Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 65: Bốn Phía Phong Tỏa

Đăng: 10/07/2026 08:58 4,171 từ 1 lượt đọc
Ngay lúc cỗ cự lực hoang vu từ sợi xích sắt giật ngược lại, bả vai trái của Lâm Mặc truyền đến một trận xé rách thấu xương. Lực kéo điên cuồng này vốn định lôi bẵng hắn vào trung tâm sát trận để bồi táng cùng khối Huyết Tinh Thạch đang nứt toác. Cùng lúc đó, tia ô quang mang theo tử khí ngưng thực đã áp sát đan điền. Khí cơ toàn thân bị khóa chặt, xung quanh lại là bùn máu lầy lội, căn bản không còn bất cứ không gian nào để thi triển thân pháp lẩn tránh hay lui bước.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, thần thức Lâm Mặc điên cuồng vận chuyển, tính toán quỹ đạo của đòn sát thủ. Hắn cắn nát đầu lưỡi, dùng cơn đau nhói để áp chế sự sợ hãi bản năng, mượn chính lực kéo bạo tàn của sợi xích để cưỡng ép xoay ngang nửa thân người. Hắn triệt để từ bỏ việc ngưng tụ linh lực phòng thủ trước ngực, chủ động đưa phần vai trái đang bị xích sắt găm chặt ra đón đỡ quỹ đạo bay của viên hắc châu.

Một tiếng oanh trầm đục vang lên giữa không gian đặc quánh sương máu. Viên hắc châu mang theo bản mệnh hồn hỏa của lão quỷ không đánh trúng đan điền, mà găm phập vào gốc xích sắt trên vai trái Lâm Mặc. Một luồng tử khí lạnh buốt như băng tủy lập tức bạo phát, tàn nhẫn xé rách lớp linh lực hộ thể mỏng manh của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Hắc khí men theo kinh mạch tả cánh tay, hóa thành vô số con dòi nhung nhúc đục khoét huyết nhục, lao thẳng về phía tâm mạch nhằm phá hủy căn cơ tu luyện của hắn.

Ngay khi tử khí vừa chạm đến rìa lồng ngực, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu bên trong tự động sinh ra phản ứng hộ chủ mãnh liệt. Một cỗ sinh cơ thuần túy màu xanh biếc trào ra, bám rễ vào các đại huyệt, hóa thành một tấm võng rễ cây hư ảo gắt gao cản lại luồng hắc khí. Hai luồng lực lượng cực đoan sinh và tử va chạm dữ dội ngay trong hệ thống kinh mạch chật hẹp. Bề mặt da thịt Lâm Mặc nổi lên những đường gân đen xanh đan xen chằng chịt, bốc lên từng đợt khói xám xịt kèm theo mùi khét lẹt của huyết nhục bị thiêu đốt.

Chịu đựng cơn đau đớn tựa hồ bị lăng trì vạn quả, ánh mắt Lâm Mặc vẫn giữ được một tia tĩnh mịch đáng sợ. Hắn biết rõ nếu cứ đứng yên giằng co, lượng linh lực ít ỏi của một kẻ vừa bước chân vào Trúc Cơ như hắn tuyệt đối cạn kiệt trước tàn hồn lão quái vật này. Bàn tay phải đẫm máu của hắn gắt gao nắm lấy chuôi Tử Trúc Kiếm đã rạn nứt nhiều chỗ. Thay vì vung kiếm chém về phía tàn hồn đang trôi nổi, hắn dồn ép ba thành linh lực hệ mộc cuối cùng trong đan điền, rót thẳng vào thân kiếm.

Mũi kiếm ánh lên sắc xanh u lãnh, mang theo thuộc tính sinh mệnh chuyên khắc chế tà túy, không chút do dự cắm phập xuống đoạn xích sắt đang chìm lấp dưới vũng máu đen sền sệt dưới chân. Mũi kiếm tàn nhẫn xuyên qua lớp bùn máu, chuẩn xác đâm trúng một mắt trận nhỏ hình đầu lâu bằng xương trắng đang ẩn giấu sâu dưới đáy hố. Đây chính là điểm neo trọng yếu, dùng để kết nối sợi xích với mạch khoáng ngầm bên dưới.

