Chương 50: Gia Tộc Bên Bờ Diệt
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,015 từ
1 lượt đọc
…trong hốc tối, nét chữ bằng máu tươi trên tấm bài vị bỗng nhiên vặn vẹo như những con giun đất, tỏa ra một luồng hấp lực quỷ dị. Luồng lực này không nhắm vào thể xác, mà trực tiếp xuyên thấu qua lớp phòng hộ thần thức mỏng manh của Lâm Mặc, gắt gao móc nối với ấn chú bán nguyệt nơi đan điền. Một cơn đau xé rách linh hồn ập tới khiến thân thể hắn run lên bần bật. Huyết khí toàn thân hắn không khống chế được mà sôi trào, dường như muốn phá thể bay thẳng vào tấm bài vị kia. Sợi rễ máu đang quấn chặt cổ chân phải của hắn cũng nhân cơ hội này siết mạnh, những cái gai nhọn hoắt mang theo hàn khí đâm xuyên qua lớp pháp bào rách nát, ghim thẳng vào kinh mạch.
Lâm Mặc gắt gao cắn chặt đầu lưỡi, mượn chút tỉnh táo từ cơn đau nhói để áp chế sự bạo động trong cơ thể. Hắn hiểu rõ, lúc này linh lực đã cạn kiệt, nếu để luồng hấp lực kia rút đi tinh huyết bản nguyên, tu vi Trúc Cơ vừa vất vả đạt được chắc chắn sẽ sụp đổ, căn cơ gia tộc cũng theo đó mà tiêu tan. Bàn tay trái dính đầy bùn đất của hắn run rẩy vỗ vào túi trữ vật bên hông. Một tấm Thanh Mộc Trấn Tà Phù nhạt màu bay ra, tỏa ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. Đây là lá bùa bậc hai hạ phẩm cuối cùng hắn mang theo, vốn định dùng để gia cố trận nhãn nơi cấm địa.
Không chần chừ, Lâm Mặc há miệng phun ra một ngụm tâm huyết lên mặt bùa. Phù văn màu xanh lục lập tức bùng sáng rực rỡ, hóa thành một lớp mộc khí dày đặc bao bọc lấy cánh tay phải. Hắn ngưng tụ chút linh lực tàn dư, hung hăng đập mạnh lá bùa xuống nền đá lởm chởm ngay dưới chân bài vị. Mặt đá nứt toác, từng luồng linh khí thuộc tính mộc dọc theo trận văn trên bùa lan tỏa, hóa thành một bức tường mộc linh mỏng manh, tạm thời cắt đứt liên kết vô hình giữa ấn chú bán nguyệt và nét chữ máu. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, lớp mộc khí va chạm với tà khí xung quanh hốc tối, tạo ra một làn khói xám xịt mang theo mùi khét lẹt của sinh cơ bị đốt cháy.
Áp lực lên đan điền vừa giảm bớt, Lâm Mặc lập tức vung tay phải, rút ra thanh đoản kiếm bằng mỏ quạ đã mẻ lưỡi, dồn toàn bộ sức lực chém thẳng xuống sợi rễ máu đang ghim chặt cổ chân. Một tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, lưỡi pháp khí nứt thêm một đường dài sát chuôi, nhưng cũng thành công chặt đứt đoạn rễ quỷ dị. Hắc huyết từ vết cắt phun ra, nhỏ giọt xuống nền đá, lập tức ăn mòn tạo thành những hố sâu hoắm bốc khói độc. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tựa lưng vào vách động lạnh lẽo, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Đôi mắt hắn vẫn ghim chặt vào hốc tối, nơi làn khói xám dần tan đi.
Lúc này, mượn ánh sáng le lói từ trận văn hoàng kim ngoài cửa, hắn mới nhìn rõ bề mặt của tấm bài vị Tử Trúc. Bên dưới tên của hắn, những vết nứt nẻ thực chất không phải do thời gian tàn phá, mà là những đường vân trận pháp thu nhỏ, được khắc họa cực kỳ tinh vi bằng một loại chu sa pha lẫn tử khí. Từng đường nét đều mang đậm dấu ấn truyền thừa luyện khí của Lâm gia, thậm chí phong cách điêu khắc còn giống hệt với thủ pháp của vị gia chủ đời trước đã vẫn lạc. Mùi hương Tử Trúc Linh Dịch không phải tỏa ra từ bản thân bài vị, mà là từ một cái đĩa ngọc vỡ nát nằm khuất phía sau nó. Trên đĩa ngọc, vài giọt linh dịch màu tím sậm quý giá đang thong thả nhỏ xuống một trận đồ hình bát giác khắc chìm dưới đáy hốc.
Hóa ra có kẻ đã âm thầm trộm lấy Tử Trúc Linh Dịch từ cấm địa gia tộc, dùng thứ linh vật thanh tẩy này làm vật dẫn để duy trì một tà trận nhằm thẳng vào huyết mạch của hắn, hòng che giấu thiên cơ.
Lấy linh dịch nuôi trận, mượn bài vị đoạt mệnh...
Lâm Mặc khàn giọng lẩm bẩm, cổ họng khô khốc như nuốt phải cát sỏi. Hắn hít sâu một hơi, thần thức khó khăn phóng ra ngoài, ý đồ dò xét kết cấu của trận đồ bát giác kia để tìm cách phá giải. Nhưng ngay khi tia thần thức vừa chạm vào mép đĩa ngọc, một luồng uy áp lạnh lẽo từ trong trận đồ đột ngột bùng nổ, hóa thành một cây kim châm vô hình đâm thẳng vào thức hải. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, vội vàng thu hồi thần thức, khóe mắt rỉ ra hai hàng máu tươi.
