Chương 87: Thần Niệm Lộ Dấu
Đăng: 12/07/2026 08:21
3,781 từ
1 lượt đọc
Ánh mắt Lâm Mặc lạnh lẽo như băng ngàn năm, gắt gao khóa chặt con nhện máu sáu chân đang thong thả nhả tơ trên đoạn rễ Tử Trúc. Hắn không chần chừ lãng phí dù chỉ một nhịp thở. Tay trái cấp tốc vung lên, liên tục bấm ra ba đạo pháp quyết dẫn động linh khí. Ba tấm Hỏa Mãng Phù cấp hai từ trong ống tay áo rách nát phóng vút ra ngoài. Giữa không trung, giấy bùa bốc cháy, hóa thành ba con trăn lửa hừng hực vặn vẹo lao thẳng vào sợi tơ đỏ rực. Hắn muốn dùng hỏa linh lực dương cương nhất để thiêu rụi ấn ký định vị này, triệt để xóa bỏ dấu vết trước khi cỗ thần thức xa xăm của lão quái Kim Đan thiết lập xong không gian thông đạo.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa vừa liếm vào sợi tơ, con nhện máu đột nhiên ngẩng cao đầu. Nó há chiếc miệng lởm chởm răng cưa gào lên một tiếng chói tai. Hình xăm đầu lâu xám tro trên lưng ma vật chợt lóe sáng u ám, tạo ra một vòng xoáy âm hàn hút ngược toàn bộ hỏa linh lực vào bụng. Không dừng lại ở đó, súc sinh này lập tức biến chiêu ứng phó. Trảo ngọc sắc bén của nó cắm phập vào mắt trận mộc linh, mượn nhờ hỏa khí vừa nuốt để kích phát ngọn lửa ma trơi đốt cháy rễ trúc từ bên trong, cưỡng ép rút lấy sinh cơ một cách tàn bạo.
Khối thân thể bằng máu đen của nó phình to gấp đôi. Sợi tơ đỏ cắm vào rễ trúc càng thêm thô to, cắm sâu vào tận lõi mộc tủy. Tốc độ ăn mòn dải vân tử kim tăng lên chóng mặt. Từng luồng hắc khí mang theo tử khí nồng đậm bắt đầu men theo rễ phụ, hóa thành những xúc tu gớm ghiếc lan ngược về phía cội trúc mẹ. Nếu để cỗ ô uế này chạm tới gốc rễ trung tâm, toàn bộ linh mạch của gia tộc sẽ triệt để ô nhiễm.
Lâm Mặc lập tức nhận ra hỏa công bạo liệt không những vô dụng mà còn bị đối phương chuyển hóa thành chất dinh dưỡng. Quyết đoán từ bỏ việc công kích trực diện, hắn cắn chặt bắp thịt nén cơn đau từ cánh tay phải phế liệt, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc hộp ngọc làm từ Tĩnh Tâm Thạch bay lơ lửng trước mặt. Vách trong hộp được khắc chìm vô số đường nét phức tạp của Tỏa Linh Trận, lấp lánh ánh huỳnh quang nhạt.
Hắn dồn toàn bộ pháp lực khô cạn còn sót lại vào mũi nhọn của thanh phi kiếm Thanh Đồng tàn tạ. Lần này, lưỡi kiếm không nhắm vào con nhện mà hướng thẳng xuống điểm giao nhau giữa đoạn rễ bị nguyền rủa và thân rễ chính. Thần thức Lâm Mặc hóa thành một thanh đao vô hình quấn quanh thân kiếm, mang theo quyết tâm tráng sĩ chặt tay hung hăng bổ xuống. Keng một tiếng chát chúa vang dội thạch thất. Lưỡi phi kiếm xuyệt qua lớp vỏ cứng như tinh thiết của rễ trúc ngàn năm, tóe ra một chùm tia lửa chói lòa.
Ngay khoảnh khắc đoạn rễ đứt lìa, một cỗ phản chấn âm hàn mang theo tàn dư sát ý của tu sĩ Kim Đan từ sợi tơ đỏ dội ngược lại. Lực lượng này theo cầu nối thần thức xông thẳng vào nê hoàn cung của Lâm Mặc. Hắn cảm giác như có hàng vạn cây kim độc thô bạo đâm xuyên qua não bộ. Hốc mắt trái rỉ ra một hàng huyết lệ nóng hổi, thị lực bên mắt này nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Thần kinh thị giác bị tà khí bóp nát, nhãn cầu trái hoàn toàn hoại tử, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấy ánh sáng nếu không có linh đan diệu dược nghịch thiên.
Bù lại cái giá tàn khốc đánh đổi bằng một nửa thị lực, nhát chém đã thành công cắt đứt hoàn toàn đoạn rễ dài ba tấc. Kết nối linh mạch trực tiếp với cội Tử Trúc lập tức bị gián đoạn. Con nhện máu mất đi nguồn cung cấp mộc linh khí khổng lồ, thân hình đang phình to bỗng nhiên teo tóp lại. Nó phát ra những tiếng rít gào hoảng loạn xen lẫn phẫn nộ, tám cái chân cào loạn xạ lên mặt đá. Lâm Mặc không cho nó cơ hội chuyển hướng bám vào nơi khác, vung tay áo tung ra một luồng kình phong cuốn trọn cả đoạn rễ đen ngòm lẫn con ma vật ném thẳng vào trong hộp Tĩnh Tâm Thạch.
Nắp ngọc ập xuống, Tỏa Linh Trận lập tức kích hoạt. Vô số phù văn nhỏ li ti bừng sáng, hóa thành một tầng màn sáng mờ ảo giam cầm hoàn toàn tia khí tức tà ác kia vào một không gian khép kín. Thạch thất khôi phục lại sự tĩnh lặng u ám, nhưng hậu quả để lại vô cùng trầm trọng. Thiếu đi một đoạn rễ chủ chốt đóng vai trò mắt xích dẫn khí, trận đồ phòng ngự vòng ngoài của Tử Trúc Lĩnh nhấp nháy liên hồi rồi tối sầm lại trọn vẹn một góc phía Tây.
