Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 406: Gia Chúng Ta Thân Cô Thế Cô

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,817 từ 1 lượt đọc
Sương mù rạng sáng chưa kịp tan, hộ sơn đại trận của Tử Trúc Lĩnh đã rít lên những tiếng trầm đục, triệt để phong tỏa mọi lối ra vào. Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy ngọn núi chính, nhưng tại phường thị cách đó ba mươi dặm, một cơn bão ngầm vừa chính thức bùng nổ. Lâm Đình giấu mình dưới lớp áo choàng xám tro, bước chân vội vã băng qua khu chợ nghèo nàn dành cho tán tu. Hắn siết chặt một chiếc hộp gỗ phong ấn bằng phù lục cấp hai, mồ hôi lạnh rịn ra hai bên thái dương.


Là ngoại sự chấp sự, Lâm Đình vốn không thích nhận những nhiệm vụ phơi mặt ra ánh sáng thế này. Nhưng đêm qua, gia chủ đã đích thân hạ lệnh, hứa hẹn nếu việc thành sẽ xóa bỏ khoản nợ ba trăm điểm công huân của chi thứ nhà hắn. Hắn không có quyền từ chối, cũng không dám cãi lệnh khi nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của vị thanh niên ngồi trên ghế chủ tọa. Lâm Đình hít sâu một hơi, rẽ thẳng vào sảnh chính của Chấp Sự Điện.


Sảnh đường lúc này đã có không ít tu sĩ đến giao dịch nhiệm vụ sớm. Lâm Đình đi thẳng đến quầy chính, gõ mạnh lệnh bài thân phận xuống mặt bàn đá thanh ngọc.


"Lâm gia Tử Trúc Lĩnh, phụng mệnh gia chủ đệ trình vật chứng tà tu khẩn cấp!" Tiếng nói của hắn được bọc linh lực, vang vọng khắp đại sảnh khiến hàng chục ánh mắt lập tức dồn về.


Trưởng lão Hoàng đang nhắm mắt dưỡng thần sau quầy chợt mở bừng đôi mắt. Lão nhíu mày, phẩy tay giải trừ cấm chế trên mặt bàn. Hộp gỗ trong tay Lâm Đình lập tức được đẩy sang, nắp hộp bật mở. Một cỗ khí tức hủ bại, tanh hôi đặc trưng của ma khí lập tức tràn ra, khiến vài tu sĩ Luyện Khí kỳ đứng gần phải hoảng hốt lùi lại che mũi.


Nằm gọn trong lớp lụa vàng là một đoạn rễ cây khô héo, cháy đen nham nhở nhưng vẫn rỉ ra thứ dịch thể màu tím đen. Đây chính là phần cốt lõi bị phá hủy từ cấm địa đêm qua, nay đã được ngụy tạo thêm tàn dư công pháp để trùng khớp hoàn toàn với thủ pháp của kẻ thù. Trưởng lão Hoàng biến sắc, ngón tay điểm nhẹ một đạo linh quang lên bề mặt vật chứng để thăm dò.


"Khoan đã! Chỉ một khúc gỗ mục nát, dựa vào đâu nói là tà tu làm loạn?" Một gã tu sĩ mặc áo gấm cất bước từ trong góc khuất đi ra, ánh mắt lóe lên vẻ âm trầm.


Kẻ này chính là khách khanh của Tôn gia, chuyên thu thập tình báo tại phường thị. Gã cười khẩy, lớn tiếng dập tắt bầu không khí căng thẳng.


"Lâm gia các người phong sơn đóng cửa, cắt bớt bổng lộc tộc nhân, giờ lại mang một thứ không rõ nguồn gốc đến vu oan giá họa. Chẳng lẽ coi quy củ của Chấp Sự Điện là trò đùa?"


Lâm Đình không hề hoảng sợ, khóe môi hơi nhếch lên. Mọi chuyện diễn ra đúng như kịch bản gia chủ đã dự liệu: Tôn gia chắc chắn sẽ an bài nhãn tuyến ở phường thị để bẻ cong dư luận. Hắn từ tốn lấy ra một viên Lưu Ảnh Châu từ trong tay áo, chậm rãi rót linh lực vào trong.


