Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 88: Huyền Thổ Lơ Lửng

Đăng: 12/07/2026 08:21 3,446 từ 1 lượt đọc
Tiếng la hét bên ngoài thạch thất vừa cất lên đã lập tức bị bóp nghẹt thành những tiếng rên rỉ trầm đục. Uy áp Kim Đan từ con mắt đỏ ngòm trên vòm trời giáng xuống như một ngọn núi vô hình, ép chặt toàn bộ tử đệ tuần tra trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh nằm bẹp xuống mặt đất. Bên trong mật thất, Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng linh khí từ mạch ngầm cấp hai dưới chân đang tuôn trào cuồn cuộn. Từng luồng sương mù trắng xóa mang theo bản nguyên của linh mạch bị cỗ tà thuật cưỡng ép hút ngược lên trời qua vết nứt của Tĩnh Tâm Thạch. Nếu cứ để mặc cỗ trận pháp ma đạo này cắn nuốt, linh mạch của Lâm gia sẽ triệt để rớt cấp chỉ trong nửa canh giờ.

Hắn cắn chặt răng, tay trái vung lên đánh ra ba đạo Viêm Bạo Phù rực lửa bám thẳng lên trần thạch thất. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, mang theo nhiệt độ khủng bố lao thẳng về phía cột huyết quang đang kết nối với con mắt để cắt đứt tầm nhìn. Thế nhưng, đây chỉ là đòn nhử nhằm thu hút sự chú ý của luồng thần thức đang thao túng tà pháp. Ngay khi hỏa phù vừa rời tay, ngón tay Lâm Mặc đã nhanh chóng móc ra một mặt trận bàn bằng gỗ lim đen bóng, rót điên cuồng toàn bộ linh lực Trúc Cơ vào tâm điểm.

Con mắt tà ác trên không trung khẽ đảo tròng, mang theo một tia khinh miệt vô hình của tu sĩ thượng đẳng. Nó trút xuống một luồng ô quang lạnh lẽo, dễ dàng dập tắt ba đạo bạo viêm thành từng luồng khói đen khét lẹt. Nhận ra đòn tấn công vật lý của kẻ thù chỉ là mồi nhử, huyết nhãn lập tức chuyển hướng chiến thuật, từ bỏ việc cắn nuốt diện rộng để khóa chặt luồng thần thức đang bùng phát bên dưới. Một luồng linh thức mang theo lệ khí Kim Đan xuyên thủng mái vòm thanh thạch, hóa thành một cây kim châm tàng hình đâm thẳng vào thức hải của Lâm Mặc.

Mũi châm thần thức chưa kịp găm vào mi tâm, mặt trận bàn trong tay Lâm Mặc đã bộc phát ra ánh sáng vàng thổ hậu trọng. Hắn không dùng pháp khí này để phòng ngự, mà tàn nhẫn xoay ngược trận châu ở giữa hệ thống Mậu Thổ Tụ Linh Trận. Tiếng vỡ vụn vang lên rắc rắc dưới mặt sàn đá cốt dừa. Sáu mươi tư rễ trận văn vốn đang hút linh khí từ lòng đất bỗng nhiên đảo nghịch chiều chuyển động, cắm phập vào các nút thắt của linh mạch. Thay vì cung cấp linh lực, trận pháp bạo phát ra lực lượng phong bế, cưỡng ép thắt nút dòng chảy của mạch ngầm cấp hai ngay tại khu vực cấm địa.

Cột huyết quang mất đi nguồn cung cấp linh khí tại chỗ lập tức mờ đi quá nửa. Con mắt khổng lồ trên trời không còn lực lượng bổ sung cũng vì thế mà thu hẹp lại, uy áp Kim Đan trên đỉnh núi giảm sút rõ rệt. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép nghịch chuyển trận bàn là cực kỳ thảm liệt. Trận bàn gỗ lim nổ tung thành vô số mảnh vụn găm phập vào vách đá, triệt để phế bỏ trận pháp tụ linh của mật thất. Một cỗ lực lượng phản phệ từ địa mạch dội ngược lên mi tâm Lâm Mặc, khiến mắt trái của hắn nhòe đi, thị lực tạm thời bị tước đoạt, chỉ còn lại một mảng xám xịt đau nhức.

"Thất thúc công, lập tức gõ chuông cảnh báo, khởi động Huyễn Mộc Hộ Tộc Trận!"

