Chương 63: Tử Trúc Kiếm Tẩm Đầy Máu Đen
Đăng: 10/07/2026 08:58
3,832 từ
1 lượt đọc
…trẻo nhưng lạnh lẽo như băng ngàn năm vang vọng khắp thạch động, trực tiếp xuyên thấu màng nhĩ truyền thẳng vào thức hải Lâm Mặc.
"Mộc Bản Nguyên… Không ngờ một gã tu sĩ hèn mọn vùng hoang dã lại che giấu kỳ vật bực này. Giao nó ra, bản tọa ban cho ngươi một cái chết toàn thây."
Bóng người bạch y chậm rãi trồi lên từ vũng huyết thủy đặc quánh. Mái tóc đen dài rũ rượi xõa tung, bám đầy những vệt máu tươi đỏ chói. Đôi mắt nàng ta không có tròng trắng, chỉ tồn tại một màu đỏ rực như máu, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào khoảng ngực đang vỡ nát của Lâm Mặc. Nữ nhân khẽ nhấc cánh tay ngọc ngà ướt đẫm, một cỗ hấp lực vô hình mang theo hàn khí thấu xương lập tức khóa chặt lấy không gian xung quanh đài đá, ép cho lớp sương mù đỏ tản ra sát các vách động.
Lâm Mặc cắn chặt bắp thịt trong miệng đến bật máu, mượn vị tanh tưởi và cơn đau xé rách thần kinh để duy trì sự tỉnh táo. Vũng máu sền sệt trong ngực trái lúc này đã phân hóa thành hàng trăm sợi huyết tơ nhỏ bé, điên cuồng đan chéo, siết chặt lấy giọt Mộc Bản Nguyên màu bích lục. Mỗi một vòng tơ siết lại, đan điền của hắn như bị người ta dùng búa tạ nện thẳng xuống. Linh lực tu vi Trúc Cơ sơ kỳ nháy mắt xuất hiện dấu hiệu tán loạn, chạy lung tung trong các đại huyệt.
Thứ tà vật này đang muốn mạnh mẽ bứt gốc căn cơ của hắn!
Lâm Mặc tuyệt đối không để thứ huyết dịch tà môn này toại nguyện. Tử Trúc Trường Thanh Quyết lập tức được vận chuyển đến cực hạn. Từng luồng linh lực hệ Mộc mang theo sinh cơ ngoan cường hóa thành những mũi kim nhọn hoắt, đâm ngược vào đám huyết tơ đang bám víu quanh tim. Sự va chạm giữa sinh cơ bừng bừng và tà khí khát máu tạo ra những tiếng xèo xèo ngay bên trong lồng ngực hắn, nướng chín cả một mảng huyết nhục.
Biết rõ giằng co nội tại sẽ dẫn đến kinh mạch đứt đoạn, hắn vỗ mạnh túi trữ vật bên hông, dứt khoát rút ra ba tấm Khốn Linh Phù bậc hai hạ phẩm. Hắn không ném về phía cường địch mà vung tay dán thẳng lên ba đại huyệt trước ngực mình: Đản Trung, Cự Khuyết và Khí Hải.
"Phong!"
Ba đạo phù văn bùng lên ánh sáng vàng nhạt, nhanh chóng hóa thành ba lớp xiềng xích bằng linh lực găm sâu vào kinh mạch. Đây vốn là loại phù lục chuyên dùng để giam cầm yêu thú bậc hai đang cuồng bạo, nay bị hắn dùng lên chính cơ thể mình để phong bế toàn bộ sự di chuyển của linh khí. Cách làm này ép buộc giọt Mộc Bản Nguyên và đám huyết tơ kia phải kẹt lại tại một chỗ, không thể thoát ra ngoài. Cái giá phải trả là kinh mạch toàn thân co rút dữ dội, đau đớn như bị vạn kiến phệ tâm. Linh lực phản phệ dội ngược lên lục phủ ngũ tạng khiến hắn hộc ra một ngụm máu đen ngòm lẫn đầy tử khí.
Nữ nhân áo trắng khẽ nhíu mày, tựa hồ kinh ngạc trước sự quyết đoán tự tàn hại bản thân của tên tiểu bối. Nàng ta không vội vã lao lên, đôi chân trần chậm rãi bước trên mặt vũng huyết thủy, tạo ra từng gợn sóng lăn tăn mang theo sát ý ngưng thực.
"Dùng Khốn Linh Phù tự phong bế tâm mạch? Tự phế đi một nửa tu vi chỉ để giữ lại một vật không thuộc về mình. Đáng tiếc, thứ ta thả vào người ngươi chính là Huyết Đạo Chân Nguyên, phù lục ngũ hành cấp thấp căn bản không thể giam cầm nó quá mười nhịp thở."
Nàng ta vừa dứt lời, ngón tay trỏ thon dài khẽ búng ra một giọt máu tươi đỏ thẫm. Giọt máu vừa rời khỏi đầu ngón tay liền đón gió bành trướng, chớp mắt ngưng tụ thành một thanh huyết kiếm mỏng như cánh ve, xé gió lao thẳng về phía ấn đường Lâm Mặc. Tốc độ phi kiếm xé rách cả không khí, tản mát ra uy áp linh lực vượt xa ngưỡng Trúc Cơ sơ kỳ, mơ hồ chạm tới rìa Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong.
Áp lực tử vong nặng nề bao trùm lấy toàn bộ thức hải. Lâm Mặc biết rõ lúc này không thể lùi nửa bước. Phía sau lưng hắn chính là thông đạo duy nhất dẫn lên khu vực hầm mỏ, nơi mười mấy danh tộc nhân Lâm gia đang kết trận tử thủ. Nếu hắn bỏ chạy, đám trẻ tuổi mang theo hy vọng của gia tộc sẽ bị huyết quái này tàn sát không còn một mống.
Thần thức hắn điên cuồng tràn ra khỏi mi tâm, mạnh mẽ dẫn động tấm trận bàn rạn nứt còn sót lại trong tay áo tàng trữ.
"Bạo cho ta!"
