Chương 468: Gia Để Đòi Lại Lợi Ích
Đăng: 30/08/2026 18:40
3,679 từ
1 lượt đọc
Sương lạnh đầu ngày cuộn thành từng luồng đặc quánh tại dải đất hẹp cắt ngang Hắc Phong Cốc và quặng mỏ Tôn gia. Lâm Uy nín thở, bóp nát một viên Ẩn Tức Đan, cẩn thận ép thân hình vào khe đá phủ đầy rêu trơn trượt. Gã vận chuyển một tia mộc linh lực cực mỏng, đẩy tàn tích mang khí tức âm hàn trượt xuống vũng bùn lầy ngay cạnh trạm gác số ba của kẻ địch. Nơi này vừa vặn nằm trong phạm vi dò xét của trận pháp cảnh báo, nhưng lại đủ khuất lấp để trông giống như một hiện trường đánh rơi vội vã trong đêm.
Khối vật chứng lạnh lẽo vừa chạm đất, một tia hắc khí mỏng manh lập tức tản ra, hòa vào làn sương mù độc hại. Không đầy nửa nén nhang sau, la bàn tuần tra trên tay một tên tu sĩ Tôn gia lóe lên ánh đỏ gay gắt. Kẻ này vội vàng ra hiệu cho đồng bọn, hai người rón rén tiến lại gần vũng bùn, dùng một thanh mộc kiếm gạt lớp bùn đất lên. Khoảnh khắc nhìn thấy hoa văn ma đạo khắc sâu trên bề mặt vật phẩm, sắc mặt cả hai trắng bệch, lập tức bóp nát ngọc giản cấp báo truyền về gia tộc.
Cùng lúc đó, tại sảnh phụ phía sau từ đường Lâm gia, Lâm Mặc vẫn ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn dệt từ sợi thanh tâm thảo. Một đạo hỏa quang nhỏ bằng ngón tay xuyên qua cấm chế, hóa thành tàn tro rơi rụng trước mặt hắn. Âm thanh khô khốc của đội trưởng ám vệ truyền ra từ tro tàn, báo cáo việc bố trí đã hoàn tất, mồi nhử đã nằm gọn trong tay kẻ địch. Tuy nhiên, biến số luôn đi kèm với mưu đồ, phản ứng của bầy sói đói kịch liệt hơn dự tính ban đầu rất nhiều.
Bẩm gia chủ, Tôn gia không chỉ điều động Chấp Pháp Đội tiến vào Hắc Phong Cốc điều tra, mà còn mượn cớ phòng vệ để phong tỏa luôn hẻm núi Vân Xuyên.
Giọng nói trong bùa truyền âm mang theo tia ngưng trọng. Hẻm Vân Xuyên chính là tuyến đường giao thương vận chuyển linh dược cấp thấp duy nhất của Lâm gia đến phường thị phía nam trong tháng này. Hành động lấp liếm sự hoang mang của Tôn gia vô tình tạo thành một gông cùm kinh tế siết thẳng vào mạch máu tài nguyên của Lâm tộc, cắt đứt nguồn thu nhập hơn ba trăm khối hạ phẩm linh thạch đang rất cần thiết.
Lâm Mặc khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của chiếc nhẫn trữ vật, ánh mắt thâm thúy không chút gợn sóng. Hắn thừa biết Vương Hạc đã cài cắm tai mắt tại phường thị nam, một khi hàng hóa của Lâm gia bị kẹt lại, lão hồ ly kia sẽ cho rằng mưu kế cô lập của mình bắt đầu phát huy tác dụng. Đây chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che giấu sự thật về nhóm sát thủ đã bốc hơi đêm qua. Tôn gia càng làm loạn, Vương Hạc càng tin rằng cục diện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của lão.
Truyền lệnh xuống Dược Viên.
Lâm Mặc lên tiếng, âm thanh rành rọt truyền qua một tấm trận bàn liên lạc đặt trên án kỷ.
Đình chỉ toàn bộ chuyến hàng đi qua hẻm Vân Xuyên, niêm phong ba kho linh thảo cấp một tại sườn đông. Ghi nhận tổn thất này vào sổ công huân nguy cấp, bất kỳ tộc nhân nào tự ý xuất quan hay buông lời dị nghị lập tức tước nửa năm bổng lộc, phạt diện bích tại hậu sơn.
Hắn muốn mượn chính sự chèn ép của kẻ địch để hợp thức hóa việc Lâm gia đóng cửa phòng thủ, tạo vỏ bọc suy yếu chân thật nhất. Cái giá phải trả là sự đình trệ của toàn bộ hệ thống ngoại thương, khiến các trưởng lão quản lý kho mài răng xót xa, nhưng đổi lại là một bức màn đen dày đặc phủ lên toàn bộ nội tình gia tộc.
Vừa dứt lời, hắn lấy từ trong tay áo ra một cuộn da thú ố vàng, bên trên vẽ chi chít những đường nét mô phỏng địa hình cấm địa. Cuộn da thú này được tẩm qua một loại linh dịch đặc thù, tỏa ra dao động linh khí mỏng manh của mỏ quặng linh thạch.
Gọi nhị trưởng lão tới đây nhận lệnh. Đã đến lúc lấy danh nghĩa tìm kiếm tuyến đường mới, đem tấm bản đồ ngụy tạo mạch khoáng này tuồn vào tay kẻ trung gian tại phường thị.
Cuộn da thú mang theo sát cơ vô hình chính thức xuất hiện, chuẩn bị trở thành mồi lửa thứ hai ném thẳng vào đống rơm đang khô nỏ giữa các thế lực Nam Cương. Sự nghi kỵ của Tôn gia và dã tâm của Vương Hạc sẽ bị mảnh vật chứng giả này dẫn dắt đến một điểm giao cắt đẫm máu nhất.
...lại, Vương Hạc sẽ càng đinh ninh rằng Lâm gia đang thực sự khốn đốn, hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà giăng bẫy tại Hắc Phong Cốc.