Một tiếng rắc chói tai vang lên, chiếc đầu lâu xương trắng vỡ nát thành bột phấn. Trận văn đỏ sậm đang lưu chuyển trên sợi xích nháy lên vài cái rồi đứt đoạn hoàn toàn. Cỗ cự lực lôi kéo Lâm Mặc biến mất trong chớp mắt, đoạn xích sắt mất đi linh tính liền trở nên nặng trịch, lỏng lẻo rủ xuống. Việc đánh vỡ mắt trận này không chỉ giúp Lâm Mặc thoát khỏi thế bị động lôi kéo, mà còn trực tiếp cắt đứt nguồn cung cấp oán khí từ địa mạch lên tàn hồn lão quỷ.

Nhìn ra sự giảo hoạt và quyết đoán tàn nhẫn của kẻ vãn bối, tàn hồn lão quỷ không tiếp tục lãng phí hồn hỏa để ngưng tụ phù văn công kích trực diện. Hai hốc mắt trống rỗng của lão đột ngột lóe lên lục quang thịnh vượng. Thần thức mang theo uy áp của tu sĩ cảnh giới cao hơn ầm ầm giáng xuống, không hóa thành đao kiếm mà ngưng kết thành một chiếc chuông mờ ảo khổng lồ, úp thẳng lên đỉnh đầu Lâm Mặc. Lão trực tiếp thay đổi đấu pháp, dùng cảnh giới chèn ép linh đài, phong tỏa đường lui và ép Lâm Mặc không thể tập trung tinh thần điều động Mộc Bản Nguyên.

"Tiểu bối tàn nhẫn, dám lấy nhục thân làm mồi nhử đổi lấy một nhịp thở phá trận!"

Giọng nói khàn đặc của tàn hồn không phát ra từ cái miệng khô khốc, mà vang dội trực tiếp trong thức hải Lâm Mặc, mang theo sát ý thực chất khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.

"Nhưng tử khí đã nhập cốt, trận nhãn dù đứt, Huyết Trì này vẫn là sân nhà của lão phu. Để xem thần thức Trúc Cơ non nớt của ngươi trụ được mấy khắc."

Áp lực nặng nề từ chiếc chuông thần thức vô hình lập tức ép Lâm Mặc phải quỳ rạp một chân xuống mặt đất nhầy nhụa máu loãng. Thất khiếu hắn bắt đầu rỉ ra những tia máu tươi, linh đài bên trong thức hải rung chuyển kịch liệt như chiếc thuyền nan giữa bão lớn. Ở bả vai trái, viên hắc châu tuy bị Mộc Bản Nguyên chặn đứng bên ngoài tâm mạch, nhưng đã bắt đầu tan chảy, dung nhập sâu vào xương tủy. Nó nhanh chóng hóa thành một đạo phù văn phong ấn màu đen kịt, tỏa ra hàn khí thấu xương. Toàn bộ cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác, linh lực trong cơ thể bị ép phải lưu chuyển chậm chạp như rùa bò. Tình thế vừa giành được một tia sinh cơ lại lập tức rơi vào một tử cục mới, khi vũng máu đen dưới chân hắn bắt đầu sủi bọt ùng ục, ngưng tụ ra hàng chục cánh tay máu nhớp nháp đang vươn lên, gắt gao bám lấy ống chân hắn kéo xuống.

gao nắm lấy chuôi Tử Trúc Kiếm, dồn ép chút linh lực hệ Mộc cuối cùng rỉ ra từ đan điền vắt kiệt vào thân kiếm. Lưỡi kiếm vốn đã rạn nứt vì chịu áp lực cường đại nay khẽ ngân lên một tiếng bi minh, từng đạo trận văn gia trì trên bề mặt thi nhau vỡ nát. Lâm Mặc không chém về phía tàn hồn lão quỷ, cũng không vung kiếm chặt đứt sợi xích sắt to bản kia. Ánh mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn với chính bản thân mình, cổ tay phải đột ngột xoay ngược quỹ đạo giáng xuống.

