Tử Cục

Chương 2: Ma Sói (2)

Đăng: 03/06/2026 23:38 1,689 từ 229 lượt đọc

Hai giờ bắt đầu đếm ngược trên bức tường đối diện.

01:59:58.

01:59:57.

Những con số đỏ giảm dần, nhưng không ai lên tiếng. Sợi thòng lọng treo giữa phòng đã thôi chuyển động. Chính sự yên lặng của nó lại khiến mọi người thường xuyên phải liếc lên.

Có người định nói rồi dừng lại. Mở miệng trước đồng nghĩa với việc tự kéo sự chú ý về phía mình. Trong căn phòng này, một câu lỡ lời cũng có thể bị người khác giữ lại tới lúc bỏ phiếu.

Người đàn ông vai vuông nhìn đồng hồ thêm vài giây, cuối cùng vỗ hai tay.

“Được rồi, nghe này.”

Tiếng vỗ tay làm Karim giật mình.

“Kẻ đứng sau chuyện này muốn chúng ta nghi ngờ nhau. Việc đầu tiên nên làm là biết mình đang ngồi cùng những ai. Tôi nói trước.”

Anh ta chỉnh lại cổ áo.

“Brad Whitman, giám đốc kinh doanh tại Chicago. Tôi không phải sói. Và tôi cũng không định ngồi im chờ tới lượt mình bị treo lên đó.”

Brad cười. Nụ cười quen dùng trong những cuộc gặp khách hàng không nhận được phản ứng nào.

Emeka đợi anh nói xong mới lên tiếng.

“Cứ giới thiệu lần lượt đi. Emeka Okafor. Tôi làm điều vận hàng hóa ở Lagos.”

Anh đặt hai bàn tay lên đầu gối.

“Trước khi nghi ai, hãy để họ nói hết. Căn phòng đã đủ chật rồi, đừng biến nó thành cái chợ.”

“Lucía Fernandes.”

Cô gái tóc xoăn vẫn đứng cạnh tường.

“Tôi làm vật lý trị liệu ở Salvador. Tôi nói trước, mấy câu tự nhận vô tội chẳng có giá trị gì. Sói cũng biết nói.”

Brad nhíu mày.

“Cô đang ám chỉ tôi?”

“Tôi đang nói điều ai cũng hiểu.”

Lucía nhìn xuống bàn tay anh rồi chuyển sang những người khác.

“Cơ thể khó giấu hơn cái miệng. Tôi sẽ nhìn cách mọi người phản ứng.”

“Phản ứng vì sợ chưa chắc liên quan tới thân phận.”

Người phụ nữ mặc áo blouse nói.

“Anjali Rao. Bác sĩ cấp cứu.”

Cô ngồi thẳng, giọng khô và rõ.

“Người vô tội sẽ sợ. Sói cũng có thể sợ nếu nó bị treo cổ như những người còn lại. Tôi chỉ tin vào thứ có thể kiểm chứng.”

Ánh mắt cô dừng ở Brad trong một thoáng.

“Người nói lớn nhất phòng cũng chưa chắc là người đáng tin nhất.”

Brad bật cười.

“Cô đang ám chỉ tôi đấy à?”

Anjali không trả lời.

Ông cụ ngồi cạnh Karim tháo cặp kính nửa vành, lau lại tròng kính rồi mới nói:

“Tatsuya Mori. Thợ sửa đồng hồ… hoặc đã từng.”

Giọng ông nhỏ, khiến cả phòng phải yên mới nghe rõ.

“Một cỗ máy hỏng thường bắt đầu từ một bộ phận chạy sai. Tôi nghĩ chuyện ở đây cũng vậy. Muốn sống, chúng ta phải tìm ra chỗ sai ấy.”

Mori đeo kính lại rồi thôi nói.

Brad quay sang Karim.

“Đến cậu.”

Karim đan hai tay vào nhau. Những ngón tay không lúc nào đứng yên hẳn.

“Karim Haddad. Tôi là đầu bếp, sống ở Cairo.”

Anh nhìn mọi người rồi nhìn sợi dây.

“Tôi chỉ muốn nói… xin đừng vội. Kẻ nhốt chúng ta ở đây muốn mọi người tự cắn xé. Càng hoảng loạn, chúng ta càng dễ chọn nhầm.”

