Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 498: Ấn Phản Phệ

Đăng: 31/08/2026 09:20 3,482 từ 1 lượt đọc
Tàn tro từ ngọn lửa trận pháp vẫn còn bốc lên từng luồng khói xám xịt, lẩn khuất vào lớp chướng khí dày đặc của Nam Cương. Ngay khi bóng lưng Lâm Cảnh vừa khuất sau rặng tử trúc, toàn bộ linh khí tại khu vực tây nam đột ngột sụt giảm một cách vặn vẹo. Âm thanh đứt gãy vang lên trầm đục sâu dưới lòng đất, giống như một sợi gân khổng lồ vừa bị lưỡi dao cùn cưa đứt. Tuyến linh mạch ngoại vi từng nuôi dưỡng hơn mười mẫu dược điền nay hoàn toàn chết lặng, không còn lấy một tia dao động.

Cách hiện trường chưa đầy ba dặm, Tôn Vạn Sơn thu liễm toàn bộ khí tức, núp mình dưới một gốc hắc tùng già cỗi. Lão bấu chặt những ngón tay khô khốc vào chiếc Dẫn Khí Bàn trên tay, ánh mắt vằn lên tia nghi hoặc xen lẫn tham lam. Kim chỉ nam trên mặt đĩa phong thủy điên cuồng xoay tít, ma sát tạo ra những tia lửa nhỏ xíu trước khi vỡ vụn thành từng mảnh vụn linh thạch. Cái giá cho việc cưỡng ép dò xét sự biến đổi mạch đất khiến thần thức lão nhói lên một nhịp, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

Lão cẩn trọng lướt tới khu vực tàn tích vừa bị thiêu rụi, phất tay tạo ra một luồng phong nhận gạt đi lớp tro tàn nóng rẫy. Dưới lớp đất xốp đen kịt, một vật thể ánh lên sắc đồng mờ nhạt lọt vào tầm mắt. Tôn Vạn Sơn nhặt lên, phát hiện đó là một nửa khối trận bàn dập nát, mặt trên còn sót lại vết cháy sém của hỏa phù cấp hai và chút mộc linh khí hỗn loạn. Ký hiệu chữ Lâm khắc chìm bên góc đã bị nhiệt độ cao làm cho biến dạng.

Lâm gia đang giấu giếm sự thất bại thảm hại này.

Tôn Vạn Sơn thầm nghĩ, bàn tay siết chặt khối kim loại tàn phế. Theo góc nhìn của lão, ngọn lửa này tuyệt đối không phải là hiện trường dọn dẹp nội gián, mà là hậu quả của việc cưỡng ép rút lấy linh mạch ngoại vi nhằm bồi đắp cho trận pháp hộ tộc. Việc vật dẫn nổ tung chứng tỏ trận pháp sư của bọn chúng đã phải chịu phản phệ cực kỳ nghiêm trọng, dẫn đến mạch đất tây nam đứt đoạn hoàn toàn. Lão đắc ý nhét chiến lợi phẩm vào túi trữ vật, lập tức bóp nát một đạo truyền âm phù gửi về Tôn gia, báo tin tuyến phòng thủ của kẻ địch đã tự sụp đổ.

Cùng lúc đó, tại Diễn Võ Trường nằm trên đỉnh chính của Tử Trúc Lĩnh, sương lạnh ban mai vẫn chưa tan hết. Hơn ba mươi đệ tử thế hệ chữ Tự đứng xếp hàng ngay ngắn, khuôn mặt thiếu niên nào cũng lộ rõ vẻ hoang mang và bức xúc. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt khi họ cảm nhận được nồng độ linh khí xung quanh sụt giảm rõ rệt. Trên đài cao, Lâm Mặc vận trường bào màu chàm, sắc mặt trầm tĩnh như nước hồ thu, ngón tay khẽ miết lên một viên ngọc giản vừa chuyển sang màu đỏ nhạt.

