Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 497: Tộc Đã Được Niêm Phong Hoàn Tất

Đăng: 31/08/2026 09:20 3,920 từ 1 lượt đọc
ý hình Huyết Bức. Đây tuyệt đối không phải là gia huy của bất kỳ thế lực trung lập nào, mà là tiêu chí độc quyền thuộc về ám vệ Tôn gia. Sắc mặt Lâm Cảnh nháy mắt trầm xuống, mũi kiếm xích đồng trong tay khẽ vặn một vòng, cẩn thận gạt đi lớp mạt cưa bám xung quanh nắp hộp. Hắn không vội vã đưa tay chạm vào vật chứng, bởi kinh nghiệm nhiều năm làm chấp sự ngoại vi mách bảo thứ này chắc chắn có cấm chế phản phệ.

Từ trong tay áo, Lâm Cảnh rút ra một tờ Thám Linh Phù màu vàng sậm, kẹp giữa hai ngón tay rồi truyền một tia linh lực mỏng manh. Lá bùa hóa thành một vệt sáng mờ, nhẹ nhàng dán lên mặt gỗ lim. Ngay khi phù văn vừa chạm vào, nắp hộp đột ngột rung lên bần bật. Ba luồng hắc khí nhỏ như sợi chỉ từ các khe hở bắn vọt ra, nhắm thẳng vào ấn đường, yết hầu và đan điền của vị chấp sự.

Lâm Cảnh hừ lạnh một tiếng, thân hình không lùi mà tiến.

Hắn lập tức bóp nát viên Mộc Thuẫn Châu đeo trên cổ tay phải. Một lớp màn sáng màu xanh lục vội vã bung ra, tạo thành lá chắn ngay trước mặt. Hai đạo hắc khí đầu tiên va chạm với màn sáng, phát ra tiếng xèo xèo gay gắt rồi tan biến. Thế nhưng đạo thứ ba lại mang theo tính ăn mòn cực mạnh, xé rách một góc phòng ngự, xẹt qua bắp tay trái của hắn. Viên pháp khí bảo mệnh triệt để vỡ nát thành bột mịn, rớt lả tả xuống mặt sàn cháy đen.

Một cơn tê dại buốt óc dọc theo kinh mạch cánh tay truyền đến, buộc Lâm Cảnh phải vận chuyển Tử Trúc Quyết, phong bế ba huyệt đạo quanh vai để ngăn độc tố lan tràn. Cái giá cho sự cẩn trọng này là một kiện pháp khí phòng ngự bậc trung bị hủy hoàn toàn, kèm theo một cánh tay tạm thời mất đi cảm giác. Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn sáng rực, bởi trận văn bảo vệ trên chiếc hộp đã cạn kiệt năng lượng.

Dùng mũi kiếm hất tung nắp hộp, thứ hiện ra bên trong khiến hô hấp của Lâm Cảnh gần như đình trệ. Không có linh thạch hay đan dược, mà là một xấp địa đồ bôi vẽ chi tiết chín ô trận vị thuộc tuyến phòng ngự sườn tây Lâm gia. Đính kèm bên dưới là một tờ khế ước mượn đường, ghi rõ thời gian đổi ca gác của đội tuần tra. Lâm Hữu Tuyền không chỉ tham ô tài nguyên, tên phản đồ này định bán đứng cả một nhánh phòng tuyến để đổi lấy đường lui an toàn cho gia quyến.

Đến lúc này, trong đầu Lâm Cảnh chợt lóe lên lời dặn dò đầy ẩn ý của tân gia chủ Lâm Mặc trước khi hắn xuất phát. Vị gia chủ trẻ tuổi từng nói, nếu dưới sàn nhà có đồ vật bằng gỗ, tuyệt đối không được dùng bạo lực phá hủy, cứ để cấm chế phát tác rồi thu giữ lại khế ước.

Thì ra, đài nghị sự đã sớm thu thập được manh mối từ những con số thâm hụt bất thường trên sổ công huân. Lâm Mặc cố tình phê duyệt khoản nợ khống, mượn cớ dọn dẹp nội bộ để ép Lâm Hữu Tuyền phải đẩy nhanh tiến độ giao dịch. Chiếc hộp này chính là mồi nhử cuối cùng mà Tôn gia thả ra, cũng là bằng chứng định tội không thể chối cãi mà gia chủ đang chờ đợi. Toàn bộ cục diện vây bắt đêm nay thực chất chỉ là một lớp bình phong che đậy cho một mẻ lưới lớn hơn.

