Trống Đồng Trấn Tiên

Chương 1: Phế Nhân Sau Một Đêm

Đăng: 23/08/2026 08:06 1,479 từ 1 lượt đọc


Cơn đau ập đến tựa như hàng vạn cây kim sắt nung đỏ đâm thẳng vào xương tủy. Trần Phong cố mở mắt, nhưng mí mắt nặng trịch như bị đổ chì.

Hắn thở hắt ra một hơi, định vận linh lực để xoa dịu cơ thể nhưng đan điền hoàn toàn trống rỗng, lạnh ngắt. Sợi dây liên kết sống động giữa hắn và linh khí đất trời vốn có từ thuở cha sinh mẹ đẻ giờ đã đứt sạch không còn một mảnh.

Linh giác tối tăm, mạch tu hành im lìm.

"Cộng Âm..."

Trần Phong thầm gọi trong lòng, nhưng đáp lại hắn chỉ là một khoảng không lặng ngắt như tờ.

Cộng Âm Mệnh Văn cái thiên phú bẩm sinh giúp hắn cảm nhận được từng nhịp động nhỏ nhất của linh lực thiên địa đã bay màu không một dấu vết.

Hắn ngửi thấy mùi gỗ ẩm mốc quyện với mùi dầu thắp rẻ tiền quen thuộc. Tiếng mưa rơi bập bùng trên mái ngói vảy cá truyền vào tai, nhưng giờ đây nó chỉ là tiếng ồn hỗn độn, tẻ nhạt của phàm trần. Hắn không còn nghe ra "nhịp điệu" ẩn giấu trong từng giọt nước chạm đất như trước kia nữa.

Cửa phòng kẹt một tiếng. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, rọi lên những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng.

"Tỉnh rồi à?"

Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên. Trần Phong khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy bóng người đang đứng ngược sáng bên giường.

Đó là Trần Đình Lâm, Đại trưởng lão của dòng họ Trần tại thành An Khê. Trên tay lão bưng một bát thuốc đen ngòm, tỏa khói nghi ngút.

"Bác Lâm..." Giọng Trần Phong khàn đặc như có cát chà xát trong cổ họng. Hắn muốn ngồi dậy nhưng toàn thân rã rời, xương cốt đau nhức đến phát khóc.

Trần Đình Lâm bước lại gần, đặt bát thuốc lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ cạnh giường. Lão thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự bi thương giả tạo:

"Phong à, đừng cử động mạnh. Thân thể cháu vừa trải qua một biến cố lớn, kinh mạch chịu tổn thương nghiêm trọng lắm, cần phải nằm im tĩnh dưỡng."

Trần Phong giả vờ hoảng hốt, ánh mắt mờ mịt nhìn Đại trưởng lão của mình:

"Bác... Cháu bị làm sao thế này? Sao cháu không cảm nhận được linh khí nữa?"

Trần Đình Lâm tránh né ánh mắt của hắn, cúi đầu sửa lại vạt áo dài, chậm rãi nói:

"Đêm qua cháu tự ý đột phá cảnh giới Khai Linh, tâm trí nóng vội quá hóa rồ dẫn đến linh lực chạy loạn, tẩu hỏa nhập ma. Lúc mọi người phát hiện ra thì cháu đã ngất lịm trong từ đường rồi. Tuy bác đã dốc sức cứu chữa, giữ lại được cái mạng này cho cháu, nhưng..."

Lão dừng lại một chút, giọng trầm hẳn xuống:

"Căn cơ của cháu vỡ nát rồi, Cộng Âm Mệnh Văn bị linh lực bạo tẩu xé rách tiêu tán. Tu vi của cháu... cũng rơi rụng thẳng xuống Nhập Tục tầng một rồi."

"Tẩu hỏa nhập ma cái đầu lão!"

Trong lòng Trần Phong vạn lần muốn chửi thề. Đúng là không biết xấu hổ!

Cướp thiên phú của người ta xong, giờ lại rêu rao là người ta tự đột phá đến mức tẩu hỏa nhập ma?

Đêm qua, hắn được chính tay Trần Đình Lâm gọi vào từ đường chi chính với lý do làm lễ dâng hương bái tổ trước thềm cuộc khảo hạch của phái Tản Vân. Sau khi uống chén trà ngộ đạo do chính lão ban tặng, hắn chỉ thấy toàn thân tê dại, thần trí mơ màng rồi ngất lịm.

Trong cơn mê man, hắn cảm nhận rõ ràng có một bàn tay lạnh ngắt áp lên trán mình, vận dụng một loại cấm thuật tàn nhẫn cưỡng ép bóc tách Cộng Âm Mệnh Văn ra khỏi linh giác của hắn.

Hắn không hề tẩu hỏa nhập ma. Hắn đã bị cướp đoạt thiên phú ngay trong nhà mình.

