Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 394: Gia Chủ Trẻ Tuổi Trong Tộc Nghị

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,953 từ 1 lượt đọc
Bắt đầu từ buổi sáng ngày mai, luật tuần tra ngoại viện sẽ bị ép buộc đổi sang trạng thái phòng ngự rùa rụt cổ. Trời chưa hửng sáng, sương mù mang theo chướng khí xám xịt vẫn còn lởn vởn quanh bìa rừng Tử Trúc Lĩnh. Lâm Đình, đội trưởng tuần tra ngoại viện, siết chặt khúc xương thú nạm trận văn sưởi ấm trong tay, hô hấp khẽ dồn dập. Vật đại diện thân phận bằng gỗ lim khắc chữ "Giáp" bên hông gã vừa được thay mới cách đây nửa canh giờ, mang theo một chỉ thị quái gở từ Nghị Sự Đường. Toàn bộ trạm gác hướng đông nam phải lùi lại ba mươi trượng, bỏ trống hoàn toàn khu vực giao cắt với cấm chế của Lữ Bằng.


Trong đầu vị tiểu bối chữ "Đình" này râm ran một nỗi bất an xen lẫn tính toán thiệt hơn. Khu vực bị bỏ trống vốn là nơi trồng ba mẫu Huyết Mao Thảo sắp đến kỳ thu hoạch, nay rút người về chẳng khác nào dâng mỡ miệng mèo. Nếu linh dược thất thoát, trách nhiệm quản lý lỏng lẻo chắc chắn sẽ giáng xuống đầu gã, trừ thẳng vào điểm công huân cuối năm. Nhưng nét chữ chu sa đỏ chót trên ngọc giản truyền tin lại mang theo uy áp của đích thân gia chủ, khiến gã không dám oán thán nửa lời, chỉ đành cắn răng lùa đám thủ hạ lùi bước.


Lâm Đình không thể biết rằng, sự lùi bước miễn cưỡng của gã chính là mảnh ghép cuối cùng trong ván cờ mà Lâm Mặc đã bày sẵn. Nửa canh giờ trước, khi tấm tàn đồ giả mạo lọt vào tay Tôn gia, đối thủ chắc chắn sẽ phái thám tử tinh nhuệ nhất đến dò xét động tĩnh của Lâm gia. Việc ngoại viện đột ngột thu hẹp phòng tuyến, kết hợp với tàn lưu linh lực từ vụ nổ pháp khí phòng ngự đêm qua, sẽ tạo thành một bức bình phong hoàn hảo. Tôn gia sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đang co cụm liếm láp vết thương, từ đó yên tâm lao thẳng vào cái bẫy sát cục do vị đan sư Bách Dược Cốc vô tình giăng ra.


"Đội trưởng, ba mẫu linh điền kia cứ thế bỏ mặc sao?" Một tên tộc nhân trẻ tuổi đứng cạnh nhịn không được, cất tiếng hỏi nhỏ, ánh mắt đầy xót xa nhìn về phía những luống dược thảo đang rung rẩy trong gió lạnh.


"Câm miệng, chấp hành theo lệnh bài!" Lâm Đình gắt gỏng, ném thẳng khối ngọc mang mệnh lệnh vào ngực tên thủ hạ. "Gia chủ đã hạ lệnh phong cấm tuyến đông nam, bất cứ kẻ nào tự ý bước qua vạch sương mù, lập tức phế tu vi, trục xuất khỏi gia phả. Từ giờ phút này, tổn thất của số tài nguyên kia sẽ do quỹ dự phòng của Tộc nghị gánh vác, không liên quan đến chúng ta."


Tên thủ hạ luống cuống đón lấy vật chứng, bề mặt ngọc thạch lập tức lóe lên một tia sáng lạnh lẽo rồi vỡ vụn thành bột mịn, xóa sạch dấu vết về chỉ thị trực tiếp từ Lâm Mặc. Đây là loại truyền âm dùng một lần, bảo mật tuyệt đối, ngăn chặn mọi khả năng bị kẻ địch sưu hồn đoạt ký ức. Cùng lúc đó, từ phía khu rừng bị bỏ trống, một trận gió tanh tưởi thổi thốc tới, cuốn theo những tiếng loạt soạt của yêu thú cấp thấp đang bắt đầu xâm nhập cắn phá. Cái giá phải trả cho việc dẫn dụ kẻ địch đã bắt đầu được tính bằng từng gốc Huyết Mao Thảo bị nhổ bật rễ, hóa thành tro bụi dưới lớp sương độc.


