Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 36: Linh Lực Cạn Dòng

Đăng: 09/07/2026 11:21 4,140 từ 1 lượt đọc

Từ trong khe nứt sâu hoắm, một cỗ hấp lực cuồng bạo giật phăng cơ thể Lâm Mặc kéo tuột xuống dưới. Tiếng gió rít gào bên tai mang theo mùi rỉ sét nồng nặc và khí tức mục nát của tuế nguyệt dội thẳng vào khứu giác. Lưng hắn đập mạnh xuống bề mặt trận đồ bằng đồng xanh, lực phản chấn làm lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ vụn, một ngụm máu tươi nhịn không được phun thẳng ra ngoài. Khắp không gian dưới lòng đất tối om, chỉ có ánh sáng tím nhạt nhấp nháy phát ra từ chính cánh tay trái đang dần mộc hóa của hắn chiếu rọi một góc u ám.

Lớp vỏ gỗ tím sẫm không dừng lại ở cùi chỏ mà bắt đầu lan dọc theo bắp tay, cắm những sợi rễ nhỏ li ti, nhọn hoắt vào tận kinh mạch và huyết nhục. Đau đớn thấu xương truyền đến khiến trán Lâm Mặc túa đầy mồ hôi lạnh, gân xanh nổi dọc thái dương. Hắn hoảng hốt phát hiện linh lực vốn đã cạn kiệt trong đan điền lại đang bị cánh tay này điên cuồng cắn nuốt, vắt kiệt từng giọt cuối cùng để làm chất dinh dưỡng thúc đẩy quá trình dị biến. Ngọc bài gia chủ dính chặt trong lòng bàn tay lúc này lại giống như một cái rễ cái khổng lồ, cắm phập vào trung tâm của trận đồ đồng xanh rỉ sét. Những đường vân chạm trổ trên mặt đất bắt đầu sáng lên từng nhịp, hô ứng một cách quỷ dị với nhịp đập trái tim đang mỗi lúc một yếu ớt của hắn.

Không thể đợi chết!

Lâm Mặc cắn chót lưỡi, mượn vị tanh tưởi và cơn đau nhói để xốc lại tinh thần đang chực chờ sụp đổ. Bàn tay phải nhuốm máu dồn chút sức lực phàm tục cuối cùng, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba cây Ngân Châm dài chừng ba tấc lóe lên hàn quang bay vút ra, lơ lửng ngay trước mặt. Đây là Tỏa Cốt Châm, pháp khí cấp thấp chuyên dùng để phong bế huyệt đạo mà hắn luôn mang theo phòng thân trong những chuyến đi hái dược hiểm nghèo.

Phong!

Hắn quát khẽ một tiếng khô khốc. Ba cây ngân châm hóa thành ba vệt sáng, tàn nhẫn ghim thẳng ngập cán vào ba đại huyệt Kiên Tỉnh, Vân Môn và Thiên Tông trên bả vai trái. Máu tươi rỉ ra quanh miệng vết thương, mang theo màu đen ngòm của chướng khí bị ép ngược trở lại. Cảm giác tê dại lạnh ngắt lập tức bao trùm toàn bộ nửa thân trên, nhưng tốc độ mộc hóa quả nhiên khựng lại. Lớp vỏ gỗ tím sẫm tạm thời dừng ở ngay dưới khớp vai, ranh giới giữa da thịt con người và tơ gỗ ngưng tụ hiện rõ mồn một, đỏ lòm và sưng tấy. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn chằm chằm vào những phù văn đang chậm rãi chuyển động dưới lưng.

Trận đồ này tuyệt đối không phải là Bát Quái Tỏa Linh Trận truyền thừa bao đời nay của Lâm gia. Các đường nét khắc họa cực kỳ thô mộc, nét cắt sâu hoắm tràn ngập hơi thở man hoang cổ đại. Trung tâm trận nhãn nơi ngọc bài cắm vào lại có hình dáng của một thân cây gãy gập, rễ đâm tua tủa ra tám hướng. Khi ngọc bài gia chủ hoàn toàn khảm nạm vào trận nhãn, một cỗ thanh khí tinh thuần từ sâu dưới lòng đất ba ngàn trượng đột ngột trào lên. Luồng khí dầy đặc bao bọc lấy cơ thể đang tàn tạ của Lâm Mặc, tạo thành một tầng quang mạc mỏng manh. Chướng khí Nam Cương nương theo khe nứt vừa len lỏi xuống chạm phải luồng thanh khí này liền bốc khói xèo xèo, kêu lên những tiếng chói tai rợn người rồi tan biến thành hư vô.

