Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 85: Huyết Tế Đại Trận Bạo Phát

Đăng: 12/07/2026 08:21 3,486 từ 1 lượt đọc
...đang âm thầm nứt toác, rỉ ra những tia sáng màu huyết dụ u ám. Hàng vạn sinh linh mang theo huyết mạch Lâm gia mỏng manh đang nằm gọn trên một bàn cờ hiến tế khổng lồ. Hàng loạt trận kỳ cắm sâu dưới lòng đất cấm địa vốn đã bị phá hủy, nay lại mượn chính tấm lệnh bài đồng thau làm vật dẫn để chuyển hướng cắn nuốt phàm nhân. Từng luồng sinh khí nhạt nhòa của phàm nhân đang bị cưỡng ép bứt ra, hóa thành những đốm sáng li ti bay ngược về phía huyễn ảnh.

Nhiệt lượng từ tấm lệnh bài truyền thẳng vào lòng bàn tay Lâm Mặc, thiêu đốt da thịt phát ra tiếng xèo xèo gay gắt. Hắn cắn chặt răng, tay trái luồn nhanh vào túi trữ vật rút ra một tấm Thanh Mộc Tự Thủy Phù. Không dùng để tấn công, hắn dán thẳng lá bùa cấp một này lên mu bàn tay phải của chính mình. Linh lực hệ thủy dung hợp cùng mộc khí hóa thành một lớp sương lạnh bọc lấy mười đầu ngón tay, tranh đoạt từng tấc da thịt với hỏa diễm màu huyết dụ, đổi lấy cho hắn đúng một nhịp thở không bị phế bỏ hoàn toàn.

"Muốn dùng phàm nhân Lâm gia luyện hóa bù đắp sinh cơ sao? Thúc công, ngài tính toán quá sâu rồi!"

Lâm Mặc gầm lên, tay phải dồn toàn bộ lực lượng làm ra thế muốn bóp nát tấm lệnh bài. Pháp lực Trúc Cơ sơ kỳ điên cuồng tuôn ra, bao bọc lấy khối đồng thau khiến huyễn ảnh cột sáng kịch liệt vặn vẹo, méo mó như một bức tranh bị xé rách.

Thi ma Thập tam thúc công thấy vậy liền phát ra một tràng cười khùng khục chói tai. Lão không hề lao đến cướp lại vật phẩm mà lùi phắt về sau cự ly ba trượng. Hốc mắt trống rỗng bùng lên hai ngọn lửa lục u ám, lão há cái miệng nứt nẻ phun ra một ngụm hắc khí đục ngầu quấn lấy rễ cội Tử Trúc. Lão chủ động từ bỏ việc tranh giành khống chế lệnh bài, đổi chiến thuật sang phong tỏa linh mạch xung quanh để vây nhốt.

"Tiểu bối ngu xuẩn, hủy lệnh bài thì Huyết Tế Đại Trận lập tức bạo phát! Cả cái trấn nhỏ dưới chân núi kia sẽ nổ tung thành sương máu."

Giọng nói khàn đục của lão vang lên mang theo sự trào phúng tột độ. Lão tự tin rằng Lâm Mặc thân là người bảo hộ gia tộc, tuyệt đối không dám đánh cược sinh mạng của mấy vạn phàm nhân. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắc khí của lão vừa chạm vào rễ trúc, huyễn ảnh phàm nhân trấn trong cột sáng đột nhiên vỡ vụn thành từng mảnh quang mang.

Lâm Mặc căn bản không hề có ý định hủy diệt pháp khí. Hắn mượn động tác giả bóp nát để che giấu một tia Mộc Bản Nguyên tinh thuần vừa được ép ra từ đan điền, bơm thẳng vào điểm trung tâm của trận đồ khắc ngược trên mặt đồng. Tia sinh cơ dồi dào này giống như một thanh đao sắc bén, chuẩn xác chém đứt sợi tơ thần thức mỏng manh mà Thi ma còn âm thầm lưu lại bên trong lệnh bài.

Nhận ra bản thân bị một chiêu dương đông kích tây qua mặt, Thi ma tức giận gầm rống. Lão lập tức biến chiêu, tay trái còn lại bấm niệm pháp quyết dị thường, dứt khoát kích nổ một đạo huyết chú cất giấu sâu trong lõi khối đồng thau. Một luồng sát khí màu đỏ sậm từ lệnh bài nổ tung, không hướng ra ngoài mà bắn ngược thẳng lên bàn tay đang cầm vật phẩm của Lâm Mặc.

