Trỗi Dậy Từ Vực Thẳm

Chương 1: Thế Giới Của Những Vết Chém

Đăng: 08/06/2026 14:19 3,137 từ 115 lượt đọc

Aethelgard chưa từng biết đến hòa bình. Không phải vì con người thôi khao khát nó, mà bởi mỗi khi một mầm mống hòa bình vừa nhen lên, chiến tranh đã kịp cựa mình thức giấc. Lục địa này được nhào nặn từ xương máu của bảy chủng tộc, nơi sử sách không chép bằng giấy mực mà khắc thẳng vào lòng đất bằng vết chém và tro tàn.

Phương Bắc, tộc Cưỡi Sói tràn xuống chẳng đợi mùa đông. Bản thân họ đã là tai ương. Cưỡi trên lưng những mãnh thú khổng lồ, họ quét qua các vùng biên viễn tựa một trận cuồng phong: không báo trước, không khoan nhượng, và tuyệt chẳng bao giờ ngoảnh đầu. Chẳng ai rõ họ thờ phụng đấng nào. Người ta chỉ biết, trước mỗi trận càn quét, một tiếng hú dài xé toạc màn đêm sẽ vang lên, đặc quánh và lạnh lẽo thấu tận xương tủy.

Dưới những rặng núi đá hoa cương cổ xưa, tiếng búa tộc Người Lùn nện xuống đe sắt chẳng khi nào dứt. Đó nào phải âm thanh của sự dựng xây, mà là khúc dạo cho ngày tận thế. Mỗi phiến giáp tôi luyện xong là một lời tuyên chiến, mỗi lưỡi gươm nung đỏ là câu đáp trả đanh thép cho kẻ nào dám dòm ngó thánh địa. Người đời đồn rằng tộc Người Lùn không biết khóc — chẳng phải vì họ vô tình, mà vì họ thấu tỏ: sắt thép không có chỗ cho sự mềm yếu.

Ngoài mọi bản đồ, sâu trong những cánh rừng già nghìn tuổi, tộc Yêu Tinh nắm giữ thứ ma thuật nguyên sơ nhất lục địa. Sức mạnh của họ chẳng đến từ thư viện hay cổ thư, mà chảy trong nhựa cây, hòa vào từng hơi gió thở. Họ chẳng chủ động khơi mào chinh chiến. Họ chỉ cần lặng thinh chờ đợi, rồi rừng già sẽ thay họ mà nuốt chửng kẻ xâm phạm.

Trên cao nguyên cằn cỗi bị lãng quên, tộc Orc đứng sừng sững như những khối đá vạn niên. Ít ai chịu thừa nhận rằng những phế tích cự thạch phủ rêu chôn vùi dưới đất — thứ người đời gọi là tàn tích vô danh — từng là thánh đường của họ. Tộc Orc từng có chữ viết, có triết lý, có cả những ghi chép tinh tường về tinh tú. Nhưng nghìn năm huyết chiến đã bào mòn tất thảy, chỉ chừa lại danh xưng "man rợ" cùng cặp nanh dữ tợn. Họ chẳng buồn phân trần. Kẻ xem cái chết nhẹ tựa lông hồng thì cần chi sự thấu hiểu từ kẻ khác.

Nơi đầm lầy u ám phía Đông, ranh giới giữa văn minh và man dã đã nhòe lẫn hoàn toàn, tộc Khuyển Nhân sinh tồn bằng bản năng thuần khiết. Mang dáng hình người nhưng mang vũ khí của loài dã thú: nanh nhọn, móng sắc, đồng tử dọc, cùng khứu giác bén nhạy đến mức ngửi ra mùi sợ hãi từ trăm bước chân. Họ không ngai vàng, không kinh sách. Bộ tộc vận hành theo một điều luật bất di bất dịch: kẻ nào phản lời thề máu, ắt phải trả bằng tính mạng.

Nơi viễn Nam xa xôi, Huyết Tộc kéo dài sự tồn vong bằng những đại pháp mà thế gian gọi là tà đạo: huyết thuật, tế hiến, cùng những trận đồ xếp bằng hài cốt người dưới ánh trăng nhuốm máu. Họ chẳng thanh minh, cũng chẳng cầu đồng minh. Sự câm lặng của phương Nam chính là lời cảnh cáo tối thượng, buộc các chủng tộc khác phải giữ khoảng cách.