Trận bàn nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Tàn dư của trận pháp hệ Thổ bị kích phát quá mức liền rút cạn linh khí từ lớp đất đá dưới chân, hóa thành một bức tường bùn nén đặc chắn ngang tầm mắt. Huyết kiếm đâm sầm vào tường đất, phát ra tiếng gầm rít chói tai. Đất đá văng tung tóe, bức tường bị đục thủng một lỗ lớn nhưng cũng thành công mài mòn đi ba phần uy năng của huyết kiếm, khiến nó chệch hướng găm phập vào vách đá cẩm thạch bên cạnh, làm sụp đổ một mảng trần động.
Đúng lúc này, ba tấm Khốn Linh Phù trên ngực Lâm Mặc đồng loạt nứt toác, phù văn vỡ vụn thành từng điểm sáng lốm đốm. Huyết tơ bên trong cơ thể hắn được giải phóng, lập tức rục rịch chuyển động, thô bạo lôi kéo giọt Mộc Bản Nguyên dần dần nhích về phía miệng vết thương đang hở hoác.
Nữ nhân áo trắng khẽ nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn giễu cợt. Nàng ta hiển nhiên không ngờ một tên tu sĩ nho nhỏ vừa mới Trúc Cơ lại có đủ quyết đoán tự phong bế kinh mạch, chặt đứt đường sống của chính mình chỉ để ngăn cản huyết tơ tước đoạt Mộc Bản Nguyên. Tiếng xích sắt cọ xát vào nhau vang lên chói tai khi nàng ta giơ cao cánh tay nhợt nhạt, năm ngón tay thon dài bỗng chốc vươn ra những móng vuốt nhọn hoắt tẩm đầy huyết sát.
Chút tài mọn múa rìu qua mắt thợ, ngươi nghĩ mấy tấm bùa rách nát kia cản được Huyết Luyện Thần Quang của bản tọa sao?
Dứt lời, nàng ta vung tay vạch một đường vào hư không, ngưng tụ ra một mũi huyết mâu sắc lẹm mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ. Huyết mâu xé gió lao tới, không nhắm vào mi tâm mà đâm thẳng xuống đan điền của Lâm Mặc, định phá nát phù văn để ép gốc Bản Nguyên phải lộ diện. Áp lực khổng lồ từ đòn đánh ép không khí xung quanh đài đá nổ lách tách, mặt đất dưới lưng Lâm Mặc tiếp tục rạn nứt thành từng mảng chân chim sâu hoắm.
Lâm Mặc không thể nhúc nhích, linh lực toàn thân đã bị khóa chặt, nhưng thần thức của hắn vẫn vô cùng thanh tỉnh. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm mũi huyết mâu đang lao đến, trong đầu lóe lên một tia điên cuồng. Vừa rồi vũng máu sền sệt chui vào ngực hắn đã chủ động đẩy dạt tử khí của Thi Đan sang một bên, chứng tỏ hai loại năng lượng này hoàn toàn tương khắc. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, dùng chút thần thức cuối cùng cưỡng ép dẫn động phần tử khí ma thi đang bị dồn ép ở góc trái buồng phổi.
Muốn lấy Bản Nguyên, vậy nếm thử vị của Thi Đan đi!
Hắn buông bỏ phòng ngự đối với Thi Đan, mặc cho luồng tử khí xám xịt mang theo kịch độc của xác chết ngàn năm tràn ngược vào tâm mạch. Ngay khoảnh khắc huyết mâu đâm sầm vào lớp rào chắn màu vàng nhạt của Khốn Linh Phù, Lâm Mặc cũng đồng thời đẩy luồng tử khí kia va chạm trực diện với đám huyết tơ đang quấn quanh tim. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong lồng ngực hắn, kéo theo đó là âm thanh xèo xèo ghê rợn như mỡ đổ vào chảo lửa.
Lâm Mặc há miệng nôn ra một búng máu đen ngòm lẫn lộn những mảnh nội tạng vụn nát. Cái giá phải trả cho việc lấy thân thể làm chiến trường là cực kỳ thảm liệt, xương sườn hắn gãy nát ba gốc, đan điền chấn động kịch liệt muốn nứt toác. Nhưng sự hy sinh này đã mang lại hiệu quả kỳ diệu. Tử khí ma thi cực kỳ ô uế đã thành công làm vẩn đục đám huyết tơ, lập tức cắt đứt mối liên hệ thần giao cách cảm giữa chúng và nữ nhân áo trắng.
Bên ngoài đài đá, mũi huyết mâu mất đi sự khống chế từ bên trong bỗng nhiên khựng lại, uy lực giảm sút quá nửa, chỉ kịp cày xới một đường rãnh sâu hoắm trên mặt đá bên cạnh sườn Lâm Mặc. Nữ nhân áo trắng lùi lại nửa bước, trên khuôn mặt nhợt nhạt hiện lên nét thống khổ, một tia máu đen rỉ ra từ khóe môi nàng ta. Đôi mắt đỏ rực gườm gườm nhìn chằm chằm vào luồng hắc khí đang bốc lên từ vết thương trên ngực Lâm Mặc, giọng điệu cuối cùng cũng mất đi sự cao ngạo ban đầu.
Hỗn xược! Ngươi dám dùng Oán Thi Độc để làm bẩn Huyết Linh của ta? Ngươi thật sự không muốn sống nữa sao?
Lâm Mặc thở hổn hển, lồng ngực phập phồng yếu ớt nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một tia giảo hoạt. Hắn đã cá cược đúng. Ả ma nữ này căn bản không phải là thực thể sống, mà là tàn niệm dung hợp với trận nhãn Huyết Luyện. Nàng ta sợ nhất là những thứ tà vật mang tính ô uế bản nguyên như Oán Thi Độc. Nếu nàng ta dám mạnh mẽ cưỡng đoạt Mộc Bản Nguyên lúc này, tử khí từ Thi Đan sẽ theo đường liên kết mà ăn mòn thẳng vào thần hồn của nàng ta.
Sống? Rơi vào sát trận này, Lâm mỗ vốn không định sống sót bước ra.