Tệ hại hơn, chiếc hộp ngọc trong tay Lâm Mặc lúc này đang rung lên từng nhịp đều đặn như tim đập. Dưới sức ép của ấn ký Kim Đan, mặt ngoài Tĩnh Tâm Thạch bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti xám xịt. Hắn biết rõ, lớp phong ấn tạm bợ mượn nhờ trận pháp này chỉ có thể che giấu thiên cơ nhiều nhất là ba ngày. Độc nhãn còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, trong lòng dâng lên một cỗ áp lực nặng như thái sơn. Nếu trong vòng ba ngày không tìm được cách triệt để luyện hóa giọt ma huyết mang thần thức này, toàn bộ Lâm gia sẽ trở thành ngọn đèn trước gió bão. Hắn cất cẩn thận vật nguy hiểm vào sát lồng ngực, dùng tay trái loạng choạng chống kiếm đứng vững, lê bước chân nặng nhọc tiến về phía bệ đá trung tâm nơi cội trúc đang rỉ ra những giọt nhựa mang theo sinh cơ yếu ớt.
…túi trữ vật bên hông. Một thanh phi kiếm Thanh Đồng tàn tạ vút ra, bị hắn dùng tay trái chộp lấy, dồn toàn bộ linh lực hung hăng chém xuống. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp thạch thất tối tăm. Vỏ rễ Tử Trúc ngàn năm vốn ngâm trong linh mạch, độ cứng kham bỉ tinh thiết thượng phẩm. Nhát chém toàn lực chỉ lưu lại một vệt trắng mờ nhạt, đồng thời bắn ra vô số tia lửa.
Phản lực khổng lồ từ cội trúc dội ngược lên thân kiếm. Mặt đồng rạn nứt hình mạng nhện, rồi vỡ vụn thành bảy tám mảnh vụn rớt lả tả. Hổ khẩu tay trái Lâm Mặc rách toạc, xương cổ tay truyền đến tiếng răng rắc gãy gập. Đau đớn thấu xương ập tới, hai tay đều đã phế liệt nhưng hắn tuyệt nhiên không hừ một tiếng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ma vật.
Con nhện máu dường như cảm nhận được sự bất lực của kẻ thù. Đôi mắt đỏ ngòm lóe lên tia trào phúng. Nó đột ngột thu lại cái bụng đang phình to, miệng lởm chởm răng cưa há rộng. Một tấm lưới tơ màu xám tro đan xen tử khí nồng đậm tuôn ra, xộc thẳng về phía mặt thanh niên.
Tấm lưới xám không mang lực sát thương vật lý, nhưng lại ẩn chứa uy áp thần thức bàng bạc của cường giả Kim Đan. Nó vừa xuất hiện đã khiến linh khí xung quanh đình trệ. Lâm Mặc biến sắc, nhận ra lão quái ma đạo muốn giam cầm linh hồn mình, biến hắn thành khôi lỗi giữ cửa để bảo vệ ấn ký.
"Nằm mơ!" Lâm Mặc lẩm bẩm. Hắn lùi gấp về sau, cánh tay trái dập nát nỗ lực hất lên, làm ra tư thế ném chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch ra đỡ đòn. Con súc sinh thấy vậy liền vặn vẹo thân hình. Nó điều khiển lưới tơ quặp lấy hộp ngọc, định tà hóa luôn pháp khí giam cầm này để triệt tiêu hậu hoạn.
Thế nhưng, đây chỉ là đòn nhử xảo quyệt. Ngay khoảnh khắc lưới tơ bọc lấy chiếc hộp, mi tâm Lâm Mặc rách ra một kẽ hở rỉ máu. Hắn quả quyết thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên. Mái tóc đen hai bên thái dương chớp mắt bạc trắng, đổi lấy việc ngưng tụ ra một mũi kim thần thức cực kỳ sắc bén.
Mũi kim vô hình không đâm về phía đối thủ, mà cắm phập vào nền đá cốt dừa dưới chân đoạn rễ. Nắm giữ lệnh bài trưởng lão, hắn mượn quyền hạn trận pháp cấm địa, cưỡng ép dẫn động một tia địa mạch chi khí tinh thuần nhất của Tử Trúc Lĩnh trồi lên.
Thổ khắc Thủy. Mộc tủy đang bị thủy độc âm hàn ăn mòn lập tức bị luồng thổ khí khô cằn bao bọc, nháy mắt hóa đá toàn bộ bề mặt. Đoạn rễ ngàn năm từ trạng thái dẻo dai liền biến thành một khối hóa thạch xám xịt giòn rụm. Mất đi nguồn mộc khí cung cấp, thân hình tà ác của sinh vật khựng lại.
Lão quái ở đầu bên kia thông đạo hiển nhiên nhìn thấu mưu kế thạch hóa. Con nhện lập tức từ bỏ việc tà hóa hộp ngọc, biến chiêu tàn nhẫn. Nó rít lên một tiếng thê lương, tự bạo hai chiếc chân sau. Khối huyết nhục nổ tung hóa thành hai mũi tên máu xé gió bắn thẳng vào hai mắt tu sĩ.
Đòn ứng biến này nhằm ép hắn thu hồi thần thức, cắt đứt liên kết với địa mạch. Tốc độ của huyết tiễn rít gào trong không khí cực nhanh, mang theo lực lượng ăn mòn đủ sức xuyên thủng bất kỳ pháp khí phòng ngự cấp hai nào. Lâm Mặc không lùi nửa bước, trong mắt chỉ còn sự kiên quyết.
Hắn gầm lên, dứt khoát dùng bả vai trái đã phế liệt lao lên đỡ đòn. Hai mũi tiễn xuyên thủng đạo bào, ghim chặt vào xương tỳ bà. Hàn khí thấu xương bùng phát, men theo kinh mạch cánh tay tràn thẳng vào trung tâm đan điền. Linh hải bên trong nháy mắt đóng băng hơn phân nửa, khiến hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm.
