Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 49: Nhận Ra Mùi Hương Này

Đăng: 09/07/2026 11:21 3,986 từ 1 lượt đọc
ng đạo đồ đằng cổ xưa đang chớp tắt liên hồi trên nền đá cẩm thạch tàn tạ của động phủ. Lực kéo từ sợi rễ máu đột ngột gia tăng, lôi xệch Lâm Mặc trượt dài trên mặt đất lởm chởm. Cát sỏi cào rách đạo bào, găm sâu vào da thịt, nhưng hắn hoàn toàn không bận tâm đến chút đau đớn ngoài da đó. Hàn khí buốt xương từ sợi rễ đã mượn theo đường kinh mạch ở cổ chân phải, thô bạo xông thẳng vào mười hai đường kinh lạc chính. Nơi hàn khí đi qua, linh lực Luyện Khí mỏng manh ít ỏi còn sót lại lập tức kết tủa thành những tinh thể băng màu đỏ sẫm, chặn đứng mọi hy vọng vận khí phản kháng của hắn.

Trái ngược với sự lạnh lẽo ở chân, ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen nơi đan điền lại bùng lên nhiệt độ như dung nham. Nó tựa như một con thú đói khát ngửi thấy mùi đồng loại, điên cuồng xoay tròn, cưỡng ép hấp thu lượng huyết khí đang tràn ngập trong không gian động phủ. Nóng và lạnh va chạm dữ dội ngay tại huyệt Khí Hải. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt như giấy bồi, thất khiếu rỉ ra những tia máu đen ngòm. Hắn biết rõ, nếu để hai cỗ lực lượng này tiếp tục giằng co trong cơ thể, đan điền của hắn sẽ triệt để nổ tung trước khi bị kéo đến tận cùng hang sâu.

Dựa lưng vào một gờ đá nhô lên để hãm đà trượt, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ép buộc chính mình giữ tỉnh táo. Hắn không thể dùng linh lực, thần thức cũng đã cạn kiệt sau dư chấn từ bên ngoài. Bàn tay trái run rẩy của hắn luồn vào lớp tay áo rách nát, khó nhọc kẹp lấy một tấm bùa chú màu vàng úa. Đây là Thanh Mộc Hóa Sinh Phù bậc một trung phẩm, vốn dùng để thúc đẩy linh dược sinh trưởng ở Dược Viên. Hắn không dùng nó để trị thương. Đối phó với mộc hệ biến dị mang huyết sát, dùng hỏa công lúc linh lực cạn kiệt chỉ như muối bỏ bể, chi bằng dùng mộc khắc mộc, mượn lực đả lực.

Không chần chừ, Lâm Mặc đấm mạnh tay phải lên ngực trái, cưỡng ép phun ra một giọt tâm huyết đỏ tươi. Giọt tinh huyết mang theo một phần mười thọ nguyên của hắn rơi thẳng xuống mặt bùa. Thanh Mộc Hóa Sinh Phù lập tức bốc cháy thành một ngọn lửa màu lục lam, được hắn vỗ thẳng vào vị trí sợi rễ máu đang siết chặt cổ chân. Sinh cơ bùng nổ quá mức từ tấm phù không chữa lành cho sợi rễ, mà ép nó sinh trưởng điên cuồng vượt quá giới hạn chịu đựng của kết cấu huyết nhục.

Chỉ nghe một tiếng phốc trầm đục, sợi rễ máu phình to gấp ba lần rồi nứt toác, phun ra một lượng lớn hủ dịch hôi thối. Lực kéo biến mất tức thì. Lâm Mặc mượn thế lăn vòng sang một bên, tránh thoát vũng hủ dịch đang ăn mòn mặt đá xèo xèo. Cổ chân phải của hắn đã tím đen, kinh mạch co rút đau đớn đến mức không thể đứng vững, đành phải nửa quỳ nửa gục trên mặt đất thở dốc. Phía sau lưng, cánh cửa đá nặng nề ầm ầm khép lại, triệt để cắt đứt đường lui, nhốt hắn cùng một không gian bịt bùng nặc mùi máu tươi và dược hương cổ quái.