Hắn gầm lên, âm thanh mang theo chân nguyên truyền thẳng ra ngoài khoảng sân đang dần thoát khỏi uy áp đè nặng. Bên ngoài truyền đến tiếng ho khan rách nát của vị trưởng lão canh gác vừa khôi phục hành động, theo sau đó là tiếng chuông đồng ngân vang ba hồi dồn dập đánh thức toàn bộ tộc nhân. Huyết nhãn trên cao dù đã suy yếu nhưng dường như nhận ra không thể tiếp tục cắn nuốt linh mạch mọc ra từ gốc Tử Trúc. Nó đột ngột co rụt lại, dồn toàn bộ tàn dư linh lực hóa thành một ấn ký hình đầu lâu đỏ tươi, vạch phá hư không rồi giáng thẳng xuống.

Ấn ký tà ác không mang theo sát thương phá hoại, mà xé rách không gian, in hằn một vết cháy xém đỏ rực lên ngay chính giữa cánh cửa sắt ngàn cân của mật thất. Mùi máu tanh tưởi hòa cùng mùi kim loại nóng chảy bốc lên nồng nặc. Lâm Mặc ôm lấy nửa khuôn mặt đang rỉ ra dòng lệ trong suốt vì thần thức hao tổn, hô hấp trở nên nặng nề. Kẻ thù Kim Đan tuy chưa đích thân giá lâm, nhưng đã để lại một Tọa Độ Huyết Chú không thể xóa nhòa, biến cánh cửa cấm địa thành một cái bia ngắm vĩnh viễn trong mắt ma tu.

ảy linh khí ngầm. Trận bàn bằng gỗ lim đen bóng trong tay Lâm Mặc tức thì nứt toác, bạo phát ra một cỗ trọng lực Mậu Thổ nặng nề dội ngược trực tiếp vào cơ thể. Cánh tay trái của hắn nháy mắt bị bao phủ bởi một lớp vảy đá xám xịt, huyết nhục cùng kinh mạch bên trong bị tà khí thổ thuộc tính hóa đá, triệt để mất đi cảm giác. Phản phệ từ việc cưỡng ép một đầu linh mạch cấp hai thắt nút khiến nửa thân người hắn nặng như đeo khối thiết tinh ngàn cân, bước chân loạng choạng lùi về sau. Thế nhưng, cái giá tàn khốc này lập tức đem lại cục diện mới cho trận chiến không cân sức.

Mất đi nguồn tiếp tế bản nguyên từ lòng đất, con mắt đỏ ngòm lơ lửng trên vòm trời Tử Trúc Lĩnh bỗng chốc thu nhỏ lại. Uy áp Kim Đan cuốn theo lệ khí bao trùm ngọn núi cũng sụt giảm uy năng rõ rệt. Mũi châm thần thức tàng hình đang lao tới mi tâm Lâm Mặc mất đi hậu thuẫn linh khí, tốc độ đâm tới khẽ khựng lại một nhịp tấc. Nắm bắt khe hở nhược điểm này, hắn không hề lùi bước trốn tránh mà chủ động dấn tới, mi tâm bỗng nhiên lóe lên một đạo tử quang u ám.

Khúc rễ Tử Trúc ngàn năm giấu trong vạt áo được Lâm Mặc điên cuồng rót trọn vẹn pháp lực Trúc Cơ. Đoạn rễ khô khốc lập tức huyễn hóa thành một lớp mộc thuẫn mang theo linh tính mộc thuộc tính cổ xưa chắn ngang cửa ngõ thức hải. Tiếng va chạm không phát ra âm thanh thực tế nhưng lại xé rách màng nhĩ vang vọng ngay trong tâm trí. Mũi châm tà ác găm phập vào lớp bảo vệ tử kim, không thể lập tức xuyên thủng mà tản ra vô số sợi tơ máu bám chặt lấy bề mặt mộc thuẫn.

Cơn đau nhức buốt tận óc ập đến, dường như muốn xé toạc linh hồn thành từng mảnh nhỏ. Đôi mắt Lâm Mặc hằn vằn đỏ nhưng lại lóe lên một tia tính toán vô cùng sắc lạnh. Trận chiến này nếu chỉ phòng ngự thụ động, tà thuật sớm muộn cũng bòn rút cạn kiệt linh mạch gia tộc. Thay vì dồn sức hất văng dị vật, hắn mạo hiểm thu liễm pháp lực, cố tình thả lỏng một góc phòng ngự của mộc thuẫn.

Lão tặc ma đạo, để ta xem ngươi ẩn nấp ở cái hốc bà toái nào!

