Trống Đồng Trấn Tiên

Chương 17: Khai Linh Trở Lại

Đăng: 31/08/2026 15:14 1,651 từ 1 lượt đọc


Những ngày tiếp theo, sườn núi An Khê chìm trong màn sương muối đặc quánh và lạnh buốt. Mưa rừng rả rích không dứt, biến lối mòn đất đỏ dẫn lên từ đường họ Trần thành một bãi sình lầy trơn trượt, ngăn cách hoàn toàn thế giới của Trần Phong khỏi những ánh mắt dòm ngó từ chi chính dưới thành.

Bên trong gian nhà đất nện ẩm thấp, quá trình phục hồi căn cơ của Trần Phong không hề diễn ra bằng một cái nuốt chửng linh dược dễ dàng như người ta tưởng. Đó là một chuỗi những ngày đêm ròng rã đối mặt với sự đau đớn xé da xé thịt, khi hắn vừa phải mò mẫm sửa đổi một môn công pháp tàn khuyết, vừa phải dùng chính cơ thể mình làm vật thí nghiệm.

"Hộc... hộc..."

Trần Phong gập người trên chiếc chõng tre ọp ẹp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhỏ xuống mặt Trống Đồng Đông Sơn đặt trước ngực. Lúc này, gốc Hồng Giang Thảo màu đỏ tươi được đặt trên bàn gỗ, đã bị cắt ra thành bốn phần bằng nhau.

Con chó già Hoàng Thạch ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt ti hí bấy giờ ngập tràn vẻ lo lắng. Nó khẽ khịt mũi, dùng linh lực truyền âm nhắc nhở:

"Nhóc con, đừng có vội! Gốc Hồng Giang Thảo này chứa thủy khí nồng nặc của lòng sông sông Hồng Giang. Mày đã mất đi Cộng Âm Mệnh Văn ở huyệt Khuyết Bồn bên bả vai trái, nếu cứ vận hành Hồng Giang Quyết theo lối cũ, dòng thủy khí bạo ngược kia khi xông lên vai sẽ lập tức xé rách khí quản của mày. Mày phải dùng tiếng trống để nắn lại từng mạch khí!"

Trần Phong cắn chặt răng, cơ mặt co rúm lại vì đau đớn. Hắn đưa tay nhặt lấy phần lá thứ nhất của Hồng Giang Thảo bỏ vào miệng nhai nát. Vị đắng chát xen lẫn luồng khí lạnh buốt lập tức tràn xuống cuống họng hắn.

"Coong..."

Trần Phong vỗ nhẹ lên mặt trống đồng. Năng lực Vòng 1 Dư Âm được kích hoạt lập tức, phản chiếu biểu đồ kinh mạch của hắn thành những luồng sáng mờ ảo trong thần trí.

Trong không gian ý thức, hắn thấy rõ luồng dược lực màu xanh lam vừa đi vào cơ thể đã điên cuồng lao thẳng về phía bả vai trái theo thói quen vận hành cũ của Hồng Giang Quyết. Bả vai trái vốn bị thương tổn nặng nề bởi vết kim châm bóc tách hai đêm trước, nay bị luồng khí bạo ngược va chạm liền rỉ máu tươi ra ngoài lớp áo vải thô.

"Đổi nhịp! Từ huyệt Thiên Đột, rẽ xuống mạch Nhâm bên sườn phải!"

Trần Phong gầm khẽ một tiếng, hai ngón tay gõ mạnh lên vành trống đồng một nhịp dứt khoát.

"Coong!"

Sóng âm trầm ấm dội vào lồng ngực hắn, tạo thành một bức tường khí vô hình nhưng dẻo dai, cưỡng ép dòng dược lực màu xanh lam đang hung hãn kia phải bẻ lái một góc vuông ảo diệu, bỏ qua bả vai trái phế bỏ, chảy dọc xuống mạn sườn phải rồi đổ vào đan điền rách nát.

Mỗi một ngày trôi qua, Trần Phong chỉ dám tiêu hóa một phần tư gốc linh thảo.

Ngày thứ nhất, hắn vừa chịu đựng cơn đau kinh mạch co thắt, vừa dùng tiếng trống để rà soát, cắt bỏ những đường khí đi vòng vô dụng của Hồng Giang Quyết vốn chỉ được thiết kế để phụ thuộc vào Mệnh Văn.

Hắn mượn luồng linh lực hệ thổ trầm ổn của Hoàng Thạch Tinh hoa bồi đắp trước đó làm bệ đỡ vững chắc, dẫn dắt linh khí đi theo con đường mới ngắn hơn và an toàn hơn. Sau khi phần lá thứ nhất được hấp thụ hoàn toàn, đan điền của hắn chấn động nhẹ, phục hồi lên Nhập Tục tầng năm.

Ngày thứ hai, quá trình sửa đổi công pháp càng lúc càng trở nên phức tạp ở những đoạn chuyển khí cục bộ quanh vùng rốn. Trần Phong ngồi bất động suốt mười tiếng đồng hồ, tai lắng nghe tiếng trống gõ nhịp liên tục để micro-điều chỉnh từng dòng khí nhỏ nhất như đang vá một tấm lưới rách. Da thịt hắn nứt nẻ, máu loãng rỉ ra ngoài lỗ chân lông rồi nhanh chóng bị nhiệt độ cơ thể làm khô đi. Khi phần lá thứ hai tiêu hóa sạch sẽ, tu vi của hắn vững vàng bước vào Nhập Tục tầng bảy.