Tín hiệu từ ngọc giản xác nhận mồi nhử ở tây nam đã được con chuột của Tôn gia nuốt trọn. Kẻ địch đã tự mình vẽ ra một viễn cảnh Lâm gia suy yếu do phản phệ, hoàn toàn bỏ qua khả năng đây là một màn tự chặt vây cánh để dồn ép nội gián. Lâm Mặc thu lại khối ngọc vào tay áo, ánh mắt đảo qua đám tiểu bối đang xôn xao bên dưới, thanh âm dung chứa linh lực vang vọng khắp toàn sân.

Bắt đầu từ hôm nay, đài chấp sự chính thức ban bố Lệnh Cắt Đứt Linh Mạch.

Toàn bộ ba mẫu linh điền thượng phẩm ở khu vực ngoại vi tây nam sẽ bị gạch tên khỏi sổ hạch toán của gia tộc.

Lời vừa dứt, cả sân diễn võ như ong vỡ tổ, những tiếng oán thán vang lên không thể kìm nén. Một vài thiếu niên nhánh phụ đỏ bừng mặt, siết chặt nắm đấm vì nguồn tài nguyên tu luyện duy nhất của họ vừa bị tước đoạt trắng trợn. Lâm Ngạn đứng cạnh gia chủ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai tay run rẩy bưng cuốn sổ công huân dày cộp. Lão trưởng lão quản kho này không hề biết đến mưu đồ thực sự, chỉ thấy trái tim rỉ máu khi phải tự tay gạch bỏ phần tài sản quý giá, đồng thời ghi vào sổ một khoản nợ khống khổng lồ do hao hụt mạch đất.

Tiểu tâm tư của Lâm Ngạn bắt đầu dao động, lão khẽ liếc nhìn vị gia chủ trẻ tuổi, tự hỏi liệu quyết định tàn nhẫn này có làm sụp đổ lòng tin của thế hệ mới hay không. Nhưng Lâm Mặc không giải thích thêm nửa lời, chỉ lạnh lùng phất tay áo. Hắn yêu cầu Lâm Ngạn lập tức niêm phong phân nửa kho tộc tầng một, ép buộc toàn bộ đệ tử phải nộp lại đan dược dự phòng để bù đắp thâm hụt. Cục diện đã được thiết lập, mượn cớ thu hẹp không gian sinh tồn, gia tộc danh chính ngôn thuận khóa chặt mọi đường lui của kẻ phản trắc đang ẩn nấp ngay giữa đám đông này.

ếu đi huyết sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng trước luồng chấn động truyền về từ phía tây nam. Lâm Mặc siết nhẹ ngón tay, khối ngọc trong lòng bàn tay vỡ vụn thành từng tia sáng mờ ảo. Từng luồng thần thức mỏng manh truyền thẳng vào thức hải, mang theo tin tức từ ám vệ tuần tra báo về: con cá lớn họ Tôn đã nuốt trọn miếng mồi bằng đồng nát kia. Nam nhân áo xanh khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn tĩnh lặng lướt qua đám đông đang xôn xao bên dưới đài cao. Hắn không vội lên tiếng, cố tình để sự im lặng bóp nghẹt lấy bầu không khí, ép sự căng thẳng của chúng nhân lên đến đỉnh điểm.

Lâm Uyên, đệ tử đứng đầu hàng ngũ thế hệ mới, rốt cuộc không nén nổi sự hoảng loạn. Hắn bước lên nửa bước, hai tay chắp lại run rẩy, giọng nói nghẹn đắng vì tiếc xót khối tài sản khổng lồ sắp bốc hơi.

"Gia chủ, mạch đất tây nam đã đứt, hơn mười mẫu Tinh Quang Thảo sắp đến kỳ thu hoạch đang héo rũ từng khắc. Nếu không lập tức mở kho xuất linh thạch bố trí Tụ Linh Trận, công sức ba năm của thế hệ chữ Tự chúng ta sẽ đổ sông đổ bể!"

