Chương 48: Trận Văn Hoàng Kim Trên Viền Cửa
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,302 từ
1 lượt đọc
Mùi hương linh dược nồng đậm tuôn ra từ khe cửa đá không mang theo sinh cơ êm dịu, mà cuồn cuộn như một cơn bão linh khí vạn năm bị dồn nén. Luồng khí tức cổ xưa ấy vừa lướt qua mặt đất, những tảng đá xám xịt dưới đáy vực lập tức phủ một lớp rêu xanh mướt, sau đó lại nhanh chóng héo úa thành tro bụi vì không chịu nổi dược lực quá đà. Lâm Mặc đang nằm gục trên mặt đất, lồng ngực vô thức hít vào một ngụm. Ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen nơi đan điền vốn đang phong bế tu vi của hắn đột ngột giật nảy lên, sinh ra một cỗ lực lượng bài xích kịch liệt. Kinh mạch toàn thân hắn truyền đến từng trận đau nhức như bị vạn kim châm chọc, nhưng nhờ sự kích thích tàn bạo này, một luồng thanh khí mỏng manh từ Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong cốt tủy được khơi dậy, cưỡng ép kéo lại chút ý thức đang mờ mịt của hắn.
Phía bên kia bệ đá, tiếng la hét của lão quái vật im bặt một cách quỷ dị. Cánh tay cụt rỏ xuống những giọt hắc huyết sền sệt không rơi xuống mặt đất, mà lơ lửng giữa không trung, bốc cháy thành từng ngọn hỏa diễm màu đen lạnh lẽo. Dưới lớp băng vải rỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu của lão gắt gao nhìn chằm chằm vào khe cửa đá đang tỏa ra ánh sáng hoàng kim. Lão há miệng rống lên một âm tiết khàn đục, không thuộc về ngôn ngữ phàm nhân mà mang theo chấn động thần thức tà ác chọc thẳng vào không gian. Đáy vực lập tức vặn vẹo, vô số hắc xà được ngưng tụ từ tử khí ban nãy đồng loạt quay đầu, từ bỏ việc cắn nuốt linh mạch mỏng manh trên vách đất, điên cuồng lao về phía khe cửa hòng phong tỏa lối vào.
Trận văn hoàng kim trên viền cửa đá cảm nhận được tà khí xâm nhập, lập tức tự động kích hoạt cơ chế phòng ngự. Những đường nét cổ triện sáng rực lên, đan xen thành một tấm lưới vàng khổng lồ bao trùm lấy không gian mười trượng phía trước động phủ. Hắc xà vừa chạm vào lưới vàng liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bị tịnh hóa thành từng luồng khói tanh tưởi. Tuy nhiên, lão quái vật không hề có ý định lùi bước. Lão cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm dung nhập thẳng vào phần tay cụt. Ngọn hỏa diễm màu đen bùng lên dữ dội, ngưng tụ thành một đạo phù văn hình đầu lâu rỉ máu, hung hăng ấn thẳng lên trung tâm tấm lưới hoàng kim.
Lưới vàng rung lên bần bật, ánh sáng ảm đạm đi vài phần, từng đạo khe nứt nhỏ bắt đầu lan tràn trên mặt lưới. Trận pháp phòng ngự vạn năm đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, nay lại bị tà thuật ô uế ăn mòn, khe cửa vốn đang mở ra nửa thân người bắt đầu phát ra tiếng kẽo kẹt, có dấu hiệu từ từ khép lại. Lâm Mặc cắn nát môi dưới, mượn vị tanh ngọt trong miệng để duy trì sự tỉnh táo. Hắn biết rõ, nếu cánh cửa này đóng lại, không chỉ bản thân hắn triệt để bỏ mạng dưới tay lão quái vật, mà linh mạch của Lâm gia trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh cũng sẽ vĩnh viễn khô héo. Khoảng cách từ chỗ hắn đến cửa đá chỉ chừng mười trượng, nhưng với cơ thể bị phong bế tu vi hiện tại, cộng thêm uy áp thần thức đang giằng co giữa hai luồng sức mạnh thượng cổ, đây chẳng khác nào một lạch trời không thể vượt qua.
"Lão phu bị nhốt ngàn năm, há có thể để một tên tiểu bối Luyện Khí nẫng tay trên!"
Giọng nói khàn đục vang lên trong thức hải Lâm Mặc, mang theo sát ý ngưng thực hóa thành hàng vạn mũi băng chùy đâm thẳng vào màng nhĩ. Lão quái vật vung cánh tay còn lại, kéo theo một sợi xích sắt rỉ sét từ dưới bệ đá quật mạnh về phía Lâm Mặc, ý đồ dùng huyết nhục của hắn làm vật tế để triệt để phá vỡ trận văn hoàng kim. Sợi xích xé gió lao đến, mang theo tử khí nghẹt thở phong tỏa mọi đường lui. Lâm Mặc không lùi bước, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt tàn nhẫn. Hắn thò tay vào túi trữ vật đã rạn nứt bên hông, lôi ra một tấm phù lục màu vàng nhạt đã ố màu.
Đây là Hỏa Thuẫn Phù cấp một thượng phẩm, chiến lợi phẩm hiếm hoi hắn cất giấu kỹ lưỡng từ thuở tiếp quản Dược Viên. Không có linh lực thôi động, Lâm Mặc tàn nhẫn đâm mười ngón tay vào vết thương trên bả vai trái, dùng chính huyết dịch đang sục sôi Mộc Bản Nguyên của mình bôi lên chu sa trên bùa. Tấm phù lục hút lấy máu tươi dung chứa sinh cơ nồng đậm, lập tức bốc cháy rực rỡ, hóa thành một mặt khiên lửa nhỏ bằng chiếc mâm chắn ngang trước ngực. Sợi xích rỉ sét hung hăng va chạm với Hỏa Thuẫn. Lửa đỏ dương cương và tử khí âm hàn cắn xé lẫn nhau, tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ ngay sát lồng ngực hắn.
