Chương 81: Gia Tộc Sau Trận Chiến Bảo Vệ
Đăng: 12/07/2026 08:21
3,767 từ
1 lượt đọc
Gió rít gào bên tai Lâm Mặc mang theo sương máu đặc quánh như tương hồ ập thẳng vào mặt. Sợi xiềng xích quấn chặt cổ chân phải hắn không phải là sắt thép phàm tục mà được ngưng tụ từ hàng vạn phù văn oán huyết li ti. Lực kéo kinh người xé rách lớp linh khí hộ thể mỏng manh, cọ xát vào da thịt tàn nhẫn đến mức truyền đến tiếng xương cốt rạn nứt. Hắn cảm nhận rõ ràng sương máu xung quanh không hề tĩnh lặng. Chúng giống như vô số con đỉa vô hình mang theo hàn khí thấu xương đang điên cuồng chui rúc vào lỗ chân lông, ý đồ cắn nuốt sinh cơ.
Lâm Mặc cắn chặt răng nuốt ngược ngụm máu tanh nghẹn trong cổ họng xuống bụng. Tay trái hắn bấm niệm pháp quyết, thần thức mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí kỳ điên cuồng tràn vào túi trữ vật bên hông. Một tấm bùa ném ra lập tức hóa thành một lớp màn nước màu lam nhạt bao bọc lấy toàn thân. Đây là Thủy Ngự Phù bậc một thượng phẩm, thứ bảo mệnh cuối cùng hắn giữ lại từ kho khố gia tộc sau trận chiến bảo vệ linh mạch.
Nhưng màn nước vừa hình thành đã phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Huyết vụ chạm vào linh lực hệ thủy liền bốc khói đen kịt. Chỉ duy trì chưa tới ba nhịp thở, Thủy Ngự Phù đã triệt để vỡ vụn thành những đốm sáng ảm đạm rơi rụng trong hư không. Đáng sợ hơn, sợi xiềng xích ở cổ chân bắt đầu truyền tới một cỗ hấp lực quỷ dị. Nó trực tiếp bỏ qua hệ thống kinh mạch ngoại vi mà nhắm thẳng vào đan điền của hắn.
Giọt Mộc Bản Nguyên dung nhập sâu trong linh căn bỗng nhiên rung lên bần bật. Dưới lực hút của Huyết Tế Đại Trận, giọt bản nguyên bị ép rỉ ra từng tia thanh khí mỏng manh. Những tia thanh khí này mang theo sinh cơ thuần túy nhất của gốc Tử Trúc ngàn năm, chảy ngược theo chân phải tuôn ra ngoài, dung nhập vào sợi xiềng xích khiến nó càng thêm đỏ rực.
Bọn chúng không định giết hắn ngay lập tức. Huyết Tế Đại Trận cần rút cạn Mộc Bản Nguyên để làm chất dẫn kích hoạt trận nhãn cốt lõi. Nếu để mặc thanh khí thất thoát, chưa chạm đến đáy vực thì đan điền của hắn sẽ triệt để phế bỏ, linh căn héo rũ mà biến thành một cái xác khô.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Hắn không vung kiếm chém vào xiềng xích vô hình, bởi thần thức đã nhận ra thứ này nối liền với địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Chém đứt một sợi phù văn oán huyết bằng pháp khí cấp thấp là chuyện viển vông, thậm chí còn rước lấy phản phệ từ địa mạch. Bàn tay phải nắm chặt thanh đoản kiếm rỉ sét, hắn đột ngột xoay ngược mũi kiếm.
Không ngần ngại một khoảnh khắc nào, Lâm Mặc đâm phập lưỡi kiếm vào huyệt Thái Xung ngay trên mu bàn chân phải của chính mình.
Mũi kiếm xuyên thủng da thịt ghim chặt vào xương sụn. Lâm Mặc mượn cơn đau xé dạ để giữ thần trí thanh tỉnh, đồng thời điên cuồng thôi động hỏa linh lực trong cơ thể dồn toàn bộ vào lưỡi kiếm. Hỏa khắc mộc, ngọn lửa đỏ rực mang theo linh lực cuồng bạo bùng lên từ vết thương. Hắn đang thô bạo thiêu rụi chính kinh mạch chân phải của mình, tạo thành một bức tường lửa tạm thời phong bế huyệt đạo, chặn đứng luồng thanh khí đang rò rỉ.
Sợi xiềng xích huyết sắc mất đi nguồn cung cấp sinh cơ liền rung lên bần bật như một con rắn độc bị giẫm trúng đuôi. Huyết vụ xung quanh dường như bị chọc giận, bắt đầu xoáy tròn tạo thành một cơn lốc màu máu ép chặt lấy thân ảnh đang rơi tự do. Từ trong tâm bão sương mù, tiếng ma âm lanh lảnh của thi ma lại một lần nữa vang dội. Lần này không phải là lời nhạo báng mà là một đoạn chú ngữ tối nghĩa mang theo áp bức của thần thức tà ác.
Từng âm tiết chú ngữ vang lên như búa tạ gõ vào màng nhĩ, ép buộc ấn ký cành trúc khô héo trên trán Lâm Mặc lại rỉ máu. Lực lượng cắn trả từ việc tự hủy kinh mạch khiến khóe môi Lâm Mặc trào ra máu tươi, linh lực trong đan điền chỉ còn lại chưa tới một thành. Xuyên qua lớp lốc xoáy màu máu, thần thức yếu ớt của hắn cuối cùng cũng chạm tới một tầng chướng ngại lạnh lẽo vắt ngang đáy vực.
Đó là một đài tế bằng bạch cốt khổng lồ, trên bề mặt khắc kín những đường nét trận văn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ quỷ dị. Ngay vị trí trung tâm đài tế, chín cột trụ bằng đá đen cắm sâu vào lòng đất, mà tám cột đã rực sáng ngọn lửa oan hồn. Cột trụ thứ chín đang trống rỗng, tỏa ra hàn khí bức người. Đó chính là điểm rơi mà sợi xiềng xích đang tàn nhẫn lôi hắn đập xuống, chuẩn bị cho nghi thức hiến tế cuối cùng.