Đổi lại cái giá kinh mạch tổn hao thảm liệt, hắn giành được nửa nhịp thở quý giá. Chân phải Lâm Mặc đạp mạnh xuống nền đá làm bàn đạp. Hắn mượn đà xoay người, tung một cú đá bọc đầy Thổ linh lực vào chính giữa đoạn rễ đã biến thành hóa thạch giòn tan.
Một tiếng vang giòn giã nổ ra. Đoạn rễ mang theo con nhện gãy lìa khỏi cội mẹ, văng thẳng vào bên trong Tĩnh Tâm Thạch đang mở nắp. Lâm Mặc dùng cùi chỏ hất nắp hộp đóng sập lại, rót tia pháp lực khô cạn cuối cùng kích hoạt Tỏa Linh Trận, gắt gao phong ấn kẻ địch.
Không gian thạch thất chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc xen lẫn mùi huyết tinh. Thế nhưng, hắn chưa kịp thở phào, một vết nứt mạng nhện đột nhiên xuất hiện trên bề mặt nắp ngọc. Âm thanh nhai nuốt sột soạt rợn người phát ra, báo hiệu Tĩnh Tâm Thạch căn bản không thể vây khốn ấn ký Kim Đan thêm bao lâu nữa.
n trúc mẹ. Mũi kiếm gỉ sét xẹt qua không khí mang theo chút sắc bén cuối cùng của một kiện pháp khí hạ phẩm. Âm thanh khô khốc vang lên, đoạn rễ phụ đang bị hắc khí bâu kín đứt lìa khỏi mộc mạch trung tâm. Nhựa cây màu tử kim pha lẫn máu đen lập tức phun trào. Lâm Mặc không lùi lại, mũi chân trái gạt mạnh đoạn rễ tà ác văng thẳng vào bên trong chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch đang mở nắp. Hắn vung tay phải đã cứng đờ gõ mạnh vào thành hộp. Nắp ngọc sập xuống, vô số đường nét Tỏa Linh Trận bùng lên ánh sáng nhạt, hình thành một lồng giam linh lực vây khốn hoàn toàn khối ô uế.
Thế nhưng, lão quái Kim Đan rốt cuộc cũng lộ ra nanh vuốt thực sự. Từ bên trong hộp ngọc kín bưng, con nhện máu không hề giãy giụa hay cắn phá vách đá như lẽ thường. Nó trực tiếp tự bạo thân xác, từ bỏ hoàn toàn lớp vỏ vật lý để hóa thành một đoàn sương mù xám tro.
Tiểu bối Luyện Khí, nỗ lực vô ích.
Một đạo thần niệm lạnh lẽo, cao ngạo như thần linh giáng thế trực tiếp nổ tung trong thức hải Lâm Mặc. Đoàn sương xám bên trong hộp ngọc nháy mắt ngưng tụ thành một cây châm mảnh tàn tàng khói đen. Tỏa Linh Trận vốn dĩ chỉ giam giữ linh khí ngũ hành, hoàn toàn không có tác dụng ngăn cản thần thức công kích. Khóa Hồn Châm vô thanh vô tức xuyên qua lớp ngọc thạch, vạch một vệt mờ đục trong không khí, nhắm thẳng vào ấn đường của Lâm Mặc. Tốc độ của nó vượt xa phản xạ của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Lão quái đã tính toán cực kỳ tinh vi, cố tình để Lâm Mặc phong ấn huyết nhục, mượn chính khoảnh khắc đối phương lơi lỏng cho rằng đã thành công để gieo Nô Ấn vào sâu trong linh hồn.
Lâm Mặc cảm nhận được tử vong cận kề, không gian xung quanh như bị rút cạn không khí. Hắn hoàn toàn không có khả năng né tránh cỗ uy áp nhắm thẳng vào linh hồn này. Trong sát na sinh tử, ánh mắt hắn lóe lên sự điên cuồng tột độ. Hắn không lùi mà tiến, chủ động xoay lệch nửa người, đưa bờ vai phải đã phế liệt ra đón đỡ. Đồng thời, chút thần thức mỏng manh còn sót lại của hắn hung hăng đâm thẳng vào ấn ký nhận chủ trên thanh phi kiếm Thanh Đồng.
Thanh kiếm rách nát đang lơ lửng bỗng nhiên phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Hắn quyết định tự bạo bổn mạng pháp khí. Lõi kiếm được rèn từ Huyền Thiết Địa Mạch vỡ tung, kết hợp với linh khí bạo loạn tạo ra một trận từ trường vặn vẹo bao trùm bán kính ba trượng. Khóa Hồn Châm bằng thần thức đi qua vùng từ trường này lập tức bị bẻ cong quỹ đạo. Thay vì cắm vào ấn đường, đạo tà niệm sượt qua gò má và ghim ngập vào bả vai phải của Lâm Mặc.
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên giữa thạch thất tĩnh lặng. Không có máu tuôn ra, sự phá hủy diễn ra ở tầng sâu của linh hồn. Lâm Mặc cảm thấy một mảng thức hải của mình bị xé toạc, kéo theo đó là một khoảng trống rỗng vĩnh viễn trong phạm vi cảm nhận thần thức bên phải. Cánh tay phải vốn dĩ chỉ bị phế bỏ gân cốt, nay dưới sự ăn mòn của Nô Ấn lập tức tan rã, hóa thành tro bụi xám xịt lả tả rơi xuống từ đầu ngón tay lên đến tận khớp vai. Hắn đã vĩnh viễn mất đi một cánh tay và ba thành thần thức.
Lấy thân làm mồi, dùng từ trường phá quỹ đạo... Kẻ này tâm tính thật tàn nhẫn.
Tiếng lẩm bẩm mang theo ba phần kinh ngạc của lão quái Kim Đan vang lên văng vẳng, sau đó dần mờ nhạt. Khóa Hồn Châm thất bại trong việc khống chế thức hải, sức mạnh tản mát ra dung nhập vào đống tro tàn của cánh tay phải Lâm Mặc đang rải rác trên mặt đất. Những hạt tro xám không bay đi theo gió mà bắt đầu tự động di chuyển, vẽ ra một đạo trận đồ hình lục giác quỷ dị ngay trên nền đá cốt dừa.
