Tử Cục

Chương 5: Ma Sói (5)

Đăng: 05/06/2026 12:45 1,805 từ 215 lượt đọc

15:00.

Brad rời ghế, đi chậm quanh vòng tròn. Anh ta đã thôi cố thuyết phục rằng mình đang bảo vệ lợi ích chung. Thời gian còn quá ít, còn cái tên Karim đã được nhắc đủ nhiều để trở thành lựa chọn dễ hiểu nhất.

“Chúng ta không còn thời gian phân tích từng cử chỉ nữa.” Brad dừng lại phía sau ghế Karim. “Cần chọn một người. Tôi đề nghị chọn kẻ mà chẳng ai ở đây dám bảo đảm là vô tội.”

Lucía quay hẳn sang anh ta.

“Anh lại nhắm vào Karim.”

“Vì cậu ta chưa đưa ra được gì ngoài lời van xin.” Brad nhìn quanh. “Ai dám lấy mạng mình ra bảo đảm Karim không phải sói?”

“Tôi.”

Lucía trả lời ngay.

Brad quay lại nhìn cô.

“Cô hiểu mình vừa nói gì không?”

“Tôi hiểu.”

“Nếu cậu ta là sói thì sao?”

“Vậy tôi đã nhìn nhầm.”

“Và một người sẽ chết vì cô nhìn nhầm.”

“Còn nếu anh sai, Karim sẽ chết vì anh cần một cái tên dễ đẩy lên dây.”

Brad kéo ghế của mình ra một chút nhưng chưa ngồi xuống.

“Tôi chưa từng bảo mình chắc chắn. Trong hoàn cảnh này chẳng ai chắc chắn được. Chúng ta chỉ có thể chọn người đáng nghi nhất.”

“Người dễ bắt nạt nhất thì đúng hơn.”

“Cô cứ lặp lại câu đó cũng không biến cậu ta thành dân làng.”

Karim cúi đầu. Hai tay anh đặt sát vào nhau, ngón cái liên tục miết qua những vết sẹo trên mu bàn tay. Anh đã ngừng thanh minh từ lúc cuộc tranh cãi chuyển sang chuyện Lucía có dám chết cùng mình hay không.

Emeka đứng lên.

“Dừng lại đi.”

Anh quay sang những người còn lại.

“Tôi đề nghị tất cả cùng không bỏ phiếu.”

Brad bật cười.

“Chúng ta đã nói chuyện này rồi.”

“Chúng ta chưa thử.” Emeka ngẩng lên trần. “Nếu tám người đều từ chối nghĩ tới một cái tên, nó sẽ phải cho biết chuyện gì xảy ra. Có thể nó tự chọn, cũng có thể cuộc bỏ phiếu không hợp lệ. Dù kết quả nào, ít nhất chúng ta còn biết thêm một điều về luật.”

“Và nếu nó treo ngẫu nhiên một người?”

“Thì xác suất vẫn chẳng tệ hơn những gì chúng ta đang làm.”

Brad nhìn anh.

“Anh sẵn sàng để nó tự chọn con gái anh mất cha sao?”

Emeka im đi.

Brad biết mình vừa đánh trúng chỗ nào. Anh ta chưa kịp nói thêm thì ngọn đèn trên trần chớp sáng.

Giọng nói vô hình vang lên:

“Ý tưởng thú vị đấy.”

Emeka ngẩng đầu.

“Cả tám người cùng không bỏ phiếu. Một màn phản kháng tập thể rất cảm động.”

Hộp Đen cười nhỏ.

“Tiếc là tôi vừa nhớ ra một luật chưa nói.”

Brad ngửa mặt lên.

“Lại luật gì nữa?”

“Khi thời gian còn năm phút, mỗi người phải hô to tên của một người trong phòng. Nói đủ rõ để bảy người kia cùng nghe.”

Lucía cau mày.

“Đó là lá phiếu?”

“Chưa chắc.”

Câu trả lời làm cả phòng sững lại.

“Tên các vị nói ra có thể giống hoặc khác tên đang nghĩ trong đầu. Đến khi hết giờ, tôi chỉ tính cái tên thật sự nằm trong suy nghĩ. Không ai biết lá phiếu của người khác, kể cả kẻ bị treo.”

Hộp Đen ngừng một lúc, như đang chờ họ hiểu hết.