Sự phẫn nộ xen lẫn tuyệt vọng của tên tiểu bối chính là bức màn che hoàn hảo nhất mà Lâm Mặc cần lúc này. Muốn lừa được một con lão hồ ly đa nghi như Tôn Vạn Sơn, sự đau xót của tộc nhân tuyệt đối không thể là diễn kịch. Kẻ địch chắc chắn có nhãn tuyến giấu trong phường thị, chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt đưa đám thật sự của đệ tử Lâm gia đi mua sắm vật tư, mười phần nghi ngờ của bọn chúng sẽ tan biến thành sự đắc ý tột độ.

"Không mở kho, cũng không cứu linh điền."

Lời thốt ra lạnh lẽo như sương giá, lập tức đánh nát tia hy vọng cuối cùng của đám đệ tử. Lâm Mặc chậm rãi đi xuống từng bậc thềm đá, thanh âm bọc lấy linh lực Luyện Khí hậu kỳ vang vọng khắp không gian rộng lớn, đè bẹp mọi tiếng xì xầm.

"Bắt đầu từ khắc này, Lệnh Phong Sơn Khổ Tu chính thức có hiệu lực. Toàn bộ dược điền ở khu vực ngoại vi bị liệt vào danh sách vật phẩm vứt bỏ. Các ngươi không những mất đi phần thưởng tu luyện năm nay, mà mỗi người phải gánh thêm năm mươi điểm công huân nợ vào sổ hạch toán của đài chấp sự."

Đám đông ồ lên phẫn uất nhưng bị uy áp đè nặng, không ai dám cất lời phản bác. Lâm Mặc không buồn giải thích dài dòng, chỉ vung tay áo, ba mươi sáu thanh cờ nhỏ màu đen tuyền từ túi trữ vật bay ra, lơ lửng trước mặt từng người. Đây không phải pháp khí phòng ngự thông thường, mà là trận nhãn phụ của Khốn Linh Trận, một cấm thuật được cất giấu sâu trong tầng hai kho tộc bấy lâu nay.

"Lâm Uyên, ngươi dẫn đội lui về tuyến phòng thủ thứ hai. Đem những vật này cắm dọc theo khe nứt của đoạn mạch vừa đứt gãy. Nhớ kỹ, khi cắm xuống, phải dùng chính máu huyết ở đầu ngón tay để kích hoạt cấm chế, tuyệt đối không dùng một tia linh lực nào."

Lâm Uyên cắn răng bắt lấy thanh cờ lạnh ngắt. Tiểu tâm tư oán hận trong lòng hắn chợt khựng lại khi thần thức vô tình lướt qua những đường nét ngoằn ngoèo khắc chìm trên cán gỗ. Hắn vốn là kẻ có chút thiên phú về trận đạo, lập tức nhận ra đây không phải cờ hộ viện, mà là thủ pháp nghịch chuyển ngũ hành. Khí tức u ám tỏa ra từ vật này sinh ra để hút lấy sinh cơ. Gia chủ không phải đang hèn nhát bỏ rơi ngoại vi, mà đang dùng mười mẫu dược điền chết héo kia làm mồi nhử khổng lồ. Kế hoạch này mượn chính luồng tử khí từ mạch đất vừa đứt đoạn để che giấu sát cơ, biến khu vực thoái hóa thành một cái lồng giam vô hình.

"Đã hiểu rõ nhiệm vụ chưa? Kẻ nào làm sai một bước, dẫn đến linh khí rò rỉ, lập tức trục xuất khỏi gia phả!"

"Đệ tử tuân mệnh!"