Trận đồ này tỏa ra âm khí lạnh lẽo, điên cuồng hấp thu địa khí âm hàn từ dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh để duy trì sự tồn tại. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo, dùng con mắt trái còn rõ tầm nhìn trừng trừng nhìn trận đồ. Hắn nhận ra đây là một loại Tọa Độ Truyền Tống cỡ nhỏ. Lão quái kia không thể hạ ấn lên người hắn thì trực tiếp dùng tro cốt của hắn làm vật dẫn, đóng đinh tọa độ vào không gian của cấm địa. Chỉ cần mười hai canh giờ trôi qua, một đạo phân thân tu vi Trúc Cơ đỉnh phong của kẻ địch sẽ mượn trận đồ này giáng lâm thẳng vào trung tâm Lâm gia.
thân trúc mẹ. Kiếm quang le lói xẹt qua, mang theo sự quyết tuyệt trảm đứt hoàn toàn đoạn rễ ngàn năm đang thối rữa. Nhựa trúc trào ra như máu tươi, nhưng ngay lập tức bị hàn khí từ Tỏa Linh Trận trong hộp ngọc hút gọn vào trong, cưỡng ép đóng băng lại. Phân mảnh thần thức của lão quái Kim Đan nương tựa trong con nhện máu lập tức nhận ra ý đồ tráng sĩ chặt tay của kẻ thù. Súc sinh này không chần chừ bám trụ lại mẩu rễ vụn, cái bụng phình to đột ngột nổ tung thành một đám sương máu đặc quánh. Từ trong màn sương tà ác, một cây Khóa Hồn Châm mỏng như sợi tóc, đen ngòm tử khí xé rách không gian lao vút đi.
Tốc độ của ma châm vượt xa phản ứng của tu sĩ Luyện Khí. Thanh Đồng phi kiếm vừa thu về che chắn trước ngực liền phát ra một tiếng vỡ vụn giòn giã. Bổn mạng pháp khí nát bấy thành từng mảnh rớt lả tả xuống nền đá, cắt đứt hoàn toàn tâm thần liên kết khiến sắc mặt Lâm Mặc trắng bệch. Khóa Hồn Châm không giảm tốc độ, tàn nhẫn ghim ngập vào bả vai phải của hắn. Tiếng xèo xèo rợn người vang lên, tà niệm ma đạo bắt đầu điên cuồng ăn mòn huyết nhục, tỏa ra những luồng khói xám hôi thối. Một đạo Nô Ấn hình đầu lâu nương theo kinh mạch bả vai, mang theo hàn ý thấu xương đục khoét thẳng lên thức hải.
Cơn đau xé rách thần hồn ập tới, Lâm Mặc cắn nát môi dưới để giữ cho linh đài một tia thanh minh. Hắn không vận chuyển mộc linh lực để cản trở, bởi tà niệm Kim Đan càng gặp sinh cơ sẽ càng sinh sôi mãnh liệt. Đổi lại, hắn dồn sức vung tay trái cầm chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch đập thẳng vào vết thương trên vai mình. Trận văn Tỏa Linh Trận vốn dùng để nhốt linh dược nay được hắn điên cuồng đảo ngược trận nhãn.
Lấy thân làm trận, mồi nhử tà linh.
Hắn lẩm bẩm một câu khẩu quyết cổ xưa của gia tộc, chủ động mở toang huyệt đạo bả vai để dụ Nô Ấn trôi tụt vào trung tâm vòng xoáy phong ấn. Lão quái Kim Đan dẫu chỉ còn một tia thần niệm cũng vô cùng xảo quyệt. Vừa chạm vào rìa trận văn, luồng hàn khí lập tức khựng lại, Khóa Hồn Châm rung lên bần bật định tự bạo để phá hủy toàn bộ cánh tay phải của vật chủ. Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc dập mạnh lòng bàn tay trái mang theo một giọt Tử Trúc Linh Dịch nguyên chất lên nắp hộp.
Mộc linh tinh thuần không tràn vào cơ thể hắn mà rót thẳng vào các đường rãnh của Tỏa Linh Trận, kích phát uy năng phong tỏa lên mức tối đa. Ánh sáng huỳnh quang từ hộp ngọc bùng lên chói lóa, gắt gao hút chặt lấy Khóa Hồn Châm cùng đạo Nô Ấn tà ác vào trong vách đá Tĩnh Tâm. Bả vai phải của Lâm Mặc chịu trận giằng co giữa hai luồng lực lượng cường đại liền phát ra những tiếng răng rắc gãy vụn.
Toàn bộ phần da thịt từ cổ tay đến khớp vai khô quắt lại, phủ kín một lớp vảy đá xám xịt do trận văn phản phệ, triệt để mất đi cảm giác. Hắn thành công phong ấn Nô Ấn, nhưng cái giá phải trả là phế bỏ hoàn toàn một cánh tay trong thời gian ngắn, không thể thi triển bất kỳ pháp quyết nào. Mạch máu dưới lớp vảy đá sưng tấy, từng giọt mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo đạo bào đã rách nát.
Tiếng thở dốc của Lâm Mặc vang vọng trong thạch thất tĩnh lặng. Hắn chưa kịp thu hồi hộp ngọc thì bề mặt Tĩnh Tâm Thạch đột nhiên xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Từ trong kẽ nứt, một tia huyết quang mỏng manh nhưng chói mắt bắn vọt lên trần động, xuyên thấu qua toàn bộ các lớp cấm chế bằng đá thanh thạch. Huyết quang mượn nhờ dư ba của Khóa Hồn Châm, hóa thành một con mắt đỏ ngòm khổng lồ lơ lửng ngay trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.