Mũi đoản kiếm gỉ sét không chút do dự cắm phập vào huyệt Thái Xung trên mu bàn chân phải. Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong kinh mạch khi linh lực hệ mộc đang trào ngược va chạm dữ dội với lưỡi kiếm lạnh lẽo. Cơn đau xé rách thần kinh ập thẳng lên đại não, ép khóe môi Lâm Mặc rỉ ra một vệt máu tươi. Nhưng cái giá tự tàn phế này lại đổi lấy một tia sinh cơ quý giá. Huyệt đạo bị phá hủy lập tức hình thành một điểm nghẽn trí mạng, thô bạo chặt đứt dòng chảy của Mộc Bản Nguyên. Sợi xiềng xích oán huyết mất đi nguồn cung cấp thanh khí liền rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít gào chói tai như ác quỷ bị cướp đoạt thức ăn.
Ngay khoảnh khắc dòng máu hòa lẫn mộc khí rỉ ra, lớp gỉ sét trên bề mặt đoản kiếm bỗng nhiên bong tróc. Dưới đáy vực sâu tối tăm, thân kiếm lộ ra những đường vân hình lá trúc mờ ảo, điên cuồng cắn nuốt huyết vụ xung quanh để duy trì sự sắc bén. Thứ pháp khí tàn tạ vốn bị vứt xó trong khố phòng Lâm gia nay lại mượn chính sát khí của Huyết Tế Đại Trận để tự bảo vệ chủ nhân. Lực kéo từ xiềng xích đột ngột khựng lại một nhịp, khiến tốc độ rơi tự do của Lâm Mặc giảm đi đáng kể.
Mượn khoảng không gian ngưng trệ ngắn ngủi, Lâm Mặc cắn chót lưỡi, dùng tinh huyết kích thích thần thức vốn đã cạn kiệt. Một luồng linh thức mỏng manh nhưng kiên cường hóa thành vô số xúc tu vô hình, bám dọc theo sợi xiềng xích dò xét ngược về phía đáy vực. Xuyên qua tầng tầng lớp lớp sương máu đặc quánh, cảnh tượng bên dưới khiến đồng tử hắn co rụt lại. Toàn bộ không gian dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh đã bị khoét rỗng, biến thành một cái vạc khổng lồ. Tám cỗ thi thể tu sĩ Tôn gia bị đóng đinh trên tám vách đá, máu tươi tuôn trào theo những rãnh sâu hội tụ về trung tâm.
Dường như nhận ra tế phẩm đã tự phong bế kinh mạch, giọng cười điên dại của thi ma dưới đáy vực đột ngột im bặt. Từ trong vũng máu trung tâm, một luồng thần thức mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ tàn nhẫn quét tới, hung hăng va chạm với linh thức của Lâm Mặc.
Khí phách không tồi, dám tự phế kinh mạch để giữ bản nguyên, nhưng sâu kiến chung quy vẫn là sâu kiến.
Lão nhân không tiếp tục dùng xiềng xích lôi kéo mà trực tiếp thay đổi trận văn. Tám cỗ thi thể trên vách đá đồng loạt mở bừng mắt, há miệng phun ra tám đạo huyết trụ thô to bằng bắp đùi. Huyết trụ đan xen vào nhau giữa không trung, hóa thành một tấm lưới máu khổng lồ mang theo tính ăn mòn cực cường, từ dưới đáy vực chụp thẳng lên trên nhằm bủa vây Lâm Mặc. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, sương máu ngưng kết thành những mũi băng tiễn đỏ thẫm rít gào lao tới.
Đối mặt với sát cơ giăng lưới, Lâm Mặc không hề hoảng loạn. Hắn biết rõ tu vi Luyện Khí tầng sáu của mình chạm vào lưới máu chắc chắn sẽ hóa thành bãi nước mủ. Bàn tay trái dính đầy máu của hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra ba hạt giống Thiết Mộc đen kịt. Đây vốn là linh tài để luyện chế khiên chắn, cứng rắn vô song nhưng cực kỳ khó nảy mầm. Hắn không chút do dự, trực tiếp ép ra ba giọt tinh huyết mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên nhỏ thẳng vào ba hạt giống.
Mộc sinh hỏa, nhưng mộc cũng khắc thổ, Huyết Tế Đại Trận của các ngươi cắm rễ vào địa mạch Tử Trúc Lĩnh, vậy thì nếm thử linh thực của vùng đất này đi.
Ba hạt giống hút lấy sinh cơ lập tức tỏa ra thanh quang chói lọi. Lâm Mặc vung tay, ném mạnh chúng về phía ba đạo huyết trụ đang phun trào gần nhất. Hạt giống chạm vào cột máu liền điên cuồng mọc rễ. Những cành lá Thiết Mộc đen ngòm mang theo gai nhọn đâm thủng trận văn, tham lam cắn nuốt oán huyết để sinh trưởng. Tấm lưới máu mất đi ba điểm chống đỡ lập tức xuất hiện một lỗ hổng lớn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc cưỡng ép bóc tách Mộc Bản Nguyên dung nhập vào tinh huyết khiến đan điền Lâm Mặc chấn động kịch liệt, linh lực bạo tẩu cắn ngược lại ngũ tạng. Cổ họng hắn ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo. Tầm nhìn của hắn bắt đầu nhòe đi vì thần thức tiêu hao quá độ.
