờ chính. Lâm rảo bước dọc theo những đoạn tường thành hoang vu thuộc vòng Thành Ngoại và Thành Trung, nơi cỏ dại mọc um tùm cao quá đầu người và thưa thớt bóng dáng nhân loại. Mỗi bước chân dẫm lên nền đất cổ, Lâm lại tập trung tinh thần cao độ để cảm nhận sự rung động ngầm dưới lòng đất. Cơ thể cậu vốn đang khát khao nguồn năng lượng thanh khiết sau nhiều ngày đình trệ ở đô thị, lúc này bỗng nhiên khẽ cựa quậy, phát ra những nhịp đập rộn ràng, reo vui như một đứa trẻ đói lòng nhìn thấy dòng sữa mẹ.
Cậu đi qua những đoạn hào sâu bao quanh thành, nơi dòng sông Hoàng Giang xưa kia từng có hàng vạn chiến thuyền neo đậu, giờ đây chỉ còn là những rạch nước nhỏ được bao phủ bởi những thảm bèo xanh ngắt.
"Ba vòng thành khổng lồ, bao bọc lấy nhau theo hình xoắn ốc hướng tâm, tụ thủy tụ khí..." Lâm đứng trên đỉnh một gò đất cao, lẩm bẩm, đôi mắt mang sắc lam mờ nhạt nhìn thấu qua màn sương mù địa chất."Đây tuyệt đối không phải là kiến trúc của phàm nhân. Đây chính là kết cấu của một Tụ Linh Đại Trận thời cổ đại, được xây dựng một cách chuẩn xác ngay trên một trong những mắt xích long mạch quan trọng nhất của phương Nam."
An Dương Vương thuở ấy có lẽ cũng là một bậc đại năng của nhân loại, hoặc ít nhất ngài đã tìm được di chỉ trận pháp còn sót lại từ kỷ Hồng Bàng của Vạn Thạch Thần Quân để xây dựng nên tòa thành này. Truyền thuyết về việc "Thần Kim Quy giúp vua xây thành, ban móng vuốt làm nỏ thần" có lẽ chính là ẩn dụ lịch sử cho việc một vị đại lão thuộc Tiên tộc hoặc một tôn linh thú hộ quốc đã xuất thế, giúp triều đình trấn định long mạch, chống lại sự phá hoại của các thế lực tà ma ngoại đạo, hay nói chính xác hơn, là chống lại sự can thiệp và tàn sát của lũ Kẻ Canh Giữ thời bấy giờ.
Dù trải qua hơn hai ngàn năm dâu bể, bị chiến tranh, thiên nhiên và sự vô tri của con người tàn phá, cấu trúc xoắn ốc của tòa thành vẫn giữ được khoảng ba mươi phần trăm công dụng tụ khí. Những luồng khí lưu tán từ đất trời khi đi ngang qua vùng đất Đông Anh này đều bị các vòng thành đất uốn lượn giữ lại, chầm chậm hội tụ về phía tâm điểm của vòng Thành Nội.
Lâm chầm chậm di chuyển vào sâu bên trong, hướng về khu vực Ngự Triều Di Quy, ngôi đình cổ kính nằm ở trung tâm tòa thành. Cậu đi qua am nhỏ thờ Công chúa Mị Châu, nơi đặt bức tượng đá không đầu linh thiêng, nhưng bước chân không hề dừng lại. Điểm đến cuối cùng của cậu là một cái giếng cổ bọc bằng những khối đá xám xù xì nằm ngay trước cửa đền thờ An Dương Vương.
Sách sử phàm trần gọi đây là Giếng Ngọc, nơi Trọng Thủy năm xưa gieo mình tự vẫn vì nỗi ân hận tột cùng sau khi phản bội lòng tin của người con gái mình yêu. Người đời vẫn truyền tai nhau rằng nước giếng này nếu đem mò ngọc trai ở biển Đông về rửa thì ngọc sẽ sáng ngời lên một cách kỳ lạ.
Lâm thong thả bước đến bên thành giếng, giả vờ như một du khách đang cúi xuống nhìn ngắm cảnh vật và tận hưởng làn gió mát lành hắt lên từ lòng đất. Nhưng ngay khi cậu liếc mắt nhìn xuống làn nước trong vắt như gương kia, đồng tử của Lâm bỗng co rụt lại, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống trận.
Dưới độ sâu hàng chục mét, xuyên qua làn nước lạnh ngắt, hoàn toàn không có bóng dáng của những câu chuyện tình duyên oán hận hay linh hồn phàm trần nào cả. Ở sâu nơi đáy giếng, nơi vách đá cổ tiếp giáp với mạch nước ngầm của long mạch, có một vệt sáng lam sắc vô cùng đậm đặc đang nhấp nháy theo một nhịp điệu đều đặn.