Ba mươi sáu giọng nói đồng thanh vang lên, dẫu mang theo sự run rẩy nhưng đã bớt đi vài phần hoang mang. Bọn họ không nhìn thấu toàn bộ bố cục, nhưng sát ý lạnh lẽo tỏa ra từ người đứng đầu gia tộc đủ để ép tất cả phải răm rắp tuân theo. Kẻ địch càng nghĩ Lâm gia sụp đổ, càng điên cuồng lao vào xâu xé lỗ hổng phòng ngự, thì sẽ càng tự mình lấp đầy năng lượng cho sát trận đang chờ sẵn.

Cái giá ba năm tài nguyên của thế hệ trẻ đã được đem lên bàn cân, nhẫn tâm gạt bỏ mọi nỗ lực vun trồng, chỉ để đổi lấy một cơ hội đóng cửa đánh chó. Khi ba mươi sáu thanh Hắc Mộc Trận Kỳ được nhuộm máu tươi và cắm sâu xuống lớp đất đen, sổ công huân của đài chấp sự sẽ chính thức ghi nhận một khoản nợ khống chưa từng có trong lịch sử. Toàn bộ thế hệ chữ Tự giờ đây đã bị tước đoạt đường lui, trở thành những con cờ bị ép đến đường cùng, buộc phải dùng đầu của tu sĩ Tôn gia để tự chuộc lại tương lai tu luyện cho chính mình.

Thiếu niên nào trên mặt cũng hằn rõ nét phẫn uất. Bọn họ vừa bị đài chấp sự ép buộc điểm chỉ vào sổ công huân. Mỗi người phải gánh khoản nợ khống lên tới ba trăm khối hạ phẩm linh thạch.

Đây là cái giá trên danh nghĩa nhằm đền bù cho mười mẫu dược điền ngoại vi vừa hóa thành tro bụi. Sự bất mãn chân thực đến từ chính nội bộ gia tộc này, lại là lớp bình phong hoàn hảo nhất mà Lâm Mặc đã tính toán từ trước.

Cùng lúc đó, tại khu vực khe nứt mạch đất phía tây nam. Lâm Uyên gạt đi giọt mồ hôi lạnh đang lăn dài trên trán. Lão cẩn trọng lấy ra ba mươi sáu cán cờ Khốn Linh Trận, mũi nhọn cắm phập vào lớp bùn lầy đen kịt.

Gia chủ đã dặn dò cực kỳ tỉ mỉ trước khi giao vật này. Mảng trận pháp không dùng để phòng thủ cản địch, mà cốt để nuốt chửng. Tôn Vạn Sơn tưởng rằng mạch đất đứt gãy là sơ hở chết người, nhưng thực chất đó là một cái rãnh rỗng đang khát linh khí.

Lâm Uyên bấm pháp quyết, truyền một luồng mộc linh lực vẩn đục vào cán cờ chủ. Ngay lập tức, ba mươi lăm vị trí còn lại đồng loạt cộng hưởng. Một vòng xoáy vô hình thành hình. Chín ô trận vị mạn sườn âm thầm mở ra, hút chặt lấy chút chướng khí Nam Cương còn sót lại nhằm triệt để che giấu dao động của trận nhãn.

Cách đó không xa, Tôn Vạn Sơn vừa nhận được mật tin hồi đáp cất trong tay áo. Ánh mắt lão lóe lên vẻ tàn nhẫn, nhưng bản tính đa nghi không cho phép lão bước bừa vào vùng đất chết.

Lão vỗ nhẹ túi linh thú bên hông, thả ra một con Huyết Bức nhị giai hạ phẩm. Con dơi đỏ rực vỗ cánh bám sát mặt đất, nhả ra từng luồng sóng âm mang theo hỏa độc dò xét tàn tích. Đây chính là đòn nhử hiểm độc mượn hỏa khắc mộc, ép kẻ địch thủ hộ trận nhãn phải vận công phản kích.

Sóng âm hỏa độc vừa chạm đến rìa khe nứt, Lâm Uyên lập tức xoay chuyển cờ chủ. Thay vì dựng khiên linh lực chống đỡ như lẽ thường, lão buông lỏng hoàn toàn sự phòng ngự. Trận văn mộc thuộc tính chủ động tản ra, mặc cho ngọn lửa liếm trọn lấy ba cán cờ ngoại vi.