Mượn khe hở vừa mở ra, thân hình Lâm Mặc chui lọt qua tấm lưới tử thần, nặng nề rơi rớt xuống một gờ đá nhô ra sát vách vực. Cú va chạm khiến xương sườn hắn gãy lìa hai cái, đoản kiếm gỉ sét cắm trên mu bàn chân cũng bị chấn động mà ghim sâu thêm nửa tấc. Dù đau đớn đến mức ngạt thở, hắn vẫn cắn răng gượng chống tay đứng dậy. Trước mắt hắn lúc này không còn là sương mù mờ mịt, mà là toàn cảnh trung tâm Huyết Tế Đại Trận. Thi ma đang khoanh chân ngồi giữa một hồ máu sền sệt, sau lưng lão là một gốc Tử Trúc bằng xương trắng dã đang vươn những nhánh rễ cắm phập vào hư không.
Lưới máu đỏ ngòm mang theo hơi thở rỉ thực phô thiên cái địa chụp thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo sau là hàng vạn mũi huyết băng tiễn rít gào xé gió. Giữa không trung không có điểm mượn lực, chân phải lại vừa tự đoạn một dải kinh mạch để ngăn chặn hấp lực từ xiềng xích, Lâm Mặc cơ hồ rơi vào tử cục. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nện thẳng lên thân thanh đoản kiếm đen ngòm rỉ sét đang nắm chặt trong tay trái. Thanh pháp khí vô danh vốn dĩ chỉ đang thụ động nuốt chửng sương máu, nay được tinh huyết mang theo linh lực hệ mộc kích thích liền bộc phát ra một tiếng vù vù trầm đục. Bề mặt thân kiếm nứt ra vô số khe hở nhỏ xíu, điên cuồng cắn nuốt toàn bộ huyết quang lân cận tạo thành một vòng xoáy đen kịt bảo hộ quanh người hắn.
Huyết băng tiễn va chạm với vòng xoáy hắc ám lập tức tan chảy thành những vũng máu độc, xèo xèo ăn mòn lớp linh khí mỏng manh còn sót lại. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn kìm nén, toàn bộ cánh tay trái truyền đến cảm giác bỏng rát như bị ném vào lò luyện đan. Đoản kiếm cắn nuốt oán huyết nhưng lại cưỡng ép rút lấy linh lực Luyện Khí kỳ ít ỏi trong đan điền hắn để duy trì vận chuyển, khiến kinh mạch toàn thân co rút kịch liệt. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, nhưng thần thức mỏng manh vẫn lạnh lẽo khóa chặt vào tâm điểm của tấm lưới máu đang bị vòng xoáy xé rách một lỗ hổng. Mượn đúng khoảnh khắc lưới máu chùng xuống, hắn vặn mình, ném mạnh ba tấm Liệt Hỏa Phù vào mép rách để mượn lực đẩy bạo tạc, cưỡng ép đổi hướng rơi lệch khỏi miệng chiếc vạc máu khổng lồ bên dưới.
Thân ảnh Lâm Mặc va đập mạnh xuống nền đá tảng lạnh lẽo cách vạc máu hơn mười trượng. Xương sườn truyền đến tiếng răng rắc gãy gập, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn khiến hắn phun ra một ngụm máu đen lấm tấm hàn khí. Chưa kịp cắn nuốt đan dược phục hồi, một luồng thần thức cường đại mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đã như ngọn núi vô hình giáng thẳng xuống thức hải. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, đầu óc ong lên đau nhức tột độ, giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền bị ép cho ngừng trệ luân chuyển.
Khá khen cho một tiểu bối Luyện Khí kỳ, lại có thể dùng một thanh phế kiếm tà môn để phá Huyết Võng Trận của lão phu.
Giọng nói khàn đục của thi ma vang lên từ phía bờ vực đối diện, mang theo ý cười giễu cợt. Lão nhân khoác đạo bào rách nát không hề vội vã truy kích bằng pháp thuật. Hai bàn tay khô quắt như móng chim ưng của lão chậm rãi kết ra một đạo pháp ấn kỳ dị, đánh thẳng vào trung tâm vạc máu đang sôi sùng sục. Tầng sương mù xung quanh lập tức bị xé toạc, để lộ ra toàn bộ bố cục tà ác dưới đáy vực.
Mặt vạc bằng đồng thau rung lên bần bật, tám cỗ thi thể tu sĩ Tôn gia nằm la liệt xung quanh đột ngột mở trừng đôi mắt trắng dã. Da thịt bọn họ cấp tốc khô quắt lại, toàn bộ huyết nhục và tu vi khi còn sống hóa thành tám cột máu bắn vọt lên không trung rồi dung nhập trực tiếp vào thân thể thi ma. Uy áp Trúc Cơ vốn đang bất ổn của lão nhân lập tức ngưng thực, tà khí bùng phát ép cho không gian xung quanh vặn vẹo. Dưới chân Lâm Mặc, những đường vân trận pháp màu đỏ sậm vốn đang ẩn nấp bỗng chốc sáng rực lên, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam hình lục giác giam giữ chặt phương viên mười trượng.
Lâm Mặc chống thanh đoản kiếm xuống đất gượng gạo quỳ một chân, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ xen lẫn cay đắng. Hắn kinh hãi nhận ra, phương hướng mình vừa mượn lực bạo tạc để né tránh vạc máu lại chính là Tử Môn của Huyết Tế Đại Trận. Địa mạch dưới chân không hề truyền đến linh khí mộc thuộc tính quen thuộc của Tử Trúc Lĩnh, mà chỉ có tử khí lạnh lẽo đang không ngừng ăn mòn thọ nguyên. Thi ma căn bản không định dùng lưới máu vây sát hắn, lão cố tình nhả ra một lỗ hổng, dùng uy áp ép hắn phải đưa ra lựa chọn sinh tồn bản năng nhằm tự chui đầu vào tử trận.
Mộc Bản Nguyên trên người ngươi tuy quý giá, nhưng nếu cưỡng ép băm vằn thi thể để lấy ra sẽ làm ô uế tính thuần khiết của cội nguồn.
Thi ma chậm rãi bước tới, mỗi bước đi của lão đều khiến trận văn dưới chân Lâm Mặc siết chặt thêm một phần, tước đoạt đi dưỡng khí và linh khí xung quanh. Ánh mắt lão nhìn hắn không khác gì nhìn một gốc linh dược đang chờ bị hái.