Một màn ánh sáng mờ nhạt hiện lên giữa hư không, chiếu rõ cảnh ba gã hắc y nhân đang thi triển Huyết Sát Quyết – môn ma công tàn độc mà Tôn gia từng lén lút tu luyện – để ăn mòn linh mạch sườn nam. Khí tức huyết sát bộc phát trong hư ảnh chân thực đến mức khiến đám đông tán tu ồ lên kinh hãi.


"Vật chứng rành rành, linh khí lưu ảnh không thể làm giả." Lâm Đình cất cao giọng, ép chặt từng chữ. "Lâm gia chúng ta tuân thủ quy củ, mười năm đóng thuế không thiếu một viên linh thạch. Nay tà tu Tôn gia tàn phá cấm địa, tổn hại căn cơ, kính xin Chấp Sự Điện chiểu theo thiết luật thứ ba của phường thị mà phân xử!"


Trưởng lão Hoàng sắc mặt trầm như nước, bàn tay vung lên, trực tiếp thu lấy viên Lưu Ảnh Châu cùng khối tàn mộc nhiễm ma khí. Lão hiểu rõ, trước mặt bao nhiêu con mắt thế này, cộng thêm bằng chứng kép không thể chối cãi, danh tiếng của phường thị không cho phép lão bao che hay chần chừ.


"Truyền lệnh xuống, phong tỏa toàn bộ ba cửa hàng đan dược của Tôn gia tại khu đông." Trưởng lão Hoàng rút ra một đạo phù lệnh màu đỏ, ném mạnh về phía đội chấp pháp đang đứng chờ. "Nội bất xuất, ngoại bất nhập, chờ tra xét rõ ràng!"


Lâm Đình lùi lại nửa bước, chắp tay hành lễ rồi nhanh chóng lẩn vào đám đông. Nhiệm vụ đã hoàn thành, khoản nợ công huân của hắn xem như được thanh toán, nhưng cái giá phải trả là từ nay hắn sẽ trở thành cái gai trong mắt Tôn gia. Trong khi đó, tin tức về một thế gia sa ngã thành tà tu, bị Chấp Sự Điện niêm phong sản nghiệp đã bắt đầu lan như lửa hoang ra toàn bộ khu chợ. Bố cục dư luận mà Lâm Mặc giăng ra, rốt cuộc cũng cắn phập nanh vuốt vào yết hầu đối thủ.


Ánh mắt Lâm Đình lóe lên một tia trào phúng, bàn tay giấu trong tay áo khẽ miết lấy một khối ngọc bài lạnh lẽo đang truyền đến từng luồng hàn khí. Vị gia chủ trẻ tuổi quả nhiên liệu sự như thần, đã sớm đoán trước kẻ thù nhất định cài cắm nhãn tuyến tại nơi giao dịch sầm uất này để dập tắt mọi tin đồn bất lợi ngay từ trong trứng nước. Hắn không vội vã phản bác gã tu sĩ áo gấm, chỉ lùi lại nửa bước, nhường toàn bộ không gian đối chất cho vị quản sự của phường thị. Khí tức ma đạo tỏa ra từ vật chứng trên bàn đá là thật, quy củ giám định công khai của Chấp Sự Điện cũng là thật, kẻ nào càng lớn tiếng bao che lúc này càng dễ rước họa vào thân.


Trưởng lão Hoàng hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay ngưng tụ chân hỏa hệ hỏa, thận trọng vẽ ra một đạo phù văn thăm dò giữa không trung rồi ép xuống lớp dịch thể tím đen. Một luồng khói tanh tưởi bốc lên, nổ lách tách phá nát phù văn, ép vị tu sĩ già phải lùi lại một trượng để tránh uế khí xâm nhập kinh mạch. Lão liếc nhìn gã họ Tôn bằng ánh mắt bất thiện, nội tâm thầm tính toán thiệt hơn vô cùng nhanh chóng. Nếu nhắm mắt làm ngơ, danh tiếng công bằng của phường thị sẽ sụp đổ, bản thân lão cũng khó ăn nói với liên minh tán tu đang tụ tập xem náo nhiệt xung quanh. Đắc tội một thế gia đang có dấu hiệu dính líu đến tà công, hay làm phật lòng một gia tộc đang nắm giữ nguồn cung linh dược thượng phẩm, cán cân trong lòng lão đã sớm có đáp án.