Hắn ép một dải thần thức của chính mình hóa thành sợi chỉ mỏng, men theo những sợi tơ máu đang ăn mòn mộc thuẫn để lội ngược dòng truy vết. Thần thức Lâm Mặc bám chặt lấy tàn dư sát ý, mượn đường hầm không gian vô hình xuyên qua tầng mây đen đặc quánh. Trong chớp mắt tiếp xúc với bản nguyên tà thuật, cảnh tượng mờ nhạt từ đầu dây bên kia dội thẳng vào tâm trí hắn.

Đó là một tòa Huyết Trì sôi sục nằm sâu dưới vách đá tăm tối, tỏa ra mùi tanh tưởi ngút ngàn. Bên cạnh ao máu có một gã tu sĩ mặc áo bào thêu hình đầu lâu đang khoanh chân nhắm mắt, mười ngón tay bắt pháp quyết khống chế sáu mươi tư lá cờ phướn trận oán linh. Khí tức âm hàn này tuyệt đối không thuộc về bất kỳ thế lực bản địa nào tại khu vực Nam Cương.

Kẻ thao túng tà trận cách xa ngàn dặm đột ngột biến sắc, đôi mắt mở bừng để lộ hai đồng tử rực lửa ma trơi. Gã hoàn toàn không ngờ một tên tu sĩ Trúc Cơ hèn mọn lại am hiểu trận đạo đến mức dám mượn lực đả lực, dùng chính sợi dây thần thức sát chiêu của gã làm cầu nối truy tung bản thể. Nhận ra mưu kế tra xét liều mạng của đối thủ, gã tu sĩ Kim Đan lập tức hủy bỏ ý định công kích xuyên thủng mi tâm Lâm Mặc.

Hừ, con kiến hôi cũng dám dòm ngó thiên cơ!

Tiếng hừ lạnh mang theo uy áp nghiền ép truyền tới, gã tu sĩ vung tay bóp nát lá cờ phướn chủ trận đang cầm. Hành động quả quyết này trực tiếp cắt đứt mọi liên kết với huyết nhãn trên bầu trời, đồng thời kích nổ toàn bộ lượng thần thức đang kẹt lại trong thức hải Lâm Mặc. Mộc thuẫn Tử Trúc vỡ vụn thành từng đ

ảy linh mạch ngầm. Mạch nước linh lực cấp hai đột ngột đứt đoạn khiến huyết quang mất đi nguồn cung cấp tại chỗ. Con mắt khổng lồ trên không trung khẽ run lên một nhịp, mũi châm thần thức Kim Đan đang đâm xuống cũng vì thế mà khựng lại giữa hư không. Bề mặt cây châm tàng hình xuất hiện những gợn sóng vặn vẹo, chứng tỏ uy năng đã giảm sút rõ rệt khi không còn linh mạch chống đỡ.

Lâm Mặc chờ đúng khoảnh khắc này để phản công. Hắn không vội vã thu hồi trận bàn phòng thủ mà quyết đoán cắn chót lưỡi, trích xuất một tia thần thức tinh thuần nhất bám thẳng vào luồng tà khí đang suy yếu. Thần thức của hắn mượn chính đường hầm không gian do kẻ địch xé rách, lội ngược dòng dòm ngó về phía ngọn nguồn của cổ tà thuật. Đây là một nước đi cực kỳ hung hiểm, bởi chỉ cần đối phương phát giác, thần thức của hắn sẽ lập tức bị giảo sát.

Cảnh tượng trước mắt vỡ vụn rồi tái tổ hợp thành một hang động tăm tối ngột ngạt. Mười trượng cách bờ một huyết trì sủi bọt nồng nặc mùi tinh huyết, một gã ma tu khoác áo bào thêu hình đầu lâu đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Xung quanh gã là hàng chục lá cờ rủ rỉ máu tươi, không ngừng hấp thụ oán khí từ những đống xương trắng hếu để duy trì trận đồ viễn trình. Nước trong huyết trì sôi sục, từng bọt khí vỡ ra mang theo tiếng kêu la thảm thiết của oan hồn.

Gã ma tu dường như cảm ứng được ánh mắt dòm ngó vô hình từ đầu bên kia không gian. Đôi mắt sâu hoắm của gã mở bừng, lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Gã không chút hoang mang mà nhếch mép cười gở, lập tức nhận ra mưu đồ của tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ này. Không chần chừ, gã từ bỏ việc ngưng tụ uy áp Kim Đan để đè bẹp Tử Trúc Lĩnh, chuyển hướng chiến thuật sang cắn nuốt kẻ nhìn trộm.