Lâm Mặc khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua lớp sương mù đỏ sẫm đang lơ lửng trong không khí. Nơi này không phải là một hang động tự nhiên, mà là một thạch thất hình bát giác được đục khoét tinh xảo. Trên tám bức tường đá, vô số rãnh sâu được khắc họa thành một tòa tụ linh trận khổng lồ, nhưng linh khí lưu chuyển bên trong đã biến chất hoàn toàn thành tà khí. Ở vị trí trung tâm thạch thất, thay vì nhãn trận hay đài sen, lại là một cái rãnh nứt sâu hoắm. Từ trong rãnh nứt đó, hàng trăm sợi rễ máu tương tự như thứ vừa tấn công hắn đang vươn ra, quấn quanh một khối tinh thạch hình trụ cao chừng ba trượng, tỏa ra ánh sáng đỏ rực.

"Tụ Huyết Dưỡng Mộc Trận..."

Lâm Mặc khàn giọng lẩm bẩm, đồng tử co rút lại. Với kiến thức của một Trưởng lão Dược Viên, hắn lập tức nhận ra thủ pháp tà môn này. Kẻ thiết lập trận pháp không nhằm mục đích giam giữ lão quái vật bên ngoài, mà dùng mạng sống và tu vi của kẻ đó làm chất dinh dưỡng để nuôi cấy thứ đang nằm giữa thạch thất. Ấn chú trên đan điền hắn lại một lần nữa bạo động, phát ra tiếng ong ong trầm thấp như muốn xé rách lớp da bụng mà bay ra ngoài. Lần này, áp lực không đến từ hàn khí, mà từ một luồng uy áp Trúc Cơ kỳ đang chậm rãi thức tỉnh từ bên trong khối tinh thạch kia, gắt gao khóa chặt lấy sinh cơ mỏng manh của hắn.

ột tiếng “bục” trầm đục, đoạn rễ máu phình to quá độ liền nứt toác thành vô số mảnh vụn, rỉ ra thứ dịch lỏng tanh hôi. Lâm Mặc mượn lực đẩy từ vụ nổ nhỏ, vặn người lăn vòng về phía góc khuất của một cây cột đá gãy gập. Chân phải hắn kéo lê trên mặt đất, từ bắp chân trở xuống đã bị lớp băng huyết sắc phủ kín, triệt để mất đi cảm giác. Hắn không có thời gian để kiểm tra phế nhân chi thương này. Ngay khi đoạn rễ đứt lìa, từ dưới hố sâu ở trung tâm động phủ truyền lên một tiếng rít the thé xé rách màng nhĩ. Âm thanh kia không giống tiếng dã thú gầm rống, mà mang theo sự ma sát của ngàn vạn cành khô cọ xát vào nhau, chấn động đến mức lớp bụi rêu trên vòm đá lả tả rơi xuống.

Khủng hoảng thực sự không nằm ở đáy hang, mà đang diễn ra ngay tại đan điền của hắn. Ấn chú bán nguyệt sau khi nuốt trọn một tia huyết khí từ vụ nổ rễ cây liền bành trướng kịch liệt. Hỏa diễm đen đỏ dọc theo kinh mạch xông thẳng xuống chân phải, hung hăng va chạm với hàn khí buốt xương đang đóng băng huyệt đạo. Hai cỗ lực lượng lấy cơ thể hắn làm chiến trường, điên cuồng cắn xé. Lớp da thịt bên ngoài cổ chân Lâm Mặc lúc thì đỏ rực như than hồng, lúc lại tái nhợt kết sương, từng đường gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo chực chờ đứt đoạn.

"Không thể để chúng tiếp tục giằng co!"

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói để xua đi sự mờ mịt trong thần thức. Tầm mắt hắn đảo nhanh qua nền đá cẩm thạch. Những đường vân hoàng kim thượng cổ tuy mờ nhạt nhưng vẫn đang ngoan cường lưu chuyển, tạo thành một mạng lưới phong ấn phức tạp. Hắn nhạy bén nhận ra quy luật chớp tắt của chúng: mỗi khi huyết khí trong không trung dâng cao, một cụm trận văn ở hướng Tây Bắc lại sáng lên một nhịp chậm hơn phần còn lại, tựa như một nắp van xả áp lực đã bị rỉ sét. Nơi đó chính là một lỗ hổng, nhưng cũng là một sinh lộ.