Lâm Cảnh hít sâu một hơi, lấy ngọc giản truyền âm ra, rót vào một đoạn thần thức ngắn gọn.

Vật chứng đã lấy được, có địa đồ phòng tuyến và khế ước mượn đường, đệ tử đã hao tổn một Mộc Thuẫn Châu.

Mặt ngọc giản rung lên nhè nhẹ, ngay sau đó, giọng nói bình thản của Lâm Mặc vang lên trong thức hải hắn.

Rút tờ khế ước ra cất vào túi Phong Linh, mang về nộp thẳng cho đài chấp sự. Riêng xấp địa đồ, ngươi đem giấu vào hốc đá dưới gốc cây hòe già ở ranh giới phía tây nam, tạo hiện trường giả như Lâm Hữu Tuyền đã giao hàng thành công.

Lâm Cảnh lập tức hiểu ra dụng ý tàn nhẫn đằng sau mệnh lệnh này. Tôn gia nhận được địa đồ, chắc chắn sẽ cho rằng nội gián của chúng đã hoàn thành nhiệm vụ trước khi bị thanh trừng. Chúng sẽ dốc sức điều động tu sĩ tấn công sườn tây theo những lỗ hổng trên bản vẽ. Thế nhưng, bọn chúng không hề biết rằng, ngay từ đầu giờ Hợi, kho tộc đã xuất ra lượng lớn linh thạch để âm thầm điều chỉnh lại toàn bộ linh mạch tại khu vực đó, biến lối vào thành một tử trận khép kín.

Hắn cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp tờ khế ước bỏ vào túi gấm cách tuyệt khí tức. Chiếc hộp gỗ lim cùng xấp địa đồ được bọc kín lại, nhét gọn vào ngực áo.

Trước khi xoay người rời đi, Lâm Cảnh lấy lệnh bài tuần tra của mình ra, vạch một đường đỏ chót lên ấn ký gia tộc của Lâm Hữu Tuyền. Từ khoảnh khắc này, tội danh của nhánh phụ chính thức bị đổi từ tham ô sang thông đồng ngoại địch. Sáng ngày mai, hình phạt sẽ không chỉ dừng lại ở việc tước đoạt tài nguyên, mà là Lệnh Diệt Sát áp dụng cho toàn bộ những kẻ có tên trên tờ khế ước.

…pháp khí hay đan dược. Thứ nằm gọn lỏn trên lớp nhung đỏ là một xấp địa đồ bọc trong da thú, kèm theo một tờ khế ước mượn đường viết bằng chu sa đỏ sẫm. Lâm Cảnh cắn chặt khớp hàm, dùng tay phải cẩn thận nhặt lấy vật chứng, nhét nhanh vào túi Tàng Khí bên hông. Hắn nhớ đến những khoản thâm hụt bất thường trên sổ sách thu chi linh thạch tháng trước. Hóa ra, ván cờ này đã sớm được đài nghị sự giăng lưới chờ sẵn.

Thời gian ghi trên khế ước cực kỳ chí mạng. Trạm gác sườn tây sẽ đổi ca trong vòng nửa nén nhang nữa. Nếu đám ám vệ Tôn gia thuận lợi vượt qua chín ô trận vị, toàn bộ linh điền bậc hai của gia tộc sẽ phơi mình trước lưỡi đao kẻ địch. Hắn không thể quay về báo cáo theo lộ trình bình thường. Thời gian di chuyển tuyệt đối không kịp để ngăn chặn mối họa.

Từ trong ngực áo, vị chấp sự lấy ra một viên Huyễn Ảnh Trận Bàn cỡ bằng lòng bàn tay. Bề mặt pháp khí này khắc chi chít trận văn xích kim tinh xảo. Đây chính là con bài tẩy mà gia chủ Lâm Mặc đã đích thân giao phó trước lúc xuất phát. Nó đi kèm một đạo mật lệnh chỉ truyền bằng thần thức, tuyệt đối không lưu trữ trên ngọc giản để tránh bị sưu hồn đoạt lấy.