Mặt khiên lửa chỉ cản được nửa nhịp thở liền vỡ nát thành vô số đốm sáng lụi tàn. Lực phản chấn khổng lồ đánh bật Lâm Mặc văng về phía sau, lục phủ ngũ tạng như lật nhào, một ngụm máu tươi mang theo vụn nội tạng phun ra giữa không trung. Nhưng đây chính là cái giá hắn đã tính toán sẵn. Mượn lực đẩy từ vụ nổ, cơ thể hắn như một con diều đứt dây xé gió bay ngược lại, sượt qua những luồng tà khí đang giằng co, lọt thẳng vào phạm vi bao phủ của tấm lưới hoàng kim trước cửa đá. Ngay khoảnh khắc lưng hắn đập mạnh xuống thềm đá rêu phong, ấn chú bán nguyệt nơi đan điền dường như cảm ứng được cốt lõi của động phủ, bắt đầu tỏa ra ánh sáng đỏ rực, cộng hưởng mãnh liệt với trận văn cổ xưa đang nứt nẻ trên vách đá.
i trông thấy dưới sự ăn mòn của hỏa diễm ma mị. Mùi máu tươi trào lên tận cuống họng, Lâm Mặc hung hăng cắn nát sườn môi, mượn vị máu tanh xốc lại tinh thần đang lung lay chực đổ. Hắn thu hết tầm mắt nhìn đánh giá cục diện. Trận văn hoàng kim vạn năm đã cạn kiệt linh lực, nhiều nhất chỉ trụ được ba nhịp thở nữa trước khi bị ấn chú đầu lâu kia cắn nuốt hoàn toàn. Nếu tiếp tục nằm chờ chết, cả hắn và linh mạch Lâm gia đều sẽ hóa thành chất dinh dưỡng bón cho thứ tà vật dưới đáy vực này.
Trong đan điền, ấn chú bán nguyệt vẫn đang gắt gao phong tỏa tu vi Luyện Khí tầng chín, biến kinh mạch hắn thành những khúc gỗ mục rỗng. Lâm Mặc không màng đến sự cắn trả của tà khí, điên cuồng áp bức tia Mộc Bản Nguyên mỏng manh vừa thức tỉnh, cưỡng ép dồn nó chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Làn da trên cánh tay hắn lập tức nứt toác thành từng vệt dài. Máu tươi trào ra nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị nhiệt độ quỷ dị của ấn chú bốc hơi thành khói trắng xèo xèo. Đổi lại cái giá vỡ nát hoàn toàn hệ thống kinh mạch tay phải, một giọt linh dịch màu xanh biếc ngưng tụ trên đầu ngón trỏ của hắn, tản ra sinh cơ thuần túy nhất của mộc hệ thời thượng cổ.
Không chút do dự, Lâm Mặc dậm mạnh chân xuống nền đá tàn tạ, mượn chút sức lực phàm nhân cuối cùng lao vút về phía trước. Khoảng cách mười trượng dưới đáy vực lúc này bỗng chốc trở thành lằn ranh sinh tử. Khi thân ảnh áo xanh rách nát của hắn vừa lướt đến sát rìa tấm lưới hoàng kim, cỗ sát khí lạnh lẽo từ hỏa diễm màu đen đã tạt thẳng vào lưng, ép cho xương cốt hắn kêu lên răng rắc.
"Tiểu bối sâu kiến, nộp mạng!"
Lão quái vật gầm lên một tiếng chói tai, âm ba mang theo thần thức tà ác huyễn hóa thành vô số đao phong vô hình cắt nát không khí. Cánh tay còn lại của lão vung lên, năm ngón tay gầy guộc lập tức tróc rụng da thịt, biến thành năm đạo cốt xà đen ngòm xé gió lao đến, chuẩn bị đâm xuyên qua tỳ vị của Lâm Mặc. Tốc độ của tà thuật viễn siêu khả năng né tránh của một tu sĩ Luyện Khí đang trọng thương, không gian xung quanh dường như bị đống cốt xà này khóa chặt.
Lâm Mặc không hề xoay người phòng ngự. Đôi mắt hắn gằn lên những tia máu đỏ sẫm, vươn ngón tay trỏ đang rỏ máu điểm thẳng vào một mắt xích mờ nhạt nhất trên tấm lưới hoàng kim. Giọt linh dịch xanh biếc mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên lập tức dung nhập vào cổ trận. Trận văn vốn đang thoi thóp bỗng nhiên cảm nhận được đồng nguyên chi lực, lập tức bùng lên một trận thanh quang chói lọi. Lực lượng mộc hệ dồi dào không chỉ bù đắp linh khí hao hụt mà còn kích phát một đoạn sát trận phản kích ẩn giấu bên trong lưới vàng.
Một đạo kiếm khí hoàng kim xen lẫn sắc xanh từ trong lưới chém ngược ra ngoài, không chệch một ly gọt đứt phăng năm đạo cốt xà của lão quái vật. Phản chấn từ cú va chạm kinh thiên động địa khiến mắt xích trận văn nứt ra một khe hở hình thoi vừa bằng thân người, thông thẳng đến khe cửa đá.
Nhưng cái giá phải trả cho việc mượn lực cổ trận không hề nhỏ. Lực lượng phản phệ dội ngược lại theo đầu ngón tay, đánh một đòn trọng chùy vô hình thẳng vào lồng ngực Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu lớn có lẫn những khối nội tạng dập nát, xương sườn gãy vụn ba cái đâm ngược vào phổi, ấn chú nơi đan điền nhân cơ hội bùng lên ngọn lửa đen thiêu đốt gốc rễ linh căn.
Trận nhãn mở rồi, chỉ có một cái chớp mắt này thôi.
Lâm Mặc nuốt ngược tiếng rên rỉ vào trong, liều mạng cuộn người lách qua khe hở của lưới vàng, lăn thẳng vào bên trong khe cửa đá đang tỏa ra hương linh dược. Ngay khoảnh khắc thân thể hắn lọt qua ranh giới động phủ, một luồng thần thức hoang cổ từ Mộc Bản Nguyên bỗng nhiên cộng minh với vách đá rêu phong. Trong đầu hắn xẹt qua một đạo tàn ảnh rõ nét: cánh cửa đá này căn bản không phải lối vào bảo khố, mà là nắp đậy của một lò luyện đan khổng lồ dùng để luyện hóa tà vật từ vạn năm trước. Hắn vừa tự chui đầu vào một cái lồng giam không có lối ra.
Bên ngoài lưới vàng, lão quái vật trơ mắt nhìn con mồi mang theo linh vật trốn thoát vào trong, đôi mắt đỏ ngầu cơ hồ rỏ ra huyết lệ. Lão ngửi thấy tàn dư khí tức vừa lóe lên, thanh âm khàn đục run rẩy mang theo sự điên cuồng và tham lam đến cực hạn.
"Khí tức của Tử Trúc! Ngươi ranh con, trên người ngươi thế mà lại có Mộc Bản Nguyên của lão tặc kia!"
Biết không thể để cánh cửa đá khép lại, lão quái vật ngửa cổ thét dài. Lão tàn nhẫn cắm phập bàn tay còn lại vào chính đan điền của mình, trực tiếp moi ra một quả kim đan đã nứt nẻ và đen đặc vì ma hóa. Không màng đến thọ nguyên đang bốc cháy ngùn ngụt hóa thành tro bụi, lão bóp nát kim đan ngay tại chỗ. Cỗ lực lượng tự hủy mang tính diệt thế lập tức hóa thành một bàn tay khổng lồ cấu tạo từ sương máu và mảnh vỡ đan điền, hung hăng cào rách tàn dư của lưới vàng, gắt gao cắm phập mười ngón tay vào mép cửa đá ngay khi nó chuẩn bị khép lại vĩnh viễn.
