Chương 1: Ma Sói (1)
Hai giờ sáng, Nguyễn Khải Minh vẫn chưa ngủ.
Hắn mặc nguyên bộ quần áo công sở từ chiều, ngồi trước máy tính suốt mấy tiếng để hoàn thiện nốt “màn” cuối cùng. Căn hộ một phòng đã yên từ lâu. Tiếng quạt tản nhiệt chạy rì rì dưới gầm bàn, nghe rõ hơn cả tiếng xe ngoài phố. Tô mì nguội bị đẩy sát vào góc để lấy chỗ cho khuỷu tay.
Bên cạnh bàn phím là một chiếc hộp đen vuông vức, lớn chừng ổ bánh mì, nối với dàn máy bằng một sợi cáp. Bề mặt hộp trơn lì, không có nhãn hiệu hay nút bấm. Một chấm đèn đỏ nhấp nháy đều ở góc.
Thanh tiến trình trên màn hình chạm vạch cuối.
“Xong xuôi rồi đó, đại ca.”
Giọng điện tử nheo nhéo phát ra từ chiếc hộp.
Khải Minh thở ra, ngả đầu ra sau rồi vặn cổ cho mấy đốt xương kêu răng rắc. Vẻ mệt mỏi của hắn chẳng khác một nhân viên văn phòng vừa làm xong báo cáo cuối tháng. Hắn kéo ghế lại gần màn hình, nhìn dòng chữ hoàn tất vừa hiện ra.
“Tới giờ đi săn đầu người.”
Phần chọn mục tiêu do chiếc hộp tự xử lý.
Một quả cầu ảo xuất hiện giữa màn hình. Những chấm sáng liên tục bật lên trên bề mặt rồi biến mất. Mỗi chấm tương ứng với một người đang ngủ ở đâu đó trên thế giới, hoàn toàn không biết mình vừa lọt vào mắt kẻ khác.
Bảy cái tên lần lượt được đẩy sang bên phải.
Người thứ tám là Khải Minh.
Hệ thống đã chuẩn bị cho hắn một thân phận giả, đủ để ngồi giữa bảy người kia mà không bị nhận ra. Họ sẽ thấy một khuôn mặt xa lạ, nghe một giọng nói xa lạ và tin rằng người thứ tám cũng bị kéo vào đây như mình.
Khải Minh không xem lại diện mạo vừa được nạp. Hắn đã thuộc phần cần biết. Càng nghĩ nhiều về lớp vỏ ấy, phản ứng của hắn càng dễ cứng.
Ngón tay nhấn phím Enter.
Chấm đỏ trên hộp tắt phụt.
Cùng lúc đó, tại bảy nơi khác nhau, bảy người đang say ngủ bị kéo khỏi thế giới của mình.
Tám người mở mắt gần như cùng lúc.
Trong vài giây đầu, không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Họ ngồi trên tám chiếc ghế gỗ kê thành vòng tròn, giữa một căn phòng kín. Bốn bức tường trắng nhẵn, không cửa ra vào, cũng chẳng có cửa sổ. Trên trần chỉ treo một ngọn đèn, ánh sáng hắt thẳng xuống giữa phòng.
Ngay dưới ngọn đèn là một sợi dây thừng.
Đầu dây đã được thắt thành thòng lọng. Nó đung đưa rất nhẹ dù căn phòng không có gió.
Người đàn ông vai vuông mặc sơ mi đắt tiền giật mình, bàn tay quờ sang bên phải tìm con chuột máy tính. Vài giây trước, anh ta còn gục trên bàn làm việc ở nhà, trước mặt là bản trình chiếu dở dang và cốc cà phê thứ ba trong đêm.
Bàn tay chỉ chạm vào khoảng không.
Anh ta bật dậy, vỗ mạnh hai tay vào nhau.
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Các người là ai? Đây là chương trình thực tế giấu kín đúng không?”
Anh ta cố cười, có lẽ để tự trấn an mình nhiều hơn là thuyết phục người khác. Nụ cười tắt ngay khi anh ta nhìn thấy sợi dây trên đầu.
Cô gái tóc xoăn quay sang một bên, đứng im lắng nghe. Tiếng sóng biển đã biến mất.
Cô nhớ mình vừa nằm trên bãi cát, hai chân còn dính cát ẩm, định nhắm mắt nghỉ đúng một phút. Khi mở mắt, cô đã ở đây. Cô lao tới bức tường, áp hai tay lên mặt phẳng trắng nhẵn, lần từng khoảng để tìm khe hở. Sau một vòng không thấy gì, cô tự tát vào má.