Không chần chừ, Lâm Mặc dùng hai tay cắm chặt xuống nền đất, cắn răng kéo lê thân thể tàn tạ lết về phía trung tâm của đạo trận văn Tây Bắc. Khoảng cách chỉ chừng ba trượng, nhưng mỗi cái nhích người đều khiến kinh mạch toàn thân đau đớn như bị dao lóc. Vừa dập tay trái lên lõi trận bám đầy bụi đất, hắn lập tức buông lỏng áp chế thần thức đối với ấn chú bán nguyệt.

Hắn không dập lửa, mà chủ động mở rộng huyệt Khí Hải, dẫn dụ toàn bộ hỏa diễm đen đỏ tràn thẳng vào chân phải. Nhiệt độ cực cao lập tức làm tan chảy lớp băng huyết sắc thô bạo. Hàn khí bị bức bách tản ra, hóa thành một luồng sức mạnh hỗn loạn định xé rách mười hai đường kinh lạc để thoát thân. Đúng khoảnh khắc kinh mạch sắp đứt vỡ, Lâm Mặc siết chặt tay trái đang đặt trên trận nhãn.

"Hấp cho ta!"

Hắn coi thân thể mình như một cái phễu lọc, mượn đặc tính cắn nuốt của ấn chú hút cạn tàn dư hàn khí, sau đó mạo hiểm dùng chút thần thức yếu ớt cuối cùng cưỡng ép dẫn luồng năng lượng tạp nham kia đổ tuột vào trận nhãn hoàng kim. Trận pháp thượng cổ vốn dĩ bài xích dị chủng linh lực, nhưng nguồn hàn khí này lại mang theo khí tức bổn nguyên của vật bị phong ấn. Trận văn hoàng kim tiếp nhận cỗ lực lượng quen thuộc liền bùng lên ánh sáng chói lòa, tự động khởi động cơ chế nghịch chuyển. Một cỗ lực lượng phản chấn thuần dương từ trận pháp đánh ngược lại ngực Lâm Mặc, ép hắn thổ ra một ngụm máu bầm đen ngòm chứa đầy vụn băng.

Đổi lại cho sự liều mạng này, hàn khí và hỏa diễm trong cơ thể tạm thời bị cỗ lực lượng thuần dương chèn ép, đạt được thế cân bằng quỷ dị dưới đáy đan điền. Cùng lúc đó, thông qua sự kết nối ngắn ngủi với trận pháp, một luồng ý niệm tàn khuyết xông thẳng vào thức hải của hắn. Lâm Mặc trợn trừng mắt. Hắn nhìn thấu qua lớp đá dày, thấy được bản thể của sinh vật dưới đáy vực. Đó hoàn toàn không phải yêu quái thai nghén từ linh khí, mà là một gốc Huyết Sát Ma Đằng khổng lồ. Nó đang dùng vô số vòi tu cắm ngập vào sâu trong lòng đất, tham lam hút cạn linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh để duy trì cái vỏ bọc khô héo.

Kẻ địch hiển nhiên nhận ra con mồi tép riu vừa lợi dụng lỗ hổng trận pháp để hóa giải sát chiêu. Tiếng rít dưới đáy hang đột ngột im bặt. Sự tĩnh lặng quỷ dị bao trùm lấy không gian động phủ.

Từ trong những khe nứt trên nền đá, huyết khí không còn ngưng tụ thành rễ cây thô bạo để công kích vật lý nữa. Ma đằng đã đổi chiến thuật. Một làn sương mù màu hồng nhạt, mang theo mùi phấn hoa ngai ngái lờ lững bay lên từ miệng vực. Sương mù lướt qua nơi nào, tàn dư trận văn hoàng kim ở đó liền phát ra tiếng xèo xèo rạn nứt, ánh sáng ảm đạm đi nhanh chóng. Sinh vật thượng cổ này đang dùng độc chướng ăn mòn thần thức và luyện hóa nền tảng phong ấn, quyết tâm biến toàn bộ động phủ thành một cái lồng giam ngạt thở.

ột tiếng vỡ vụn trầm đục vang lên, đoạn rễ máu quấn quanh cổ chân Lâm Mặc không chịu nổi sinh cơ bạo trướng liền nổ tung thành vô số mảnh vụn hôi thối. Hàn khí mất đi nguồn cung cấp, nhưng lượng tà lực đã xâm nhập vào cơ thể vẫn đang điên cuồng cắn xé cùng hỏa bạo từ đan điền.