Mũi kiếm tẩm đầy máu đen mang theo sinh cơ thuần túy của Mộc Bản Nguyên hung hăng đâm tọt vào chính bả vai trái của hắn. Vị trí mũi kiếm găm xuống chuẩn xác đến mức không sai lệch một ly, trực tiếp xuyên thủng viên hắc châu đang điên cuồng tỏa ra tử khí.

Một tiếng oanh minh trầm đục nổ tung ngay sát mang tai. Sinh cơ cường thịnh của Tử Trúc Kiếm và tử khí ngưng thực từ bản mệnh hồn hỏa va chạm ở cự ly bằng không, tạo ra một vòng xoáy linh khí cuồng bạo xé rách lớp huyết vụ xung quanh. Uy lực từ vụ nổ trực tiếp đánh nát viên hắc châu thành từng mảnh vụn văng tứ tung. Sợi xích sắt mất đi vật dẫn lực liền bị chấn văng ra ngoài, nện một vệt dài xuống mặt đất nhầy nhụa bùn máu.

Cái giá phải trả cho quyết định tàn nhẫn này hiển hiện ngay lập tức. Toàn bộ phần nhục thể trên bả vai trái của Lâm Mặc nổ tung, lộ ra cả mảng xương trắng hếu đã nhuốm màu đen kịt. Tay trái của hắn triệt để buông thõng, kinh mạch đứt đoạn không còn chút cảm giác. Tử Trúc Kiếm, kiện pháp khí bồi bạn cùng hắn từ những ngày đầu tiếp quản dược viên, cũng chính thức hóa thành vô số mảnh vụn gỗ tàn tạ, triệt để phế bỏ.

Nhưng Lâm Mặc không có thời gian để tiếc nuối hay gào thét. Ngay khoảnh khắc vụ nổ đẩy lùi thế áp chế, thần thức của hắn như một mũi kim nhọn đâm thẳng theo quỹ đạo vừa lùi lại của sợi xích sắt. Xuyên qua lớp sương mù đỏ quạch đang cuộn trào, thần thức của hắn chạm đến bề mặt khối Huyết Tinh Thạch đang nứt toác dưới đáy hố, bắt lấy một tia liên kết mỏng manh nhưng cực kỳ trọng yếu.

Chỉ một cái chớp mắt thăm dò, sắc mặt trắng bệch của Lâm Mặc đột nhiên biến đổi. Hắn cưỡng ép nuốt xuống ngụm máu tanh đang dâng lên tận cổ họng, loạng choạng lùi lại ba bước, mượn thân pháp khó nhọc kéo dãn khoảng cách với vũng máu sền sệt.

Lão tặc, ngươi căn bản không phải là chủ nhân của huyết trận này!

Giọng nói của Lâm Mặc khàn đặc nhưng rành rọt, nương theo chút linh lực ít ỏi truyền vào không gian đặc quánh. Hắn đưa tay phải lên điểm nhanh mấy đại huyệt trước ngực để phong tỏa huyết mạch, ánh mắt ghim chặt vào tàn hồn đang lơ lửng phía trên khối đá đỏ lòm.

Nếu ngươi thực sự khống chế được trận nhãn, sợi xích sắt khi nãy đã không tự động rút cạn tử khí của viên hắc châu để bù đắp trận văn. Ngươi không hề muốn giết ta để diệt khẩu. Ngươi đang cố mượn nhục thân của một tu sĩ Trúc Cơ mang Mộc linh căn để làm vật thế mạng, dối gạt sát trận, từ đó thoát khỏi sự giam cầm của Huyết Tinh Thạch!