Con mắt tà ác chớp động, tỏa ra linh áp Kim Đan cuồn cuộn bao trùm lấy toàn bộ ngọn núi, cưỡng ép rút lấy linh khí từ mạch ngầm cấp hai của gia tộc để duy trì huyễn ảnh. Cùng lúc đó, bên ngoài thạch thất truyền đến tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng hô hoán thất thanh của đám tử đệ tuần tra. Trận pháp phòng ngự hộ tộc của Lâm gia dưới áp lực của con mắt máu bắt đầu xuất hiện những tiếng vỡ vụn chằng chịt, báo hiệu vị trí cấm địa đã hoàn toàn phơi bày trước mắt cường giả tà tu phương xa.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa vừa liếm vào sợi tơ, con nhện máu đột nhiên ngẩng cao đầu. Nó há chiếc miệng lởm chởm răng cưa gào lên một tiếng chói tai. Hình xăm đầu lâu xám tro trên lưng ma vật chợt lóe sáng u ám, tạo ra một vòng xoáy âm hàn hút ngược toàn bộ hỏa linh lực vào bụng. Không dừng lại ở đó, súc sinh này lập tức biến chiêu ứng phó. Trảo ngọc sắc bén của nó cắm phập vào mắt trận mộc linh, mượn nhờ hỏa khí vừa nuốt để kích phát ngọn lửa ma trơi đốt cháy rễ trúc từ bên trong, cưỡng ép rút lấy sinh cơ một cách tàn bạo.
Khối thân thể bằng máu đen của nó phình to gấp đôi. Sợi tơ đỏ cắm vào rễ trúc càng thêm thô to, cắm sâu vào tận lõi mộc tủy. Tốc độ ăn mòn dải vân tử kim tăng lên chóng mặt. Từng luồng hắc khí mang theo tử khí nồng đậm bắt đầu men theo rễ phụ, hóa thành những xúc tu gớm ghiếc lan ngược về phía cội trúc mẹ. Nếu để cỗ ô uế này chạm tới gốc rễ trung tâm, toàn bộ linh mạch của gia tộc sẽ triệt để ô nhiễm.
Lâm Mặc lập tức nhận ra hỏa công bạo liệt không những vô dụng mà còn bị đối phương chuyển hóa thành chất dinh dưỡng. Quyết đoán từ bỏ việc công kích trực diện, hắn cắn chặt bắp thịt nén cơn đau từ cánh tay phải phế liệt, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một chiếc hộp ngọc làm từ Tĩnh Tâm Thạch bay lơ lửng trước mặt. Vách trong hộp được khắc chìm vô số đường nét phức tạp của Tỏa Linh Trận, lấp lánh ánh huỳnh quang nhạt.
Hắn dồn toàn bộ pháp lực khô cạn còn sót lại vào mũi nhọn của thanh phi kiếm Thanh Đồng tàn tạ. Lần này, lưỡi kiếm không nhắm vào con nhện mà hướng thẳng xuống điểm giao nhau giữa đoạn rễ bị nguyền rủa và thân rễ chính. Thần thức Lâm Mặc hóa thành một thanh đao vô hình quấn quanh thân kiếm, mang theo quyết tâm tráng sĩ chặt tay hung hăng bổ xuống. Keng một tiếng chát chúa vang dội thạch thất. Lưỡi phi kiếm xuyệt qua lớp vỏ cứng như tinh thiết của rễ trúc ngàn năm, tóe ra một chùm tia lửa chói lòa.
Ngay khoảnh khắc đoạn rễ đứt lìa, một cỗ phản chấn âm hàn mang theo tàn dư sát ý của tu sĩ Kim Đan từ sợi tơ đỏ dội ngược lại. Lực lượng này theo cầu nối thần thức xông thẳng vào nê hoàn cung của Lâm Mặc. Hắn cảm giác như có hàng vạn cây kim độc thô bạo đâm xuyên qua não bộ. Hốc mắt trái rỉ ra một hàng huyết lệ nóng hổi, thị lực bên mắt này nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Thần kinh thị giác bị tà khí bóp nát, nhãn cầu trái hoàn toàn hoại tử, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn thấy ánh sáng nếu không có linh đan diệu dược nghịch thiên.
Bù lại cái giá tàn khốc đánh đổi bằng một nửa thị lực, nhát chém đã thành công cắt đứt hoàn toàn đoạn rễ dài ba tấc. Kết nối linh mạch trực tiếp với cội Tử Trúc lập tức bị gián đoạn. Con nhện máu mất đi nguồn cung cấp mộc linh khí khổng lồ, thân hình đang phình to bỗng nhiên teo tóp lại. Nó phát ra những tiếng rít gào hoảng loạn xen lẫn phẫn nộ, tám cái chân cào loạn xạ lên mặt đá. Lâm Mặc không cho nó cơ hội chuyển hướng bám vào nơi khác, vung tay áo tung ra một luồng kình phong cuốn trọn cả đoạn rễ đen ngòm lẫn con ma vật ném thẳng vào trong hộp Tĩnh Tâm Thạch.
Nắp ngọc ập xuống, Tỏa Linh Trận lập tức kích hoạt. Vô số phù văn nhỏ li ti bừng sáng, hóa thành một tầng màn sáng mờ ảo giam cầm hoàn toàn tia khí tức tà ác kia vào một không gian khép kín. Thạch thất khôi phục lại sự tĩnh lặng u ám, nhưng hậu quả để lại vô cùng trầm trọng. Thiếu đi một đoạn rễ chủ chốt đóng vai trò mắt xích dẫn khí, trận đồ phòng ngự vòng ngoài của Tử Trúc Lĩnh nhấp nháy liên hồi rồi tối sầm lại trọn vẹn một góc phía Tây.