Lâm Mặc gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ linh sam, truyền một luồng thần thức mỏng manh vào khối trận bàn liên lạc đặt giữa phòng. Cửu cung tinh tú trên mặt trận bàn khẽ xoay chuyển, phát ra những tia sáng nhạt bập bùng, kết nối thẳng đến điểm truyền tin tại cửa ngõ phía nam.
Thông qua trận nhãn, giọng nói khàn khàn và mang theo vài phần phẫn nộ của quản sự Lâm Xuyên truyền đến.
Bẩm gia chủ, đám tuần tra Tôn gia vừa ném ra ba tấm Thám Linh Phù cấp một để dò xét hàng hóa của chúng ta. Bọn chúng lấy cớ phong tỏa sương độc, dựng lên Khốn Trận ngay giữa đường, ép đội xe phải dỡ bỏ phòng ngự. Nếu cứ cắm trại chờ đợi ở cửa hẻm Vân Xuyên, ba xe Thanh Linh Thảo sẽ héo úa mất linh tính chỉ trong hai ngày.
Lâm Xuyên dừng lại một nhịp, tiếng thở dốc lộ rõ sự xót xa qua từng luồng linh khí chập chờn.
Công sức chăm bón nửa năm của mười mấy tộc nhân coi như đổ sông đổ bể. Lão hủ xin phép dốc thêm linh thạch để kích hoạt toàn bộ Mộc Tức Trận trên xe, chí ít có thể chống đỡ sự ăn mòn của sương độc thêm năm ngày, chờ gia tộc phái người đến thương lượng.
Lâm Mặc im lặng lắng nghe, ánh mắt thâm thúy không chút gợn sóng. Hắn thừa biết vị quản sự sườn đông luôn coi trọng tài nguyên mạng sống của gia tộc. Tổn thất ba trăm linh thạch này đủ khiến chi phí luyện đan của thế hệ trẻ thâm hụt nghiêm trọng trong quý tới. Lâm Xuyên muốn dùng trận pháp để gồng gánh, đó là phản ứng bảo vệ tài sản tự nhiên của một kẻ gác kho.
Thế nhưng, nếu đội xe Lâm gia bộc lộ khả năng phòng ngự kiên cố, tai mắt của Vương Hạc đang ẩn nấp quanh đó sẽ lập tức sinh nghi. Một gia tộc đang bị tà tu đe dọa, nội bộ rối ren, lấy đâu ra dư dả linh thạch và nhân thủ để duy trì trận pháp bảo quản ở mức tối đa.
Cứ để chúng héo úa.
Lâm Mặc nhàn nhạt đáp lời, thanh âm xuyên qua cấm chế mang theo uy áp của người đứng đầu không cho phép làm trái.
Chẳng những để héo, mà còn phải chủ động tháo gỡ một nửa số linh thạch ở các mắt trận bảo quản. Khi sương độc tràn vào làm linh thảo thối rữa, hãy để vài tên tiểu bối bốc đồng mắng chửi Tôn gia thật to. Phải làm sao cho những kẻ đang ẩn nấp trên vách đá nghe thấy rõ ràng sự bất lực và phẫn uất của các ngươi.
Đầu dây bên kia im lặng một khoảnh khắc dài. Tiếng nghiến răng trèo trẹo vang lên qua mặt đồng thau của trận bàn. Lâm Xuyên dẫu không cam lòng nhưng bản năng tuân phục gia quy vẫn vượt lên trên sự tiếc nuối cá nhân.
Để đảm bảo vở kịch không có bất kỳ sơ hở nào, Lâm Mặc vung tay áo, lấy ra một tấm Thiết Lệnh Phạt Trách màu xám đen. Hắn rót một tia linh lực sắc bén vào trong, trực tiếp ghi nhận quyết định trừ phân nửa điểm công huân tháng này của toàn bộ đội vận chuyển vì tội bảo quản vật phẩm yếu kém.
Tấm lệnh bài mang theo án phạt vô lý này nương theo đường truyền của trận bàn, hóa thành một vệt sáng mờ nhạt truyền tống thẳng đến tay Lâm Xuyên ở tiền tuyến.
Cầm lấy khối kim loại lạnh ngắt vừa đổi chủ, vị quản sự già trút một tiếng thở dài thườn thượt. Lão phẩy tay ra hiệu cho các hộ vệ bóc gỡ từng viên hạ phẩm linh thạch khỏi chín ô trận vị trên xe kéo. Ngay khi vách ngăn linh khí mỏng đi, độc chướng từ Khốn Trận của Tôn gia lập tức tràn vào, biến những chiếc lá Thanh Linh Thảo xanh mướt thành màu úa vàng chỉ trong vài nhịp thở.
Cái giá phải trả để che mắt Vương Hạc đã được xác lập bằng sự hy sinh của hàng chục cân linh dược và sự phẫn nộ chân thật của các tiểu bối Lâm gia. Những tiếng chửi rủa ầm ĩ vang lên khắp hẻm núi, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn vô cùng chân thực.
Cùng lúc đó, tại một gờ đá khuất nẻo trên cao, một gã tu sĩ mặc áo xám khẽ thu hồi luồng thần thức dò xét. Gã cẩn thận khắc ghi cảnh tượng đội xe Lâm gia cãi vã trong tuyệt vọng vào một viên Lưu Ảnh Thạch. Vật chứng ghi lại sự suy yếu này lập tức được gã phong ấn, chuẩn bị gửi hỏa tốc về đài nghị sự liên minh để củng cố thêm niềm tin mù quáng của chủ nhân đứng sau màn.
lại tại hẻm Vân Xuyên, đám tai mắt kia sẽ lập tức báo cáo về sự kiệt quệ và bất lực của Lâm tộc. Lâm Mặc khẽ gõ đốt ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, trong đầu nhanh chóng vạch ra ba bước chuyển tiếp của thế cục. Tôn gia vì hoảng sợ trước tàn tích ma đạo mà phong tỏa tuyến đường, Vương Hạc lại đang chằm chằm nhìn vào biểu hiện yếu thế của Lâm gia. Nếu lúc này Lâm gia ngoan ngoãn lùi bước, kẻ thù sẽ sinh nghi; nhưng nếu phản kháng quá mạnh, lại làm hỏng vỏ bọc suy yếu.