Tàn hồn lão quỷ nghe vậy, ngọn lửa ma trơi xanh lè trong hai hốc mắt bỗng nhiên rực sáng rồi lại co rút kịch liệt. Không gian xung quanh dường như ngưng trệ trong một nhịp thở. Lớp huyết thủy dưới đáy hố đột nhiên sủi bọt ùng ục, phản ứng lại sự dao động tâm cảnh kịch liệt của kẻ đang bị giam cầm bên trong.

Tiểu bối nhân tộc, kiến thức không tồi, lại có đủ quyết đoán tự phế một cánh tay để phá vỡ hồn ấn của lão phu.

Âm thanh ma sát chói tai lại vang lên, nhưng lần này không còn sự ngạo mạn áp chế như ban đầu, mà pha lẫn một tia kiêng kỵ sâu sắc. Tàn hồn khô quắt từ từ hạ thấp xuống, dung nhập một nửa thân dưới vào khe nứt của Huyết Tinh Thạch để mượn lực lượng kháng cự lại sự ăn mòn của sát trận.

Ngươi nhìn thấu thì đã sao? Hiện tại đan điền ngươi cạn kiệt, pháp khí vỡ nát, kinh mạch bả vai đã bị thi khí xâm nhập sâu tới tâm mạch. Trận pháp phong ấn này đang ở biên giới sụp đổ, chỉ cần ba mươi nhịp thở nữa, toàn bộ mạch khoáng linh thạch dưới chân ngươi sẽ bị huyết thủy đảo ngược, hóa thành một lò luyện ngục.

Lão quỷ há cái miệng khô khốc, phun ra một đạo ấn quyết bằng máu tươi quỷ dị. Đạo ấn quyết không đánh về phía Lâm Mặc, mà vỗ thẳng vào một vách đá chứa đầy quặng linh thạch thô phía sau lưng hắn.

Ngay lập tức, linh khí hệ Thổ trong quặng mỏ bị huyết thủy cưỡng ép rút ra, dung hợp với tử khí tạo thành một loại chướng khí màu đỏ sậm lan tràn khắp không gian. Lối thoát duy nhất dẫn lên phía trên hang động bắt đầu bị chướng khí phong tỏa, vách đá tiếp xúc với tầng sương mù liền phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn chướng tai.

Hợp tác với lão phu, dùng trận bàn mang khí tức của ngươi mở ra một sinh môn. Lão phu thề bằng tâm ma khế ước sẽ đưa ngươi rời khỏi đây an toàn. Bằng không, chúng ta cùng nhau hóa thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho khối Huyết Tinh Thạch này!

Lâm Mặc đứng tựa lưng vào một mỏm đá nhô ra, cảm nhận rõ rệt sinh cơ trong cơ thể đang bị chướng khí xung quanh bòn rút từng chút một. Mộc Bản Nguyên trong ngực rung lên những nhịp yếu ớt, báo hiệu đã đến giới hạn phòng ngự. Hắn rũ mắt nhìn mạt cưa của kiện pháp khí vương vãi dưới chân, rồi lại ngước lên nhìn vách đá đang đổ sụp dần. Bàn tay phải giấu sau lưng áo chậm rãi mò vào túi trữ vật, ngón tay vương máu chạm đến một xấp phù lục cấp hai đã ố vàng, trong đầu điên cuồng tính toán biến số của sinh lộ cuối cùng.

Lâm Mặc lùi liền ba bước, tay phải cấp tốc điểm hạ bảy đại huyệt đạo trên bả vai trái để phong bế kinh mạch đã nát tươm. Ánh mắt hắn lạnh lẽo ghim chặt lấy bóng người gầy guộc đang trôi nổi phía trên vũng máu sền sệt. Lời vạch trần vừa dứt, hai đốm lửa ma trơi trong hốc mắt lão quỷ đột ngột chập chờn kịch liệt, bộc lộ ra sự hoảng loạn không thể che giấu. Cánh tay khô quắt của lão run lên, ý đồ bóp nát mặt ngọc bài hình nửa vầng trăng để kích nổ toàn bộ sát trận. Thế nhưng, linh lực vừa mới tràn ra khỏi ngón tay lão liền bị một cỗ hấp lực vô hình từ khối Huyết Tinh Thạch đang nứt toác hút sạch sành sanh.