Nhận thấy ánh mắt của đám đông bắt đầu thay đổi theo hướng nghi ngờ, gã khách khanh cắn răng, dồn mười phần linh lực vào đan điền. Một luồng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén phóng thẳng về phía tên chấp sự ngoại viện, ý đồ dùng thần thức ép đối phương phải quỳ gối rút lại lời tố cáo. Thế nhưng, luồng uy áp vừa chạm đến vạt áo choàng xám tro liền bị một tầng kim quang nhạt từ tấm bùa hộ thân Kim Thuẫn Phù bật ngược trở lại. Lâm Đình cảm thấy khí huyết cuộn trào, kinh mạch đau nhói, bèn cắn nát đầu lưỡi để giữ tỉnh táo, đôi chân vẫn đứng thẳng như cọc gỗ cắm sâu vào mặt đất. Hắn hiểu rõ, chỉ cần mình lùi một bước, toàn bộ bố cục mượn đao giết người của gia chủ sẽ tan thành mây khói.


Đợi đúng khoảnh khắc đối phương ra tay trước vi phạm lệnh cấm tư đấu, Lâm Đình mới vung tay ném thêm một vật lên mặt bàn thanh ngọc. Tiếng kim loại va chạm vang lên lanh lảnh, để lộ ra ba nửa lệnh bài thân phận đã bị hỏa diễm thiêu rụi một góc, trên bề mặt vẫn còn vương lại tàn dư linh khí của công pháp Hỏa Vân Quyết. Đây chính là chiến lợi phẩm thu được từ thi thể những kẻ trinh sát bỏ mạng tại cấm địa đêm qua, cũng là bước cờ sát thủ mà gia tộc dặn dò phải tung ra đúng thời điểm đối thủ mất bình tĩnh nhất. Mọi lời ngụy biện về khúc gỗ mục nát lập tức trở nên nực cười khi ấn ký gia huy hình ngọn lửa hiển hiện rành rành trước mắt hàng chục đạo hữu.


Không để đối phương kịp hoàn hồn, Lâm Đình hít một ngụm khí lạnh, dõng dạc tuyên bố quyết định đã được chuẩn bị sẵn từ trước khi hừng đông.


"Từ khắc này trở đi, Lâm gia chính thức đình chỉ toàn bộ khế ước cung cấp linh thảo cho ba gian đan các lớn nhất phường thị, chấp nhận bồi thường nợ công huân theo đúng luật lệ giao thương!"


Thanh âm bọc linh lực vang dội khiến cả đại sảnh xôn xao. Khoản hao hụt tương đương năm trăm khối linh thạch mỗi tháng này chính là cái giá khổng lồ gia chủ sẵn sàng cắt thịt để ép các thế lực trung lập phải nhảy vào vòng xoáy tranh đoạt. Không có nguồn cung dược liệu, lợi ích của toàn bộ luyện đan sư ở đây sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, buộc họ phải tự mình tạo áp lực lên kẻ gây ra sự cố.


Sắc mặt gã khách khanh trắng bệch, lảo đảo lùi lại mấy bước khi nhận ra bản thân vừa tự dẫn xác vào một cái bẫy hoàn hảo không có đường lui. Gã định há miệng phủ nhận nguồn gốc của mấy mảnh kim loại kia, nhưng Trưởng lão Hoàng đã nhanh tay phủ xuống một đạo cấm chế hình bát quái tỏa ra ánh sáng chói lòa. Vị quản sự phường thị dùng một chiếc khay ngọc thu gom toàn bộ tàn tích ma khí cùng lệnh bài cháy dở, chính thức niêm phong vật chứng vào kho lưu trữ tuyệt mật của Chấp Sự Điện. Ánh mắt lão quét qua toàn trường, giọng nói mang theo chân ngôn linh lực truyền khắp đại sảnh, tuyên bố phong tỏa hiện trường để báo cáo lên cấp trên.


