Tử Cục

Chương 3: Ma Sói (3)

Đăng: 04/06/2026 16:03 2,186 từ 222 lượt đọc

01:37:06.

Dãy số trên tường vẫn lặng lẽ trôi ngược.

Brad đã ngồi xuống, nhưng lời buộc tội của Ingrid không vì thế mà biến mất. Anh ta cảm nhận được những ánh nhìn quanh mình đã khác trước. Chưa ai thật sự tin anh ta là sói, song chỉ cần một mối nghi ngờ được gieo xuống, người ta sẽ tự tìm lý do để nuôi nó lớn dần.

Anh ta hắng giọng, hai bàn tay đặt lên đầu gối.

“Được rồi. Vậy hãy nói về những điều thực sự đáng ngờ.”

Brad nghiêng đầu về phía người đàn ông tóc bạc.

“Cả phòng đều đã tự giới thiệu, riêng anh ta chỉ nói đúng một cái tên rồi im luôn. Không nghề nghiệp, không quê quán, cũng chẳng buồn khẳng định mình là dân. Mọi người không thấy kỳ lạ sao?”

Yuri vẫn khoanh tay, lưng dựa thẳng vào ghế.

“Có thể anh ta nghĩ càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở,” Brad tiếp tục. “Hoặc đơn giản là chẳng chuẩn bị nổi một thân phận đủ thuyết phục. Dù theo hướng nào, người che giấu nhiều nhất vẫn nên là người bị hỏi đầu tiên.”

Mọi người đồng loạt quay sang Yuri.

Người đàn ông tóc bạc để mặc họ nhìn một lúc mới lên tiếng:

“Tôi im vì chẳng có gì cần nói.”

Giọng ông trầm và nặng, không có lấy một chút ý định giải thích thêm.

“Còn anh nói nhiều vì anh muốn làm trưởng phòng.”

Brad nhíu mày.

Yuri nhìn thẳng vào anh ta.

“Người tốn nhiều công sức nhất để dựng hình ảnh cho mình thường là người sợ người khác nhìn thấy thứ nằm bên dưới.”

Vài người vô thức đổi tư thế. Một câu đáp ngắn ngủi đã đẩy phần lớn sự chú ý trở lại Brad.

“Khoan đã.”

Emeka giơ một bàn tay lên. Với thân hình đồ sộ của anh, chỉ riêng động tác ấy cũng đủ khiến hai người đang định chen lời dừng lại.

“Tôi nghe hai người nói nãy giờ rồi. Một người bị nghi vì nói quá nhiều, người kia bị nghi vì nói quá ít. Vậy rốt cuộc phải mở miệng thế nào mới được xem là vô tội?”

Không ai trả lời.

“Nếu chúng ta đem treo một người chỉ vì cách họ ăn nói khiến mình khó chịu, vậy thì đâu cần tìm sói nữa. Cứ chọn người ít được ưa nhất phòng là xong.” Emeka nhìn lần lượt Brad rồi Yuri. “Tôi sẽ không bỏ phiếu cho ai chỉ dựa vào chuyện họ lắm lời hay im lặng.”

Lucía vẫn đứng gần bức tường. Mười ngón tay cô liên tục đan vào nhau rồi lại tách ra.

“Tôi cũng không nghĩ số lượng lời nói quan trọng.”

Anjali nhìn sang cô.

“Vậy cô nghĩ điều gì quan trọng?”

“Phản ứng của mọi người khi tám khung hình bật lên.” Lucía đáp. “Tôi không nhớ rõ là ai, nhưng có một người nhìn thân thể mình nằm bên ngoài bình tĩnh hơn những người khác. Cảm giác giống như người đó đã biết trước mình sẽ thấy gì.”

Brad lập tức hỏi:

“Ai?”

“Tôi vừa nói là không nhớ rõ.”

“Vậy chẳng phải cô đang ném thêm một mối nghi ngờ vào cả phòng sao?”

“Tôi chỉ nói điều mình cảm nhận được.”

“Nói bằng thừa.”

Anjali cắt ngang. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay vẫn đặt trên đùi.

“Cô không chỉ ra được người nào, cũng không đưa ra nổi hành vi cụ thể. Một cảm giác mơ hồ không giúp chúng ta tìm sói. Nó chỉ khiến bảy người còn lại bắt đầu tự hỏi liệu mình có phải kẻ cô đang ám chỉ hay không.”

Lucía cau mặt.

“Tôi làm việc với cơ thể con người. Tôi nhận ra khi phản ứng của ai đó không tự nhiên.”

“Cô nhận ra một điều nhưng lại không biết nó thuộc về ai. Vậy hiện giờ nó không có giá trị.”

Anjali nhìn quanh vòng tròn.

“Trước khi có người bỏ phiếu theo linh cảm, chúng ta cần hiểu rõ cái giá của một lần đoán sai. Nếu chọn đúng sói, trò chơi kết thúc và tất cả những người còn sống được trở về. Nhưng nếu treo nhầm dân, chúng ta tự tay giết một người, sau đó đêm nay con sói sẽ giết thêm một người nữa.”

