Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 407: Gia Bàng Hoàng Lùi Lại Ba Bước

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,986 từ 1 lượt đọc
Cuốn sổ bìa đen chậm rãi khép lại. Âm thanh khô khốc vang vọng giữa gian mật thất tĩnh lặng, đánh thức vài hạt bụi mờ ảo trôi nổi dưới ánh linh thạch.


Lâm Mặc đặt cây bút lông sói xuống giá đỡ bằng ngọc. Ánh mắt hắn hướng về ngọn nến hồn đăng đang cháy sáng ổn định của Lâm Đình.


Để giữ cho ngọn lửa kia không lay lắt, ám vệ gia tộc đã phải trả giá đắt. Ba tấm Độn Thổ Phù bậc hai bị đốt cháy hoàn toàn thành tro bụi.


Chúng tạo nên một mồi nhử linh lực hoàn hảo, dụ đám tu sĩ Tôn gia điên cuồng đuổi theo về phía tây.


Bọn chúng say máu truy sát, căn bản không nhận ra bản thân đã vô tình đạp chân vào phạm vi giám sát của Huyễn Sát Trận ngoài rìa phường thị.


Bàn tay nam thanh niên vung lên. Một đạo phù văn hình lá trúc ngưng tụ từ mộc linh khí bay thẳng vào hư không, xuyên qua vách đá, mang theo mệnh lệnh mới nhất truyền đến tiền tuyến.


Cách đó ba mươi dặm, tại một con hẻm hẹp nằm khuất sau tửu lâu lớn nhất phường thị. Lâm Đình gạt đi vệt máu khô đọng trên khóe miệng.


Nam tử khoác hắc y thở hắt ra một hơi trọc khí. Y vận chuyển Ẩn Tức Quyết, ép chặt thân hình vào bóng râm của cấm chế che giấu.


Trong tay y lúc này là một khối Lưu Ảnh Thạch đã nứt một góc. Bên trong phiến đá vẫn còn lưu giữ chút dao động tà khí mỏng manh, thứ y vất vả thu thập từ hiện trường chiến đấu đêm qua.


Một tia sáng xanh lóe lên. Lá trúc truyền âm từ gia chủ vỡ vụn bên tai y, nội dung chỉ vỏn vẹn vài chữ yêu cầu tiếp tục án binh bất động.


Phía ngoài đường lớn, mười mấy bóng người mặc trường bào thêu hình liệt hỏa đang vội vã tiến bước. Dẫn đầu là Nhị trưởng lão Tôn gia, sắc mặt lão âm trầm như nước đọng.


Lão giả họ Tôn không đi tay không. Phía sau lưng gã là một cỗ xe ngựa bằng gỗ lim, bên trên dán kín bùa chú phong ấn đỏ chót.


Lâm Đình nheo mắt. Y cẩn thận phóng xuất một tia thần thức mỏng như tơ nhện, lướt qua lớp vải che chắn của cỗ xe.


Ngay lập tức, một cỗ hàn khí thấu xương từ trận pháp phòng ngự trên xe dội ngược lại. Trúc Cơ kỳ uy áp nhàn nhạt hóa thành một mũi nhọn vô hình, hung hăng đâm thẳng vào thức hải của y.


Lâm Đình biến sắc, lập tức cắn nát đầu lưỡi thi triển Tử Trúc Hóa Ảnh. Một lớp mộc giáp linh lực hiện ra trong thức hải cản lại mũi nhọn. Thế nhưng đối phương cực kỳ giảo hoạt, Nhị trưởng lão Tôn gia dường như cảm ứng được, liền bấm pháp quyết. Uy áp kia lập tức biến ảo thành một đầu Hỏa Xà há miệng cắn nuốt mộc giáp.


Không thể chần chừ, Lâm Đình ngưng tụ đao ý niệm, quyết đoán chặt đứt một đoạn thần thức của chính mình. Sự phản phệ ập tới tàn khốc khiến thính giác của y lập tức biến mất. Hai tai chảy ra dòng máu đen ngòm, hoàn toàn điếc đặc.


Đổi lại cái giá mất đi thính lực, y thành công thu hồi tàn dư linh lực, không để lộ vị trí ẩn nấp.


Tôn gia quả nhiên không cam lòng chịu án phạt bồi thường. Chúng định dùng một thi thể tà tu cấp cao khác giấu trong xe để bóp méo sự thật, đẩy tội danh ngược lại cho một thế lực tán tu.