Hắn nhếch mép cười gằn, hàm răng nhuốm máu đỏ tươi trông vô cùng dữ tợn. Bàn tay trái dính đầy bùn đất của hắn khó nhọc mò mẫm bên hông, ngón tay run rẩy chạm vào một tấm trận bàn bằng gỗ tử trúc đã nứt nẻ. Đây là con bài tẩy cuối cùng hắn mang theo từ cấm địa gia tộc, một trận bàn tự bạo cấp bậc Trúc Cơ trung kỳ. Chỉ cần hắn rót nốt chút thần thức mỏng manh còn sót lại vào, toàn bộ không gian dưới đáy hố này sẽ sụp đổ, chôn vùi cả hắn, Mộc Bản Nguyên và ả ma nữ kia dưới hàng vạn tấn đất đá.
mạng của chính mình để thiết lập một lồng giam nội tại, cưỡng ép đóng băng chiến trường trong đan điền.
Ngay khoảnh khắc ba đạo xiềng xích linh lực vừa găm chặt vào huyết mạch, mũi huyết mâu mang theo sát ý ngút ngàn của nữ nhân bạch y cũng xé gió lao tới, cách ấn đường Lâm Mặc chưa đầy nửa thước. Hắn không lùi nửa bước, dứt khoát vận dụng chút lực lượng cơ bắp còn sót lại, ép phần tử khí ma thi vừa bị đẩy dạt trong lồng ngực trào ngược lên vòm họng. Một ngụm hắc khí đặc xịt, nặc mùi thi thối được hắn trực tiếp phun thẳng vào mũi mâu đỏ rực.
Tử khí sinh ra từ Thi Đan ngàn năm vốn là chí độc, chuyên khắc chế vạn vật sinh cơ và huyết mạch chi thuật. Khoảnh khắc hắc khí va chạm, những đạo phù văn đỏ thẫm đang lưu chuyển trên bề mặt huyết mâu lập tức bốc khói đen kịt. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên như đuốc lửa ném vào chảo dầu, mũi mâu kiêu ngạo nháy mắt mất đi liên kết linh lực, sụp đổ thành một bãi máu đen ngòm rơi lả tả xuống nền đá tảng, ăn mòn mặt đất thành vô số hố sâu sủi bọt.
Sợi thần thức bám trên đòn công kích bị tử khí tăm tia ăn mòn khiến thân ảnh bạch y đang lơ lửng giữa vũng huyết thủy kịch liệt run rẩy. Nàng ta quyết đoán vung tay áo, trực tiếp tự chặt đứt một tia thần niệm để ngăn cản thi độc men theo liên kết lan tràn vào thức hải. Đôi đồng tử đỏ au không tròng trắng của nữ nhân lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ tột độ, ghim chặt lấy thân ảnh tàn tạ trên đài đá.
"Dùng tử khí ma thi dơ bẩn để làm vẩn đục thần thức của bản tọa, lại tự phong bế kinh mạch để bảo vệ Mộc Bản Nguyên... Một gã tu sĩ thấp kém lại dám tính kế ta."
Nữ nhân nghiến răng, thanh âm lạnh lẽo giờ đây mang theo sát cơ thực chất làm nhiệt độ thạch động giảm mạnh, ngưng kết thành những lớp sương giá mỏng trên vách tường.
"Nhưng tà vật bực này, há có thể cản được Huyết Luyện Đại Pháp?"
Nhận ra công kích trực diện sẽ bị tử khí làm ô uế, nàng ta lập tức thay đổi sách lược. Hai tay gầy guộc ướt đẫm máu tươi điên cuồng biến ảo, kết xuất một đạo pháp ấn cổ quái hình mặt quỷ. Theo từng nhịp ấn quyết thành hình, vũng huyết thủy dưới chân nàng ta bắt đầu sôi sùng sục, trào lên từng cột sương mù màu đỏ thẫm mang theo lực lượng phong tỏa không gian cực kỳ cường hãn.
Sương mù không lao thẳng về phía Lâm Mặc mà tản ra tứ phía, bám chặt vào chín mươi chín sợi xích sắt đang buông thõng quanh đài đá. Được huyết vụ nuôi dưỡng, từng đạo xích sắt rung lên bần bật, sống lại như những con cự xà bằng kim loại. Chúng điên cuồng vặn vẹo rồi đan chéo vào nhau, tạo thành một cái lồng giam khổng lồ úp ngược, triệt để nhốt chặt Lâm Mặc vào giữa trung tâm. Trên mỗi mắt xích, vô số trận văn tà ác liên tục nhấp nháy, điên cuồng bòn rút chút linh khí hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trong không khí để củng cố kết giới.
Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng uy áp kinh hoàng từ lồng giam giáng xuống, ép thần thức của hắn lùi về vỏn vẹn quanh thân ba thước. Dưới sức ép từ bên ngoài kết hợp với sự giằng co bên trong đan điền, ba tấm Khốn Linh Phù trên ngực hắn bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc mỏng manh. Ánh sáng vàng nhạt của phù văn mờ dần, báo hiệu giới hạn chịu đựng sắp vỡ lở.
Hắn hiểu rõ ý đồ thâm độc của đối phương. Nữ nhân này muốn dùng trận pháp để từ từ luyện hóa hắn thành một vũng máu tàn, sau đó mới ung dung bóc tách Mộc Bản Nguyên vô khuyết mà không sợ dính dáng đến tử khí. Nếu để trận pháp hoàn toàn khép kín, lượng tử khí Thi Đan đang bị ép ở ngoại vi sẽ bị nén ngược trở lại tâm mạch. Đến lúc đó, không cần kẻ địch ra tay, hắn cũng tự bạo nhi vong, hôi phi yên diệt.
Mồ hôi lạnh túa ra hòa cùng vết máu khô trên trán, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để duy trì một tia thanh tỉnh cuối cùng. Ánh mắt hắn sắc như đao, găm chặt vào một điểm nút giao nhau của ba sợi xích sắt lớn nhất đang tỏa ra huyết quang chói lóa ngay trên đỉnh đầu. Chỗ đó chính là trận nhãn được đối phương hình thành vội vã. Thế nhưng, với thân thể đã bị phong bế toàn bộ linh lực, kinh mạch rạn nứt nghiêm trọng, hắn lấy cái gì để tạo ra biến số phá vỡ cục diện tử thành này?
nh chính cơ thể mình. Linh lực đình trệ, hàng trăm sợi huyết tơ bên trong ngực trái tạm thời mất đi môi trường bành trướng, lập tức bị ép dừng lại cách giọt Mộc Bản Nguyên chỉ nửa thốn. Đổi lại, toàn thân Lâm Mặc hiện tại không khác gì phàm nhân, đan điền tĩnh lặng như mặt nước chết, không thể vận chuyển dù chỉ một tia linh khí.
