Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 471: Tộc Đang Đứng Khép Nép Chờ Lệnh

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,766 từ 1 lượt đọc
Sương mù sáng sớm tại phường thị Thanh Lân chưa kịp tan, một hồi chuông báo động từ đài nghị sự đã dồn dập vang lên. Lâm Ảnh thu liễm toàn bộ khí tức, ẩn mình sau mái ngói lưu ly của tửu lâu đối diện, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt vào bóng người đang sải bước tiến vào quảng trường. Kẻ đó chính là Tôn Trọng, mang theo ngọc giản âm hàn chứa lời tố cáo Lâm gia tàng trữ ma vật. Gã đi đến đâu, những lời xì xầm từ đám tán tu và thương nhân lập tức rộ lên đến đó, tạo thành một làn sóng dư luận vô hình ép thẳng về phía từ đường liên minh.

Đúng như dự tính của gia chủ Lâm Mặc, sự kiêu ngạo đã che mờ lý trí của vị trưởng lão Tôn gia. Tôn Trọng hoàn toàn không nhận ra bả vai áo pháp bào của gã đang vương vất một tia sương mù đỏ thẫm mờ nhạt. Loại ấn ký này tản mát ra chấn động tâm thần cực kỳ vi diệu, người ngoài nhìn vào không thấy, nhưng tu sĩ Trúc Cơ từng tiếp xúc với tàn dư ma đạo đêm qua như Vương Hạc chắc chắn sẽ ngửi ra. Lâm Ảnh cẩn thận bóp nát một viên truyền âm châu, báo cáo tình hình hiện trường về Tử Trúc Lĩnh.

Cách đó mấy trăm dặm, trên đỉnh ngọn núi phủ đầy sắc trúc tím, Lâm Mặc hờ hững phủi đi lớp sương đọng trên vạt áo. Hắn tiếp nhận luồng thần thức từ viên trân châu vừa vỡ nát, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh nhạt. Tin tức từ phường thị báo về vô cùng chuẩn xác, con mồi đã tự bước một chân vào tử cục mà không cần bất kỳ mũi kiếm nào của gia tộc phải rút ra. Việc cần làm bây giờ là đóng nốt nắp quan tài, dùng chính danh tiếng suy tàn giả tạo để ép đối phương không còn đường lui.

"Truyền lệnh xuống, lập tức phong tỏa toàn bộ ba gian đan dược của Lâm gia tại khu Đông phường thị."

Lâm Mặc quay sang nhìn vị chấp sự đang đứng khom lưng chờ lệnh, thanh âm không mang theo chút phập phồng cảm xúc.

"Lấy lý do linh điền sườn đông cạn kiệt, nợ công huân trong tộc chồng chất nên không đủ tài lực duy trì cửa hàng. Đem tấm bảng gỗ khắc lệnh đóng cửa treo thẳng ra ngoài phố, để cho tất cả nhãn tuyến của các thế lực khác tận mắt nhìn thấy."

Chấp sự Lâm Uyển nghe vậy, sắc mặt thoáng chút chần chừ, hai tay siết chặt lấy quyển sổ ghi chép hàng hóa. Nàng hiểu rõ ba gian hàng này là nguồn thu linh thạch hạ phẩm duy nhất còn sót lại của nhánh phụ, nếu đóng cửa lúc này, lòng người sẽ càng thêm hoang mang.

"Bẩm gia chủ, nếu treo bảng đóng cửa, uy tín của gia tộc bao năm gầy dựng sẽ lập tức sụp đổ. Đám thương hội sẽ nhân cơ hội ép giá toàn bộ linh thảo tồn kho của chúng ta."

"Đó chính là thứ ta muốn Vương Hạc và Tôn gia nhìn thấy."

Ánh mắt Lâm Mặc sắc như đao, trực tiếp cắt ngang sự do dự của đối phương. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá, đẩy ra một khối mộc bài chạm trổ hoa văn xỉn màu.

"Chỉ khi Lâm gia thể hiện ra bộ dạng sơn cùng thủy tận, uy tín sụp đổ đến mức phải bán tháo tài sản, Tôn Trọng mới dám dốc toàn lực tung ra mảnh bằng chứng kia trước mặt liên minh. Ngươi không cần lo chuyện giá cả, cầm lấy lệnh bài phong điếm này đi chấp hành, mọi tổn thất ghi thẳng vào sổ nợ công huân của phòng nghị sự."