Thanh quang bùng lên từ đầu ngón tay thấm đẫm huyết nhục của Lâm Mặc, nháy mắt men theo đường vân hoàng kim đang mờ dần trên mặt cửa đá. Kinh mạch tay phải của hắn đã hoàn toàn dập nát, từng đoạn xương cốt nứt toác phát ra tiếng răng rắc rợn người, đổi lại một tia liên kết ngắn ngủi với cội nguồn Mộc Bản Nguyên.
Năm đạo cốt xà tà ác mang theo hàn khí thấu xương đã lao đến cách lưng áo hắn nửa tấc, tỳ vị gần như đông cứng lại dưới sát cơ tàn bạo. Ngay khoảnh khắc nanh độc chuẩn bị xuyên thủng đan điền, đoạn trận văn ẩn hình chiếc lá trúc vừa được kích phát trên cửa đá đột ngột xoay tròn. Một cỗ lực lượng bài xích mang thuộc tính thuần mộc bộc phát, hóa thành năm đạo mộc thứ hư ảnh mọc ra từ vách đá, chuẩn xác ghim chặt năm con cốt xà xuống mặt đất. Trận văn hoàng kim mượn được sinh cơ, ánh sáng lần nữa đại thịnh, mạnh mẽ hất văng ấn chú đầu lâu rỉ máu của lão quái vật ra ngoài ba trượng.
Lão quái vật lùi lại vài bước, hắc huyết từ bả vai cụt không ngừng trào ra, nhưng đôi mắt đỏ ngầu lại lóe lên một tia giảo hoạt thâm độc. Lão không tiếp tục ngưng tụ tà khí để cường công, mà cười gằn một tiếng, mười ngón tay còn lại điên cuồng bấm pháp quyết.
"Dùng Mộc Bản Nguyên để kích hoạt Tỏa Linh Trận? Tiểu bối Lâm gia, ngươi rốt cuộc chỉ là Luyện Khí kỳ, không biết thế nào là phản phệ của trận pháp thượng cổ đâu!"
Lời còn chưa dứt, lão há miệng hút mạnh một luồng linh khí hủ bại dưới đáy vực. Thần thức tà ác bạo tăng, trực tiếp hóa thành vô số cây kim nhọn vô hình vượt qua tấm lưới vàng đang lung lay, giáng thẳng một đạo uy áp thần hồn xuống thức hải của Lâm Mặc. Không gian xung quanh như bị rút cạn dưỡng khí, biến thành một lồng giam ngột ngạt.
Lâm Mặc hừ muộn một tiếng, thất khiếu đồng loạt rỉ máu. Thần thức mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí trước uy áp thực chất này giống như chiếc thuyền lá giữa tâm bão, tùy thời có thể vỡ nát. Tệ hại hơn, trận văn ẩn hình lá trúc sau khi đánh lùi cốt xà không hề dừng lại. Nó giống như một con dã thú đói khát lâu năm ngửi thấy mùi vị của Mộc Bản Nguyên, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt sinh cơ từ tay phải của hắn. Làn da trên cánh tay hắn nhanh chóng khô chùng lại, thọ nguyên bị rút đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cùng lúc đó, nhựa cây màu đen từ cội Tử Trúc trên đỉnh núi dường như sinh ra hô ứng với tà thuật của lão quái vật. Từng dòng hắc dịch men theo địa mạch đứt gãy chảy xiết xuống đáy vực, hội tụ thành một vũng lầy hôi thối dưới chân lão. Lão đang mượn chính sự đứt gãy của linh mạch gia tộc để thiết lập một cái Tụ Âm Trận quy mô nhỏ ngay tại chỗ, ý đồ triệt để cắt đứt liên hệ giữa Lâm Mặc và linh mạch trên đỉnh núi.
"Linh mạch cấp hai của gia tộc các ngươi đã đến bờ vực khô cạn, ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng cho lão phu đi!"
Lão quái vật gầm lên, vũng lầy tà khí dưới chân bắt đầu sôi sục, hóa thành những xúc tu đen ngòm vươn dài về phía cửa đá. Lâm Mặc cắn nát bờ môi, dùng cơn đau nhói để giữ lại một tia thanh tỉnh cuối cùng. Hắn hiểu rõ, nếu để lão quái vật mượn tử khí từ linh mạch hoàn thành trận pháp, toàn bộ từ đường Lâm gia bên trên sẽ triệt để sụp đổ, hàng trăm tộc nhân sẽ chôn vùi trong chướng khí.
Tay trái run rẩy luồn vào vạt áo, hắn dứt khoát rút ra tấm Hỏa Viêm Phù bậc hai thượng phẩm, vật bảo mệnh cuối cùng mà đại trưởng lão giao cho trước khi tọa hóa.
"Muốn mượn linh mạch Lâm gia ta làm trận nhãn, cũng phải xem cái mạng già của ngươi có gánh nổi nhân quả này không!"
Hắn không ném bùa chú về phía lão quái vật. Khoảng cách quá xa, uy lực của Hỏa Viêm Phù sẽ bị tấm lưới hoàng kim cản lại một nửa. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự tàn nhẫn vô pháp che giấu, hắn dứt khoát vỗ mạnh lá bùa vào chính đan điền của mình, nơi ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang giam cầm tu vi.
Linh lực hỏa thuộc tính cuồng bạo lập tức kích nổ. Ngọn lửa đỏ rực không thiêu đốt kẻ địch mà hung hăng đánh sâu vào luồng tà khí đang giằng co bên trong cơ thể hắn, tạo ra một trận xung đột linh lực cực đoan. Kinh mạch toàn thân Lâm Mặc nứt toác, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo, nhưng đổi lại, phong ấn tại đan điền xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ xíu.
Sự mất cân bằng đột ngột khiến ấn chú bán nguyệt nổ tung thành vô số tia sáng. Lực lượng hỗn loạn này mượn tay phải của Lâm Mặc làm cầu nối, dội ngược toàn bộ sát khí và hỏa độc vào trận văn ẩn trên cửa đá. Cánh cửa đá hoàng kim kêu lên một tiếng răng rắc chói tai. Không chịu nổi sự cắn xé của ba luồng sức mạnh bao gồm Mộc Bản Nguyên, Tà Khí và Hỏa Viêm, mặt cửa trực tiếp nứt toác ra một mảng lớn.