Trên đỉnh đầu, chín mươi chín sợi xích sắt nhuốm đầy huyết vụ đã đan thành một tấm võng khổng lồ ụp xuống. Tiếng kim loại ma sát đinh tai nhức óc mang theo uy áp trầm trọng ép vụn từng tảng đá trên đài cao. Nữ tu bạch y đứng lơ lửng phía xa, hai tay kết xuất một đạo pháp ấn kỳ lạ, mười ngón tay không ngừng gảy vào hư không. Nàng ta không hề có ý định tiếp cận hay dùng thần thức khóa chặt hắn như lúc đầu. Ánh mắt đỏ rực của ả lóe lên sự giảo hoạt, rõ ràng muốn dùng khốn trận mài mòn thể lực của hắn, đồng thời mượn trận pháp chắt lọc giọt Mộc Bản Nguyên nhằm né tránh hoàn toàn sự ô nhiễm của Thi Đan.
Khôn ngoan lắm, nhưng ngươi tính sai một điều.
Lâm Mặc nhếch mép, để lộ hàm răng nhuốm đầy máu đen đặc. Hắn biết rõ đối phương kiêng kỵ nhất là thứ gì. Nếu linh lực đã bị phong bế, hắn sẽ dùng chính thứ tử khí dơ bẩn đang hoành hành trong kinh mạch làm vũ khí. Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn sót lại vung nắm đấm nện mạnh vào huyệt Cự Khuyết đang bị dán Khốn Linh Phù.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, phù văn màu vàng nhạt rạn nứt. Phản chấn từ việc tự phá phong ấn khiến hắn phun ra một ngụm máu lớn, nhưng lẫn trong dòng máu đỏ tươi ấy là những giọt chất lỏng đen ngòm đặc sệt mùi hủ thi. Không chần chừ một cái chớp mắt, Lâm Mặc vung tay phải chộp lấy thanh Tử Trúc Kiếm đã sứt mẻ rải rác vết nứt. Hắn trực tiếp dùng lưỡi kiếm rạch một đường dài trên lòng bàn tay trái, hứng trọn ngụm máu độc vừa phun ra.
Tử khí ma thi tiếp xúc với pháp khí hệ Mộc lập tức phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn, thân kiếm run lên bần bật như đang gào thét. Lâm Mặc mặc kệ tổn hại của kiếm phôi, mạnh bạo cắn nát chóp lưỡi. Hắn thiêu đốt một giọt tinh huyết cuối cùng để kích phát thân pháp thuần túy, hai chân đạp mạnh lên nền đài đá đang sụp đổ. Thân ảnh hắn như một mũi tên rời cung, không lùi mà tiến, mượn đà lao thẳng về phía mắt xích trung tâm của lồng giam đang đan chéo trên không trung.
Nữ tu bạch y biến sắc, mười ngón tay gảy mạnh xuống. Chín mươi chín sợi xích lập tức gia tốc, đầu nhọn của ba sợi xích gần nhất xé gió đâm thẳng vào tứ chi Lâm Mặc nhằm phế bỏ hành động của hắn.
Phập.
Một sợi xích xuyên thủng bả vai trái, mang theo lực đạo ngàn cân ghim chặt hắn lại giữa không trung. Máu tươi tuôn trào, xương cốt vỡ vụn sinh ra cơn đau xé rách linh hồn. Nhưng chính cái giá bằng thịt nứt xương tan này lại giúp Lâm Mặc mượn lực dừng lại đúng vị trí trận nhãn của lồng giam. Cánh tay phải của hắn vung lên, thanh Tử Trúc Kiếm tẩm đầy máu đen và tử khí điên cuồng cắm phập vào khớp nối yếu nhất của sợi xích chủ đạo.
Thi Đan tử khí vốn là cực âm tà vật, vừa chạm vào huyết xích được rèn từ trận pháp huyết tế liền sinh ra phản ứng bài xích dữ dội. Trận văn đỏ rực trên sợi xích chớp giật liên hồi rồi nứt toác thành từng mảng. Tử khí đen ngòm thuận theo vết nứt điên cuồng chui vào bên trong, ăn mòn các mắt xích, trực tiếp cắt đứt liên kết thần thức của nữ tu bạch y với khốn trận.
Ả bạch y hét lên một tiếng thê lương, hai hốc mắt rỉ máu tươi, thân hình lảo đảo lùi lại phía sau. Lồng giam bằng xích sắt mất đi sự khống chế lập tức đổ sụp, vỡ vụn thành từng đoạn rơi lả tả xuống vũng huyết thủy. Thế nhưng, dư chấn của việc phá trận ở cự ly gần cộng thêm lực kéo của sợi xích găm trên vai đã hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể Lâm Mặc.
Đài đá dưới chân hắn nổ tung thành bụi phấn, triệt để xóa sổ chỗ đứng cuối cùng. Cơ thể hắn mất đi điểm tựa, mang theo thương thế nát bấy rơi tự do thẳng xuống vũng máu sền sệt dưới đáy hố sâu. Ngay khoảnh khắc lưng hắn chạm vào mặt huyết thủy lạnh lẽo, giọt Mộc Bản Nguyên trong ngực đột nhiên phát ra một luồng sáng xanh chói lọi, cưỡng ép đẩy lượng lớn tử khí Thi Đan tràn ra ngoài cơ thể. Vũng máu đỏ tươi chạm phải tử khí lập tức sôi sục, bốc lên những cột khói xám xịt rồi chuyển sang màu đen kịt. Từ sâu dưới đáy lớp chất lỏng đen ngòm đang sủi bọt ấy, một cỗ quan tài bằng đồng rỉ sét khổng lồ chậm rãi trồi lên, nắp quan tài khẽ trượt đi một tấc, tỏa ra uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong đang gắt gao khóa chặt lấy thân ảnh Lâm Mặc.