Và kẻ được hưởng lợi từ vụ cướp tàn nhẫn này, không cần nghĩ cũng biết là ai. Trần Khánh Dương — thiên tài của chi chính dòng họ Trần, đứa cháu cưng được cả dòng họ dồn mọi tài nguyên nâng đỡ, kẻ vốn dĩ luôn thua hắn một cái đầu về linh giác.

Trần Phong siết chặt nắm tay dưới lớp chăn mỏng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò.

Hắn biết rõ, ở cái thế giới tu chân tàn khốc này, kẻ yếu kêu oan chỉ rước lấy diệt khẩu nhanh hơn. Hiện giờ hắn chỉ là một phàm nhân Nhập Tục tầng một yếu ớt, ngay cả gã hộ vệ canh cửa cũng có thể bóp chết hắn dễ dàng. Muốn sống sót để đòi nợ, quy tắc số một là: Mặt phải dày, và phải biết giả heo ăn thịt hổ.

Thế là, Trần Phong lập tức trợn tròn mắt, hai tay run rẩy vồ lấy bát thuốc, khóc rống lên như một thiếu niên mười sáu tuổi vừa mất đi cả thế giới:

"Mệnh Văn của cháu! Bác ơi, Mệnh Văn của cháu mất thật rồi sao? Cháu không muốn làm phế nhân đâu! Bác cứu cháu với!"

Trần Đình Lâm thấy hắn khóc lóc thảm thiết thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Lão vỗ vỗ vai hắn, an ủi bằng giọng điệu nhạt nhẽo:

"Phong à, số trời đã vậy rồi. Tuy mất đi Mệnh Văn và căn cơ, nhưng cháu vẫn là con cháu dòng họ Trần. Dòng họ sẽ không bỏ mặc cháu đâu. Cứ uống thuốc đi, nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe hẳn đã."

Nói xong, lão không đợi Trần Phong trả lời, quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng như thể sợ ở lại lâu sẽ lộ ra sơ hở.

Cánh cửa gỗ khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng đầy u ám cho căn phòng.

Trần Phong lập tức thu lại vẻ mặt đau khổ. Hắn lẳng lặng ngồi dậy, nén cơn đau xé thịt từ kinh mạch truyền đến. Hắn bưng bát thuốc đen ngòm lên ngửi nhẹ rồi cười lạnh.

Mùi vị rất bình thường, quả thật có tác dụng hoạt huyết dưỡng khí, nhưng tuyệt đối không có bất kỳ linh dược nào có thể giúp khôi phục kinh mạch vỡ nát. Dòng họ Trần chỉ muốn giữ mạng hắn như một cái xác không hồn, để che mắt thiên hạ và hợp thức hóa cái danh "tẩu hỏa nhập ma" mà thôi.

Hắn thẳng tay đổ sạch bát thuốc vào kẽ nứt của bục gỗ kê giường, rồi từ từ nâng cổ tay trái lên.

Trên cổ tay hắn, nơi từng là gốc rễ của Cộng Âm Mệnh Văn, giờ đây xuất hiện một vết sẹo đỏ tươi tựa như tơ máu quấn quanh, kéo dài đến tận lòng bàn tay. Vết sẹo này thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp đau buốt.

Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi nó nhói lên, tai Trần Phong lại nghe thấy một tiếng động mơ hồ, cực kỳ xa xăm vọng lại từ hướng đông của phủ đệ — nơi ở của chi chính dòng họ Trần, phòng của Trần Khánh Dương.

Đó là tiếng tim đập, tiếng linh lực vận chuyển.

Nghi thức Đổi Văn tuy tàn nhẫn và thô bạo, nhưng Mệnh Văn vốn sinh ra từ linh giác của Trần Phong, dù bị cưỡng ép bóc tách và ghép vào người Trần Khánh Dương, nó vẫn giữ lại một sợi tơ tàn âm nhỏ nhoi, âm thầm cộng hưởng với chủ nhân thực sự của nó.

"Trần Khánh Dương ơi Trần Khánh Dương, mày tưởng cướp được thiên phú của tao là có thể một bước lên mây sao?"

"Mày không biết rằng, sợi tơ tàn âm này chính là chiếc chìa khóa để tao lần theo mọi sơ hở của mày sau này đâu."

Trần Phong hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Tu vi rơi rụng không phanh, suất khảo hạch của phái Tản Vân mà hắn hằng ao ước chắc chắn sẽ bị dòng họ chuyển sang cho Trần Khánh Dương vào ngày mai.

Hắn khẽ cười lạnh, ánh mắt trong bóng tối sáng lên một cách kỳ dị:

"Dòng họ Trần... Trần Đình Lâm, Trần Khánh Dương."

"Chúng mày cướp đi thứ của tao, tao sẽ bắt chúng mày phải trả lại cả vốn lẫn lời."

Trần Phong bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch đất nung lạnh ngắt. Hắn đứng vững vàng, điều chỉnh lại nhịp thở hỗn loạn của mình. Hành trình đòi nợ của hắn, sẽ bắt đầu từ chính vũng bùn này.

0
Ủng hộ tác giả hoang anh phan vu Mong ủng hộ tác giả