Lâm Cảnh hít sâu một hơi, ép lượng linh lực tinh thuần dồn về phía cánh tay trái đang bị kịch độc ăn mòn. Mũi kiếm xích đồng rạch một đường dứt khoát lên cổ tay. Máu đen tanh ngòm nhỏ giọt xuống trung tâm trận bàn. Hắn đang dùng máu độc làm vật dẫn, ép tà khí dung hợp với phù văn cốt lõi.

Cái giá phải trả cho hành động này cực kỳ thảm liệt. Hắc độc theo thần thức phản phệ thẳng vào Thức Hải, xé rách một mảng linh hồn, vĩnh viễn phế bỏ năng lực ngưng tụ Thần Niệm của hắn. Xương cốt cánh tay trái cũng bắt đầu hoại tử, hóa thành tro đen ngay bên dưới lớp da thịt, chỉ còn lại lớp bì bọc lấy một mớ bùi nhùi vô dụng.

Dù cơn đau xé rách linh hồn ập tới, ánh mắt hắn vẫn kiên định. Trận bàn hấp thụ máu tươi liền tỏa ra một tầng sương mù mỏng. Nó mô phỏng hoàn hảo khí tức mộc thuộc tính của hệ thống cấm chế nguyên bản. Nam tử nhanh chóng chôn vật này xuống dưới lớp ván sàn nát. Hắn lập tức kích hoạt một lá Độn Thổ Phù, thân ảnh hóa thành hoàng quang chìm sâu vào lòng đất, rút lui về hướng trạm gác số bốn.

Chỉ mười nhịp thở sau khi hắn rời đi, ba đạo hắc ảnh từ trong màn đêm Nam Cương lặng lẽ đáp xuống khoảng sân vắng. Kẻ dẫn đầu mặc hắc y, tay cầm một chiếc la bàn định vị bằng đồng thau. Mặt pháp khí nhấp nháy ánh sáng đỏ quỷ dị. Lão giả nheo mắt nhìn quanh, mũi khẽ ngửi thấy mùi máu tanh nhạt nhòa còn sót lại trong không khí.

Lão lập tức giơ tay ra hiệu cho hai kẻ phía sau lùi lại phòng thủ. Ngón tay cái miết nhẹ lên mặt la bàn, bơm một luồng hỏa linh lực vào trong. Kim chỉ nam xoay múa điên cuồng rồi dừng hẳn về hướng tây, trùng khớp với lộ tuyến tên phản đồ đã bán cho bọn họ. Tuy nhiên, lão giả vô cùng giảo hoạt. Cảm thấy sự tĩnh lặng này quá mức quỷ dị, lão không vội bước vào trận nhãn mà quyết định ứng biến đổi chiến thuật.

Thay vì đi thẳng, tên cầm đầu rút ra một tấm Phá Cấm Phù bậc nhất. Lão truyền thần thức khóa chặt khoảng sân trống, ném mạnh lá bùa tới để dò xét cạm bẫy. Phù lục hóa thành một quả cầu lửa hừng hực lao đi. Nhưng chưa kịp chạm đất, nó đã bị một luồng linh khí ôn hòa từ dưới ván sàn bốc lên bao bọc lấy, rồi dập tắt hoàn toàn không vương chút khói.

Cảnh tượng này khiến lão giả thở phào nhẹ nhõm. Phản ứng triệt tiêu sức nóng này chính là đặc trưng của Mộc Ẩn Trận đang trong trạng thái ngủ đông. Nó chứng tỏ kẻ nội ứng đã làm đúng giao kèo tắt bỏ sát trận. Lão không hề hay biết, luồng linh khí kia chỉ là mồi nhử nhân tạo do Huyễn Ảnh Trận Bàn phát ra. Cả ba tên tu sĩ nhanh chóng lướt qua khoảng vắng, tự tin lao vút vào trong hẻm núi sườn tây.

Ở cách đó mười dặm, thân ảnh Lâm Cảnh lảo đảo trồi lên từ một gốc tử trúc già cỗi. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy vụn, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Cánh tay trái giờ đây rủ xuống vô lực, đung đưa theo từng nhịp thở dốc. Đau đớn từ Thức Hải liên tục dội từng cơn búa bổ, nhưng khóe môi vị chấp sự lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn cực điểm.

Hắn dùng tay phải bóp nát một viên truyền âm ngọc giản đỏ rực. Âm tấn khẩn cấp được mã hóa bằng linh lực bản nguyên, gửi thẳng về đài trung tâm. Thông điệp truyền đi không phải là lời xin viện binh. Đó là yêu cầu gia tộc lập tức ban hành Lệnh Cắt Đứt Địa Mạch.