Nhịp điệu ấy, sắc độ ấy, tương đồng một cách hoàn hảo với thứ ánh sáng phát ra từ những ký tự cổ xưa trong cuốn bí kíp công pháp đang giấu trong ngực cậu!
Một luồng linh năng thuần khiết, dồi dào đến mức khiến Lâm cảm thấy ngộp thở đang chầm chậm phun trào ra từ vệt sáng đó, hòa vào dòng nước ngầm. Khối vệt sáng ấy chính là một khối Linh thạch nguyên bản thời tiền sử, hoặc là một đạo nhãn trận cực kỳ quan trọng của Tụ Linh Đại Trận còn sót lại qua hàng ngàn năm phong tỏa. Nguồn năng lượng dồi dào bị nén chặt dưới đáy giếng kia chính là thứ tài nguyên vô giá mà cậu đang điên cuồng tìm kiếm. Nó thừa đủ để cậu phá vỡ cái gông cùm chật hẹp bấy lâu nay, tiến thẳng lên những nấc thang cao hơn trong thời gian ngắn nhất.
Thế nhưng, Lâm không hề hành động bồng bột hay để sự tham lam che mờ lý trí. Cậu khẽ ngước đầu lên, ánh mắt đảo qua các góc cây đa cổ thụ và mái đền cong vút xung quanh. Có ít nhất ba chiếc camera an ninh của ban quản lý di tích đang chĩa thẳng về phía khu vực Giếng Ngọc. Xa hơn một chút, một vài nhân viên bảo vệ mặc đồng phục đang đi lại tuần tra.
Lâm biết rõ, một khi nguồn năng lượng khổng lồ dưới đáy giếng này bị biến động, từ trường địa chất của Cổ Loa sẽ thay đổi. Việc một gã thanh niên đột nhiên nhảy xuống Giếng Ngọc giữa thanh thiên bạch nhật chắc chắn sẽ tạo nên một vụ chấn động truyền thông lớn, và lũ Kẻ Canh Giữ áo đen sẽ lập tức ngửi thấy mùi vị của hậu duệ Tiên tộc. Bọn chúng sẽ tìm đến cậu, và lần này chắc chắn sẽ là sự xóa sổ tuyệt đối để bảo vệ bí mật của lồng giam di truyền.
"Phải ẩn nhẫn... Đợi đến nửa đêm."
Lâm tự dặn lòng, cậu chầm chậm lùi lại, chọn một chiếc ghế đá khuất sau gốc đa cổ thụ nghìn năm tuổi để ngồi xuống. Cậu lấy điện thoại ra, giả vờ như một du khách bận rộn đang lướt mạng, nhưng thực chất là đang ghi nhớ chính xác quy luật tuần tra, các điểm mù của hệ thống camera và sự thay đổi của các luồng khí lưu khi hoàng hôn buông xuống.
Khi ánh nắng vàng bẩn cuối ngày của vùng ngoại ô tan dần, nhường chỗ cho màn đêm tịch mịch bao trùm lên những vòng thành ốc cổ kính, không gian Cổ Loa bắt đầu chìm vào sự vắng lặng rợn người. Các đoàn khách du lịch đã rời đi từ lâu, những ánh đèn đường lờ mờ hắt lên các bức tường thành đất những cái bóng khổng lồ, ma quái.
Lâm ngồi im lìm như một pho tượng đá dưới gốc đa, hơi thở thu liễm đến mức tối đa. Cậu cảm nhận rõ ràng, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ, Tụ Linh Đại Trận của Cổ Loa mới bắt đầu vận hành đến mức đỉnh điểm trong ngày. Những sợi linh khí từ lòng đất phun trào ra ngày một dày đặc hơn, tụ về phía Giếng Ngọc.
Cúi đầu nhìn đồng hồ điện thoại hiển thị đúng 23 giờ 45 phút, Lâm đứng dậy, chỉnh lại chiếc ba lau trên vai. Đôi mắt cậu trong bóng tối bỗng chốc bùng phát ra hai tia sáng lam sắc lạnh lùng và kiên định.
Hành trình lội ngược dòng máu, dùng chính những di sản của tiền nhân để đập tan chiếc lồng giam Trái Đất, sẽ bắt đầu từ bước chân lao vào lòng giếng cổ đêm nay. Cậu không hề hay biết rằng, ngay khi cơ thể cậu bắt đầu vận hành linh lực ở mức cao nhất, tại một tòa nhà chọc trời bí ẩn được bao bọc bởi những ma trận công nghệ cao ở trung tâm đô thị Long Châu, một hệ thống cảnh báo từ trường cổ xưa của tổ chức Kẻ Canh Giữ đã khẽ rung lên, phát ra những tiếng bíp bíp mờ nhạt nhưng đầy nguy hiểm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.