Cách duy nhất là để Tôn gia tự tay tàn phá hy vọng cuối cùng của Lâm tộc ngay trước mũi đám thám tử.
Lâm Mặc lấy ra một tấm Truyền Âm Phù định hướng, rót vào một tia thần thức mỏng manh. Quyết định gia tộc được ban bố tức thời: Khởi động lệnh Hủy Tài Nguyên, cho phép vứt bỏ toàn bộ ba xe Thanh Linh Thảo, nhưng bắt buộc phải đổi lấy một hành động phỉ báng từ phía đối thủ. Tấm bùa hóa thành một vệt sáng mờ ảo, xuyên qua sương mù Nam Cương bay thẳng về phía nam.
Tại cửa vào hẻm Vân Xuyên, sương mù lạnh lẽo bám đầy trên những cỗ xe gỗ linh mộc. Lâm Xuyên đứng chắn trước đội ngũ vận chuyển, sắc mặt âm trầm nhìn đám tu sĩ Tôn gia đang giăng một dải cấm chế phong tỏa lối đi. Kẻ dẫn đầu là Tôn Bưu, một tên chấp sự Trúc Cơ sơ kỳ mang khuôn mặt đầy vết sẹo, trong tay gã lăm lăm một thanh Hỏa Xà Tiên tỏa ra nhiệt độ hừng hực.
Lâm Xuyên tiếp nhận được mật lệnh truyền tới từ trong tay áo, ánh mắt khẽ lóe lên. Hắn tiến lên nửa bước, lôi từ trong ngực ra một cuộn da thú nạm vàng, cao giọng chất vấn.
Lối đi này là tuyến đường chung đã được Liên minh Phường thị đóng dấu. Tôn gia các ngươi tự ý chắn đường, chẳng lẽ muốn xé bỏ Khế Ước Giao Thương đã ký kết mười năm trước?
Tôn Bưu hừ lạnh, linh lực hỏa thuộc tính cuộn trào trên ngọn roi. Gã vốn đang căng thẳng vì lệnh truy lùng hung thủ mang công pháp âm hàn từ gia tộc, nay thấy kẻ thù cũ dám mang luật lệ ra dọa dẫm, sát tâm lập tức nổi lên.
Khu vực này hiện có biến động ma tu, Tôn gia phụng mệnh rà soát toàn bộ. Kẻ nào cản trở, giết không tha!
Dứt lời, Tôn Bưu không thèm đôi co, cổ tay rung lên, Hỏa Xà Tiên hóa thành một con mãng xà lửa đỏ lao thẳng về phía cuộn da thú. Đây chính là đòn nhử mà Lâm Xuyên đang chờ đợi. Hắn không hề lùi lại, mà ném ra một khối Thổ Hồn Trận Bàn, kích hoạt chín ô trận vị tạo thành một bức tường đất dày đặc chắn trước mặt đội ngũ.
Ngọn roi lửa va chạm với tường đất, phát ra tiếng nổ trầm đục. Bụi mù tung tóe, nhưng Tôn Bưu lập tức nhận ra điểm bất thường. Lượng linh lực mà Lâm Xuyên rót vào trận bàn quá ít, hoàn toàn không giống tư thế muốn liều mạng bảo vệ hàng hóa. Gã chấp sự Tôn gia biến sắc, thu hồi thế công trực diện, lập tức phóng xuất thần thức hóa thành vô số sợi tơ vô hình xuyên qua lớp bụi, định dò xét xem bên trong ba cỗ xe gỗ kia ẩn giấu thứ gì mà đối phương lại phòng thủ hời hợt như vậy.
Nhưng Tôn Bưu đã chậm một nhịp. Ngay khi thần thức của gã vừa chạm vào cấm chế trên xe, Lâm Xuyên đã quyết đoán bóp nát ngọc giản điều khiển trận nhãn.
Một tiếng nổ rền vang xé toạc không gian hẻm núi. Toàn bộ cấm chế bảo vệ trên ba cỗ xe đồng loạt đảo ngược, dẫn bạo linh khí mộc thuộc tính chất chứa trong hàng ngàn gốc Thanh Linh Thảo. Một luồng sóng xung kích màu xanh lục bùng nổ, cuốn theo tro bụi và tàn dư linh dược mù mịt đất trời. Khối pháp khí phòng ngự trên tay Lâm Xuyên chịu áp lực từ cả hai phía, lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim rồi vỡ vụn thành từng mảnh đá vụn.
Cái giá phải trả cho một nhịp đổi thế này là ba trăm khối hạ phẩm linh thạch bốc hơi trong chớp mắt, cộng thêm một kiện trận bàn cấp hai vĩnh viễn phế bỏ. Tuy nhiên, hiệu quả đạt được lại hoàn hảo ngoài sức tưởng tượng.
Thần thức của Tôn Bưu bị vụn linh thảo nổ tung đánh bật trở lại, khiến gã lùi liền ba bước, sắc mặt tái nhợt vì kinh mạch rung chấn. Trong mớ hỗn độn, dư ảnh của vụ nổ mang theo một tia khí tức hỗn loạn, khiến gã lầm tưởng Lâm gia thực sự đang vận chuyển vật phẩm cấm kỵ và thà tự hủy còn hơn để bị khám xét. Gã vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ lùi lại, giăng trận pháp phòng ngự, hoàn toàn rơi vào thế bị động nghi ngờ.
Cùng lúc đó, trên vách đá xa xa, hai tên tai mắt của Vương Hạc thu hết màn kịch vào tầm mắt. Bọn chúng chỉ thấy Tôn gia ỷ thế hiếp người, ra tay tàn độc phá hủy toàn bộ chuyến hàng cứu mạng của Lâm gia, ép đội ngũ vận chuyển phải chật vật rút lui.