Và kẹt giữa những thế lực ấy là các bộ lạc Du Mục. Họ lang thang không biên giới, ôm giữ những mảnh ký ức vụn về một thời con người còn được tự do rong ruổi. Họ chẳng xây thành lũy, chẳng đúc đao to. Thứ duy nhất họ gắng sức gìn giữ là những câu chuyện truyền đời. Chính vì lẽ đó, họ luôn là kẻ đầu tiên bị xóa sổ trong mọi cuộc thanh trừng: kẻ nào muốn độc chiếm sử sách, kẻ đó phải giết chết ký ức.

Bảy chủng tộc. Bảy huyết mạch sinh tồn. Chẳng ai có ý định nhường một tấc đất.

Hội Giáo Ánh Sáng khai sinh từ đỉnh núi thánh Atlas, vào một buổi bình minh vô danh nào đó. Nhưng thứ ánh sáng họ mang theo chẳng bao lâu đã phủ một bóng đen áp chế lên toàn cõi lục địa. Tuyên ngôn của họ vắn tắt đến mức khắc nghiệt: "Một đức tin. Một vương triều. Một nền hòa bình vĩnh cửu."

Và để biến điều đó thành hiện thực, họ cần một lưỡi gươm giết chóc hoàn hảo.

Họ nhặt được Hắn từ một hố chôn tập thể — dấu tích còn sót của một bộ tộc Du Mục vừa bị tàn sát đêm hôm trước. Đứa trẻ ấy không tên tuổi, không gốc gác, chỉ còn thoi thóp giữa đống xác chết. Đôi mắt xám tro của nó trừng trừng nhìn những kẻ vừa kéo mình lên khỏi hố. Không một giọt lệ. Không một tiếng van xin. Chỉ có sự trống rỗng tột cùng.

Giáo hội gọi đó là thánh tích sống.

Họ đặt tên cho cậu là Athan, nuôi cậu lớn bằng giáo lý và roi vọt, nhồi vào tâm trí cậu một đức tin tuyệt đối, chẳng chừa chỗ cho hoài nghi. Athan đón nhận tất cả như một bản năng sinh tồn. Hắn chẳng chiến đấu vì lợi ích của Giáo hội; hắn chiến đấu vì tin rằng trật tự của họ là ánh sáng duy nhất có thể cứu rỗi cõi đời mục ruỗng này.

Với nhãn quan chiến trận thiên phú cùng một trái tim lạnh lẽo, hắn thăng tiến nhanh đến mức các phe phái trong tòa thánh phải rỉ tai nhau hai chữ "thần tích". Năm ba mươi tuổi, Athan chính thức tiếp quản ngôi vị Đại Thống Soái của Đoàn Thánh Kỵ Sĩ — thanh gươm sắc bén nhất mà Hội Giáo từng có được.

Đêm bế mạc cuộc thánh chiến, pháo đài phương Bắc rực cháy trong ánh đèn dầu, tựa một biển lửa thiêu đốt màn đêm. Chuông lớn đổ liên hồi từ đỉnh tháp cao nhất, hòa vào tiếng gầm vang của hàng vạn tín đồ đang diễu hành. Nhìn từ trên cao, hàng vạn ngọn đuốc kết thành một khối rực rỡ khổng lồ, tựa hồ một ảo ảnh cứu rỗi đã hiển hiện giữa trần gian.

Athan đứng nơi ban công, những ngón tay siết chặt lan can đá lạnh buốt. Hắn nhìn xuống biển người đang sôi sục, mà lồng ngực chỉ có một khoảng trống hoác kỳ lạ. Đó chẳng phải sự hụt hẫng, mà là cảm giác của kẻ vừa trút bỏ xiềng xích đã ghim vào da thịt suốt cả đời, để rồi nhận ra mình chẳng còn biết cách bước đi như một con người bình thường nữa.

Hắn hít một hơi thật sâu. Tiếng ồn ã lùi xa, nhường chỗ cho từng mảnh ký ức ùa về dồn dập.

Lửa thiêu rụi những thành trì đá cổ của tộc Orc, khói đen ngút trời nhuộm đỏ cả một vùng ký ức. Viên bại tướng già bị xiềng quỳ trước mặt hắn, chẳng nhìn hắn bằng ánh mắt căm hờn, mà bằng một nỗi thương hại sâu thẳm. Athan chưa từng hiểu ý nghĩa ánh mắt ấy, nhưng nó cứ bám riết lấy hắn, ám ảnh còn hơn cả những vết thương chưa lành da, hơn cả tiếng xương gãy vụn trong những đêm ác mộng.

