Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 64: Tử Trúc Trường Thanh Quyết Trong Đan

Đăng: 10/07/2026 08:58 3,852 từ 1 lượt đọc
…bọt, một cỗ hấp lực tĩnh lặng mà cuồng bạo đột ngột bùng phát, trực tiếp kéo tuột thân thể Lâm Mặc chìm nghỉm xuống cõi u minh tăm tối.

Nước máu đen ngòm đặc quánh như tương hồ, vừa chạm vào tầng linh lực mỏng manh ngoài thân đã phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Hộ thể linh quang của tu sĩ Trúc Cơ vốn kiên cố, nay dưới sự ăn mòn của tử khí dung hợp với huyết thủy lại mỏng đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sợi xích sắt găm tắp vào tỳ cốt vai phải Lâm Mặc truyền đến từng đợt đau đớn thấu tủy. Mỗi khi dòng chảy hôi tanh cuộn xiết, mắt xích lại nghiến nát thêm một tấc huyết nhục, tỏa ra hàn khí buốt giá phong tỏa một dải kinh mạch cánh tay.

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn vị tanh tưởi và cơn đau nhói để xua tan cảm giác váng vất do thần thức tiêu hao quá độ. Tử Trúc Trường Thanh Quyết trong đan điền điên cuồng vận chuyển, ép khô từng giọt linh lực hệ mộc cuối cùng tuôn vào kỳ kinh bát mạch. Giọt Mộc Bản Nguyên trước ngực dường như cảm nhận được nguy cơ sinh tử, ánh sáng xanh biếc từ nó bộc phát càng thêm chói lọi. Từng tia sáng đan xen vào nhau, ngưng tụ thành một tầng mộc linh giáp mang hình dáng rễ cây bám chặt lấy da thịt hắn, miễn cưỡng cản lại sự xâm thực của chất lỏng hôi tanh.

Thế nhưng, mộc linh giáp vừa thành hình, Lâm Mặc liền cảm thấy đan điền trống rỗng, sinh cơ trong cơ thể đang bị rút đi ồ ạt. Mộc Bản Nguyên vốn dĩ không tự sinh ra linh lực vô tận, trong hoàn cảnh linh khí thiên địa bị phong bế, nó đang cưỡng ép thiêu đốt tinh huyết và thọ nguyên của hắn để duy trì vòng bảo hộ. Sắc mặt hắn nháy mắt trắng bệch như giấy vàng, thái dương giật nảy liên hồi. Giằng co thêm mười nhịp thở, không bị huyết thủy hòa tan thì hắn cũng sẽ bị chính công pháp của mình hút cạn thành một cái xác khô.

Không thể tiếp tục chìm xuống. Thần thức của hắn khó nhọc xuyên qua lớp chất lỏng đen kịt, hóa thành hàng trăm sợi tơ mỏng quét vội vã xuống đáy hố. Bức tranh truyền về nê hoàn cung khiến da đầu Lâm Mặc tê rần. Nơi đó căn bản không phải là nền đá thông thường, mà là một mặt trận bàn khổng lồ cấu tạo từ vô số rãnh sâu hoắm. Huyết thủy đen ngòm mang theo tử khí đang ồ ạt chảy vào những rãnh nứt ấy, thắp sáng từng đạo trận văn ma đạo hình đầu lâu vặn vẹo. Cỗ hấp lực kéo hắn xuống chính là trung tâm của trận đồ này, nơi vạn dòng máu đen tụ về để chuyển hóa thành chất dinh dưỡng cung cấp cho một thực thể đang say ngủ.

Chỉ trong chớp mắt phân tích, Lâm Mặc nhận ra quy luật lưu chuyển của dòng chảy. Trận pháp này lấy huyết làm thủy, lấy tử khí làm dẫn, thuộc về loại âm hàn cực độ. Muốn phá vỡ sức hút vây hãm, chỉ có thể dùng linh lực chí dương chí hỏa tạo ra sự xung khắc ngũ hành.

Tay trái còn cử động được của hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lôi ra ba tấm Liệt Hỏa Phù bậc hai hạ phẩm cùng một khối mộc thuẫn pháp khí đã nứt nẻ. Hắn không ném phù lục ra xa, mà trực tiếp vỗ cả ba tấm lên bề mặt khối mộc thuẫn, sau đó chèn ép nó vào giữa ngực mình và mặt xích sắt đang căng cứng.