Ở một diễn biến khác, cách đó mười dặm về phía đông nam, mưu đồ thực sự của việc dời đổi trận tuyến mới bắt đầu phát huy tác dụng. Một bóng đen quấn áo choàng tàng hình cẩn thận đáp xuống cành cây cổ thụ, trên tay gã chính là mảnh vỡ bản đồ vẫn còn vương vết máu. Gã thám tử Tôn gia nheo mắt nhìn về phía ranh giới Tử Trúc Lĩnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý khi thấy trạm gác phòng ngự đã lùi sâu vào trong, để lộ ra một thông đạo mờ ảo dẫn thẳng tới lớp sương mù trận pháp.


Gã nhanh chóng bóp nát một viên châu truyền tin, báo cáo về gia tộc rằng tuyến đường xâm nhập đã mở, hoàn toàn không nhận ra bản thân đang làm đúng theo từng bước tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi họ Lâm. Thông tin giả mạo này sẽ trở thành mồi lửa, thiêu rụi đội tinh nhuệ của Tôn gia khi bọn chúng tự tin đạp gãy những cột cờ cấm chế của Lữ Bằng vào rạng sáng mai.


a ba mẫu linh điền này sẽ do kho tổng trực tiếp gạch sổ, không liên quan đến công huân của đội chúng ta!" Lời vừa dứt, Lâm Đình dứt khoát quay lưng, dẫn theo đám tuần tra viên lẩn khuất vào màn sương xám xịt. Sự im lặng chết chóc nhanh chóng bao trùm lấy khu vực đông nam, chỉ còn tiếng lá trúc cọ xát vào nhau xào xạc. Khoảng trống phòng ngự này hoàn toàn tĩnh lặng, tựa như một cái miệng thú khổng lồ đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự dâng mình.


Cách đó không xa, dưới một gốc tử trúc già cỗi, không gian chợt vặn vẹo. Hai bóng đen chậm rãi dung nhập từ ảo ảnh phù chú bước ra, mang theo phù hiệu tàng hình của Tôn gia đã bắt đầu ảm đạm. Kẻ đi đầu, Tôn Cảo, nheo mắt nhìn cánh đồng Huyết Mao Thảo đỏ rực đang phơi mình trong gió. Hắn cẩn thận lật ngửa bàn tay, một chiếc la bàn bằng đồng xanh khẽ xoay tít, kim chỉ nam run rẩy hướng thẳng về phía lớp sương mù dày đặc phía sau linh điền.


"Đội tuần tra Lâm gia quả nhiên đã rút lui, linh khí tàn lưu nơi này cực kỳ hỗn loạn." Tôn Cảo thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam xen lẫn đắc ý. Theo thông tin từ mảnh tàn đồ đoạt được đêm qua, nơi này chính là điểm yếu nhất của trận pháp bảo vệ ngoại viện, bị dư chấn cấm chế làm cho rạn nứt. Hắn không chút do dự, vung tay ném ra ba cây cờ nhỏ màu đen, cắm phập xuống ba góc của luống linh dược để dò xét cấm chế ngầm.


Ngay khi mũi cờ chạm đất, dị biến nổi lên. Lớp đất dưới chân Tôn Cảo đột ngột hóa thành một vũng bùn lầy đỏ lòm, tỏa ra mùi lưu huỳnh gay gắt. Đây hoàn toàn không phải trận pháp hệ Mộc quen thuộc của Lâm gia, mà là Liệt Hỏa Trận hỏa hầu cực cao do Lữ Bằng tiện tay bố trí để bảo vệ đan thất lâm thời. Lửa đỏ theo sát khí bùng lên, trực tiếp thiêu rụi ba cây cờ đen chỉ trong một nhịp thở, ép luồng linh lực phản chấn dội ngược vào kinh mạch kẻ xâm nhập.


Tôn Cảo biến sắc, lập tức nhận ra mình đã đạp trúng thiết lập cao cấp của một vị đan sư xa lạ. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc la bàn đồng xanh, cưỡng ép kích hoạt vòng bảo hộ quang mang.