Tiếng reo hò dội ngược lên ban công, cắt đứt dòng suy tưởng của hắn. Hắn nhìn đăm đăm vào ánh đuốc rực sáng phía dưới, mà tâm trí lại hiện lên những đống tro tàn khác.

Những thánh đường ngàn năm của tộc Yêu Tinh sụp đổ trong tiếng lửa liếm vào thớ gỗ cổ thụ. Một nữ pháp sư già đứng lặng giữa đống tàn tích, chẳng trốn chạy, chẳng kháng cự, trơ trơ cho đến khi thuộc hạ của hắn thô bạo lôi bà vào bóng tối. Đêm đó hắn từng tự nhủ: nỗi đau của một vài kẻ chẳng thấm vào đâu so với sự bình yên của cả một lục địa đang rỉ máu. Hắn đã từng tin như thế. Giờ đây cũng vậy.

Có thật là như thế không?

Bên dưới, ai đó bắt đầu hô vang tên hắn. Tiếng hô lan nhanh tựa dịch bệnh, kết thành một làn sóng âm thanh khổng lồ nện vào vách đá ban công. Athan. Athan. Athan. Cái tên ấy lọt vào tai hắn xa lạ, như thể nó thuộc về một kẻ đã chết từ lâu lắm.

Hắn nhớ đến những chiến binh Cưỡi Sói bị tước đoạt binh khí, tước cả những con mãnh thú đã kề vai sát cánh với họ từ thuở thiếu thời, rồi bị xua khỏi thảo nguyên tổ tiên với hai bàn tay trắng. Họ chẳng cầu xin. Không một ai. Họ lầm lũi bước đi trong im lặng, và sự im lặng ấy còn nặng nề hơn mọi lời nguyền rủa tàn khốc nhất.

Hắn nhớ đến những tấm da thuộc chép biên niên sử của người Du Mục bị quăng vào lửa, những ký tự cổ xưa bùng cháy rồi hóa tro trong một buổi chiều muộn. Cả một chủng tộc mất đi sợi dây cuối cùng nối với tổ tiên, chỉ sau một cái phất tay của hắn.

Hòa bình luôn có cái giá của nó. Hắn hiểu điều này hơn ai hết. Nhưng đêm nay, nhìn vạn người đang cuồng nhiệt ăn mừng phía dưới, hắn chợt nảy ra một câu hỏi tàn nhẫn: họ đang mừng vì được tự do, hay đang mừng vì vừa được ban phát một ảo tưởng về tự do?

Athan lắc đầu, xua tan ý nghĩ ấy. Đã quá muộn để nghi ngờ.

"Chúng ta làm được rồi, Valerius."

Hắn cất tiếng, giọng trầm xuống, tay nâng chén rượu bạc hướng về phía người đàn ông đứng cạnh. Người huynh đệ đã cùng hắn lội qua vũng máu, cùng chôn cất những xác người không kịp nhớ tên, cùng nhìn vào họng đao mũi kiếm của quân thù trong những khoảnh khắc ranh giới sinh tử mong manh tựa sợi tóc.

Valerius quay sang. Gã cười, nhưng đôi mắt lạnh tanh.

"Phải." Gã nâng chén. "Cạn chén vì cái kết này, Athan."

Tiếng kim loại chạm nhau giòn tan. Athan ngửa cổ, cạn chén. Vị rượu nồng đượm, nhưng dư vị lại chát đắng lạ thường. Hắn chẳng để tâm.

"Cậu còn nhớ trận Hẻm Đá Trắng chăng?" Athan khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt góc cạnh. "Tộc Cưỡi Sói vây bốn bề. Đêm đó, tớ đã nghĩ chúng ta sẽ phơi xác nơi ấy."

Valerius chẳng đáp ngay. Gã hướng mắt về phía quảng trường, chậm rãi xoay nhẹ chiếc chén bạc trong tay.

