Chương 86: Kinh Hãi Trước Chân Tướng
Đăng: 12/07/2026 08:21
3,694 từ
1 lượt đọc
Cỗ áp lực này găm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc như một thanh chủy thủ nung đỏ vô hình. Không gian trong thạch thất dường như đông đặc lại, từng hạt bụi lơ lửng giữa không trung cũng bị ép cho vỡ vụn. Hắn cảm giác rõ ràng thức hải mỏng manh của mình vừa ngưng tụ lập tức bị một luồng hàn khí cắn nuốt. Đối phương hoàn toàn không có ý định giao tiếp vòng vo, chỉ muốn dùng cường độ thần thức của tu sĩ Kim Đan để cưỡng ép lục soát hồn phách, đào bới mọi bí mật trên người hắn.
Biết rõ chênh lệch cảnh giới lúc này như lạch trời, Lâm Mặc tuyệt đối không dám ngạnh kháng. Tay trái hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, liên tiếp ném ra ba tấm Mộc Linh Thuẫn Phù phẩm giai bậc hai. Ba lớp màn sáng xanh lục mang theo sinh cơ bừng bừng vừa bung mở đã đan xen thành một bức tường dày đặc chắn ngang tầm nhìn của con mắt đỏ ngòm. Cùng lúc đó, bước chân hắn lùi gấp về phía sau, mượn thế trượt dài trên mặt đá cốt dừa nhằm thu hẹp khoảng cách với cội rễ Tử Trúc phía sau lưng.
Thế nhưng, ánh mắt tà dị trên mảnh ngọc giản chỉ khẽ chớp lộ ra vẻ trào phúng. Một tia thần niệm hóa thành thực chất bén nhọn xé toạc ba lớp thuẫn phù dễ dàng như đâm thủng tờ giấy mỏng, khiến bùa chú bốc cháy thành tro tàn ngay giữa không trung. Lão quái vật Kim Đan lập tức phát giác ra ý đồ mượn nhờ địa hình của Lâm Mặc. Luồng linh áp đang tỏa ra tứ phía đột ngột thu hẹp lại thành một sợi chỉ đỏ rực, thẳng tắp khóa chặt lấy dao động của giọt Mộc Bản Nguyên đang chìm nổi sâu trong đan điền hắn.
Giao ra Mộc Bản Nguyên, lão phu sẽ chừa cho gia tộc ngươi một con đường sống.
Một đạo âm thanh già nua, khàn đặc mang theo tà khí ma đạo trực tiếp nổ tung trong não hải Lâm Mặc, chấn động đến mức làm hắn lảo đảo suýt ngã.
Nằm mơ.
Lâm Mặc gầm lên trong cổ họng, mười ngón tay điên cuồng kết xuất pháp ấn. Hắn biết rõ nếu để luồng linh thức này chạm vào Mộc Bản Nguyên, sự tồn tại của Tử Trúc Linh Dịch sẽ hoàn toàn phơi bày, kéo theo cả Lâm gia rơi vào họa diệt môn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không dùng pháp lực để phòng ngự bản thân mà dồn toàn bộ linh khí tàn dư rót thẳng vào tấm lệnh bài đồng thau hoen rỉ vừa cướp được từ tay thi ma. Trận đồ Tử Trúc Lĩnh khắc trên mặt đồng lập tức rực sáng ánh quang đỏ ối. Thông qua lệnh bài, hắn cưỡng ép câu thông với hệ thống rễ trúc ngầm đang bám sâu dưới đáy thạch thất. Một đạo trận văn phòng ngự nguyên bản của cấm địa bị kích hoạt ngược, điên cuồng hút lấy tử khí từ đống tro tàn của Thập tam thúc công tạo thành một vòng xoáy xám xịt chắn ngang trước ngực hắn.
Tia thần niệm Kim Đan va chạm kịch liệt với vòng xoáy tử khí, tạo ra một tiếng vỡ nát âm thầm nhưng chấn động cả không gian linh hồn. Vòng xoáy chỉ chống đỡ được chưa tới nửa nhịp thở liền triệt để sụp đổ, nhưng bấy nhiêu lực cản đó đã đủ để làm chệch đi quỹ đạo của đòn khóa hồn. Đạo linh thức trượt qua vai trái Lâm Mặc, găm thẳng vào vách đá phía sau lưng hắn. Bức tường đá cứng rắn được trận pháp gia tộc gia trì ngàn năm nháy mắt bị ăn mòn thành một cái hố đen ngòm, tỏa ra mùi hôi thối của sự mục rữa tột cùng.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi trận nhãn vượt quá sức chịu đựng hiện tại của hắn. Lệnh bài đồng thau nứt toác ra một đường dài vắt ngang bản đồ, nhiệt độ phỏng tay khiến da thịt lòng bàn tay Lâm Mặc xèo xèo bốc khói khét lẹt. Cùng lúc đó, cội Tử Trúc ngàn năm phía sau khẽ rung lên một tiếng bi minh trầm đục. Ba mảnh lá trúc vốn đang óng ánh sắc tử kim đột ngột chuyển sang màu vàng úa, cạn kiệt linh tính rồi rụng lả tả xuống nền đất. Bản thân Lâm Mặc cảm thấy thức hải xuất hiện vô số vết rạn nứt li ti. Thính giác của hắn lập tức biến mất, không gian xung quanh rơi vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại âm thanh ong ong dội ngược từ chính màng nhĩ đã tổn thương trầm trọng.