Giữa hiện trường cháy đen, cuộn da thú nạm vàng đã bị ngọn roi lửa xé làm đôi, một nửa rơi lại trong vũng bùn trộn lẫn tro tàn linh thảo. Vật chứng mang tính pháp lý này chính thức đổi trạng thái, trở thành mảnh ghép hoàn hảo để Lâm gia nộp lên đài nghị sự vào ngày mai, đường hoàng cáo buộc Tôn gia cướp đoạt tài nguyên trắng trợn. Kho tộc Lâm gia đêm nay buộc phải ghi nhận một khoản thâm hụt nặng nề, nhưng một cái bẫy liên hoàn nhắm thẳng vào sự đa nghi của hai thế lực thù địch đã được đóng chốt thành công.
Bức tường đất mỏng manh rốt cuộc không chịu nổi áp lực cuồng bạo từ hỏa tiên của Tôn Bưu. Từng mảng phù văn phòng ngự trên bề mặt nứt toác, vỡ vụn thành vô số luồng linh khí đục ngầu tản mác vào không trung. Lâm Xuyên cắn chặt răng, cố tình thu hồi ba phần linh lực đang duy trì mộc thuẫn, khiến bản thân lảo đảo lùi lại phía sau. Ngọn roi rực lửa mang theo sát ý ngùn ngụt lập tức xé rách hàng phòng ngự cuối cùng, quất thẳng vào ba cỗ xe gỗ linh sam chở đầy Thanh Linh Thảo.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên giữa hẻm Vân Xuyên, kéo theo một biển lửa bùng phát nuốt chửng toàn bộ hàng hóa. Tôn Bưu vừa thu hồi pháp khí, khóe mắt gã chợt giật mạnh khi nhận ra sự dị thường. Lượng linh lực phản chấn từ vách đất quá mức yếu ớt, hoàn toàn không giống tư thế liều mạng bảo vệ tài sản của một chấp sự tu tiên gia tộc. Hơn thế nữa, tro tàn từ ba cỗ xe bốc lên một mùi hương khét lẹt xen lẫn luồng hắc khí nhàn nhạt, căn bản không phải đặc trưng của linh dược mộc thuộc tính bị thiêu rụi.
Khốn kiếp! Trong xe căn bản không có Thanh Linh Thảo, bọn mày dùng Huyễn Mộc ngụy tạo!
Tôn Bưu gầm lên, vội vàng bấm pháp quyết định thu hồi ngọn lửa đang lan rộng. Gã nhận ra mình vừa vung tay đánh nát một đống phế liệu, đồng thời tự bước hụt vào một cái hố sâu không đáy. Sự hung hăng ban đầu lập tức chuyển thành nỗi e dè, gã vội vàng lùi lại, tay siết chặt cán roi chuẩn bị phòng ngự.
Tôn quản sự ra tay thật tàn độc! Lâm gia chúng ta chỉ vận chuyển linh dược cống nạp cho liên minh, cớ sao các ngươi lại ngang nhiên cướp đoạt và hủy hoại?
Lâm Xuyên ôm lấy bả vai đang cháy sém, gân cổ gào lên với vẻ mặt phẫn nộ cùng cực. Hắn không để cho đối phương có cơ hội giải thích, lập tức bóp nát một viên ngọc giản truyền âm đã giấu sẵn trong tay áo. Ngay khoảnh khắc ngọc giản vỡ vụn, một đạo trận văn ẩn giấu dưới lớp tro tàn của cỗ xe thứ nhất đột ngột sáng bừng lên.
Đây là Lưu Ảnh Khấp Huyết Trận, một loại trận pháp cấp một không có khả năng sát thương, nhưng lại chuyên dùng để khóa chặt khí tức pháp lực và ghi lại hình ảnh phá hoại tại hiện trường. Ánh sáng đỏ rực từ trận bàn dưới đất phóng lên, trói buộc lấy tàn dư ngọn lửa độc quyền của Tôn gia, khắc sâu bằng chứng rành rành không thể chối cãi.
Rút lui! Bỏ lại toàn bộ xe hỏng, lập tức quay về từ đường báo cáo gia chủ!
Lâm Xuyên vung tay ném ra hai tấm Vụ Ảnh Phù, tạo thành một màn khói dày đặc che khuất tầm nhìn. Hắn cùng ba tên đệ tử tuần tra quả quyết quay lưng bỏ chạy. Nhằm gia tăng tính chân thực cho cuộc tập kích, Lâm Xuyên dứt khoát vứt bỏ mảnh pháp khí phòng ngự hình mai rùa đã nứt nẻ ngay tại mép vực.
Cái giá phải trả cho màn kịch này là sự hao hụt hoàn toàn ba cỗ xe vận chuyển chuyên dụng cùng một kiện pháp khí hạ phẩm, khiến điểm công huân của nhánh sườn đông lập tức bị trừ đi năm mươi điểm trong sổ ghi chép. Thế nhưng, sự hy sinh vật chất được tính toán chi li này lại đổi lấy một lưỡi dao vô hình kề tận cổ kẻ địch.
Tôn Bưu đứng sững giữa đống tro tàn, sắc mặt xám xịt. Khối trận bàn lưu ảnh dưới đất chính thức đổi trạng thái, niêm phong hoàn toàn khí tức hỏa tiên của gã, trở thành vật chứng cốt lõi không thể phá hủy nếu không có tu sĩ Trúc Cơ đích thân ra tay. Gã cay đắng nhận ra, mình vừa dâng cho Lâm gia một cái cớ hoàn hảo để cắt đứt mọi thỏa thuận thương mại.