Rầm! Rầm! Rầm!

Ba tiếng va đập đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên từ phía trên đỉnh đầu, kèm theo mặt đất rung chuyển dữ dội. Lâm Mặc ngước mắt nhìn lên. Qua miệng hố hẹp dài đầy bụi mù, hắn thấy những cái rễ đen ngòm khổng lồ của sinh vật tà ác kia đang điên cuồng quật xuống màng bảo vệ bằng thanh khí. Tà vật dường như cực kỳ e sợ sức mạnh thuần dương từ trận đồ đồng xanh bộc phát, nhưng đồng thời lại vô cùng thèm khát cỗ khí tức sinh mệnh Mộc thuộc tính đang phát ra từ cánh tay mộc hóa của hắn. Đất đá trên vách hố liên tục lở xuống, rớt rào rào quanh chỗ hắn nằm, báo hiệu tầng phòng ngự này sẽ không cầm cự được bao lâu.

Lâm Mặc chống tay phải xuống nền đồng lạnh lẽo, gượng gạo ngồi thẳng dậy, lau vệt máu trên khóe miệng. Hắn nhắm nghiền hai mắt, cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách linh hồn, thả một tia thần thức mỏng manh dọc theo cánh tay trái đang hóa gỗ. Tia thần thức rụt rè thăm dò vào bên trong lõi ngọc bài gia chủ. Trước kia, ngọc bài chỉ là vật tín truyền thừa thân phận, nhưng giờ phút này, dưới sự kích thích của trận đồ, nó lại đóng vai trò như một chiếc chìa khóa mở ra cấm chế vạn năm.

Trong khoảnh khắc thần thức chạm vào cốt lõi ngọc bài, một cỗ thông tin cổ xưa vỡ vụn hóa thành vô số ký tự vàng óng, hung hăng tràn thẳng vào thức hải của hắn.

...hiện rõ ràng. Lâm Mặc thở hắt ra một hơi nghẹn đắng, khoang miệng sực nức mùi gỉ sắt.

Hắn chống tay phải xuống nền đồng lạnh lẽo, cố gắng rướn nửa thân trên lên để nhìn kỹ bề mặt trận đồ. Lớp rỉ sét màu xanh lục bám đầy những khe rãnh, nhưng dưới ánh sáng tím nhạt từ cánh tay trái phát ra, từng đường nét thô kệch dần hiển lộ.

Đây tuyệt đối không phải là Bát Quái Tỏa Linh Trận do liệt tổ liệt tông Lâm gia truyền lại.

Phù văn của Lâm gia chú trọng sự cân bằng, nét khắc thanh thoát, mượn thế thiên địa để hội tụ linh khí. Còn những đồ án dưới lưng hắn lúc này lại mang hình dáng của vô số rễ cây đan chéo, cuồn cuộn vặn xoắn vào nhau như một bầy rắn đói khát. Chóp rễ của các đường phù văn đều hướng về tâm trận, chính là nơi ngọc bài gia chủ đang cắm phập xuống.

Tôn gia làm sao có thể chôn giấu một đại trận âm tà thế này dưới lòng Tử Trúc Lĩnh mà không ai hay biết?

Lâm Mặc nhíu chặt đôi lông mày xám xịt, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc. Khí tức tỏa ra từ trận đồ này vô cùng cổ xưa, phiếm theo mùi bùn đất ngàn năm. Trận pháp này không phải do Tôn gia mang tới, mà nó vốn dĩ đã tồn tại ở đây từ trước khi Lâm gia lập tộc. Kẻ thù chỉ lợi dụng dị biến để cưỡng ép kích hoạt nó.

Nhận thức này khiến sống lưng Lâm Mặc lạnh toát. Hắn dồn sự chú ý về phía ngọc bài đang đóng vai trò như một mắt xích kết nối huyết mạch của hắn với trận đồ. Mỗi lần trái tim hắn đập một nhịp, bề mặt đồng xanh lại lóe lên một vòng sáng âm u, rút đi một tia sinh cơ mỏng manh. Nếu không bẻ gãy liên kết này, dù có Tỏa Cốt Châm phong bế, hắn cũng sẽ bị trận pháp hút thành một cái xác khô.