Trên không trung, mảnh ngọc giản màu đen kịt sau khi phóng ra đòn đánh trượt liền bắt đầu vỡ vụn. Con mắt đỏ ngòm trừng lớn mang theo vẻ vặn vẹo không cam lòng. Trước khi triệt để tiêu tán, từ trong con mắt bay ra một đạo ấn ký hình đóa khô cốt liên hoa chớp lóe ánh sáng gai người. Ấn ký này không nhắm vào Lâm Mặc mà lao vút lên trần thạch thất, trực tiếp dung nhập vào lớp sương mù của Huyết Tế Đại Trận đang bao phủ toàn bộ ngọn núi bên ngoài. Một mối liên kết vô hình mang theo tọa độ không gian vừa được thiết lập, biến Tử Trúc Lĩnh thành ngọn đèn hiệu rực sáng trong mắt kẻ thù giấu mặt.
bạo rút lấy linh khí mỏng manh từ địa mạch dưới chân. Lâm Mặc gầm lên, ấn mạnh tấm lệnh bài vào trung tâm vòng xoáy tử khí đang thoi thóp trước mặt. Hắn không dùng trận pháp để phòng ngự, mà trực tiếp mượn lực lượng tà ác tàn dư của thi ma làm mồi nhử. Mười ngón tay hắn liên tục kết ấn, ép buộc trận văn trên mặt đồng thau xoay chuyển ngược chiều kim đồng hồ. Tia thần thức đỏ rực của lão quái Kim Đan lao đến mang theo uy áp hủy diệt. Đối phương ngỡ rằng tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ định dùng tàn trận cản bước, liền ngạo mạn đâm thẳng vào trung tâm lệnh bài hòng nghiền nát vật cản, đoạt lấy quyền khống chế.
Ngay khoảnh khắc luồng linh áp nóng rực chạm vào mặt đồng, Lâm Mặc lập tức buông lỏng khống chế cốt lõi. Trận đồ trên lệnh bài vốn đã bị hỏng một nửa sau cái chết của thi ma, nay tiếp nhận thần thức ngoại lai cực mạnh liền sinh ra phản phệ bản năng. Sát khí âm hàn từ ngọc giản đen kịt nháy mắt bị dẫn luồng, đâm sầm vào hạch tâm của vòng xoáy tử khí tà ác tích tụ ngàn năm dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Hai cỗ lực lượng vô hình va chạm mãnh liệt, không tạo ra tiếng nổ lớn mà vặn vẹo không gian thành một đầm lầy thần thức đặc quánh. Tia thần niệm đỏ rực sắc bén kia bỗng chốc bị bùn lầy tử khí gắt gao quấn lấy, tốc độ ăn mòn nhanh đến mức bốc lên những làn khói xám xịt.
Tiểu bối gian xảo, dám mượn địa mạch dơ bẩn ô uế thần niệm của bản tọa!
Giọng nói già nua rít lên đầy kinh nộ khi nhận ra mưu kế mượn dao giết người của Lâm Mặc. Con mắt đỏ ngòm trên ngọc giản chớp lóe, quả quyết tự chặt đứt tia thần thức đang bị ô nhiễm để tránh tà khí lan ngược về bản thể. Lão quái vật Kim Đan lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm công kích trực diện đoạt bảo nữa. Con mắt khổng lồ giữa không trung tỏa ra từng vầng sáng màu xám tro, vô số sợi phù văn ma đạo từ con ngươi dệt thành một cái lồng giam bằng linh lực chụp xuống toàn bộ thạch thất. Lão muốn dùng thuật luyện hóa hư không, thiêu đốt cả không gian này thành một vũng máu để bóc tách gốc Tử Trúc lẫn Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể kẻ địch.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại lóe lên sự tàn nhẫn quyết tuyệt. Việc chủ động dẫn đạo tử khí phản phệ để bẫy thần thức Kim Đan đã đòi hỏi một cái giá cực đắt. Bàn tay phải đang nắm chặt lệnh bài của hắn giờ đây biến thành màu xám ngoét. Da thịt dọc theo ngón trỏ và ngón giữa khô quắt lại, nứt nẻ như vỏ cây chết trong mùa đông giá rét. Sinh cơ tại hai ngón tay này hoàn toàn bị tử khí tước đoạt, mạch máu teo tóp, vĩnh viễn mất đi cảm giác. Tấm lệnh bài đồng thau cũng truyền đến một tiếng rắc thanh thúy, trên bề mặt nứt ra một đường rãnh sâu hoắm cắt ngang trận đồ phòng ngự cốt lõi.
Không thể để lão hoàn thành phong tỏa, nếu không toàn bộ linh mạch nơi này sẽ biến thành lò luyện đan.
Lâm Mặc thầm nghĩ, tay trái nhanh chóng vớt lấy một nắm đất đen thấm đẫm mủ dịch của Phá Giáp Đằng dưới nền đá. Hắn bôi thẳng nắm đất kịch độc đó lên vết nứt đang mở rộng của lệnh bài, dùng độc tính ăn mòn để cưỡng ép kích thích linh tính tàn tạ của pháp khí một lần nữa. Lần này, hắn không phòng thủ mà nhắm thẳng tấm lệnh bài vào không gian xung quanh mảnh ngọc giản. Chân khí hệ mộc cuối cùng trong đan điền bị hắn vắt kiệt, rót toàn bộ vào trận nhãn thứ chín vừa được mở ra bằng máu thịt của thi ma trước đó.
Mặt đất trong thạch thất rung chuyển dữ dội, rễ cội Tử Trúc phía sau lưng Lâm Mặc cảm nhận được nguy cơ diệt vong liền vươn ra những sợi tu nhỏ xíu. Chúng cắm phập vào nền đá, đồng thời truyền một tia mộc khí tinh thuần cuối cùng vào gót chân để ổn định thân hình hắn. Từ trong khe nứt của lệnh bài, một đạo hắc quang mang theo mùi hôi thối sắc lẹm bắn vọt ra. Đạo hắc quang này không chém vào con mắt đỏ ngòm, mà chém thẳng vào mắt xích yếu nhất của lồng giam xám tro đang thành hình. Lực lượng bản nguyên của Tử Trúc Lĩnh cộng hưởng với kịch độc hung hăng xé rách một mảng phù văn luyện hóa, tạo ra một lỗ hổng chừng nửa trượng.
