Chương 8: Ba phần mười milimet
CHƯƠNG 8: BA PHẦN MƯỜI MILIMET
Luồng sáng trắng từ chiếc đèn pin dã chiến bên ngoài quét ngược qua lớp kính bọc thép, găm thẳng vào núm xoay điều hòa bằng nhựa đen, làm lộ rõ những hạt bụi mịn đang nhảy múa quanh cần số.
Dũng không chớp mắt. Lòng nhãn cầu anh cay sè, một vệt máu nhỏ bò lan trong lòng trắng. Ngón tay trỏ rà trên mặt kim loại nhám của cò súng, cảm nhận cái lạnh thấu vào tận xương.
"Cánh... trái," Dũng hé môi, luồng hơi thoát ra mỏng đến mức không làm lay động sợi tóc mai của Nam.
Nam không quay đầu. Sợi gân bên cổ anh giật lên một nhịp nhẹ. Tay phải anh đang giữ chặt chuôi cao su của con dao găm, ngón tay cái miết vào cái gờ nổi của chốt an toàn trên bao da.
Xoẹt.
Tiếng kim loại rạch một đường dài dưới lườn xe, ngay bên dưới vị trí ghế phụ. Chiếc xe ba tấn khẽ rung lên. Tấm bệ bước chân bằng hợp kim nhôm chịu lực hơi cong xuống dưới một sức nặng mới dồn vào.
Bàn tay gầy guộc áp ngoài mặt kính phía sau bắt đầu di chuyển. Những ngón tay thu lại, móng tay cào vào lớp sương ẩm bám ngoài vỏ thép, phát ra những tiếng sột sạt khô khốc. Con mắt đỏ ngầu ngoài kia bỗng nhiên co rút đồng tử lại khi chùm sáng đèn pin quét trúng chiếc ba lô chiến thuật đặt ở sàn xe.
"Đi," Nam rít qua kẽ răng.
Ngón tay Nam buông lẫy cửa. Sức nặng của cánh cửa bọc thép cấp độ BR6, nặng gần một tạ, bung mạnh ra ngoài dưới lực đạp từ gót giày của anh.
Bầm!
Một tiếng va đập đặc, nghẹn cục vang lên. Tiếng xương bánh chè vỡ vụn dưới sức ép của mép cửa thép găm thẳng vào đầu gối kẻ đang đứng trên bệ bước. Một cái bóng đổ sụp xuống vũng bùn nhão dưới gầm trạm cân, không kịp rên rỉ, chỉ có tiếng hít hóp nghẹn lại ở cuống họng.
Cùng một khắc, họng súng của Dũng chĩa thẳng qua khe hở một phân của cửa kính bên lái.
Phụt.
Phụt.
Hai tiếng nổ đục, ngắn, bị triệt tiêu phần lớn bởi bộ giảm thanh hình trụ dài.
Chi chiếc vỏ đạn bằng đồng cỡ 9mm văng ra khỏi khóa nòng, rơi bộp xuống tấm thảm cao su dưới chân Dũng, lăn hai vòng rồi dừng lại sát chân ga. Cạch. Cạch.
Luồng khói thuốc súng khét lẹt, nồng mùi lưu huỳnh và diêm tiêu bị gió lạnh từ khe cửa khuấy động, bám vào sống mũi Nam vị cay nồng.
Chiếc đèn pin dã chiến ngoài cửa rơi xuống đất, lập tức bị vùi một nửa dưới vũng bùn. Luồng sáng trắng xéo ngược lên trời, soi rõ những hạt mưa phùn đang lao xuống như những mũi kim bạc, rồi quét qua một đôi giày vải cao cổ đang giãy giụa giữa những bụi tầm xuân gai.
"Còn một," Dũng nói, tay trái giật mạnh cần số về nấc R.
Chiếc SUV lùi mạnh ra sau. Bánh xe gai cỡ lớn nghiến qua một chướng ngại vật mềm, thân xe nảy lên một nhịp dữ dội. Qua kính chắn gió phía trước, trong vùng sáng nhạt nhòa của chiếc đèn pin dưới đất, một bóng người thứ ba dạt ra từ phía rặng tre. Gã không nổ súng. Chiếc báng súng bằng gỗ ép loang lổ vết dầu hạ thấp xuống, bóng gã đổ dài rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía lòng sông Mê Kông.
Dũng đạp phanh. Thân xe khựng lại, bùn đỏ bắn thành từng vệt dài lên kính chiếu hậu bên phụ.
Anh không tắt máy, tay vẫn giữ chặt vô lăng, mắt găm vào khoảng trống đen ngòm nơi rặng tre vừa khép lại.
Trong khoang lái, tiếng kim loại co giãn dưới gầm xe đã dứt. Chỉ còn tiếng hơi thở hụt hơi của hai người đàn ông trộn lẫn vào nhau, và tiếng chiếc vỏ đạn đồng nguội dần trên thảm cao su.
Nam buông chuôi dao. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi, hằn rõ những vết hằn sâu của lớp vân cao su nhám. Anh nhặt chiếc điện thoại dưới hộc để cốc lên.
Màn hình đột ngột sáng xanh. Một dải ký tự loằng ngoằng hiện ra, rồi co lại thành một dòng tin nhắn văn bản ngắn:
“Mong La động binh. Rút ngay.”
Nam nhìn những giọt nước mưa đang chảy tràn thành dòng trên kính chắn gió, che mờ hoàn toàn con đường độc đạo phía trước. Anh không lau kính.
"Đi thôi," Nam nói, giọng khàn đặc.
Dũng gạt cần số về chữ D. Chiếc xe bọc thép từ từ chuyển động, trườn qua đống đổ nát của trạm cân gỗ, lao vào cái bóng đêm đặc quánh của vùng biên cảnh không một ánh đèn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.