Từ trong khe nứt đen ngòm, một đạo xiềng xích quấn đầy phù văn rỉ sét đột ngột phóng vút ra. Nó không trói buộc Lâm Mặc, cũng không tấn công tấm lưới vàng, mà như một con độc xà đánh hơi thấy con mồi ngon nhất, xé gió lao thẳng về phía vũng lầy tử khí đang sôi sục dưới chân lão quái vật.
Ánh sáng ảm đạm đi trông thấy khi đạo phù văn hình đầu lâu rỉ máu điên cuồng cắn xé trung tâm tấm lưới hoàng kim. Từng tiếng nát vụn vang lên lanh lảnh như ngọc thạch rơi xuống mặt đất, kéo theo từng đợt phản phệ vô hình giáng thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Bởi vì giọt máu cắm trên thanh kiếm cổ đóng vai trò như môi giới trận pháp, khi trận văn thượng cổ chịu tổn hại, thần hồn của hắn cũng bị xé rách theo. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn những vệt nội tạng nát bấy, tròng mắt sung huyết tưởng chừng sắp nứt toác. Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, hắn nhận ra tử cục thực sự đang thành hình. Nếu lưới vàng sụp đổ, Tỏa Linh Trận sẽ vỡ, lão quái vật không chỉ chiếm được dị bảo trong động phủ mà Tụ Âm Trận mượn nhờ hắc dịch Tử Trúc cũng sẽ hoàn toàn dung nhập vào địa mạch, biến toàn bộ linh mạch cấp hai của núi Tử Trúc thành một vùng tử địa tuyệt luân không thể vãn hồi.
Không thể phòng ngự, chỉ có thể dẫn dắt.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, thanh âm khàn đặc như ma sát rách cả cổ họng. Hắn cắn nát chóp lưỡi, dùng cơn đau nhói buốt để cưỡng ép gom lại một tia thần thức cuối cùng đang tản mác. Thay vì cố gắng vận chuyển chút linh lực Luyện Khí khô cạn để hộ tâm, hắn đưa ra một quyết định điên rồ mang tính hủy diệt căn cơ. Thần thức hóa thành một thanh đao vô hình, tàn nhẫn chém thẳng vào luồng thanh khí Mộc Bản Nguyên đang bảo vệ đan điền.
Việc bóc tách bản nguyên ngay khi kinh mạch đang đứt gãy chẳng khác nào lăng trì linh hồn. Sắc mặt Lâm Mặc xám ngoét như tro tàn, mười năm thọ nguyên vừa bị Tỏa Linh Trận rút đi nay lại tiếp tục bốc cháy, đổi lấy một giọt linh dịch màu xanh biếc rực rỡ lơ lửng giữa lòng bàn tay phải đã dập nát. Hắn không dùng nó để trị thương, mà dồn toàn bộ sức tàn, đập mạnh bàn tay nhuốm máu xuống vũng hắc dịch sền sệt đang lan tràn dưới mặt đất, thứ vốn là rễ mầm của Tụ Âm Trận do lão quái vật rải ra.
Ngay khoảnh khắc giọt Mộc Bản Nguyên chạm vào hắc dịch, sinh cơ nồng đậm đến cực điểm lập tức dung hợp với tử khí ngập trời. Không có bạo tấu, không có triệt tiêu lẫn nhau. Lâm Mặc đã mượn lực lượng tương sinh tương khắc của ngũ hành, biến giọt bản nguyên thành một ngọn hải đăng rực sáng chói lọi cắm thẳng vào mạng lưới Tụ Âm Trận. Luồng sinh cơ dị thường này men theo những vệt đen dưới mặt đất, lao vút đi như một tia chớp xanh, bám chặt lấy gót chân của lão quái vật đang lơ lửng trên không.
Lão quái vật đang dồn toàn lực duy trì phù văn đầu lâu, đột ngột cảm nhận được luồng khí tức thuần mộc bám vào hai chân liền biến sắc mặt. Lão sống hàng trăm năm, nhãn quang cỡ nào cay độc, lập tức gầm lên một tiếng kinh nộ, vội vàng muốn chặt đứt liên kết với Tụ Âm Trận. Nhưng đã quá muộn.
Tỏa Linh Trận trên cánh cửa đá vốn dĩ đang khát khao thôn phệ thọ nguyên, nay đột nhiên cảm nhận được một cỗ sinh cơ khổng lồ, tinh thuần ngưng tụ ngay trước mặt. Tấm lưới hoàng kim đang rạn nứt lập tức ngừng việc phòng ngự. Toàn bộ cổ triện trên viền cửa đảo ngược chiều xoay, biến từ tấm khiên chắn thành một vòng xoáy thôn phệ khổng lồ, khóa chặt mục tiêu vào vị trí của lão quái vật.
Một lực hút mang theo uy áp hoang cổ ập xuống. Phù văn đầu lâu rỉ máu mất đi sự duy trì lập tức tan thành mây khói. Lão quái vật rú lên thê thảm, lớp băng vải rỉ sét trên người nổ tung, để lộ ra thân thể khô quắt đang bị lực lượng của Tỏa Linh Trận cưỡng chế lôi xềnh xệch về phía cửa đá. Lão điên cuồng vung vẩy cánh tay còn lại, phóng ra vô số đạo hắc mang hòng cắt đứt luồng sinh cơ dưới chân, nhưng Mộc Bản Nguyên đã bám chặt vào cốt tủy, mượn chính tà khí của lão để sinh sôi.
Lực lượng cắn nuốt khổng lồ khiến cánh cửa đá hấp thụ đủ năng lượng, rốt cuộc cũng phát ra một tiếng nổ rung chuyển địa mạch, hoàn toàn mở toang sang hai bên. Một luồng linh khí cổ xưa đặc quánh như thủy ngân từ trong động phủ trào ra, cuốn bay toàn bộ cát sỏi dưới đáy vực. Thế nhưng, thứ chờ đón bọn họ không phải là tiên duyên rực rỡ, mà là vô số sợi rễ cây màu đỏ như máu, to bằng bắp đùi, mang theo sát khí ngập trời từ trong bóng tối của huyệt động phóng vút ra.
Ba sợi rễ máu thô bạo xuyên thủng lồng ngực, đan điền và bả vai của lão quái vật, ghim chặt thân thể đang giãy giụa của lão lên không trung. Hắc huyết vừa chảy ra liền bị những cái rễ này tham lam hút cạn, khiến thân thể lão nháy mắt teo tóp lại chỉ còn lớp da bọc xương.