Lâm Mặc không dám chậm trễ một cái chớp mắt, lập tức mượn lực đẩy từ vụ nổ, lộn vòng về phía góc Tây Bắc của động phủ. Ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt vào một cụm trận văn hoàng kim đang chớp tắt trên vách đá. Trong khi toàn bộ đại trận đều vận hành theo một chu kỳ đồng nhất, duy chỉ có cụm phù văn này lại có nhịp sáng trễ hơn nửa hơi thở. Với kiến thức trận đạo học được từ tàng thư gia tộc, hắn dám chắc đây chính là van xả áp lực của toàn bộ phong ấn, đồng thời cũng là sinh lộ duy nhất để thoát khỏi lực thôn phệ dưới đáy hố.

Siết chặt tay phải thành kiếm chỉ, Lâm Mặc cắn rách đầu lưỡi, dùng chút thanh tỉnh cuối cùng cưỡng ép dẫn động luồng dị năng bạo tẩu trong mười hai đường kinh lạc. Hắn không giữ lại một tia linh lực nào để phòng thân, dứt khoát ấn mạnh ngón tay đẫm máu tươi lên ngay trung tâm trận nhãn Tây Bắc.

Khai cho ta!

Một tiếng thét khàn đặc vang lên, kèm theo đó là luồng hỏa hàn xung đột kịch liệt từ cơ thể hắn ồ ạt trút thẳng vào vách đá. Trận văn hoàng kim vốn đang ảm đạm bỗng nhiên hút được nguồn năng lượng khổng lồ, lập tức bừng sáng rực rỡ. Những đường nét cổ xưa lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một vòng xoáy linh lực điên cuồng cắn nuốt tà khí trong không gian. Cảm giác đau đớn xé rách kinh mạch trên chân phải Lâm Mặc tức thì giảm bớt, áp lực nơi đan điền cũng vơi đi quá nửa.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc cánh cửa sinh cơ tưởng chừng đã mở ra, biến số lại ập đến.

Từ dưới đáy hố sâu hoắm, một tiếng rít chói tai mang theo uy áp thần thức viễn siêu Luyện Khí kỳ đột ngột dội thẳng lên. Âm thanh này không tác động vào màng nhĩ mà đánh thẳng vào thức hải, khiến Lâm Mặc choáng váng, thất khiếu vừa ngừng chảy máu lại tiếp tục ồ ạt ứa ra những dòng huyết hồng chói mắt. Kẻ dưới đáy vực hiển nhiên đã nhận ra ý đồ mượn trận thoát thân của con kiến hôi này. Nó không thèm vươn rễ máu lên nữa, mà trực tiếp dùng thần thức cường đại bóp méo linh khí xung quanh van xả áp.

Vòng xoáy linh lực trên vách đá đột ngột khựng lại. Trận văn hoàng kim đang xoay xuôi chiều bỗng chốc rít lên những tiếng chói tai, sau đó bắt đầu đảo ngược chiều quay. Lực hút từ van xả áp vốn dùng để đẩy tà khí ra ngoài, nay lại biến thành một cái phễu khổng lồ, điên cuồng rút ngược sinh cơ và linh lực từ chính cơ thể Lâm Mặc.

Không ổn, lão quái vật này muốn dùng thân thể ta làm vật tế để phá nát mắt trận!

Lâm Mặc hoảng hốt nhận ra ý đồ thâm độc của đối phương. Bàn tay đang đặt trên vách đá của hắn giờ phút này như bị hàng vạn sợi tơ vô hình dính chặt, hoàn toàn không thể rút ra. Kinh mạch toàn thân truyền đến tiếng kêu răng rắc, linh căn ba hệ trong đan điền rung lên bần bật, dấu hiệu của việc căn cơ sắp bị rút cạn. Nếu để tình trạng này kéo dài thêm ba nhịp thở, hắn sẽ triệt để biến thành một cái xác khô, còn trận nhãn Tây Bắc cũng sẽ vì hấp thu quá nhiều tạp khí mà vỡ vụn.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, sự trầm ổn của một tu sĩ gia tộc từng trải qua sinh tử lại được bộc lộ. Hắn không vùng vẫy vô ích, tay trái nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc mộc bài khắc hình lá trúc bay ra, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Đây là Tử Trúc Hộ Tâm Phù, pháp khí phòng ngự cấp một thượng phẩm do chính tay đại trưởng lão luyện chế ban cho hắn trước khi tiếp quản Dược Viên.