Trận văn hủ cốt? Ngươi là dư nghiệt của Vạn Độc Cốc Nam Cương?
Con mắt đỏ ngòm khẽ giật mình, lồng giam linh lực xuất hiện một tia đình trệ ngắn ngủi. Lão quái vật rõ ràng nhận ra lai lịch của đạo hắc quang vừa rồi, trong giọng nói mang theo sự kiêng kỵ sâu sắc. Lão không ngờ một gia tộc tu tiên hạng bét lại nắm giữ tàn trận của đại tông môn ma đạo đã diệt vong từ ngàn năm trước. Sự phát hiện này khiến tâm trí Kim Đan sinh ra một tia chần chừ, lo sợ trong thạch thất còn ẩn giấu sát chiêu tự bạo của Vạn Độc Cốc.
Chỉ một cái chớp mắt do dự của kẻ địch, Lâm Mặc đã bắt được khe hở sinh tử duy nhất. Hắn không đáp lời, dồn sức ném mạnh tấm lệnh bài đang rạn nứt về phía lỗ hổng của lồng giam linh lực, tạo ra một vụ nổ nhỏ để cản tầm nhìn. Đồng thời, hắn xoay người lao thẳng vào bóng tối phía sau rễ cội Tử Trúc. Bàn tay trái nhuốm máu của hắn vỗ mạnh lên phần lõi gỗ ngàn năm, nơi cất giấu một hốc tối nhỏ hẹp chứa đựng vật phẩm cuối cùng mà gia chủ đời trước để lại.
i động mộc khí mỏng manh còn sót lại, Lâm Mặc mượn trận đồ trên lệnh bài làm vật dẫn, hung hăng cắm mạnh miếng đồng thau xuống nền đá cốt dừa. Hắn không hề nhắm vào con mắt đỏ ngòm đang lơ lửng, mà trực tiếp dẫn bạo một góc trận pháp phòng ngự nguyên bản của thạch thất. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ba vách đá xung quanh ầm ầm sụp đổ, kéo theo lượng lớn tử khí bị hút ngược vào luồng linh áp của lão quái Kim Đan. Đây chính là đòn nhử mồi mà hắn vắt óc tính toán trong khoảnh khắc sinh tử.
Khá khen cho một tên nhãi ranh Luyện Khí bỉ ổi.
Con mắt trên ngọc giản chớp lên một tia tàn nhẫn, lập tức nhìn thấu mưu kế mượn lực đả lực của đối phương. Luồng thần thức Kim Đan đang hóa thành chỉ đỏ đâm tới thình lình khựng lại giữa không trung, tản ra thành hàng ngàn sợi tơ máu đan chéo nhau. Lão quái vật không thèm đôi co đoạt Mộc Bản Nguyên bằng bạo lực nữa, trực tiếp đổi chiến thuật sang phong tỏa toàn diện. Những sợi tơ máu này bám chặt vào vách đá, điên cuồng cắn nuốt mộc linh khí tự nhiên để dựng lên một lồng giam ma đạo luyện hóa toàn bộ không gian.
Áp lực trong thạch thất nháy mắt tăng vọt, không khí đặc quánh lại như vũng bùn dính máu. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng từng tấc da thịt đang bị tơ máu ăn mòn, lớp đạo bào trên người xèo xèo bốc khói độc. Hắn cắn chặt khớp hàm, tay trái không chút do dự lôi từ trong ngực ra một chiếc đỉnh lò nhỏ bằng đồng đen. Đây là Thanh Mộc Đỉnh, pháp khí luyện đan hạ phẩm mà gia tộc cấp cho hắn khi nhậm chức Trưởng lão Dược Viên.
Bạo cho ta.
Lâm Mặc gầm lên, rót toàn bộ thần thức vào trung tâm đỉnh lò rồi ném thẳng về phía lồng giam tơ máu. Quá trình tự bạo pháp khí bản mệnh gắn liền với tâm trí mang đến đau đớn tột cùng. Thức hải của hắn như bị búa tạ hung hăng nện xuống, một mảng linh hồn sứt mẻ khiến hắn choáng váng đến mức hai mắt tối sầm. Cái giá phải trả để đổi lấy một nhịp thở này vô cùng đắt đỏ, thần thức tổn thương tàn khuyết sẽ khiến cơ hội Trúc Cơ trong tương lai giảm đi một nửa.
Lực lượng hủy diệt từ Thanh Mộc Đỉnh nổ tung, cuốn theo ngọn lửa luyện đan cuồn cuộn va chạm với tơ máu ma đạo. Lợi dụng khe hở mỏng manh vừa bị xé rách, Lâm Mặc ép giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền rung động, truyền một tia chấn ba thuần khiết vào sâu dưới nền đất. Cội rễ Tử Trúc ngàn năm ẩn trong bóng tối dường như ngửi thấy hơi thở quen thuộc, đột ngột vươn ra một nhánh rễ phụ to bằng bắp tay xuyên thủng nền đá. Nhánh trúc tử kim này không vung đòn tấn công mà cuộn tròn lấy tấm lệnh bài đồng thau đang găm trên mặt đất.
Ngay khi rễ Tử Trúc chạm vào lệnh bài, trận văn màu máu trên mặt đồng phát ra tiếng xèo xèo rồi vỡ nát từng mảng. Sự tương khắc giữa mộc khí thuần khiết và huyết trận ma đạo tạo ra một cơn lốc linh lực quét ngang thạch thất. Con mắt đỏ ngòm trên ngọc giản gào lên một tiếng chói tai, luồng thần thức Kim Đan bị lực lượng của địa mạch Tử Trúc Lĩnh phản phệ, tạm thời đứt đoạn liên kết. Mảnh ngọc giản đen kịt nứt toác làm đôi, rơi loảng xoảng xuống đống tro tàn.