Cùng lúc đó, dưới dư chấn của vụ nổ, Lâm Mặc hoàn toàn cạn kiệt sinh lực, thân thể vô lực trượt dài về phía miệng hang đang mở rộng. Một sợi rễ máu khác mang theo hàn khí buốt xương vươn tới, gắt gao quấn chặt lấy cổ chân phải của hắn, thô bạo kéo lê hắn vào trong bóng tối tĩnh mịch của động phủ. Ngay khi cơ thể hắn vừa vượt qua ngưỡng cửa đá, ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen nơi đan điền bỗng nhiên kịch liệt cộng hưởng với những sợi rễ máu, và một giọng nói lạnh lẽo, mang theo uy áp của bậc bề trên vang lên thẳng trong thức hải sắp vỡ vụn của hắn, gọi ra cái tên húy cấm kỵ mà tổ huấn Lâm gia đã chôn vùi suốt ngàn năm qua.
Phía bên kia bệ đá, tiếng la hét của lão quái vật im bặt một cách quỷ dị. Cánh tay cụt rỏ xuống những giọt hắc huyết sền sệt không rơi xuống mặt đất, mà lơ lửng giữa không trung, bốc cháy thành từng ngọn hỏa diễm màu đen lạnh lẽo. Dưới lớp băng vải rỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu của lão gắt gao nhìn chằm chằm vào khe cửa đá đang tỏa ra ánh sáng hoàng kim. Lão há miệng rống lên một âm tiết khàn đục, không thuộc về ngôn ngữ phàm nhân mà mang theo chấn động thần thức tà ác chọc thẳng vào không gian. Đáy vực lập tức vặn vẹo, vô số hắc xà được ngưng tụ từ tử khí ban nãy đồng loạt quay đầu, từ bỏ việc cắn nuốt linh mạch mỏng manh trên vách đất, điên cuồng lao về phía khe cửa hòng phong tỏa lối vào.
Trận văn hoàng kim trên viền cửa đá cảm nhận được tà khí xâm nhập, lập tức tự động kích hoạt cơ chế phòng ngự. Những đường nét cổ triện sáng rực lên, đan xen thành một tấm lưới vàng khổng lồ bao trùm lấy không gian mười trượng phía trước động phủ. Hắc xà vừa chạm vào lưới vàng liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bị tịnh hóa thành từng luồng khói tanh tưởi. Tuy nhiên, lão quái vật không hề có ý định lùi bước. Lão cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm dung nhập thẳng vào phần tay cụt. Ngọn hỏa diễm màu đen bùng lên dữ dội, ngưng tụ thành một đạo phù văn hình đầu lâu rỉ máu, hung hăng ấn thẳng lên trung tâm tấm lưới hoàng kim.
Lưới vàng rung lên bần bật, ánh sáng ảm đạm đi vài phần, từng đạo khe nứt nhỏ bắt đầu lan tràn trên mặt lưới. Trận pháp phòng ngự vạn năm đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, nay lại bị tà thuật ô uế ăn mòn, khe cửa vốn đang mở ra nửa thân người bắt đầu phát ra tiếng kẽo kẹt, có dấu hiệu từ từ khép lại. Lâm Mặc cắn nát môi dưới, mượn vị tanh ngọt trong miệng để duy trì sự tỉnh táo. Hắn biết rõ, nếu cánh cửa này đóng lại, không chỉ bản thân hắn triệt để bỏ mạng dưới tay lão quái vật, mà linh mạch của Lâm gia trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh cũng sẽ vĩnh viễn khô héo. Khoảng cách từ chỗ hắn đến cửa đá chỉ chừng mười trượng, nhưng với cơ thể bị phong bế tu vi hiện tại, cộng thêm uy áp thần thức đang giằng co giữa hai luồng sức mạnh thượng cổ, đây chẳng khác nào một lạch trời không thể vượt qua.
"Lão phu bị nhốt ngàn năm, há có thể để một tên tiểu bối Luyện Khí nẫng tay trên!"
Giọng nói khàn đục vang lên trong thức hải Lâm Mặc, mang theo sát ý ngưng thực hóa thành hàng vạn mũi băng chùy đâm thẳng vào màng nhĩ. Lão quái vật vung cánh tay còn lại, kéo theo một sợi xích sắt rỉ sét từ dưới bệ đá quật mạnh về phía Lâm Mặc, ý đồ dùng huyết nhục của hắn làm vật tế để triệt để phá vỡ trận văn hoàng kim. Sợi xích xé gió lao đến, mang theo tử khí nghẹt thở phong tỏa mọi đường lui. Lâm Mặc không lùi bước, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt tàn nhẫn. Hắn thò tay vào túi trữ vật đã rạn nứt bên hông, lôi ra một tấm phù lục màu vàng nhạt đã ố màu.
Đây là Hỏa Thuẫn Phù cấp một thượng phẩm, chiến lợi phẩm hiếm hoi hắn cất giấu kỹ lưỡng từ thuở tiếp quản Dược Viên. Không có linh lực thôi động, Lâm Mặc tàn nhẫn đâm mười ngón tay vào vết thương trên bả vai trái, dùng chính huyết dịch đang sục sôi Mộc Bản Nguyên của mình bôi lên chu sa trên bùa. Tấm phù lục hút lấy máu tươi dung chứa sinh cơ nồng đậm, lập tức bốc cháy rực rỡ, hóa thành một mặt khiên lửa nhỏ bằng chiếc mâm chắn ngang trước ngực. Sợi xích rỉ sét hung hăng va chạm với Hỏa Thuẫn. Lửa đỏ dương cương và tử khí âm hàn cắn xé lẫn nhau, tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ ngay sát lồng ngực hắn.
Mặt khiên lửa chỉ cản được nửa nhịp thở liền vỡ nát thành vô số đốm sáng lụi tàn. Lực phản chấn khổng lồ đánh bật Lâm Mặc văng về phía sau, lục phủ ngũ tạng như lật nhào, một ngụm máu tươi mang theo vụn nội tạng phun ra giữa không trung. Nhưng đây chính là cái giá hắn đã tính toán sẵn. Mượn lực đẩy từ vụ nổ, cơ thể hắn như một con diều đứt dây xé gió bay ngược lại, sượt qua những luồng tà khí đang giằng co, lọt thẳng vào phạm vi bao phủ của tấm lưới hoàng kim trước cửa đá. Ngay khoảnh khắc lưng hắn đập mạnh xuống thềm đá rêu phong, ấn chú bán nguyệt nơi đan điền dường như cảm ứng được cốt lõi của động phủ, bắt đầu tỏa ra ánh sáng đỏ rực, cộng hưởng mãnh liệt với trận văn cổ xưa đang nứt nẻ trên vách đá.
i trông thấy dưới sự ăn mòn của hỏa diễm ma mị. Mùi máu tươi trào lên tận cuống họng, Lâm Mặc hung hăng cắn nát sườn môi, mượn vị máu tanh xốc lại tinh thần đang lung lay chực đổ. Hắn thu hết tầm mắt nhìn đánh giá cục diện. Trận văn hoàng kim vạn năm đã cạn kiệt linh lực, nhiều nhất chỉ trụ được ba nhịp thở nữa trước khi bị ấn chú đầu lâu kia cắn nuốt hoàn toàn. Nếu tiếp tục nằm chờ chết, cả hắn và linh mạch Lâm gia đều sẽ hóa thành chất dinh dưỡng bón cho thứ tà vật dưới đáy vực này.