Ngươi căn bản không điều khiển được trận nhãn, thứ này ngay từ đầu đã coi ngươi là chất dinh dưỡng.

Lâm Mặc lạnh lùng cất tiếng, đồng thời ném ra ba tấm Mộc Linh Phù dán chặt xuống mặt đất bùn lầy tạo thành một tam giác phòng ngự cự ly ngắn. Hắn vừa dứt lời, từ sâu trong khe nứt đỏ lòm của khối Huyết Tinh Thạch truyền ra một tiếng tim đập trầm đục. Uy áp đột nhiên tăng vọt vượt qua ranh giới Trúc Cơ trung kỳ, đè ép không gian xung quanh vặn vẹo. Lão quỷ gầm lên một tiếng thê lương, tàn hồn vốn đang mờ nhạt bỗng nhiên bị vô số sợi tơ máu từ dưới lòng đất đâm xuyên qua. Những sợi tơ này không màng đến sự giãy giụa của lão, thô bạo lôi tuột tàn hồn ấy về phía khe nứt.

Cứu ta... thả ta ra...

Lão quỷ gào rống điên cuồng, bản mệnh hồn hỏa còn sót lại bùng lên định đốt cháy tơ máu nhưng hoàn toàn vô dụng. Âm thanh nhai nuốt rợn người vang lên giữa không gian đặc quánh tử khí, tàn hồn lão quái vật từng xưng hùng xưng bá cứ thế bị khối đá hút cạn không còn một mảnh vụn. Bề mặt Huyết Tinh Thạch sau khi cắn nuốt tàn hồn liền sáng rực lên một màu đỏ quỷ dị. Khe nứt trên thân nó bắt đầu khép lại, dung hợp lớp vỏ đá tảng biến thành một con mắt dọc khổng lồ đục ngầu. Ánh nhìn của con mắt vừa quét qua, ba tấm trận phù dưới chân Lâm Mặc lập tức bốc cháy thành tro bụi, mộc linh khí bên trong nháy mắt bị tử khí ăn mòn sạch sẽ.

Thần thức Lâm Mặc nhói lên một trận đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc, uy áp từ con mắt dọc ép hắn suýt khụy gối xuống bùn máu. Hắn cắn chặt răng, biết rõ đối mặt với lực lượng bực này, bất kỳ công pháp phòng ngự sương sương nào cũng chỉ là trò hề. Bàn tay phải của hắn không vươn ra tìm kiếm pháp khí, mà thò thẳng vào đai lưng, lôi ra một hạt giống khô héo mang hình dáng như một đốt trúc nhỏ. Đây là Tử Trúc Linh Mộc, thứ được ngưng kết từ rễ phụ của cây Tử Trúc ngàn năm, mang theo mộc thuộc tính thuần túy nhất mà hắn giữ lại phòng thân. Hắn không chút do dự, dùng ngón cái miết mạnh, ép ra một giọt tinh huyết đầu quả tim nhỏ thẳng lên hạt giống.

Một đạo huyết quang từ con mắt dọc bắn ra, xé rách không khí, mang theo tử khí ngưng thực định xuyên thủng mi tâm Lâm Mặc. Ngay khoảnh khắc luồng sáng đỏ ập đến, Lâm Mặc vung tay phải ném mạnh hạt giống mang theo tinh huyết thẳng vào vũng máu sền sệt ngay trước mặt. Hạt giống vừa chạm vào huyết thủy chứa đầy tử khí, cộng thêm sự kích thích từ tinh huyết tu sĩ, liền sinh ra phản ứng điên cuồng. Một mầm trúc màu tím đen phá vỏ chui ra, hút cạn sinh cơ xung quanh để mọc phình to với tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được. Rễ cây đan chéo vào nhau thành một bức tường mộc linh dày đặc chắn ngang quỹ đạo của đạo huyết quang.

Tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang lên khi huyết quang va chạm với bức tường rễ trúc. Tử khí và sinh cơ cuồng bạo cắn xé lẫn nhau tạo thành những vòng xoáy năng lượng cắt nát vách động. Lâm Mặc bị dư chấn hất văng về phía sau, đập mạnh lưng vào vách đá sắc lẹm. Lục phủ ngũ tạng chấn động kịch liệt, kinh mạch toàn thân truyền đến cảm giác xé rách khiến hắn không kìm được phải nôn ra một búng máu bầm. Bức tường rễ trúc chỉ cản được ba nhịp thở liền khô héo, hóa thành một vũng nước đen ngòm, nhưng cũng thành công làm chệch hướng đạo huyết quang chết chóc, tạc thẳng vào vách động tạo thành một hố sâu hun hút.

Lâm Mặc trượt dài xuống mặt đất lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lượng linh lực trong đan điền đã triệt để cạn kiệt. Hạt giống Tử Trúc Linh Mộc bị hủy đồng nghĩa với việc hắn mất đi con bài tẩy cuối cùng để câu giờ. Khối Huyết Tinh Thạch giữa không trung dường như bị chọc giận bởi sự phản kháng của một kẻ Luyện Khí vừa bước chân lên Trúc Cơ, con mắt dọc bắt đầu rỉ ra những giọt máu đen ngòm. Chín mươi chín sợi xích sắt vốn dùng để phong ấn nó nay lại chuyển sang màu đỏ tươi, hấp thụ ngược năng lượng từ con mắt. Từng nhịp đập của Huyết Tinh Thạch bắt đầu truyền tử khí đảo ngược vào mạch khoáng dưới chân Lâm Mặc, dường như muốn biến toàn bộ địa mạch Tử Trúc Lĩnh thành một lò luyện thi khổng lồ.

Bàn tay phải đẫm máu của hắn gắt gao nắm lấy một hạt Tử Trúc Linh Mộc sần sùi. Hắn không vận chuyển linh lực kích phát nó như một kiện pháp khí thông thường, mà mím chặt môi, trực tiếp cắm phập hạt giống nọ vào mớ kinh mạch nát bấy trên vai trái để gieo trồng. Một tiếng xèo xèo rợn người vang lên khi vỏ hạt chạm vào tử khí đen kịt đang tàn phá huyết nhục. Lâm Mặc dứt khoát rút cạn một phần ba lượng linh lực Trúc Cơ vừa ngưng tụ trong đan điền, ép thẳng vào giọt Mộc Bản Nguyên trước ngực. Hắn muốn mượn sinh cơ cường đại này làm chất xúc tác, ép hạt linh mộc nảy mầm ngay trên chính cơ thể mình.

Cái giá phải trả cho quyết định điên rồ này bộc phát tức thì. Kinh mạch tả cánh tay vốn đã rạn nứt nay bị vô số rễ tơ màu tím sẫm đâm thủng, cắm sâu vào tận xương tủy để hút lấy cả máu tươi lẫn tử khí làm chất dinh dưỡng. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt như giấy, khóe miệng trào ra bọt máu, nhưng ánh mắt lại điên cuồng khóa chặt lấy con mắt dọc khổng lồ đang lơ lửng giữa khối Huyết Tinh Thạch. Hạt Tử Trúc hấp thụ oán khí và sinh cơ, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà đâm chồi, xé rách lớp da vai trái của hắn vươn ra ngoài. Một lóng trúc tử sắc mang theo sát phạt chi khí nồng đậm thình lình ngưng tụ thành hình, mũi nhọn chĩa thẳng về phía trước.