"Mộc Bản Nguyên… Không ngờ một gã tu sĩ hèn mọn vùng hoang dã lại che giấu kỳ vật bực này. Giao nó ra, bản tọa ban cho ngươi một cái chết toàn thây."
Bóng người bạch y chậm rãi trồi lên từ vũng huyết thủy đặc quánh. Mái tóc đen dài rũ rượi xõa tung, bám đầy những vệt máu tươi đỏ chói. Đôi mắt nàng ta không có tròng trắng, chỉ tồn tại một màu đỏ rực như máu, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào khoảng ngực đang vỡ nát của Lâm Mặc. Nữ nhân khẽ nhấc cánh tay ngọc ngà ướt đẫm, một cỗ hấp lực vô hình mang theo hàn khí thấu xương lập tức khóa chặt lấy không gian xung quanh đài đá, ép cho lớp sương mù đỏ tản ra sát các vách động.
Lâm Mặc cắn chặt bắp thịt trong miệng đến bật máu, mượn vị tanh tưởi và cơn đau xé rách thần kinh để duy trì sự tỉnh táo. Vũng máu sền sệt trong ngực trái lúc này đã phân hóa thành hàng trăm sợi huyết tơ nhỏ bé, điên cuồng đan chéo, siết chặt lấy giọt Mộc Bản Nguyên màu bích lục. Mỗi một vòng tơ siết lại, đan điền của hắn như bị người ta dùng búa tạ nện thẳng xuống. Linh lực tu vi Trúc Cơ sơ kỳ nháy mắt xuất hiện dấu hiệu tán loạn, chạy lung tung trong các đại huyệt.
Thứ tà vật này đang muốn mạnh mẽ bứt gốc căn cơ của hắn!
Lâm Mặc tuyệt đối không để thứ huyết dịch tà môn này toại nguyện. Tử Trúc Trường Thanh Quyết lập tức được vận chuyển đến cực hạn. Từng luồng linh lực hệ Mộc mang theo sinh cơ ngoan cường hóa thành những mũi kim nhọn hoắt, đâm ngược vào đám huyết tơ đang bám víu quanh tim. Sự va chạm giữa sinh cơ bừng bừng và tà khí khát máu tạo ra những tiếng xèo xèo ngay bên trong lồng ngực hắn, nướng chín cả một mảng huyết nhục.
Biết rõ giằng co nội tại sẽ dẫn đến kinh mạch đứt đoạn, hắn vỗ mạnh túi trữ vật bên hông, dứt khoát rút ra ba tấm Khốn Linh Phù bậc hai hạ phẩm. Hắn không ném về phía cường địch mà vung tay dán thẳng lên ba đại huyệt trước ngực mình: Đản Trung, Cự Khuyết và Khí Hải.
"Phong!"
Ba đạo phù văn bùng lên ánh sáng vàng nhạt, nhanh chóng hóa thành ba lớp xiềng xích bằng linh lực găm sâu vào kinh mạch. Đây vốn là loại phù lục chuyên dùng để giam cầm yêu thú bậc hai đang cuồng bạo, nay bị hắn dùng lên chính cơ thể mình để phong bế toàn bộ sự di chuyển của linh khí. Cách làm này ép buộc giọt Mộc Bản Nguyên và đám huyết tơ kia phải kẹt lại tại một chỗ, không thể thoát ra ngoài. Cái giá phải trả là kinh mạch toàn thân co rút dữ dội, đau đớn như bị vạn kiến phệ tâm. Linh lực phản phệ dội ngược lên lục phủ ngũ tạng khiến hắn hộc ra một ngụm máu đen ngòm lẫn đầy tử khí.
Nữ nhân áo trắng khẽ nhíu mày, tựa hồ kinh ngạc trước sự quyết đoán tự tàn hại bản thân của tên tiểu bối. Nàng ta không vội vã lao lên, đôi chân trần chậm rãi bước trên mặt vũng huyết thủy, tạo ra từng gợn sóng lăn tăn mang theo sát ý ngưng thực.
"Dùng Khốn Linh Phù tự phong bế tâm mạch? Tự phế đi một nửa tu vi chỉ để giữ lại một vật không thuộc về mình. Đáng tiếc, thứ ta thả vào người ngươi chính là Huyết Đạo Chân Nguyên, phù lục ngũ hành cấp thấp căn bản không thể giam cầm nó quá mười nhịp thở."
Nàng ta vừa dứt lời, ngón tay trỏ thon dài khẽ búng ra một giọt máu tươi đỏ thẫm. Giọt máu vừa rời khỏi đầu ngón tay liền đón gió bành trướng, chớp mắt ngưng tụ thành một thanh huyết kiếm mỏng như cánh ve, xé gió lao thẳng về phía ấn đường Lâm Mặc. Tốc độ phi kiếm xé rách cả không khí, tản mát ra uy áp linh lực vượt xa ngưỡng Trúc Cơ sơ kỳ, mơ hồ chạm tới rìa Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong.
Áp lực tử vong nặng nề bao trùm lấy toàn bộ thức hải. Lâm Mặc biết rõ lúc này không thể lùi nửa bước. Phía sau lưng hắn chính là thông đạo duy nhất dẫn lên khu vực hầm mỏ, nơi mười mấy danh tộc nhân Lâm gia đang kết trận tử thủ. Nếu hắn bỏ chạy, đám trẻ tuổi mang theo hy vọng của gia tộc sẽ bị huyết quái này tàn sát không còn một mống.
Thần thức hắn điên cuồng tràn ra khỏi mi tâm, mạnh mẽ dẫn động tấm trận bàn rạn nứt còn sót lại trong tay áo tàng trữ.
"Bạo cho ta!"