Trong cơn choáng váng, hắn nghe thấy tiếng lạch cạch khô khốc vang lên từ bốn phía bức tường, như thể có vô số khớp xương đang đồng loạt chuyển động. Lớp chì lỏng vốn dùng để phong ấn hốc tối nay bị nhiệt lượng từ trận đồ bát giác nung chảy, từng giọt tí tách rơi xuống nền đá. Lối thoát duy nhất phía sau lưng Lâm Mặc, cánh cửa đá nặng nề vừa hé mở, bỗng nhiên phát ra tiếng nghiến chói tai rồi từ từ khép lại, triệt để giam nhốt hắn vào không gian ngập tràn sát cơ này.
uyết sền sệt từ đoạn rễ đứt lìa văng tung tóe lên vách động, nháy mắt ăn mòn lớp đá xanh thành những lỗ hổng sùi bọt bốc khói. Lâm Mặc lập tức nín thở lùi lại nửa bước, vội vã điểm ba chỉ vào các đại huyệt quanh cổ chân phải. Hắn điên cuồng thúc giục chút mộc linh lực tàn dư phong bế kinh mạch, gắt gao ngăn cản luồng hàn độc đang nương theo máu tươi xâm nhập vào tủy cốt. Cơn đau nhức buốt óc khiến trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao ghim chặt vào hốc tối phía trước. Tấm màn khói xám do bùa chú tạo ra đang mỏng dần đi, để lộ rõ hơn kết cấu quỷ dị bên trong kẽ nứt đá.
Hắn cắn răng, tuyệt đối không chọn cách tiến lên mù quáng khi chưa rõ hư thực. Bàn tay trái dính máu nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Tử Mộc Quyết đến cực hạn. Lâm Mặc mạnh mẽ ép ra một tia thần thức mỏng như sợi chỉ, cẩn thận luồn qua lớp sương mù tà khí. Thần thức mang theo thuộc tính sinh cơ êm dịu của mộc hệ vừa chạm vào viền ngoài của tấm bài vị đen nhánh, một luồng phản phệ cuồng bạo lập tức bùng nổ.
Một cỗ oán khí lạnh lẽo như băng ngàn năm từ mặt bài vị dội thẳng vào thức hải. Trong đầu Lâm Mặc vang lên tiếng gào thét của vô số oan hồn, kèm theo đó là ảo ảnh hàng trăm gốc Tử Trúc tươi tốt bị một bàn tay vô hình bóp nát, rút cạn nhựa sống đến mức héo rũ.
Ngươi mang trên mình huyết mạch Lâm gia, lại dám mạn phép động vào cấm vật của bổn tọa?
Một giọng nói già nua, khàn đặc mang theo âm tà ma trảo dội thẳng vào tâm trí Lâm Mặc, chấn động đến mức khiến hai lỗ tai hắn rỉ máu tươi. Giọng nói này ẩn chứa uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ chân chính, dẫu chỉ là một luồng tàn niệm nương tựa vào bài vị cũng đủ sức ép đứt gãy kinh mạch của một kẻ vừa mới thăng cấp vội vã như hắn.
Lâm Mặc lảo đảo, phải cắm gắt gao thanh đoản kiếm mẻ lưỡi xuống nền đá cứng mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng. Hắn ho khan một tiếng, nhổ ra ngụm máu ứ trong cổ họng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Gỗ làm bài vị này rõ ràng là tâm thân Tử Trúc ngàn năm tuổi mọc tại cấm địa Lâm gia ta. Lão tặc trộm cắp tài nguyên của gia tộc người khác để kéo dài tàn mạng như ngươi, lấy tư cách gì xưng bổn tọa?
Hắn tuyệt nhiên không nói nhảm để câu giờ bâng quơ. Ngay trong khoảnh khắc luồng tàn niệm kia bị chọc giận mà dao động, tay trái Lâm Mặc đã âm thầm móc ra ba hạt giống Huyết Đằng Tinh từ đáy túi trữ vật. Đây là loại linh thảo ký sinh cực kỳ hung hiểm mọc ở vùng chướng khí Nam Cương, bản tính khát máu, chuyên hút tà khí để sinh trưởng. Không chút do dự, hắn miết mạnh ngón tay cái vào vết cắt trên lòng bàn tay, dùng tinh huyết của chính mình tẩm ướt ba hạt giống khô quắt.
Thần thức khóa chặt mục tiêu, Lâm Mặc vận dụng chút nhục thân chi lực cuối cùng búng mạnh cổ tay. Ba vệt sáng đỏ sẫm xé gió bay vút vào trong hốc tối, chuẩn xác găm thẳng vào ba góc của bệ đá đang nâng đỡ tấm bài vị.
Lão quái vật ẩn trong gỗ Tử Trúc lập tức nhận ra nguy cơ phong thủy bị phá. Tấm bài vị nứt nẻ rung lên bần bật, những nét chữ máu đột ngột tróc khỏi mặt gỗ, hóa thành vô số sợi huyết tơ sắc bén như kiếm khí, điên cuồng đan thành một tấm lưới đỏ rực định băm nát ba hạt giống.
Lâm Mặc biến sắc, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ lừ. Hắn ngửa mặt gầm lên một tiếng trầm đục, không tiếc thiêu đốt mười năm thọ nguyên để cưỡng ép kích nổ mầm sống. Ba hạt Huyết Đằng Tinh hấp thụ thọ nguyên của tu sĩ Trúc Cơ liền điên cuồng nảy mầm. Những cái rễ cây màu đỏ sậm thô to bằng ngón tay mang theo hàng ngàn cái gai nhọn hoắt hung hăng cắm phập vào nền đá, thô bạo xé rách tấm lưới huyết tơ, háo hức cắn nuốt tà khí đang dâng trào quanh bài vị.
Cái giá phải trả cho việc thiêu đốt thọ nguyên thúc sinh linh thảo bậc hai khiến cơ thể Lâm Mặc gần như sụp đổ. Đan điền hắn quặn thắt dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Ấn chú bán nguyệt trên bụng lại một lần nữa nhói lên đau đớn, tàn nhẫn hút đi một phần linh lực vừa sinh ra. Thanh đoản kiếm mỏ quạ dưới tay hắn không chịu nổi áp lực từ luồng linh khí bạo động truyền xuống, phát ra một tiếng rắc giòn giã rồi vỡ vụn thành hàng chục mảnh sắt vụn rơi lả tả.