Con mắt dọc dường như cảm nhận được hơi thở thiên địch từ nhánh Tử Trúc biến dị, đồng tử co rút lại thành một đường chỉ đỏ rực. Khối Huyết Tinh Thạch rung bần bật, vắt kiệt toàn bộ sương máu trong không gian ngưng tụ thành một thanh huyết mâu khổng lồ. Huyết mâu mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ trung kỳ, xé rách tầng tầng không khí đặc quánh, hung hăng đâm thẳng xuống vị trí đài đá đã vỡ nát. Lâm Mặc dồn toàn bộ thần thức khống chế lóng trúc trên vai trái nghênh đón. Từ đầu nhánh trúc, một đạo kiếm khí màu tím pha lẫn sắc đen của tử khí chém ngang ra, va chạm trực diện với đầu mũi huyết mâu.

Linh lực bạo tẩu tạo thành một trận cuồng phong càn quét cả không gian dưới đáy hố sâu. Huyết mâu bị kiếm khí chém làm đôi, vỡ vụn thành cơn mưa máu đen tanh tưởi trút xuống ào ạt. Thế nhưng, lực phản chấn kinh khủng cũng truyền ngược lại dọc theo rễ Tử Trúc. Xương bả vai trái của Lâm Mặc vang lên tiếng nứt gãy giòn giã, toàn bộ cánh tay buông thõng xuống, hoàn toàn mất đi cảm giác. Sợi xích sắt cắm trên vai hắn chịu không nổi dư chấn cường đại, đứt phăng thành từng khúc vụn, giải phóng cơ thể hắn khỏi lực kéo tà môn. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại ba bước, gót chân dẫm mạnh xuống nền đất nhầy nhụa để ổn định thân hình, tay phải cấp tốc vỗ túi trữ vật lấy ra ba tấm Hồi Xuân Phù dán lên ngực.

Đòn đánh đổi mạng vừa rồi tuy phá được tử cục trước mắt, nhưng lại vô tình kích động một biến số mà Lâm Mặc không hề lường trước. Khối Huyết Tinh Thạch sau khi mất đi lượng lớn sương máu duy trì thì bắt đầu xuất hiện những vết rạn chân chim chằng chịt. Con mắt dọc khổng lồ bên trong phát ra một tiếng gào thét câm lặng, sau đó nổ tung thành một vũng nhầy đỏ sẫm. Từ trong tâm vụ nổ, một viên châu tròn vo to bằng quả trứng ngỗng, tản ra ánh sáng vàng thổ hoàng thuần hậu chậm rãi bay lên. Ngay khi viên châu này xuất hiện, toàn bộ mạch khoáng linh thạch dưới chân Lâm Mặc đột nhiên phát ra tiếng gầm gừ như mãnh thú thức tỉnh.

Linh khí ngũ hành trong không gian vốn đang hỗn loạn bỗng chốc bị hút sạch về phía viên châu màu vàng nọ. Lớp bùn máu dưới đáy hố cấp tốc khô cạn, lộ ra một đồ án trận pháp hình bát giác khổng lồ được khắc sâu vào nền đá tảng. Đồ án này không phải là tà trận phong ấn lão quỷ, mà mang theo khí tức bàng bạc của một tông môn thượng cổ.

Trận trung trận!

Lâm Mặc thầm nhủ trong lòng, sắc mặt triệt để trầm xuống. Hắn hoảng hốt nhận ra, những cái rễ của hạt Tử Trúc trên vai mình lúc nãy mọc vươn xuống đất để mượn lực phản chấn, lại đang vô tình cắm chặt vào đúng một mắt trận của đồ án bát giác. Trận văn cổ xưa lập tức bừng sáng, một cỗ lực lượng truyền tống không thể kháng cự từ dưới lòng đất bùng nổ, gắt gao quấn chặt lấy hai chân hắn, kéo tuột hắn chìm dần vào lớp đá cứng rắn lạnh lẽo.
0