Bằng cách rút cạn linh khí từ các mắt trận xung quanh, tuyến đường sườn tây sẽ bị phong ấn thành một lồng giam cô lập. Mượn sức ép của linh mạch bậc hai bạo động, tạo ra sát thương giam cầm cực hạn, gia tộc sẽ chôn vùi toàn bộ đội tiên phong của kẻ thù dưới lớp đất đá.

Sáng ngày mai, sổ công huân bắt buộc phải ghi nhận một khoản bồi thường khổng lồ cho sự hy sinh tàn khốc của vị chấp sự này. Chiếc túi chứa khế ước phản quốc sẽ được đặt chễm chệ trên đài nghị sự. Nó là bằng chứng thép để tân gia chủ danh chính ngôn thuận thanh trừng triệt để mầm mống phản loạn. Kẻ thù sẽ mất đi một đội tinh nhuệ mà không dám công khai đòi người. Một cánh tay mục nát cùng Thức Hải tàn tạ đã đổi lấy việc lật ngược hoàn toàn thế cờ.

Lão giả hắc y nhíu mày nhìn lớp ván sàn bị xới tung, mũi giày giẫm lên tàn tro vẫn còn vương hơi nóng. Hắn đảo mắt ra hiệu, hai gã tử sĩ phía sau lập tức tản ra, tay nắm chặt pháp khí dò xét rà soát từng ngóc ngách. Nơi góc phòng cháy đen, một luồng sóng linh lực mờ nhạt dao động, phát ra từ nửa khối ngọc thạch xám xịt đang găm sâu dưới bùn đất. Đó chính là vật lưu ảnh mà Lâm gia cố tình bố trí, tỏa ra khí tức rối loạn hệt như có người vừa hoảng loạn bỏ chạy về hướng bắc.

Một gã tử sĩ vội vã tiến lên, định vận dụng thần thức để đọc lấy tàn ảnh lưu lại trên mặt đá. Thế nhưng, lão giả hắc y đột ngột đưa ngang thanh đoản đao, chuôi đao đập mạnh vào cổ tay gã thủ hạ ngăn cản. Đôi mắt đục ngầu của lão lóe lên tia trào phúng, dễ dàng nhìn thấu sự bố trí quá mức hoàn hảo của cạm bẫy này.

— Đừng chạm vào, đây là kế điệu hổ ly sơn của đám nhãi ranh họ Lâm.

Lão khàn giọng ra lệnh, âm thanh lạnh lẽo như ma sát trên mặt sắt. Nếu kẻ phản đồ thực sự mang theo bản đồ phòng tuyến bỏ trốn, hắn tuyệt đối không rảnh rỗi để lại một mốc định vị rõ ràng đến thế. Kẻ dẫn đầu nhóm sát thủ quyết định đổi chiến thuật, bỏ qua tàn ảnh giả mạo, trực tiếp dùng pháp quyết truy vết huyết khí nhắm thẳng về phía trạm gác số bốn.

Không để vật cản đường tiếp tục đánh lừa cảm quan, lão giả bấm niệm pháp quyết, tế ra một thanh hắc trâm tỏa ra mùi tanh tưởi. Pháp khí tà tu này hóa thành một vệt ô quang, ghim phập vào chính giữa trung tâm khối ngọc xám. Mặt đá nứt toác, trận văn huyễn ảnh bên trong phát ra tiếng vỡ vụn chói tai, vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn.

Tuy nhiên, thứ trào ra từ lõi vật chứng không phải là linh khí tiêu tán, mà là một luồng hỏa độc bám chặt lấy thần thức của kẻ vừa ra đòn. Lão giả hừ muộn một tiếng, sắc mặt nháy mắt tái đi vài phần. Lão buộc phải tự cắt đứt một luồng linh niệm đang kết nối với pháp khí, chịu đựng cơn đau nhói truyền sâu vào thức hải để ngăn cản ngọn lửa vô hình lan tràn.

Đây mới chính là bước tính toán sâu xa nhất mà vị tân gia chủ họ Lâm đã dặn dò từ trước. Khối ngọc thạch kia vốn không phải để đánh lừa hướng đi, mà là mồi nhử ép kẻ thù phải dùng bạo lực phá hủy, qua đó kích hoạt trận nhãn nghịch đảo. Ngay khi vật dẫn bị nghiền nát, toàn bộ linh mạch phụ trợ dưới lòng đất sườn tây đột ngột đảo chiều lưu chuyển.