Lâm Uyển cắn chặt môi, không dám trái lệnh, lập tức nhận lấy khối mộc bài rồi cẩn trọng lui ra ngoài. Vật chứng đại diện cho quyền lực thương mại của gia tộc chính thức đổi chủ, mang theo quyết định tự phế võ công đầy tàn nhẫn của vị gia chủ trẻ tuổi. Nửa canh giờ sau, ngay khi Tôn Trọng đang lớn tiếng dõng dạc trình bày tội trạng của Lâm gia giữa đài nghị sự, thì bên ngoài phường thị, ba tấm biển phong tỏa cửa hàng đồng loạt được đóng đinh lên cửa lớn.

Tiếng búa gõ chát chúa vang vọng khắp con phố sầm uất, đánh dấu việc Lâm gia chính thức rút lui khỏi thị trường đan dược Nam Cương. Dư luận lập tức bùng nổ, hàng trăm ánh mắt soi mói và đồn đoán nhắm thẳng vào sự suy tàn của họ Lâm, vô tình đẩy sự tự tin của Tôn gia lên tới đỉnh điểm. Thế nhưng, không một ai trong đám đông ồn ào ấy biết rằng, chính hành động phơi bày điểm yếu này đã dọn sạch mọi chướng ngại. Nó tạo ra một cái cớ hoàn hảo để Vương Hạc danh chính ngôn thuận khởi động trận pháp giam cầm toàn bộ đài nghị sự, khóa chết Tôn Trọng cùng luồng khí tức dị thường trên người gã, mở màn cho một cuộc thanh trừng đẫm máu.

Lòng người trong tộc tất sinh oán thán. Lâm Mặc gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn đá, âm thanh khô khốc cắt đứt dòng suy nghĩ của vị nữ chấp sự. Hắn biết rõ cái giá phải trả cho việc đóng cửa ba gian đan dược không chỉ là đình trệ nguồn thu, mà còn trực tiếp đẩy khoản nợ công huân của chi thứ lên mức báo động. Nhưng trên bàn cờ này, nếu không tự cắt thịt, làm sao khiến lũ sài lang mất cảnh giác.

"Mở kho tộc tầng thứ nhất, trích xuất năm trăm cân linh mễ và hai mươi bình Tích Cốc Đan phân phát cho các hộ trồng dược liệu." Giọng điệu của hắn không cho phép cự tuyệt, trực tiếp ban bố quyết định điều chỉnh tài nguyên. "Ghi toàn bộ tổn thất này vào sổ nợ của từ đường chính, tạm thời xoa dịu sự bất mãn của các trưởng lão nhánh phụ. Ngươi đích thân giám sát việc niêm phong cửa hàng, nếu có kẻ nào dám hé răng oán trách nửa lời, lập tức tước bỏ ba tháng bổng lộc."

Chấp sự Lâm Uyển cắn chặt môi, hai tay siết lấy vạt áo. Nàng xót xa cho công sức gây dựng phường thị suốt ba năm qua, nhưng uy nghiêm của gia chủ không thể mạo phạm. Nàng cúi đầu lĩnh mệnh rồi vội vã thối lui, mang theo khối ngọc bài mở kho rời khỏi đỉnh núi. Quyết định đoạn tuyệt nguồn sống này chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che đậy thực lực thật sự của gia tộc. Ngay lúc tấm bảng gỗ mục nát mang dòng chữ phong điếm được treo lên giữa phố xá sầm uất, tiếng bàn tán của đám tán tu lập tức bùng nổ, tạo thành một luồng dư luận lan thẳng đến đài nghị sự.

Bên trong đại điện cao rộng của liên minh thương hội, không khí tĩnh lặng đến mức nghẹt thở. Giám sát sứ Vương Hạc ngồi chễm chệ trên chiếc ghế khảm linh thạch, đôi mắt híp lại đánh giá vị khách vừa bước vào. Tôn Trọng mang theo nụ cười đắc ý, hai tay dâng lên khối ngọc giản lưu trữ bằng chứng tố cáo. Gã đinh ninh rằng món đồ mang hàn khí buốt giá này đủ sức đập nát chút uy tín cuối cùng của họ Lâm, khiến liên minh phải ra lệnh trừng phạt.

"Vương đại nhân, đây chính là tang vật chứng minh Lâm gia cấu kết ma tu, mưu đồ phá hoại quy tắc phường thị." Tôn Trọng vừa dứt lời, một luồng thần thức cường hãn từ trên ghế chủ tọa đã ập xuống. Thay vì kiểm tra nội dung bên trong vật chứng, luồng uy áp của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ lại hung hăng quét qua bả vai của vị trưởng lão Tôn gia. Đòn thăm dò bất ngờ này mang theo kình phong sắc lẹm, ép thẳng vào tâm trí khiến sắc mặt Tôn Trọng tái đi. Linh lực trong đan điền gã theo phản xạ tự nhiên bùng lên chống đỡ, tạo ra một tầng quang trượng mỏng manh cản lại.