Đến ngày thứ ba, nửa thân trên của Trần Phong đã bọc trong một lớp màng đen xám của tạp chất được cơ thể đào thải ra ngoài. Hoàng Thạch phải liên tục phun ra thổ lực để giữ ấm cho chiếc chõng tre, ngăn không cho cái lạnh thấu xương của sương núi làm đông cứng máu huyết của hắn. Nhờ sự kiên trì đáng sợ và khả năng điều phối nhịp điệu hoàn hảo của Trống Đồng, Trần Phong đã hoàn thành việc sửa đổi toàn bộ lộ trình vận hành của Hồng Giang Quyết mới. Hắn nuốt phần thân thứ ba của gốc linh thảo, trực tiếp bứt phá lên Nhập Tục tầng chín.

Đêm ngày thứ tư, trời tạnh mưa, sương mù sườn núi An Khê loãng dần để lộ ra vầng trăng khuyết mờ ảo.

Trần Phong cầm lấy phần rễ củ phần tinh túy nhất của gốc Hồng Giang Thảo bỏ vào miệng. Dược lực lần này dạt dào và cuồn cuộn như một cơn lũ quét thực sự, điên cuồng dội thẳng vào đan điền khí hải của hắn.

"Chó già, giữ nhịp thở cho tao!" Trần Phong truyền âm, giọng nói run rẩy nhưng đanh thép.

Hoàng Thạch nhảy tót lên vai hắn, hai chân trước ấn chặt vào hai bên thái dương của Trần Phong, dồn toàn bộ linh lực hệ thổ vào thần trí hắn để giữ cho hắn không bị cơn đau làm cho ngất đi.

"U oong... oong..."

Chiếc Trống Đồng Đông Sơn bấy giờ bỗng nhiên tự động rung động liên tục mà không cần gõ, phát ra một tần số rung động vô cùng hòa hợp, tròn trịa và viên mãn chạy dọc khắp cơ thể hắn.

Lộ trình Hồng Giang Quyết mới đã được sửa đổi hoàn mỹ hoạt động trơn tru như một cỗ máy khổng lồ. Dòng dược lực thủy hệ khổng lồ nương theo nhịp trống đồng chảy xuôi con đường mạch Nhâm bên sườn phải một cách hoàn hảo, không còn một chút vấp váp hay lệch nhịp nào nữa.

Vòng xoáy linh lực trong đan điền của hắn bấy giờ điên cuồng xoay tròn, nén chặt luồng linh lực Nhập Tục tầng chín khổng lồ lại.

"Rầm rầm... rầm rầm..."

Bên trong cơ thể Trần Phong bấy giờ phát ra những tiếng triều cường vỗ vào vách đá rì rào. Luồng khí hải màu xanh lam khổng lồ dưới áp lực của tiếng trống chầm chậm co rút lại tột độ, cuối cùng hóa thành một hạt giống linh quang nhỏ bằng hạt ngô nằm lơ lửng giữa đan điền, tỏa ra luồng sinh mệnh lực dồi dào và linh thức mỏng manh hướng ra xung quanh.

Khai Linh cảnh tầng một!

Trần Phong chầm chậm mở choàng mắt ra trong bóng tối của ngôi từ đường hoang vắng. Trong hai con ngươi sâu thẳm của hắn, hai luồng ký hiệu chim lạc màu lam nhạt lóe lên một cái đầy uy nghiêm rồi nhanh chóng chìm sâu vào đáy mắt, biến mất không một dấu vết. Khí tức mạnh mẽ, bá đạo của Khai Linh cảnh bấy giờ cuồn cuộn tỏa ra xung quanh làm rung chuyển mạnh mẽ cả những mảng mái ngói cũ nát.

"Thành công rồi... rốt cuộc tao đã lấy lại được tu vi Khai Linh!" Trần Phong thở hắt ra một hơi dài, cảm nhận luồng linh lực tinh khiết đang cuộn chảy rào rào trong mạch máu như sông dài biển rộng, lẩm nhẩm đầy phấn khích.

"Mẹ kiếp, nhanh lên! Thu khí tức lại ngay nhóc con! Đám chó săn ngoài kia thính mũi lắm!" Hoàng Thạch quýnh quáng cào cào chân trước xuống vai hắn, vội vàng nhắc nhở.

Trần Phong khẽ nhếch mép cười nhạt, hắn lập tức vận hành Vòng 1 Dư Âm. Tiếng trống đồng nhẹ nhàng ngân lên một nhịp trầm đục vô cùng nhỏ bé, toàn bộ luồng khí tức Khai Linh cảnh tầng một mạnh mẽ trên người hắn bấy giờ bỗng chốc bị nén chặt, giấu kín kẽ vào sâu trong hạt giống linh quang ở đan điền, được bao bọc bởi một lớp linh lực hỗn loạn, nghẽn đặc do hắn cố ý ngụy trang.

Chỉ trong vòng một hơi thở, khí tức mạnh mẽ bộc phát ban nãy biến mất sạch sẽ, hắn lại tụt giảm thê thảm, biến thành luồng linh lực Nhập Tục tầng một mỏng manh, hỗn loạn như một tên phế nhân sắp đất quy tiên.

Hắn thong thả đứng dậy, đi lại phía hộc tường vỡ phía sau ban thờ họ Trần, nhặt hũ tro nhang lạnh ngắt bôi nhẹ lên hai bên má cho xám xịt, hốc hác như cũ. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương mù sườn núi An Khê đang chầm chậm bị những tia nắng sớm đầu tiên của ngày đại tỷ thí dòng họ Trần xua tan đi.

Khóe miệng Trần Phong khẽ nhếch lên một nụ cười độc địa đầy lạnh buốt:

"Cha con Đại trưởng lão... Suất khảo hạch phái Tản Vân... Ngày hôm nay, tao sẽ xuống núi đòi lại từng món nợ một!"


0
Ủng hộ tác giả hoang anh phan vu Mong ủng hộ tác giả