Lâm Mặc không dùng nó để che chắn bản thân. Ánh mắt hắn lóe lên một tia ngoan tuyệt, trực tiếp ném chiếc mộc bài vào ngay giữa vòng xoáy trận văn đang đảo chiều, đồng thời bấm pháp quyết tự bạo.

Bạo!

Chiếc mộc bài cấp một thượng phẩm mang theo linh lực mộc thuộc tính tinh thuần nhất của Lâm gia nổ tung ngay tại lõi trận. Lượng linh khí ôn hòa nhưng đậm đặc đột ngột tràn vào khiến sự giằng co giữa trận văn hoàng kim và tà thức của lão quái vật sinh ra một độ trễ ngắn ngủi. Chỉ một cái chớp mắt khựng lại này, lực hút trên vách đá lỏng lẻo đi vài phần. Lâm Mặc mượn thế phản chấn từ vụ nổ pháp khí, dứt khoát chặt đứt một tia thần thức đang kết nối với tay phải, thân thể gầy gò hung hăng văng ngược ra sau, lăn vòng trên nền đất lạnh lẽo.

Cái giá phải trả không hề nhỏ. Thần thức bị cắt đứt khiến não bộ hắn như bị kim châm, tay phải rũ xuống vô lực, lớp da thịt bên ngoài đã nứt nẻ rỉ máu. Tử Trúc Hộ Tâm Phù quý giá nhất trên người cũng đã hóa thành tro bụi. Tuy nhiên, cục diện đã thực sự thay đổi. Sự can thiệp thô bạo của vụ nổ khiến van xả áp Tây Bắc triệt để mất khống chế, vách đá bắt đầu nứt toác, lộ ra một thông đạo tối tăm hẹp chỉ vừa một người chui lọt, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nước chảy róc rách của địa mạch ngầm.

ột tiếng nổ trầm đục vang lên, đoạn rễ máu to bằng bắp tay người trưởng thành nháy mắt phình to gấp ba lần rồi nứt toác. Huyết nhục thối rữa cùng nhựa cây đen ngòm văng tung tóe lên vách đá cẩm thạch.

Lực kéo đột ngột biến mất khiến thân thể Lâm Mặc mất đà, lăn vòng mấy vòng trên mặt đất lởm chởm trước khi va mạnh vào góc vách đá hướng Tây Bắc. Phản phệ từ việc đốt cháy một phần mười thọ nguyên lập tức ập tới. Tầm nhìn của hắn tối sầm, yết hầu ngòn ngọt, miệng ho ra một ngụm máu bầm lấm tấm vụn băng. Tuy rễ máu đã đứt, nhưng hàn khí tà ác xâm nhập từ cổ chân vẫn đang điên cuồng cắn xé kinh mạch, ép hắn vào thế ngàn cân treo sợi tóc.

Chưa kịp thở dốc, một cỗ thần thức bàng bạc mang theo uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ từ dưới đáy động phủ ầm ầm quét tới. Không gian xung quanh Lâm Mặc dường như đông đặc lại. Những đạo đồ đằng hoàng kim vốn đang chớp tắt trên nền đá bỗng nhiên đảo chiều xoay chuyển, phát ra tiếng ong ong ma sát chói tai.

Trận pháp nghịch chuyển.

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để giữ cho thức hải không bị cỗ uy áp kia đè bẹp. Hắn hoảng hốt nhận ra, đối phương không thèm dùng rễ cây bắt giữ thân xác hắn nữa. Tại vị trí hắn đang tựa lưng, ba đạo trận văn khảm nạm bằng ngọc tủy đỏ thẫm vừa thắp sáng, trực tiếp hình thành một cái phễu hút ngược vô hình. Từng tia sinh cơ mỏng manh cùng huyết khí trong cơ thể hắn không khống chế được mà rỉ ra ngoài lỗ chân lông, hội tụ thành sương mù đỏ tươi trôi về phía trung tâm động phủ.

Nếu cứ tiếp tục để trận pháp rút cạn sinh cơ, không quá mười nhịp thở, hắn sẽ biến thành cái xác khô giống hệt lão quái vật bên ngoài.

Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, Lâm Mặc gượng ép dồn chút thần thức cạn kiệt nhìn thẳng vào đan điền. Nơi đó, ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen vẫn đang hung hăng cắn nuốt huyết khí, đối kháng gay gắt với hàn khí lan lên từ chân phải. Một ý niệm điên rồ lóe lên trong đầu vị Trưởng lão Dược Viên. Hắn không thể dùng sức mạnh Luyện Khí kỳ để phá vỡ trận pháp do đại năng bố trí, nhưng hắn có thể làm nhiễu loạn lưu trình vận hành của nó bằng một luồng linh lực dị thường.

Không chút do dự, Lâm Mặc từ bỏ việc áp chế xung đột trong cơ thể. Hắn buông lỏng hoàn toàn huyệt Khí Hải, chủ động dẫn dắt luồng nhiệt nóng rực như dung nham từ ấn chú bán nguyệt va chạm trực diện với luồng hàn khí buốt xương đang chực chờ cắn nuốt đan điền.

Bạo cho ta!

Hai cỗ lực lượng cực đoan mất đi sự kiềm chế liền hung hãn lao vào nhau ngay tại trung tâm kinh mạch. Một trận chấn động kinh hoàng bùng nổ từ bên trong thân thể Lâm Mặc. Hắn ngửa cổ lên trời, gân xanh trên trán giật nảy, thất khiếu đồng loạt trào máu tươi. Cái giá phải trả cho sự điên cuồng này là ba đường kinh mạch chính nối liền đan điền lập tức rạn nứt, tu vi Luyện Khí tầng chín thoáng chốc có dấu hiệu sụp đổ.

Nhưng đổi lại, một luồng linh lực hỗn loạn mang theo cả cực nhiệt và cực hàn thoát ra từ thân thể hắn, hung hăng tràn thẳng vào cái phễu hút ngược của trận văn sau lưng.

Trận pháp đồ đằng vốn dĩ chỉ thiết lập để hấp thu sinh cơ và linh lực thuần túy. Khi bị luồng lực lượng dị biến hỏa hàn mang theo sát khí của ấn chú tràn vào, ba đạo ngọc tủy đỏ thẫm trên vách đá lập tức xuất hiện vết rạn. Tiếng răng rắc vang lên thanh thúy giữa không gian tĩnh mịch. Phễu hút vô hình nháy mắt đình trệ, sau đó vỡ vụn thành từng điểm linh quang ảm đạm.

Lâm Mặc vô lực trượt rạp xuống nền đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng kịch liệt như bễ rèn. Hắn đã thành công cắt đứt tử huyệt đoạt mạng, nhưng bản thân cũng triệt để mất đi khả năng chiến đấu.

Đúng lúc này, sự sụp đổ của ba đạo trận văn ở vách Tây Bắc lại kéo theo một biến số mà Lâm Mặc không thể lường trước. Bức tường đá cẩm thạch phía sau lưng hắn đột ngột bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra một hốc tối được phong ấn bằng chì lỏng.

Từ bên trong hốc tối, một mùi hương thanh lãnh quen thuộc đến rợn người chậm rãi lan tỏa, trực tiếp đè bẹp mùi huyết nhục thối rữa trong động phủ.

Lâm Mặc trừng lớn đôi mắt đẫm máu, đồng tử co rút kịch liệt. Hắn nhận ra mùi hương này. Đây chính là khí tức đặc trưng của Tử Trúc Linh Dịch, thứ bí mật lớn nhất mà hắn đang bồi dưỡng tại cấm địa gia tộc. Nhưng điều khiến da đầu hắn tê dại là, bên trong hốc tối không chứa linh dịch, mà đặt tĩnh lặng một tấm bài vị chạm trổ bằng gỗ Tử Trúc đen nhánh.

Trên mặt bài vị nứt nẻ, những nét chữ được viết bằng máu tươi vẫn còn đỏ rực như vừa mới hạ bút, thình lình ghi rõ tên họ của hắn.

Cùng lúc đó, từ sâu dưới đáy động phủ, một giọng nói khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vào nhau vang lên, mang theo sự chế nhạo lạnh lẽo xuyên thấu thức hải của hắn.

Đã nhận linh vị, sao còn chưa bái kiến Lão tổ?
0