Luồng sát khí này mang theo kịch độc ăn mòn, tàn nhẫn xuyên thủng lớp sương lạnh của phù lục. Lâm Mặc không phun máu, cũng không chịu cảnh kinh mạch toàn thân đứt gãy, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng lòng bàn tay phải của mình chết lặng. Toàn bộ trận đồ vặn vẹo trên lệnh bài đã bị ịn chặt, đóng dấu cháy đen vĩnh viễn vào da thịt hắn. Bảy đại huyệt đạo dọc theo cánh tay phải nháy mắt bị phong kín bởi huyết chú, pháp lực lưu thông qua đây lập tức ngưng trệ khiến cánh tay buông thõng xuống vô lực.

Khối đồng thau mất đi khống chế rơi rớt xuống mặt đất kêu leng keng, nhưng liên kết tà ác với phàm nhân trấn đã hoàn toàn bị cắt đứt. Lực lượng phản phệ của Huyết Tế Đại Trận mất đi mục tiêu hiến tế, gầm thét cuộn trào thành một luồng gió lốc màu máu đâm sầm vào vách đá phía đông của thạch thất.

Âm thanh ầm ĩ vang lên, nền đá cốt dừa vỡ lở từng mảng lớn, bụi mù mịt bay tứ tán. Khi lớp khói bụi dần tản đi, chỗ vách đá vừa sụp đổ không lộ ra đất đá thông thường, mà hiện ra một cánh cửa đá màu xám tro đóng kín. Trên bề mặt phiến đá khắc đầy những đường vân linh thảo cổ xưa, vạch ra một đồ án kỳ lạ chưa từng được ghi chép trong bất kỳ cuốn tộc phổ nào của Lâm gia. Một cỗ khí tức tang thương, thuần mộc đến mức áp đảo cả cội Tử Trúc ngàn năm từ khe cửa chầm chậm rỉ ra.

Lâm Mặc hoàn toàn không bóp nát lệnh bài đồng thau như tư thế ban đầu. Dưới lớp vỏ bọc pháp lực cuồng bạo, một luồng thần thức sắc bén dung hợp cùng tia Mộc Bản Nguyên mỏng như sợi tóc đã lặng lẽ luồn qua khe nứt trên mặt đồng. Hắn mượn sát ý giả vờ hủy diệt vật phẩm để che giấu dao động linh hồn, bức bách đối phương sinh lòng tự đắc mà nới lỏng sự khống chế. Bên trong khối kim loại, một mê cung trận văn chằng chịt đang rực sáng ánh đỏ.

Tia Mộc Bản Nguyên giống như một lưỡi dao mổ tinh chuẩn, lách qua vô số bẫy rập sát trận, tìm thẳng đến điểm nút trung tâm. Nơi đó là đường vân cốt lõi liên kết tà thuật với phàm nhân trấn. Lâm Mặc cắn chót lưỡi, ép tinh thần lực bạo phát. Sợi tơ xanh biếc chớp lóe, dứt khoát chém đứt sợi xích vô hình đang vắt kiệt sinh cơ của hàng vạn người. Tiếng đứt gãy vang lên lanh lảnh trong thức hải, kéo theo một luồng phản phệ dội ngược ra ngoài.

Cái giá cho việc cưỡng ép phá hủy tà trận cấp hai vô cùng thảm liệt. Huyết mộc tử khí bùng nổ từ khối đồng, trườn dọc theo các ngón tay phải của Lâm Mặc. Lớp da thịt vốn đang bỏng rộp lập tức xám xịt lại, khô cứng thành những mảng vỏ cây sần sùi mang màu đen mục nát. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là sự hoại tử lạnh lẽo. Toàn bộ cánh tay từ cổ tay đến khuỷu tay triệt để hóa thành một khúc gỗ chết, tỏa ra mùi nấm mốc hôi thối.

Thi ma Thập tam thúc công sững sờ trong nửa nhịp thở. Hốc mắt lão rực lên ngọn lửa lục điên cuồng khi nhận ra bản thân vừa bị một tên tiểu bối lừa gạt, tước đi nguồn sinh cơ dự bị quan trọng nhất. Lão không gầm thét vô nghĩa. Ngay lập tức, luồng hắc khí đục ngầu vốn đang quấn lấy rễ cội Tử Trúc được lão điều động, hóa thành hàng chục con rắn đen ngòm há miệng cắn xé về phía vật dẫn nhằm cướp lại quyền khống chế.