Mặt đất rung chuyển nhè nhẹ, từng luồng sương mù đỏ sậm đùn lên từ các kẽ nứt, hình thành một lồng giam khí tức bao phủ bán kính trăm trượng. Ba gã tử sĩ Tôn gia lập tức nhận ra thân hình nặng trĩu, linh lực trong đan điền vận chuyển chậm chạp hẳn đi. Sự cẩn trọng tàn nhẫn của lão giả hắc y đã vô tình giúp Lâm gia hoàn thành bước phong tỏa cuối cùng mà không cần phái thêm bất kỳ tu sĩ nào ra mặt.

Ở sâu trong đài chấp sự, ngọn đèn linh hồn đại diện cho trạm canh gác ngoại vi vụt tắt, lưu lại một vệt khói đen trên quyển trục công huân. Cái giá để vây khốn nhóm sát thủ là Lâm gia phải vĩnh viễn thiêu rụi một đoạn mạch đất sơ cấp, cắt đứt hoàn toàn khả năng bồi dưỡng linh điền tại khu vực này trong mười năm tới. Mọi tổn thất tài nguyên đều được hệ thống trận pháp tự động hạch toán, ghi thẳng một khoản nợ khổng lồ lên đầu nhánh phụ vừa bị định tội. Bọn chúng đã trở thành tấm bình phong hoàn hảo, vừa gánh tiếng nhơ, vừa trả giá thay cho cạm bẫy của gia tộc.

Cùng lúc đó, tại trạm số bốn, Lâm Cảnh đã trồi lên khỏi mặt đất, lảo đảo tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Cánh tay trái của hắn rủ xuống tím tái, kinh mạch bế tắc hoàn toàn, nhưng tay phải vẫn nắm chặt xấp da thú bôi vẽ trận vị. Vị chấp sự thở dốc, trong lòng âm thầm tính toán số điểm thưởng khổng lồ đủ để đổi lấy một viên Tục Cốt Đan từ kho tộc tầng hai.

— Kẻ địch đã sập bẫy, lập tức buông bỏ trận tuyến.

Lâm Cảnh cắn răng truyền âm, trực tiếp bóp nát lệnh bài màu đỏ như máu. Lệnh Bỏ Chốt chính thức được ban hành dọc theo biên giới sườn tây. Ba đội tuần tra ngoại vi nhận lệnh liền đồng loạt rút lui, bỏ mặc các trạm gác trống không. Hành động này tạo ra một lỗ hổng phòng ngự chí mạng, như một chiếc rọ đã mở sẵn miệng, im lìm chờ đón đội quân chủ lực của Tôn gia tự tin giẫm vào.

Lâm Cảnh hít sâu một hơi, luồng hàn khí từ cấm địa Nam Cương dường như không thể dập tắt ngọn lửa khiếp sợ đang bùng lên trong lòng hắn. Lời dặn dò đầy ẩn ý của tân gia chủ trước lúc xuất phát giờ đây rành rành hiển hiện. Lâm Mặc đã sớm nhìn thấu dã tâm của phản đồ, nhưng không vội rút dây động rừng, mà cố tình để gã tuồn ra ngoài sơ đồ bố phòng. Chín ô trận vị sườn tây được vẽ chi tiết kia căn bản không phải là đường lui an toàn, mà là một cái bẫy nghịch đảo khổng lồ được chuẩn bị sẵn để đón lõng ám vệ Tôn gia. Đám sát thủ lão luyện cứ ngỡ nắm được tử huyệt của Lâm tộc nhờ mua chuộc nội gián, nào ngờ lại tự mình bước vào lồng giam sương đỏ đã giăng kín từ nhiều ngày trước.

Thì ra đây là mượn đao giết người, lại dùng chính lưỡi đao đó để giăng lưới. Lâm Cảnh lẩm bẩm, tay phải vội vã lấy ra một tấm vải dệt từ sợi chì tơ, cẩn thận bọc kín xấp giấy tờ sặc mùi phản bội.