Mất đi điểm tựa, Lâm Mặc ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo, nhưng đôi mắt hắn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào sự biến hóa bên trong hốc tối. Dưới sự cắn nuốt điên cuồng của rễ cây Huyết Đằng, lớp ngụy trang bằng tà khí và bóng tối quanh bài vị hoàn toàn tan vỡ. Phía sau tấm gỗ đen nhánh căn bản không phải là vách đá đặc ruột, mà là một trận đồ cỡ nhỏ được khắc chìm bằng vàng ròng. Ở ngay trung tâm trận nhãn, một viên tinh thạch màu tím sẫm đang chậm rãi xoay tròn, không ngừng tỏa ra khí tức sinh mệnh tinh thuần đến mức khiến người ta nghẹt thở.
huyết từ đoạn rễ đứt lìa phun ra tung tóe, rơi xuống nền đá bốc lên từng đợt khói độc xộc thẳng vào mũi. Lâm Mặc mượn lực đẩy từ nhát chém, lảo đảo lùi lại ba bước, cắm phập thanh đoản kiếm mỏ quạ đã nứt nẻ xuống đất để chống đỡ tàn thể. Hắn không có thời gian bận tâm đến hàn độc đang dọc theo bắp chân phải nghịch lưu xông lên kinh mạch. Bàn tay trái vừa rạch một đường dài rỉ máu, ba hạt Huyết Đằng Tinh thô ráp đã được hắn điên cuồng miết chặt vào vết thương.
Hạt giống khô cắp gặp được tinh huyết Trúc Cơ lập tức nảy mầm. Ba đạo huyết quang nổ tung trong lòng bàn tay, hóa thành ba dải roi gai màu đỏ thẫm to bằng cánh tay, mang theo lệ khí nguyên thủy của yêu thực Nam Cương quất nát màng sương tà ác.
Phá!
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trong cổ họng, thần thức suy yếu liều mạng dẫn dắt ba dải roi gai đâm xuyên qua vách ngăn mộc khí do phù lục tạo ra lúc trước, gắt gao quấn siết lấy tấm bài vị Tử Trúc đen nhánh. Những chiếc gai nhọn hoắt điên cuồng cắm vào bề mặt gỗ, ý đồ mượn đặc tính cắn nuốt của Huyết Đằng để hút cạn tà khí bám trên đó.
Một tiếng cười khàn đục như ma sát giữa hai khúc xương khô đột ngột vang lên, chấn động trực tiếp bên trong thức hải Lâm Mặc.
Chỉ bằng chút thủ đoạn mượn lực yêu thực thấp kém này mà cũng đòi lay động bản tọa?
Âm thanh vừa dứt, uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ như một ngọn núi ầm ầm giáng xuống. Bức tường mộc linh mỏng manh do Thanh Mộc Trấn Tà Phù tạo thành vỡ nát thành từng mảnh đốm sáng xanh. Đáng sợ hơn, tàn hồn ký sinh trong bài vị không hề dùng tà khí để phản kích. Từ bề mặt tấm gỗ Tử Trúc ngàn năm, một cỗ linh lực hệ mộc cực kỳ thuần túy, mang đậm bản nguyên công pháp của Lâm gia bộc phát ra.
Linh quang màu tím nhạt dọc theo những chiếc gai nhọn trào ngược vào trong ba dải roi Huyết Đằng. Yêu thực vốn hung hãn khát máu bỗng nhiên run lên bần bật, sau đó lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô héo, hóa thành những dải tro tàn rũ xuống.
Hắn đang dùng chính công pháp dung mộc của Lâm gia để cắn nuốt ngược lại yêu thực!
Lâm Mặc rúng động tâm thần, vội vàng cắn chặt khớp hàm, tàn nhẫn chặt đứt sợi thần thức đang liên kết với Huyết Đằng Tinh. Sự cắn trả của việc tự bạo thần thức khiến hai tai hắn trào ra máu tươi, tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát. Khí tức trong lồng ngực dồn ép làm hắn phải ho ra một búng máu đen đặc.
Nhưng biến cố chưa dừng lại ở đó. Cỗ linh lực màu tím nhạt sau khi thôn phệ roi gai liền ngưng tụ giữa không trung, hóa thành một đạo giam cầm ấn pháp, bỏ qua mọi chướng ngại vật lý, trực tiếp bóp chặt lấy không gian xung quanh Lâm Mặc.
Khí tức Tử Trúc Linh Dịch mà ngươi mang trên người, mới là chất dinh dưỡng hoàn mỹ nhất để bản tọa đắp nặn lại nhục thân.
Lão quái vật hiển nhiên đã nhìn thấu bí mật sâu kín nhất nơi đan điền hắn. Ấn pháp màu tím vừa chạm vào lớp pháp bào, hàn độc vốn đang ngủ đông nơi cổ chân phải Lâm Mặc bỗng nhiên bùng nổ. Những tia tà khí lạnh lẽo hóa thành vô số sợi xiềng xích bằng băng đen đan chéo nhau, gắt gao khóa chặt sáu đại huyệt đạo ở chi dưới, vươn dần lên phía eo.
Kinh mạch chân phải truyền đến tiếng rạn nứt lách cách, linh lực vận chuyển lập tức bị phong bế một nửa. Lâm Mặc hiểu rõ, đối phương đã tính toán chi li, dùng đoạn rễ máu lúc nãy không chỉ để kéo hắn vào động phủ, mà còn ngầm gieo xuống một đạo băng trận loại nhỏ ngay trong cơ thể hắn. Khoảng cách cảnh giới quá lớn khiến hắn từ thế chủ động phản công chớp nhoáng lại rơi vào tử cục bị giam cầm, trở thành lò luyện đan sống cho kẻ thù.
Không thể lùi, cũng không thể trốn. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Bàn tay phải nắm chặt chuôi thanh đoản kiếm mỏ quạ đột ngột xoay ngược lại. Hắn không chém về phía ấn pháp đang ép tới, mà tàn nhẫn cắm thẳng lưỡi kiếm nứt nẻ vào huyệt Khúc Trì trên chính cánh tay trái của mình.
Mũi kiếm xuyên thủng da thịt, mang theo sát ý cọ xát vào tận xương tủy. Huyết khí toàn thân mượn đau đớn kịch liệt mà bùng cháy, hóa thành một ngọn lửa sinh mệnh đỏ rực, cưỡng ép hòa tan một góc phong tỏa của băng trận nơi kinh mạch. Cùng lúc đó, hắn dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ còn sót lại, không màng đến đan điền đang quặn thắt, truyền thẳng vào tàn trận hoàng kim đang khắc sâu giữa đan điền. Ánh sáng vàng chói lọi mang theo hơi thở hồng hoang từ từ rực sáng, chuẩn bị đánh cược một ván sinh tử phá vỡ bố cục tà ác này.
