Chương 40: Lộ Ra Vài Luồng Trận Văn Cổ
Ánh sáng đỏ thẫm từ hai đóa quỷ hỏa vừa bừng lên, không gian dưới đáy vực phảng phất như bị đọng lại thành một vũng bùn lầy nhão nhoét. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng thân thể đang rơi tự do của mình bị một cỗ lực lượng vô hình bóp nghẹt giữa không trung. Lực đạo này không sinh ra từ linh khí ngũ hành thông thường, mà thuần túy là sự nghiền ép của thần thức cảnh giới cao. Lớp bình phong thức hải vốn đã rạn nứt sau nhịp đập đầu tiên, nay dưới cái nhìn chằm chằm của hốc mắt xương sọ, bắt đầu vỡ vụn từng mảng lớn như lưu ly gặp búa tạ.
Máu tươi trào ra từ thất khiếu, nhuộm đỏ cả vạt áo rách nát trước ngực hắn. Hắn cắn chặt chóp lưỡi, mượn cơn đau xé ruột gan để duy trì một tia thanh minh cuối cùng. Bàn tay phải dập nát không thể kết ấn, hắn chỉ đành vung mạnh cánh tay trái đã hóa thành thớ gỗ tím sẫm cắm phập vào vách đất dựng đứng bên cạnh. Mười đầu ngón tay bằng gỗ nảy sinh rễ phụ, điên cuồng đâm xuyên qua tầng đá vôi, cọ xát tạo ra những tia lửa chói mắt. Tốc độ rơi giảm đột ngột khiến xương cốt toàn thân hắn kêu lên răng rắc, lục phủ ngũ tạng như muốn lộn nhào.
Đúng lúc này, trái tim đen kịt nằm gọn trong lồng ngực bộ hài cốt lại co bóp. Những sợi tơ máu chằng chịt bám trên quả tim rực sáng lên ánh đỏ gai góc, rút lấy oán khí vương vãi khắp đáy hố hội tụ về một điểm. Thanh kiếm rỉ sét cắm xuyên qua xương sườn dường như cảm ứng được tà lực trỗi dậy, thân kiếm rung lên bần bật, phát ra từng đợt kiếm minh chát chúa. Những lớp rỉ sét bong tróc rơi lả tả, để lộ ra vài luồng trận văn cổ triện màu vàng nhạt đang thoi thóp chớp tắt.
Thì ra là thế, đây không phải là nơi uẩn dưỡng linh mạch, mà là một cái tuyệt sát phong ấn trận. Lâm Mặc thầm nhủ trong đầu, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Trong khoảnh khắc lơ lửng bám trên vách đá, đồng tử hắn co rút lại khi nhìn rõ bố cục chân chính của cấm địa. Rễ cây Tử Trúc ngàn năm đan chéo xung quanh bộ hài cốt không phải để hấp thụ linh khí, mà đang liên tục chiết xuất sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên để duy trì uy lực cho thanh kiếm trận nhãn kia. Việc Tôn gia bên trên giở trò đảo ngược Bát Quái Tỏa Linh Trận đã vô tình cắt đứt nguồn cung cấp linh lực mặt đất, khiến phong ấn nứt vỡ, tạo cơ hội cho thứ quái vật ngầm này thức tỉnh.
Thịch.
Nhịp đập thứ hai vang lên, uy áp cuồn cuộn hóa thành một vòng xoáy âm ba màu máu quét ngang qua vách đá. Tầng đá vôi cứng rắn bị gọt đi một lớp dày nửa thước, vỡ nát thành bột mịn. Rễ cây từ cánh tay trái của Lâm Mặc vừa bám vào vách đá lập tức đứt lìa quá nửa. Kinh mạch toàn thân hắn co rút kịch liệt, đan điền khô cạn truyền đến cảm giác đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Nếu để luồng âm ba này đánh trúng thực thể, thân thể tàn tạ của hắn tuyệt đối sẽ bạo liệt thành một đám sương máu.