Lâm Mặc cắn răng, bàn tay phải run rẩy đưa lên nắm lấy cổ tay trái đang hóa gỗ. Năm ngón tay siết chặt lấy lớp vỏ tím sẫm thô ráp, hắn lấy hết bình sinh gầm lên một tiếng, dùng lực bẻ ngoặt cánh tay hòng rút ngọc bài ra khỏi tâm trận.

Xuy xuy!

Âm thanh da thịt xé rách vang lên ghê rợn dưới không gian chật hẹp. Lớp vỏ gỗ không hề bong ra mà kéo theo cả những mảng huyết nhục đỏ tươi bên dưới bắp tay. Máu trào ra như suối, nhuộm đỏ cả một góc đồ án bằng đồng. Cơn đau xé rách thần hồn khiến Lâm Mặc suýt ngất lịm. Hắn buông thõng tay phải, ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bọt máu rỉ ra từ khóe môi.

Tuy nhiên, lực kéo tuyệt vọng vừa rồi không phải là vô ích.

Dưới tác động của sức mạnh vật lý và dòng máu tươi dồi dào vừa tưới xuống, ngọc bài gia chủ bị lay động nhẹ. Lớp rỉ sét cộm lên quanh chỗ cắm ngọc bài bong tróc ra từng mảng, để lộ một khe hở hình thoi sâu hun hút tạc thẳng vào lòng đất.

Từ trong khe hở ấy, một luồng linh khí mộc thuộc tính tinh thuần đến mức khó tin đột ngột trào ra ngoài. Nó không mang theo sự cuồng bạo hay tà ác như những rễ cây đen ngòm vây hãm bên trên, mà êm dịu, dạt dào sinh cơ như sương sớm chốn thâm sơn. Luồng khí tức lướt qua vết thương rách nát trên bả vai hắn, cảm giác đau nhức lập tức dịu đi vài phần, tốc độ mất máu cũng chậm lại đáng kể.

Lâm Mặc mở bừng hai mắt, con ngươi co rút lại đến cực hạn.

Với thân phận là Trưởng lão Dược Viên, cả đời làm bạn với linh thảo, hắn nhạy bén với mộc linh khí hơn bất cứ tu sĩ nào trong tộc. Mật độ linh khí này đã vượt qua giới hạn của linh mạch cấp một tại Tử Trúc Lĩnh, thậm chí mang theo một tia căn nguyên tạo hóa của trời đất.

Bản nguyên khí tức... Dưới lòng đất cấm địa lại ẩn chứa một loại Mộc Bản Nguyên?

Hắn lẩm bẩm trong cổ họng, hô hấp trở nên dồn dập. Lâm Mặc lập tức nhận ra cơ hội sống sót duy nhất của mình nằm ở ngay dưới khe hở này. Hắn không thể rút tay ra để trốn chạy, vậy thì chỉ còn cách mạo hiểm đoạt lấy tia sinh cơ kia để bổ sung linh lực, cưỡng ép tranh giành quyền khống chế trận đồ.

Không chần chừ thêm một nhịp thở, Lâm Mặc gian nan vươn tay phải, dùng đầu ngón tay dính đầy máu tươi vẽ một đạo Tụ Linh Phù thô sơ ngay trên bề mặt đồng xanh, đè thẳng lên những rễ cây phù văn vặn xoắn. Không có linh lực, hắn dùng chính tinh huyết của mình làm mực, lấy ý chí sinh tồn làm bút.

Đạo huyết phù vừa hoàn thành, Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, ép buộc thần thức đang suy kiệt của mình hóa thành một sợi tơ mỏng. Sợi thần thức mang theo ý niệm điên cuồng, hung hăng luồn qua mép ngọc bài, đâm sầm vào vùng không gian tối tăm bên dưới khe hở hình thoi.

Ranh giới giữa da thịt con người và tơ gỗ ngưng tụ hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng tím mờ ảo. Lâm Mặc dồn dập thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bọt máu từ khóe môi theo nhịp thở rớt xuống mặt đồng xanh lạnh lẽo. Từng giọt huyết dịch đỏ tươi mang theo một tia linh lực hệ mộc mỏng manh, men theo những rãnh nứt rỉ sét lăn thẳng vào khe hở hình thoi giữa trận đồ. Ngay khoảnh khắc giọt máu cuối cùng bị nuốt chửng, toàn bộ không gian dưới lòng đất đột ngột chìm vào tĩnh lặng. Tiếng gió rít gào bên ngoài, tiếng sấm chớp rền vang trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách hoàn toàn.