"Tớ nhớ." Giọng gã phẳng lặng, chẳng gợn chút sóng. "Đêm đó tớ đã phi ngựa suốt ba dặm đường máu, chỉ để nghĩ rằng mình đang chạy đến cứu cậu." Gã ngừng lại, ánh mắt tối sầm. "Còn giờ đây, đôi lúc tớ tự hỏi mình đang chạy đến, hay đang chạy trốn khỏi cậu."

Athan nhíu mày. Sự lạnh lẽo trong lời Valerius hoàn toàn lạc điệu giữa bầu không khí khải hoàn này.

"Valerius..."

Một cơn đau nhói thốt nhiên bóp nghẹt lồng ngực hắn, trước khi cái tên kịp thốt trọn vẹn.

Chẳng phải vết thương từ bên ngoài. Cơn đau bùng lên tự bên trong, nóng rực như có kẻ nào vừa đổ chì nung chảy vào ruột gan hắn, rồi luồng nhiệt độc địa ấy nhanh chóng bò dọc theo cột sống. Các đường gân tê liệt, ngón tay hắn mất hết cảm giác, buông lơi. Chén rượu bạc trượt khỏi lòng bàn tay, rơi xuống nền cẩm thạch, vỡ tan với một tiếng "xoảng" chói tai, lẫn vào giữa tiếng reo hò cuồng nhiệt vẫn dội lên từ tầng dưới.

Hắn khuỵu gối xuống nền đá lạnh. Máu đen trào ra nơi khóe miệng, nhỏ giọt xuống sàn đá cẩm thạch trắng buốt dưới ánh nến chập chờn. Hắn dồn chút tàn lực cuối cùng để ngẩng đầu lên.

Quanh bàn tiệc, các vị Giáo chủ khoác lễ phục thêu kim tuyến vẫn ngồi bất động. Chẳng một ai đứng dậy. Không một tiếng gọi ngự y. Họ nhìn hắn bằng ánh mắt dửng dưng của kẻ đang chứng kiến một nghi thức đã định sẵn từ trước.

Vị Giáo chủ thủ tọa chậm rãi bước đến gần hắn, dáng vẻ ung dung như vừa hoàn tất một nghi lễ thường nhật.

"Athan." Giọng lão đều đều, vô cảm tựa đang tụng kinh. "Ngươi đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh được giao phó. Công lao của ngươi sẽ được khắc vào sử sách." Lão nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt lạnh lùng đến rợn người. "Nhưng thế cục đã đổi thay. Một vị tướng quân được vạn dân tôn sùng như thánh sống, thì chẳng còn là một lưỡi gươm nữa. Ngươi là mối họa lớn nhất cho vương triều mới. Giáo hội chẳng thù ghét ngươi, Athan. Chúng ta chỉ cần bước sang một thời kỳ mới, nơi chẳng còn chỗ cho ngươi."

Tai Athan bắt đầu ù đi. Hắn chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào Valerius.

Valerius đứng đó, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Gã nhìn thẳng vào mắt Athan. Và trên gương mặt người huynh đệ ấy, hắn thấy một nỗi đau đớn đến nghẹt thở.

"Cậu biết chuyện này từ bao giờ?" Giọng Athan khàn đặc, nhưng lạ lùng thay, lại bình thản đến lạ.

Valerius chẳng đáp. Gã chầm chậm tuốt Thánh Kiếm khỏi vỏ. Lưỡi kiếm bừng lên thứ ánh vàng kim quen thuộc — thứ ánh sáng đã cùng họ xé toạc bao đêm trường tăm tối.

"Từ rất lâu rồi." Giọng gã trầm đục. "Tớ đã nghĩ... tớ đã cố tìm một lối thoát khác."

Athan nhắm mắt. Hắn hiểu rồi. Bản năng của một đại tướng quân mách bảo hắn rằng cục diện này đã an bài, chẳng khác gì nhìn vào địa thế trận tiền mà biết chắc phần thắng bại, ngay cả khi mũi tên đầu chưa rời khỏi dây cung.

"Cậu quá thuần khiết, Athan." Valerius thì thầm, như đang nói với chính mình. "Đó là điều tớ vẫn hằng ghen tị — và cũng là thứ giết chết cậu."

Độc dược chỉ đủ sức quật ngã xác thân, song để một thánh tích sống thực sự lìa đời đúng theo nghi thức Giáo hội đã định — chẳng còn đường quay lại, chẳng còn cơ hội hồi sinh dưới bất kỳ danh nghĩa nào — thì phải là nhát chém của chính Thánh Kiếm. Lưỡi kiếm vàng xuyên thủng lồng ngực Athan.