Không còn đường lùi, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Hắn không ngần ngại thiêu đốt ba giọt tinh huyết bản mệnh cuối cùng ép ra từ cuống tim. Máu đỏ tươi vừa trào ra khỏi khóe miệng liền bốc cháy thành ngọn lửa màu lục lam, trực tiếp dung nhập vào hạt giống Mộc Bản Nguyên đang ẩn nấp sâu trong đan điền. Hạt giống rung lên dữ dội, phóng ra một dải sáng mộc linh tinh thuần bao bọc lấy toàn thân hắn, hóa thành một cái kén gỗ mỏng manh ngay khoảnh khắc luồng âm ba ập tới.
Âm ba màu máu va chạm với kén gỗ tạo ra một vụ nổ linh lực đinh tai nhức óc. Lớp vỏ kén vừa hình thành đã nứt toác, mộc khí bị tà lực ăn mòn bốc lên từng đợt khói đen hôi thối. Phản chấn cường đại hất văng Lâm Mặc khỏi vách đá, đập mạnh xuống phần nền đất ẩm ướt đầy rêu phong dưới đáy vực. Hắn lăn vòng mấy vòng, ho sặc sụa ra từng ngụm máu lẫn vụn nội tạng, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chòng chọc vào bộ hài cốt. Áp lực uy hiếp tính mạng đã được hóa giải tạm thời, nhưng cái giá phải trả là thọ nguyên của hắn đã hao hụt ít nhất mười năm, linh căn bắt đầu xuất hiện dấu hiệu bất ổn vì ép khô bản nguyên.
Hai đóa quỷ hỏa trong hốc mắt bộ hài cốt đột ngột chuyển hướng, khóa chặt lấy vị trí Lâm Mặc vừa rơi xuống. Lần này, trái tim đen kịt không đập nữa, mà từ trong miệng khô khốc của sọ người chậm rãi nhả ra một luồng hắc khí. Hắc khí ngưng tụ trên không trung, dần dần vẽ ra một đạo phù văn mang hình dáng đầu lâu thú y hệt như những gì hắn từng thấy ở trận đồ bên trên. Khí tức của đạo phù văn này tỏa ra sát ý lạnh lẽo, phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh, ép Lâm Mặc vào một thế tử cục buộc phải đối mặt trực diện.
Thịch. Nhịp đập thứ ba rốt cuộc cũng giáng xuống.
Âm ba lần này không khuếch tán diện rộng mà ngưng tụ thành một vệt sóng đỏ sẫm mỏng như cánh ve, chém thẳng lên vách đá nơi Lâm Mặc đang bám trụ. Lớp đá vôi cứng rắn dưới tác động của sóng âm oán khí lập tức bốc lên khói xám, vỡ nát thành bột mịn. Những chiếc rễ phụ bằng gỗ tím trên tay trái hắn đồng loạt đứt phựt. Cơn đau xé rách thần kinh truyền thẳng vào não bộ, nhưng Lâm Mặc cắn nát môi xước dập, không để lọt ra nửa tiếng rên rỉ. Thân thể hắn triệt để mất đi điểm tựa, lao vút xuống khoảng không đen ngòm tăm tối.
Khoảng cách đến đáy hố chỉ còn không tới hai mươi trượng, nếu cứ thế rơi xuống bãi nhầy oán khí kia, chắc chắn sẽ thân tử đạo tiêu. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt tấc dạ, phù lục trên người cũng cháy rụi từ lâu, thần thức thì rạn nứt không thể ngự khí. Hắn chỉ còn duy nhất một ván cược. Ánh mắt Lâm Mặc ghim chặt vào đường rễ Tử Trúc to bằng thùng nước đang quấn quanh chuôi thanh kiếm rỉ sét. Nếu trận nhãn đang khát cầu sinh cơ để duy trì phong ấn, vậy hắn sẽ cho nó thứ thuần túy nhất.
Không chút do dự, Lâm Mặc vỗ mạnh tay phải vào ngực, há miệng ép ra ba giọt tinh huyết bản mệnh đỏ tươi rực rỡ. Sắc mặt hắn nháy mắt trắng bệch như giấy bồi, khí tức sinh mệnh sụt giảm điên cuồng, thọ nguyên hao tổn ít nhất mười năm. Ba giọt tinh huyết không phun ra ngoài mà được hắn dùng chút thần thức tàn tạ dẫn dắt, bôi thẳng lên cánh tay trái đang hóa gỗ. Dưới sự kích thích của huyết khí cường đại, hạt giống Mộc Bản Nguyên cắm rễ trong huyết nhục liền bộc phát ra ánh sáng lục lam chói gắt. Cánh tay trái của hắn phình to gấp đôi, những thớ gỗ tím sẫm vặn vẹo mọc ra vô số gai nhọn sắc bén.