Nhiệm vụ đã hoàn tất, Lâm Đình chắp tay hành lễ rồi quay lưng bước nhanh khỏi sảnh đường, để lại phía sau một mớ hỗn độn đang bùng phát dữ dội. Tôn gia giờ đây không chỉ gánh chịu nghi vấn tà tu mà còn trở thành cái gai trong mắt giới luyện đan sư vì làm đứt gãy chuỗi cung ứng tài nguyên quan trọng. Mớ bằng chứng chết người kia đã yên vị trong tay thế lực trung lập, hoàn toàn nằm ngoài tầm can thiệp của kẻ địch. Còn tại tử địa quê nhà, lệnh cấm túc ngoại viện sẽ chính thức được ban hành vào giờ ngọ, buộc toàn bộ đội tuần tra phải đổi sang trạng thái phong sơn để tiến hành một đợt thanh lọc nội bộ khốc liệt nhằm tìm ra kẻ đã tuồn lộ tuyến trận pháp ra ngoài.


Luồng uy áp Trúc Cơ kỳ vừa chực giáng xuống đỉnh đầu Lâm Đình đã bị một đạo thanh quang từ quầy đá quét ngang. Trưởng lão Hoàng hừ lạnh, ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn. Hộ các trận pháp của Chấp Sự Điện lập tức vận chuyển, ngưng tụ thành một bàn tay linh khí khổng lồ bóp nát thế công của kẻ vừa ra tay. Tiếng sấm trầm đục vang lên giữa đại sảnh khiến toàn bộ tu sĩ xung quanh câm như hến. Tại phường thị này, luật cấm tư đấu là thiết tắc do ba đại tông môn lập ra, kẻ nào dám vượt qua chính là tự tìm đường chết.


Gã khách khanh lùi lại ba bước, gót giày đạp vỡ một viên gạch thanh thạch. Hắn nhận ra mình vừa bước hụt vào cái bẫy chọc giận người chấp pháp. Ánh mắt gã lóe lên vẻ kiêng kỵ, lập tức thu hồi linh lực, chắp tay cúi đầu.


"Hoàng tiền bối bớt giận, vãn bối chỉ là nóng lòng muốn vạch trần kẻ ngậm máu phun người." Hắn xảo quyệt đổi giọng, chĩa mũi dùi ngược lại hòng vớt vát thế cục. "Khúc gỗ mục kia tùy tiện tẩm ma khí thì ai cũng làm được. Người của Tử Trúc Lĩnh muốn vu oan cho Tôn gia ta, chẳng lẽ chỉ dựa vào một món đồ chơi rách nát này?"


Gã vừa nói vừa lén truyền một tia thần thức vào tấm bùa chú giấu trong tay áo. Kẻ này muốn kéo dài thời gian, đợi cao tầng bản tộc mang tài nguyên đến bưng bít hoặc gây sức ép lên ban quản sự phường thị. Động tác nhỏ này vô cùng kín đáo, nhưng đã hoàn toàn rơi vào tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi từ đêm hôm trước.


Lâm Đình lau vệt máu rỉ ra từ khóe mắt do tàn dư uy áp chấn động. Hắn không hề hoảng loạn. Nam tử áo choàng xám chậm rãi tháo xuống một chiếc túi trữ vật bên hông, dốc ngược.


Ba mảnh kim loại sạm đen rơi loong boong xuống mặt bàn ngọc. Sự chú ý của toàn trường lập tức bị dời khỏi đoạn rễ cây.


"Đạo hữu nói đúng, một vật chứng đơn lẻ chưa đủ định tội." Lâm Đình gằn từng chữ, âm thanh sắc lạnh vang vọng. "Vậy những tàn tích này thì sao? Đêm qua, mười tám tên tà tu tập kích cấm địa nhà ta, toàn bộ đã đền tội dưới Hộ Sơn Đại Trận."


Người quản sự già phất tay áo, một tờ Giám Linh Phù màu vàng nhạt dán thẳng lên ba vật thể vừa xuất hiện. Bề mặt bùa chú xèo xèo bốc khói, ngay lập tức hiện lên một đồ án đám mây màu đỏ rực. Khí tức nóng rực đặc trưng của Hỏa Vân Quyết bộc phát, hoàn toàn đan xen cùng ma khí hủ bại còn sót lại trên những rãnh nứt.