Huyết Bức rít lên đắc ý, lao vút vào sâu bên trong. Đứng ở ngoài quan sát, Tôn Vạn Sơn cau mày khi thấy mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng. Lão lập tức nhận ra mưu kế lùi một bước dụ địch thâm nhập.

Lão hồ ly liền bấm quyết đổi ứng biến. Thần thức khẽ động, Tôn Vạn Sơn không cho linh thú công kích tiếp mà hạ lệnh cho nó tự bạo. Con dơi nổ tung, hóa thành một mảng huyết vụ hòng phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh, triệt tiêu dưỡng khí của trận pháp.

Đối mặt với mảng sương máu mang tính ăn mòn cực mạnh đang phình to, Lâm Uyên cắn răng lôi từ trong ngực ra một khối mộc điêu. Đó là Thanh Mộc Tỏa, pháp khí trấn áp linh mạch tầng một của kho tộc, bề mặt đã xuất hiện sẵn vài vết nứt mờ.

Lão vung tay ném thẳng chiếc khóa gỗ vào giữa vũng máu, đồng thời kích nổ ba cán cờ vừa bị thiêu cháy. Âm thanh vỡ vụn trầm đục vang lên, pháp khí nổ tung sinh ra một luồng sinh cơ mãnh liệt. Lực lượng này không dùng để đả thương, mà trực tiếp cuốn dội ngược toàn bộ huyết vụ ép chặt vào đáy rãnh nứt.

Cái giá cho việc cưỡng ép dập tắt đòn tự bạo này được ghi nhận ngay tức khắc. Thanh Mộc Tỏa triệt để phế bỏ. Bản thân Lâm Uyên cũng bị một tia huyết khí phản chấn xuyên qua vai trái.

Độc tố ăn mòn không phá hủy đan điền hay kinh mạch, mà trực tiếp kết tinh tại huyệt Kiên Tỉnh. Khớp xương bả vai của lão phát ra tiếng xèo xèo, nháy mắt bị hóa thạch một mảng lớn. Lâm Uyên hừ lạnh, dán một tấm Băng Sương Phù lên vai để đóng băng mảng thịt thối.

Lão chấp nhận đánh đổi việc cánh tay trái vĩnh viễn mất đi ba thành linh hoạt, ánh mắt găm chặt vào khối huyết tinh đỏ thẫm vừa ngưng tụ lại giữa tâm trận. Tàn dư tinh huyết của Huyết Bức đã bị khóa chặt, trở thành mồi dẫn để đài chấp sự định vị chính xác vị trí của ngoại địch trong đêm nay.

Ở đầu mạn rừng bên kia, Tôn Vạn Sơn phất tay áo hất văng lớp bụi đất vừa cuộn lên. Thần thức của lão đã đứt đoạn hoàn toàn với linh thú, nhưng nụ cười trên môi lại càng thêm sâu.

Lão đinh ninh rằng Lâm gia vừa phải hy sinh một món trọng bảo mới miễn cưỡng cản được đòn tự bạo thăm dò. Trận thế phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh lúc này trong mắt lão đã suy kiệt đến mức cùng cực, chỉ chờ người đến gặt hái.

Tôn Vạn Sơn xoay người lẩn khuất vào màn sương, chuẩn bị phát lệnh triệu tập nhân thủ tổng công kích. Lão hoàn toàn không biết bản thân vừa tự tay bước qua lằn ranh sinh tử mà đối phương đã vạch sẵn.