Hai tay gã kết ấn lật ngược cờ trận, rót một luồng thi độc xám xịt chạy dọc theo đường hầm thần thức đánh thẳng về phía Lâm Mặc. Luồng thi độc trôi nổi giữa hư không bám dính lấy tia thần thức của hắn như giòi trong xương. Tốc độ lan tràn cực nhanh, chỉ chớp mắt đã men theo luồng liên kết dội ngược về thức hải bên trong thạch thất.

Lâm Mặc biến sắc, cảm nhận được sát cơ trí mạng đang ập tới. Hắn lập tức vận dụng pháp quyết, ném mặt trận bàn bằng gỗ lim đen bóng lên đỡ lấy mi tâm. Mậu Thổ Tụ Linh Trận vốn mang thuộc tính phòng ngự cực hạn của đại địa, nay bị ép hấp thu thi độc Kim Đan liền phát ra tiếng xèo xèo thê thảm.

Trận bàn nứt toác thành từng mảnh vụn, mộc chất đen bóng nhanh chóng chuyển sang màu xám trắng tro tàn. Tệ hại hơn, cỗ lực lượng hóa thạch này thông qua linh lực kết nối truyền thẳng vào tay trái của Lâm Mặc, kẻ đang trực tiếp điều khiển pháp khí. Lớp da thịt từ đầu ngón tay kéo dài đến tận cổ tay trái nháy mắt cứng đơ, xám xịt và mất đi hoàn toàn cảm giác.

Một cánh tay của tu sĩ Trúc Cơ cứ thế bị phế bỏ tạm thời, biến thành một khối đá vô tri trĩu nặng. Hắn cắn chặt khớp hàm chịu đựng cơn đau xé hồn khi kinh mạch bị cưỡng ép phong bế, mồ hôi lạnh túa ra như tắm nhưng tuyệt đối không để lọt ra nửa tiếng rên rỉ. Cái giá phải trả cho việc dòm ngó chân thân của Kim Đan kỳ quả nhiên quá mức nặng nề.

Dù đã hy sinh một kiện pháp khí và một cánh tay để chặt đứt đường lây lan của thi độc, tình thế tồi tệ vẫn chưa dừng lại. Gã ma tu bên kia huyết trì đã hoàn toàn nắm bắt được tọa độ chính xác của cội Tử Trúc dưới lòng đất thông qua lần giao phong chớp nhoáng vừa rồi. Từ trong hư không, một giọng nói khàn đục mang theo linh áp Kim Đan chân chính vang vọng khắp thạch thất, lạnh lẽo tuyên án.

Kẻ hèn mọn kia, mượn cớ đoạn linh mạch để dòm ngó bản tọa, gan dạ lắm.

Để xem ngươi dùng cái tay phế đó cản được bao nhiêu con Huyết Mộc Chu.

Lời vừa dứt, con mắt đỏ ngòm trên vòm trời đột ngột nổ tung thành ngàn vạn giọt máu đen kịt. Những giọt máu này không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, vặn vẹo biến hình thành vô số con nhện sáu chân cõng trên lưng ký hiệu đầu lâu. Bầy ma nhện dày đặc mang theo sát khí ngút trời, đồng loạt lao thẳng về phía màn hào quang bảo vệ mỏng manh của Tử Trúc Lĩnh.

n gầm lên một tiếng trầm đục, mười ngón tay nhanh như chớp kết thành một đạo ấn phức tạp, dập mạnh xuống mặt đất. Ánh sáng vàng từ trận bàn trên tay lập tức hóa thành hàng chục sợi xiềng xích linh lực to bằng bắp tay, mang theo phù văn bơi lội cắm phập vào nền đá thanh thạch. Trận pháp Mậu Thổ Dẫn Mạch nháy mắt được kích hoạt toàn diện, lấy thế của đất mẹ mạnh mẽ khóa chặt dòng chảy của mạch ngầm cấp hai bên dưới.

Nguồn cung cấp linh khí dồi dào đột ngột bị bóp nghẹt tại cội nguồn. Cột huyết quang khổng lồ nối liền với bầu trời mất đi lực nâng đỡ từ địa mạch, lập tức vặn vẹo kịch liệt rồi đứt gãy thành từng khúc vụn vỡ lơ lửng giữa không trung. Mũi kim thần thức của cường giả Kim Đan mất đi vật dẫn, uy năng tuy giảm sút nhưng vẫn hung hãn đâm sầm vào vách cản vô hình do trận bàn tạo ra. Bề mặt màn sáng màu vàng đất rung lên bần bật, rạn nứt ra những đường chân chim chói mắt.