Để ngươi tự mình hao cạn linh lực trong Cửu U Tỏa Hồn Trận, dùng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng để tẩm bổ cho Mộc Bản Nguyên trước khi ngoan ngoãn dâng hiến, mới là cách luyện hóa hoàn mỹ nhất.
Pháp ấn dị thường mang theo oán khí đen đặc vừa chạm vào mặt huyết thủy trong vạc, toàn bộ không gian dưới đáy vực lập tức chấn động kịch liệt. Sóng máu cuộn trào sùng sục, từ trung tâm vạc dâng lên một thân cây trúc mục nát được kết tụ hoàn toàn bằng xương trắng và tơ máu. Cành lá của nó vừa vươn ra đã điên cuồng hút lấy sương mù màu đỏ xung quanh, tạo thành một vòng xoáy linh khí tà ác áp đảo hoàn toàn ngũ quan của Lâm Mặc. Cỗ uy áp Trúc Cơ sơ kỳ từ thi ma mượn theo thế trận này giáng xuống, ép vỡ thêm hai cái xương sườn bên ngực trái của hắn, đâm xuyên qua lớp bắp thịt đang rỉ máu đen.
Thức hải bị chèn ép đến mức nứt nẻ, Lâm Mặc biết rõ một khi huyết trúc kia hoàn toàn thành hình, giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền sẽ bị lôi kéo đến mức cạn kiệt. Hắn cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để duy trì một tia thanh minh cuối cùng. Tay phải run rẩy luồn vào vạt áo, hắn bóp nát một viên Tự Tuyệt Đan đã giấu sẵn từ trước. Dược lực cuồng bạo mang theo hỏa độc thiêu đốt trực tiếp xông vào tâm mạch, cưỡng ép vắt kiệt chút tinh huyết cuối cùng hóa thành một luồng linh lực cuồn cuộn nhưng vẩn đục tràn vào kinh mạch đang đứt đoạn.
Kinh mạch toàn thân truyền đến tiếng nứt vỡ lách cách, da thịt bên ngoài rịn ra từng giọt mồ hôi pha lẫn huyết thủy. Lâm Mặc không lùi mà tiến, mượn cỗ linh lực cuồng bạo này dồn toàn bộ vào thanh hắc đoản kiếm trong tay trái. Lưỡi kiếm vốn xám xịt lập tức bùng lên một tầng hắc mang rền rĩ, tản mát ra khí tức cắn nuốt vạn vật. Hắn không nhắm vào thi ma đang đứng ngạo nghễ bên cạnh vạc máu, bởi thần thức Luyện Khí kỳ căn bản không thể khóa chặt mục tiêu cảnh giới cao hơn. Lựa chọn duy nhất của hắn là đạo trận văn to bằng cổ tay đang nối liền từ đáy vạc đến trận nhãn dưới chân thi ma.
Mộc Bản Nguyên bẩm sinh tương khắc với tử khí, nhưng lại là thức ăn tuyệt hảo cho oán linh. Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, phóng mạnh hắc đoản kiếm cắm phập vào nền đá cốt dừa ngay tại điểm giao cắt của ba đạo phù văn. Lưỡi kiếm vừa cắm xuống, năng lực thôn phệ oán huyết lập tức được kích hoạt. Hắc mang hóa thành một cái phễu khổng lồ, điên cuồng tranh đoạt sương máu với cây huyết trúc trong vạc. Hai cỗ lực lượng cắn nuốt va chạm tạo ra một luồng ba động vặn vẹo không gian, trực tiếp làm tắc nghẽn nguồn cung cấp oán khí từ địa mạch.
Đồ con kiến hôi, dám dùng tà binh bàng môn tả đạo phá hỏng tế lễ ngàn năm của bổn tọa!
Thi ma gầm lên giận dữ, hốc mắt trống rỗng lóe lên lục hỏa ngút trời. Lão không bước tới mà trở tay vỗ mạnh một chưởng lên nắp vạc, định dùng tu vi Trúc Cơ dồi dào ép xuống sự phản phệ của hệ thống trận văn. Thế nhưng cường giả ngàn năm đã đánh giá thấp sự tàn độc của thanh hắc đoản kiếm. Ngay khi luồng linh lực hệ thủy mang theo âm hàn vừa chạm vào đường tơ máu, hắc đoản kiếm không thể chịu nổi lượng lực lượng quá tải liền phát ra một tiếng rạn nứt chói tai. Toàn bộ oán huyết nó vừa cắn nuốt bị áp súc đến cực điểm dưới uy áp Trúc Cơ, sau đó nổ tung ngay tại mắt trận trung tâm.
Sóng xung kích mang theo vô số mảnh vỡ pháp khí và huyết sát dơ bẩn hất văng thi ma lùi lại nửa bước, đồng thời chấn nát một góc của chiếc vạc khổng lồ. Huyết thủy sền sệt mang theo hơi nóng rực trào ra ngoài, rơi xuống đâu liền ăn mòn nền đá thành những cái hố sâu hoắm tỏa khói độc. Lâm Mặc hứng chịu trực diện dư ba của vụ nổ, thân thể như chiếc lá khô bị cuộn bay đập mạnh vào vách đá phía sau. Lục phủ ngũ tạng chấn động dữ dội, hắn phun ra một ngụm máu đen xen lẫn vụn nội tạng, đan điền triệt để rơi vào trạng thái ảm đạm tĩnh mịch.