Cô ngừng lại để mọi người tự hoàn thành phép tính.

“Một lá phiếu sai có thể tạo ra hai cái xác. Một lá phiếu đúng cứu được cả phòng. Vì vậy, bất kỳ ai muốn buộc tội người khác đều phải đưa ra thứ gì đó chắc chắn hơn cảm giác.”

Không khí lắng xuống.

Mori ngồi trong góc, cặp kính nửa vành đã được đeo ngay ngắn trở lại. Ông nhìn từng người với vẻ kiên nhẫn của một thợ sửa đồng hồ đang nghe tiếng máy chạy bên trong lớp vỏ kín.

“Có một điều cô Anjali nói đúng,” ông lên tiếng. “Con sói biết rõ thân phận của mình. Nó có thể chuẩn bị tinh thần tốt hơn chúng ta và diễn bất kỳ vai nào cần thiết. Kẻ hoảng sợ nhất chưa chắc vô tội. Người bình tĩnh nhất cũng chưa chắc có tội.”

Ingrid hơi ngẩng đầu dưới lớp mũ trùm. Đây là lần đầu tiên cô bé tỏ ra chú ý đến lời của Mori.

Brad không bỏ qua khoảng lặng.

“Nếu bình tĩnh hay hoảng loạn đều không nói lên điều gì, chúng ta còn lại cái gì? Yuri từ đầu đến giờ vẫn chưa đưa ra một thông tin nào về bản thân. Chẳng lẽ cứ để anh ta ngồi đó và mặc nhiên xem việc che giấu là bình thường?”

Yuri nhìn anh ta.

“Anh muốn tôi thanh minh thế nào? Tôi nói mình không phải sói, anh sẽ tin sao?”

Brad chưa kịp đáp, Yuri đã nói tiếp:

“Tôi chỉ lên tiếng khi thấy cần. Còn anh phung phí lời nói như một kẻ đang cố lấp một chỗ trống.”

Brad mím môi, nhưng Mori đã lên tiếng trước khi hai người lại lao vào nhau.

“Cho tôi hỏi anh Yuri một câu.”

Yuri chuyển mắt sang ông.

“Công việc ngoài đời của anh là gì?”

Người đàn ông tóc bạc im lặng.

Mori không thúc giục. Ông tháo kính, lau một vệt mờ trên mắt kính rồi mới nói:

“Tôi hỏi không phải để ép tội anh. Sống đủ lâu, người ta sẽ nhận ra nghề nghiệp để lại dấu vết trên mỗi người. Bác sĩ quen giữ bình tĩnh khi người khác hoảng loạn. Người làm kinh doanh quen nói để thuyết phục. Đầu bếp quen chịu áp lực trong một căn phòng nóng và ồn ào.”

Ông đeo kính trở lại.

“Một biểu hiện trông bất thường có thể chỉ là thói quen đã bị công việc mài thành. Nếu cậu Brad nghi ngờ Yuri vì anh ấy ít nói, trước hết chúng ta phải biết đó là tính cách, thói quen nghề nghiệp hay sự che giấu có chủ đích. Chưa phân biệt nổi ba thứ ấy mà đã muốn treo người, chúng ta chỉ đang làm đúng điều kẻ tổ chức mong đợi.”

“Cảm ơn ông.” Emeka thở ra. “Đó chính là điều tôi cố nói. Im lặng không phải tội. To mồm cũng không phải tội.”

Trên tường, dãy số đã xuống tới:

41:00.

Căn phòng vừa dịu lại chưa được bao lâu, Brad đã quay sang một hướng khác.

“Được. Coi như im lặng không phải tội. Vậy còn Karim?”

Chàng đầu bếp giật mình.

“Từ lúc tỉnh dậy, cậu liên tục bảo mọi người đừng vội, đừng bỏ phiếu, phải tìm cách khác.” Brad nghiêng người về phía anh. “Kẻ muốn trì hoãn cuộc bỏ phiếu nhất cũng chính là kẻ sợ tên mình bị chọn nhất. Cậu đang câu giờ phải không?”

Karim bật dậy. Chân ghế cào mạnh trên nền phòng.

“Tôi câu giờ vì không muốn một người vô tội bị giết!”

Hai bàn tay đầy sẹo bỏng và vết dao của anh run đến mức không thể nắm lại.

“Tôi chỉ là một đầu bếp. Tôi có vợ và hai đứa con nhỏ đang đợi ở nhà. Cả đời tôi chưa từng làm hại ai. Tôi không phải sói. Làm ơn, các người phải tin tôi.”

Brad không rời mắt khỏi anh.

“Trong phòng này ai chẳng có người đang đợi?”

“Tôi thề trên mạng sống của các con mình!”

Giọng Karim vỡ ra ở cuối câu.