Đây chính là biến số mà gia chủ đã dự đoán. Ép đối thủ vào đường cùng, chúng tất nhiên sẽ tìm cách thí tốt giữ xe.


Nội tâm Lâm Đình dâng lên một trận lạnh lẽo xen lẫn khâm phục. Nếu đêm qua y tham công tiến lên tung đòn kết liễu tên trinh sát, chắc chắn đã bị cỗ xe ngựa kia tóm gọn làm vật tế thần.


Y chịu đựng cơn đau buốt óc, đổ một viên Dưỡng Hồn Đan hạ phẩm vào miệng. Bàn tay y nhanh chóng kích hoạt pháp quyết.


Một đạo linh quang mờ nhạt từ khối đá nứt góc âm thầm bám theo vệt bánh xe. Bột phấn hoa Huyễn Linh vô hình được rải xuống mặt đường, loại phấn này chỉ có tu sĩ mộc hệ mới ngửi thấy.


Hoàn tất bố cục, y lập tức thu liễm khí tức. Hắc y nam tử cẩn thận rút lui theo đường cống ngầm hôi hám để tránh rủi ro.


Tin tức biến động truyền về mật thất thông qua trận bàn cảm ứng chỉ sau nửa nén nhang.


Lâm Mặc nhìn điểm sáng màu lục đang di chuyển chậm chạp trên sa bàn. Ngón tay hắn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ tử đàn, phát ra những tiếng cộc cộc đều đặn.


Tôn gia muốn dùng vật tế để tẩy trắng. Nhưng chúng không hề biết rằng, cỗ xe ngựa kia đã mang theo dấu vết Huyễn Linh tiến thẳng vào khu vực kiểm tra gắt gao nhất của phường thị.


Hắn rút ra một tấm ngọc bài lệnh tiễn màu xám tro. Thần thức tràn vào, hắn trực tiếp truyền âm cho trưởng lão phụ trách ngoại vụ đang túc trực tại sảnh đường.


Lệnh ban ra vô cùng sắc bén. Chi thứ tư phải lập tức dọn sạch hàng hóa, rút toàn bộ nhân sự khỏi khu chợ phía nam và niêm phong ba gian cửa hàng đan dược ngay trong đêm.


Việc đóng cửa đột ngột này không phải để trốn tránh. Mục đích thực sự là tạo ra một khoảng trống phòng ngự, ép cỗ xe ngựa của Tôn gia đi vào tuyến đường độc đạo duy nhất dẫn đến ngã tư trung tâm.


Bất cứ tổn thất nào từ việc phong ấn ba gian cửa hàng sẽ được bồi hoàn bằng điểm công huân gấp đôi vào sổ cái gia tộc. Khoản này được ghi rõ là phí tổn chiến lược.


Lâm Mặc khẽ vung tay. Ngọc bài lệnh tiễn hóa thành một vệt sáng biến mất vào đêm đen, mang theo quyết định phân chia lại quyền lợi của toàn bộ chi thứ tư.


Ngay rạng sáng mai, khi cỗ xe mang theo tà khí kia va chạm với đội tuần tra thiết giáp. Khối Lưu Ảnh Thạch trong tay Lâm Đình sẽ trở thành đòn chí mạng cuối cùng bóp nghẹt yết hầu kẻ địch.


Tia thần thức mỏng như tơ nhện lướt qua mép bùa chú đỏ chót liền bị dội ngược. Nhị trưởng lão Tôn gia đột ngột dừng bước. Ánh mắt lão sắc như đao, quét thẳng về phía vách tường loang lổ sau lưng tửu lâu. Lão hừ lạnh một tiếng, sát khí khóa chặt không gian.


Tẩu trượng đầu thú trong tay lão gõ mạnh xuống phiến đá xanh lát đường. Một vòng sóng âm cuồn cuộn mang theo hỏa linh lực nóng rực lập tức bùng nổ. Chúng hóa thành vô số hỏa xà, điên cuồng cắn xé mảng bóng tối che giấu cấm chế. Lâm Đình mất đi thính giác tạm thời. Y chỉ có thể cảm nhận nguy hiểm ập đến qua chấn động truyền từ lòng bàn chân.


Nam tử hắc y không lùi mà tiến. Y dứt khoát ném ra khối thạch ảnh đã nứt góc. Đồng thời, bàn tay y bóp nát một tấm Mộc Khôi Thế Thân Phù giấu sẵn trong tay áo. Khối đá ghi hình phát nổ giữa không trung. Toàn bộ tà khí mỏng manh bên trong giải phóng thành một màn sương đen kịt che khuất tầm nhìn.