Thế nhưng, điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rụt lại đến mức cực hạn không phải là thương thế rách nát của bản thân. Từ trong vết nứt khổng lồ của vạc máu vừa vỡ, sương mù đỏ tươi đột ngột bị hút ngược trở lại. Một bàn tay khô quắt bọc trong lớp da bọc xương nhăn nheo, trên ngón cái đeo chiếc nhẫn ngọc bích nạm sáu chữ Lâm Gia Đệ Nhất Đại thình lình vươn ra. Bàn tay ấy không chút lưu tình bóp nát cây huyết trúc vừa thành hình, sau đó chậm rãi xoay những khớp xương trắng ởn, chỉ thẳng ngón trỏ về phía vị trí giọt Mộc Bản Nguyên đang thoi thóp nương náu trong người Lâm Mặc.
Lâm Mặc cắn chặt răng nuốt ngược ngụm máu tanh nghẹn trong cổ họng xuống bụng. Tay trái hắn bấm niệm pháp quyết, thần thức mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí kỳ điên cuồng tràn vào túi trữ vật bên hông. Một tấm bùa ném ra lập tức hóa thành một lớp màn nước màu lam nhạt bao bọc lấy toàn thân. Đây là Thủy Ngự Phù bậc một thượng phẩm, thứ bảo mệnh cuối cùng hắn giữ lại từ kho khố gia tộc sau trận chiến bảo vệ linh mạch.
Nhưng màn nước vừa hình thành đã phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Huyết vụ chạm vào linh lực hệ thủy liền bốc khói đen kịt. Chỉ duy trì chưa tới ba nhịp thở, Thủy Ngự Phù đã triệt để vỡ vụn thành những đốm sáng ảm đạm rơi rụng trong hư không. Đáng sợ hơn, sợi xiềng xích ở cổ chân bắt đầu truyền tới một cỗ hấp lực quỷ dị. Nó trực tiếp bỏ qua hệ thống kinh mạch ngoại vi mà nhắm thẳng vào đan điền của hắn.
Giọt Mộc Bản Nguyên dung nhập sâu trong linh căn bỗng nhiên rung lên bần bật. Dưới lực hút của Huyết Tế Đại Trận, giọt bản nguyên bị ép rỉ ra từng tia thanh khí mỏng manh. Những tia thanh khí này mang theo sinh cơ thuần túy nhất của gốc Tử Trúc ngàn năm, chảy ngược theo chân phải tuôn ra ngoài, dung nhập vào sợi xiềng xích khiến nó càng thêm đỏ rực.
Bọn chúng không định giết hắn ngay lập tức. Huyết Tế Đại Trận cần rút cạn Mộc Bản Nguyên để làm chất dẫn kích hoạt trận nhãn cốt lõi. Nếu để mặc thanh khí thất thoát, chưa chạm đến đáy vực thì đan điền của hắn sẽ triệt để phế bỏ, linh căn héo rũ mà biến thành một cái xác khô.
Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Hắn không vung kiếm chém vào xiềng xích vô hình, bởi thần thức đã nhận ra thứ này nối liền với địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Chém đứt một sợi phù văn oán huyết bằng pháp khí cấp thấp là chuyện viển vông, thậm chí còn rước lấy phản phệ từ địa mạch. Bàn tay phải nắm chặt thanh đoản kiếm rỉ sét, hắn đột ngột xoay ngược mũi kiếm.
Không ngần ngại một khoảnh khắc nào, Lâm Mặc đâm phập lưỡi kiếm vào huyệt Thái Xung ngay trên mu bàn chân phải của chính mình.
Mũi kiếm xuyên thủng da thịt ghim chặt vào xương sụn. Lâm Mặc mượn cơn đau xé dạ để giữ thần trí thanh tỉnh, đồng thời điên cuồng thôi động hỏa linh lực trong cơ thể dồn toàn bộ vào lưỡi kiếm. Hỏa khắc mộc, ngọn lửa đỏ rực mang theo linh lực cuồng bạo bùng lên từ vết thương. Hắn đang thô bạo thiêu rụi chính kinh mạch chân phải của mình, tạo thành một bức tường lửa tạm thời phong bế huyệt đạo, chặn đứng luồng thanh khí đang rò rỉ.
Sợi xiềng xích huyết sắc mất đi nguồn cung cấp sinh cơ liền rung lên bần bật như một con rắn độc bị giẫm trúng đuôi. Huyết vụ xung quanh dường như bị chọc giận, bắt đầu xoáy tròn tạo thành một cơn lốc màu máu ép chặt lấy thân ảnh đang rơi tự do. Từ trong tâm bão sương mù, tiếng ma âm lanh lảnh của thi ma lại một lần nữa vang dội. Lần này không phải là lời nhạo báng mà là một đoạn chú ngữ tối nghĩa mang theo áp bức của thần thức tà ác.
Từng âm tiết chú ngữ vang lên như búa tạ gõ vào màng nhĩ, ép buộc ấn ký cành trúc khô héo trên trán Lâm Mặc lại rỉ máu. Lực lượng cắn trả từ việc tự hủy kinh mạch khiến khóe môi Lâm Mặc trào ra máu tươi, linh lực trong đan điền chỉ còn lại chưa tới một thành. Xuyên qua lớp lốc xoáy màu máu, thần thức yếu ớt của hắn cuối cùng cũng chạm tới một tầng chướng ngại lạnh lẽo vắt ngang đáy vực.
Đó là một đài tế bằng bạch cốt khổng lồ, trên bề mặt khắc kín những đường nét trận văn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ quỷ dị. Ngay vị trí trung tâm đài tế, chín cột trụ bằng đá đen cắm sâu vào lòng đất, mà tám cột đã rực sáng ngọn lửa oan hồn. Cột trụ thứ chín đang trống rỗng, tỏa ra hàn khí bức người. Đó chính là điểm rơi mà sợi xiềng xích đang tàn nhẫn lôi hắn đập xuống, chuẩn bị cho nghi thức hiến tế cuối cùng.