"Rút! Lâm gia đang mượn tay cao nhân ngoại viện để che giấu bí mật cốt lõi!" Hắn gầm lên, mượn lực đẩy từ vụ nổ của món pháp khí dò đường để kéo gã đồng bọn lùi gấp về phía sau. Mặt đồng nứt toác làm đôi, rơi rụng xuống nền đất cháy đen, đổi lấy cái mạng của hai tên thám tử vừa vỡ mật tháo chạy.


Cùng lúc đó, tại thạch thất trên đỉnh đồi, Lâm Mặc hờ hững gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn đá. Trước mặt hắn, một tấm gương thủy tinh được khảm trận văn truyền ảnh vừa lóe lên tia sáng đỏ chói rồi vụt tắt. Việc nhóm thám tử chạy thoát không phải là sơ suất, mà là bước đi đã được tính toán kỹ lưỡng. Kẻ thù cần một kẻ sống sót mang theo sự hoảng loạn và thông tin sai lệch trở về, để chứng minh rằng mảnh tàn đồ kia là hàng thật giá thật.


"Truyền lệnh xuống Khố Phòng." Lâm Mặc không quay đầu, nhạt giọng phân phó cho bóng đen ám vệ đang quỳ gối phía góc phòng. "Trích xuất năm mươi khối linh thạch trung phẩm, lập tức gia cố toàn bộ cấm chế ở mặt bắc. Đồng thời, lấy danh nghĩa Tộc nghị, phạt Lâm Đình nửa năm bổng lộc vì tội tự ý bỏ trống trận vị, thông báo công khai toàn tộc."


Ám vệ nhận lệnh, cẩn thận tiếp lấy tấm mộc bài khắc ấn triện gia chủ vừa được ném tới. Quyết định xử phạt oan uổng này chính là lớp bình phong thứ hai. Nó sẽ triệt để thuyết phục những tai mắt đang trà trộn trong gia tộc rằng Lâm Mặc thực sự nổi giận vì mất linh điền, che đậy hoàn toàn sự tồn tại của cái bẫy liên hoàn. Mảnh trận bàn vỡ nát dưới chân núi nay đã trở thành vật chứng củng cố cho sự hoang tưởng của Tôn gia, đẩy bọn chúng bước vào ván cược sinh tử mà không hề hay biết mũi dao thực sự đang nằm ở đâu.


a ba mẫu Huyết Mao Thảo kia sẽ do Tộc trưởng tự mình định đoạt, các ngươi thu liễm thần thức lại, tuyệt đối không được nhìn lén về phía sương mù.


Lâm Đình dứt lời liền quay lưng bước nhanh, bỏ lại mảnh linh điền đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt của mộc linh khí. Cách đó không xa, nấp sau một thân cây tử trúc mục nát, Tôn Lệ khẽ thu hồi pháp quyết che giấu khí tức. Tên thám tử tinh nhuệ của Tôn gia nheo mắt nhìn bóng lưng đội tuần tra Lâm gia khuất dần, bàn tay gã vô thức siết chặt lấy nửa mảnh tàn đồ giả mạo. Trong đầu gã lúc này là một trận đấu tranh kịch liệt giữa sự đa nghi bẩm sinh và lòng tham công lao đang bùng cháy.


Nếu Lâm gia thực sự có cao nhân tọa trấn, cớ sao lại phải rút lui nhục nhã như vậy. Tôn Lệ lẩm bẩm, mũi chân khẽ điểm lên mặt đất, thân ảnh như một bóng ma lướt qua ranh giới cấm cản.


Ngay khi bước chân lên vùng đất cháy đen do dư chấn đêm qua để lại, gã lập tức cảm nhận được một luồng linh lực hỗn loạn đang cắn xé nhau. Thần thức của Tôn Lệ cẩn thận rải ra, quét qua từng tấc đất hoang phế. Đột nhiên, ánh mắt gã khựng lại tại một hố sâu bị đất đá vùi lấp phân nửa. Dưới lớp tro tàn, một mảnh la bàn đồng nứt đôi đang thoi thóp phát ra những tia sáng yếu ớt của trận văn vỡ vụn.