Mộc khôi lỗi mượn lực nổ lao vút lên mái ngói. Đạo bùa này kết hợp với mộc linh khí xung quanh, mô phỏng dao động linh lực y hệt bản thể nhằm kéo giãn khoảng cách. Nhị trưởng lão ban đầu giơ trượng, đan tụ hỏa diễm định đập nát cái bóng đang tẩu thoát. Nhưng động tác của lão ngay lập tức khựng lại.


Lão nhạy bén nhận ra lượng tà khí vừa bùng phát. Thứ mùi vị này quá mức quen thuộc, chính là dị năng từ cỗ xe ngựa phía sau rỉ ra. Lão giả họ Tôn lập tức thay đổi đấu pháp. Thay vì đuổi theo khôi lỗi, tẩu trượng vung lên vẽ ra một đạo trận văn hình tròn giữa hư không.


Đàn hỏa xà đang lao đi lập tức quay đầu. Chúng đan chéo vào nhau, hình thành một tấm lưới lửa khổng lồ phong tỏa toàn bộ bốn ngã rẽ quanh con hẻm. "Đồ tể nhãi nhép, định dùng kế điệu hổ ly sơn qua mặt lão phu sao?"


Thanh âm chứa đầy uy áp dội thẳng vào thức hải Lâm Đình, ép y phải cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách màng nhĩ. Lưới lửa thu hẹp, thiêu rụi toàn bộ dưỡng khí. Nhiệt độ tăng vọt ép ám vệ Lâm gia lộ ra chân thân đang bám chặt dưới đáy một giếng cạn đã bỏ hoang.


Biết không thể trốn bằng thân pháp bình thường, Lâm Đình thò tay vào ngực áo. Y lấy ra một mảnh đồng thau khắc chín đạo trận văn ngoằn ngoèo. Đây là trận bàn dẫn thủy mà gia chủ đặc biệt giao cho, chuyên dùng mượn lực địa hình khắc chế hỏa trận.


Y truyền chút pháp lực cuối cùng vào tâm vật chứng. Trận nhãn nghịch đảo bị cưỡng ép kích hoạt. Mảnh đồng thau hấp thụ mộc linh lực, vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn rơi lả tả. Một luồng sương mù lạnh lẽo mang thuộc tính thủy từ mạch nước ngầm dưới đáy giếng phun trào. Trụ nước hung hăng va chạm với hỏa võng, tạm thời xé rách một góc phong tỏa.


Lâm Đình mượn luồng hơi nước mù mịt, lách người lặn sâu vào hệ thống thủy đạo ngầm của phường thị. Thế nhưng, cái giá phải trả cho đòn thoát thân này vô cùng nghiệt ngã. Ngọn lửa thuần dương của Trúc Cơ kỳ đã thiêu rụi một phần cái bóng của y in trên vách giếng.


Việc mất đi một phần bóng dáng khiến linh hồn y hụt hẫng một tia âm khí cân bằng. Kể từ nay, mỗi khi vận chuyển Ẩn Tức Quyết, toàn thân Lâm Đình sẽ bị hàn khí cắn trả, thân nhiệt hạ thấp đến mức đóng băng da thịt, đau đớn tận xương tủy. Hơn nữa, điểm giám sát chữ Đinh hoàn toàn lộ tẩy, buộc quy tắc tuần tra ngoại vi phải thay đổi.


Trên mặt đất, Nhị trưởng lão nhìn miệng giếng cạn bốc khói nghi ngút, sắc mặt càng thêm vặn vẹo. Lão bước tới, nhặt lấy một mảnh trận văn tàn tạ còn sót lại. Trong lòng lão dâng lên một cỗ bất an. Đột nhiên, một loạt tiếng bước chân rầm rập vang lên từ đầu phố.


Vài tên chấp sự mặc đạo bào màu bạc của phường thị xuất hiện. Đội tuần tra lăm lăm pháp khí, ánh mắt kẻ nào cũng hầm hầm sát khí. Việc Tôn gia tự ý triển khai hỏa trận, gây kinh động linh mạch, đã vi phạm lệnh cấm nghiêm ngặt của Chấp Sự Điện.


Ở bên dưới, Lâm Đình ngâm mình trong dòng nước ngầm. Thần thức suy yếu nhưng khóe môi y lại nhếch lên. Trong khoảnh khắc va chạm với lưới lửa ban nãy, y đã kịp dùng bí thuật ngửi được mùi vị thật sự giấu sau bùa chú phong ấn.