Lâm Mặc quỳ một chân trên đất, thở dốc từng nhịp nặng nề giữa không gian đang sụp đổ. Hắn vội vàng thu hồi nửa mảnh ngọc giản tàn tạ cùng tấm lệnh bài đồng thau giờ đây đã phai sạch rỉ sét. Trên bề mặt nhẵn bóng của miếng đồng, một dòng địa chỉ trận môn ẩn giấu dưới đáy hồ Hàn Đàm thình lình hiện ra. Chưa kịp suy tính bước tiếp theo, mặt đất dưới chân hắn bỗng nứt toác ra một rãnh sâu hoắm, hút cạn toàn bộ không khí lạnh lẽo xung quanh.
Ánh sáng từ lệnh bài vừa bùng lên, đoạn rễ Tử Trúc mang theo dải vân tử kim lập tức vươn tới quấn chặt lấy mặt đồng. Hai luồng sức mạnh ngàn năm chạm vào nhau tạo ra một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp không gian thạch thất. Trận đồ mạch lạc trên lệnh bài vốn đang bị tà khí ăn mòn bỗng chốc được thanh tẩy, từng đường nét chuyển từ màu huyết dụ sang sắc xanh ngọc bích. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, điên cuồng thúc giục giọt Mộc Bản Nguyên làm cầu nối để hòa quyện ý chí của cội trúc và trận pháp bảo vệ núi.
Con mắt đỏ ngòm trên mảnh ngọc giản chớp lóe liên tục, lập tức phát giác ra sự uy hiếp từ cỗ cộng hưởng này. Lão quái vật Kim Đan khẽ hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức hình lưỡi đao đang lao tới mi tâm Lâm Mặc bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Đối phương nhận ra việc cưỡng ép sưu hồn lúc này sẽ kích phát trận pháp phản phệ, liền quả quyết đổi hướng tấn công. Đạo thần niệm bén nhọn xoay vòng, hóa thành hàng trăm sợi tơ đen đặc kịt lao thẳng vào đoạn rễ trúc đang quấn lấy lệnh bài nhằm triệt tiêu nguồn cung cấp sinh cơ.
Nhưng đây chính là mưu đồ mà Lâm Mặc đã tính sẵn trong nháy mắt. Hắn không dùng trận pháp để phòng thủ bản thân, mà cố tình phơi bày cội rễ Tử Trúc làm mồi nhử. Ngay khi hàng trăm sợi tơ đen cắm phập vào vỏ rễ, Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay lên trận nhãn trung tâm của lệnh bài. Địa mạch Tử Trúc Lĩnh dưới sâu ba trăm trượng đột ngột đảo chiều lưu chuyển. Thay vì hút linh khí lên trên, mảng không gian quanh rễ trúc sinh ra một cỗ lực cắn nuốt khủng khiếp kéo ngược toàn bộ tà khí ma đạo xuống lòng đất.
Mười hai trụ đá của Huyết Tế Đại Trận vốn đang giam cầm Lâm Mặc lập tức mất đi nguồn cung cấp năng lượng. Lồng giam tơ máu kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảng linh quang ảm đạm. Mảnh ngọc giản màu đen kịt rung lên bần bật giữa không trung, con mắt đỏ ngòm lộ ra vẻ kinh hãi khi nhận ra bản thể thần thức đang bị địa mạch cấm địa cưỡng ép luyện hóa. Trận văn trên lệnh bài đồng thau lúc này hoạt động như một cối xay khổng lồ, nghiền nát từng tia thần niệm Kim Đan thành chất dinh dưỡng bón ngược lại cho gốc trúc ngàn năm.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận chuyển địa mạch vượt quá cảnh giới là vô cùng chân thực. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng cánh tay phải đang cầm lệnh bài hoàn toàn mất đi tri giác. Từ đầu ngón tay cho đến bả vai, lớp da thịt xám xịt lại, lộ ra hệ thống gân cốt đang bị hóa đá tấc từng tấc một. Một loại thi độc thượng cổ ẩn chứa trong lệnh bài đã mượn cơ hội pháp lực cạn kiệt để cắm rễ vào nhục thân hắn. Cánh tay này từ nay về sau triệt để phế bỏ khả năng thi triển mộc hệ pháp thuật, trở thành một vật cản nặng nề mang đầy tử khí.
Bịch một tiếng, mảnh ngọc giản không chịu nổi áp lực từ địa mạch phản phệ liền nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc nhọn. Con mắt đỏ ngòm rỉ ra một giọt máu đen đặc, mang theo sự oán độc tột cùng gầm thét trước khi tiêu tán. Đám mây mù ma đạo bao phủ thạch thất nháy mắt bị luồng sinh cơ của Tử Trúc quét sạch sành sanh. Lệnh bài đồng thau mất đi sự duy trì cũng rơi cạch xuống nền đá, ánh sáng trận đồ hoàn toàn vụt tắt.
Thạch thất chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Mặc vang lên đều đều. Hắn dùng cánh tay trái cẩn thận chống người đứng dậy, ánh mắt xẹt qua đống tàn tích của mảnh ngọc giản. Giữa những mảnh vỡ đen kịt, giọt máu đen từ con mắt tà ác không hề khô đi mà đang vặn vẹo biến hình. Nó ngưng tụ thành một con nhện sáu chân nhỏ bằng đầu ngón tay, cõng trên lưng một ký hiệu hình đầu lâu màu xám tro.
Con nhện máu không tấn công Lâm Mặc mà nhả ra một sợi tơ đỏ rực, ghim thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc đang nằm trên mặt đất. Chỉ trong chớp mắt, dải vân tử kim trên vỏ rễ bị nhuộm thành màu đen hôi thối. Một đạo thông điệp lạnh lẽo trôi nổi giữa không trung, báo hiệu cường giả ma đạo đã đánh dấu thành công tọa độ của cội Tử Trúc. Ánh mắt Lâm Mặc tối sầm lại khi nhìn thấy trên lưng con nhện máu bắt đầu đếm ngược thời gian bằng ba vòng sáng mờ ảo, dự báo cho một cuộc tập kích quy mô lớn nhắm thẳng vào cấm địa gia tộc sắp sửa phủ xuống.