Mũi đoản kiếm gỉ sét không chút do dự cắm phập vào huyệt Thái Xung trên mu bàn chân phải. Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong kinh mạch khi linh lực hệ mộc đang trào ngược va chạm dữ dội với lưỡi kiếm lạnh lẽo. Cơn đau xé rách thần kinh ập thẳng lên đại não, ép khóe môi Lâm Mặc rỉ ra một vệt máu tươi. Nhưng cái giá tự tàn phế này lại đổi lấy một tia sinh cơ quý giá. Huyệt đạo bị phá hủy lập tức hình thành một điểm nghẽn trí mạng, thô bạo chặt đứt dòng chảy của Mộc Bản Nguyên. Sợi xiềng xích oán huyết mất đi nguồn cung cấp thanh khí liền rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít gào chói tai như ác quỷ bị cướp đoạt thức ăn.
Ngay khoảnh khắc dòng máu hòa lẫn mộc khí rỉ ra, lớp gỉ sét trên bề mặt đoản kiếm bỗng nhiên bong tróc. Dưới đáy vực sâu tối tăm, thân kiếm lộ ra những đường vân hình lá trúc mờ ảo, điên cuồng cắn nuốt huyết vụ xung quanh để duy trì sự sắc bén. Thứ pháp khí tàn tạ vốn bị vứt xó trong khố phòng Lâm gia nay lại mượn chính sát khí của Huyết Tế Đại Trận để tự bảo vệ chủ nhân. Lực kéo từ xiềng xích đột ngột khựng lại một nhịp, khiến tốc độ rơi tự do của Lâm Mặc giảm đi đáng kể.
Mượn khoảng không gian ngưng trệ ngắn ngủi, Lâm Mặc cắn chót lưỡi, dùng tinh huyết kích thích thần thức vốn đã cạn kiệt. Một luồng linh thức mỏng manh nhưng kiên cường hóa thành vô số xúc tu vô hình, bám dọc theo sợi xiềng xích dò xét ngược về phía đáy vực. Xuyên qua tầng tầng lớp lớp sương máu đặc quánh, cảnh tượng bên dưới khiến đồng tử hắn co rụt lại. Toàn bộ không gian dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh đã bị khoét rỗng, biến thành một cái vạc khổng lồ. Tám cỗ thi thể tu sĩ Tôn gia bị đóng đinh trên tám vách đá, máu tươi tuôn trào theo những rãnh sâu hội tụ về trung tâm.
Dường như nhận ra tế phẩm đã tự phong bế kinh mạch, giọng cười điên dại của thi ma dưới đáy vực đột ngột im bặt. Từ trong vũng máu trung tâm, một luồng thần thức mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ tàn nhẫn quét tới, hung hăng va chạm với linh thức của Lâm Mặc.
Khí phách không tồi, dám tự phế kinh mạch để giữ bản nguyên, nhưng sâu kiến chung quy vẫn là sâu kiến.
Lão nhân không tiếp tục dùng xiềng xích lôi kéo mà trực tiếp thay đổi trận văn. Tám cỗ thi thể trên vách đá đồng loạt mở bừng mắt, há miệng phun ra tám đạo huyết trụ thô to bằng bắp đùi. Huyết trụ đan xen vào nhau giữa không trung, hóa thành một tấm lưới máu khổng lồ mang theo tính ăn mòn cực cường, từ dưới đáy vực chụp thẳng lên trên nhằm bủa vây Lâm Mặc. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, sương máu ngưng kết thành những mũi băng tiễn đỏ thẫm rít gào lao tới.
Đối mặt với sát cơ giăng lưới, Lâm Mặc không hề hoảng loạn. Hắn biết rõ tu vi Luyện Khí tầng sáu của mình chạm vào lưới máu chắc chắn sẽ hóa thành bãi nước mủ. Bàn tay trái dính đầy máu của hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra ba hạt giống Thiết Mộc đen kịt. Đây vốn là linh tài để luyện chế khiên chắn, cứng rắn vô song nhưng cực kỳ khó nảy mầm. Hắn không chút do dự, trực tiếp ép ra ba giọt tinh huyết mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên nhỏ thẳng vào ba hạt giống.
Mộc sinh hỏa, nhưng mộc cũng khắc thổ, Huyết Tế Đại Trận của các ngươi cắm rễ vào địa mạch Tử Trúc Lĩnh, vậy thì nếm thử linh thực của vùng đất này đi.
Ba hạt giống hút lấy sinh cơ lập tức tỏa ra thanh quang chói lọi. Lâm Mặc vung tay, ném mạnh chúng về phía ba đạo huyết trụ đang phun trào gần nhất. Hạt giống chạm vào cột máu liền điên cuồng mọc rễ. Những cành lá Thiết Mộc đen ngòm mang theo gai nhọn đâm thủng trận văn, tham lam cắn nuốt oán huyết để sinh trưởng. Tấm lưới máu mất đi ba điểm chống đỡ lập tức xuất hiện một lỗ hổng lớn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc cưỡng ép bóc tách Mộc Bản Nguyên dung nhập vào tinh huyết khiến đan điền Lâm Mặc chấn động kịch liệt, linh lực bạo tẩu cắn ngược lại ngũ tạng. Cổ họng hắn ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo. Tầm nhìn của hắn bắt đầu nhòe đi vì thần thức tiêu hao quá độ.
Mượn khe hở vừa mở ra, thân hình Lâm Mặc chui lọt qua tấm lưới tử thần, nặng nề rơi rớt xuống một gờ đá nhô ra sát vách vực. Cú va chạm khiến xương sườn hắn gãy lìa hai cái, đoản kiếm gỉ sét cắm trên mu bàn chân cũng bị chấn động mà ghim sâu thêm nửa tấc. Dù đau đớn đến mức ngạt thở, hắn vẫn cắn răng gượng chống tay đứng dậy. Trước mắt hắn lúc này không còn là sương mù mờ mịt, mà là toàn cảnh trung tâm Huyết Tế Đại Trận. Thi ma đang khoanh chân ngồi giữa một hồ máu sền sệt, sau lưng lão là một gốc Tử Trúc bằng xương trắng dã đang vươn những nhánh rễ cắm phập vào hư không.