…uyết từ mặt cắt văng tung tóe, rơi rớt xuống nền đá lởm chởm bốc lên từng đợt khói xám hôi thối. Lâm Mặc còn chưa kịp lùi lại lấy khoảng trống, bức tường mộc linh mỏng manh do Thanh Mộc Trấn Tà Phù vừa dựng lên bỗng phát ra một chuỗi âm thanh rạn nứt chói tai. Từ trong hốc tối, tấm bài vị khắc tên hắn bằng máu tươi kịch liệt rung bần bật, tuôn ra một cỗ uy áp linh lực mênh mông thuộc về tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ chân chính. Cỗ uy áp này không mang theo sự cuồng bạo dời non lấp biển, mà âm trầm tĩnh mịch như đầm lầy ngàn năm, trực tiếp ngưng tụ thành một đạo pháp ấn hình lá trúc màu tím sẫm khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
Không gian xung quanh miệng hang nháy mắt bị áp súc đến cực điểm. Pháp ấn tử sắc vô thanh vô tức giáng xuống, tàn nhẫn siết chặt lấy yết hầu Lâm Mặc. Cảm giác hít thở hoàn toàn bị tước đoạt, luồng linh khí hắn vừa khó nhọc vận chuyển trong kinh mạch lập tức khựng lại, nghẽn ứ tại lồng ngực. Hắn trừng lớn đôi mắt hằn vằn máu, đồng tử co rút kịch liệt khi nhận ra kết cấu trận văn đang lưu chuyển trên đạo pháp ấn kia. Từng đường nét mộc linh uốn lượn, mang theo khí tức quen thuộc đến rợn người, thình lình lại là Tử Trúc Quy Nguyên Quyết. Đây là công pháp cội nguồn, bí truyền chỉ dành riêng cho những vị gia chủ nắm giữ huyết mạch hạch tâm của Lâm gia.
Kẻ ẩn nấp sau tấm bài vị không chỉ sở hữu cảnh giới áp đảo, mà còn đang tàn độc dùng chính bản nguyên công pháp của gia tộc để tước đoạt quyền khống chế linh lực, định cắn nuốt ngược lại hậu bối. Dưới sức ép kinh người của tử sắc pháp ấn, hàn độc từ những cái gai nhọn ban nãy ghim vào bắp chân lập tức có cơ hội bùng phát. Một luồng khí lạnh buốt xương dọc theo Thái Âm kinh lan tràn lên trên, hung hăng đóng băng hơn phân nửa hệ thống kinh mạch chân phải, khiến nửa thân dưới của hắn gần như phế bỏ.
Máu thịt thuần khiết của Tử Trúc nhất mạch, ba mươi năm qua rốt cuộc cũng có một kẻ đáng giá tự dẫn xác tới cửa.
Một giọng nói già nua, khàn đặc như tiếng ma sát của hai nhánh cây khô héo vang lên thẳng trong thức hải Lâm Mặc. Âm thanh không mang theo hỉ nộ phàm tục, chỉ tràn ngập sự tham lam tột độ cùng hàn ý thấu xương.
Thức hải truyền đến từng cơn đau nhức như bị vạn kim đâm xuyên. Thần thức mỏng manh của Lâm Mặc vừa xuất ra định dò xét khe hở của pháp ấn liền bị đối phương thô bạo nghiền nát. Hắn khẽ rên lên một tiếng bế tắc, máu tươi lẫn vụn nội tạng không kiềm chế được trào ra từ khóe miệng. Dù vậy, hắn vẫn gắt gao cắn nát đầu lưỡi, mượn tinh huyết thiêu đốt để ép ra một câu qua kẽ răng rỉ máu.
Dùng quy nguyên quyết để hấp tinh hoán cốt, ngươi rốt cuộc là thứ nghiệt súc nào trộm lấy truyền thừa trong từ đường?
Kẻ sắp hóa thành chất dinh dưỡng bồi đắp linh mạch, không cần biết quá nhiều.
Giọng nói già nua lạnh lẽo dứt lời, pháp ấn tử sắc đột ngột biến ảo. Lá trúc khổng lồ nổ tung, hóa thành hàng chục sợi tơ tím sẫm sắc bén như phi kiếm bậc hai, xé rách lớp không gian vặn vẹo, trực tiếp đâm thủng lớp pháp bào rách nát trên người Lâm Mặc. Những sợi tơ này phớt lờ mọi sự kháng cự vật lý, ghim thẳng vào đan điền hắn. Tàn hồn kia muốn cưỡng chế bóc tách ấn chú bán nguyệt, dùng cội nguồn công pháp để rút cạn gốc rễ tu vi Trúc Cơ của hắn ngay tại chỗ.
Cảm giác cận kề cái chết thực sự giáng lâm, sinh cơ trong cơ thể Lâm Mặc cấp tốc tuôn trào ra ngoài theo những sợi tơ tím, khiến sắc mặt hắn trắng bệch như giấy vàng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tử kiếp ngỡ như không thể vãn hồi ấy, biến số chân chính lại phát sinh từ nơi sâu thẳm nhất, bí mật nhất trong cơ thể hắn.
Giọt Mộc Bản Nguyên màu xanh biếc vốn luôn ngủ say dưới đáy đan điền, nay bị tử khí tà ác của công pháp đồng nguyên cưỡng ép xâm nhập, bỗng nhiên bừng tỉnh. Nó không tỏa ra ánh sáng rực rỡ mang tính chữa lành, mà bộc phát một luồng hấp lực cuồng bạo tột cùng mang theo ý chí thượng cổ. Giọt bản nguyên chớp mắt dung hợp với tàn dư của ấn chú bán nguyệt, điên cuồng xoáy ngược lại, men theo chính những sợi tơ tím đang hút máu kia, hung hăng cắn trả về phía hốc tối.