Một tiếng ong ong trầm đục vang lên từ sâu thẳm lòng đất, chấn động trực tiếp vào thần hồn Lâm Mặc. Lớp rỉ sét màu xanh xám trên bề mặt trận đồ đồng loạt bong tróc, hóa thành vô số hạt bụi mịn lơ lửng trong không trung. Từ trong khe hở hình thoi, một luồng huyết quang đỏ sậm bạo phát, nương theo những đường vân chạm trổ lan tràn với tốc độ kinh người. Trận pháp vốn dĩ đã ngủ vùi không biết bao nhiêu tuế nguyệt nay lại bừng tỉnh, nhưng thứ nó khao khát không phải là linh khí thiên địa, mà là huyết mạch của người Lâm gia.

Cỗ hấp lực dưới đáy khe nứt vốn đang nhắm vào ngọc bài gia chủ, nay đột ngột đổi hướng, hung hăng khóa chặt lấy bản thể Lâm Mặc. Ba cây Ngân Châm đang ghim trên bả vai trái của hắn bắt đầu rung lên bần bật, phát ra những tiếng ngân lanh lảnh như sắp gãy nát. Lực lượng từ trận đồ cổ xưa quá đỗi bá đạo, nó coi sự phong bế huyệt đạo của hắn như một rào cản cỏn con cần phải nghiền nát. Huyết quang dưới mặt đất bốc lên ngùn ngụt, quấn lấy cánh tay đang mộc hóa, điên cuồng thúc đẩy những sợi rễ tím sẫm đâm xuyên qua lớp phòng ngự của Tỏa Cốt Châm.

Đáng chết, trận đồ này đang coi ta là vật tế.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ rực. Hắn nhận ra cạm bẫy thực sự không chỉ đến từ Tôn gia trên đỉnh núi, mà nằm ngay dưới lòng đất tổ tông này. Bát Quái Tỏa Linh Trận bên trên chỉ là một lớp vỏ bọc yếu ớt, thứ thực sự nuôi dưỡng gốc rễ tà vật chính là trận đồ đồng xanh đang không ngừng khát máu này. Khi Tôn gia đảo ngược trận pháp bên trên, chướng khí tràn vào thực chất bị trận đồ này hút xuống, mà hắn hiện tại lại xui xẻo trở thành mắt xích trung chuyển nối liền hai đầu.

Một tiếng phụt trầm đục vang lên ngay sát mang tai. Cây Ngân Châm cắm ở huyệt Thiên Tông không chịu nổi áp lực, trực tiếp bị bức bắn ra ngoài, ghim phập vào vách đất tối om. Máu đen từ vết thương phun trào, nhưng chưa kịp rơi xuống đất đã bị huyết quang của trận đồ bốc hơi thành một làn sương đỏ ngòm. Ranh giới mộc hóa trên bả vai trái lập tức phá vỡ phòng tuyến, những thớ gỗ tím sẫm vươn ra như vô số con rắn nhỏ, tàn nhẫn cắn xé da thịt hắn, lan thẳng về phía yết hầu.

Tôn gia mượn chướng khí Nam Cương để ép tử mạch, nhưng Lâm gia ta trồng trúc ngàn năm, há lại không biết mộc sinh từ đâu.

Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, tay phải vung lên tóm chặt lấy cổ tay trái đang biến dị. Nếu trận đồ này cần huyết mạch để vận chuyển chướng khí, vậy hắn sẽ không cản nữa. Thay vì để mộc hóa cắn nuốt vắt kiệt sinh cơ, hắn quyết định đánh cược mạng sống của mình. Lâm Mặc nhắm nghiền hai mắt, dồn chút thanh minh cuối cùng ở linh đài, điên cuồng vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết. Đây là công pháp truyền thừa của gia tộc, vạn vật khô vinh, lấy mộc vi bản. Hắn buông bỏ hoàn toàn sự chống cự ở kinh mạch cánh tay trái, chủ động mở rộng cửa ngõ đan điền, nghênh đón luồng sức mạnh cuồng bạo từ ngọc bài đổ vào.

