Chương 7: Những giọt nước trên kính chiếu hậu
CHƯƠNG 7: NHỮNG GIỌT NƯỚC TRÊN KÍNH CHIẾU HẬU
Chiếc SUV bọc thép đỗ xéo dưới mái tôn rách của một trạm cân gỗ bỏ hoang nằm sát trục lộ 4. Bóng tối ở vùng biên cảnh bang Shan ụp xuống nhanh chóng, mang theo cái lạnh ẩm đặc trưng của rừng núi lúc chạng vạng.
Phía trước kính chắn gió, sương mù bắt đầu đùn lên từ dưới thung lũng, loãng và có màu xám đục như khói súng chưa tan hết.
Dũng tắt đèn pha. Khoang lái ngay lập tức chìm vào một thứ ánh sáng tù mù phát ra từ màn hình bảng điều khiển taplo. Anh thả lỏng lưng vào ghế, nhưng ngón tay cái vẫn miết đều đặn, nhịp nhàng lên phần gờ nổi bằng polymer nhám của khẩu Sig Sauer đặt trên đùi.
Tiếng động cơ xe lịm đi. Không gian rơi vào một khoảng im lặng rợn ngợp, chỉ còn tiếng kim loại của ống xả co lại khi gặp lạnh, phát ra những tiếng tách... tách... khô khốc dưới gầm.
Nam nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt ở hộc để cốc. Màn hình tối đen. Anh đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính ba lần. Không có tín hiệu phản hồi.
"Hương mất kết nối?" Dũng hỏi, giọng thấp xuống một tông, mắt không rời chiếc kính chiếu hậu bên sườn xe.
Nam không trả lời ngay. Anh kéo nhẹ khóa áo khoác lên sát cằm, luồng hơi thở ra tạo thành một lớp sương mờ mỏng bám vào cửa kính bên hông. Anh dùng mu bàn tay lau sạch nó đi.
"Từ lúc qua cây cầu sắt," Nam nói, thanh âm phẳng lặng. "Nhiễu trắng chiếm băng thông. Không phải phá sóng của quân chính phủ."
Dũng khẽ xoay bả vai, nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc. Anh hạ kính cửa sổ xuống khoảng một phân. Khí lạnh tràn vào phòng lái, mang theo mùi của lá mục, mùi đất sũng nước sau trận mưa rào ban chiều và một chút mùi ngai ngái kỳ lạ.
Dũng hít một hơi sâu qua mũi, lồng ngực nhô lên rồi giữ lại hai giây trước khi hạ xuống.
"Mùi diesel," Dũng nói ngắn gọn.
Nam nhìn ra phía rặng tre già đang đung đưa theo gió ngoài lộ lớn: "Xe của chúng ta chạy xăng."
"Ừ."
Khoảng lặng lại kéo dài. Tiếng côn trùng trong các bụi cỏ xung quanh trạm cân đột ngột im bặt một cách bất thường. Những hạt nước mưa tụ lại trên mép mái tôn mục nát phía trên mái xe, thỉnh thoảng lại rơi bộp một tiếng nặng nề xuống nắp capo.
Bộp.
Bộp.
Dũng không nhìn Nam, tay anh từ từ rời bỏ vô lăng, hạ thấp xuống sàn xe, nơi đặt chiếc ba lô chiến thuật màu đen. Anh kéo nhẹ khóa kéo, tiếng răng khóa kim loại tách nhau ra nghe ghê răng trong không gian hẹp.
"Kính chiếu hậu bên phải," Dũng thì thầm, cơ hàm bạnh ra.
Nam hơi liếc mắt sang hướng kính bên phụ. Trên mặt kính bám đầy những giọt nước li ti, có một chấm sáng màu xanh lục cực nhỏ vừa quét qua, nhạt nhòa và nhanh đến mức nếu chớp mắt sẽ bỏ lỡ. Đó không phải ánh sáng của đom đóm rừng. Nó là tia laser hồng ngoại của thiết bị chỉ thị mục tiêu tầm xa.
Nam không cử động phần thân trên. Anh đưa tay trái ra, ngón tay mò mẫm trong bóng tối, chạm vào lẫy khóa cửa xe bên mình.
Một tiếng cạch nhỏ, gọn ghẽ vang lên.
Phía sau đuôi xe, cách khoảng hai mươi mét trong màn sương mù mờ đục, có tiếng xích sắt của một chiếc xe máy cày cũ vang lên một nhịp ngắn rồi lịm hẳn. Sau đó là tiếng bùn nhão bị nén xuống dưới một sức nặng. Tiếng bước chân rất khẽ, di chuyển theo hình vòng cung, tịnh tiến về phía cửa hông của chiếc SUV.
Dũng đặt ngón trỏ vào vòng cò khẩu súng. Khớp ngón tay anh trắng bệch ra vì lực tì.
"Đếm đi," Nam nói, hai mắt nhắm nghiền.
Dũng bắt đầu đếm nhịp thở của chính mình trong đầu.
Một.
Hai.
Ba.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.