Thứ nằm trên cỗ xe ngựa căn bản không phải uy áp của tiền bối Trúc Cơ. Đó là thi thể của một đầu Hỏa Tê Thú bậc hai đang trong giai đoạn phân hủy tà hóa. Tin tức sinh tử này nhanh chóng được y khắc lên một miếng vảy cá chép truyền tin.


Món pháp khí nhỏ bé thả trôi theo dòng nước, hướng thẳng về phía cấm địa Tử Trúc Lĩnh. Nước cờ mượn luật phường thị của gia chủ đã thành công mỹ mãn. Kẻ địch giờ đây không thể giải thích nguồn gốc cỗ xe mang tà khí trước mặt đám chấp sự đang đằng đằng sát khí.


...ớt qua phù văn phong ấn trên cỗ xe. Ngay khoảnh khắc đó, Nhị trưởng lão đột ngột quay phắt lại. Lão gầm lên, hỏa diễm từ ống tay áo cuồn cuộn trào ra, hóa thành võng lửa đan xen trận văn trói buộc úp sấp xuống giếng cạn nơi Lâm Đình ẩn nấp. Hơi nước bùng lên mù mịt che khuất tầm nhìn. Ám vệ Tử Trúc Lĩnh liều mạng mượn thủy độn tẩu thoát. Cột nước ngầm bị thiêu đốt, bốc lên những luồng sương trắng xóa mang theo tính ăn mòn của chướng khí Nam Cương.


Y cắn răng bóp nát một viên Thủy Linh Châu mua từ ngoại hải, mượn uy lực bạo tạc của linh khí hệ thủy để khuếch đại màn sương. Đây chính là đòn nhử mồi mà gia chủ đã căn dặn, dùng thủy khí cuồn cuộn che giấu ba tấm mộc phù đang âm thầm kích hoạt dưới lớp bùn lầy. Thế nhưng, lão giả họ Tôn lơ lửng trên không trung lại nhếch mép cười lạnh. Thần thức Trúc Cơ kỳ cường hãn của lão lập tức quét qua, nhạy bén nhận ra linh khí hệ mộc dưới lòng đất đang rục rịch hội tụ.


"Muốn dùng Thủy sinh Mộc để mượn đường trốn sao? Nằm mơ!" Lão không chút do dự thu hồi hỏa võng, vỗ mạnh vào túi trữ vật lấy ra một chiếc cọc đồng rỉ sét. Vật này mang theo sát khí nặng nề, vừa cắm phập xuống lớp đá xanh đã lập tức kích hoạt Cấm Linh Trận. Một đạo gợn sóng màu vàng đất lan tỏa, bám chặt vào đoạn linh mạch cỡ nhỏ xung quanh. Trận pháp bóp nghẹt toàn bộ quy luật ngũ hành, trực tiếp phong tỏa mạch nước ngầm và triệt để cắt đứt đường lui của kẻ bám đuôi.


Không gian xung quanh đông cứng lại, áp lực đè nặng lên từng tấc da thịt khiến pháp lực vận chuyển trì trệ. Lâm Đình biết thời cơ đã đến, liền ném ra phiến đá lưu ảnh nứt góc, đồng thời kích nổ tấm mộc thuẫn Tử Trúc trước ngực. Sóng xung kích từ pháp khí cộng hưởng với tà khí trong phiến đá tạo ra chấn động vặn vẹo không gian. Để cưỡng ép xuyên thấu Cấm Linh Trận, y phải thiêu đốt ba giọt hồn huyết. Cái giá phải trả cực kỳ tàn khốc: thị lực mắt trái lập tức tối sầm vĩnh viễn, thọ nguyên bốc hơi mười năm.


Sự hy sinh thảm liệt xé rách một lỗ hổng chật hẹp trên trận văn phong tỏa của chiếc cọc đồng. Bóng đen của y hóa thành làn khói mỏng lách qua kẽ hở, mượn nhờ hỗn loạn tan biến vào màn đêm. Dưới đáy giếng lúc này chỉ còn tàn tích vụ nổ và phiến đá lưu ảnh phát ra tia sáng tà dị. Khí tức ma công từ vật chứng hoàn toàn hòa lẫn với dao động hắc ám từ cỗ xe ngựa phía trên. Nhị trưởng lão lao xuống, cẩn trọng nhặt lấy khối ngọc thạch còn vương hơi nóng.