Bạo.

Một tiếng nổ ngột ngạt vang lên dưới đáy huyết trì. Hỏa linh lực cuồng bạo va chạm với huyết thủy âm hàn tạo ra một lượng hơi nước đen đặc khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ trong không gian hẹp không thể thoát ra ngoài, lập tức hóa thành một luồng phản lực cực mạnh hất tung cơ thể Lâm Mặc vọt ngược lên trên.

Đổi lại một tia sinh cơ này, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Khối mộc thuẫn pháp khí nát vụn thành bột mịn. Dư chấn hỏa bạo xé rách tầng mộc linh giáp, đánh thẳng vào ngực Lâm Mặc khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn vụn nội tạng. Nửa bờ vai phải bị xích sắt giật ngược tứa máu đầm đìa, kinh mạch cánh tay gần như đứt đoạn hoàn toàn, linh lực bạo tẩu chạy tán loạn trong cơ thể.

Mượn đà văng lên cao khỏi mặt chất lỏng đen ngòm, tay trái Lâm Mặc vung mạnh, cắm ngập thanh Tử Trúc Kiếm vào vách đá lởm chởm bên thành hố. Lưỡi kiếm ma sát với đá tảng tóe lửa, cày xới một đoạn dài trước khi găm chặt vào một khe nứt, treo lơ lửng thân tàn của hắn giữa không trung.

Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục. Chưa kịp vận khí áp chế thương thế, mặt chất lỏng đen ngòm đang sủi bọt phía dưới bỗng nhiên tĩnh lặng một cách quỷ dị. Từ trong tâm của vòng xoáy, dòng chảy cuộn xiết từ từ rẽ sang hai bên. Một con mắt khổng lồ không tròng, trắng dã như thạch cao trồi lên khỏi mặt nước, mang theo uy áp tĩnh mịch khóa chặt lấy vệt sáng xanh của Mộc Bản Nguyên đang thoi thóp trước ngực hắn.

Cỗ hấp lực cuồng bạo xuất phát từ chính tâm điểm của mặt trận bàn, nơi hàng vạn đạo huyết quang đang xoáy tròn thành một cái phễu khổng lồ. Lâm Mặc nhận ra, nếu cứ cố gắng vùng vẫy bơi ngược dòng, không tới ba nhịp thở nữa linh lực sẽ cạn sạch, thân tử đạo tiêu. Ánh mắt hắn lóe lên một tia ngoan tuyệt. Trong tuyệt cảnh, tu sĩ gia tộc không có đường lùi, chỉ có thể đánh cược bằng chính mạng sống. Hắn đình chỉ việc khu động Tử Trúc Trường Thanh Quyết chống lại sức hút, ngược lại, thả lỏng toàn thân để mặc cho dòng xoáy huyết thủy cuốn mình lao vút về phía đáy hố.

Quyết định buông xuôi phòng ngự diện rộng khiến áp lực ép lên mộc linh giáp giảm đi một nửa, nhưng tốc độ chìm xuống lại tăng vọt. Mượn cỗ lực đẩy này, thần thức của Lâm Mặc điên cuồng bám theo đường đi của những rãnh nứt ma đạo. Từng tia thần thức vừa chạm vào ma văn liền bị tà khí cắn nuốt, mang đến cơn đau xé rách nê hoàn cung. Cố nén cơn choáng váng, hắn phát hiện ra một quy luật trí mạng. Toàn bộ huyết thủy đều đổ dồn về tâm trận để nuôi dưỡng thực thể vô danh, nhưng ở góc Tây Bắc của trận bàn, có một đạo tàn khuyết hình lá bùa đã bị tử khí ăn mòn từ trước, khiến tốc độ lưu chuyển linh lực ở đó chậm hơn hẳn một nhịp. Đó chính là nhãn tự môn của sát trận, nơi duy nhất âm dương mất cân bằng.