Tiếng chát vang lên khiến mấy người gần đó giật mình.
Cô đưa tay sờ vết đỏ, thở gấp.
“Đau.”
Chàng trai trẻ ngồi cạnh ông cụ vẫn còn nguyên mùi dầu chiên và tỏi trên áo. Anh vừa trở về sau ca bếp lúc ba giờ sáng, nằm xuống giường khi chưa kịp thay đồ. Hai cẳng tay chằng chịt sẹo bỏng bấu vào thành ghế.
Anh quay sang ông cụ bên cạnh.
“Bác ơi… bác có biết đây là đâu không?”
Ông cụ chưa trả lời. Trước khi tỉnh lại ở đây, ông đang thiu thiu trong xưởng đồng hồ, kính lúp vẫn gài trên trán, một chiếc đồng hồ quả quýt bị mổ phanh nằm trên bàn. Ông tháo cặp kính nửa vành, lau qua bằng vạt áo rồi đeo lại.
Ánh mắt ông đi từ bốn bức tường lên ngọn đèn, sau đó dừng ở sợi dây thừng.
Người phụ nữ mặc áo blouse trắng vẫn ngồi thẳng trên ghế. Cô vừa ngủ gục trên chiếc giường gấp trong phòng trực sau ba mươi tiếng làm việc. Mùi hóa chất trong căn phòng khá giống bệnh viện, đủ khiến cô mất vài giây mới nhận ra mình đã rời khỏi đó.
Cô kiểm tra cổ tay, cánh tay rồi nhìn những người xung quanh. Người đàn ông đang gào thét vẫn tỉnh táo. Cô gái tóc xoăn thở nhanh nhưng chưa có dấu hiệu ngất. Chàng trai trẻ bên cạnh ông cụ đang hoảng loạn rõ rệt. Những người còn lại chưa ai bị thương.
Người đàn ông to lớn nhất phòng ngồi bất động. Trong ký ức gần nhất của anh, tivi vẫn đang phát một trận bóng, tiếng con gái cười vọng từ phía bên kia phòng khách. Anh chỉ chợp mắt trên ghế bành một lúc. Bây giờ xung quanh anh là bảy người xa lạ, chẳng còn tiếng tivi hay tiếng người trong nhà.
Anh nhìn xuống hai bàn tay mình, sau đó ngẩng lên quan sát căn phòng.
Cô gái trẻ nhất kéo thấp mũ trùm đầu. Tai nghe vẫn còn kẹp trên cổ. Cô vừa thức chơi game tới bốn giờ sáng rồi gục ngay tại bàn. Khi những người khác còn đang cố nhớ mình tới đây bằng cách nào, ánh mắt cô đã rà qua bốn góc phòng, chân ghế, ngọn đèn và sợi dây.
Không tìm thấy lối ra, cô thu người sâu hơn vào ghế.
Người đàn ông tóc bạc cắt cua ngồi cuối vòng tròn vẫn giữ nguyên tư thế. Anh vừa ngủ trên một chiếc ghế cứng trong căn hộ vắng. Khi mở mắt, lưng vẫn thẳng, hai tay vẫn đặt gần đầu gối. Anh không đứng lên, cũng chưa lên tiếng.
Anh nhìn từng người quanh phòng, lâu hơn một chút ở kẻ đang nói lớn nhất.
Đâu đó có người thì thào:
“Giấc mơ này… thật quá.”
Tám cặp mắt lập tức quay sang nhau.
Ai cũng sợ. Ai cũng đang cố giấu mức độ hoảng loạn của mình, hoặc chẳng còn sức để giấu. Trong tám người ấy có một kẻ đã biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng không ai nhận ra sự khác biệt.
Ngọn đèn trên trần chớp một cái.
Tách.
Một giọng nói vang lên từ bốn phía cùng lúc.
“Chào các vị.”
Cả phòng im bặt.
“Tám người. Đủ mặt rồi nhỉ?”
Người đàn ông vai vuông ngẩng lên.
“Mày là ai?”
“Trong tám vị đang ngồi đây, bảy người là dân làng, một người là sói. Con sói biết thân phận của mình. Bảy người còn lại thì mù tịt.”
Không ai cắt lời nữa.