Lưới máu đỏ ngòm mang theo hơi thở rỉ thực phô thiên cái địa chụp thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo sau là hàng vạn mũi huyết băng tiễn rít gào xé gió. Giữa không trung không có điểm mượn lực, chân phải lại vừa tự đoạn một dải kinh mạch để ngăn chặn hấp lực từ xiềng xích, Lâm Mặc cơ hồ rơi vào tử cục. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nện thẳng lên thân thanh đoản kiếm đen ngòm rỉ sét đang nắm chặt trong tay trái. Thanh pháp khí vô danh vốn dĩ chỉ đang thụ động nuốt chửng sương máu, nay được tinh huyết mang theo linh lực hệ mộc kích thích liền bộc phát ra một tiếng vù vù trầm đục. Bề mặt thân kiếm nứt ra vô số khe hở nhỏ xíu, điên cuồng cắn nuốt toàn bộ huyết quang lân cận tạo thành một vòng xoáy đen kịt bảo hộ quanh người hắn.
Huyết băng tiễn va chạm với vòng xoáy hắc ám lập tức tan chảy thành những vũng máu độc, xèo xèo ăn mòn lớp linh khí mỏng manh còn sót lại. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn kìm nén, toàn bộ cánh tay trái truyền đến cảm giác bỏng rát như bị ném vào lò luyện đan. Đoản kiếm cắn nuốt oán huyết nhưng lại cưỡng ép rút lấy linh lực Luyện Khí kỳ ít ỏi trong đan điền hắn để duy trì vận chuyển, khiến kinh mạch toàn thân co rút kịch liệt. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, nhưng thần thức mỏng manh vẫn lạnh lẽo khóa chặt vào tâm điểm của tấm lưới máu đang bị vòng xoáy xé rách một lỗ hổng. Mượn đúng khoảnh khắc lưới máu chùng xuống, hắn vặn mình, ném mạnh ba tấm Liệt Hỏa Phù vào mép rách để mượn lực đẩy bạo tạc, cưỡng ép đổi hướng rơi lệch khỏi miệng chiếc vạc máu khổng lồ bên dưới.
Thân ảnh Lâm Mặc va đập mạnh xuống nền đá tảng lạnh lẽo cách vạc máu hơn mười trượng. Xương sườn truyền đến tiếng răng rắc gãy gập, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn khiến hắn phun ra một ngụm máu đen lấm tấm hàn khí. Chưa kịp cắn nuốt đan dược phục hồi, một luồng thần thức cường đại mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đã như ngọn núi vô hình giáng thẳng xuống thức hải. Tầm nhìn của hắn tối sầm lại, đầu óc ong lên đau nhức tột độ, giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền bị ép cho ngừng trệ luân chuyển.
Khá khen cho một tiểu bối Luyện Khí kỳ, lại có thể dùng một thanh phế kiếm tà môn để phá Huyết Võng Trận của lão phu.
Giọng nói khàn đục của thi ma vang lên từ phía bờ vực đối diện, mang theo ý cười giễu cợt. Lão nhân khoác đạo bào rách nát không hề vội vã truy kích bằng pháp thuật. Hai bàn tay khô quắt như móng chim ưng của lão chậm rãi kết ra một đạo pháp ấn kỳ dị, đánh thẳng vào trung tâm vạc máu đang sôi sùng sục. Tầng sương mù xung quanh lập tức bị xé toạc, để lộ ra toàn bộ bố cục tà ác dưới đáy vực.
Mặt vạc bằng đồng thau rung lên bần bật, tám cỗ thi thể tu sĩ Tôn gia nằm la liệt xung quanh đột ngột mở trừng đôi mắt trắng dã. Da thịt bọn họ cấp tốc khô quắt lại, toàn bộ huyết nhục và tu vi khi còn sống hóa thành tám cột máu bắn vọt lên không trung rồi dung nhập trực tiếp vào thân thể thi ma. Uy áp Trúc Cơ vốn đang bất ổn của lão nhân lập tức ngưng thực, tà khí bùng phát ép cho không gian xung quanh vặn vẹo. Dưới chân Lâm Mặc, những đường vân trận pháp màu đỏ sậm vốn đang ẩn nấp bỗng chốc sáng rực lên, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam hình lục giác giam giữ chặt phương viên mười trượng.
Lâm Mặc chống thanh đoản kiếm xuống đất gượng gạo quỳ một chân, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ xen lẫn cay đắng. Hắn kinh hãi nhận ra, phương hướng mình vừa mượn lực bạo tạc để né tránh vạc máu lại chính là Tử Môn của Huyết Tế Đại Trận. Địa mạch dưới chân không hề truyền đến linh khí mộc thuộc tính quen thuộc của Tử Trúc Lĩnh, mà chỉ có tử khí lạnh lẽo đang không ngừng ăn mòn thọ nguyên. Thi ma căn bản không định dùng lưới máu vây sát hắn, lão cố tình nhả ra một lỗ hổng, dùng uy áp ép hắn phải đưa ra lựa chọn sinh tồn bản năng nhằm tự chui đầu vào tử trận.
Mộc Bản Nguyên trên người ngươi tuy quý giá, nhưng nếu cưỡng ép băm vằn thi thể để lấy ra sẽ làm ô uế tính thuần khiết của cội nguồn.
Thi ma chậm rãi bước tới, mỗi bước đi của lão đều khiến trận văn dưới chân Lâm Mặc siết chặt thêm một phần, tước đoạt đi dưỡng khí và linh khí xung quanh. Ánh mắt lão nhìn hắn không khác gì nhìn một gốc linh dược đang chờ bị hái.
Để ngươi tự mình hao cạn linh lực trong Cửu U Tỏa Hồn Trận, dùng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng để tẩm bổ cho Mộc Bản Nguyên trước khi ngoan ngoãn dâng hiến, mới là cách luyện hóa hoàn mỹ nhất.