Sáng ngày mai, khối bằng chứng rực lửa này sẽ được ám vệ mang thẳng đến đài nghị sự của liên minh phường thị cùng với lá đơn kêu oan đẫm máu. Còn tại nội bộ Lâm gia, lệnh phong tỏa kho tộc sườn đông sẽ chính thức được ban hành, lấy lý do hàng hóa bị Tôn gia cướp bóc để hợp thức hóa việc tạm dừng cung cấp đan dược cho Vương Hạc. Mũi giáo nghi kỵ giờ đây đã hoàn toàn chuyển hướng, ép lão hồ ly Vương Hạc phải chĩa mũi nhọn vào Tôn gia để đòi lại lợi ích, hoàn toàn không hay biết bản thân đang điên cuồng cắn xé theo đúng nhịp điệu mà vị gia chủ trẻ tuổi đã vạch sẵn.
Khối vật chứng lạnh lẽo vừa chạm đất, một tia hắc khí mỏng manh lập tức tản ra, hòa vào làn sương mù độc hại. Không đầy nửa nén nhang sau, la bàn tuần tra trên tay một tên tu sĩ Tôn gia lóe lên ánh đỏ gay gắt. Kẻ này vội vàng ra hiệu cho đồng bọn, hai người rón rén tiến lại gần vũng bùn, dùng một thanh mộc kiếm gạt lớp bùn đất lên. Khoảnh khắc nhìn thấy hoa văn ma đạo khắc sâu trên bề mặt vật phẩm, sắc mặt cả hai trắng bệch, lập tức bóp nát ngọc giản cấp báo truyền về gia tộc.
Cùng lúc đó, tại sảnh phụ phía sau từ đường Lâm gia, Lâm Mặc vẫn ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn dệt từ sợi thanh tâm thảo. Một đạo hỏa quang nhỏ bằng ngón tay xuyên qua cấm chế, hóa thành tàn tro rơi rụng trước mặt hắn. Âm thanh khô khốc của đội trưởng ám vệ truyền ra từ tro tàn, báo cáo việc bố trí đã hoàn tất, mồi nhử đã nằm gọn trong tay kẻ địch. Tuy nhiên, biến số luôn đi kèm với mưu đồ, phản ứng của bầy sói đói kịch liệt hơn dự tính ban đầu rất nhiều.
Bẩm gia chủ, Tôn gia không chỉ điều động Chấp Pháp Đội tiến vào Hắc Phong Cốc điều tra, mà còn mượn cớ phòng vệ để phong tỏa luôn hẻm núi Vân Xuyên.
Giọng nói trong bùa truyền âm mang theo tia ngưng trọng. Hẻm Vân Xuyên chính là tuyến đường giao thương vận chuyển linh dược cấp thấp duy nhất của Lâm gia đến phường thị phía nam trong tháng này. Hành động lấp liếm sự hoang mang của Tôn gia vô tình tạo thành một gông cùm kinh tế siết thẳng vào mạch máu tài nguyên của Lâm tộc, cắt đứt nguồn thu nhập hơn ba trăm khối hạ phẩm linh thạch đang rất cần thiết.
Lâm Mặc khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của chiếc nhẫn trữ vật, ánh mắt thâm thúy không chút gợn sóng. Hắn thừa biết Vương Hạc đã cài cắm tai mắt tại phường thị nam, một khi hàng hóa của Lâm gia bị kẹt lại, lão hồ ly kia sẽ cho rằng mưu kế cô lập của mình bắt đầu phát huy tác dụng. Đây chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che giấu sự thật về nhóm sát thủ đã bốc hơi đêm qua. Tôn gia càng làm loạn, Vương Hạc càng tin rằng cục diện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của lão.
Truyền lệnh xuống Dược Viên.
Lâm Mặc lên tiếng, âm thanh rành rọt truyền qua một tấm trận bàn liên lạc đặt trên án kỷ.
Đình chỉ toàn bộ chuyến hàng đi qua hẻm Vân Xuyên, niêm phong ba kho linh thảo cấp một tại sườn đông. Ghi nhận tổn thất này vào sổ công huân nguy cấp, bất kỳ tộc nhân nào tự ý xuất quan hay buông lời dị nghị lập tức tước nửa năm bổng lộc, phạt diện bích tại hậu sơn.
Hắn muốn mượn chính sự chèn ép của kẻ địch để hợp thức hóa việc Lâm gia đóng cửa phòng thủ, tạo vỏ bọc suy yếu chân thật nhất. Cái giá phải trả là sự đình trệ của toàn bộ hệ thống ngoại thương, khiến các trưởng lão quản lý kho mài răng xót xa, nhưng đổi lại là một bức màn đen dày đặc phủ lên toàn bộ nội tình gia tộc.
Vừa dứt lời, hắn lấy từ trong tay áo ra một cuộn da thú ố vàng, bên trên vẽ chi chít những đường nét mô phỏng địa hình cấm địa. Cuộn da thú này được tẩm qua một loại linh dịch đặc thù, tỏa ra dao động linh khí mỏng manh của mỏ quặng linh thạch.
Gọi nhị trưởng lão tới đây nhận lệnh. Đã đến lúc lấy danh nghĩa tìm kiếm tuyến đường mới, đem tấm bản đồ ngụy tạo mạch khoáng này tuồn vào tay kẻ trung gian tại phường thị.
Cuộn da thú mang theo sát cơ vô hình chính thức xuất hiện, chuẩn bị trở thành mồi lửa thứ hai ném thẳng vào đống rơm đang khô nỏ giữa các thế lực Nam Cương. Sự nghi kỵ của Tôn gia và dã tâm của Vương Hạc sẽ bị mảnh vật chứng giả này dẫn dắt đến một điểm giao cắt đẫm máu nhất.
...lại, Vương Hạc sẽ càng đinh ninh rằng Lâm gia đang thực sự khốn đốn, hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà giăng bẫy tại Hắc Phong Cốc.
Lâm Mặc gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ linh sam, truyền một luồng thần thức mỏng manh vào khối trận bàn liên lạc đặt giữa phòng. Cửu cung tinh tú trên mặt trận bàn khẽ xoay chuyển, phát ra những tia sáng nhạt bập bùng, kết nối thẳng đến điểm truyền tin tại cửa ngõ phía nam.
Thông qua trận nhãn, giọng nói khàn khàn và mang theo vài phần phẫn nộ của quản sự Lâm Xuyên truyền đến.