Nhận thấy tà khí ập đến, Lâm Mặc dứt khoát buông thõng cánh tay phải đã hóa gỗ, hoàn toàn mất đi tri giác. Tấm lệnh bài mất điểm tựa liền rơi tự do xuống nền đá tảng. Hắn biết rõ nếu để lão quái vật này chạm vào nó, Huyết Tế Đại Trận rất có thể sẽ được chắp vá lại. Tay trái của hắn nhanh như chớp bấm niệm pháp quyết, điên cuồng rút lấy linh lực từ đan điền, rót thẳng vào tấm Xích Hỏa Hộ Thân Phù cuối cùng nhét sẵn trong ống tay áo.

Thấy bầy rắn đen không thể bắt kịp vật phẩm đang rơi, Thi ma lập tức thay đổi chiến thuật. Lão dứt khoát buông bỏ việc dùng pháp thuật vây hãm từ xa. Thân ảnh khô quắt bùng nổ tốc độ quỷ mị, đạp nát nền thạch thất lao vút tới. Năm ngón tay trái còn lại vươn ra, tiếng xương cốt răng rắc vang lên. Lớp da bọc xương nứt toác, nhô ra năm lưỡi cốt đao xám xịt, mang theo sát khí sắc lẹm xé rách không khí, chụp thẳng vào đỉnh đầu Lâm Mặc.

Cự ly ba trượng bị rút ngắn chỉ trong một cái chớp mắt. Áp lực từ tu vi Trúc Cơ hậu kỳ ép cho không gian trong cấm địa như đặc quánh lại, khiến từng nhịp thở của thanh niên trở nên vô cùng khó khăn. Hắn hoàn toàn không thể lùi bước. Phía sau lưng hắn chính là linh mạch Tử Trúc đang thoi thóp, rỉ ra từng giọt linh dịch mỏng manh. Nếu hắn né tránh, móng vuốt của cường giả tà tu sẽ băm vỡ nền tảng tu luyện của cả gia tộc.

Một tấm khiên lửa đỏ rực bung mở từ lá bùa trên tay trái. Thế nhưng, thay vì dựng lên chắn trước mặt để bảo vệ yếu hại của bản thân, hắn lại vung tay điều khiển hỏa khiên úp ngược xuống. Lớp màn lửa hình bán cầu bọc kín lấy khối đồng thau vừa chạm đất, tạo thành một lồng giam rực cháy cách tuyệt mọi sự can thiệp từ bên ngoài. Cùng lúc đó, năm lưỡi cốt đao mang theo lực lượng hủy diệt đã đổ ập xuống khoảng không phía trên.

không hề do dự, mượn lực từ huyễn ảnh vừa vỡ nát để ấn mạnh tấm lệnh bài đồng thau xuống nền đá. Tiếng kim loại va đập vang lên khô khốc, trận văn trên mặt đồng lóe lên ánh sáng xanh biếc của Mộc Bản Nguyên thay vì màu huyết dụ. Hóa ra thế bóp nát lệnh bài ban nãy chỉ là hư chiêu để câu giờ. Hắn cố tình kích phát sinh cơ tinh thuần nhất của bản thân, nương theo trận đồ đang vặn vẹo mà gọt sạch sự liên kết giữa cấm địa và phàm nhân trấn.

Thi ma Thập tam thúc công khựng lại, ngọn lửa lục trong hốc mắt co rút kịch liệt khi nhận ra bản thân đã trúng kế. Đám hắc khí lão vừa phun ra định phong tỏa linh mạch giờ lại trở thành cái lồng giam chính lão với cội Tử Trúc, hoàn toàn mất đi nguồn sinh khí bổ sung từ huyết tế.

"Tiểu súc sinh xảo trá, ngươi dám dùng Bản Nguyên chặt đứt trận nhãn!"

Lão rít lên đầy oán độc, lập tức thay đổi chiến thuật. Buông bỏ việc vây hãm, thi ma há cái miệng nứt nẻ hút ngược toàn bộ hắc khí vào trong bụng. Tấm đạo bào rách nát phồng lên, từng mảng da thịt khô quắt trên người lão bắt đầu rạn nứt, để lộ ra những phù văn màu đen ngoằn ngoèo đang điên cuồng cắn nuốt xương cốt. Lão đang thiêu đốt tàn hồn để cưỡng ép nâng cao cảnh giới, muốn dùng thần thức áp đảo đánh gục đối thủ.

Một cỗ uy áp mang theo hơi thở mục nát ập tới, hóa thành một thanh hắc xà bằng linh lực vô hình cắn thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Thức hải của hắn lập tức truyền đến cơn đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim xuyên thủng, ảo ảnh ác quỷ gào thét liên tục hiện lên đòi tước đoạt lục thức. Lâm Mặc nhắm nghiền hai mắt, vỗ mạnh tay trái lên túi trữ vật, lấy ra một chiếc chuông đồng cỡ quả trám. Đây là Tĩnh Thần Chung, pháp khí hạ phẩm chuyên dùng để chống lại âm tà vốn đã bị sứt mẻ từ trước.