Khối mộc điêu Thanh Mộc Nạp Linh vừa tuột khỏi tay Lâm Uyên liền nổ tung thành hàng trăm sợi tơ xanh biếc đan chéo nhau giữa không trung. Dưới sự thúc giục điên cuồng của thần thức, mộc linh khí tinh thuần không tản ra mà cuộn xoáy như một cái phễu khổng lồ. Lực hút từ vòng xoáy trực tiếp xé toạc màn sương máu Huyết Bức đang sục sôi ăn mòn không gian, nuốt chửng từng luồng tà khí.

Tôn Vạn Sơn đang mượn nhờ chướng khí ẩn nấp phía xa chợt biến sắc, lập tức nhận ra sát chiêu sương mù của mình đã bị tước đoạt hoàn toàn thuộc tính. Lão không chần chừ thêm nửa nhịp, tay áo đen ngòm vung lên. Ba cây Hắc Cốt Đinh mang theo sát khí lạnh lẽo xé gió lao thẳng vào ba tử huyệt trên vách ngăn Khốn Linh Trận. Đòn nhử bằng sương máu vừa thất bại, vị trưởng lão Tôn gia lập tức chuyển sang chiến thuật cường công phá vỡ mắt trận để mở đường lùi.

Lâm Uyên hừ lạnh một tiếng, hai tay kết ấn dứt khoát ép mạnh xuống mặt đất nhão nhoét bùn lầy. Chín ô trận vị dưới chân hắn đồng loạt nhấp nháy ánh sáng đỏ rực, tàn nhẫn cưỡng ép rút cạn phần linh lực cuối cùng của mạch đất tây nam đang thoi thóp. Ba cây đinh xương vừa chạm vào màng bảo vệ liền bị một cỗ lực lượng vặn xoắn từ địa mạch đè nát thành bột mịn, rớt lả tả xuống nền đất.

Thế nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phòng ngự vượt cấp không hề rẻ. Toàn bộ trận kỳ cắm ở hướng Càn đồng loạt bốc cháy ngùn ngụt rồi hóa thành tàn tro. Kinh mạch trên cánh tay phải của vị ám vệ phồng rộp lên tấy đỏ, một mảng da thịt nứt nẻ rỉ ra chất lỏng hôi thối do không chịu nổi dư chấn phản phệ. Hắn cố tình lảo đảo lùi lại nửa bước, vờ như linh lực cạn kiệt, để lộ ra một khoảng trống chí mạng ở góc tây bắc của vòng vây.

Tôn Vạn Sơn vốn là một con cáo già tu luyện mấy chục năm, ánh mắt vằn đỏ lập tức lóe lên sự giảo hoạt khi bắt được kẽ hở hiếm hoi này. Lão thừa hiểu đánh lâu tất biến, thân hình gầy gò liền hóa thành một đạo hắc ảnh luồn lách qua khe nứt của trận pháp đang sụp đổ. Ngay trước khi mượn độn thuật thoát đi, bàn tay khô khốc của lão đột ngột vung ra một sợi linh lực sắc bén.

Đạo linh lực chuẩn xác quắp lấy chiếc túi trữ vật đính ngọc bội hình lá trúc vừa rơi ra từ vạt áo Lâm Uyên lúc lùi bước. Đó mới là mục tiêu thực sự khiến lão mạo hiểm bám theo đến tận đây. Lão đinh ninh rằng bên trong chứa đựng lộ tuyến sơ tán tài nguyên cốt lõi mà Lâm gia đang cố sống cố chết che giấu. Bóng đen nhanh chóng chìm hẳn vào biển chướng khí Nam Cương, bỏ lại một tiếng cười gằn đắc ý vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch.

Nhìn theo hướng kẻ địch đã rời đi an toàn, Lâm Uyên mới từ từ thu hồi tư thế phòng thủ. Hắn vội vã nuốt xuống một viên Giải Độc Đan để áp chế thương thế đang lan rộng trên cánh tay. Từ trong bóng tối sau lưng hắn, một gã chấp sự trẻ tuổi họ Lâm bước ra, gương mặt tái nhợt rụt rè đưa mắt
0