Tệ hại hơn, chiếc hộp ngọc trong tay Lâm Mặc lúc này đang rung lên từng nhịp đều đặn như tim đập. Dưới sức ép của ấn ký Kim Đan, mặt ngoài Tĩnh Tâm Thạch bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti xám xịt. Hắn biết rõ, lớp phong ấn tạm bợ mượn nhờ trận pháp này chỉ có thể che giấu thiên cơ nhiều nhất là ba ngày. Độc nhãn còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, trong lòng dâng lên một cỗ áp lực nặng như thái sơn. Nếu trong vòng ba ngày không tìm được cách triệt để luyện hóa giọt ma huyết mang thần thức này, toàn bộ Lâm gia sẽ trở thành ngọn đèn trước gió bão. Hắn cất cẩn thận vật nguy hiểm vào sát lồng ngực, dùng tay trái loạng choạng chống kiếm đứng vững, lê bước chân nặng nhọc tiến về phía bệ đá trung tâm nơi cội trúc đang rỉ ra những giọt nhựa mang theo sinh cơ yếu ớt.
…túi trữ vật bên hông. Một thanh phi kiếm Thanh Đồng tàn tạ vút ra, bị hắn dùng tay trái chộp lấy, dồn toàn bộ linh lực hung hăng chém xuống. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp thạch thất tối tăm. Vỏ rễ Tử Trúc ngàn năm vốn ngâm trong linh mạch, độ cứng kham bỉ tinh thiết thượng phẩm. Nhát chém toàn lực chỉ lưu lại một vệt trắng mờ nhạt, đồng thời bắn ra vô số tia lửa.
Phản lực khổng lồ từ cội trúc dội ngược lên thân kiếm. Mặt đồng rạn nứt hình mạng nhện, rồi vỡ vụn thành bảy tám mảnh vụn rớt lả tả. Hổ khẩu tay trái Lâm Mặc rách toạc, xương cổ tay truyền đến tiếng răng rắc gãy gập. Đau đớn thấu xương ập tới, hai tay đều đã phế liệt nhưng hắn tuyệt nhiên không hừ một tiếng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ma vật.
Con nhện máu dường như cảm nhận được sự bất lực của kẻ thù. Đôi mắt đỏ ngòm lóe lên tia trào phúng. Nó đột ngột thu lại cái bụng đang phình to, miệng lởm chởm răng cưa há rộng. Một tấm lưới tơ màu xám tro đan xen tử khí nồng đậm tuôn ra, xộc thẳng về phía mặt thanh niên.
Tấm lưới xám không mang lực sát thương vật lý, nhưng lại ẩn chứa uy áp thần thức bàng bạc của cường giả Kim Đan. Nó vừa xuất hiện đã khiến linh khí xung quanh đình trệ. Lâm Mặc biến sắc, nhận ra lão quái ma đạo muốn giam cầm linh hồn mình, biến hắn thành khôi lỗi giữ cửa để bảo vệ ấn ký.
"Nằm mơ!" Lâm Mặc lẩm bẩm. Hắn lùi gấp về sau, cánh tay trái dập nát nỗ lực hất lên, làm ra tư thế ném chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch ra đỡ đòn. Con súc sinh thấy vậy liền vặn vẹo thân hình. Nó điều khiển lưới tơ quặp lấy hộp ngọc, định tà hóa luôn pháp khí giam cầm này để triệt tiêu hậu hoạn.
Thế nhưng, đây chỉ là đòn nhử xảo quyệt. Ngay khoảnh khắc lưới tơ bọc lấy chiếc hộp, mi tâm Lâm Mặc rách ra một kẽ hở rỉ máu. Hắn quả quyết thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên. Mái tóc đen hai bên thái dương chớp mắt bạc trắng, đổi lấy việc ngưng tụ ra một mũi kim thần thức cực kỳ sắc bén.
Mũi kim vô hình không đâm về phía đối thủ, mà cắm phập vào nền đá cốt dừa dưới chân đoạn rễ. Nắm giữ lệnh bài trưởng lão, hắn mượn quyền hạn trận pháp cấm địa, cưỡng ép dẫn động một tia địa mạch chi khí tinh thuần nhất của Tử Trúc Lĩnh trồi lên.
Thổ khắc Thủy. Mộc tủy đang bị thủy độc âm hàn ăn mòn lập tức bị luồng thổ khí khô cằn bao bọc, nháy mắt hóa đá toàn bộ bề mặt. Đoạn rễ ngàn năm từ trạng thái dẻo dai liền biến thành một khối hóa thạch xám xịt giòn rụm. Mất đi nguồn mộc khí cung cấp, thân hình tà ác của sinh vật khựng lại.
Lão quái ở đầu bên kia thông đạo hiển nhiên nhìn thấu mưu kế thạch hóa. Con nhện lập tức từ bỏ việc tà hóa hộp ngọc, biến chiêu tàn nhẫn. Nó rít lên một tiếng thê lương, tự bạo hai chiếc chân sau. Khối huyết nhục nổ tung hóa thành hai mũi tên máu xé gió bắn thẳng vào hai mắt tu sĩ.
Đòn ứng biến này nhằm ép hắn thu hồi thần thức, cắt đứt liên kết với địa mạch. Tốc độ của huyết tiễn rít gào trong không khí cực nhanh, mang theo lực lượng ăn mòn đủ sức xuyên thủng bất kỳ pháp khí phòng ngự cấp hai nào. Lâm Mặc không lùi nửa bước, trong mắt chỉ còn sự kiên quyết.
Hắn gầm lên, dứt khoát dùng bả vai trái đã phế liệt lao lên đỡ đòn. Hai mũi tiễn xuyên thủng đạo bào, ghim chặt vào xương tỳ bà. Hàn khí thấu xương bùng phát, men theo kinh mạch cánh tay tràn thẳng vào trung tâm đan điền. Linh hải bên trong nháy mắt đóng băng hơn phân nửa, khiến hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm.
Đổi lại cái giá kinh mạch tổn hao thảm liệt, hắn giành được nửa nhịp thở quý giá. Chân phải Lâm Mặc đạp mạnh xuống nền đá làm bàn đạp. Hắn mượn đà xoay người, tung một cú đá bọc đầy Thổ linh lực vào chính giữa đoạn rễ đã biến thành hóa thạch giòn tan.
Một tiếng vang giòn giã nổ ra. Đoạn rễ mang theo con nhện gãy lìa khỏi cội mẹ, văng thẳng vào bên trong Tĩnh Tâm Thạch đang mở nắp. Lâm Mặc dùng cùi chỏ hất nắp hộp đóng sập lại, rót tia pháp lực khô cạn cuối cùng kích hoạt Tỏa Linh Trận, gắt gao phong ấn kẻ địch.