“Các vị cứ gọi tôi là Hộp Đen. Hộp Đen đọc, Hộp Đen đếm, Hộp Đen giữ kín. Tôi không bép xép chuyện ai chọn ai.”

Giọng nó chuyển sang vui vẻ hơn.

“Vị nào chán sống cũng có thể nghĩ tên mình. Tôi nhận hết. Hô hô.”

Brad bước ra giữa vòng tròn, ngẩng lên nhìn ngọn đèn.

“Thằng khốn! Mày định đổi luật bao nhiêu lần nữa? Giỏi thì ló mặt ra đây!”

Hộp Đen không đáp.

“Đồ bệnh hoạn! Mày đang trốn ở đâu? Ra đây mà nói chuyện với tao!”

Chỉ còn dãy số trên tường tiếp tục giảm.

Anjali lên tiếng sau khi Brad chửi đến hụt hơi:

“Ngồi xuống đi. Nó sẽ không xuất hiện.”

Brad quay sang cô.

“Cô biết chắc à?”

“Nó có thể đưa chúng ta tới đây, đọc suy nghĩ và giết thân thể bên ngoài. Nếu muốn lộ diện, nó đã không cần đợi anh gọi.”

Brad nhìn cô thêm một lúc rồi trở lại ghế.

Anjali nói tiếp:

“Luật vừa thêm khiến lời tuyên bố công khai không còn dùng để xác định lá phiếu. Một người có thể gọi tên Karim rồi bỏ cho Brad. Cũng có thể làm ngược lại.”

“Vậy bắt nói ra để làm gì?” Karim hỏi.

Ingrid trả lời từ dưới lớp mũ trùm:

“Để làm bẩn suy nghĩ của người khác.”

Karim quay sang cô.

“Nói tên ai đó đủ nhiều, người khác sẽ bắt đầu nghĩ tới người đó, kể cả lúc đầu họ chưa định chọn.”

“Vậy tất cả cứ nói dối,” Brad nói. “Ai cũng gọi bừa một tên.”

“Anh không biết người khác nói dối theo hướng nào.” Ingrid kéo vành mũ lên. “Nếu cả phòng cùng chọn tên ngẫu nhiên, người nói sau vẫn nghe được những tên trước. Kẻ nào giỏi tác động người khác sẽ có lợi.”

Mori tháo cặp kính xuống, lau qua rồi giữ nó trong tay.

“Tên được nói ra không còn là lá phiếu. Nó là lời đề nghị.”

Mọi người nhìn sang ông.

“Cậu Brad có thể gọi tên Karim để năm người khác nghĩ đến Karim. Cô Lucía có thể gọi tên Brad để kéo họ về phía ngược lại. Chúng ta không chạm được vào lá phiếu của người khác, nhưng vẫn có thể làm người ta đổi ý.”

Brad hỏi:

“Vậy ông định bảo tất cả cùng im lặng?”

“Hộp Đen không cho phép.”

“Thế ông có cách nào tránh bị thao túng không?”

Mori nhìn dãy số đang giảm.

“Nghe tất cả. Sau đó tự quyết định.”

Brad cười khô.

“Lời khuyên tuyệt vời.”

Mori không đáp.

Khi đồng hồ chạm mốc năm phút, ngọn đèn nháy ba lần.

Hộp Đen lên tiếng:

“Bắt đầu nào. Tám người, tám cái tên. Ai nói trước cũng được.”

Brad đứng lên ngay.

“Tôi nói để cả phòng cùng nghe. Tôi chọn Karim.”

Anh ta quay một vòng, nhìn thẳng vào từng người.

“Cậu ta đã dành gần hai giờ để van xin, nhưng chưa đưa ra nổi một lập luận nào. Đến lúc bị nghi, cậu ta mang vợ con ra thề. Có thể đó là sự thật, cũng có thể chỉ là cách khiến chúng ta thấy có lỗi nếu chọn cậu ta.”

Karim lắc đầu.

“Tôi không nói dối.”

Brad không nhìn anh.

“Các người hãy nhớ kỹ cái tên này. Karim.”

“Tôi chọn Brad.”

Lucía đứng lên trước khi anh ta kịp ngồi.

“Người liên tục tìm cách ép cả phòng nhắm vào một mục tiêu là anh. Anh muốn làm trưởng thôn, rồi khi không được thì quay sang chọn người yếu thế nhất. Bây giờ có luật mới, anh lại là người đầu tiên cố nhét một cái tên vào đầu tất cả.”