Tôn Lệ vội vàng vung tay đánh ra một đạo hấp lực, thu vật kia vào lòng bàn tay. Gã cẩn thận rót một tia linh lực vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Hình ảnh tàn lưu trong tàn tích pháp khí lập tức phản hồi lại một tiếng nổ trầm đục, kèm theo dao động phòng ngự của Lâm gia bị xé toạc. Khoang miệng Tôn Lệ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hóa ra trận pháp hộ sơn của tử trúc lĩnh đã bị tổn hại nặng nề tại góc đông nam này, việc bỏ trống linh điền không phải là dụ địch, mà là lực bất tòng tâm.


Để xác thực phán đoán, gã rút ra một tấm Thám Linh Phù màu vàng sậm, kẹp giữa hai ngón tay rồi phóng thẳng vào lớp sương mù phía trước. Lá bùa vừa chạm vào ranh giới cấm chế do Lữ Bằng thiết lập, một luồng hỏa linh lực cuồng bạo từ trận nhãn lập tức bùng nổ. Không gian xung quanh vặn vẹo, một đạo hỏa xà huyễn hóa từ linh mạch dưới lòng đất gầm thét lao ra, cắn nát mảnh bùa trong chớp mắt rồi quật thẳng về phía kẻ xâm nhập.


Tôn Lệ biến sắc, vội vã tế ra một tấm cốt thuẫn chắn trước ngực. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, hỏa xà vỡ tan thành từng đốm lửa nhỏ, nhưng uy lực phản chấn cũng khiến tấm khiên xương rạn nứt thành mạng nhện. Tôn Lệ lùi lại ba bước, khí huyết trong ngực cuộn trào, kinh mạch ở cánh tay phải tê rần vì luồng hỏa độc xâm nhập. Gã cắn răng nuốt xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng, ánh mắt lại càng thêm điên cuồng.


Sự phản kích thô bạo này hoàn toàn mang phong cách của một kẻ ngoại lai không quen thuộc địa hình, tuyệt đối không phải là mộc linh lực êm đềm của Lâm gia. Tôn Lệ cẩn thận cất tàn tích la bàn vào túi trữ vật, quyết định quay về báo cáo cho trưởng lão gia tộc. Gã đinh ninh bản thân đã nắm trong tay bằng chứng thép về điểm yếu chí mạng của đối thủ.


Cùng lúc đó, tại thạch thất sâu trong lòng núi, Lâm Mặc tĩnh tọa trên bồ đoàn, bình thản quan sát toàn bộ diễn biến qua mặt gương truyền ảnh. Khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Mọi phản ứng của tên thám tử kia đều nằm gọn trong ba bước tính toán của hắn. Từ việc để Lâm Đình lùi bước vội vã, đến việc cố tình vứt lại mảnh trận bàn hỏng, tất cả chỉ để Tôn Lệ tự mình ghép nối thành một kịch bản sai lệch.


Lâm Tàn đứng hầu bên cạnh, khẽ thu hồi ấn quyết duy trì mặt gương, giọng nói khàn khàn cất lên mang theo sự tiếc nuối.


Gia chủ tính toán không sai, kẻ địch đã cắn câu, nhưng ba mẫu Huyết Mao Thảo kia chẳng mấy chốc sẽ bị hỏa khí ăn mòn nếu không có người chăm sóc.


Đó là cái giá bắt buộc phải trả để mua lấy sự mù quáng của Tôn gia. Lâm Mặc thản nhiên đáp, tay vươn lấy quản bút chu sa.


Hắn kéo cuốn sổ da thú ghi chép tài sản gia tộc về phía mình, dứt khoát gạch bỏ dòng chữ ghi chú sản lượng linh dược khu vực đông nam. Ngòi bút đỏ rực hạ xuống, chính thức ban bố một quyết định gia tộc mang tính hy sinh. Từ khắc này, toàn bộ sổ sách sẽ ghi nhận ba mẫu linh điền kia là khu vực tử vong, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh khí từ trận pháp chính để dồn tài nguyên nuôi dưỡng cấm chế ngoại vi. Khoản thâm hụt hàng trăm khối linh thạch từ vụ mùa thất thu này lập tức trở thành một gánh nặng thực sự đè lên ngân khố.


Truyền lệnh cho Khố Phòng, phong tỏa toàn bộ linh thạch dự trữ của tháng này, không ai được phép tự ý xuất kho. Lâm Mặc ném cuốn sổ sang một bên, thanh âm lạnh nhạt nhưng không cho phép nghi ngờ.