Bẩm gia chủ, đám tuần tra Tôn gia vừa ném ra ba tấm Thám Linh Phù cấp một để dò xét hàng hóa của chúng ta. Bọn chúng lấy cớ phong tỏa sương độc, dựng lên Khốn Trận ngay giữa đường, ép đội xe phải dỡ bỏ phòng ngự. Nếu cứ cắm trại chờ đợi ở cửa hẻm Vân Xuyên, ba xe Thanh Linh Thảo sẽ héo úa mất linh tính chỉ trong hai ngày.
Lâm Xuyên dừng lại một nhịp, tiếng thở dốc lộ rõ sự xót xa qua từng luồng linh khí chập chờn.
Công sức chăm bón nửa năm của mười mấy tộc nhân coi như đổ sông đổ bể. Lão hủ xin phép dốc thêm linh thạch để kích hoạt toàn bộ Mộc Tức Trận trên xe, chí ít có thể chống đỡ sự ăn mòn của sương độc thêm năm ngày, chờ gia tộc phái người đến thương lượng.
Lâm Mặc im lặng lắng nghe, ánh mắt thâm thúy không chút gợn sóng. Hắn thừa biết vị quản sự sườn đông luôn coi trọng tài nguyên mạng sống của gia tộc. Tổn thất ba trăm linh thạch này đủ khiến chi phí luyện đan của thế hệ trẻ thâm hụt nghiêm trọng trong quý tới. Lâm Xuyên muốn dùng trận pháp để gồng gánh, đó là phản ứng bảo vệ tài sản tự nhiên của một kẻ gác kho.
Thế nhưng, nếu đội xe Lâm gia bộc lộ khả năng phòng ngự kiên cố, tai mắt của Vương Hạc đang ẩn nấp quanh đó sẽ lập tức sinh nghi. Một gia tộc đang bị tà tu đe dọa, nội bộ rối ren, lấy đâu ra dư dả linh thạch và nhân thủ để duy trì trận pháp bảo quản ở mức tối đa.
Cứ để chúng héo úa.
Lâm Mặc nhàn nhạt đáp lời, thanh âm xuyên qua cấm chế mang theo uy áp của người đứng đầu không cho phép làm trái.
Chẳng những để héo, mà còn phải chủ động tháo gỡ một nửa số linh thạch ở các mắt trận bảo quản. Khi sương độc tràn vào làm linh thảo thối rữa, hãy để vài tên tiểu bối bốc đồng mắng chửi Tôn gia thật to. Phải làm sao cho những kẻ đang ẩn nấp trên vách đá nghe thấy rõ ràng sự bất lực và phẫn uất của các ngươi.
Đầu dây bên kia im lặng một khoảnh khắc dài. Tiếng nghiến răng trèo trẹo vang lên qua mặt đồng thau của trận bàn. Lâm Xuyên dẫu không cam lòng nhưng bản năng tuân phục gia quy vẫn vượt lên trên sự tiếc nuối cá nhân.
Để đảm bảo vở kịch không có bất kỳ sơ hở nào, Lâm Mặc vung tay áo, lấy ra một tấm Thiết Lệnh Phạt Trách màu xám đen. Hắn rót một tia linh lực sắc bén vào trong, trực tiếp ghi nhận quyết định trừ phân nửa điểm công huân tháng này của toàn bộ đội vận chuyển vì tội bảo quản vật phẩm yếu kém.
Tấm lệnh bài mang theo án phạt vô lý này nương theo đường truyền của trận bàn, hóa thành một vệt sáng mờ nhạt truyền tống thẳng đến tay Lâm Xuyên ở tiền tuyến.
Cầm lấy khối kim loại lạnh ngắt vừa đổi chủ, vị quản sự già trút một tiếng thở dài thườn thượt. Lão phẩy tay ra hiệu cho các hộ vệ bóc gỡ từng viên hạ phẩm linh thạch khỏi chín ô trận vị trên xe kéo. Ngay khi vách ngăn linh khí mỏng đi, độc chướng từ Khốn Trận của Tôn gia lập tức tràn vào, biến những chiếc lá Thanh Linh Thảo xanh mướt thành màu úa vàng chỉ trong vài nhịp thở.
Cái giá phải trả để che mắt Vương Hạc đã được xác lập bằng sự hy sinh của hàng chục cân linh dược và sự phẫn nộ chân thật của các tiểu bối Lâm gia. Những tiếng chửi rủa ầm ĩ vang lên khắp hẻm núi, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn vô cùng chân thực.
Cùng lúc đó, tại một gờ đá khuất nẻo trên cao, một gã tu sĩ mặc áo xám khẽ thu hồi luồng thần thức dò xét. Gã cẩn thận khắc ghi cảnh tượng đội xe Lâm gia cãi vã trong tuyệt vọng vào một viên Lưu Ảnh Thạch. Vật chứng ghi lại sự suy yếu này lập tức được gã phong ấn, chuẩn bị gửi hỏa tốc về đài nghị sự liên minh để củng cố thêm niềm tin mù quáng của chủ nhân đứng sau màn.
lại tại hẻm Vân Xuyên, đám tai mắt kia sẽ lập tức báo cáo về sự kiệt quệ và bất lực của Lâm tộc. Lâm Mặc khẽ gõ đốt ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, trong đầu nhanh chóng vạch ra ba bước chuyển tiếp của thế cục. Tôn gia vì hoảng sợ trước tàn tích ma đạo mà phong tỏa tuyến đường, Vương Hạc lại đang chằm chằm nhìn vào biểu hiện yếu thế của Lâm gia. Nếu lúc này Lâm gia ngoan ngoãn lùi bước, kẻ thù sẽ sinh nghi; nhưng nếu phản kháng quá mạnh, lại làm hỏng vỏ bọc suy yếu.
Cách duy nhất là để Tôn gia tự tay tàn phá hy vọng cuối cùng của Lâm tộc ngay trước mũi đám thám tử.