Pháp ấn dị thường mang theo oán khí đen đặc vừa chạm vào mặt huyết thủy trong vạc, toàn bộ không gian dưới đáy vực lập tức chấn động kịch liệt. Sóng máu cuộn trào sùng sục, từ trung tâm vạc dâng lên một thân cây trúc mục nát được kết tụ hoàn toàn bằng xương trắng và tơ máu. Cành lá của nó vừa vươn ra đã điên cuồng hút lấy sương mù màu đỏ xung quanh, tạo thành một vòng xoáy linh khí tà ác áp đảo hoàn toàn ngũ quan của Lâm Mặc. Cỗ uy áp Trúc Cơ sơ kỳ từ thi ma mượn theo thế trận này giáng xuống, ép vỡ thêm hai cái xương sườn bên ngực trái của hắn, đâm xuyên qua lớp bắp thịt đang rỉ máu đen.
Thức hải bị chèn ép đến mức nứt nẻ, Lâm Mặc biết rõ một khi huyết trúc kia hoàn toàn thành hình, giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền sẽ bị lôi kéo đến mức cạn kiệt. Hắn cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để duy trì một tia thanh minh cuối cùng. Tay phải run rẩy luồn vào vạt áo, hắn bóp nát một viên Tự Tuyệt Đan đã giấu sẵn từ trước. Dược lực cuồng bạo mang theo hỏa độc thiêu đốt trực tiếp xông vào tâm mạch, cưỡng ép vắt kiệt chút tinh huyết cuối cùng hóa thành một luồng linh lực cuồn cuộn nhưng vẩn đục tràn vào kinh mạch đang đứt đoạn.
Kinh mạch toàn thân truyền đến tiếng nứt vỡ lách cách, da thịt bên ngoài rịn ra từng giọt mồ hôi pha lẫn huyết thủy. Lâm Mặc không lùi mà tiến, mượn cỗ linh lực cuồng bạo này dồn toàn bộ vào thanh hắc đoản kiếm trong tay trái. Lưỡi kiếm vốn xám xịt lập tức bùng lên một tầng hắc mang rền rĩ, tản mát ra khí tức cắn nuốt vạn vật. Hắn không nhắm vào thi ma đang đứng ngạo nghễ bên cạnh vạc máu, bởi thần thức Luyện Khí kỳ căn bản không thể khóa chặt mục tiêu cảnh giới cao hơn. Lựa chọn duy nhất của hắn là đạo trận văn to bằng cổ tay đang nối liền từ đáy vạc đến trận nhãn dưới chân thi ma.
Mộc Bản Nguyên bẩm sinh tương khắc với tử khí, nhưng lại là thức ăn tuyệt hảo cho oán linh. Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, phóng mạnh hắc đoản kiếm cắm phập vào nền đá cốt dừa ngay tại điểm giao cắt của ba đạo phù văn. Lưỡi kiếm vừa cắm xuống, năng lực thôn phệ oán huyết lập tức được kích hoạt. Hắc mang hóa thành một cái phễu khổng lồ, điên cuồng tranh đoạt sương máu với cây huyết trúc trong vạc. Hai cỗ lực lượng cắn nuốt va chạm tạo ra một luồng ba động vặn vẹo không gian, trực tiếp làm tắc nghẽn nguồn cung cấp oán khí từ địa mạch.
Đồ con kiến hôi, dám dùng tà binh bàng môn tả đạo phá hỏng tế lễ ngàn năm của bổn tọa!
Thi ma gầm lên giận dữ, hốc mắt trống rỗng lóe lên lục hỏa ngút trời. Lão không bước tới mà trở tay vỗ mạnh một chưởng lên nắp vạc, định dùng tu vi Trúc Cơ dồi dào ép xuống sự phản phệ của hệ thống trận văn. Thế nhưng cường giả ngàn năm đã đánh giá thấp sự tàn độc của thanh hắc đoản kiếm. Ngay khi luồng linh lực hệ thủy mang theo âm hàn vừa chạm vào đường tơ máu, hắc đoản kiếm không thể chịu nổi lượng lực lượng quá tải liền phát ra một tiếng rạn nứt chói tai. Toàn bộ oán huyết nó vừa cắn nuốt bị áp súc đến cực điểm dưới uy áp Trúc Cơ, sau đó nổ tung ngay tại mắt trận trung tâm.
Sóng xung kích mang theo vô số mảnh vỡ pháp khí và huyết sát dơ bẩn hất văng thi ma lùi lại nửa bước, đồng thời chấn nát một góc của chiếc vạc khổng lồ. Huyết thủy sền sệt mang theo hơi nóng rực trào ra ngoài, rơi xuống đâu liền ăn mòn nền đá thành những cái hố sâu hoắm tỏa khói độc. Lâm Mặc hứng chịu trực diện dư ba của vụ nổ, thân thể như chiếc lá khô bị cuộn bay đập mạnh vào vách đá phía sau. Lục phủ ngũ tạng chấn động dữ dội, hắn phun ra một ngụm máu đen xen lẫn vụn nội tạng, đan điền triệt để rơi vào trạng thái ảm đạm tĩnh mịch.
Thế nhưng, điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rụt lại đến mức cực hạn không phải là thương thế rách nát của bản thân. Từ trong vết nứt khổng lồ của vạc máu vừa vỡ, sương mù đỏ tươi đột ngột bị hút ngược trở lại. Một bàn tay khô quắt bọc trong lớp da bọc xương nhăn nheo, trên ngón cái đeo chiếc nhẫn ngọc bích nạm sáu chữ Lâm Gia Đệ Nhất Đại thình lình vươn ra. Bàn tay ấy không chút lưu tình bóp nát cây huyết trúc vừa thành hình, sau đó chậm rãi xoay những khớp xương trắng ởn, chỉ thẳng ngón trỏ về phía vị trí giọt Mộc Bản Nguyên đang thoi thóp nương náu trong người Lâm Mặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.