Cây Ngân Châm thứ hai ở huyệt Vân Môn nổ tung thành từng mảnh vụn. Lớp vỏ gỗ tím sẫm nháy mắt đã bò lên đến nửa bên cổ Lâm Mặc, khiến hô hấp của hắn trở nên đứt quãng, khó nhọc như người sắp chết đuối. Nhưng cùng lúc đó, luồng linh lực cuộn trào từ trận đồ cũng xông thẳng vào kinh mạch đang khô cạn của hắn. Đau đớn do kinh mạch bị xé rách khiến cả người Lâm Mặc co giật kịch liệt, mồ hôi trộn lẫn máu tươi ướt đẫm vạt áo. Hắn không dùng luồng sức mạnh này để chống lại sự mộc hóa, mà cưỡng ép uốn nắn nó chạy dọc theo chu thiên công pháp, hóa thành một vòng xoáy nhỏ ngay giữa đan điền.

Mặt đất dưới lưng hắn rung chuyển dữ dội hơn, khe hở hình thoi đột nhiên mở rộng ra gấp đôi. Một sợi sương mù màu xám tro, đặc quánh như thủy ngân từ dưới đáy sâu vọt lên, mang theo hơi thở tử vong nồng đậm quấn lấy ngọc bài. Khí tức này hoàn toàn khác biệt với chướng khí Nam Cương bên ngoài, nó cổ xưa, tĩnh mịch và mang theo một cỗ ý chí tàn bạo không cho phép bất kỳ kẻ nào ngỗ nghịch. Sợi sương xám vừa chạm vào ngọc bài, những đường vân chạm trổ trên trận đồ lập tức đổi từ màu huyết quang sang một màu xám xịt chết chóc.

Khụ... khụ...

Lâm Mặc ho ra từng ngụm máu lớn, nhưng khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười điên cuồng. Vòng xoáy linh lực trong đan điền dưới sự ép buộc của tử khí xám xịt kia đã bắt đầu ngưng tụ lại thành từng giọt chất lỏng lấp lánh. Hắn đã cược đúng, trận đồ này không phải muốn giết hắn, mà nó đang tìm kiếm một vật chứa đủ tư cách để chịu tải thứ sức mạnh cất giấu sâu dưới lòng Tử Trúc Lĩnh. Ngay khi giọt linh dịch đầu tiên rơi xuống đáy đan điền, một giọng nói già nua, khô khốc như tiếng cọ xát của hai thanh củi mục vang lên ngay trong thức hải của hắn.

rõ mồn một dưới luồng sáng tím nhạt. Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc khi giọt máu đen ngòm từ khóe miệng hắn rớt xuống mặt trận đồ. Một luồng huyết quang mang theo sát khí ngút trời từ khe nứt đồng xanh bùng lên, háu đói nuốt chửng lấy vết máu. Trận pháp tổ tông phảng phất như một con quái thú ngửi thấy mùi tanh, điên cuồng gia tăng cỗ hấp lực.

Phốc!

Tiếng kim loại nảy lên giòn giã vang dội trong không gian chật hẹp. Cây Tỏa Cốt Châm đầu tiên cắm ở huyệt Kiên Tỉnh rốt cuộc không chịu nổi sức ép, trực tiếp bị một sợi rễ tím sẫm từ trong huyết nhục đẩy bật ra ngoài, găm thẳng vào vách đất. Huyết quang men theo vết thương hở, hóa thành những luồng tà khí đỏ rực khoan sâu vào kinh mạch Lâm Mặc. Hai cây châm còn lại ở Vân Môn và Thiên Tông bắt đầu rung lên bần bật, vỡ ra những âm thanh rạn nứt lách cách đinh tai.

Đôi mắt Lâm Mặc hằn vằn máu, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu tươi. Hắn biết rõ, một khi hai cây châm cuối cùng thất thủ, toàn bộ thân thể hắn sẽ triệt để biến thành chất dinh dưỡng cho cái trận đồ quỷ quái này, làm mắt xích hoàn hảo để Tôn gia dẫn dắt tà vật.

Muốn mượn thân thể ta làm vật tế? Nằm mơ!

Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, bàn tay phải run rẩy luồn vào lớp áo lót trước ngực, lôi ra một chiếc hộp ngọc nhỏ xíu đã phủ đầy rêu phong. Đây là vật bồi táng của vị gia chủ đời thứ ba, cũng là thứ Lâm Mặc vô tình đào được dưới đáy Dược Viên nhiều năm trước: một viên Liệt Dương Châu chứa hỏa độc ngàn năm. Vốn định giữ làm át chủ bài đối phó với yêu thú bậc hai, nay lại trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Không chút do dự, Lâm Mặc dồn toàn bộ tàn lực bóp nát vỏ hộp ngọc.