Hắn không dùng pháp lực gõ chuông, mà dứt khoát ném thẳng nó vào rãnh nứt đang rỉ mủ trên nền đá cốt dừa. Linh lực hệ mộc bạo phát, ép khối kim loại nổ tung ngay trên miệng rãnh. Sóng âm từ vụ nổ pháp khí nương theo địa thế vách đá dội ngược lại, va chạm trực diện với thanh hắc xà thần thức, tạo ra một tiếng rít chói tai xé toạc không gian thạch thất.

Áp lực vô hình bị đánh tan, nhưng cái giá Lâm Mặc phải gánh chịu hoàn toàn hiện hữu. Mảnh vỡ của Tĩnh Thần Chung văng ngược lại, ghim sâu vào bắp tay trái và sườn phải khiến lớp đạo bào rách rươm. Nghiêm trọng hơn, do cưỡng ép bạo phá pháp khí bằng mộc khí quá độ, bàn tay phải của hắn giờ đây hoàn toàn mất đi cảm giác. Lớp da thịt từ cổ tay đến các đầu ngón tay khô quắt lại, chuyển sang màu xám xịt như vỏ cây chết, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn pháp quyết trong thời gian ngắn.

Ở phía đối diện, thi ma lảo đảo lui về sau hai bước. Tàn hồn bị sóng âm phản phệ khiến ngọn lửa trong hốc mắt lão mờ đi quá nửa. Biết không thể dùng thần thức hạ gục hậu bối, lão quái vật đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Lão vung trảo tay trái, tự đâm thủng lồng ngực trống rỗng của chính mình, lôi ra một đoạn rễ trúc màu đen kịt đã bị ma hóa toàn phần.

"Lâm gia thủ hộ cấm địa ngàn năm, vậy để ta xem ngươi cứu cái rễ cái này thế nào!"

Lão cười gằn, dứt khoát bóp nát thân xác thi ma của mình. Huyết nhục khô héo nổ tung thành một đám sương mù độc hại, yểm trợ cho đoạn rễ đen kịt kia bắn vọt về phía cội Tử Trúc khổng lồ đang đâm lên từ lòng đất. Đoạn rễ ma hóa mang theo toàn bộ tàn hồn của Thập tam thúc công, tựa như một con đỉa khát máu ghim phập vào phần vân tử kim trên thân trúc. Ngay lập tức, linh mạch dưới chân Lâm Mặc truyền đến tiếng gầm rống bi thương, mộc khí thuần khiết xung quanh bắt đầu chuyển sang màu xám đen chết chóc.

Lâm Mặc mỉm cười lạnh lẽo, buông thõng cánh tay phải đã khô quắt. Tấm lệnh bài đồng thau không hề bị bóp nát. Bề mặt nó bị lớp sương lạnh từ Thanh Mộc Tự Thủy Phù phong bế toàn bộ trận vân hệ hỏa. Hắn vốn không định dùng bạo lực hủy diệt vật này. Mượn hàn khí che lấp, thần thức Trúc Cơ của hắn hóa thành hàng chục lưỡi đao vô hình, âm thầm chém đứt từng sợi tơ nhân quả mỏng tang nối liền giữa trận bàn và phàm nhân trấn.

Huyễn ảnh cột sáng vỡ nát lả tả không phải do Huyết Tế Đại Trận bạo phát, mà vì nó đã triệt để mất đi tọa độ định vị. Sinh cơ của hàng vạn phàm nhân Lâm gia chính thức thoát khỏi bàn cờ tử vong. Những đốm sáng linh khí li ti vốn bị tước đoạt nay mất đi lực hút, chậm rãi tan vào hư không, trả lại sinh mệnh cho những người đang nằm thoi thóp dưới chân núi.

"Tiểu súc sinh, ngươi dám đùa bỡn lão phu!" Thi ma rống lên chói tai. Hốc mắt bùng lên ngọn lửa lục điên cuồng khi nhận ra thủ đoạn phong tỏa linh mạch đã trở thành trò cười. Con mồi căn bản không màng đến đường lui. Bỏ qua việc duy trì khốn trận, lão lập tức biến chiêu. Chiếc miệng nứt nẻ há rộng, hút ngược toàn bộ đám hắc khí vừa phun ra, cưỡng ép nén thẳng vào viên thi đan mờ ảo trước ngực.