Độc tố từ hắc khí đã bắt đầu ăn sâu vào kinh mạch cánh tay trái, khiến một nửa thân hình vị chấp sự lạnh toát, linh lực vận chuyển xuất hiện dấu hiệu ngưng trệ. Cái giá phải trả cho việc đích thân xác thực cuộn mồi nhử này không hề rẻ. Hắn biết rõ mình sẽ mất ít nhất ba tháng tĩnh dưỡng, tiêu tốn hàng trăm điểm công huân tích cóp để đổi lấy Hồi Xuân Đan từ Dược Đường nhằm trục xuất triệt để hỏa độc. Nhưng đổi lại, mạng lưới tình báo của kẻ địch đã bị khoét một lỗ hổng chí mạng mà chúng không hề hay biết, hoàn toàn nằm trong dự tính của đài nghị sự.

Từ bên hông, tấm ngọc giản truyền âm chợt rung lên bần bật, phát ra ánh sáng nhạt nhòa giữa màn đêm. Không phải giọng của gia chủ, mà là âm sắc uy nghiêm, lạnh lẽo của trưởng lão Chấp Pháp Đường truyền tới qua trận pháp khuyếch âm vi hình.

Căn cứ theo lệnh bài gia chủ, nhánh phụ của Lâm Hữu Tuyền phạm vào trọng tội phản nghịch, chính thức bị gạch tên khỏi Tộc Phổ. Bắt đầu từ khắc này, toàn bộ linh điền, cửa hàng và pháp khí của mạch này bị sung công.

Đã rõ thưa trưởng lão, vật chứng phản tộc đã được niêm phong hoàn tất. Lâm Cảnh cung kính đáp lời, gắt gao nắm chặt bọc vải chì trong tay.

Lập tức ghi chép vào sổ công huân, sườn tây thất thủ do bị tập kích bất ngờ, trận nhãn vỡ nát. Trạm gác số bốn vĩnh viễn bị hủy bỏ, rút toàn bộ nhân lực tuần tra về phòng tuyến hai. Kho tộc sẽ xuất ra ba ngàn linh thạch để đền bù khoản thâm hụt tài nguyên giả mạo này.

Mệnh lệnh truyền xuống tàn nhẫn và dứt khoát, mang đậm phong cách tính toán chi li của người đứng đầu gia tộc. Lâm Cảnh nhếch mép cười lạnh, nhanh chóng hiểu rõ nước cờ tiếp theo của Lâm Mặc. Việc chủ động từ bỏ một trạm gác ngoại vi và ghi khống khoản nợ khổng lồ vào sổ công huân chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Tôn gia khi nhận được tin tức rò rỉ sẽ đinh ninh rằng đội ám vệ của chúng dù bị vây hãm nhưng vẫn thành công phá hủy được một góc linh mạch phòng ngự, tạo ra vết nứt trên kết giới. Chúng sẽ không bao giờ ngờ rằng, sự suy yếu giả tạo này chỉ là mồi nhử để kéo toàn bộ chủ lực của chúng vào sâu hơn trong tử địa.

Hắn vỗ nhẹ một tấm Phong Linh Phù lên bọc vải chì, triệt để cắt đứt mọi dao động khí tức còn sót lại từ ấn ký Huyết Bức. Cuộn khế ước định tội này giờ đây đã đổi chủ, không còn là bùa hộ mệnh của kẻ phản trắc, mà trở thành công cụ đoạt mạng treo lơ lửng trên đầu ngoại địch. Lâm Cảnh xoay người, dứt khoát bước ra khỏi màn đêm mù mịt, bỏ lại phía sau căn nhà xập xệ đang dần bị ngọn lửa trận pháp cắn nuốt sạch sẽ mọi dấu vết.

Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ không ồn ào tranh cãi về việc xử lý nội gián hay truy cứu trách nhiệm tuần tra. Thay vào đó, Lệnh Cắt Đứt Linh Mạch sẽ được đài chấp sự ban hành công khai trước toàn thể chúng nhân. Thế hệ trẻ của Lâm gia sẽ phải đóng kịch hoang mang, phẫn nộ trước sự thu hẹp không gian sinh tồn một cách bất công. Và khi bọc vải chì chứa bản đồ mật được bí mật đưa vào tầng hai kho tộc để chờ ngày lật bài, những con cờ ngầm của Tôn gia ẩn nấp trong đám đệ tử ngoại môn chắc chắn sẽ phải vội vã hành động để truyền tin tức giả mạo này về tổng bộ. Một vòng xoáy nhân quả mới lại bắt đầu siết chặt lấy cổ họng kẻ thù.
0