Nhận thấy đòn công kích linh hồn bị chặn đứng, huyết nhãn trên vòm trời không hề bộc lộ sự phẫn nộ mà lập tức thay đổi ứng biến chiến thuật. Tròng mắt đỏ ngòm khẽ co rút, phân tách một luồng niệm lực khác điều động những mảnh vỡ huyết quang đang tan rã. Chúng cấp tốc ngưng tụ, hóa thành hàng chục con huyết dơi mang theo ngọn lửa âm hàn dính nhớp. Bầy dơi ma vỗ cánh lao vút xuống, bám chặt lấy lớp phòng ngự Mậu Thổ mà điên cuồng gặm nhấm, phát ra những tiếng xèo xèo rợn người.

Dưới sự giáp công xảo quyệt của cả kim châm định hình lẫn bầy huyết dơi ma quái, một tiếng nổ chát chúa đinh tai nhức óc vang lên trong không gian kín. Trận bàn rèn từ gỗ lim ngàn năm vốn vô cùng kiên cố rốt cuộc vượt quá giới hạn chịu đựng. Lõi trận vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn sắc lẹm. Những mảnh gỗ đen bóng mang theo uy năng hủy diệt quét ngang thạch thất, găm phập vào các vách đá tạo ra vô số lỗ thủng sâu hoắm, bụi đá bay mù mịt.

Lâm Mặc cắn răng ngạnh kháng luồng dư ba bùng nổ. Đạo bào trên người hắn rách bươm như xơ mướp, lộ ra lớp thiếp thân giáp bằng da thú cũng đã nứt nẻ diện rộng. Dù vậy, đôi chân hắn vẫn bám chặt lấy mặt đất như rễ cây, không lùi nửa bước, dồn toàn lực duy trì ấn quyết phong tỏa tàn dư linh mạch.

Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phá hủy thế trận tà pháp lập tức ập tới. Trận bàn nổ tung khiến tầng linh lực bảo hộ cuối cùng quanh thân Lâm Mặc triệt để sụp đổ. Độc tính thi ma từ tàn dư của Thập tam thúc công vốn đang bị áp chế gắt gao ở tay trái bỗng nhiên tìm được kẽ hở, ồ ạt bạo phát. Một mảng da thịt xám xịt mang theo hơi thở mục rữa của cõi âm lan tràn với tốc độ khủng khiếp.

Từ những đầu ngón tay đang rỉ máu đen, luồng độc khí vượt qua cổ tay, trực tiếp hóa thạch toàn bộ huyết nhục thành một lớp vảy đá cứng ngắc, tản ra hàn khí buốt xương. Xương cốt bên trong cánh tay trái truyền ra tiếng răng rắc rợn người. Tủy cốt của hắn đang bị tà khí ăn mòn, dần rỗng tuếch và biến thành bã độc. Nếu để tình trạng này kéo dài, toàn bộ tạo huyết sinh cơ của cánh tay sẽ hoại tử vĩnh viễn, tước đoạt một phần thọ mệnh nguyên thần mà không đan dược nào bù đắp nổi.

Cơn đau xé rách linh hồn bùng lên, kích thích thần kinh Lâm Mặc duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Hắn biết rõ nếu để luồng thi độc hóa thạch này vượt qua bả vai, bản thân chắc chắn vạn kiếp bất phục. Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn vô tình với chính cơ thể mình. Tay phải hắn vung lên, trực tiếp rút ra một thanh chủy thủ rèn từ gốc Tử Trúc trăm năm, tỏa ra mộc khí thanh linh thuần túy.

Không chút do dự, Lâm Mặc cắm phập lưỡi dao màu tím đen vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai trái. Hắn không chọn cách chặt đứt cánh tay để cầu sinh, bởi thi độc đã bám rễ vào căn cơ hồn phách. Thay vào đó, hắn điên cuồng thiêu đốt ba giọt tinh huyết bản mệnh, rót thẳng vào chuôi chủy thủ. Linh tính của Tử Trúc bạo phát thành một ngọn lửa mộc thuộc tính màu lục lam, lấy thân đao làm trung tâm, hung hăng thiêu rụi phần thịt đang có dấu hiệu thối rữa xung quanh. Ngọn lửa này tạo thành một vành đai cách ly sinh tử rạch ròi, tạm thời giam cầm tà khí hóa thạch ở nửa dưới cánh tay. Mùi khét lẹt của da thịt cháy xèo xèo hòa cùng tiếng rít gào của tà khí bốc hơi tràn ngập khắp mật thất chật hẹp.
0