“Cậu từng chơi Ma Sói chưa?” Brad hỏi.

“Có.”

“Giỏi không?”

Karim lúng túng.

“Chỉ là trò chơi thôi.”

“Bây giờ thì không còn là trò chơi nữa.”

Emeka nhìn Brad.

“Để cậu ấy nói xong.”

“Tôi nói xong rồi.”

Karim cúi mặt, hai tay vẫn cựa quậy trên đầu gối.

Cô gái trẻ nhất ngồi ở phía đối diện giữ im lặng lâu hơn những người khác. Khi tất cả quay sang, cô kéo thấp vành mũ.

“Ingrid.”

Brad chờ một lúc.

“Còn gì nữa?”

“Mười bảy tuổi.”

“Cô sống ở đâu?”

Ingrid nhìn anh.

“Có quan trọng không?”

“Mọi thông tin đều có thể quan trọng.”

“Vậy thì anh cứ ghi lại.”

Cô ngả người vào lưng ghế.

“Tôi chơi game đủ nhiều để biết nhân vật trông vô hại nhất thường sống lâu hơn người khác tưởng. Đừng tin tôi chỉ vì tôi vắt mũi chưa sạch.”

Nói xong, Ingrid kéo mũ xuống, không có ý định trả lời thêm.

Người cuối cùng là người đàn ông tóc bạc cắt cua.

Brad nhìn anh.

“Đến lượt anh.”

Người đàn ông để mọi người chờ vài giây rồi mới nói:

“Yuri Volkov.”

“Anh làm nghề gì?”

Yuri không đáp.

“Ở đâu?”

Vẫn im lặng.

Brad chống tay lên đầu gối.

“Cả phòng đã tự giới thiệu. Anh định chỉ nói đúng một cái tên thôi à?”

Yuri nhìn anh.

“Đủ rồi.”

“Không, chưa đủ. Anh không nói nghề, không nói nơi ở, cũng chẳng buồn khẳng định mình không phải sói.”

“Nếu tôi nói tôi không phải sói, anh sẽ tin sao?”

Brad nghẹn lại một nhịp.

Yuri khoanh tay, kết thúc cuộc nói chuyện.

Tám cái tên đã được nói ra. Người thì cố trình bày về mình, người chỉ hé một phần, Yuri gần như chẳng cung cấp gì. Sự im lặng của anh khiến Brad khó chịu, nhưng trước khi cuộc tranh cãi tiếp tục, Anjali đột nhiên giơ tay.

“Khoan đã.”

Mọi người quay sang cô.

“Từ nãy tới giờ, các người nghe tôi nói bằng tiếng gì?”

Câu hỏi khiến cả phòng ngẩn ra.

Brad trả lời trước:

“Tiếng Anh.”

Anjali nhìn anh.

“Tôi đang nói tiếng Hindi.”

Không ai cử động.

Karim chớp mắt.

“Cô nói gì?”

“Tôi chưa dùng tiếng Anh.”

Karim định trả lời, rồi dừng lại giữa câu. Anh lắng nghe chính giọng mình.

“Tôi đang nói tiếng Ả Rập.”

Lucía nhìn sang anh.

“Tôi nghe anh nói tiếng Bồ Đào Nha.”

“Còn tôi nghe cô nói tiếng Ả Rập.”

Lucía lập tức nói một tràng nhanh hơn, cố tình dùng cách phát âm địa phương. Yuri đáp lại bằng tiếng Nga. Hai người nhìn nhau sau khi lời Yuri dứt.

“Ông hiểu tôi?” Lucía hỏi.

Yuri gật đầu.

Mori nói một câu tiếng Nhật. Ingrid trả lời bằng ngôn ngữ của mình. Brad chen vào, rồi Emeka, Karim và Anjali cùng thử. Chỉ trong chốc lát, căn phòng đầy những thứ tiếng khác nhau, vậy mà chẳng ai bỏ sót một từ.

Mỗi người đều nghe giọng của người khác bằng tiếng mẹ đẻ.

Cuộc thử nghiệm kết thúc nhanh như lúc bắt đầu. Không ai còn muốn nói thêm.

Brad nhìn quanh.