Không gian thạch thất chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc xen lẫn mùi huyết tinh. Thế nhưng, hắn chưa kịp thở phào, một vết nứt mạng nhện đột nhiên xuất hiện trên bề mặt nắp ngọc. Âm thanh nhai nuốt sột soạt rợn người phát ra, báo hiệu Tĩnh Tâm Thạch căn bản không thể vây khốn ấn ký Kim Đan thêm bao lâu nữa.
n trúc mẹ. Mũi kiếm gỉ sét xẹt qua không khí mang theo chút sắc bén cuối cùng của một kiện pháp khí hạ phẩm. Âm thanh khô khốc vang lên, đoạn rễ phụ đang bị hắc khí bâu kín đứt lìa khỏi mộc mạch trung tâm. Nhựa cây màu tử kim pha lẫn máu đen lập tức phun trào. Lâm Mặc không lùi lại, mũi chân trái gạt mạnh đoạn rễ tà ác văng thẳng vào bên trong chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch đang mở nắp. Hắn vung tay phải đã cứng đờ gõ mạnh vào thành hộp. Nắp ngọc sập xuống, vô số đường nét Tỏa Linh Trận bùng lên ánh sáng nhạt, hình thành một lồng giam linh lực vây khốn hoàn toàn khối ô uế.
Thế nhưng, lão quái Kim Đan rốt cuộc cũng lộ ra nanh vuốt thực sự. Từ bên trong hộp ngọc kín bưng, con nhện máu không hề giãy giụa hay cắn phá vách đá như lẽ thường. Nó trực tiếp tự bạo thân xác, từ bỏ hoàn toàn lớp vỏ vật lý để hóa thành một đoàn sương mù xám tro.
Tiểu bối Luyện Khí, nỗ lực vô ích.
Một đạo thần niệm lạnh lẽo, cao ngạo như thần linh giáng thế trực tiếp nổ tung trong thức hải Lâm Mặc. Đoàn sương xám bên trong hộp ngọc nháy mắt ngưng tụ thành một cây châm mảnh tàn tàng khói đen. Tỏa Linh Trận vốn dĩ chỉ giam giữ linh khí ngũ hành, hoàn toàn không có tác dụng ngăn cản thần thức công kích. Khóa Hồn Châm vô thanh vô tức xuyên qua lớp ngọc thạch, vạch một vệt mờ đục trong không khí, nhắm thẳng vào ấn đường của Lâm Mặc. Tốc độ của nó vượt xa phản xạ của tu sĩ Luyện Khí kỳ. Lão quái đã tính toán cực kỳ tinh vi, cố tình để Lâm Mặc phong ấn huyết nhục, mượn chính khoảnh khắc đối phương lơi lỏng cho rằng đã thành công để gieo Nô Ấn vào sâu trong linh hồn.
Lâm Mặc cảm nhận được tử vong cận kề, không gian xung quanh như bị rút cạn không khí. Hắn hoàn toàn không có khả năng né tránh cỗ uy áp nhắm thẳng vào linh hồn này. Trong sát na sinh tử, ánh mắt hắn lóe lên sự điên cuồng tột độ. Hắn không lùi mà tiến, chủ động xoay lệch nửa người, đưa bờ vai phải đã phế liệt ra đón đỡ. Đồng thời, chút thần thức mỏng manh còn sót lại của hắn hung hăng đâm thẳng vào ấn ký nhận chủ trên thanh phi kiếm Thanh Đồng.
Thanh kiếm rách nát đang lơ lửng bỗng nhiên phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Hắn quyết định tự bạo bổn mạng pháp khí. Lõi kiếm được rèn từ Huyền Thiết Địa Mạch vỡ tung, kết hợp với linh khí bạo loạn tạo ra một trận từ trường vặn vẹo bao trùm bán kính ba trượng. Khóa Hồn Châm bằng thần thức đi qua vùng từ trường này lập tức bị bẻ cong quỹ đạo. Thay vì cắm vào ấn đường, đạo tà niệm sượt qua gò má và ghim ngập vào bả vai phải của Lâm Mặc.
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên giữa thạch thất tĩnh lặng. Không có máu tuôn ra, sự phá hủy diễn ra ở tầng sâu của linh hồn. Lâm Mặc cảm thấy một mảng thức hải của mình bị xé toạc, kéo theo đó là một khoảng trống rỗng vĩnh viễn trong phạm vi cảm nhận thần thức bên phải. Cánh tay phải vốn dĩ chỉ bị phế bỏ gân cốt, nay dưới sự ăn mòn của Nô Ấn lập tức tan rã, hóa thành tro bụi xám xịt lả tả rơi xuống từ đầu ngón tay lên đến tận khớp vai. Hắn đã vĩnh viễn mất đi một cánh tay và ba thành thần thức.
Lấy thân làm mồi, dùng từ trường phá quỹ đạo... Kẻ này tâm tính thật tàn nhẫn.
Tiếng lẩm bẩm mang theo ba phần kinh ngạc của lão quái Kim Đan vang lên văng vẳng, sau đó dần mờ nhạt. Khóa Hồn Châm thất bại trong việc khống chế thức hải, sức mạnh tản mát ra dung nhập vào đống tro tàn của cánh tay phải Lâm Mặc đang rải rác trên mặt đất. Những hạt tro xám không bay đi theo gió mà bắt đầu tự động di chuyển, vẽ ra một đạo trận đồ hình lục giác quỷ dị ngay trên nền đá cốt dừa.