Trong đan điền, ấn chú bán nguyệt vẫn đang gắt gao phong tỏa tu vi Luyện Khí tầng chín, biến kinh mạch hắn thành những khúc gỗ mục rỗng. Lâm Mặc không màng đến sự cắn trả của tà khí, điên cuồng áp bức tia Mộc Bản Nguyên mỏng manh vừa thức tỉnh, cưỡng ép dồn nó chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Làn da trên cánh tay hắn lập tức nứt toác thành từng vệt dài. Máu tươi trào ra nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị nhiệt độ quỷ dị của ấn chú bốc hơi thành khói trắng xèo xèo. Đổi lại cái giá vỡ nát hoàn toàn hệ thống kinh mạch tay phải, một giọt linh dịch màu xanh biếc ngưng tụ trên đầu ngón trỏ của hắn, tản ra sinh cơ thuần túy nhất của mộc hệ thời thượng cổ.
Không chút do dự, Lâm Mặc dậm mạnh chân xuống nền đá tàn tạ, mượn chút sức lực phàm nhân cuối cùng lao vút về phía trước. Khoảng cách mười trượng dưới đáy vực lúc này bỗng chốc trở thành lằn ranh sinh tử. Khi thân ảnh áo xanh rách nát của hắn vừa lướt đến sát rìa tấm lưới hoàng kim, cỗ sát khí lạnh lẽo từ hỏa diễm màu đen đã tạt thẳng vào lưng, ép cho xương cốt hắn kêu lên răng rắc.
"Tiểu bối sâu kiến, nộp mạng!"
Lão quái vật gầm lên một tiếng chói tai, âm ba mang theo thần thức tà ác huyễn hóa thành vô số đao phong vô hình cắt nát không khí. Cánh tay còn lại của lão vung lên, năm ngón tay gầy guộc lập tức tróc rụng da thịt, biến thành năm đạo cốt xà đen ngòm xé gió lao đến, chuẩn bị đâm xuyên qua tỳ vị của Lâm Mặc. Tốc độ của tà thuật viễn siêu khả năng né tránh của một tu sĩ Luyện Khí đang trọng thương, không gian xung quanh dường như bị đống cốt xà này khóa chặt.
Lâm Mặc không hề xoay người phòng ngự. Đôi mắt hắn gằn lên những tia máu đỏ sẫm, vươn ngón tay trỏ đang rỏ máu điểm thẳng vào một mắt xích mờ nhạt nhất trên tấm lưới hoàng kim. Giọt linh dịch xanh biếc mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên lập tức dung nhập vào cổ trận. Trận văn vốn đang thoi thóp bỗng nhiên cảm nhận được đồng nguyên chi lực, lập tức bùng lên một trận thanh quang chói lọi. Lực lượng mộc hệ dồi dào không chỉ bù đắp linh khí hao hụt mà còn kích phát một đoạn sát trận phản kích ẩn giấu bên trong lưới vàng.
Một đạo kiếm khí hoàng kim xen lẫn sắc xanh từ trong lưới chém ngược ra ngoài, không chệch một ly gọt đứt phăng năm đạo cốt xà của lão quái vật. Phản chấn từ cú va chạm kinh thiên động địa khiến mắt xích trận văn nứt ra một khe hở hình thoi vừa bằng thân người, thông thẳng đến khe cửa đá.
Nhưng cái giá phải trả cho việc mượn lực cổ trận không hề nhỏ. Lực lượng phản phệ dội ngược lại theo đầu ngón tay, đánh một đòn trọng chùy vô hình thẳng vào lồng ngực Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu lớn có lẫn những khối nội tạng dập nát, xương sườn gãy vụn ba cái đâm ngược vào phổi, ấn chú nơi đan điền nhân cơ hội bùng lên ngọn lửa đen thiêu đốt gốc rễ linh căn.
Trận nhãn mở rồi, chỉ có một cái chớp mắt này thôi.
Lâm Mặc nuốt ngược tiếng rên rỉ vào trong, liều mạng cuộn người lách qua khe hở của lưới vàng, lăn thẳng vào bên trong khe cửa đá đang tỏa ra hương linh dược. Ngay khoảnh khắc thân thể hắn lọt qua ranh giới động phủ, một luồng thần thức hoang cổ từ Mộc Bản Nguyên bỗng nhiên cộng minh với vách đá rêu phong. Trong đầu hắn xẹt qua một đạo tàn ảnh rõ nét: cánh cửa đá này căn bản không phải lối vào bảo khố, mà là nắp đậy của một lò luyện đan khổng lồ dùng để luyện hóa tà vật từ vạn năm trước. Hắn vừa tự chui đầu vào một cái lồng giam không có lối ra.
Bên ngoài lưới vàng, lão quái vật trơ mắt nhìn con mồi mang theo linh vật trốn thoát vào trong, đôi mắt đỏ ngầu cơ hồ rỏ ra huyết lệ. Lão ngửi thấy tàn dư khí tức vừa lóe lên, thanh âm khàn đục run rẩy mang theo sự điên cuồng và tham lam đến cực hạn.
"Khí tức của Tử Trúc! Ngươi ranh con, trên người ngươi thế mà lại có Mộc Bản Nguyên của lão tặc kia!"
Biết không thể để cánh cửa đá khép lại, lão quái vật ngửa cổ thét dài. Lão tàn nhẫn cắm phập bàn tay còn lại vào chính đan điền của mình, trực tiếp moi ra một quả kim đan đã nứt nẻ và đen đặc vì ma hóa. Không màng đến thọ nguyên đang bốc cháy ngùn ngụt hóa thành tro bụi, lão bóp nát kim đan ngay tại chỗ. Cỗ lực lượng tự hủy mang tính diệt thế lập tức hóa thành một bàn tay khổng lồ cấu tạo từ sương máu và mảnh vỡ đan điền, hung hăng cào rách tàn dư của lưới vàng, gắt gao cắm phập mười ngón tay vào mép cửa đá ngay khi nó chuẩn bị khép lại vĩnh viễn.
Thanh quang bùng lên từ đầu ngón tay thấm đẫm huyết nhục của Lâm Mặc, nháy mắt men theo đường vân hoàng kim đang mờ dần trên mặt cửa đá. Kinh mạch tay phải của hắn đã hoàn toàn dập nát, từng đoạn xương cốt nứt toác phát ra tiếng răng rắc rợn người, đổi lại một tia liên kết ngắn ngủi với cội nguồn Mộc Bản Nguyên.