Đồng thời, hắn vỗ tay lên một khối ngọc giản, kích hoạt trận bàn phụ, chuyển hướng dòng chảy của linh mạch ngầm ép sát vào khu vực Lữ Bằng đang chiếm giữ. Lâm Tàn cúi đầu lĩnh mệnh, trong lòng thầm rùng mình trước thủ đoạn mượn dao giết người tàn khốc của gia chủ. Mảnh la bàn tàn phế nay đã đổi chủ, mang theo thông tin giả mạo quay về Tôn gia. Còn Lâm gia, dù phải tự tay cắt bỏ một phần máu thịt tài nguyên, lại thành công ẩn mình vào bóng tối, lẳng lặng chờ đợi con mồi tự đâm đầu vào lưới hỏa diệm của kẻ thứ ba.


Tôn Lệ nghiến răng bóp nát tấm Thủy Ngự Phù cấp hai, tạo ra một màn nước lam nhạt che chắn trước mặt. Thế nhưng, xích hỏa trận văn dưới mặt đất đột ngột bừng sáng, ngưng tụ thành một đầu hỏa xà cuồng bạo lao tới. Chỉ trong nửa nhịp thở, màn nước bốc hơi sạch sẽ. Lão già Tôn gia biến sắc, lập tức thay đổi đấu pháp. Lão không phòng ngự nữa mà vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một viên Độn Thổ Đan nuốt chửng, đồng thời vận chuyển bí thuật Huyết Mạch Phần Tiêu.


Để xuyên thủng tầng linh áp đang phong tỏa mặt đất, Tôn Lệ phải trả một cái giá cực đắt. Toàn bộ tủy xương trong cánh tay phải của lão nháy mắt bị thiêu đốt thành tro bụi, khiến lớp da thịt bên ngoài teo tóp lại như rễ cây khô. Đổi lại cơn đau thấu xương, một luồng hắc khí bùng nổ, kéo thân thể tàn tạ của lão chìm phễu xuống lòng đất lạnh lẽo. Ngay khi bả vai lão vừa khuất lấp, hỏa xà ập xuống, thiêu rụi hoàn toàn gốc linh thụ bách niên thành một đống than hồng.


Phía trên mặt đất, tiếng bước chân xé gió cùng luồng thần thức mang theo sát ý ngút trời của Lữ Bằng đan thành tấm lưới vô hình, điên cuồng càn quét sườn đông. Dưới độ sâu mười trượng, Tôn Lệ nín thở, dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt mảnh la bàn trận pháp đã nứt nẻ vào ngực. Khóe môi lão giật giật tạo thành một nụ cười tàn độc. Phế đi một cánh tay để đổi lấy sơ đồ phân bố linh mạch và điểm yếu chí mạng của cấm chế Tử Trúc Lĩnh, vụ làm ăn này Tôn gia vẫn lời chán.


Cách đó ba dặm, tại đài quan sát ẩn sau màn chướng khí, Lâm Đình chậm rãi hạ tấm Linh Quang Kính viền đồng xuống. Tên đội trưởng tuần tra rùng mình khi chứng kiến biển lửa đỏ rực bốc lên từ khu vực đông nam. Hỏa hoạn không chỉ nuốt chửng kẻ đột nhập mà còn thiêu rụi luôn ba mẫu Huyết Mao Thảo đang vươn lá đón sương. Đến lúc này, gã mới lạnh toát sống lưng khi ngộ ra thâm ý tàn nhẫn đằng sau ngọc giản của gia chủ.


Nếu nửa canh giờ trước gã ngoan cố giữ người lại phòng tuyến, toàn bộ đội tuần tra chữ Đình đã hóa thành tro bụi dưới cơn thịnh nộ của vị đan sư Bách Dược Cốc. Kẻ địch không chỉ đạp trúng bẫy sát cục do tu sĩ ngoại lai giăng ra, mà còn tự tay dọn dẹp luôn phần linh điền vốn đã cạn kiệt địa khí của Lâm gia. Một mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn mượn đao giết người này quả thực quá mức tinh vi.


"Đội trưởng, trận pháp cảnh báo của Lữ tiền bối đã kích hoạt toàn diện. Chúng ta có cần phóng Xuyên Vân Tiễn, phái người hỗ trợ vây bắt tặc tử không?" Một gã ám vệ nấp cạnh gốc trúc khẽ hỏi, tay lăm lăm xâu bùa nổ Lôi Hỏa Phù.