Ngay khoảnh khắc thân thể sắp đập xuống nền đất tà ác, Lâm Mặc vặn mình, vung mạnh cánh tay trái cắm phập vào thân rễ Tử Trúc khổng lồ. Một tiếng gầm thét trầm đục vang lên trong kinh mạch hắn. Mộc Bản Nguyên mượn đường rễ cây, điên cuồng rót sinh cơ mộc thuộc tính tinh thuần nhất thẳng vào chuôi kiếm. Thanh kiếm rỉ sét vốn đang thoi thóp bỗng nhiên rung lên bần bật. Những lớp rỉ sét cuối cùng bong tróc toàn bộ, để lộ ra thân kiếm bằng đồng xanh khắc kín hàng vạn chữ triện nhỏ li ti. Trận văn màu vàng kim bùng nổ, hóa thành một màn sáng hình bán cầu úp ngược, vừa vặn chặn đứng vệt sóng âm đỏ sẫm của nhịp đập thứ ba.
Hai luồng sức mạnh va chạm không sinh ra tiếng nổ kinh thiên động địa, mà là một sự ăn mòn vặn vẹo đến cực điểm. Không gian xung quanh méo mó, linh khí ngũ hành bị nghiền nát thành chân không. Lực phản chấn truyền dọc theo rễ cây dội ngược vào người Lâm Mặc. Cánh tay trái bằng gỗ nứt toác, rỉ ra những dòng nhựa sền sệt lẫn máu tươi. Lục phủ ngũ tạng của hắn như bị cối đá nghiền nát, kinh mạch toàn thân co rút kịch liệt, máu đen trào ra liên tục từ khóe miệng.
Thế nhưng, mượn nhờ sự kết nối thần thức ngắn ngủi qua Mộc Bản Nguyên với trận nhãn, trong đầu Lâm Mặc bỗng nhiên lóe lên một đoạn ký ức tàn khuyết của trận pháp. Đồng tử hắn co rụt lại đến cực hạn, thân thể run lên không phải vì đau đớn mà vì lạnh lẽo. Qua góc nhìn của trận văn, hắn thấy rõ gốc gác của mạng lưới rễ Tử Trúc. Chúng không hề cắm vào địa mạch tự nhiên của Nam Cương để hút linh khí nuôi dưỡng gia tộc. Ngược lại, chính thanh kiếm đồng xanh này đang không ngừng rút lấy khí vận và linh lực của toàn bộ tu sĩ mang huyết mạch Lâm gia phía trên Tử Trúc Lĩnh, thông qua rễ cây để duy trì phong ấn. Tổ tiên Lâm gia dốc sức tài bồi Tử Trúc không phải để lập tộc, mà là biến con cháu thành lò ấp linh lực cho cái trận pháp tuyệt sát này.
Hóa ra linh mạch cạn kiệt không phải vì địa thế Nam Cương cằn cỗi.
Lâm Mặc thều thào qua kẽ răng nhuốm máu, bàn tay phải vẫn nắm chặt nửa khối ngọc bài gia chủ. Lúc này, ngọc bài đột nhiên phát nóng, cộng minh kịch liệt với thanh kiếm đồng xanh, tỏa ra một tia sáng yếu ớt chỉ thẳng vào hốc mắt của bộ hài cốt.
Sự can thiệp của Mộc Bản Nguyên đã giúp phong ấn tạm thời lấy lại ưu thế, ghim chặt lồng ngực bộ xương xuống đất. Nhưng hành động này cũng triệt để chọc giận sinh vật tà ác bên dưới. Quả tim đen kịt ngừng đập, vô số sợi tơ máu đang bám trên nó đột ngột vươn dài ra như những chiếc xúc tu nhầy nhụa. Chúng từ bỏ việc phá vỡ kiếm trận, mà chuyển hướng trườn dọc theo rễ cây Tử Trúc, mang theo oán khí ngút trời lao thẳng về phía kẻ vừa cung cấp sinh cơ là Lâm Mặc.