Năm đạo cốt xà tà ác mang theo hàn khí thấu xương đã lao đến cách lưng áo hắn nửa tấc, tỳ vị gần như đông cứng lại dưới sát cơ tàn bạo. Ngay khoảnh khắc nanh độc chuẩn bị xuyên thủng đan điền, đoạn trận văn ẩn hình chiếc lá trúc vừa được kích phát trên cửa đá đột ngột xoay tròn. Một cỗ lực lượng bài xích mang thuộc tính thuần mộc bộc phát, hóa thành năm đạo mộc thứ hư ảnh mọc ra từ vách đá, chuẩn xác ghim chặt năm con cốt xà xuống mặt đất. Trận văn hoàng kim mượn được sinh cơ, ánh sáng lần nữa đại thịnh, mạnh mẽ hất văng ấn chú đầu lâu rỉ máu của lão quái vật ra ngoài ba trượng.
Lão quái vật lùi lại vài bước, hắc huyết từ bả vai cụt không ngừng trào ra, nhưng đôi mắt đỏ ngầu lại lóe lên một tia giảo hoạt thâm độc. Lão không tiếp tục ngưng tụ tà khí để cường công, mà cười gằn một tiếng, mười ngón tay còn lại điên cuồng bấm pháp quyết.
"Dùng Mộc Bản Nguyên để kích hoạt Tỏa Linh Trận? Tiểu bối Lâm gia, ngươi rốt cuộc chỉ là Luyện Khí kỳ, không biết thế nào là phản phệ của trận pháp thượng cổ đâu!"
Lời còn chưa dứt, lão há miệng hút mạnh một luồng linh khí hủ bại dưới đáy vực. Thần thức tà ác bạo tăng, trực tiếp hóa thành vô số cây kim nhọn vô hình vượt qua tấm lưới vàng đang lung lay, giáng thẳng một đạo uy áp thần hồn xuống thức hải của Lâm Mặc. Không gian xung quanh như bị rút cạn dưỡng khí, biến thành một lồng giam ngột ngạt.
Lâm Mặc hừ muộn một tiếng, thất khiếu đồng loạt rỉ máu. Thần thức mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí trước uy áp thực chất này giống như chiếc thuyền lá giữa tâm bão, tùy thời có thể vỡ nát. Tệ hại hơn, trận văn ẩn hình lá trúc sau khi đánh lùi cốt xà không hề dừng lại. Nó giống như một con dã thú đói khát lâu năm ngửi thấy mùi vị của Mộc Bản Nguyên, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt sinh cơ từ tay phải của hắn. Làn da trên cánh tay hắn nhanh chóng khô chùng lại, thọ nguyên bị rút đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cùng lúc đó, nhựa cây màu đen từ cội Tử Trúc trên đỉnh núi dường như sinh ra hô ứng với tà thuật của lão quái vật. Từng dòng hắc dịch men theo địa mạch đứt gãy chảy xiết xuống đáy vực, hội tụ thành một vũng lầy hôi thối dưới chân lão. Lão đang mượn chính sự đứt gãy của linh mạch gia tộc để thiết lập một cái Tụ Âm Trận quy mô nhỏ ngay tại chỗ, ý đồ triệt để cắt đứt liên hệ giữa Lâm Mặc và linh mạch trên đỉnh núi.
"Linh mạch cấp hai của gia tộc các ngươi đã đến bờ vực khô cạn, ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng cho lão phu đi!"
Lão quái vật gầm lên, vũng lầy tà khí dưới chân bắt đầu sôi sục, hóa thành những xúc tu đen ngòm vươn dài về phía cửa đá. Lâm Mặc cắn nát bờ môi, dùng cơn đau nhói để giữ lại một tia thanh tỉnh cuối cùng. Hắn hiểu rõ, nếu để lão quái vật mượn tử khí từ linh mạch hoàn thành trận pháp, toàn bộ từ đường Lâm gia bên trên sẽ triệt để sụp đổ, hàng trăm tộc nhân sẽ chôn vùi trong chướng khí.
Tay trái run rẩy luồn vào vạt áo, hắn dứt khoát rút ra tấm Hỏa Viêm Phù bậc hai thượng phẩm, vật bảo mệnh cuối cùng mà đại trưởng lão giao cho trước khi tọa hóa.
"Muốn mượn linh mạch Lâm gia ta làm trận nhãn, cũng phải xem cái mạng già của ngươi có gánh nổi nhân quả này không!"
Hắn không ném bùa chú về phía lão quái vật. Khoảng cách quá xa, uy lực của Hỏa Viêm Phù sẽ bị tấm lưới hoàng kim cản lại một nửa. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự tàn nhẫn vô pháp che giấu, hắn dứt khoát vỗ mạnh lá bùa vào chính đan điền của mình, nơi ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang giam cầm tu vi.
Linh lực hỏa thuộc tính cuồng bạo lập tức kích nổ. Ngọn lửa đỏ rực không thiêu đốt kẻ địch mà hung hăng đánh sâu vào luồng tà khí đang giằng co bên trong cơ thể hắn, tạo ra một trận xung đột linh lực cực đoan. Kinh mạch toàn thân Lâm Mặc nứt toác, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo, nhưng đổi lại, phong ấn tại đan điền xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ xíu.
Sự mất cân bằng đột ngột khiến ấn chú bán nguyệt nổ tung thành vô số tia sáng. Lực lượng hỗn loạn này mượn tay phải của Lâm Mặc làm cầu nối, dội ngược toàn bộ sát khí và hỏa độc vào trận văn ẩn trên cửa đá. Cánh cửa đá hoàng kim kêu lên một tiếng răng rắc chói tai. Không chịu nổi sự cắn xé của ba luồng sức mạnh bao gồm Mộc Bản Nguyên, Tà Khí và Hỏa Viêm, mặt cửa trực tiếp nứt toác ra một mảng lớn.
Từ trong khe nứt đen ngòm, một đạo xiềng xích quấn đầy phù văn rỉ sét đột ngột phóng vút ra. Nó không trói buộc Lâm Mặc, cũng không tấn công tấm lưới vàng, mà như một con độc xà đánh hơi thấy con mồi ngon nhất, xé gió lao thẳng về phía vũng lầy tử khí đang sôi sục dưới chân lão quái vật.