Lâm Mặc lấy ra một tấm Truyền Âm Phù định hướng, rót vào một tia thần thức mỏng manh. Quyết định gia tộc được ban bố tức thời: Khởi động lệnh Hủy Tài Nguyên, cho phép vứt bỏ toàn bộ ba xe Thanh Linh Thảo, nhưng bắt buộc phải đổi lấy một hành động phỉ báng từ phía đối thủ. Tấm bùa hóa thành một vệt sáng mờ ảo, xuyên qua sương mù Nam Cương bay thẳng về phía nam.
Tại cửa vào hẻm Vân Xuyên, sương mù lạnh lẽo bám đầy trên những cỗ xe gỗ linh mộc. Lâm Xuyên đứng chắn trước đội ngũ vận chuyển, sắc mặt âm trầm nhìn đám tu sĩ Tôn gia đang giăng một dải cấm chế phong tỏa lối đi. Kẻ dẫn đầu là Tôn Bưu, một tên chấp sự Trúc Cơ sơ kỳ mang khuôn mặt đầy vết sẹo, trong tay gã lăm lăm một thanh Hỏa Xà Tiên tỏa ra nhiệt độ hừng hực.
Lâm Xuyên tiếp nhận được mật lệnh truyền tới từ trong tay áo, ánh mắt khẽ lóe lên. Hắn tiến lên nửa bước, lôi từ trong ngực ra một cuộn da thú nạm vàng, cao giọng chất vấn.
Lối đi này là tuyến đường chung đã được Liên minh Phường thị đóng dấu. Tôn gia các ngươi tự ý chắn đường, chẳng lẽ muốn xé bỏ Khế Ước Giao Thương đã ký kết mười năm trước?
Tôn Bưu hừ lạnh, linh lực hỏa thuộc tính cuộn trào trên ngọn roi. Gã vốn đang căng thẳng vì lệnh truy lùng hung thủ mang công pháp âm hàn từ gia tộc, nay thấy kẻ thù cũ dám mang luật lệ ra dọa dẫm, sát tâm lập tức nổi lên.
Khu vực này hiện có biến động ma tu, Tôn gia phụng mệnh rà soát toàn bộ. Kẻ nào cản trở, giết không tha!
Dứt lời, Tôn Bưu không thèm đôi co, cổ tay rung lên, Hỏa Xà Tiên hóa thành một con mãng xà lửa đỏ lao thẳng về phía cuộn da thú. Đây chính là đòn nhử mà Lâm Xuyên đang chờ đợi. Hắn không hề lùi lại, mà ném ra một khối Thổ Hồn Trận Bàn, kích hoạt chín ô trận vị tạo thành một bức tường đất dày đặc chắn trước mặt đội ngũ.
Ngọn roi lửa va chạm với tường đất, phát ra tiếng nổ trầm đục. Bụi mù tung tóe, nhưng Tôn Bưu lập tức nhận ra điểm bất thường. Lượng linh lực mà Lâm Xuyên rót vào trận bàn quá ít, hoàn toàn không giống tư thế muốn liều mạng bảo vệ hàng hóa. Gã chấp sự Tôn gia biến sắc, thu hồi thế công trực diện, lập tức phóng xuất thần thức hóa thành vô số sợi tơ vô hình xuyên qua lớp bụi, định dò xét xem bên trong ba cỗ xe gỗ kia ẩn giấu thứ gì mà đối phương lại phòng thủ hời hợt như vậy.
Nhưng Tôn Bưu đã chậm một nhịp. Ngay khi thần thức của gã vừa chạm vào cấm chế trên xe, Lâm Xuyên đã quyết đoán bóp nát ngọc giản điều khiển trận nhãn.
Một tiếng nổ rền vang xé toạc không gian hẻm núi. Toàn bộ cấm chế bảo vệ trên ba cỗ xe đồng loạt đảo ngược, dẫn bạo linh khí mộc thuộc tính chất chứa trong hàng ngàn gốc Thanh Linh Thảo. Một luồng sóng xung kích màu xanh lục bùng nổ, cuốn theo tro bụi và tàn dư linh dược mù mịt đất trời. Khối pháp khí phòng ngự trên tay Lâm Xuyên chịu áp lực từ cả hai phía, lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim rồi vỡ vụn thành từng mảnh đá vụn.
Cái giá phải trả cho một nhịp đổi thế này là ba trăm khối hạ phẩm linh thạch bốc hơi trong chớp mắt, cộng thêm một kiện trận bàn cấp hai vĩnh viễn phế bỏ. Tuy nhiên, hiệu quả đạt được lại hoàn hảo ngoài sức tưởng tượng.
Thần thức của Tôn Bưu bị vụn linh thảo nổ tung đánh bật trở lại, khiến gã lùi liền ba bước, sắc mặt tái nhợt vì kinh mạch rung chấn. Trong mớ hỗn độn, dư ảnh của vụ nổ mang theo một tia khí tức hỗn loạn, khiến gã lầm tưởng Lâm gia thực sự đang vận chuyển vật phẩm cấm kỵ và thà tự hủy còn hơn để bị khám xét. Gã vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ lùi lại, giăng trận pháp phòng ngự, hoàn toàn rơi vào thế bị động nghi ngờ.
Cùng lúc đó, trên vách đá xa xa, hai tên tai mắt của Vương Hạc thu hết màn kịch vào tầm mắt. Bọn chúng chỉ thấy Tôn gia ỷ thế hiếp người, ra tay tàn độc phá hủy toàn bộ chuyến hàng cứu mạng của Lâm gia, ép đội ngũ vận chuyển phải chật vật rút lui.
Giữa hiện trường cháy đen, cuộn da thú nạm vàng đã bị ngọn roi lửa xé làm đôi, một nửa rơi lại trong vũng bùn trộn lẫn tro tàn linh thảo. Vật chứng mang tính pháp lý này chính thức đổi trạng thái, trở thành mảnh ghép hoàn hảo để Lâm gia nộp lên đài nghị sự vào ngày mai, đường hoàng cáo buộc Tôn gia cướp đoạt tài nguyên trắng trợn. Kho tộc Lâm gia đêm nay buộc phải ghi nhận một khoản thâm hụt nặng nề, nhưng một cái bẫy liên hoàn nhắm thẳng vào sự đa nghi của hai thế lực thù địch đã được đóng chốt thành công.