Nhịp đập thứ ba vang lên, kéo theo một luồng sóng âm thực chất hóa thành gợn sóng màu đỏ máu quét ngang qua không gian chật hẹp. Sóng máu đập thẳng vào vách đá, dội ngược toàn bộ lực phản chấn lên cánh tay trái đang cắm chặt vào rễ cây của Lâm Mặc. Lớp vỏ gỗ tím sẫm trên cánh tay hắn lập tức nứt toác, từng tia máu tươi xen lẫn nhựa cây vỡ vụn bắn ra rào rào. Cỗ lực lượng cuồng bạo mang theo oán khí ngàn năm men theo kinh mạch xé rách từng tấc huyết nhục, xông thẳng vào đan điền vốn đã cạn kiệt. Lâm Mặc gầm lên một tiếng nghẹn ứ dưới cổ họng, thọ nguyên mười năm vừa bốc cháy để duy trì thần thức nay lại gánh thêm thương thế chí mạng, khiến cả người hắn lung lay chực rơi xuống vực sâu.
Ngay khi Lâm Mặc còn đang cắn răng chống đỡ cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng, cục diện dưới đáy hố lại phát sinh dị biến. Mượn lực phản chấn vừa rồi, hàng vạn sợi tơ máu từ quả tim đen kịt đột ngột vươn dài ra như những chiếc xúc tu ma quái. Chúng hoàn toàn phớt lờ uy áp của thanh kiếm đồng xanh đang trấn áp bên trên, trực tiếp cắm ngập vào mạng lưới rễ Tử Trúc ngàn năm bao bọc xung quanh. Lực thôn phệ tà ác điên cuồng vắt kiệt sinh cơ, hút lấy Mộc Bản Nguyên nguyên thủy nhất. Bằng mắt thường cũng có thể thấy, những đoạn rễ tím thẫm to bằng vòng tay người ôm đang héo rũ đi với tốc độ kinh người, linh quang tắt lụi, biến thành cành khô rụng lả tả.
Hắn muốn cắn nuốt căn cơ linh mạch để cưỡng ép trọng sinh!
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mùi máu tanh xộc lên tận óc giúp hắn kéo lại một tia thanh minh cuối cùng. Nếu để tà vật này hút cạn Mộc Bản Nguyên, không chỉ trận pháp phong ấn triệt để sụp đổ, mà toàn bộ ngọn núi Tử Trúc Lĩnh cùng tộc nhân Lâm gia bên trên sẽ bị oán khí vùi lấp, vĩnh viễn biến thành tử địa. Không thể lùi bước, cũng không còn đường lùi. Hắn dồn ép một phần mười linh lực cuối cùng rỉ ra từ đan điền nứt nẻ, điên cuồng thúc giục hạt giống Mộc Bản Nguyên đang ẩn nấp sâu trong thức hải. Cánh tay trái đầy vết rạn nứt của hắn bỗng tỏa ra một vòng sáng lục lam rực rỡ. Mượn chính cỗ lực hút của tà vật, Lâm Mặc chủ động đẩy thần thức của mình dung nhập vào hệ thống rễ cây khổng lồ, tạo thành một cục diện giằng co sinh tử.
Vừa tiếp xúc, một luồng hàn khí lạnh lẽo như băng tủy mang theo vô vàn tiếng khóc than oán hận lập tức ăn mòn dọc theo cánh tay hắn. Thần thức bị ép đến biên giới sụp đổ, Lâm Mặc không màng đến cảm giác đau đớn thấu xương, há miệng phun ra ba ngụm tinh huyết bản mệnh. Huyết dịch đỏ thẫm lơ lửng giữa không trung, được hắn dùng tàn niệm vạch ra ba đạo phù văn gia tộc, đánh thẳng vào trung tâm rễ cây Tử Trúc.
Lâm thị tử tôn, lấy huyết tế trận, dẫn mộc linh, khải kiếm phong!