Phía dưới ban công, biển người vẫn cuồng nhiệt reo hò. Vạn ngọn đuốc vẫn cháy rực, hoàn toàn mù quáng trước sự thật rằng kẻ đã thắp lên ngọn lửa thống nhất cho họ vừa trút hơi thở cuối cùng trong bóng tối của quyền lực.

Athan ngã quỵ, nghiêng mặt chạm nền đá lạnh. Từ góc nhìn cận tử ấy, qua khung cửa ban công hé mở, hắn chỉ còn thấy bầu trời đêm thăm thẳm cùng những đốm lửa xa xăm, trông tựa những vì sao đang rơi. Đẹp đẽ và tĩnh lặng. Hắn chẳng ngờ cái chết lại có thể thanh thản đến vậy.

Những ngón tay bọc thép cấu vào khuy áo, giật phăng tà choàng viền kim tuyến từng tung bay kiêu hãnh. Từng mảnh giáp Thánh Kỵ Sĩ huy hoàng rơi xuống nền đá cẩm thạch, lách cách, trơ trọi. Sức nặng của niềm tin bị bóc trần, để lại trên thân xác vị Đại Thống Soái một manh vải mỏng rách nát, sực mùi rượu tế lễ và máu khô.

Một cú hất chân. Thân xác Athan rơi bịch xuống thùng xe bò thô kệch.

Da thịt hắn áp lên những thanh gỗ ráp, lồi lõm dăm ba vết mủn. Quanh hắn là những xác vô danh khác. Những cánh tay gầy guộc, những đôi mắt trợn trừng chẳng ai buồn vuốt mắt cứ thế vắt chéo lên nhau, nhịp nhàng nảy lên mỗi khi bánh xe lăn qua ổ gà.

Bánh gỗ nghiến trên đá tảng, è ạch.

Đoàn xe bò lê bước. Thời gian nơi đây chẳng tính bằng canh giờ, mà tính bằng độ dày lớp tuyết xám đóng vảy trên râu tóc những thây ma. Đêm phương Bắc lạnh buốt, cái lạnh luồn qua từng thớ vải rách, đông cứng cả dòng máu sẫm màu đang rỉ từ vết thương. Tiếng vó ngựa khựng lại.

Mùi tử khí lan tràn khắp ngóc ngách, xộc vào những khoang mũi đã rỗng tuếch. Trước đoàn xe, một hang đá vôi khổng lồ há hoác giữa rặng núi khô cằn, xám xịt như miệng một con quái vật đang chờ nuốt chửng tàn dư của một kỷ nguyên ánh sáng.

"Đổ hết xuống!" Tiếng gã lính vang lên đầy chán chường.

Cỗ xe nghiêng mình.

Rào... bộp... rắc...

Xác hắn rơi tự do xuống vực sâu tăm tối, va đập vào những vách đá khô khốc trước khi nằm gọn dưới đáy vực, lẫn vào hàng vạn khúc xương mục nát.

Nhưng nơi ánh sáng chẳng thể chiếu tới, một luồng khí đen tỏa ra, chầm chậm len lỏi tiến đến. Nó chẳng phải thần, cũng chẳng phải quỷ.

Bị cuốn hút bởi mối oán hận đặc quánh còn vương lại trong linh hồn Athan, luồng khí ấy bắt đầu thẩm thấu vào lồng ngực trái của bộ hài cốt. Nó kết đặc thành một khối năng lượng đen sẫm, choán lấy vị trí từng là trái tim, rồi từ đó, từng sợi tơ đen bò lan vào mọi kẽ xương nứt vỡ — chẳng xin phép, cũng chẳng báo trước — luồn sâu vào từng đốt tủy đã nguội lạnh từ lâu, phủ lên bộ xương một sắc đen quỷ dị, rắn như đá đen tôi luyện.

Bộ hài cốt ấy nằm đó, chẳng hề hay biết mình vừa trở thành vật chứa cho một thực thể kinh hoàng. Sự sống đã lìa khỏi thân xác từ lâu, nhưng nơi cõi hư vô tối tăm ấy, mối hận thù vẫn không chịu tắt — nó là thứ duy nhất giữ cho tàn dư ý thức của hắn không tan biến hoàn toàn vào hư không.


0