Chỉ còn năm nhịp thở. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm đến rỉ máu, tay trái run rẩy vỗ vào túi trữ vật bên hông. Một xấp ba tấm Phá Trận Phù cấp hai hạ phẩm dính đầy bùn đất xuất hiện trong lòng bàn tay. Đây là vật bảo mệnh cuối cùng do Đại trưởng lão dốc sức luyện chế trước lúc lâm chung giao lại cho hắn. Linh lực hệ mộc đã cạn, hắn điên cuồng thúc giục giọt Mộc Bản Nguyên, rút lấy ba giọt tinh huyết từ tâm mạch ép thẳng vào phù lục. Mặt giấy vàng bùng lên ngọn lửa xanh biếc mang theo sinh cơ bừng bừng, hoàn toàn tương khắc với tử khí dày đặc xung quanh. Giá phải trả là mái tóc đen của Lâm Mặc trong chớp mắt bạc đi một phần ba, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt.

Khoảng cách tới đáy hố chỉ còn không đầy ba trượng. Thay vì ném phù lục ra xa, Lâm Mặc lại làm một hành động điên rồ. Hắn vươn tay trái tóm chặt lấy sợi xích sắt đang găm trong tỳ cốt vai phải của chính mình, vận sức giật ngược lại. Mũi nhọn của mắt xích cọ xát vào xương bả vai vang lên những tiếng lạo xạo rợn người. Gân xanh trên trán hắn nổi lên chằng chịt, mồ hôi lạnh túa ra hòa lẫn cùng huyết thủy. Mượn lực phản chấn từ cơn đau xé rách da thịt, cơ thể hắn xoay vặn trên không trung, cưỡng ép đổi hướng rơi thẳng về phía đạo tàn khuyết ở góc Tây Bắc. Sợi xích sắt bị kéo căng hết cỡ, phát ra tiếng ma sát ken két nhức óc, tạo thành một đường thẳng tắp ghim chặt hắn với vách động phía trên.

Ngay khi mũi chân vừa chạm vào vách đá rìa nhãn tự môn, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dập thẳng ba tấm Phá Trận Phù đang cháy rực vào mắt xích ngay sát bả vai. Sinh cơ bạo liệt của Mộc Bản Nguyên va chạm trực diện với tử khí ma thi ngưng tụ trên xích sắt. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên dưới đáy huyết thủy. Sóng xung kích cuộn trào hất văng lượng lớn chất lỏng đen ngòm, tạo thành một khoảng chân không ngắn ngủi. Mắt xích to bằng bắp tay rốt cuộc không chịu nổi sự xung khắc thuộc tính, rạn nứt rồi vỡ vụn thành từng mảnh sắt vụn.

Lâm Mặc mất đi sự trói buộc, nhưng lực phản chấn từ vụ nổ cũng tàn nhẫn nện thẳng vào ngực hắn. Ba cái xương sườn gãy nát, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt. Cơ thể hắn bị hất văng vào sâu trong khu vực tự môn, lăn vòng mấy vòng trên bề mặt trận bàn lạnh lẽo. Vừa gượng chống tay định đứng dậy, đồng tử Lâm Mặc đột nhiên co rụt lại. Dưới lớp huyết thủy vừa bị vụ nổ thổi bay, nền đá chỗ hắn đang đứng không hề khắc ma văn đầu lâu, mà lại được khảm nạm vô số khối linh thạch vỡ vụn mang khí tức quen thuộc. Trên bề mặt một mảnh ngọc thạch nứt nẻ, đồ án Tử Trúc uốn lượn đặc trưng của Lâm gia vẫn còn lờ mờ hiện hữu. Kẻ bày ra ma trận hiến tế này không chỉ muốn đánh cắp linh mạch, mà ngay từ đầu đã dùng chính căn cơ của Tụ Linh Trận nhà họ Lâm làm chất dẫn để nuôi dưỡng tà vật.

Cỗ hấp lực từ trận bàn đột ngột tăng vọt, tựa như một bàn tay vô hình khổng lồ túm lấy hai chân Lâm Mặc kéo trì xuống đáy hố. Cùng lúc đó, sợi xích sắt cắm ngập trong tỳ cốt vai phải bỗng nhiên co rút dữ dội. Những đạo phù văn rỉ sét trên bề mặt xích ma sát vào nhau, truyền đến một luồng tà hỏa âm hàn chạy dọc theo kỳ kinh bát mạch hòng đóng băng toàn bộ linh lực cánh tay hắn.