Bức tường đất mỏng manh rốt cuộc không chịu nổi áp lực cuồng bạo từ hỏa tiên của Tôn Bưu. Từng mảng phù văn phòng ngự trên bề mặt nứt toác, vỡ vụn thành vô số luồng linh khí đục ngầu tản mác vào không trung. Lâm Xuyên cắn chặt răng, cố tình thu hồi ba phần linh lực đang duy trì mộc thuẫn, khiến bản thân lảo đảo lùi lại phía sau. Ngọn roi rực lửa mang theo sát ý ngùn ngụt lập tức xé rách hàng phòng ngự cuối cùng, quất thẳng vào ba cỗ xe gỗ linh sam chở đầy Thanh Linh Thảo.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên giữa hẻm Vân Xuyên, kéo theo một biển lửa bùng phát nuốt chửng toàn bộ hàng hóa. Tôn Bưu vừa thu hồi pháp khí, khóe mắt gã chợt giật mạnh khi nhận ra sự dị thường. Lượng linh lực phản chấn từ vách đất quá mức yếu ớt, hoàn toàn không giống tư thế liều mạng bảo vệ tài sản của một chấp sự tu tiên gia tộc. Hơn thế nữa, tro tàn từ ba cỗ xe bốc lên một mùi hương khét lẹt xen lẫn luồng hắc khí nhàn nhạt, căn bản không phải đặc trưng của linh dược mộc thuộc tính bị thiêu rụi.
Khốn kiếp! Trong xe căn bản không có Thanh Linh Thảo, bọn mày dùng Huyễn Mộc ngụy tạo!
Tôn Bưu gầm lên, vội vàng bấm pháp quyết định thu hồi ngọn lửa đang lan rộng. Gã nhận ra mình vừa vung tay đánh nát một đống phế liệu, đồng thời tự bước hụt vào một cái hố sâu không đáy. Sự hung hăng ban đầu lập tức chuyển thành nỗi e dè, gã vội vàng lùi lại, tay siết chặt cán roi chuẩn bị phòng ngự.
Tôn quản sự ra tay thật tàn độc! Lâm gia chúng ta chỉ vận chuyển linh dược cống nạp cho liên minh, cớ sao các ngươi lại ngang nhiên cướp đoạt và hủy hoại?
Lâm Xuyên ôm lấy bả vai đang cháy sém, gân cổ gào lên với vẻ mặt phẫn nộ cùng cực. Hắn không để cho đối phương có cơ hội giải thích, lập tức bóp nát một viên ngọc giản truyền âm đã giấu sẵn trong tay áo. Ngay khoảnh khắc ngọc giản vỡ vụn, một đạo trận văn ẩn giấu dưới lớp tro tàn của cỗ xe thứ nhất đột ngột sáng bừng lên.
Đây là Lưu Ảnh Khấp Huyết Trận, một loại trận pháp cấp một không có khả năng sát thương, nhưng lại chuyên dùng để khóa chặt khí tức pháp lực và ghi lại hình ảnh phá hoại tại hiện trường. Ánh sáng đỏ rực từ trận bàn dưới đất phóng lên, trói buộc lấy tàn dư ngọn lửa độc quyền của Tôn gia, khắc sâu bằng chứng rành rành không thể chối cãi.
Rút lui! Bỏ lại toàn bộ xe hỏng, lập tức quay về từ đường báo cáo gia chủ!
Lâm Xuyên vung tay ném ra hai tấm Vụ Ảnh Phù, tạo thành một màn khói dày đặc che khuất tầm nhìn. Hắn cùng ba tên đệ tử tuần tra quả quyết quay lưng bỏ chạy. Nhằm gia tăng tính chân thực cho cuộc tập kích, Lâm Xuyên dứt khoát vứt bỏ mảnh pháp khí phòng ngự hình mai rùa đã nứt nẻ ngay tại mép vực.
Cái giá phải trả cho màn kịch này là sự hao hụt hoàn toàn ba cỗ xe vận chuyển chuyên dụng cùng một kiện pháp khí hạ phẩm, khiến điểm công huân của nhánh sườn đông lập tức bị trừ đi năm mươi điểm trong sổ ghi chép. Thế nhưng, sự hy sinh vật chất được tính toán chi li này lại đổi lấy một lưỡi dao vô hình kề tận cổ kẻ địch.
Tôn Bưu đứng sững giữa đống tro tàn, sắc mặt xám xịt. Khối trận bàn lưu ảnh dưới đất chính thức đổi trạng thái, niêm phong hoàn toàn khí tức hỏa tiên của gã, trở thành vật chứng cốt lõi không thể phá hủy nếu không có tu sĩ Trúc Cơ đích thân ra tay. Gã cay đắng nhận ra, mình vừa dâng cho Lâm gia một cái cớ hoàn hảo để cắt đứt mọi thỏa thuận thương mại.
Sáng ngày mai, khối bằng chứng rực lửa này sẽ được ám vệ mang thẳng đến đài nghị sự của liên minh phường thị cùng với lá đơn kêu oan đẫm máu. Còn tại nội bộ Lâm gia, lệnh phong tỏa kho tộc sườn đông sẽ chính thức được ban hành, lấy lý do hàng hóa bị Tôn gia cướp bóc để hợp thức hóa việc tạm dừng cung cấp đan dược cho Vương Hạc. Mũi giáo nghi kỵ giờ đây đã hoàn toàn chuyển hướng, ép lão hồ ly Vương Hạc phải chĩa mũi nhọn vào Tôn gia để đòi lại lợi ích, hoàn toàn không hay biết bản thân đang điên cuồng cắn xé theo đúng nhịp điệu mà vị gia chủ trẻ tuổi đã vạch sẵn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.