Huyết phù vừa chạm vào rễ cây liền bốc cháy dữ dội, dung hợp cùng Mộc Bản Nguyên trong cơ thể hắn, tạo thành một cầu nối linh lực cưỡng ép đảo ngược dòng chảy sinh cơ. Thanh kiếm đồng xanh cắm trên hài cốt cảm ứng được huyết mạch truyền thừa và mộc linh tinh thuần của người lập trận năm xưa, những vệt rỉ sét cuối cùng trên thân kiếm bạo liệt nổ tung. Uy áp của pháp bảo cổ xưa ầm ầm bộc phát. Từng đạo trận văn cổ triện màu vàng kim sáng rực lên, hội tụ thành hàng trăm luồng kiếm khí chém xuống như mưa rào, phạt đứt phăng đám xúc tu tơ máu đang quấn lấy rễ cây.
Thế nhưng, cái giá phải trả để kích hoạt kiếm trận cổ xưa vượt xa sức chịu đựng của một tu sĩ Luyện Khí kỳ. Trận văn trên thân kiếm bòn rút tinh huyết quá mạnh, kéo theo toàn bộ khí huyết trong người Lâm Mặc như bị một hố đen nuốt chửng. Cánh tay trái hóa gỗ của hắn không chịu nổi áp lực linh khí lưu chuyển vội vã, nổ tung thành một đám sương máu chói mắt. Cơn đau tê dại truyền đến, cánh tay hắn giờ đây chỉ còn trơ lại phần xương trắng hếu dính chút thịt nát cháy đen.
Cục diện vừa được vớt vát lại một lần nữa rơi vào vực thẳm. Quả tim đen kịt bị kiếm trận chém đứt xúc tu liền co rút kịch liệt, sau đó phún xạ ra một cỗ chướng khí kịch độc màu xám tro đặc quánh. Đám chướng khí này không hề tiêu tán, mà mang theo sự giảo hoạt tột cùng, lách qua màn kiếm quang đang yếu dần, ngấm thẳng vào dòng địa mạch cấp hai dưới đáy hố. Tiếng xì xèo rợn người vang lên, từng luồng linh khí trong vắt vốn là cội nguồn tu luyện của Lâm gia, nay bị nhiễm một màu đen kịt, bắt đầu sủi bọt độc hại.
Ba đạo huyết phù ngưng tụ từ tâm huyết vừa thành hình liền bốc cháy phừng phực giữa không trung, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ sậm quỷ dị. Dưới sự thôi động điên cuồng của hạt giống Mộc Bản Nguyên trong cơ thể Lâm Mặc, ba luồng huyết quang này không lao thẳng về phía trái tim ma quái để tấn công vô vọng. Hắn thừa hiểu chút tu vi Luyện Khí nhoi nhói của mình chẳng khác nào phù du hám thụ trước uy áp kinh người kia. Thay vào đó, huyết quang hóa thành ba sợi xích mỏng manh nhưng vô cùng dẻo dai, cắm phập vào mạng lưới rễ Tử Trúc đang bị tà lực bòn rút. Lâm Mặc cắn nát môi, dồn chút linh lực khô cạn cuối cùng cùng với thần thức đang rỉ máu vào cánh tay trái đã hóa gỗ. Hắn mượn cội nguồn đồng nguyên của Mộc Bản Nguyên để cưỡng ép đảo ngược trận văn, chặt đứt hoàn toàn liên kết mạch máu vô hình giữa yêu vật và linh mạch gia tộc.
Một tiếng xé rách trầm đục vang lên dưới đáy hố sâu, dường như có thứ gì đó vừa bị bẻ gãy. Trận pháp sinh cơ bị cắt đứt đột ngột khiến luồng oán khí đang cắn nuốt Mộc Bản Nguyên lảo đảo dội ngược trở lại. Trái tim đen kịt mất đi nguồn nuôi dưỡng bất ngờ co giật dữ dội. Những sợi tơ máu bám trên bề mặt nó đứt phựt từng khúc, văng tung tóe thứ dịch lỏng hôi thối ra xung quanh, ăn mòn cả những tảng đá vôi cứng rắn thành những vũng bùn lầy sủi bọt.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc can thiệp vào một trận pháp vượt cấp là vô cùng thảm khốc. Ba đạo huyết phù chỉ trụ được trong ba nhịp thở liền vỡ vụn thành vô số bọt khí. Lực phản chấn hung hãn men theo rễ phụ truyền thẳng vào cánh tay trái của Lâm Mặc. Kinh mạch từ bả vai kéo dài đến tận lồng ngực hắn nổ tung từng tấc một. Máu tươi bắn ra xối xả, nhuộm đỏ lớp da thịt đang dần chuyển sang màu tím sẫm của thớ gỗ. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn tột cùng, ngũ tạng lục phủ như bị một bàn tay vô hình hung hăng nhào nặn.