“Trò chơi Ma Sói chắc các vị đều từng nghe qua. Ban ngày, mọi người được trò chuyện, tranh luận và chọn ra một cái tên để treo cổ. Sợi dây trên đầu các vị được chuẩn bị cho việc đó.”
Vài người cùng ngẩng lên. Sợi thòng lọng vẫn chuyển động rất chậm dưới ánh đèn.
“Nếu người bị treo là sói, trò chơi kết thúc. Những ai còn sống được trở về nhà. Nếu chọn nhầm dân làng, các vị sẽ tự tay giết oan một người. Đến đêm, con sói được quyền giết thêm một người nữa.”
Giọng nói đều đều, giống người đang đọc luật trước khi bắt đầu một ván chơi bình thường.
“Mỗi ngày sẽ có ít nhất một người chết. Trò chơi tiếp tục cho tới khi sói bị tìm ra, hoặc trong phòng không còn ai đủ sức tìm nó.”
“Trò chó má gì thế này!”
Người đàn ông vai vuông gầm lên.
“Camera giấu kín đúng không? Các người lấy quyền gì bắt cóc rồi nhốt người trái phép hả?”
“À, tôi suýt quên một chi tiết.”
Giọng nói chen vào ngay khi anh ta lấy hơi.
“Ở đây, chết là chết thật.”
Căn phòng lặng đi.
“Người bị treo trên sợi dây kia sẽ chết ở ngoài đời. Người bị sói giết trong đêm cũng vậy. Không có diễn viên đóng thế, không có nhân viên chạy vào tháo dây sau khi màn quay kết thúc.”
Một tiếng cười nhỏ vang lên.
“Khó tin nhỉ? Tôi đã chuẩn bị thứ này để các vị đỡ mất thời gian tranh luận.”
Ngọn đèn tắt.
Tám khung hình hiện lên trên bốn bức tường.
Brad vẫn gục trên bàn làm việc, đầu nghiêng cạnh chiếc laptop và cốc cà phê. Lucía nằm trên tấm khăn ngoài bãi biển, tóc xõa sang một bên, sóng vẫn tràn lên bờ cách chân cô không xa. Karim nằm trên chiếc giường trong căn phòng nhỏ, áo bếp vắt trên ghế, cốc nước đặt cạnh đầu giường. Mori ngủ gật bên bàn sửa đồng hồ, kính lúp còn gài trên trán.
Anjali nằm trên giường gấp trong phòng trực, chiếc áo blouse phủ qua người. Emeka ngồi trên ghế bành trước màn hình tivi vẫn phát trận bóng. Ingrid gục trên bàn máy tính, tai nghe lệch khỏi một bên tai. Yuri ngồi im trên chiếc ghế cứng trong căn hộ đã kéo kín rèm.
Mỗi người đều nhìn thấy khuôn mặt của mình.
Mắt nhắm.
Lồng ngực còn chuyển động.
Không ai nói được gì trong mấy giây đầu.
Sau đó, căn phòng vỡ tung.
“Đó là tôi!”
“Tôi vẫn đang ở ngoài kia?”
“Ai quay những hình này?”
“Các người đã vào nhà tôi bằng cách nào?”
“Chính phủ đang làm thí nghiệm sao?”
Cô gái tóc xoăn lùi lại, vấp vào chân ghế rồi ngã xuống. Chàng trai có hai cánh tay sẹo bỏng ôm lấy miệng, tiếng khóc mắc trong cổ. Người đàn ông to lớn bước sát bức tường, cố tìm thêm người trong khung hình phòng khách của mình.
Anjali nhìn phần ngực của cơ thể đang nằm trong phòng trực.
“Nó vẫn thở.”
“Hiện tại thì đúng.”
Giọng nói trả lời.
Tám khung hình tắt đi. Ngọn đèn sáng trở lại, kéo sợi thòng lọng ra khỏi bóng tối.
“Bây giờ dễ tin hơn rồi chứ?”
Không ai đáp.
“Các vị có hai giờ trước lần bỏ phiếu đầu tiên. Hãy dùng thời gian cho tốt. Trước khi đêm đầu tiên kết thúc, sợi dây này phải có chủ nhân.”
Giọng nói biến mất.
Tám người vẫn đứng hoặc ngồi nguyên chỗ cũ. Vài phút trước, họ còn nhìn nhau như những người cùng bị bắt cóc. Sau những lời vừa nghe, ánh mắt ấy đã đổi.
Con sói đang ở trong căn phòng.
Nó cũng đang quan sát họ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.