Trống Đồng Trấn Tiên

Chương 16: Hoàng Thạch Tinh

Đăng: 30/08/2026 13:16 1,589 từ 2 lượt đọc


Giọt tinh hoa lơ lửng giữa hư không chầm chậm hạ xuống, mang theo một luồng khí tức ấm áp tột cùng. Trước ánh mắt chăm chú của Trần Phong, luồng năng lượng hệ thổ đậm đặc kia bắt đầu nguội đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, rồi nhanh chóng co rút, ngưng tụ lại thành một khối tinh thể nhỏ bằng đốt ngón tay cái.

Khối tinh thể mang sắc màu vàng xám cổ kính, bề mặt thô ráp, lồi lõm tựa như một viên thạch anh thô sơ vừa được khai quật từ sâu trong lòng đất vạn năm. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong lớp vỏ xù xì ấy lại là hàng vạn đốm sáng linh quang nhỏ li ti, xoay chuyển và nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ, giống như một dải ngân hà thu nhỏ đang tự vận hành theo một quy luật thần bí.

Cầm khối tinh thể nằng nặng trong tay, Trần Phong lập tức rùng mình. Một luồng luân chuyển ấm áp, trầm ổn và bao dung như đất mẹ truyền thẳng qua da thịt lòng bàn tay hắn, nhanh chóng len lỏi dọc theo hệ kinh mạch bả vai trái. Cơn đau nhức nhối, buốt thấu tận xương tủy do vết kim châm bóc tách Mệnh Văn để lại bấy lâu nay bỗng chốc được luồng năng lượng này vuốt ve, dịu đi một cách kỳ diệu.

Bên cạnh hắn, con chó già Hoàng Thạch thở phì phò, nằm vật ra mặt chiếu rách của chiếc chõng tre ọp ẹp. Toàn bộ lớp lông vàng óng của nó bấy giờ dính bết mồ hôi, bụi đất xám xịt và cả những vệt máu tươi đã khô.

Cái đuôi vàng lười biếng gạt nhẹ vài cái lên thành giường tre, hai cái tai cụp xuống đầy vẻ mệt mỏi. Nó khịt khịt cái mũi đen xì vẫn còn vương chút mùi tanh hôi của oán khí, dùng linh lực truyền âm lầu bầu trong đầu hắn với giọng khàn khàn nhưng chứa đựng vẻ kiêu hãnh khôn cùng:

"Nhóc con... Đây chính là Hoàng Thạch Tinh. Bản mệnh của tao vốn dĩ là đá thạch cổnghìn năm nằm sâu dưới đáy sông Hồng Giang, hấp thụ linh khí đất trời mà thành tinh. Đêm nay, tao đã phải liều cả cái mạng già này, dồn hết bản mệnh linh lực để nghiền nát và tiêu hóa sạch sẽ luồng oán khí cấm thuật nguyền rủa cực kỳ độc địa của lũ Cấm Âm Hội ẩn giấu trong mảnh đồng cổ kia. Toàn bộ phần tinh hoa năng lượng tinh khiết, cổ xưa và nồng đậm nhất của hệ Thổ đã được cô đọng lại vào hạt tinh thể vàng xám này đấy. Đừng có đứng đó mà ngây người ra nữa... Mau đặt nó lên mặt trống đi!"

Trần Phong nhìn bộ dạng rệu rã, kiệt sức của con chó già, trong lòng dâng lên một luồng cảm kích vô cùng sâu sắc. Hắn gật đầu dứt khoát, không chút chậm trễ gượng chút sức lực cuối cùng của bản thân, nâng khối tinh thể vàng xám đặt ngay ngắn vào trung tâm mặt Trống Đồng Đông Sơn, ngay tại vị trí hình ngôi sao nhiều tia sáng đang tỏa ra.

"Oong..."

Ngay khi tinh thể vừa chạm vào bề mặt đồng cổ kính, một tiếng ngân trầm ấm, sâu lắng và có phần cổ xưa đột ngột vang dội từ sâu trong thân trống.

Vầng sáng màu lam nhạt bấy lâu nay bọc quanh chiếc trống đồng bỗng chốc chấn động mạnh mẽ, dâng trào lên như một cơn sóng triều cuộn cuộn. Chiếc trống đồng tựa như một con dã thú khát mồi đã đói khát nghìn năm, điên cuồng bao phủ lấy khối tinh thể vàng xám rồi nuốt trọn nó vào bên trong lòng trống.

Một luồng linh quang hai màu lam vàng đan xen vô cùng rực rỡ đột ngột bùng phát, soi sáng từng góc tối tăm, rách nát của gian từ đường hoang phế. Những đường vân rỉ sét bám dày nghìn năm, những vết rạn nứt li ti trên bề mặt trống đồng bấy giờ như được một bàn tay vô hình dịu dàng vuốt ve, chầm chậm khép kín và mờ dần đi.

Lớp gỉ đồng màu xanh xám xù xì tróc rụng rào rào xuống mặt chõng tre, lộ ra lớp đồng thau nguyên thủy sáng loáng, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lùng, mang theo khí tức cổ kính và trang nghiêm tột độ của thần khí trấn phái.

Trần Phong lập tức nhắm nghiền mắt lại. Thần trí của hắn dưới sự dẫn dắt của tiếng trống đồng trong nháy mắt rơi thẳng vào không gian ý thức tối đen như mực của Dư Âm.