Biết rõ chênh lệch cảnh giới lúc này như lạch trời, Lâm Mặc tuyệt đối không dám ngạnh kháng. Tay trái hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, liên tiếp ném ra ba tấm Mộc Linh Thuẫn Phù phẩm giai bậc hai. Ba lớp màn sáng xanh lục mang theo sinh cơ bừng bừng vừa bung mở đã đan xen thành một bức tường dày đặc chắn ngang tầm nhìn của con mắt đỏ ngòm. Cùng lúc đó, bước chân hắn lùi gấp về phía sau, mượn thế trượt dài trên mặt đá cốt dừa nhằm thu hẹp khoảng cách với cội rễ Tử Trúc phía sau lưng.
Thế nhưng, ánh mắt tà dị trên mảnh ngọc giản chỉ khẽ chớp lộ ra vẻ trào phúng. Một tia thần niệm hóa thành thực chất bén nhọn xé toạc ba lớp thuẫn phù dễ dàng như đâm thủng tờ giấy mỏng, khiến bùa chú bốc cháy thành tro tàn ngay giữa không trung. Lão quái vật Kim Đan lập tức phát giác ra ý đồ mượn nhờ địa hình của Lâm Mặc. Luồng linh áp đang tỏa ra tứ phía đột ngột thu hẹp lại thành một sợi chỉ đỏ rực, thẳng tắp khóa chặt lấy dao động của giọt Mộc Bản Nguyên đang chìm nổi sâu trong đan điền hắn.
Giao ra Mộc Bản Nguyên, lão phu sẽ chừa cho gia tộc ngươi một con đường sống.
Một đạo âm thanh già nua, khàn đặc mang theo tà khí ma đạo trực tiếp nổ tung trong não hải Lâm Mặc, chấn động đến mức làm hắn lảo đảo suýt ngã.
Nằm mơ.
Lâm Mặc gầm lên trong cổ họng, mười ngón tay điên cuồng kết xuất pháp ấn. Hắn biết rõ nếu để luồng linh thức này chạm vào Mộc Bản Nguyên, sự tồn tại của Tử Trúc Linh Dịch sẽ hoàn toàn phơi bày, kéo theo cả Lâm gia rơi vào họa diệt môn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không dùng pháp lực để phòng ngự bản thân mà dồn toàn bộ linh khí tàn dư rót thẳng vào tấm lệnh bài đồng thau hoen rỉ vừa cướp được từ tay thi ma. Trận đồ Tử Trúc Lĩnh khắc trên mặt đồng lập tức rực sáng ánh quang đỏ ối. Thông qua lệnh bài, hắn cưỡng ép câu thông với hệ thống rễ trúc ngầm đang bám sâu dưới đáy thạch thất. Một đạo trận văn phòng ngự nguyên bản của cấm địa bị kích hoạt ngược, điên cuồng hút lấy tử khí từ đống tro tàn của Thập tam thúc công tạo thành một vòng xoáy xám xịt chắn ngang trước ngực hắn.
Tia thần niệm Kim Đan va chạm kịch liệt với vòng xoáy tử khí, tạo ra một tiếng vỡ nát âm thầm nhưng chấn động cả không gian linh hồn. Vòng xoáy chỉ chống đỡ được chưa tới nửa nhịp thở liền triệt để sụp đổ, nhưng bấy nhiêu lực cản đó đã đủ để làm chệch đi quỹ đạo của đòn khóa hồn. Đạo linh thức trượt qua vai trái Lâm Mặc, găm thẳng vào vách đá phía sau lưng hắn. Bức tường đá cứng rắn được trận pháp gia tộc gia trì ngàn năm nháy mắt bị ăn mòn thành một cái hố đen ngòm, tỏa ra mùi hôi thối của sự mục rữa tột cùng.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi trận nhãn vượt quá sức chịu đựng hiện tại của hắn. Lệnh bài đồng thau nứt toác ra một đường dài vắt ngang bản đồ, nhiệt độ phỏng tay khiến da thịt lòng bàn tay Lâm Mặc xèo xèo bốc khói khét lẹt. Cùng lúc đó, cội Tử Trúc ngàn năm phía sau khẽ rung lên một tiếng bi minh trầm đục. Ba mảnh lá trúc vốn đang óng ánh sắc tử kim đột ngột chuyển sang màu vàng úa, cạn kiệt linh tính rồi rụng lả tả xuống nền đất. Bản thân Lâm Mặc cảm thấy thức hải xuất hiện vô số vết rạn nứt li ti. Thính giác của hắn lập tức biến mất, không gian xung quanh rơi vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại âm thanh ong ong dội ngược từ chính màng nhĩ đã tổn thương trầm trọng.