Một cỗ khí tức khô nóng cuồng bạo lập tức bùng nổ, hóa thành ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt lòng bàn tay hắn đến cháy đen. Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu tận linh hồn, mượn đà đập mạnh viên châu đang tỏa nhiệt lượng kinh người thẳng xuống trung tâm trận đồ đồng xanh, ngay tại vị trí khối ngọc bài gia chủ đang cắm rễ.

Phá cho ta!

Hai luồng sức mạnh cực đoan va chạm nảy lửa. Hỏa độc chí dương chạm vào tà khí chí âm, tạo ra một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Ngọn lửa đỏ rực hóa thành một con mãnh thú, hung hăng cắn xé lớp tơ gỗ tím sẫm đang bám chặt lấy cánh tay trái của Lâm Mặc. Mùi khét lẹt của thịt cháy quyện lẫn mùi mộc nhĩ thối rữa xông lên nồng nặc.

Dưới sức tàn phá của ngọn lửa, cỗ hấp lực từ trận đồ rốt cuộc cũng xuất hiện một vết rách. Hai cây Tỏa Cốt Châm đang rung lắc kịch liệt bỗng nhiên ổn định trở lại. Lâm Mặc mượn cơ hội ngàn vàng này, đạp mạnh gót chân xuống nền đồng xanh, mượn lực phản chấn giật phăng cơ thể lùi về phía sau.

Cánh tay trái của hắn cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc của trận đồ, nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Trọn vẹn một mảng da thịt lớn từ lòng bàn tay đến tận khuỷu tay bị xé toạc, để lộ ra đoạn xương trắng ởn nay đã bị nhuộm thành màu tím nhạt. Khối ngọc bài gia chủ vẫn cắm chặt giữa tâm trận, bị ngọn lửa hỏa độc nung cho đỏ rực, bắt đầu tan chảy.

Lâm Mặc lảo đảo lùi lại ba bước, tựa lưng vào vách đất lạnh lẽo, từng ngụm khí thô ráp trút ra khỏi lồng ngực. Hắn vội vã vung tay phải điểm thêm vài đại huyệt quanh vai trái để cầm máu, ánh mắt phòng bị gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm trận đồ đang bốc khói nghi ngút.

Nhưng ngay khi ngọn lửa hỏa độc tàn lụi, dị biến thực sự mới bắt đầu hiển lộ.

Lớp đồng xanh rỉ sét trên mặt trận đồ dưới tác động của vụ nổ đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra một khe nứt sâu thẳm tỏa ra ánh sáng xanh biếc dồi dào sinh cơ. Từ trong khe nứt ấy, một giọt chất lỏng màu lục nhạt, trong vắt như ngọc bích từ từ dâng lên, lơ lửng giữa không trung. Khí tức mục nát và tà ác của hố sâu lập tức bị luồng sinh cơ thuần khiết này ép lui, thậm chí chướng khí đen ngòm từ trận pháp của Tôn gia trút xuống cũng bị bốc hơi thành hư vô khi chạm tới gần.

Ánh mắt Lâm Mặc co rụt lại, hô hấp bỗng chốc trở nên dồn dập. Khí tức này hoàn toàn đồng nguyên với gốc Tử Trúc trong Dược Viên, nhưng thuần túy và cường đại hơn gấp vạn lần. Mộc Bản Nguyên! Bí mật lớn nhất của cấm địa gia tộc lại được tổ tiên cất giấu ngay dưới lớp vỏ bọc trận đồ tà ác này, dùng chính sát khí để che đậy sinh cơ.

Chưa kịp để hắn tiến lên đoạt lấy tạo hóa, một tiếng cười lạnh lẽo, the thé như tiếng kim loại cọ xát vào nhau đột ngột vang lên từ trong vũng ngọc lỏng đang sôi sục giữa mặt đất.

Ha ha ha... Tốt! Tốt lắm! Không uổng công lão phu hao phí ba mươi năm bố cục, mượn tay tiểu bối nhà ngươi phá vỡ phong ấn tổ huấn của Lâm gia.

Cùng với tiếng cười quỷ dị, vũng ngọc lỏng bốc lên một làn khói xám xịt. Khói đặc cuồn cuộn ngưng tụ lại thành một bóng ma hình người mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ kinh khủng. Bóng ma vươn bàn tay hư ảo phủ đầy hắc khí vồ thẳng về phía giọt Mộc Bản Nguyên ngàn năm, đồng thời phóng ra một luồng sát cơ lạnh buốt khóa chặt lấy yết hầu Lâm Mặc, triệt để chặn đứng mọi đường lui của hắn.

0