Thế nhưng lần này, khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo ấy đã không còn u ám như trước nữa.

"Coong!"

Một tiếng gõ dứt khoát, ngân vang vang lên, trong thần trí của Trần Phong, Vòng 1 của Trống Đồng Đông Sơn bỗng chốc bừng sáng rực rỡ như một vầng trăng rằm giữa đêm đen. Vòng hào quang màu lam nhạt bấy lâu nay vốn lờ mờ, mỏng manh như sương khói bấy giờ đã ngưng tụ lại, hóa thành một vòng ánh sáng dày dặn, kiên cố và tròn trịa vô cùng. Những hình vẽ chim lạc dang rộng cánh bay nối đuôi nhau trên vòng tròn như sống dậy, nhẹ nhàng chuyển động vỗ cánh theo nhịp đập của tiếng trống.

Không chỉ có vậy, năng lực Dư Âm vốn dĩ có chút chập chờn, hỗn loạn khi Trần Phong kiệt sức bấy giờ bỗng chốc trở nên ổn định đáng kể.

Bản đồ âm thanh trong bán kính ba mươi thước xung quanh từ đường hiện lên trong đầu hắn rõ mồn một đến từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn có thể nghe thấy tiếng sương đêm chầm chậm tụ lại trên những tán lá săm lẻ ngoài sân, tiếng cát mịn khẽ chuyển động dưới nền đất nện, và đặc biệt là hệ kinh mạch trong chính cơ thể mình.

"Phịch! Phịch! Phịch!"

Tự quản đan điền của Trần Phong bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Từng tiếng động trầm đục, dồn dập vang lên liên tiếp từ khí hải.

Mỗi một tiếng gõ nhịp của Trống Đồng Đông Sơn dội vào cơ thể bấy giờ đều kéo theo một luồng linh khí hệ thổ nồng đậm từ Hoàng Thạch Tinh hoa tràn vào tứ chi bách hài của hắn. Luồng năng lượng ấm áp như dòng nham thạch ngầm dưới lòng đất điên cuồng càn quét qua khắp các thớ thịt, dọn sạch những tạp chất nghẽn đặc, đồng thời bao bọc lấy khí hải đan điền đang rách nát tả tơi do cấm thuật bóc tách Mệnh Văn hai đêm trước.

Kinh mạch của hắn nhanh chóng được vá lại, dẻo dai và kiên cố hơn trước gấp bội phần. Luồng linh lực Nhập Tục tầng một mỏng manh ban nãy bấy giờ dường như tìm được một bến đỗ vững chắc, bắt đầu tăng tiến với tốc độ kinh hoàng.

Sức mạnh dâng trào cuồn cuộn trong huyết quản. Trần Phong cảm nhận được rõ ràng xương cốt toàn thân mình đang được gột rửa, tái tạo.

"Rắc... rắc..."

Khớp xương toàn thân kêu lên những tiếng giòn giã. Nhập Tục tầng hai đột phá hoàn tất! Luồng linh lực trong người hắn không hề dừng lại mà tiếp tục dâng cao như nước thủy triều dâng. Sức mạnh hệ thổ trầm ổn hòa quyện vào huyết dịch, khiến da thịt hắn trở nên săn chắc, dẻo dai hơn bao giờ hết.

Nhập Tục tầng ba bứt phá!

Luồng tinh hoa hệ thổ đặc quánh tiếp tục tràn vào đan điền, cưỡng ép mở rộng dung tích khí hải của hắn ra gấp đôi. Một tiếng "oong" trầm đục vang lên từ sâu trong tâm trí, Trần Phong cảm nhận toàn thân nhẹ bẫng, gân cốt toàn thân kêu lên những tiếng rầm rập giòn giã đầy uy lực.

Nhập Tục tầng bốn!

Đột phá liên tục ba tầng cảnh giới chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi!

Trần Phong mở choàng mắt ra trong bóng tối, hai con ngươi lóe lên những tia sáng màu vàng lam rực rỡ rồi từ từ thu liễm lại. Hắn đứng bật dậy khỏi chõng tre ọp ẹp, không còn một chút vẻ mệt mỏi, rã rời nào nữa.

Hắn khẽ nắm chặt hai bàn tay lại, cảm nhận luồng linh lực Nhập Tục tầng bốn tinh khiết, trầm ổn đang cuộn cuộn chảy trong mạch máu, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười sắc lạnh đầy tự tin.

Hắn thong thả cầm con rựa bén lên, khẽ vuốt ve bề mặt Trống Đồng Đông Sơn đã khôi phục được một phần linh quang cổ kính, ánh mắt hắn hướng về phía ngôi từ đường chi chính họ Trần phía xa, giọng nói đanh thép và độc địa vô cùng:

"Vòng 1 sáng rõ, Dư Âm đã hoàn toàn ổn định. Chó già... gân cốt của tao hiện tại dẻo dai hơn trước gấp bội, bộ pháp né tránh bản năng phối hợp với tu vi Nhập Tục tầng bốn này... Ngày hôm nay, tao sẽ cho cha con Đại trưởng lão biết thế nào là tư vị của sự tuyệt vọng!"

0
Ủng hộ tác giả hoang anh phan vu Mong ủng hộ tác giả