Ngay khoảnh khắc hai cỗ pháp lực va chạm, Vương Hạc đột ngột thu hồi thần thức, khóe miệng giật giật. Đòn nhử vừa rồi đã giúp lão bắt được tàn dư của tia sương đỏ quỷ dị bám trên vạt áo đối phương. Khí tức huyết sát này giống hệt với loại ma công đã hạ độc linh mạch đêm qua. Một ý nghĩ lạnh lẽo xẹt qua đầu vị giám sát sứ: Lâm gia vừa tuyên bố phong tỏa cửa hàng vì cạn kiệt tài lực, một gia tộc đang thoi thóp thì lấy đâu ra can đảm và tài nguyên để mời chào ma tu?

Kẻ thù lớn nhất của họ Lâm chính là Tôn gia, và kẻ đang mang trên người vết tích ma đạo lại đang đứng ngay trước mặt lão để tung hỏa mù. Kẻ đa nghi như Vương Hạc lập tức tự bổ sung những mắt xích còn thiếu vào chuỗi sự kiện. Lão tin chắc rằng Tôn gia đã tự biên tự diễn, dùng ma tu phá hoại rồi vu oan giá họa nhằm nuốt trọn địa bàn của đối thủ. Sự thật bị bóp méo hoàn toàn theo đúng kịch bản mà Lâm Mặc đã vạch ra từ trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.

Vương Hạc vung tay áo, một đạo bùa chú màu vàng rực bay ra, hóa thành lồng giam linh khí phong ấn chặt chẽ khối ngọc giản trên bàn. Món đồ tố cáo vốn được chuẩn bị kỹ lưỡng nay chính thức bị khóa kín bằng cấm chế của liên minh, biến thành vật chứng chống lại chính chủ nhân của nó. Mặt Tôn Trọng lúc này đã cắt không còn một giọt máu, gã nhận ra bản thân vừa tự bước vào một cái bẫy không đáy.

"Tôn trưởng lão, trước khi làm rõ nguồn gốc của thứ khí tức dơ bẩn trên người ngươi, toàn bộ lệnh bài thông hành thương mại của Tôn gia tạm thời bị tước bỏ." Lời phán quyết vang lên như sét đánh ngang tai, ép Tôn Trọng lùi lại nửa bước, khí huyết trong ngực cuộn trào nhưng gã phải cắn răng nuốt xuống. Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo này không chỉ là danh dự, mà toàn bộ tuyến đường vận chuyển linh dược của gia tộc gã đã chính thức bị phong tỏa. Ở phía xa, nhãn tuyến của Lâm gia lặng lẽ ghi chép lại mọi biến động, bóp nát một viên truyền âm châu để mang kết quả về cho đài nghị sự tiến hành bước thu lưới tiếp theo.

Áp lực vô hình vừa rút đi, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo Tôn Trọng. Vương Hạc ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt gã không nhìn vào khối ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung, mà khóa chặt lấy bả vai trái của vị trưởng lão họ Tôn. Một tia thần thức mỏng như sợi chỉ chui rúc vào trong không khí, cẩn thận chạm vào vệt sương mù đỏ thẫm mờ nhạt kia. Sắc mặt vị Giám sát sứ thoắt cái trở nên âm trầm, sát khí thuộc về tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ một lần nữa rục rịch bùng phát.

Tôn đạo hữu mồm miệng lanh lợi, một mực khẳng định Lâm gia tàng trữ ma vật. Vương Hạc gõ ngón tay lên tay vịnh ghế bằng gỗ linh tùng, thanh âm lạnh lẽo vang vọng khắp đại điện. Vậy ngươi giải thích thế nào về luồng Huyết Sát Khí ngưng tụ thành ấn ký, đang bám rễ ngay trên pháp bào của chính mình.

Tôn Trọng giật mình, vội vã vận chuyển linh lực soi xét bản thân. Khi nhận ra tàn dư ma đạo thực sự tồn tại trên bả vai, đồng tử lão kịch liệt co rút. Lão không hiểu thứ này bám vào người từ lúc nào, nhưng thân là kẻ lõi đời lăn lộn mấy chục năm, lão lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì lúng túng chối cãi, Tôn Trọng quyết định mượn thế ép người, dùng chính danh tiếng đang lung lay của đối thủ để làm lá chắn.

Vương sứ giả minh xét, đây chắc chắn là thủ đoạn tàn dư do kẻ địch cố tình hãm hại bôi nhọ trước khi ta bước vào đây. Tôn Trọng nghiến răng, chỉ tay thẳng về phía cửa điện lớn đang mở toang. Ngài thử sai người ra ngoài nghe ngóng xem, ba gian đan dược của họ Lâm tại khu Đông phường thị vừa đồng loạt treo biển đóng cửa. Bọn chúng lấy cớ nợ công huân gia tộc, nhưng thực chất là chột dạ, sợ liên minh tra xét kho tàng nên mới vội vã tẩu tán tài sản che giấu tội trạng.