Từ trong bóng tối tĩnh mịch, tấm bài vị nứt nẻ thình lình phát ra một tiếng gào thét thê lương tột độ. Nét chữ viết bằng máu tươi bỗng chốc bốc cháy, ngưng tụ thành một ngọn lửa màu lục thảm thiết soi sáng toàn bộ huyệt động. Dưới ánh lửa quỷ dị, vách đá phía sau lưng Lâm Mặc không chịu nổi dư chấn của hai cỗ lực lượng bản nguyên va chạm, ầm ầm đổ sụp xuống. Bụi đá mù mịt tan đi, để lộ ra một huyết trì đen ngòm đang sủi bọt sôi sục. Nhưng điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút đến cực hạn không phải là tà khí ngút trời của ao máu, mà là vô số khúc xương khô đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tất cả đều vận trên người bộ pháp bào thêu họa tiết Tử Trúc viền vàng, trang phục tối cao chỉ dành riêng cho các đời Trưởng lão và Gia chủ Lâm gia.
Lâm Mặc gắt gao cắn chặt đầu lưỡi, mượn chút tỉnh táo từ cơn đau nhói để áp chế sự bạo động trong cơ thể. Hắn hiểu rõ, lúc này linh lực đã cạn kiệt, nếu để luồng hấp lực kia rút đi tinh huyết bản nguyên, tu vi Trúc Cơ vừa vất vả đạt được chắc chắn sẽ sụp đổ, căn cơ gia tộc cũng theo đó mà tiêu tan. Bàn tay trái dính đầy bùn đất của hắn run rẩy vỗ vào túi trữ vật bên hông. Một tấm Thanh Mộc Trấn Tà Phù nhạt màu bay ra, tỏa ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. Đây là lá bùa bậc hai hạ phẩm cuối cùng hắn mang theo, vốn định dùng để gia cố trận nhãn nơi cấm địa.
Không chần chừ, Lâm Mặc há miệng phun ra một ngụm tâm huyết lên mặt bùa. Phù văn màu xanh lục lập tức bùng sáng rực rỡ, hóa thành một lớp mộc khí dày đặc bao bọc lấy cánh tay phải. Hắn ngưng tụ chút linh lực tàn dư, hung hăng đập mạnh lá bùa xuống nền đá lởm chởm ngay dưới chân bài vị. Mặt đá nứt toác, từng luồng linh khí thuộc tính mộc dọc theo trận văn trên bùa lan tỏa, hóa thành một bức tường mộc linh mỏng manh, tạm thời cắt đứt liên kết vô hình giữa ấn chú bán nguyệt và nét chữ máu. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, lớp mộc khí va chạm với tà khí xung quanh hốc tối, tạo ra một làn khói xám xịt mang theo mùi khét lẹt của sinh cơ bị đốt cháy.
Áp lực lên đan điền vừa giảm bớt, Lâm Mặc lập tức vung tay phải, rút ra thanh đoản kiếm bằng mỏ quạ đã mẻ lưỡi, dồn toàn bộ sức lực chém thẳng xuống sợi rễ máu đang ghim chặt cổ chân. Một tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, lưỡi pháp khí nứt thêm một đường dài sát chuôi, nhưng cũng thành công chặt đứt đoạn rễ quỷ dị. Hắc huyết từ vết cắt phun ra, nhỏ giọt xuống nền đá, lập tức ăn mòn tạo thành những hố sâu hoắm bốc khói độc. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, tựa lưng vào vách động lạnh lẽo, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Đôi mắt hắn vẫn ghim chặt vào hốc tối, nơi làn khói xám dần tan đi.
Lúc này, mượn ánh sáng le lói từ trận văn hoàng kim ngoài cửa, hắn mới nhìn rõ bề mặt của tấm bài vị Tử Trúc. Bên dưới tên của hắn, những vết nứt nẻ thực chất không phải do thời gian tàn phá, mà là những đường vân trận pháp thu nhỏ, được khắc họa cực kỳ tinh vi bằng một loại chu sa pha lẫn tử khí. Từng đường nét đều mang đậm dấu ấn truyền thừa luyện khí của Lâm gia, thậm chí phong cách điêu khắc còn giống hệt với thủ pháp của vị gia chủ đời trước đã vẫn lạc. Mùi hương Tử Trúc Linh Dịch không phải tỏa ra từ bản thân bài vị, mà là từ một cái đĩa ngọc vỡ nát nằm khuất phía sau nó. Trên đĩa ngọc, vài giọt linh dịch màu tím sậm quý giá đang thong thả nhỏ xuống một trận đồ hình bát giác khắc chìm dưới đáy hốc.
Hóa ra có kẻ đã âm thầm trộm lấy Tử Trúc Linh Dịch từ cấm địa gia tộc, dùng thứ linh vật thanh tẩy này làm vật dẫn để duy trì một tà trận nhằm thẳng vào huyết mạch của hắn, hòng che giấu thiên cơ.
Lấy linh dịch nuôi trận, mượn bài vị đoạt mệnh...
Lâm Mặc khàn giọng lẩm bẩm, cổ họng khô khốc như nuốt phải cát sỏi. Hắn hít sâu một hơi, thần thức khó khăn phóng ra ngoài, ý đồ dò xét kết cấu của trận đồ bát giác kia để tìm cách phá giải. Nhưng ngay khi tia thần thức vừa chạm vào mép đĩa ngọc, một luồng uy áp lạnh lẽo từ trong trận đồ đột ngột bùng nổ, hóa thành một cây kim châm vô hình đâm thẳng vào thức hải. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, vội vàng thu hồi thần thức, khóe mắt rỉ ra hai hàng máu tươi.
Trong cơn choáng váng, hắn nghe thấy tiếng lạch cạch khô khốc vang lên từ bốn phía bức tường, như thể có vô số khớp xương đang đồng loạt chuyển động. Lớp chì lỏng vốn dùng để phong ấn hốc tối nay bị nhiệt lượng từ trận đồ bát giác nung chảy, từng giọt tí tách rơi xuống nền đá. Lối thoát duy nhất phía sau lưng Lâm Mặc, cánh cửa đá nặng nề vừa hé mở, bỗng nhiên phát ra tiếng nghiến chói tai rồi từ từ khép lại, triệt để giam nhốt hắn vào không gian ngập tràn sát cơ này.
uyết sền sệt từ đoạn rễ đứt lìa văng tung tóe lên vách động, nháy mắt ăn mòn lớp đá xanh thành những lỗ hổng sùi bọt bốc khói. Lâm Mặc lập tức nín thở lùi lại nửa bước, vội vã điểm ba chỉ vào các đại huyệt quanh cổ chân phải. Hắn điên cuồng thúc giục chút mộc linh lực tàn dư phong bế kinh mạch, gắt gao ngăn cản luồng hàn độc đang nương theo máu tươi xâm nhập vào tủy cốt. Cơn đau nhức buốt óc khiến trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao ghim chặt vào hốc tối phía trước. Tấm màn khói xám do bùa chú tạo ra đang mỏng dần đi, để lộ rõ hơn kết cấu quỷ dị bên trong kẽ nứt đá.