Ánh sáng ảm đạm đi trông thấy khi đạo phù văn hình đầu lâu rỉ máu điên cuồng cắn xé trung tâm tấm lưới hoàng kim. Từng tiếng nát vụn vang lên lanh lảnh như ngọc thạch rơi xuống mặt đất, kéo theo từng đợt phản phệ vô hình giáng thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Bởi vì giọt máu cắm trên thanh kiếm cổ đóng vai trò như môi giới trận pháp, khi trận văn thượng cổ chịu tổn hại, thần hồn của hắn cũng bị xé rách theo. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn những vệt nội tạng nát bấy, tròng mắt sung huyết tưởng chừng sắp nứt toác. Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, hắn nhận ra tử cục thực sự đang thành hình. Nếu lưới vàng sụp đổ, Tỏa Linh Trận sẽ vỡ, lão quái vật không chỉ chiếm được dị bảo trong động phủ mà Tụ Âm Trận mượn nhờ hắc dịch Tử Trúc cũng sẽ hoàn toàn dung nhập vào địa mạch, biến toàn bộ linh mạch cấp hai của núi Tử Trúc thành một vùng tử địa tuyệt luân không thể vãn hồi.
Không thể phòng ngự, chỉ có thể dẫn dắt.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, thanh âm khàn đặc như ma sát rách cả cổ họng. Hắn cắn nát chóp lưỡi, dùng cơn đau nhói buốt để cưỡng ép gom lại một tia thần thức cuối cùng đang tản mác. Thay vì cố gắng vận chuyển chút linh lực Luyện Khí khô cạn để hộ tâm, hắn đưa ra một quyết định điên rồ mang tính hủy diệt căn cơ. Thần thức hóa thành một thanh đao vô hình, tàn nhẫn chém thẳng vào luồng thanh khí Mộc Bản Nguyên đang bảo vệ đan điền.
Việc bóc tách bản nguyên ngay khi kinh mạch đang đứt gãy chẳng khác nào lăng trì linh hồn. Sắc mặt Lâm Mặc xám ngoét như tro tàn, mười năm thọ nguyên vừa bị Tỏa Linh Trận rút đi nay lại tiếp tục bốc cháy, đổi lấy một giọt linh dịch màu xanh biếc rực rỡ lơ lửng giữa lòng bàn tay phải đã dập nát. Hắn không dùng nó để trị thương, mà dồn toàn bộ sức tàn, đập mạnh bàn tay nhuốm máu xuống vũng hắc dịch sền sệt đang lan tràn dưới mặt đất, thứ vốn là rễ mầm của Tụ Âm Trận do lão quái vật rải ra.
Ngay khoảnh khắc giọt Mộc Bản Nguyên chạm vào hắc dịch, sinh cơ nồng đậm đến cực điểm lập tức dung hợp với tử khí ngập trời. Không có bạo tấu, không có triệt tiêu lẫn nhau. Lâm Mặc đã mượn lực lượng tương sinh tương khắc của ngũ hành, biến giọt bản nguyên thành một ngọn hải đăng rực sáng chói lọi cắm thẳng vào mạng lưới Tụ Âm Trận. Luồng sinh cơ dị thường này men theo những vệt đen dưới mặt đất, lao vút đi như một tia chớp xanh, bám chặt lấy gót chân của lão quái vật đang lơ lửng trên không.
Lão quái vật đang dồn toàn lực duy trì phù văn đầu lâu, đột ngột cảm nhận được luồng khí tức thuần mộc bám vào hai chân liền biến sắc mặt. Lão sống hàng trăm năm, nhãn quang cỡ nào cay độc, lập tức gầm lên một tiếng kinh nộ, vội vàng muốn chặt đứt liên kết với Tụ Âm Trận. Nhưng đã quá muộn.
Tỏa Linh Trận trên cánh cửa đá vốn dĩ đang khát khao thôn phệ thọ nguyên, nay đột nhiên cảm nhận được một cỗ sinh cơ khổng lồ, tinh thuần ngưng tụ ngay trước mặt. Tấm lưới hoàng kim đang rạn nứt lập tức ngừng việc phòng ngự. Toàn bộ cổ triện trên viền cửa đảo ngược chiều xoay, biến từ tấm khiên chắn thành một vòng xoáy thôn phệ khổng lồ, khóa chặt mục tiêu vào vị trí của lão quái vật.
Một lực hút mang theo uy áp hoang cổ ập xuống. Phù văn đầu lâu rỉ máu mất đi sự duy trì lập tức tan thành mây khói. Lão quái vật rú lên thê thảm, lớp băng vải rỉ sét trên người nổ tung, để lộ ra thân thể khô quắt đang bị lực lượng của Tỏa Linh Trận cưỡng chế lôi xềnh xệch về phía cửa đá. Lão điên cuồng vung vẩy cánh tay còn lại, phóng ra vô số đạo hắc mang hòng cắt đứt luồng sinh cơ dưới chân, nhưng Mộc Bản Nguyên đã bám chặt vào cốt tủy, mượn chính tà khí của lão để sinh sôi.
Lực lượng cắn nuốt khổng lồ khiến cánh cửa đá hấp thụ đủ năng lượng, rốt cuộc cũng phát ra một tiếng nổ rung chuyển địa mạch, hoàn toàn mở toang sang hai bên. Một luồng linh khí cổ xưa đặc quánh như thủy ngân từ trong động phủ trào ra, cuốn bay toàn bộ cát sỏi dưới đáy vực. Thế nhưng, thứ chờ đón bọn họ không phải là tiên duyên rực rỡ, mà là vô số sợi rễ cây màu đỏ như máu, to bằng bắp đùi, mang theo sát khí ngập trời từ trong bóng tối của huyệt động phóng vút ra.
Ba sợi rễ máu thô bạo xuyên thủng lồng ngực, đan điền và bả vai của lão quái vật, ghim chặt thân thể đang giãy giụa của lão lên không trung. Hắc huyết vừa chảy ra liền bị những cái rễ này tham lam hút cạn, khiến thân thể lão nháy mắt teo tóp lại chỉ còn lớp da bọc xương.
Cùng lúc đó, dưới dư chấn của vụ nổ, Lâm Mặc hoàn toàn cạn kiệt sinh lực, thân thể vô lực trượt dài về phía miệng hang đang mở rộng. Một sợi rễ máu khác mang theo hàn khí buốt xương vươn tới, gắt gao quấn chặt lấy cổ chân phải của hắn, thô bạo kéo lê hắn vào trong bóng tối tĩnh mịch của động phủ. Ngay khi cơ thể hắn vừa vượt qua ngưỡng cửa đá, ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen nơi đan điền bỗng nhiên kịch liệt cộng hưởng với những sợi rễ máu, và một giọng nói lạnh lẽo, mang theo uy áp của bậc bề trên vang lên thẳng trong thức hải sắp vỡ vụn của hắn, gọi ra cái tên húy cấm kỵ mà tổ huấn Lâm gia đã chôn vùi suốt ngàn năm qua.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.