Trận đồ này tỏa ra âm khí lạnh lẽo, điên cuồng hấp thu địa khí âm hàn từ dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh để duy trì sự tồn tại. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo, dùng con mắt trái còn rõ tầm nhìn trừng trừng nhìn trận đồ. Hắn nhận ra đây là một loại Tọa Độ Truyền Tống cỡ nhỏ. Lão quái kia không thể hạ ấn lên người hắn thì trực tiếp dùng tro cốt của hắn làm vật dẫn, đóng đinh tọa độ vào không gian của cấm địa. Chỉ cần mười hai canh giờ trôi qua, một đạo phân thân tu vi Trúc Cơ đỉnh phong của kẻ địch sẽ mượn trận đồ này giáng lâm thẳng vào trung tâm Lâm gia.
thân trúc mẹ. Kiếm quang le lói xẹt qua, mang theo sự quyết tuyệt trảm đứt hoàn toàn đoạn rễ ngàn năm đang thối rữa. Nhựa trúc trào ra như máu tươi, nhưng ngay lập tức bị hàn khí từ Tỏa Linh Trận trong hộp ngọc hút gọn vào trong, cưỡng ép đóng băng lại. Phân mảnh thần thức của lão quái Kim Đan nương tựa trong con nhện máu lập tức nhận ra ý đồ tráng sĩ chặt tay của kẻ thù. Súc sinh này không chần chừ bám trụ lại mẩu rễ vụn, cái bụng phình to đột ngột nổ tung thành một đám sương máu đặc quánh. Từ trong màn sương tà ác, một cây Khóa Hồn Châm mỏng như sợi tóc, đen ngòm tử khí xé rách không gian lao vút đi.
Tốc độ của ma châm vượt xa phản ứng của tu sĩ Luyện Khí. Thanh Đồng phi kiếm vừa thu về che chắn trước ngực liền phát ra một tiếng vỡ vụn giòn giã. Bổn mạng pháp khí nát bấy thành từng mảnh rớt lả tả xuống nền đá, cắt đứt hoàn toàn tâm thần liên kết khiến sắc mặt Lâm Mặc trắng bệch. Khóa Hồn Châm không giảm tốc độ, tàn nhẫn ghim ngập vào bả vai phải của hắn. Tiếng xèo xèo rợn người vang lên, tà niệm ma đạo bắt đầu điên cuồng ăn mòn huyết nhục, tỏa ra những luồng khói xám hôi thối. Một đạo Nô Ấn hình đầu lâu nương theo kinh mạch bả vai, mang theo hàn ý thấu xương đục khoét thẳng lên thức hải.
Cơn đau xé rách thần hồn ập tới, Lâm Mặc cắn nát môi dưới để giữ cho linh đài một tia thanh minh. Hắn không vận chuyển mộc linh lực để cản trở, bởi tà niệm Kim Đan càng gặp sinh cơ sẽ càng sinh sôi mãnh liệt. Đổi lại, hắn dồn sức vung tay trái cầm chiếc hộp ngọc Tĩnh Tâm Thạch đập thẳng vào vết thương trên vai mình. Trận văn Tỏa Linh Trận vốn dùng để nhốt linh dược nay được hắn điên cuồng đảo ngược trận nhãn.
Lấy thân làm trận, mồi nhử tà linh.
Hắn lẩm bẩm một câu khẩu quyết cổ xưa của gia tộc, chủ động mở toang huyệt đạo bả vai để dụ Nô Ấn trôi tụt vào trung tâm vòng xoáy phong ấn. Lão quái Kim Đan dẫu chỉ còn một tia thần niệm cũng vô cùng xảo quyệt. Vừa chạm vào rìa trận văn, luồng hàn khí lập tức khựng lại, Khóa Hồn Châm rung lên bần bật định tự bạo để phá hủy toàn bộ cánh tay phải của vật chủ. Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc dập mạnh lòng bàn tay trái mang theo một giọt Tử Trúc Linh Dịch nguyên chất lên nắp hộp.
Mộc linh tinh thuần không tràn vào cơ thể hắn mà rót thẳng vào các đường rãnh của Tỏa Linh Trận, kích phát uy năng phong tỏa lên mức tối đa. Ánh sáng huỳnh quang từ hộp ngọc bùng lên chói lóa, gắt gao hút chặt lấy Khóa Hồn Châm cùng đạo Nô Ấn tà ác vào trong vách đá Tĩnh Tâm. Bả vai phải của Lâm Mặc chịu trận giằng co giữa hai luồng lực lượng cường đại liền phát ra những tiếng răng rắc gãy vụn.
Toàn bộ phần da thịt từ cổ tay đến khớp vai khô quắt lại, phủ kín một lớp vảy đá xám xịt do trận văn phản phệ, triệt để mất đi cảm giác. Hắn thành công phong ấn Nô Ấn, nhưng cái giá phải trả là phế bỏ hoàn toàn một cánh tay trong thời gian ngắn, không thể thi triển bất kỳ pháp quyết nào. Mạch máu dưới lớp vảy đá sưng tấy, từng giọt mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo đạo bào đã rách nát.
Tiếng thở dốc của Lâm Mặc vang vọng trong thạch thất tĩnh lặng. Hắn chưa kịp thu hồi hộp ngọc thì bề mặt Tĩnh Tâm Thạch đột nhiên xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Từ trong kẽ nứt, một tia huyết quang mỏng manh nhưng chói mắt bắn vọt lên trần động, xuyên thấu qua toàn bộ các lớp cấm chế bằng đá thanh thạch. Huyết quang mượn nhờ dư ba của Khóa Hồn Châm, hóa thành một con mắt đỏ ngòm khổng lồ lơ lửng ngay trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.
Con mắt tà ác chớp động, tỏa ra linh áp Kim Đan cuồn cuộn bao trùm lấy toàn bộ ngọn núi, cưỡng ép rút lấy linh khí từ mạch ngầm cấp hai của gia tộc để duy trì huyễn ảnh. Cùng lúc đó, bên ngoài thạch thất truyền đến tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng hô hoán thất thanh của đám tử đệ tuần tra. Trận pháp phòng ngự hộ tộc của Lâm gia dưới áp lực của con mắt máu bắt đầu xuất hiện những tiếng vỡ vụn chằng chịt, báo hiệu vị trí cấm địa đã hoàn toàn phơi bày trước mắt cường giả tà tu phương xa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.