Trên không trung, mảnh ngọc giản màu đen kịt sau khi phóng ra đòn đánh trượt liền bắt đầu vỡ vụn. Con mắt đỏ ngòm trừng lớn mang theo vẻ vặn vẹo không cam lòng. Trước khi triệt để tiêu tán, từ trong con mắt bay ra một đạo ấn ký hình đóa khô cốt liên hoa chớp lóe ánh sáng gai người. Ấn ký này không nhắm vào Lâm Mặc mà lao vút lên trần thạch thất, trực tiếp dung nhập vào lớp sương mù của Huyết Tế Đại Trận đang bao phủ toàn bộ ngọn núi bên ngoài. Một mối liên kết vô hình mang theo tọa độ không gian vừa được thiết lập, biến Tử Trúc Lĩnh thành ngọn đèn hiệu rực sáng trong mắt kẻ thù giấu mặt.
bạo rút lấy linh khí mỏng manh từ địa mạch dưới chân. Lâm Mặc gầm lên, ấn mạnh tấm lệnh bài vào trung tâm vòng xoáy tử khí đang thoi thóp trước mặt. Hắn không dùng trận pháp để phòng ngự, mà trực tiếp mượn lực lượng tà ác tàn dư của thi ma làm mồi nhử. Mười ngón tay hắn liên tục kết ấn, ép buộc trận văn trên mặt đồng thau xoay chuyển ngược chiều kim đồng hồ. Tia thần thức đỏ rực của lão quái Kim Đan lao đến mang theo uy áp hủy diệt. Đối phương ngỡ rằng tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ định dùng tàn trận cản bước, liền ngạo mạn đâm thẳng vào trung tâm lệnh bài hòng nghiền nát vật cản, đoạt lấy quyền khống chế.
Ngay khoảnh khắc luồng linh áp nóng rực chạm vào mặt đồng, Lâm Mặc lập tức buông lỏng khống chế cốt lõi. Trận đồ trên lệnh bài vốn đã bị hỏng một nửa sau cái chết của thi ma, nay tiếp nhận thần thức ngoại lai cực mạnh liền sinh ra phản phệ bản năng. Sát khí âm hàn từ ngọc giản đen kịt nháy mắt bị dẫn luồng, đâm sầm vào hạch tâm của vòng xoáy tử khí tà ác tích tụ ngàn năm dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Hai cỗ lực lượng vô hình va chạm mãnh liệt, không tạo ra tiếng nổ lớn mà vặn vẹo không gian thành một đầm lầy thần thức đặc quánh. Tia thần niệm đỏ rực sắc bén kia bỗng chốc bị bùn lầy tử khí gắt gao quấn lấy, tốc độ ăn mòn nhanh đến mức bốc lên những làn khói xám xịt.
Tiểu bối gian xảo, dám mượn địa mạch dơ bẩn ô uế thần niệm của bản tọa!
Giọng nói già nua rít lên đầy kinh nộ khi nhận ra mưu kế mượn dao giết người của Lâm Mặc. Con mắt đỏ ngòm trên ngọc giản chớp lóe, quả quyết tự chặt đứt tia thần thức đang bị ô nhiễm để tránh tà khí lan ngược về bản thể. Lão quái vật Kim Đan lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm công kích trực diện đoạt bảo nữa. Con mắt khổng lồ giữa không trung tỏa ra từng vầng sáng màu xám tro, vô số sợi phù văn ma đạo từ con ngươi dệt thành một cái lồng giam bằng linh lực chụp xuống toàn bộ thạch thất. Lão muốn dùng thuật luyện hóa hư không, thiêu đốt cả không gian này thành một vũng máu để bóc tách gốc Tử Trúc lẫn Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể kẻ địch.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại lóe lên sự tàn nhẫn quyết tuyệt. Việc chủ động dẫn đạo tử khí phản phệ để bẫy thần thức Kim Đan đã đòi hỏi một cái giá cực đắt. Bàn tay phải đang nắm chặt lệnh bài của hắn giờ đây biến thành màu xám ngoét. Da thịt dọc theo ngón trỏ và ngón giữa khô quắt lại, nứt nẻ như vỏ cây chết trong mùa đông giá rét. Sinh cơ tại hai ngón tay này hoàn toàn bị tử khí tước đoạt, mạch máu teo tóp, vĩnh viễn mất đi cảm giác. Tấm lệnh bài đồng thau cũng truyền đến một tiếng rắc thanh thúy, trên bề mặt nứt ra một đường rãnh sâu hoắm cắt ngang trận đồ phòng ngự cốt lõi.
Không thể để lão hoàn thành phong tỏa, nếu không toàn bộ linh mạch nơi này sẽ biến thành lò luyện đan.
Lâm Mặc thầm nghĩ, tay trái nhanh chóng vớt lấy một nắm đất đen thấm đẫm mủ dịch của Phá Giáp Đằng dưới nền đá. Hắn bôi thẳng nắm đất kịch độc đó lên vết nứt đang mở rộng của lệnh bài, dùng độc tính ăn mòn để cưỡng ép kích thích linh tính tàn tạ của pháp khí một lần nữa. Lần này, hắn không phòng thủ mà nhắm thẳng tấm lệnh bài vào không gian xung quanh mảnh ngọc giản. Chân khí hệ mộc cuối cùng trong đan điền bị hắn vắt kiệt, rót toàn bộ vào trận nhãn thứ chín vừa được mở ra bằng máu thịt của thi ma trước đó.
Mặt đất trong thạch thất rung chuyển dữ dội, rễ cội Tử Trúc phía sau lưng Lâm Mặc cảm nhận được nguy cơ diệt vong liền vươn ra những sợi tu nhỏ xíu. Chúng cắm phập vào nền đá, đồng thời truyền một tia mộc khí tinh thuần cuối cùng vào gót chân để ổn định thân hình hắn. Từ trong khe nứt của lệnh bài, một đạo hắc quang mang theo mùi hôi thối sắc lẹm bắn vọt ra. Đạo hắc quang này không chém vào con mắt đỏ ngòm, mà chém thẳng vào mắt xích yếu nhất của lồng giam xám tro đang thành hình. Lực lượng bản nguyên của Tử Trúc Lĩnh cộng hưởng với kịch độc hung hăng xé rách một mảng phù văn luyện hóa, tạo ra một lỗ hổng chừng nửa trượng.
Trận văn hủ cốt? Ngươi là dư nghiệt của Vạn Độc Cốc Nam Cương?