Trận bàn nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Tàn dư của trận pháp hệ Thổ bị kích phát quá mức liền rút cạn linh khí từ lớp đất đá dưới chân, hóa thành một bức tường bùn nén đặc chắn ngang tầm mắt. Huyết kiếm đâm sầm vào tường đất, phát ra tiếng gầm rít chói tai. Đất đá văng tung tóe, bức tường bị đục thủng một lỗ lớn nhưng cũng thành công mài mòn đi ba phần uy năng của huyết kiếm, khiến nó chệch hướng găm phập vào vách đá cẩm thạch bên cạnh, làm sụp đổ một mảng trần động.
Đúng lúc này, ba tấm Khốn Linh Phù trên ngực Lâm Mặc đồng loạt nứt toác, phù văn vỡ vụn thành từng điểm sáng lốm đốm. Huyết tơ bên trong cơ thể hắn được giải phóng, lập tức rục rịch chuyển động, thô bạo lôi kéo giọt Mộc Bản Nguyên dần dần nhích về phía miệng vết thương đang hở hoác.
Nữ nhân áo trắng khẽ nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn giễu cợt. Nàng ta hiển nhiên không ngờ một tên tu sĩ nho nhỏ vừa mới Trúc Cơ lại có đủ quyết đoán tự phong bế kinh mạch, chặt đứt đường sống của chính mình chỉ để ngăn cản huyết tơ tước đoạt Mộc Bản Nguyên. Tiếng xích sắt cọ xát vào nhau vang lên chói tai khi nàng ta giơ cao cánh tay nhợt nhạt, năm ngón tay thon dài bỗng chốc vươn ra những móng vuốt nhọn hoắt tẩm đầy huyết sát.
Chút tài mọn múa rìu qua mắt thợ, ngươi nghĩ mấy tấm bùa rách nát kia cản được Huyết Luyện Thần Quang của bản tọa sao?
Dứt lời, nàng ta vung tay vạch một đường vào hư không, ngưng tụ ra một mũi huyết mâu sắc lẹm mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ. Huyết mâu xé gió lao tới, không nhắm vào mi tâm mà đâm thẳng xuống đan điền của Lâm Mặc, định phá nát phù văn để ép gốc Bản Nguyên phải lộ diện. Áp lực khổng lồ từ đòn đánh ép không khí xung quanh đài đá nổ lách tách, mặt đất dưới lưng Lâm Mặc tiếp tục rạn nứt thành từng mảng chân chim sâu hoắm.
Lâm Mặc không thể nhúc nhích, linh lực toàn thân đã bị khóa chặt, nhưng thần thức của hắn vẫn vô cùng thanh tỉnh. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm mũi huyết mâu đang lao đến, trong đầu lóe lên một tia điên cuồng. Vừa rồi vũng máu sền sệt chui vào ngực hắn đã chủ động đẩy dạt tử khí của Thi Đan sang một bên, chứng tỏ hai loại năng lượng này hoàn toàn tương khắc. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, dùng chút thần thức cuối cùng cưỡng ép dẫn động phần tử khí ma thi đang bị dồn ép ở góc trái buồng phổi.
Muốn lấy Bản Nguyên, vậy nếm thử vị của Thi Đan đi!
Hắn buông bỏ phòng ngự đối với Thi Đan, mặc cho luồng tử khí xám xịt mang theo kịch độc của xác chết ngàn năm tràn ngược vào tâm mạch. Ngay khoảnh khắc huyết mâu đâm sầm vào lớp rào chắn màu vàng nhạt của Khốn Linh Phù, Lâm Mặc cũng đồng thời đẩy luồng tử khí kia va chạm trực diện với đám huyết tơ đang quấn quanh tim. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong lồng ngực hắn, kéo theo đó là âm thanh xèo xèo ghê rợn như mỡ đổ vào chảo lửa.
Lâm Mặc há miệng nôn ra một búng máu đen ngòm lẫn lộn những mảnh nội tạng vụn nát. Cái giá phải trả cho việc lấy thân thể làm chiến trường là cực kỳ thảm liệt, xương sườn hắn gãy nát ba gốc, đan điền chấn động kịch liệt muốn nứt toác. Nhưng sự hy sinh này đã mang lại hiệu quả kỳ diệu. Tử khí ma thi cực kỳ ô uế đã thành công làm vẩn đục đám huyết tơ, lập tức cắt đứt mối liên hệ thần giao cách cảm giữa chúng và nữ nhân áo trắng.
Bên ngoài đài đá, mũi huyết mâu mất đi sự khống chế từ bên trong bỗng nhiên khựng lại, uy lực giảm sút quá nửa, chỉ kịp cày xới một đường rãnh sâu hoắm trên mặt đá bên cạnh sườn Lâm Mặc. Nữ nhân áo trắng lùi lại nửa bước, trên khuôn mặt nhợt nhạt hiện lên nét thống khổ, một tia máu đen rỉ ra từ khóe môi nàng ta. Đôi mắt đỏ rực gườm gườm nhìn chằm chằm vào luồng hắc khí đang bốc lên từ vết thương trên ngực Lâm Mặc, giọng điệu cuối cùng cũng mất đi sự cao ngạo ban đầu.
Hỗn xược! Ngươi dám dùng Oán Thi Độc để làm bẩn Huyết Linh của ta? Ngươi thật sự không muốn sống nữa sao?
Lâm Mặc thở hổn hển, lồng ngực phập phồng yếu ớt nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một tia giảo hoạt. Hắn đã cá cược đúng. Ả ma nữ này căn bản không phải là thực thể sống, mà là tàn niệm dung hợp với trận nhãn Huyết Luyện. Nàng ta sợ nhất là những thứ tà vật mang tính ô uế bản nguyên như Oán Thi Độc. Nếu nàng ta dám mạnh mẽ cưỡng đoạt Mộc Bản Nguyên lúc này, tử khí từ Thi Đan sẽ theo đường liên kết mà ăn mòn thẳng vào thần hồn của nàng ta.
Sống? Rơi vào sát trận này, Lâm mỗ vốn không định sống sót bước ra.