"Thu liễm linh lực lại, phong bế ngũ quan, tuyệt đối không được phát ra dù chỉ một tia chấn động nhỏ!" Lâm Đình lạnh lùng gạt phắt đề nghị, bàn tay bóp chặt khúc xương thú sưởi ấm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.


Ánh mắt gã ghim chặt vào tàn lửa phía xa, gằn giọng: "Lệnh của Nghị Sự Đường rất rõ ràng. Bất kể sườn đông long trời lở đất thế nào, người của Lâm gia chỉ được phép bám trụ tại vòng trong. Mở to mắt ra mà nhìn, sát trận của Lữ Bằng hiện tại không chỉ chĩa vào kẻ đột nhập, mà còn sẵn sàng cắn nuốt bất cứ kẻ nào lảng vảng gần khu vực phong cấm. Truyền lệnh xuống, dập tắt toàn bộ trận bàn Tụ Linh ở ba trạm gác kế cận."


Cùng lúc đó, bên trong thạch thất tĩnh lặng của Nghị Sự Đường, Lâm Mặc thong thả lật sang trang mới của cuốn sổ xé tay bọc da yêu thú. Ánh nến mỡ linh ngư leo lét hắt lên khuôn mặt điềm tĩnh, không chút gợn sóng của vị gia chủ trẻ tuổi. Thông qua ngọc giản truyền âm bằng ngọc bích đang nhấp nháy trên bàn đá, hắn đã nắm trọn vẹn từng luồng linh khí chấn động tại sườn đông mà không cần bước chân ra khỏi cửa.


Lâm Mặc nhúng ngòi bút lông sói vào nghiên mực chu sa pha lẫn bột linh thạch, dứt khoát gạch bỏ tên ba mẫu Huyết Mao Thảo khỏi danh mục tài sản sinh lời của gia tộc. Đổi lại, một dòng ghi chú mới được nắn nót viết vào mục nợ công huân. Dòng chữ đỏ chót chính thức quy trách nhiệm vụ hỏa hoạn làm thất thoát linh dược cho sự lạm dụng trận pháp quá mức của nhóm đệ tử Bách Dược Cốc đang cư trú.


Chỉ bằng một tờ lệnh rút lui đúng lúc và một mảnh trận nhãn bằng đồng thau cố tình bị mài mòn, hắn đã thành công mượn tay Lữ Bằng để giáng đòn chí mạng vào sự dòm ngó của Tôn gia. Đám lão quái vật Tôn gia vốn bản tính đa nghi. Khi nhận được mảnh la bàn tàn tạ từ tay tên thám tử mang thương tích trở về, bọn chúng sẽ tự chắp vá ra một kịch bản hoàn hảo về sự suy yếu đến mức phải co cụm của Lâm gia.


Vật chứng nứt nẻ kia giờ đây không còn là rác rưởi, mà đã trở thành mồi lửa sắc bén nhất khơi gợi lòng tham vô đáy của kẻ địch. Lâm Mặc khép lại cuốn sổ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra những âm thanh lách cách khô khốc. Bắt đầu từ rạng sáng mai, khố phòng ngoại viện sẽ chính thức niêm phong diện rộng. Gia tộc sẽ lấy cớ bảo trì cấm chế để ép toàn bộ tu sĩ Luyện Khí kỳ chuyển sang trạng thái bế quan ép buộc.


Trận chiến đêm nay không có cảnh đầu rơi máu chảy ngập ngụa, nhưng cán cân thế lực tại Nam Cương đã âm thầm dịch chuyển theo một quỹ đạo không thể vãn hồi. Tôn Lệ mang theo cánh tay phải tàn phế cùng niềm tin sai lệch lẩn trốn vào màn đêm, để lại phía sau một bãi chiến trường cháy đen không tì vết. Mối quan hệ hợp tác vốn dĩ mỏng manh giữa Lâm gia và Bách Dược Cốc sẽ vì vụ xâm nhập này mà sinh ra vết nứt, buộc Lữ Bằng phải tự bỏ linh thạch ra tu bổ hệ thống phòng ngự. Còn Lâm gia sẽ danh chính ngôn thuận lùi sâu vào bóng tối, lẳng lặng mài đao chờ đợi con mồi tiếp theo tự mình bước lên đoạn đầu đài.

0