Sự gián đoạn ngắn ngủi do Lâm Mặc tạo ra lại trở thành cơ hội ngàn năm có một cho thanh kiếm đồng rỉ sét. Cảm nhận được tà lực vừa suy yếu, những đạo trận văn cổ triện màu vàng nhạt trên thân kiếm bỗng nhiên bùng lên hào quang chói lọi. Linh lực càn khôn còn sót lại của người lập trận ngưng tụ thành một đạo kiếm khí sắc bén tột độ, mang theo sát ý chém thẳng xuống lồng ngực bộ hài cốt. Phập một tiếng khô khốc, mũi kiếm đâm xuyên qua trái tim đen kịt, ghim chặt nó vào nền đá sâu thẳm bên dưới.
Nhưng Lâm Mặc chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, hai đóa quỷ hỏa trong hốc mắt đầu lâu lại bùng lên ngọn lửa đỏ rực mang theo ý cười giễu cợt đầy ác ý. Trái tim bị đâm xuyên không hề vỡ nát hay tan biến. Từ miệng vết thương sâu hoắm trào ra một giọt hắc huyết đặc quánh, mang theo tử khí ngập trời nhỏ thẳng lên thân kiếm. Ánh sáng vàng của trận văn vừa chạm vào hắc huyết liền xèo xèo bốc khói, nháy mắt bị ăn mòn đến mức tối tăm mờ mịt, tựa như ngọn nến tàn trước gió lốc.
Thanh kiếm đồng phát ra tiếng gào thét bi thương như một sinh mệnh sắp đi đến hồi kết. Những vết nứt hình mạng nhện nhanh chóng lan rộng khắp thân kiếm, nuốt chửng những đạo phù văn cuối cùng. Trong tiếng nứt vỡ đinh tai nhức óc, mảnh vỡ pháp khí văng tứ tung, găm phập vào vách đá tạo thành những hố sâu hoắm. Phong ấn trấn áp ngàn năm của cấm địa Tử Trúc Lĩnh, niềm tự hào và cũng là lá chắn cuối cùng của Lâm gia, vào giờ khắc này đã triệt để sụp đổ.
Mất đi chốt chặn cuối cùng, bộ hài cốt mặc đạo bào xám chậm rãi vươn cánh tay chỉ còn rành rành xương trắng, nắm lấy phần chuôi kiếm đã gãy nát nhổ ra khỏi lồng ngực. Một luồng uy áp dẫu đã suy tàn qua năm tháng nhưng vẫn đủ sức nghiền nát tu sĩ Trúc Cơ điên cuồng càn quét khắp đáy vực. Giọng nói the thé, lạnh lẽo như ma quỷ cọ xát móng tay vào nắp quan tài trực tiếp nổ tung trong thức hải của Lâm Mặc.
Huyết mạch của Lâm lão cẩu, hương vị rốt cuộc vẫn ngọt ngào như ba ngàn năm trước.
Cùng với lời nói ma quái đó, không gian xung quanh Lâm Mặc hoàn toàn đông cứng lại. Lực hút từ Mộc Bản Nguyên trong cơ thể hắn đột nhiên mất khống chế, không còn tuân theo ý niệm của chủ nhân mà tự động bộc phát ra ngoài. Hạt giống màu lục lam vốn dĩ là sinh cơ cứu mạng nay lại rung lên bần bật, bắt đầu điên cuồng hấp thụ chính tà khí nồng đậm từ bộ hài cốt truyền tới. Cánh tay trái hóa gỗ của hắn lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mọc ra những chiếc lá Tử Trúc, nhưng chúng không mang màu xanh biếc thanh tao, mà đỏ rực như được tưới đẫm bởi máu tươi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.