Hắn nhếch mép cười gằn, hàm răng nhuốm máu đỏ tươi trông vô cùng dữ tợn. Bàn tay trái dính đầy bùn đất của hắn khó nhọc mò mẫm bên hông, ngón tay run rẩy chạm vào một tấm trận bàn bằng gỗ tử trúc đã nứt nẻ. Đây là con bài tẩy cuối cùng hắn mang theo từ cấm địa gia tộc, một trận bàn tự bạo cấp bậc Trúc Cơ trung kỳ. Chỉ cần hắn rót nốt chút thần thức mỏng manh còn sót lại vào, toàn bộ không gian dưới đáy hố này sẽ sụp đổ, chôn vùi cả hắn, Mộc Bản Nguyên và ả ma nữ kia dưới hàng vạn tấn đất đá.
mạng của chính mình để thiết lập một lồng giam nội tại, cưỡng ép đóng băng chiến trường trong đan điền.
Ngay khoảnh khắc ba đạo xiềng xích linh lực vừa găm chặt vào huyết mạch, mũi huyết mâu mang theo sát ý ngút ngàn của nữ nhân bạch y cũng xé gió lao tới, cách ấn đường Lâm Mặc chưa đầy nửa thước. Hắn không lùi nửa bước, dứt khoát vận dụng chút lực lượng cơ bắp còn sót lại, ép phần tử khí ma thi vừa bị đẩy dạt trong lồng ngực trào ngược lên vòm họng. Một ngụm hắc khí đặc xịt, nặc mùi thi thối được hắn trực tiếp phun thẳng vào mũi mâu đỏ rực.
Tử khí sinh ra từ Thi Đan ngàn năm vốn là chí độc, chuyên khắc chế vạn vật sinh cơ và huyết mạch chi thuật. Khoảnh khắc hắc khí va chạm, những đạo phù văn đỏ thẫm đang lưu chuyển trên bề mặt huyết mâu lập tức bốc khói đen kịt. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên như đuốc lửa ném vào chảo dầu, mũi mâu kiêu ngạo nháy mắt mất đi liên kết linh lực, sụp đổ thành một bãi máu đen ngòm rơi lả tả xuống nền đá tảng, ăn mòn mặt đất thành vô số hố sâu sủi bọt.
Sợi thần thức bám trên đòn công kích bị tử khí tăm tia ăn mòn khiến thân ảnh bạch y đang lơ lửng giữa vũng huyết thủy kịch liệt run rẩy. Nàng ta quyết đoán vung tay áo, trực tiếp tự chặt đứt một tia thần niệm để ngăn cản thi độc men theo liên kết lan tràn vào thức hải. Đôi đồng tử đỏ au không tròng trắng của nữ nhân lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ tột độ, ghim chặt lấy thân ảnh tàn tạ trên đài đá.
"Dùng tử khí ma thi dơ bẩn để làm vẩn đục thần thức của bản tọa, lại tự phong bế kinh mạch để bảo vệ Mộc Bản Nguyên... Một gã tu sĩ thấp kém lại dám tính kế ta."
Nữ nhân nghiến răng, thanh âm lạnh lẽo giờ đây mang theo sát cơ thực chất làm nhiệt độ thạch động giảm mạnh, ngưng kết thành những lớp sương giá mỏng trên vách tường.
"Nhưng tà vật bực này, há có thể cản được Huyết Luyện Đại Pháp?"
Nhận ra công kích trực diện sẽ bị tử khí làm ô uế, nàng ta lập tức thay đổi sách lược. Hai tay gầy guộc ướt đẫm máu tươi điên cuồng biến ảo, kết xuất một đạo pháp ấn cổ quái hình mặt quỷ. Theo từng nhịp ấn quyết thành hình, vũng huyết thủy dưới chân nàng ta bắt đầu sôi sùng sục, trào lên từng cột sương mù màu đỏ thẫm mang theo lực lượng phong tỏa không gian cực kỳ cường hãn.
Sương mù không lao thẳng về phía Lâm Mặc mà tản ra tứ phía, bám chặt vào chín mươi chín sợi xích sắt đang buông thõng quanh đài đá. Được huyết vụ nuôi dưỡng, từng đạo xích sắt rung lên bần bật, sống lại như những con cự xà bằng kim loại. Chúng điên cuồng vặn vẹo rồi đan chéo vào nhau, tạo thành một cái lồng giam khổng lồ úp ngược, triệt để nhốt chặt Lâm Mặc vào giữa trung tâm. Trên mỗi mắt xích, vô số trận văn tà ác liên tục nhấp nháy, điên cuồng bòn rút chút linh khí hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trong không khí để củng cố kết giới.
Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng uy áp kinh hoàng từ lồng giam giáng xuống, ép thần thức của hắn lùi về vỏn vẹn quanh thân ba thước. Dưới sức ép từ bên ngoài kết hợp với sự giằng co bên trong đan điền, ba tấm Khốn Linh Phù trên ngực hắn bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc mỏng manh. Ánh sáng vàng nhạt của phù văn mờ dần, báo hiệu giới hạn chịu đựng sắp vỡ lở.
Hắn hiểu rõ ý đồ thâm độc của đối phương. Nữ nhân này muốn dùng trận pháp để từ từ luyện hóa hắn thành một vũng máu tàn, sau đó mới ung dung bóc tách Mộc Bản Nguyên vô khuyết mà không sợ dính dáng đến tử khí. Nếu để trận pháp hoàn toàn khép kín, lượng tử khí Thi Đan đang bị ép ở ngoại vi sẽ bị nén ngược trở lại tâm mạch. Đến lúc đó, không cần kẻ địch ra tay, hắn cũng tự bạo nhi vong, hôi phi yên diệt.
Mồ hôi lạnh túa ra hòa cùng vết máu khô trên trán, Lâm Mặc cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để duy trì một tia thanh tỉnh cuối cùng. Ánh mắt hắn sắc như đao, găm chặt vào một điểm nút giao nhau của ba sợi xích sắt lớn nhất đang tỏa ra huyết quang chói lóa ngay trên đỉnh đầu. Chỗ đó chính là trận nhãn được đối phương hình thành vội vã. Thế nhưng, với thân thể đã bị phong bế toàn bộ linh lực, kinh mạch rạn nứt nghiêm trọng, hắn lấy cái gì để tạo ra biến số phá vỡ cục diện tử thành này?
nh chính cơ thể mình. Linh lực đình trệ, hàng trăm sợi huyết tơ bên trong ngực trái tạm thời mất đi môi trường bành trướng, lập tức bị ép dừng lại cách giọt Mộc Bản Nguyên chỉ nửa thốn. Đổi lại, toàn thân Lâm Mặc hiện tại không khác gì phàm nhân, đan điền tĩnh lặng như mặt nước chết, không thể vận chuyển dù chỉ một tia linh khí.