“Ngồi xuống đi, Karim.”

Lucía bước tới, đặt tay lên vai anh rồi ấn nhẹ. Đó là lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, một người chủ động chạm vào người khác.

Karim ngồi xuống, nhưng cả cơ thể vẫn run.

“Anh ấy không phải sói.” Lucía quay lại đối diện mọi người. “Tôi làm việc với cơ thể người mỗi ngày. Cơn run này không thể giả được. Nó bắt đầu từ bụng, lan lên vai và cánh tay. Đây là phản ứng của một người thực sự sợ chết.”

Anjali lập tức hỏi:

“Cô cho rằng sói không sợ chết sao?”

Lucía khựng lại.

“Nếu Karim là dân, anh ta run vì bị oan. Nếu là sói, anh ta run vì sợ bị phát hiện. Nhìn từ bên ngoài, hai trạng thái ấy có thể giống hệt nhau.”

“Nhưng Brad thì khác.” Lucía quay sang anh ta. “Mọi người có để ý nụ cười của anh ta không? Miệng cười nhưng phần quanh mắt không hề thay đổi.”

Brad cười khẩy.

“Thế cũng thành bằng chứng à?”

“Có thể đó là nụ cười của người đang che giấu điều gì.”

“Cũng có thể chỉ là thói quen xã giao của một người làm kinh doanh,” Anjali nói. “Cô đang biến mọi phản ứng cơ thể thành thứ phù hợp với điều cô đã tin sẵn. Karim run nên vô tội. Brad cười gượng nên có tội. Nhưng cả hai biểu hiện đều có nhiều hơn một cách giải thích.”

Lucía nhìn cô một lúc, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Karim. Bàn tay vẫn đặt trên vai anh.

Dãy số tiếp tục giảm.

33:00.

Từ đầu cuộc tranh luận, Ingrid gần như biến mất dưới chiếc mũ trùm. Cô bé ngồi co lại, chỉ chuyển mắt theo từng người nói. Đến lúc này, cô mới cất giọng:

“Mọi người có muốn nghe một sự thật khó chịu không?”

Không ai đáp.

Ingrid mặc nhiên coi sự im lặng là đồng ý.

“Gần một giờ vừa rồi chỉ là một vở hài kịch rác rưởi. Brad nghi Yuri. Yuri nghi ngược lại Brad. Brad không đẩy được Yuri thì quay sang Karim. Lucía bênh Karim rồi lại nghi Brad.”

Brad định phản bác, nhưng Ingrid không cho anh chen vào.

“Không ai có bằng chứng. Ngày đầu tiên thì lấy đâu ra bằng chứng? Chúng ta chưa biết sói đã chọn ai, chưa có người chết, cũng chưa có kết quả bỏ phiếu để đối chiếu. Mọi thứ đang được dùng để kết tội đều là tính cách, cách nói chuyện hoặc phản ứng lúc sợ hãi.”

Cô bé ngẩng đầu lên.

“Chúng ta không tìm sói. Chúng ta đang thi xem ai là người ăn nói tệ nhất.”

Không khí trong phòng đặc lại.

“Khi thời gian hết, người bị treo sẽ là kẻ vụng miệng nhất, hoảng loạn nhất hoặc bị nhiều người ghét nhất. Việc người đó có thật sự là sói hay không gần như chẳng liên quan.”

Ingrid nhìn sợi dây đang treo giữa trần.

“Kẻ nhốt chúng ta vào đây thậm chí không cần lừa ai. Nó chỉ cần đưa xuống một sợi dây rồi ngồi xem chúng ta chọn cổ của người khác để luồn vào.”

Không ai lên tiếng ngay.

Emeka cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau. Một lúc sau, anh hỏi:

“Vậy theo cô, chúng ta phải làm gì?”

Ingrid không đáp.

“Không bỏ phiếu thì có thể nó sẽ tự chọn một người. Bỏ phiếu thì khả năng cao chúng ta giết oan.” Emeka nhìn cô bé. “Cô nhìn ra vấn đề rồi. Có nhìn ra được lối thoát không?”

Lần đầu tiên kể từ khi trò chơi bắt đầu, Ingrid không có câu trả lời sẵn.

Cô bé nhìn dãy số trên tường, rồi nhìn bảy người còn lại.

“Làm gì có lối ra nào sạch sẽ.”

Giọng cô thấp hơn trước.

“Ngày đầu tiên, chúng ta phải trả học phí bằng máu. Tôi chỉ muốn mọi người nhớ một chuyện. Khi chọn tên ai đó, hãy hiểu rằng người đó gần như chắc chắn là dân. Đừng tự thuyết phục mình rằng chúng ta đang làm điều đúng đắn hay cứu những người còn lại.”

Ingrid kéo mũ xuống thấp hơn.

“Chúng ta chỉ đang nộp một mạng sống để mua thêm thời gian.”

Trên tường, những con số tiếp tục trôi xuống.

26:00.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...