Hắn cắn răng, tuyệt đối không chọn cách tiến lên mù quáng khi chưa rõ hư thực. Bàn tay trái dính máu nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Tử Mộc Quyết đến cực hạn. Lâm Mặc mạnh mẽ ép ra một tia thần thức mỏng như sợi chỉ, cẩn thận luồn qua lớp sương mù tà khí. Thần thức mang theo thuộc tính sinh cơ êm dịu của mộc hệ vừa chạm vào viền ngoài của tấm bài vị đen nhánh, một luồng phản phệ cuồng bạo lập tức bùng nổ.
Một cỗ oán khí lạnh lẽo như băng ngàn năm từ mặt bài vị dội thẳng vào thức hải. Trong đầu Lâm Mặc vang lên tiếng gào thét của vô số oan hồn, kèm theo đó là ảo ảnh hàng trăm gốc Tử Trúc tươi tốt bị một bàn tay vô hình bóp nát, rút cạn nhựa sống đến mức héo rũ.
Ngươi mang trên mình huyết mạch Lâm gia, lại dám mạn phép động vào cấm vật của bổn tọa?
Một giọng nói già nua, khàn đặc mang theo âm tà ma trảo dội thẳng vào tâm trí Lâm Mặc, chấn động đến mức khiến hai lỗ tai hắn rỉ máu tươi. Giọng nói này ẩn chứa uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ chân chính, dẫu chỉ là một luồng tàn niệm nương tựa vào bài vị cũng đủ sức ép đứt gãy kinh mạch của một kẻ vừa mới thăng cấp vội vã như hắn.
Lâm Mặc lảo đảo, phải cắm gắt gao thanh đoản kiếm mẻ lưỡi xuống nền đá cứng mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng. Hắn ho khan một tiếng, nhổ ra ngụm máu ứ trong cổ họng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Gỗ làm bài vị này rõ ràng là tâm thân Tử Trúc ngàn năm tuổi mọc tại cấm địa Lâm gia ta. Lão tặc trộm cắp tài nguyên của gia tộc người khác để kéo dài tàn mạng như ngươi, lấy tư cách gì xưng bổn tọa?
Hắn tuyệt nhiên không nói nhảm để câu giờ bâng quơ. Ngay trong khoảnh khắc luồng tàn niệm kia bị chọc giận mà dao động, tay trái Lâm Mặc đã âm thầm móc ra ba hạt giống Huyết Đằng Tinh từ đáy túi trữ vật. Đây là loại linh thảo ký sinh cực kỳ hung hiểm mọc ở vùng chướng khí Nam Cương, bản tính khát máu, chuyên hút tà khí để sinh trưởng. Không chút do dự, hắn miết mạnh ngón tay cái vào vết cắt trên lòng bàn tay, dùng tinh huyết của chính mình tẩm ướt ba hạt giống khô quắt.
Thần thức khóa chặt mục tiêu, Lâm Mặc vận dụng chút nhục thân chi lực cuối cùng búng mạnh cổ tay. Ba vệt sáng đỏ sẫm xé gió bay vút vào trong hốc tối, chuẩn xác găm thẳng vào ba góc của bệ đá đang nâng đỡ tấm bài vị.
Lão quái vật ẩn trong gỗ Tử Trúc lập tức nhận ra nguy cơ phong thủy bị phá. Tấm bài vị nứt nẻ rung lên bần bật, những nét chữ máu đột ngột tróc khỏi mặt gỗ, hóa thành vô số sợi huyết tơ sắc bén như kiếm khí, điên cuồng đan thành một tấm lưới đỏ rực định băm nát ba hạt giống.
Lâm Mặc biến sắc, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ lừ. Hắn ngửa mặt gầm lên một tiếng trầm đục, không tiếc thiêu đốt mười năm thọ nguyên để cưỡng ép kích nổ mầm sống. Ba hạt Huyết Đằng Tinh hấp thụ thọ nguyên của tu sĩ Trúc Cơ liền điên cuồng nảy mầm. Những cái rễ cây màu đỏ sậm thô to bằng ngón tay mang theo hàng ngàn cái gai nhọn hoắt hung hăng cắm phập vào nền đá, thô bạo xé rách tấm lưới huyết tơ, háo hức cắn nuốt tà khí đang dâng trào quanh bài vị.
Cái giá phải trả cho việc thiêu đốt thọ nguyên thúc sinh linh thảo bậc hai khiến cơ thể Lâm Mặc gần như sụp đổ. Đan điền hắn quặn thắt dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Ấn chú bán nguyệt trên bụng lại một lần nữa nhói lên đau đớn, tàn nhẫn hút đi một phần linh lực vừa sinh ra. Thanh đoản kiếm mỏ quạ dưới tay hắn không chịu nổi áp lực từ luồng linh khí bạo động truyền xuống, phát ra một tiếng rắc giòn giã rồi vỡ vụn thành hàng chục mảnh sắt vụn rơi lả tả.
Mất đi điểm tựa, Lâm Mặc ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo, nhưng đôi mắt hắn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào sự biến hóa bên trong hốc tối. Dưới sự cắn nuốt điên cuồng của rễ cây Huyết Đằng, lớp ngụy trang bằng tà khí và bóng tối quanh bài vị hoàn toàn tan vỡ. Phía sau tấm gỗ đen nhánh căn bản không phải là vách đá đặc ruột, mà là một trận đồ cỡ nhỏ được khắc chìm bằng vàng ròng. Ở ngay trung tâm trận nhãn, một viên tinh thạch màu tím sẫm đang chậm rãi xoay tròn, không ngừng tỏa ra khí tức sinh mệnh tinh thuần đến mức khiến người ta nghẹt thở.
huyết từ đoạn rễ đứt lìa phun ra tung tóe, rơi xuống nền đá bốc lên từng đợt khói độc xộc thẳng vào mũi. Lâm Mặc mượn lực đẩy từ nhát chém, lảo đảo lùi lại ba bước, cắm phập thanh đoản kiếm mỏ quạ đã nứt nẻ xuống đất để chống đỡ tàn thể. Hắn không có thời gian bận tâm đến hàn độc đang dọc theo bắp chân phải nghịch lưu xông lên kinh mạch. Bàn tay trái vừa rạch một đường dài rỉ máu, ba hạt Huyết Đằng Tinh thô ráp đã được hắn điên cuồng miết chặt vào vết thương.