Sắc mặt gã khách khanh nháy mắt trắng bệch. Hắn nhận ra đồ án kia. Đó chính là ấn ký bí mật khắc bằng tinh huyết của ám vệ gia tộc, tuyệt đối không thể làm giả. Kẻ thù không chỉ giết sạch đội trinh sát, mà còn cố tình gọt lấy những phần chứa trận văn nhận chủ hòng triệt để đóng đinh tội danh ma đạo.


Để bảo quản thứ khí tức ô uế này suốt chặng đường dài, Lâm Đình đã phải dùng chính khối ngọc bội hộ thân do khố phòng cấp phát làm vật chứa trung gian. Lúc này, do cộng hưởng với lực lượng kiểm tra, ngọc bội bên hông hắn phát ra tiếng rắc giòn giã rồi vỡ nát thành bột mịn. Cỗ hàn khí phản phệ chạy dọc cánh tay phải, khiến ba đường kinh mạch dẫn linh của hắn tạm thời đông cứng, tu vi chắc chắn đình trệ ít nhất nửa năm.


Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng khóe môi ngoại sự chấp sự vẫn nhếch lên. Hắn móc từ trong ngực ra một bản danh sách đóng dấu đỏ chót, đập mạnh xuống bàn.


"Lâm gia ta nguyện trích xuất năm trăm khối hạ phẩm linh thạch từ quỹ dự phòng, chính thức phát lệnh treo thưởng tại nơi này." Giọng hắn đanh thép, mượn nhờ quy tắc của phường thị ép đối thủ vào góc chết. "Bất kỳ ai cung cấp manh mối về hang ổ của đám dư đảng tà tu này, khố phòng lập tức thanh toán sòng phẳng!"


Lời tuyên bố vừa dứt, bầu không khí trong đại sảnh như bị châm ngòi nổ. Ánh mắt của đám tán tu nhìn về phía gã khách khanh không còn là sự e dè, mà dần chuyển thành vẻ tham lam của bầy sói đói. Một đạo pháp lệnh chính thức được Trưởng lão Hoàng phê chuẩn, hóa thành vệt sáng bay thẳng lên bảng thông cáo chung, biến sự kiện này thành bản án không thể lật ngược.


Cánh cửa gỗ lim ngàn năm của đại sảnh nổ tung thành vô số mảnh dăm nhọn hoắt. Một luồng uy áp Trúc Cơ trung kỳ cuồn cuộn tràn vào, ép chặt không gian xung quanh. Tôn Hoành bước qua ngưỡng cửa, sắc mặt âm trầm như nước đọng. Tay phải gã bấm niệm pháp quyết, ngưng tụ ra một đạo Xích Viêm Trảo khổng lồ chộp thẳng về phía chiếc hộp gỗ. Gã bất chấp quy củ phường thị, quyết tâm hủy diệt vật chứng mang ấn ký tinh huyết đang chĩa mũi nhọn vào gia tộc mình.


Trưởng lão Hoàng hừ lạnh, đầu ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn. Trận văn phòng ngự dưới sàn lập tức sáng lên, tạo ra một tầng kết giới thủy lam sắc. Nhưng Xích Viêm Trảo của Tôn Hoành mang theo hỏa độc thiêu đốt, xé rách màng linh lực mỏng manh ấy chỉ trong cái chớp mắt. Đứng ngay cạnh án thư, Lâm Đình cắn răng bóp nát tấm Băng Thuẫn Phù giấu sẵn trong tay áo.


Một bức tường hàn băng cấp tốc ngưng tụ xông lên. Mục đích của Lâm Đình không phải để cản đòn, mà cố tình va chạm với hỏa linh lực, tạo ra luồng hơi nước mịt mù che khuất tầm nhìn. Tôn Hoành cười khẩy. Gã lập tức biến chiêu, thu hồi thần thức đang phân tán, ngưng tụ thành một sợi chỉ nhỏ xuyên qua màn sương. Ánh mắt gã lóe lên tàn nhẫn, điều khiển ngọn lửa đỏ rực chia làm ba luồng, bọc kín lấy đoạn rễ cây hòng luyện hóa thành tro bụi.


Nào ngờ, ngay khi Xích Viêm Trảo vừa chạm vào bề mặt vật chứng, một biến số khủng khiếp bùng phát. Những đường vân máu trên đoạn rễ khô không hề bị thiêu rụi. Ngược lại, chúng điên cuồng hấp thụ hỏa linh lực rồi nổ tung thành một đám sương mù đen kịt. Đám sương này mang theo oán khí tà đạo nồng đậm, nương theo đường dẫn thần thức mà cắn ngược lại kẻ ra đòn.