Con mắt đỏ ngòm khẽ giật mình, lồng giam linh lực xuất hiện một tia đình trệ ngắn ngủi. Lão quái vật rõ ràng nhận ra lai lịch của đạo hắc quang vừa rồi, trong giọng nói mang theo sự kiêng kỵ sâu sắc. Lão không ngờ một gia tộc tu tiên hạng bét lại nắm giữ tàn trận của đại tông môn ma đạo đã diệt vong từ ngàn năm trước. Sự phát hiện này khiến tâm trí Kim Đan sinh ra một tia chần chừ, lo sợ trong thạch thất còn ẩn giấu sát chiêu tự bạo của Vạn Độc Cốc.
Chỉ một cái chớp mắt do dự của kẻ địch, Lâm Mặc đã bắt được khe hở sinh tử duy nhất. Hắn không đáp lời, dồn sức ném mạnh tấm lệnh bài đang rạn nứt về phía lỗ hổng của lồng giam linh lực, tạo ra một vụ nổ nhỏ để cản tầm nhìn. Đồng thời, hắn xoay người lao thẳng vào bóng tối phía sau rễ cội Tử Trúc. Bàn tay trái nhuốm máu của hắn vỗ mạnh lên phần lõi gỗ ngàn năm, nơi cất giấu một hốc tối nhỏ hẹp chứa đựng vật phẩm cuối cùng mà gia chủ đời trước để lại.
i động mộc khí mỏng manh còn sót lại, Lâm Mặc mượn trận đồ trên lệnh bài làm vật dẫn, hung hăng cắm mạnh miếng đồng thau xuống nền đá cốt dừa. Hắn không hề nhắm vào con mắt đỏ ngòm đang lơ lửng, mà trực tiếp dẫn bạo một góc trận pháp phòng ngự nguyên bản của thạch thất. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ba vách đá xung quanh ầm ầm sụp đổ, kéo theo lượng lớn tử khí bị hút ngược vào luồng linh áp của lão quái Kim Đan. Đây chính là đòn nhử mồi mà hắn vắt óc tính toán trong khoảnh khắc sinh tử.
Khá khen cho một tên nhãi ranh Luyện Khí bỉ ổi.
Con mắt trên ngọc giản chớp lên một tia tàn nhẫn, lập tức nhìn thấu mưu kế mượn lực đả lực của đối phương. Luồng thần thức Kim Đan đang hóa thành chỉ đỏ đâm tới thình lình khựng lại giữa không trung, tản ra thành hàng ngàn sợi tơ máu đan chéo nhau. Lão quái vật không thèm đôi co đoạt Mộc Bản Nguyên bằng bạo lực nữa, trực tiếp đổi chiến thuật sang phong tỏa toàn diện. Những sợi tơ máu này bám chặt vào vách đá, điên cuồng cắn nuốt mộc linh khí tự nhiên để dựng lên một lồng giam ma đạo luyện hóa toàn bộ không gian.
Áp lực trong thạch thất nháy mắt tăng vọt, không khí đặc quánh lại như vũng bùn dính máu. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng từng tấc da thịt đang bị tơ máu ăn mòn, lớp đạo bào trên người xèo xèo bốc khói độc. Hắn cắn chặt khớp hàm, tay trái không chút do dự lôi từ trong ngực ra một chiếc đỉnh lò nhỏ bằng đồng đen. Đây là Thanh Mộc Đỉnh, pháp khí luyện đan hạ phẩm mà gia tộc cấp cho hắn khi nhậm chức Trưởng lão Dược Viên.
Bạo cho ta.
Lâm Mặc gầm lên, rót toàn bộ thần thức vào trung tâm đỉnh lò rồi ném thẳng về phía lồng giam tơ máu. Quá trình tự bạo pháp khí bản mệnh gắn liền với tâm trí mang đến đau đớn tột cùng. Thức hải của hắn như bị búa tạ hung hăng nện xuống, một mảng linh hồn sứt mẻ khiến hắn choáng váng đến mức hai mắt tối sầm. Cái giá phải trả để đổi lấy một nhịp thở này vô cùng đắt đỏ, thần thức tổn thương tàn khuyết sẽ khiến cơ hội Trúc Cơ trong tương lai giảm đi một nửa.
Lực lượng hủy diệt từ Thanh Mộc Đỉnh nổ tung, cuốn theo ngọn lửa luyện đan cuồn cuộn va chạm với tơ máu ma đạo. Lợi dụng khe hở mỏng manh vừa bị xé rách, Lâm Mặc ép giọt Mộc Bản Nguyên trong đan điền rung động, truyền một tia chấn ba thuần khiết vào sâu dưới nền đất. Cội rễ Tử Trúc ngàn năm ẩn trong bóng tối dường như ngửi thấy hơi thở quen thuộc, đột ngột vươn ra một nhánh rễ phụ to bằng bắp tay xuyên thủng nền đá. Nhánh trúc tử kim này không vung đòn tấn công mà cuộn tròn lấy tấm lệnh bài đồng thau đang găm trên mặt đất.
Ngay khi rễ Tử Trúc chạm vào lệnh bài, trận văn màu máu trên mặt đồng phát ra tiếng xèo xèo rồi vỡ nát từng mảng. Sự tương khắc giữa mộc khí thuần khiết và huyết trận ma đạo tạo ra một cơn lốc linh lực quét ngang thạch thất. Con mắt đỏ ngòm trên ngọc giản gào lên một tiếng chói tai, luồng thần thức Kim Đan bị lực lượng của địa mạch Tử Trúc Lĩnh phản phệ, tạm thời đứt đoạn liên kết. Mảnh ngọc giản đen kịt nứt toác làm đôi, rơi loảng xoảng xuống đống tro tàn.