“Công nghệ nào làm được chuyện này?”

Anjali không trả lời. Cô đang nghĩ tới tám cơ thể trên tường, căn phòng không cửa và giọng nói có thể xuất hiện ở bất kỳ vị trí nào. Karim làm dấu trước ngực. Mori ngồi im, mắt hướng về ngọn đèn.

Đồng hồ trên tường vẫn chạy.

01:42:31.

Gần mười tám phút đã trôi qua.

Brad nhìn dãy số, đứng dậy.

“Đủ rồi. Cứ tiếp tục thế này thì hai giờ sẽ hết trước khi chúng ta hỏi được câu nào tử tế.”

Anh đưa mắt qua từng người.

“Chúng ta cần một người giữ trật tự, điều phối cuộc nói chuyện và tổng hợp thông tin. Tôi làm quản lý nhiều năm, biết cách xử lý những cuộc họp có nhiều ý kiến. Cứ coi tôi là trưởng phòng, trưởng thôn hay gì cũng được.”

“Không cần trưởng thôn.” Emeka nói. “Chỉ cần lần lượt nói.”

“Không có người giữ nhịp, vài phút nữa mọi người lại chen nhau.”

Lucía khoanh tay.

“Anh thích làm thủ lĩnh thật đấy.”

“Tôi đang cố giúp cả phòng.”

“Và tự đặt mình vào vị trí khó bị treo nhất.”

Ingrid lên tiếng.

Brad quay sang cô.

“Ý cô là gì?”

Cô bé vẫn ngồi co người trong ghế.

“Người điều khiển cuộc nói chuyện sẽ được xem là hữu ích. Hắn chọn ai trả lời, câu nào đáng nghe, lúc nào phải dừng. Đến khi bỏ phiếu, mọi người sẽ chần chừ trước khi giết người đang giữ cả đám khỏi loạn.”

Brad cau mày.

“Cô nghĩ ra được gì thì cứ nói thẳng.”

“Anh đang giành một vị trí an toàn.”

“Tôi đứng ra vì chẳng ai chịu làm.”

“Vậy sao anh vội thế?”

Brad nhìn cô, không trả lời ngay.

Ingrid nâng mặt lên một chút.

“Người bình thường trong trò này sẽ tránh làm cái bia cho cả phòng soi. Anh lại tự bước ra giữa, còn muốn cầm luôn hướng tranh luận. Sói mới cần quan tâm cả đám sẽ bỏ phiếu theo hướng nào.”

Những người còn lại chuyển ánh mắt sang Brad.

“Vớ vẩn.”

Anh ta cười, nhưng giọng đã gấp hơn trước.

“Tôi nói chuyện có tổ chức cũng thành sói. Yuri ngồi im thì các người lại bảo hắn đáng nghi. Vậy phải làm gì mới không bị nghi?”

“Chẳng có cách nào.”

Ingrid đáp.

“Đấy mới là vấn đề.”

Brad định nói tiếp thì ngọn đèn trên trần chớp một cái.

Giọng nói vô hình quay lại.

“Cuộc tranh chức trưởng thôn khá vui. Có điều các vị đang mất công vì một thứ chẳng giúp được gì.”

Cả phòng ngẩng lên.

“Việc bỏ phiếu ở đây được giữ kín. Đến giờ, mỗi người chỉ cần nghĩ trong đầu tên kẻ mình muốn treo cổ. Tôi sẽ đọc và đếm.”

Brad đứng yên.

“Đọc suy nghĩ?”

“Chính xác.”

Giọng nói cười.

“Không giơ tay, không viết giấy, cũng không cần báo cáo với trưởng thôn. Ai nhận nhiều phiếu nhất sẽ được mời lên dây. Các vị có thể nói một tên và nghĩ tới một tên khác. Tôi chỉ tính cái tên trong đầu.”

Nó dừng một chút.

“Vậy nên khỏi mất công tranh giành quyền lực. Hô hô.”

Ngọn đèn trở lại bình thường.

Brad chậm rãi ngồi xuống. Không ai nói thêm về việc bầu trưởng thôn, nhưng ánh mắt dành cho anh vẫn còn nguyên.

Trên tường, thời gian tiếp tục giảm.

01:37:06.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...