Brad cười khẩy.

“Cô cũng đang làm đúng chuyện đó.”

“Đúng.”

Lucía không né.

“Tôi đang bảo mọi người nghi anh. Tôi thừa nhận.”

Emeka xoa hai tay lên mặt rồi nói:

“Brad.”

Anh không đứng dậy.

“Từ lúc tỉnh lại, người gây ra nhiều tranh cãi nhất là anh. Tôi chưa biết anh có phải sói không, nhưng sự hỗn loạn này có lợi cho nó.”

Brad nhìn quanh. Tên anh đã được gọi hai lần liên tiếp.

Anjali đứng lên.

“Nghe cho rõ. Tôi sẽ nói một cái tên, nhưng không ai được xem đó là lá phiếu thật của tôi.”

Cô nhìn từng người.

“Từ giờ, đừng tin rằng người khác nghĩ đúng cái tên họ vừa nói. Dùng lời tuyên bố này làm bằng chứng sẽ chỉ khiến chúng ta bị dẫn dắt thêm.”

Anjali quay sang Brad.

“Tên tôi xướng là Brad.”

Brad bật cười.

“Cô vừa bảo đừng tin rồi vẫn gọi tên tôi?”

“Tôi đã nói phần cần nói.”

“Anjali.”

Yuri lên tiếng từ ghế của mình.

Cả phòng quay sang ông.

Yuri giữ nguyên nét mặt.

“Tôi vẫn nghi những người còn đủ bình tĩnh để tính toán. Cô ấy là người rõ nhất.”

Anjali gật đầu, không phản bác.

Ingrid kéo mũ ra khỏi mắt.

“Brad.”

Lần thứ tư.

Cô nhìn quanh vòng tròn.

“Đừng để cái tên được nghe nhiều nhất thay luôn quyết định của các người. Tự nghĩ lấy.”

Đến lượt Karim.

Anh ngồi im cho tới khi Hộp Đen nhắc:

“Còn hai người chưa nói.”

Karim đứng dậy. Hai tay vẫn run, giọng cũng không giữ được đều.

“Brad.”

Anh nhìn người đàn ông vai vuông.

“Vì anh ấy chọn tôi trước. Tôi không biết còn phải nói gì nữa.”

Tên Brad đã được hô lên năm lần.

Mori là người cuối cùng. Ông nói tên mình chọn bằng giọng nhỏ nhưng đủ rõ, sau đó đặt cặp kính trở lại sống mũi. Không ai hỏi ông có thật sự nghĩ đến cái tên ấy hay không. Câu hỏi đó đã mất ý nghĩa ngay khi luật mới được công bố.

Tám người đã nói xong.

Brad ngồi giữa năm người vừa công khai gọi tên mình. Anh nhìn từng khuôn mặt, cố đoán ai đang nói thật. Trước đây, anh thường nhận ra lúc khách hàng sắp từ chối hợp đồng, khi cấp dưới giấu một con số hay đối tác chuẩn bị đổi điều kiện. Trong căn phòng này, những dấu hiệu ấy không giúp được gì. Người nhìn anh đầy căm ghét có thể đang bỏ phiếu cho kẻ khác. Người vừa tránh mắt cũng có thể đã chọn anh từ lâu.

Hộp Đen cười.

“Còn một phút.”

Ngọn đèn trên trần bắt đầu đổi màu. Ánh trắng nhạt dần, thay bằng màu đỏ phủ xuống vòng ghế.

“Phần nói đã xong. Bây giờ mỗi người hãy nghĩ tới một cái tên. Tên thật sự các vị muốn treo lên dây.”

Căn phòng yên hẳn.

“Tôi đang nghe.”

Lucía nhắm mắt. Karim cúi đầu, môi cử động trong lời cầu nguyện. Brad nhìn lên ngọn đèn, còn những người khác ngồi nguyên trên ghế, giữ quyết định của mình ở nơi không ai ngoài Hộp Đen có thể chạm tới.

Dãy số chạy về không.

Ánh đèn chuyển hẳn sang đỏ.

“Xong.”

Giọng Hộp Đen vang lên.

“Tôi đã đọc đủ tám lá phiếu.”

Nó im lặng lâu hơn cần thiết.

“Kẻ được ban đặc ân bước lên sợi dây ngày hôm nay, chính là…”

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...