Lâm Mặc nghiến răng tứa máu, quyết đoán buông bỏ thế phòng ngự, mượn chính lực kéo tàn nhẫn của sợi xích để bẻ lái thân thể giữa dòng huyết thủy đặc quánh. Hắn vung mạnh tay trái, ba tấm Phá Trận Phù cấp hai mang theo ánh sáng vàng rực rỡ xé nước lao thẳng về phía góc Tây Bắc. Nơi đó, trận văn ma đạo hình đầu lâu đang lộ ra một khe hở nhỏ do tử khí ăn mòn, tốc độ lưu chuyển linh lực rõ ràng chậm hơn hẳn các hướng khác. Một phần ba mái tóc đen trên đầu hắn trong chớp mắt bạc trắng, thọ nguyên bị cưỡng ép thiêu đốt hóa thành luồng linh lực cuồng bạo kích nổ xấp bùa chú.

Ba tiếng nổ trầm đục vang lên liên tiếp dưới đáy huyết trì, ép văng một mảng lớn chất lỏng tanh hôi tạo thành một khoảng chân không ngắn ngủi. Linh quang chữ Vạn chói lóa từ phù lục va chạm gay gắt với tử môn tàn khuyết, xé rách thêm bảy đạo rãnh nứt trên nền đá tảng. Khí lưu bạo phát băm vằm lớp mộc linh giáp trên người Lâm Mặc thành từng mảnh vụn, cắm sâu vào da thịt hắn. Thế nhưng, hắn cũng thành công mượn lực đẩy từ vụ nổ lướt đi thêm hai trượng, ép sát biên giới khu vực trận bàn.

Ngay khi mũi chân hắn vừa chạm vào nền đá lạnh lẽo, biến số thình lình ập tới. Khối Huyết Tinh Thạch lơ lửng phía trên dường như cảm ứng được trận nhãn bị phá hoại, bề mặt nứt toác phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Một luồng thần thức mang theo uy áp Luyện Khí đại viên mãn, thậm chí đã chạm ngưỡng nửa bước Trúc Cơ từ trong khe nứt giáng thẳng xuống nê hoàn cung của Lâm Mặc.

Tên tiểu bối nhà ngươi dám hỏng chuyện tốt của lão phu!

Giọng nói khàn đục rít lên trong thức hải, hóa thành một cây chùy gai thần thức tàn nhẫn gõ xuống tầng bảo vệ mỏng manh của hắn. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, hai hốc mắt ứa máu tươi, cảnh vật trước mắt nhòe đi trong ráng đỏ. Thần thức của hắn vốn dĩ đã tiêu hao gần cạn, nay hứng chịu đòn cường kích này liền xuất hiện dấu hiệu rạn nứt, khiến đan điền chấn động dữ dội.

Lão quỷ bên trong Huyết Tinh Thạch không tiếp tục dùng thần thức công kích trực diện mà xảo quyệt thay đổi chiến thuật. Kẻ đó mượn trận pháp dẫn động huyết thủy xung quanh hóa thành ba sợi dây thừng tà ác, mang theo tử khí nồng đậm uốn éo phóng tới, gắt gao xiết chặt lấy Tử Trúc Kiếm trong tay phải Lâm Mặc. Pháp bảo cùng tâm thần tương liên, thanh kiếm bị giam cầm khiến ngực hắn nghẹn ứ, nhịn không được phun ra một ngụm máu bầm đen kịt.

Thông qua sợi dây liên kết thần thức, Lâm Mặc lập tức nhận ra ý đồ thâm độc của đối phương. Kẻ địch muốn mượn pháp khí để luyện hóa ngược lại linh lực hệ mộc thuần túy trong cơ thể hắn, biến hắn thành chất dinh dưỡng vá víu lại trận nhãn vừa vỡ. Một cỗ hấp lực tà môn theo thân kiếm tràn vào lòng bàn tay, tham lam cắn nuốt tia sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên đang cố gắng duy trì mạng sống cho hắn.

Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ ngoan tuyệt, không chút do dự dồn toàn lực cắn nát một nửa miếng Thanh Tâm Đan giấu dưới lưỡi. Dược lực mát lạnh xông thẳng lên nê hoàn cung, mang lại cho hắn một nhịp thanh tỉnh vô giá. Hắn lập tức bấm pháp quyết, tàn nhẫn tự trảm đứt một tia thần thức bản mệnh đang liên kết với Tử Trúc Kiếm.

Bạo!

Âm thanh khàn đặc bật ra từ kẽ răng nhuốm máu. Tử Trúc Kiếm vốn được bồi dưỡng bằng linh dịch nhiều năm, nay nhận lệnh chủ nhân liền phình to, tỏa ra ánh sáng xanh biếc chói lọi rồi nổ tung thành vô số mảnh trúc sắc lẹm. Uy lực tự bạo của pháp khí cực phẩm Luyện Khí kỳ trực tiếp băm nát ba sợi thừng máu, đồng thời tạo ra một vòng xoáy linh khí hệ mộc cuồng bạo đẩy lùi lớp tử khí xung quanh.

Sự phản phệ từ việc tự hủy pháp bảo bản mệnh khiến Lâm Mặc lảo đảo, đan điền truyền đến tiếng rạn nứt rất khẽ, tu vi có dấu hiệu tụt dốc. Thế nhưng, dư chấn vụ nổ cũng ép lão quỷ phải thu hồi thần thức phòng ngự, làm sợi xích sắt găm trên vai hắn lỏng đi một nhịp. Lâm Mặc bắt chuẩn xác khoảnh khắc áp lực buông lỏng ấy, tay trái vươn ra nắm lấy thân xích, dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại của nhục thân giật phăng nó ra khỏi tỳ cốt.

Một mảng huyết nhục đầm đìa bị kéo đứt, lộ ra xương trắng ởn, nhưng đổi lại là sự tự do ngắn ngủi. Hắn không ném sợi xích đi mà dùng nó như một thứ ám khí, quấn kèm theo hai lá Hỏa Bạo Phù cuối cùng, lấy thế sét đánh lôi đình phóng thẳng vào trung tâm tử môn đang vỡ nát.

Ba đạo huyết thằng mang theo mùi tanh tưởi buồn nôn xé toạc tầng nước máu đen ngòm, lao thẳng đến ba tử huyệt trên thân thể Lâm Mặc. Tốc độ của chúng nhanh đến mức tạo ra những vòng xoáy vặn vẹo dưới đáy trì, áp bách thần thức vốn đã rạn nứt của hắn sinh ra từng đợt đau nhói như hàng vạn cây kim độc đồng loạt đâm xọc vào nê hoàn cung. Mộc linh giáp mỏng manh trên ngực hắn phát ra tiếng rắc rắc vỡ vụn, từng lớp rễ cây héo úa rồi rụng lả tả, căn bản không thể chịu nổi một kích toàn lực của tu sĩ nửa bước Trúc Cơ đang mượn uy thế từ tà trận.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, máu tươi từ khóe miệng trào ra hòa vào dòng nước đen đặc. Hắn không lùi mà tiến, tay trái bỗng nhiên vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một xấp ba tấm Hỏa Vân Phù nhị giai hạ phẩm bay vọt ra. Thế nhưng hắn không dùng chúng để công kích huyết thằng, bởi linh lực hệ hỏa cấp thấp tản mạn trong môi trường nước máu ma đạo này chỉ như muối bỏ bể. Thần thức điên cuồng trút xuống, hắn khống chế ba tấm bùa dán chặt lên chính mắt xích sắt đang găm tắp vào tỳ cốt vai phải của mình.

Bạo cho ta!

Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Khí tức hỏa thuộc tính cuồng bạo tức tốc nổ tung ngay trên miệng vết thương. Lực phản chấn kinh hoàng trực tiếp xé rách một mảng lớn huyết nhục trên vai hắn, lộ cả xương trắng ởn nứt nẻ. Cơn đau xé rách linh hồn khiến tầm nhìn của hắn tối sầm, nhưng cái giá máu thịt này đã thành công làm chệch hướng quỹ đạo của sợi xích sắt. Ba đạo huyết thằng vốn nhắm vào tử huyệt, do sợi xích đột ngột văng ngang cản địa, liền quấn chặt lấy những mắt xích lạnh lẽo thay vì xuyên thủng thân thể hắn. Tiếng kim loại ma sát với tà pháp phát ra những âm thanh xèo xèo gay gắt, bốc lên từng luồng khói xám xịt.

