Tử Cục

Chương 6: Ma Sói (6) - Người Bị Treo Cổ Đầu Tiên

Đăng: 08/06/2026 16:46 1,056 từ 203 lượt đọc

“Kẻ được ban đặc ân bước lên sợi dây ngày hôm nay, chính là…”

Hộp Đen dừng lại.

Tám người ngồi bất động dưới ánh đèn đỏ. Không ai dám nhìn sang bên cạnh, sợ chỉ một cử động nhỏ cũng khiến người khác đoán ra cái tên mình vừa nghĩ tới.

“Hô hô. Vội gì.”

Giọng nói kéo dài từng chữ.

“Hiếm khi có một ván vui thế này. Trước khi công bố người thắng, để tôi đọc kết quả cho các vị nghe đã.”

Lucía chống tay vào ghế, định đứng dậy.

Phần thân trên của cô nhấc lên được một chút rồi bị kéo ngược xuống. Hai chân vẫn đặt trên sàn, nhưng dù gồng sức đến đâu, cô cũng không thể rời khỏi mặt ghế.

“Tôi không đứng lên được.”

Cô thử lần nữa, giọng bắt đầu mất bình tĩnh.

“Chân tôi bị giữ lại.”

Brad lập tức bấu hai tay vào thành ghế rồi dùng cả sức kéo người lên. Chiếc ghế không nhúc nhích. Karim vùng vẫy đến phát ra tiếng rên. Emeka gồng cứng hai cánh tay, nhưng cơ thể đồ sộ của anh cũng chỉ nâng lên được một chút rồi bị ghì trở lại.

Những người còn lại nhanh chóng nhận ra mình cũng đang ở tình trạng tương tự.

Tám chiếc ghế vẫn nằm nguyên trong vòng tròn. Không dây trói, không khóa sắt, chẳng có thứ gì nhìn thấy được đang giữ họ. Dù vậy, không ai rời khỏi chỗ ngồi nổi.

“Ngoan rồi.”

Hộp Đen tỏ ra hài lòng.

“Ngồi yên nghe kết quả sẽ lịch sự hơn. Tôi đã nói từ đầu rồi, khi án được tuyên thì người bị chọn không cần mất công chạy.”

Brad ngẩng lên.

“Thả tao ra!”

Không có câu trả lời dành cho anh.

“Giờ nghe kỹ đây. Tôi vẫn giữ lời. Ai nghĩ tới tên ai, tôi không hé nửa chữ. Bí mật ấy các vị cứ giữ cho riêng mình.”

Dãy số trên tường đã tắt. Thời gian bỏ phiếu kết thúc, chỉ còn ánh đèn đỏ phủ xuống tám người.

“Tám người, tám lá phiếu. Ba người không nhận được phiếu nào. Ba người khác, mỗi người nhận một phiếu. Một người nhận hai phiếu.”

Hộp Đen ngừng lại.

“Người cuối cùng nhận ba phiếu.”

Mọi người đều tính ra kết quả ngay lập tức.

Ba phiếu là cao nhất.

Những cái tên đã được gọi công khai trong năm phút cuối vẫn còn nguyên trong đầu họ. Brad bị nhắc tới nhiều nhất, và dù tất cả đều biết lời nói có thể khác lá phiếu thật, bảy người vẫn quay sang anh gần như cùng lúc.

Brad nhìn quanh. Vài phút trước, anh còn cố đoán ai nói thật, ai chỉ đang hô một cái tên để tự bảo vệ mình. Bây giờ những gương mặt hướng về phía anh đã cho một đáp án khác.

Họ đều nghĩ anh sắp chết.

“Hay lắm.”

Brad cười, nhưng giọng đã khàn đi.

“Các người bỏ phiếu cho tôi đúng không? Chỉ vì tôi là người duy nhất chịu mở miệng làm gì đó?”

Không ai đáp.

“Cả lũ hèn hạ.”

Anh quay sang Lucía.

“Cô bảo đảm Karim vô tội rồi kéo mọi người nhắm vào tôi. Cô vừa ý chưa?”

Lucía không nói. Cô vẫn đang cố kéo chân khỏi mặt sàn.

Brad nhìn sang Emeka và Anjali.

“Còn hai người nữa. Một người suốt ngày nói công bằng, một người đòi bằng chứng. Cuối cùng các người cũng chỉ hùa theo số đông.”

Anh gào lên với ngọn đèn:

“Còn mày! Mày thích nhìn bọn tao giết nhau lắm đúng không? Ra đây! Có gan thì hiện mặt ra!”

Hộp Đen chờ anh chửi xong mới lên tiếng.

“Bình tĩnh nào, anh bạn.”

Một tiếng cười nhỏ vang khắp phòng.

“Đúng là anh nhận được phiếu. Tận hai phiếu. Đứng thứ hai toàn phòng, cũng đáng tự hào đấy.”

Brad ngừng lại.

“Hai phiếu?”

“Phải.”

“Vậy ba phiếu…”

Anjali nói rất nhỏ. Cô nhìn quanh vòng tròn, môi mấp máy khi tính lại tổng số.

Hộp Đen lập tức bắt lấy câu nói ấy.

“Cô bác sĩ nhanh trí ghê. Brad thiếu đúng một phiếu, nên hôm nay anh ấy chưa phải dùng đến sợi dây.”

Brad há miệng. Câu chửi vừa định bật ra mắc lại trong cổ.

“Người nhận ba phiếu là một vị khác.”

Căn phòng im hẳn.

“Ba người trong số các vị đã âm thầm nghĩ tới cùng một cái tên. Miệng có thể gọi người khác, nhưng trong đầu lại chọn ông ấy.”

Hộp Đen kéo dài quãng ngừng đến khi Lucía phải đưa tay che miệng.

“Người bước lên sợi dây ngày hôm nay là…”

Sợi thòng lọng trên cao bắt đầu xoay nhẹ.

“Mori.”

Không ai phản ứng ngay.

Tất cả quay sang ông cụ ngồi ở rìa vòng tròn. Từ lúc tỉnh dậy, Mori chưa từng lớn tiếng, cũng chưa dồn bất kỳ ai vào chỗ chết. Ông hỏi ít, nói ít, thường chỉ lên tiếng khi cuộc tranh luận bắt đầu mất kiểm soát.

Vậy mà ba người đã chọn ông.

“Không thể nào.”

Karim nhìn Mori, mắt đỏ lên.

“Ông ấy có làm gì đâu.”

Lucía quay sang những người còn lại.

“Ai? Ai đã bỏ phiếu cho ông ấy?”

Không ai trả lời.

Ba người đã nghĩ tới Mori vẫn đang ngồi giữa họ. Có thể một trong số đó vừa quay sang ông với vẻ kinh ngạc, có thể cả ba đều giữ nguyên nét mặt. Luật của Hộp Đen khiến mọi lời thú nhận lúc này đều không thể kiểm chứng.

Mori cúi nhìn hai bàn tay mình.

Ông tháo cặp kính nửa vành, lau hai mắt kính bằng vạt áo. Động tác chậm hơn những lần trước. Lau xong, ông gấp kính lại rồi đặt lên đầu gối, không đeo trở lại.

Brad nhìn ông, vẫn chưa hết bàng hoàng vì vừa thoát chết.

“Ông…”

Mori ngẩng lên.

Ông nhìn Brad, sau đó nhìn những người còn lại. Gương mặt già nua đã mất vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ông không hỏi ai bỏ phiếu cho mình, cũng không thanh minh thêm một lần nào nữa.

Giữa vòng tròn, sợi dây bắt đầu hạ xuống.

0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...