Trên đỉnh đầu, chín mươi chín sợi xích sắt nhuốm đầy huyết vụ đã đan thành một tấm võng khổng lồ ụp xuống. Tiếng kim loại ma sát đinh tai nhức óc mang theo uy áp trầm trọng ép vụn từng tảng đá trên đài cao. Nữ tu bạch y đứng lơ lửng phía xa, hai tay kết xuất một đạo pháp ấn kỳ lạ, mười ngón tay không ngừng gảy vào hư không. Nàng ta không hề có ý định tiếp cận hay dùng thần thức khóa chặt hắn như lúc đầu. Ánh mắt đỏ rực của ả lóe lên sự giảo hoạt, rõ ràng muốn dùng khốn trận mài mòn thể lực của hắn, đồng thời mượn trận pháp chắt lọc giọt Mộc Bản Nguyên nhằm né tránh hoàn toàn sự ô nhiễm của Thi Đan.
Khôn ngoan lắm, nhưng ngươi tính sai một điều.
Lâm Mặc nhếch mép, để lộ hàm răng nhuốm đầy máu đen đặc. Hắn biết rõ đối phương kiêng kỵ nhất là thứ gì. Nếu linh lực đã bị phong bế, hắn sẽ dùng chính thứ tử khí dơ bẩn đang hoành hành trong kinh mạch làm vũ khí. Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn sót lại vung nắm đấm nện mạnh vào huyệt Cự Khuyết đang bị dán Khốn Linh Phù.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, phù văn màu vàng nhạt rạn nứt. Phản chấn từ việc tự phá phong ấn khiến hắn phun ra một ngụm máu lớn, nhưng lẫn trong dòng máu đỏ tươi ấy là những giọt chất lỏng đen ngòm đặc sệt mùi hủ thi. Không chần chừ một cái chớp mắt, Lâm Mặc vung tay phải chộp lấy thanh Tử Trúc Kiếm đã sứt mẻ rải rác vết nứt. Hắn trực tiếp dùng lưỡi kiếm rạch một đường dài trên lòng bàn tay trái, hứng trọn ngụm máu độc vừa phun ra.
Tử khí ma thi tiếp xúc với pháp khí hệ Mộc lập tức phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn, thân kiếm run lên bần bật như đang gào thét. Lâm Mặc mặc kệ tổn hại của kiếm phôi, mạnh bạo cắn nát chóp lưỡi. Hắn thiêu đốt một giọt tinh huyết cuối cùng để kích phát thân pháp thuần túy, hai chân đạp mạnh lên nền đài đá đang sụp đổ. Thân ảnh hắn như một mũi tên rời cung, không lùi mà tiến, mượn đà lao thẳng về phía mắt xích trung tâm của lồng giam đang đan chéo trên không trung.
Nữ tu bạch y biến sắc, mười ngón tay gảy mạnh xuống. Chín mươi chín sợi xích lập tức gia tốc, đầu nhọn của ba sợi xích gần nhất xé gió đâm thẳng vào tứ chi Lâm Mặc nhằm phế bỏ hành động của hắn.
Phập.
Một sợi xích xuyên thủng bả vai trái, mang theo lực đạo ngàn cân ghim chặt hắn lại giữa không trung. Máu tươi tuôn trào, xương cốt vỡ vụn sinh ra cơn đau xé rách linh hồn. Nhưng chính cái giá bằng thịt nứt xương tan này lại giúp Lâm Mặc mượn lực dừng lại đúng vị trí trận nhãn của lồng giam. Cánh tay phải của hắn vung lên, thanh Tử Trúc Kiếm tẩm đầy máu đen và tử khí điên cuồng cắm phập vào khớp nối yếu nhất của sợi xích chủ đạo.
Thi Đan tử khí vốn là cực âm tà vật, vừa chạm vào huyết xích được rèn từ trận pháp huyết tế liền sinh ra phản ứng bài xích dữ dội. Trận văn đỏ rực trên sợi xích chớp giật liên hồi rồi nứt toác thành từng mảng. Tử khí đen ngòm thuận theo vết nứt điên cuồng chui vào bên trong, ăn mòn các mắt xích, trực tiếp cắt đứt liên kết thần thức của nữ tu bạch y với khốn trận.
Ả bạch y hét lên một tiếng thê lương, hai hốc mắt rỉ máu tươi, thân hình lảo đảo lùi lại phía sau. Lồng giam bằng xích sắt mất đi sự khống chế lập tức đổ sụp, vỡ vụn thành từng đoạn rơi lả tả xuống vũng huyết thủy. Thế nhưng, dư chấn của việc phá trận ở cự ly gần cộng thêm lực kéo của sợi xích găm trên vai đã hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể Lâm Mặc.
Đài đá dưới chân hắn nổ tung thành bụi phấn, triệt để xóa sổ chỗ đứng cuối cùng. Cơ thể hắn mất đi điểm tựa, mang theo thương thế nát bấy rơi tự do thẳng xuống vũng máu sền sệt dưới đáy hố sâu. Ngay khoảnh khắc lưng hắn chạm vào mặt huyết thủy lạnh lẽo, giọt Mộc Bản Nguyên trong ngực đột nhiên phát ra một luồng sáng xanh chói lọi, cưỡng ép đẩy lượng lớn tử khí Thi Đan tràn ra ngoài cơ thể. Vũng máu đỏ tươi chạm phải tử khí lập tức sôi sục, bốc lên những cột khói xám xịt rồi chuyển sang màu đen kịt. Từ sâu dưới đáy lớp chất lỏng đen ngòm đang sủi bọt ấy, một cỗ quan tài bằng đồng rỉ sét khổng lồ chậm rãi trồi lên, nắp quan tài khẽ trượt đi một tấc, tỏa ra uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong đang gắt gao khóa chặt lấy thân ảnh Lâm Mặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.