Lợi dụng một cái chớp mắt giằng co ngắn ngủi, Lâm Mặc hội tụ toàn bộ linh lực hệ mộc còn sót lại cùng tinh huyết đang thiêu đốt vào tay phải. Hắn không đánh về phía tàn hồn lơ lửng bên trên, mà hung hăng cắm phập thanh Tử Trúc Kiếm xuống một đạo trận văn hình đầu lâu ngay dưới chân. Điểm hắn nhắm tới không phải là hạch tâm sát trận, mà là nơi giao thoa của dòng chảy địa mạch, mắt trận dẫn dắt tử khí dung hợp với huyết thủy.

Mũi kiếm đâm toạc nền đá tảng, giọt Mộc Bản Nguyên trước ngực theo thân kiếm trút xuống như thác lũ, mang theo sinh cơ mãnh liệt tương khắc hoàn toàn với tử khí ma đạo. Hai luồng sức mạnh ngập tràn tính hủy diệt va chạm ngay tại tâm trận bàn. Một tiếng nổ nghẹt thở vang lên dưới đáy u minh, làm chấn động toàn bộ không gian chật hẹp. Trận văn đầu lâu sáng rực lên rồi nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn. Địa mạch bên dưới mất đi sự khống chế của bùa chú phong ấn, tức thì trào ngược lên trên, tạo thành một luồng xoáy linh khí dội thẳng vào khối Huyết Tinh Thạch đang lơ lửng giữa không trung.

Tiểu bối to gan, ngươi dám hủy đi Tụ Thi Trận của bổn tọa!

Giọng nói khàn đục của tàn hồn lão quỷ rống lên đầy thê lương và phẫn nộ. Bị trận pháp phản phệ, ngọn lửa ma trơi xanh lè trong hốc mắt tàn hồn nháy mắt ảm đạm đi quá nửa, thân ảnh hư ảo vặn vẹo như sắp tan biến. Khối Huyết Tinh Thạch khổng lồ rung bần bật, những vết nứt vốn có bắt đầu lan rộng với tốc độ chóng mặt. Từng mảng đá đỏ au lả tả rơi xuống, vừa chạm mặt nước đen ngòm liền tan biến thành khói tà.

Thế nhưng, Lâm Mặc còn chưa kịp rút kiếm lùi lại, một cỗ nguy cơ sinh tử mãnh liệt hơn gấp trăm lần đột ngột giáng xuống. Khi lớp vỏ Huyết Tinh Thạch vỡ nát hoàn toàn, thứ lộ ra bên trong không chỉ có tàn hồn quỷ dị kia. Ngay tại trung tâm khối đá, một viên hắc châu to bằng quả nhãn, tỏa ra tử khí ngưng thực đến mức hóa thành chất lỏng nhỏ giọt, đang chậm rãi xoay tròn. Xung quanh nó là vô số sợi tơ máu kết nối trực tiếp với mạch khoáng dưới lòng đất.

Lão quỷ cười gằn một tiếng lạnh lẽo, không màng đến tàn hồn đang mờ dần, há cái miệng khô khốc phun ra một ngụm bản mệnh hồn hỏa thiêu đốt trực tiếp lên viên hắc châu.

Viên hắc châu rung lên bần bật, sau đó hóa thành một tia ô quang xé rách mọi trở ngại. Tia sáng ấy mang theo uy áp tử khí vượt xa Trúc Cơ sơ kỳ, vô thanh vô tức bắn thẳng về phía đan điền của Lâm Mặc, khóa chặt toàn bộ khí cơ lẩn tránh của hắn. Cùng lúc đó, sợi xích sắt trên vai hắn do mất đi sự khống chế của tà trận liền sinh ra dị biến. Một cỗ cự lực hoang cổ không thể kháng cự từ sâu trong khe nứt địa mạch hung hăng kéo giật lại, mang theo thân thể tàn tạ của Lâm Mặc lao thẳng vào vòng xoáy tử khí đang bạo động ngay tâm Huyết Tinh Thạch vừa vỡ nát.
0