Lâm Mặc quỳ một chân trên đất, thở dốc từng nhịp nặng nề giữa không gian đang sụp đổ. Hắn vội vàng thu hồi nửa mảnh ngọc giản tàn tạ cùng tấm lệnh bài đồng thau giờ đây đã phai sạch rỉ sét. Trên bề mặt nhẵn bóng của miếng đồng, một dòng địa chỉ trận môn ẩn giấu dưới đáy hồ Hàn Đàm thình lình hiện ra. Chưa kịp suy tính bước tiếp theo, mặt đất dưới chân hắn bỗng nứt toác ra một rãnh sâu hoắm, hút cạn toàn bộ không khí lạnh lẽo xung quanh.
Ánh sáng từ lệnh bài vừa bùng lên, đoạn rễ Tử Trúc mang theo dải vân tử kim lập tức vươn tới quấn chặt lấy mặt đồng. Hai luồng sức mạnh ngàn năm chạm vào nhau tạo ra một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp không gian thạch thất. Trận đồ mạch lạc trên lệnh bài vốn đang bị tà khí ăn mòn bỗng chốc được thanh tẩy, từng đường nét chuyển từ màu huyết dụ sang sắc xanh ngọc bích. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, điên cuồng thúc giục giọt Mộc Bản Nguyên làm cầu nối để hòa quyện ý chí của cội trúc và trận pháp bảo vệ núi.
Con mắt đỏ ngòm trên mảnh ngọc giản chớp lóe liên tục, lập tức phát giác ra sự uy hiếp từ cỗ cộng hưởng này. Lão quái vật Kim Đan khẽ hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức hình lưỡi đao đang lao tới mi tâm Lâm Mặc bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Đối phương nhận ra việc cưỡng ép sưu hồn lúc này sẽ kích phát trận pháp phản phệ, liền quả quyết đổi hướng tấn công. Đạo thần niệm bén nhọn xoay vòng, hóa thành hàng trăm sợi tơ đen đặc kịt lao thẳng vào đoạn rễ trúc đang quấn lấy lệnh bài nhằm triệt tiêu nguồn cung cấp sinh cơ.
Nhưng đây chính là mưu đồ mà Lâm Mặc đã tính sẵn trong nháy mắt. Hắn không dùng trận pháp để phòng thủ bản thân, mà cố tình phơi bày cội rễ Tử Trúc làm mồi nhử. Ngay khi hàng trăm sợi tơ đen cắm phập vào vỏ rễ, Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay lên trận nhãn trung tâm của lệnh bài. Địa mạch Tử Trúc Lĩnh dưới sâu ba trăm trượng đột ngột đảo chiều lưu chuyển. Thay vì hút linh khí lên trên, mảng không gian quanh rễ trúc sinh ra một cỗ lực cắn nuốt khủng khiếp kéo ngược toàn bộ tà khí ma đạo xuống lòng đất.
Mười hai trụ đá của Huyết Tế Đại Trận vốn đang giam cầm Lâm Mặc lập tức mất đi nguồn cung cấp năng lượng. Lồng giam tơ máu kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảng linh quang ảm đạm. Mảnh ngọc giản màu đen kịt rung lên bần bật giữa không trung, con mắt đỏ ngòm lộ ra vẻ kinh hãi khi nhận ra bản thể thần thức đang bị địa mạch cấm địa cưỡng ép luyện hóa. Trận văn trên lệnh bài đồng thau lúc này hoạt động như một cối xay khổng lồ, nghiền nát từng tia thần niệm Kim Đan thành chất dinh dưỡng bón ngược lại cho gốc trúc ngàn năm.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận chuyển địa mạch vượt quá cảnh giới là vô cùng chân thực. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng cánh tay phải đang cầm lệnh bài hoàn toàn mất đi tri giác. Từ đầu ngón tay cho đến bả vai, lớp da thịt xám xịt lại, lộ ra hệ thống gân cốt đang bị hóa đá tấc từng tấc một. Một loại thi độc thượng cổ ẩn chứa trong lệnh bài đã mượn cơ hội pháp lực cạn kiệt để cắm rễ vào nhục thân hắn. Cánh tay này từ nay về sau triệt để phế bỏ khả năng thi triển mộc hệ pháp thuật, trở thành một vật cản nặng nề mang đầy tử khí.
Bịch một tiếng, mảnh ngọc giản không chịu nổi áp lực từ địa mạch phản phệ liền nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc nhọn. Con mắt đỏ ngòm rỉ ra một giọt máu đen đặc, mang theo sự oán độc tột cùng gầm thét trước khi tiêu tán. Đám mây mù ma đạo bao phủ thạch thất nháy mắt bị luồng sinh cơ của Tử Trúc quét sạch sành sanh. Lệnh bài đồng thau mất đi sự duy trì cũng rơi cạch xuống nền đá, ánh sáng trận đồ hoàn toàn vụt tắt.
Thạch thất chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Mặc vang lên đều đều. Hắn dùng cánh tay trái cẩn thận chống người đứng dậy, ánh mắt xẹt qua đống tàn tích của mảnh ngọc giản. Giữa những mảnh vỡ đen kịt, giọt máu đen từ con mắt tà ác không hề khô đi mà đang vặn vẹo biến hình. Nó ngưng tụ thành một con nhện sáu chân nhỏ bằng đầu ngón tay, cõng trên lưng một ký hiệu hình đầu lâu màu xám tro.
Con nhện máu không tấn công Lâm Mặc mà nhả ra một sợi tơ đỏ rực, ghim thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc đang nằm trên mặt đất. Chỉ trong chớp mắt, dải vân tử kim trên vỏ rễ bị nhuộm thành màu đen hôi thối. Một đạo thông điệp lạnh lẽo trôi nổi giữa không trung, báo hiệu cường giả ma đạo đã đánh dấu thành công tọa độ của cội Tử Trúc. Ánh mắt Lâm Mặc tối sầm lại khi nhìn thấy trên lưng con nhện máu bắt đầu đếm ngược thời gian bằng ba vòng sáng mờ ảo, dự báo cho một cuộc tập kích quy mô lớn nhắm thẳng vào cấm địa gia tộc sắp sửa phủ xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.