Hạt giống khô cắp gặp được tinh huyết Trúc Cơ lập tức nảy mầm. Ba đạo huyết quang nổ tung trong lòng bàn tay, hóa thành ba dải roi gai màu đỏ thẫm to bằng cánh tay, mang theo lệ khí nguyên thủy của yêu thực Nam Cương quất nát màng sương tà ác.
Phá!
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trong cổ họng, thần thức suy yếu liều mạng dẫn dắt ba dải roi gai đâm xuyên qua vách ngăn mộc khí do phù lục tạo ra lúc trước, gắt gao quấn siết lấy tấm bài vị Tử Trúc đen nhánh. Những chiếc gai nhọn hoắt điên cuồng cắm vào bề mặt gỗ, ý đồ mượn đặc tính cắn nuốt của Huyết Đằng để hút cạn tà khí bám trên đó.
Một tiếng cười khàn đục như ma sát giữa hai khúc xương khô đột ngột vang lên, chấn động trực tiếp bên trong thức hải Lâm Mặc.
Chỉ bằng chút thủ đoạn mượn lực yêu thực thấp kém này mà cũng đòi lay động bản tọa?
Âm thanh vừa dứt, uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ như một ngọn núi ầm ầm giáng xuống. Bức tường mộc linh mỏng manh do Thanh Mộc Trấn Tà Phù tạo thành vỡ nát thành từng mảnh đốm sáng xanh. Đáng sợ hơn, tàn hồn ký sinh trong bài vị không hề dùng tà khí để phản kích. Từ bề mặt tấm gỗ Tử Trúc ngàn năm, một cỗ linh lực hệ mộc cực kỳ thuần túy, mang đậm bản nguyên công pháp của Lâm gia bộc phát ra.
Linh quang màu tím nhạt dọc theo những chiếc gai nhọn trào ngược vào trong ba dải roi Huyết Đằng. Yêu thực vốn hung hãn khát máu bỗng nhiên run lên bần bật, sau đó lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô héo, hóa thành những dải tro tàn rũ xuống.
Hắn đang dùng chính công pháp dung mộc của Lâm gia để cắn nuốt ngược lại yêu thực!
Lâm Mặc rúng động tâm thần, vội vàng cắn chặt khớp hàm, tàn nhẫn chặt đứt sợi thần thức đang liên kết với Huyết Đằng Tinh. Sự cắn trả của việc tự bạo thần thức khiến hai tai hắn trào ra máu tươi, tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát. Khí tức trong lồng ngực dồn ép làm hắn phải ho ra một búng máu đen đặc.
Nhưng biến cố chưa dừng lại ở đó. Cỗ linh lực màu tím nhạt sau khi thôn phệ roi gai liền ngưng tụ giữa không trung, hóa thành một đạo giam cầm ấn pháp, bỏ qua mọi chướng ngại vật lý, trực tiếp bóp chặt lấy không gian xung quanh Lâm Mặc.
Khí tức Tử Trúc Linh Dịch mà ngươi mang trên người, mới là chất dinh dưỡng hoàn mỹ nhất để bản tọa đắp nặn lại nhục thân.
Lão quái vật hiển nhiên đã nhìn thấu bí mật sâu kín nhất nơi đan điền hắn. Ấn pháp màu tím vừa chạm vào lớp pháp bào, hàn độc vốn đang ngủ đông nơi cổ chân phải Lâm Mặc bỗng nhiên bùng nổ. Những tia tà khí lạnh lẽo hóa thành vô số sợi xiềng xích bằng băng đen đan chéo nhau, gắt gao khóa chặt sáu đại huyệt đạo ở chi dưới, vươn dần lên phía eo.
Kinh mạch chân phải truyền đến tiếng rạn nứt lách cách, linh lực vận chuyển lập tức bị phong bế một nửa. Lâm Mặc hiểu rõ, đối phương đã tính toán chi li, dùng đoạn rễ máu lúc nãy không chỉ để kéo hắn vào động phủ, mà còn ngầm gieo xuống một đạo băng trận loại nhỏ ngay trong cơ thể hắn. Khoảng cách cảnh giới quá lớn khiến hắn từ thế chủ động phản công chớp nhoáng lại rơi vào tử cục bị giam cầm, trở thành lò luyện đan sống cho kẻ thù.
Không thể lùi, cũng không thể trốn. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Bàn tay phải nắm chặt chuôi thanh đoản kiếm mỏ quạ đột ngột xoay ngược lại. Hắn không chém về phía ấn pháp đang ép tới, mà tàn nhẫn cắm thẳng lưỡi kiếm nứt nẻ vào huyệt Khúc Trì trên chính cánh tay trái của mình.
Mũi kiếm xuyên thủng da thịt, mang theo sát ý cọ xát vào tận xương tủy. Huyết khí toàn thân mượn đau đớn kịch liệt mà bùng cháy, hóa thành một ngọn lửa sinh mệnh đỏ rực, cưỡng ép hòa tan một góc phong tỏa của băng trận nơi kinh mạch. Cùng lúc đó, hắn dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ còn sót lại, không màng đến đan điền đang quặn thắt, truyền thẳng vào tàn trận hoàng kim đang khắc sâu giữa đan điền. Ánh sáng vàng chói lọi mang theo hơi thở hồng hoang từ từ rực sáng, chuẩn bị đánh cược một ván sinh tử phá vỡ bố cục tà ác này.