Cách đó ba mươi dặm, tại gian mật thất tĩnh lặng, ngọc giản truyền tin trên bàn án của Lâm Mặc khẽ chớp lóe báo hiệu sự việc đã thành. Hắn ung dung lật mở cuốn sổ cái bìa đen, chấm mực chu sa ghi chú vào trang của chi thứ tư. Lâm Đình thành công bứt lui nhưng làm hỏng vật trấn phái và tổn hao căn cơ. Chiếu theo tộc quy, y phải gánh khoản nợ năm trăm điểm công huân, đồng thời tước bỏ quyền phân phối đan dược trong ba năm tới.


Một nửa sản lượng linh điền của chi nhánh này cũng bị sung công quỹ để đền bù cho sự thâm hụt tài nguyên bảo mệnh. Mọi quyết định xử phạt đều được ghi chép rõ ràng, nét chữ đỏ chót sắc sảo in hằn trên mặt giấy da thú. Việc này không chỉ minh bạch thưởng phạt mà còn tạo thành tiền lệ khắt khe cho luật hành sự sau này của toàn bộ thành viên gia tộc. Lâm Mặc khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trong đầu tái hiện lại chuỗi logic đã được tính toán vô cùng cẩn mật.


Hắn biết rõ Tôn gia đang bí mật vận chuyển thi thể tà tu để luyện chế khôi lỗi thông qua mạng lưới tình báo ngoại vi. Việc sai ám vệ mang khối ngọc thạch chứa ma khí của Huyết Sát Giáo ném vào hiện trường chính là lớp bình phong thứ hai. Sáng ngày mai, khi lão giả họ Tôn mang vật chứng nhặt được dưới đáy giếng về bẩm báo, bọn chúng sẽ đinh ninh rằng thế lực bám đuôi đêm nay là dư đảng của ma giáo đang tìm cách cướp đoạt thi thể.


Cục diện đã hoàn toàn xoay chuyển theo đúng quỹ đạo mà vị gia chủ trẻ tuổi mong muốn. Kẻ địch không những không nghi ngờ Tử Trúc Lĩnh, mà còn tự tay đem bằng chứng tàng trữ tà vật giấu kỹ vào trong từ đường. Chỉ cần một mồi lửa dư luận được châm ngòi từ Chấp Sự Điện, thế lực thù địch sẽ tự dấn thân vào cái bẫy diệt vong mà không hề hay biết bóng dáng kẻ giật dây sau màn đang mỉm cười nhạt nhòa trong mật thất.


Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức hóa thành một thanh hắc ám chủy thủ mang theo hỏa độc, tàn nhẫn xuyên thủng lớp mộc giáp phòng ngự. Khí tức Trúc Cơ kỳ bùng nổ, ép vỡ từng mảng phù văn màu xanh lục trong thức hải của Lâm Đình.


Lâm Đình không lùi mà tiến, khóe mắt giật liên hồi. Y quyết đoán buông lỏng tay phải, ném thẳng khối Lưu Ảnh Thạch đã nứt góc lên không trung, đồng thời cắt đứt một luồng linh lực bản mệnh. Khối đá xám xịt vừa chạm vào hắc ám chủy thủ liền nổ tung. Bức màn phong ấn vỡ vụn, giải phóng toàn bộ oán khí tà đạo cô đặc mà y vất vả thu thập từ chiến trường đẫm máu đêm qua.


Sắc mặt lão giả họ Tôn kịch biến. Lão vốn định truy cùng diệt tận con chuột nhắt bám đuôi, nhưng luồng tà khí nồng đậm vừa bùng phát lại mang theo dao động ăn mòn lao thẳng về phía cỗ xe ngựa. Nhị trưởng lão lập tức nhận ra nguy cơ. Lão tin chắc đây là mưu đồ điệu hổ ly sơn của đám dư nghiệt ma tu nhằm cướp đoạt trọng bảo.


Không chút do dự, lão thu hồi toàn bộ thần thức, hai tay kết ấn tạo ra một lớp màn chắn hỏa hệ ba tầng bao bọc lấy cỗ xe. Lão rít gào ra lệnh cho hộ vệ siết chặt vòng vây, hoàn toàn từ bỏ việc truy kích cái bóng mờ nhạt trong hẻm tối.