Khí tức Trúc Cơ trung kỳ bạo phát đến mức cực hạn. Thi đan xoay tròn điên cuồng, đẩy tốc độ của lão lên mức tàn ảnh. Từ bỏ mọi pháp thuật quỷ dị, mười ngón tay nhọn hoắt của lão ngưng tụ tử khí đen đặc như mực. Lão nhắm thẳng mi tâm đối thủ lao tới, ý đồ dùng bạo lực tước đoạt thức hải, tiến hành đoạt xá nhục thân ngay tại trận. Khoảng cách ba trượng bị rút ngắn chỉ trong một cái chớp mắt.

Cánh tay phải của Lâm Mặc lúc này đã triệt để hoại tử, các khớp xương cứng đờ, không thể kết ấn thi pháp. Hắn không lùi bước, tay trái vung lên ném thẳng chiếc chuông đồng mẻ góc ra phía trước. Thay vì phun tinh huyết kích phát, hắn cắn răng tự bứt đứt một luồng thần thức của chính mình, dung nhập thẳng vào pháp khí. Cơn đau xé rách linh hồn xông lên não, nhưng đổi lại chuông đồng phình to gấp ba lần, phát ra ánh sáng vàng chói lọi.

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang dội. Mười móng vuốt mang theo khí tức ăn mòn tàn nhẫn cào nát lớp phòng ngự quang mang, xuyên thủng chuông đồng như đâm qua tờ giấy mỏng. Pháp khí nứt toác rồi nổ tung, nhưng cũng thành công làm quỷ trảo khựng lại đúng một nhịp thở. Lợi dụng khe hở sinh tử này, nam tử áo xanh đạp chân trái lên nền đá, mượn lực xoay người.

Hắn dùng chính cánh tay phải tàn phế đang nắm chặt lệnh bài, hung hăng cắm phập khối đồng thau vào vết nứt đen ngòm dưới chân. Nơi đó, một đoạn rễ cội Tử Trúc ngàn năm đang thoi thóp vươn ra. Mộc Bản Nguyên trong cơ thể nháy mắt cộng hưởng cùng địa mạch. Hắn mượn cấm chế bảo vệ cuối cùng của tổ tiên, cưỡng ép đảo nghịch toàn bộ tàn dư trận pháp hội tụ về một điểm.

Trận vân trên lệnh bài xung đột kịch liệt với mộc khí tinh thuần, kích phát ra một luồng hỏa diễm màu tử kim bùng lên dọc theo cánh tay phải Lâm Mặc. Lớp da thịt khô quắt nháy mắt bị thiêu rụi thành tro. Đoạn xương tay của hắn dung hợp một cách quỷ dị với khối đồng thau nóng chảy. Cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: toàn bộ tủy xương cánh tay phải bị nung cạn, vĩnh viễn hóa thành một khúc kim loại chết xác. Hắn vĩnh viễn mất đi cảm giác xúc giác và một nửa khả năng điều động linh lực tinh tế trong tương lai.

Đổi lại cái giá thảm liệt đó, địa mạch phản phệ tạo thành một cột sáng tử kim mang theo uy áp tuyệt đối của cấm địa phóng thẳng lên. Đạo quang mang vô hình vô tướng này đánh trúng ngay giữa ngực thi ma khi lão vừa xé rách tàn tích chuông đồng. Viên thi đan vỡ nát thành vô số mảnh vụn. Hắc khí bị thanh tẩy sạch sẽ trong tiếng gào thét thê lương. Thân xác khô héo của Thập tam thúc công như tờ giấy rách bay ngược ra sau, ghim chặt vào vách đá rồi hóa thành đống tro tàn.

Trận chiến sinh tử rốt cuộc cũng lắng xuống. Thạch thất chìm trong mùi khét lẹt. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm đạo bào. Đột nhiên, từ trong đống tàn tích của thi ma, một mảnh ngọc giản màu đen kịt từ từ bay lên. Vật này tỏa ra sát ý âm hàn, hoàn toàn không bị ngọn lửa tử kim thiêu rụi. Trên bề mặt ngọc giản thình lình nứt toác ra một con mắt đỏ ngòm, lạnh lẽo đảo tròng nhìn chằm chằm vào gốc Tử Trúc.

Một luồng linh thức xa lạ, mang theo linh áp khủng bố của tu sĩ Kim Đan kỳ từ con mắt xé rách không gian truyền tới. Cỗ áp lực này găm thẳng vào tấm bùa truyền âm rơi vãi trên mặt đất từ trước. Mặt giấy vàng ố bỗng nhiên bốc cháy, ngưng tụ lại giữa không trung thành ba chữ bằng máu tươi chói lọi, không ngừng nhấp nháy: Huyết Y Môn.
0