…uyết từ mặt cắt văng tung tóe, rơi rớt xuống nền đá lởm chởm bốc lên từng đợt khói xám hôi thối. Lâm Mặc còn chưa kịp lùi lại lấy khoảng trống, bức tường mộc linh mỏng manh do Thanh Mộc Trấn Tà Phù vừa dựng lên bỗng phát ra một chuỗi âm thanh rạn nứt chói tai. Từ trong hốc tối, tấm bài vị khắc tên hắn bằng máu tươi kịch liệt rung bần bật, tuôn ra một cỗ uy áp linh lực mênh mông thuộc về tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ chân chính. Cỗ uy áp này không mang theo sự cuồng bạo dời non lấp biển, mà âm trầm tĩnh mịch như đầm lầy ngàn năm, trực tiếp ngưng tụ thành một đạo pháp ấn hình lá trúc màu tím sẫm khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
Không gian xung quanh miệng hang nháy mắt bị áp súc đến cực điểm. Pháp ấn tử sắc vô thanh vô tức giáng xuống, tàn nhẫn siết chặt lấy yết hầu Lâm Mặc. Cảm giác hít thở hoàn toàn bị tước đoạt, luồng linh khí hắn vừa khó nhọc vận chuyển trong kinh mạch lập tức khựng lại, nghẽn ứ tại lồng ngực. Hắn trừng lớn đôi mắt hằn vằn máu, đồng tử co rút kịch liệt khi nhận ra kết cấu trận văn đang lưu chuyển trên đạo pháp ấn kia. Từng đường nét mộc linh uốn lượn, mang theo khí tức quen thuộc đến rợn người, thình lình lại là Tử Trúc Quy Nguyên Quyết. Đây là công pháp cội nguồn, bí truyền chỉ dành riêng cho những vị gia chủ nắm giữ huyết mạch hạch tâm của Lâm gia.
Kẻ ẩn nấp sau tấm bài vị không chỉ sở hữu cảnh giới áp đảo, mà còn đang tàn độc dùng chính bản nguyên công pháp của gia tộc để tước đoạt quyền khống chế linh lực, định cắn nuốt ngược lại hậu bối. Dưới sức ép kinh người của tử sắc pháp ấn, hàn độc từ những cái gai nhọn ban nãy ghim vào bắp chân lập tức có cơ hội bùng phát. Một luồng khí lạnh buốt xương dọc theo Thái Âm kinh lan tràn lên trên, hung hăng đóng băng hơn phân nửa hệ thống kinh mạch chân phải, khiến nửa thân dưới của hắn gần như phế bỏ.
Máu thịt thuần khiết của Tử Trúc nhất mạch, ba mươi năm qua rốt cuộc cũng có một kẻ đáng giá tự dẫn xác tới cửa.
Một giọng nói già nua, khàn đặc như tiếng ma sát của hai nhánh cây khô héo vang lên thẳng trong thức hải Lâm Mặc. Âm thanh không mang theo hỉ nộ phàm tục, chỉ tràn ngập sự tham lam tột độ cùng hàn ý thấu xương.
Thức hải truyền đến từng cơn đau nhức như bị vạn kim đâm xuyên. Thần thức mỏng manh của Lâm Mặc vừa xuất ra định dò xét khe hở của pháp ấn liền bị đối phương thô bạo nghiền nát. Hắn khẽ rên lên một tiếng bế tắc, máu tươi lẫn vụn nội tạng không kiềm chế được trào ra từ khóe miệng. Dù vậy, hắn vẫn gắt gao cắn nát đầu lưỡi, mượn tinh huyết thiêu đốt để ép ra một câu qua kẽ răng rỉ máu.
Dùng quy nguyên quyết để hấp tinh hoán cốt, ngươi rốt cuộc là thứ nghiệt súc nào trộm lấy truyền thừa trong từ đường?
Kẻ sắp hóa thành chất dinh dưỡng bồi đắp linh mạch, không cần biết quá nhiều.
Giọng nói già nua lạnh lẽo dứt lời, pháp ấn tử sắc đột ngột biến ảo. Lá trúc khổng lồ nổ tung, hóa thành hàng chục sợi tơ tím sẫm sắc bén như phi kiếm bậc hai, xé rách lớp không gian vặn vẹo, trực tiếp đâm thủng lớp pháp bào rách nát trên người Lâm Mặc. Những sợi tơ này phớt lờ mọi sự kháng cự vật lý, ghim thẳng vào đan điền hắn. Tàn hồn kia muốn cưỡng chế bóc tách ấn chú bán nguyệt, dùng cội nguồn công pháp để rút cạn gốc rễ tu vi Trúc Cơ của hắn ngay tại chỗ.
Cảm giác cận kề cái chết thực sự giáng lâm, sinh cơ trong cơ thể Lâm Mặc cấp tốc tuôn trào ra ngoài theo những sợi tơ tím, khiến sắc mặt hắn trắng bệch như giấy vàng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tử kiếp ngỡ như không thể vãn hồi ấy, biến số chân chính lại phát sinh từ nơi sâu thẳm nhất, bí mật nhất trong cơ thể hắn.
Giọt Mộc Bản Nguyên màu xanh biếc vốn luôn ngủ say dưới đáy đan điền, nay bị tử khí tà ác của công pháp đồng nguyên cưỡng ép xâm nhập, bỗng nhiên bừng tỉnh. Nó không tỏa ra ánh sáng rực rỡ mang tính chữa lành, mà bộc phát một luồng hấp lực cuồng bạo tột cùng mang theo ý chí thượng cổ. Giọt bản nguyên chớp mắt dung hợp với tàn dư của ấn chú bán nguyệt, điên cuồng xoáy ngược lại, men theo chính những sợi tơ tím đang hút máu kia, hung hăng cắn trả về phía hốc tối.
Từ trong bóng tối tĩnh mịch, tấm bài vị nứt nẻ thình lình phát ra một tiếng gào thét thê lương tột độ. Nét chữ viết bằng máu tươi bỗng chốc bốc cháy, ngưng tụ thành một ngọn lửa màu lục thảm thiết soi sáng toàn bộ huyệt động. Dưới ánh lửa quỷ dị, vách đá phía sau lưng Lâm Mặc không chịu nổi dư chấn của hai cỗ lực lượng bản nguyên va chạm, ầm ầm đổ sụp xuống. Bụi đá mù mịt tan đi, để lộ ra một huyết trì đen ngòm đang sủi bọt sôi sục. Nhưng điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút đến cực hạn không phải là tà khí ngút trời của ao máu, mà là vô số khúc xương khô đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tất cả đều vận trên người bộ pháp bào thêu họa tiết Tử Trúc viền vàng, trang phục tối cao chỉ dành riêng cho các đời Trưởng lão và Gia chủ Lâm gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.