Đổi lại khoảnh khắc thoát thân, chiếc áo choàng Ẩn Tức bậc một trên người Lâm Đình bốc cháy phừng phực. Cái bóng của y bị hỏa độc châm ngòi, in hằn một vệt đen cháy xém lên bức tường gạch ngói. Trái giá phải trả là căn cơ ám ảnh bị thiêu rụi, khiến y vĩnh viễn mất đi khả năng dung nhập bóng tối trong vòng ba năm tới. Y cắn chặt khớp hàm, hóa thành một đạo thanh phong lẩn khuất vào hệ thống cống ngầm phường thị.


Cách đó ba mươi dặm, tại gian mật thất Lâm gia, một mảnh ngọc giản trên án thư đột ngột vỡ đôi.


Lâm Mặc nhặt lấy mảnh vỡ, khóe môi khẽ nhếch. Mưu đồ mượn dao giết người đã hoàn tất bước thứ hai. Hắn rút ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau, dùng bút chu sa khắc lên đó vài dòng chữ nhỏ rồi ném thẳng ra ngoài cửa đá.


"Truyền lệnh xuống khố phòng. Ghi nhận Lâm Đình lập công hạng nhất, trích xuất một viên Dưỡng Hồn Đan bậc hai để chữa trị căn cơ."


Giọng nói của hắn nhàn nhạt vang lên, mang theo uy áp không thể chối cãi.


"Tuy nhiên, tước bỏ chức vụ đội trưởng ám vệ, giáng xuống làm tạp dịch tại Dược Viên, cấm túc ba năm."


Đại trưởng lão quản kho đứng hầu bên ngoài run rẩy đón lấy mặt đồng. Lão xót xa nhìn dòng chữ đỏ chót, nội tâm dâng lên một cỗ phức tạp. Dưỡng Hồn Đan là vật phẩm trấn kho, cả gia tộc chỉ còn đúng hai viên. Việc gia chủ sẵn sàng xuất đan dược nhưng lại tàn nhẫn tước đi quyền lực của một công thần khiến lão lạnh sống lưng.


Lão thừa hiểu, đây là cách duy nhất để xóa sạch dấu vết của người vừa đụng độ Tôn gia, biến cựu ám vệ thành một kẻ bốc hơi khỏi thế gian. Lão không dám ho hoe nửa lời, lập tức lùi bước đi ghi chép vào sổ công huân.


Bên trong mật thất, Lâm Mặc tiếp tục trải rộng một tấm bản đồ da thú. Hắn dùng ngòi bút khoanh tròn khu vực sườn nam của Tử Trúc Lĩnh. Kẻ địch hiện tại chắc chắn đang đinh ninh rằng dư nghiệt tà tu vừa nhắm vào cỗ xe ngựa của chúng.


Bọn chúng không hề biết, khi Nhị trưởng lão dùng hỏa hệ thần thức ép vỡ vật chứng lưu ảnh, thứ tà khí mỏng manh kia đã nương theo chính linh lực của lão để âm thầm thẩm thấu vào khe hở của trận pháp phong ấn.


Đúng như dự tính, tại trung tâm phường thị lúc này, nắp cỗ xe bằng gỗ lim vừa được bật mở trước thềm Chấp Sự Điện. Nhị trưởng lão Tôn gia bàng hoàng lùi lại ba bước. Chiếc Huyết Văn Đỉnh dùng để dâng lễ vật nhằm chứng minh sự trong sạch của gia tộc, nay lại tỏa ra hắc khí ngút trời.


Thứ dao động ma đạo tàn phá Lâm gia đêm qua nay đã hiện diện rõ ràng trên thân đỉnh. Hàng trăm ánh mắt của tu sĩ xung quanh đổ dồn về phía lão, mang theo sự kinh tởm và sát cơ tột độ. Bằng chứng thép đã nằm gọn trong tay liên minh phường thị.


Cùng thời khắc đó, Lâm Mặc hạ ngòi bút, ban bố đạo lệnh phong tỏa tàn khốc nhất.


"Khởi động Tự Hủy Trận Vị. Đốt cháy toàn bộ ba mươi mẫu linh điền ngoại vi, tạo thành vùng tử địa ngăn cách sơn môn."


Lệnh bài hỏa hệ rực sáng rồi lao vút đi trong đêm. Kho tộc chính thức đóng băng mọi khoản chi tiêu thường nhật. Từ giờ phút này, Lâm gia khoác lên mình lớp vỏ bọc của một thế lực bị tà tu bức hại đến mức phải tự thiêu tài sản. Ba mươi mẫu linh điền hóa thành tro bụi chính là cái giá máu thịt, cũng là lá bài tẩy cuối cùng ép phường thị phải giáng xuống án phạt diệt môn đối với kẻ thù.

0