Tôn Hoành hét lên thảm thiết. Sợi thần hồn gã vừa phóng ra bị oán khí ăn mòn trong nháy mắt. Để bảo toàn thức hải, gã buộc phải cắn răng tự bạo phần hồn phách đó. Cái giá phải trả cực kỳ thảm liệt: hốc mắt phải của Tôn Hoành nứt toác, trào ra dòng máu đen ngòm, con ngươi đục ngầu triệt để mất đi thị lực. Đám sương đen mất mục tiêu liền tràn xuống mặt đất, ăn mòn ba mươi sáu viên gạch thanh ngọc thành vũng bùn lầy lội.


Lâm Đình bị dư chấn hất văng vào vách tường. Lồng ngực hắn đau nhói, cổ tay phải bị tà khí xẹt qua làm cho teo tóp lại, lớp da bong tróc lộ ra thịt đỏ hỏn, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Gia chủ đã tính toán không sai một ly. Việc lợi dụng chính công pháp hỏa hệ của Tôn gia làm chất xúc tác đã thành công. Đoạn rễ kia vốn ngâm trong cặn bã Tử Trúc Linh Dịch pha lẫn ma khí, chỉ chờ ngọn lửa thuần dương chạm vào là tự động phản phệ.


Bản chất tà tu nay đã phơi bày trước hàng trăm cặp mắt tán tu. Trưởng lão Hoàng sắc mặt đen như đáy nồi. Lão vung tay ném ra một chiếc chuông đồng cỡ nhỏ — Trấn Tà Chung. Pháp khí này xoay vòng trên không, thả xuống một đạo kim quang niêm phong chặt chẽ khu vực vừa bị ăn mòn. Lão trừng mắt nhìn Tôn Hoành đang ôm nửa khuôn mặt đầy máu, sát ý tuôn trào.


"Dám công nhiên hủy hoại trận nhãn của Chấp Sự Điện, Tôn gia các ngươi định tạo phản hay sao!"


"Trưởng lão, đây rõ ràng là bẫy của tiểu nhân Lâm gia! Chúng cố tình bôi nhọ uy danh bản tộc!" Tôn Hoành gào lên, giọng nói khản đặc vì đau đớn.


"Bôi nhọ hay không, ấn ký tinh huyết phản phệ cùng ma khí rành rành ra đó, chẳng lẽ lão phu bị mù!"


Lâm Đình gượng gạo dùng tay trái ôm lấy cánh tay phải đang rỉ máu, loạng choạng đứng dậy. Hắn mượn cớ thương thế để không đôi co, chỉ lặng lẽ lấy ra một khối ngọc bài ném lên bàn đá.


"Lâm gia chúng ta thân cô thế cô, nay bị tà tu dồn ép đến mức vỡ nát cấm địa. Từ hôm nay, chúng ta đành phải tuyên bố phong tỏa toàn bộ linh điền ngoại vi, cắt đứt mọi giao thương."


Lời tuyên bố vừa dứt, toàn bộ sảnh đường ồ lên kinh ngạc. Ai cũng biết linh dược của Tử Trúc Lĩnh chiếm đến ba thành nguồn cung cho phường thị. Cùng lúc đó, tại gian mật thất cách xa ba mươi dặm, Lâm Mặc nhìn ngọn nến hồn đăng của Lâm Đình khẽ lay động rồi ổn định lại. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.


Hắn cầm bút lông sói, trực tiếp gạch bỏ khoản nợ ba trăm điểm công huân của chi thứ bảy trong cuốn sổ bìa đen. Chiếc chuông đồng tại Chấp Sự Điện giờ đã trở thành vật chứng phong ấn tử huyệt của kẻ thù, buộc Tôn gia phải đối mặt với án phạt bồi thường khổng lồ từ tông môn. Gia chủ trẻ tuổi gõ nhẹ cán bút xuống bàn, truyền âm lệnh cho trưởng lão khố phòng lập tức mở cửa kho vũ khí tầng hai, phân phát pháp khí trấn tộc cho đội tuần tra nội viện.

0