Lời biện bạch vừa dứt, khối vật chứng màu xám sẫm lơ lửng giữa điện bỗng nhiên sinh ra dị biến. Cấm chế phong ấn bên trên bề mặt ngọc thạch đột ngột nứt toác, không phải do Vương Hạc dùng linh lực tác động, mà bị chính ấn ký mờ nhạt trên người Tôn Trọng sinh ra cộng hưởng. Một trận đồ thu nhỏ hình lục giác từ trong khe nứt phóng ra, mượn nhờ linh khí trong đại điện chiếu thẳng hình ảnh một góc linh mạch đen ngòm lên bức tường bạch ngọc.

Cục diện lập tức chuyển biến ngoài tầm kiểm soát của vị trưởng lão họ Tôn. Đây chính là cái bẫy vòng lặp mà Lâm Mặc đã tính toán từ trước, dùng chính sự nôn nóng dậu đổ bìm leo của kẻ địch để kích hoạt cơ quan lưu ảnh giấu sâu bên trong ngọc giản. Vương Hạc hừ lạnh một tiếng, vung tay áo tung ra một tấm Khốn Yêu Phù giai cấp bậc hai. Lá bùa bốc cháy giữa không trung, hóa thành chín sợi xích vàng rực đan chéo nhau, trói chặt lấy khối đồ vật đang tỏa ra ma khí.

Uy năng từ phù lục không dừng lại ở đó, mà tiếp tục lan rộng, phong tỏa luôn lộ tuyến thối lui của Tôn Trọng tại chín ô trận vị xung quanh. Mọi sự nghi ngờ của Giám sát sứ giờ đây đã chuyển hướng triệt để, dựa trên chuỗi logic mà gã tự mình chắp vá từ những bằng chứng trước mắt.

Đóng cửa hàng vì chột dạ, hay là do Lâm gia đã bị kẻ khác dùng ma công cắt đứt linh mạch, ép đến bước đường cùng phải từ bỏ nghiệp kinh doanh. Vương Hạc đứng bật dậy, uy áp ép thẳng xuống khiến phiến đá thanh thạch dưới chân Tôn Trọng nứt toác thành hình mạng nhện. Vật chứng này cộng hưởng với khí tức trên người ngươi. Trận đồ bên trong lại ghi rõ dấu ấn phá hoại mạch ngầm. Tôn gia các ngươi thật to gan, dám qua mặt liên minh, tự biên tự diễn một màn kịch hòng mượn đao giết người, thâu tóm toàn bộ phường thị.

Những lời xì xầm của đám tán tu đứng hóng chuyện bên ngoài cửa điện lập tức bùng nổ, ánh mắt họ nhìn về phía người của Tôn gia đã tràn ngập sự dè chừng và khinh bỉ. Danh tiếng đệ nhất thế gia tuân thủ quy củ tại Thanh Lân khoảnh khắc này chịu một đòn giáng nặng nề. Tôn Trọng sắc mặt trắng bệch, nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cục diện bế tắc do chính mình mang đến.

Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo này ập đến ngay tức khắc. Để chứng minh bản thân không lập tức bỏ trốn, Tôn Trọng cắn chặt khớp hàm, vận chuyển chân khí bức ra một ngụm tâm huyết phun thẳng lên một tấm ngọc bài trống. Lão buộc phải lập hạ Huyết Khế, chấp nhận lệnh cấm túc không được rời khỏi khu vực trung tâm phường thị nửa bước trong vòng ba ngày, đồng thời giao nộp quyền điều động đội hộ vệ cho liên minh giám sát.

Khối ngọc thạch nứt nẻ lơ lửng giữa điện chính thức đổi chủ, bị Vương Hạc hút gọn vào trong tay áo để làm bằng chứng định tội. Nước cờ hiểm độc nhằm triệt hạ Lâm gia giờ đây biến thành thanh gươm hành hình treo lơ lửng trên đỉnh đầu Tôn gia, buộc họ phải tự dốc cạn tài nguyên để đi tìm hung thủ ma tu thực sự hòng rửa sạch hiềm nghi.

Chín sợi tỏa liên ánh vàng rực rỡ mang theo uy áp Trúc Cơ trung kỳ gầm rít vọt tới, triệt để phong tỏa mọi đường lui tại trung tâm đại điện. Tôn Trọng gầm lên một tiếng xé phổi, hai tay nhanh chóng kết ấn, điên cuồng vỗ mạnh vào lồng ngực. Một mặt khiên đồng thau xám xịt từ đan điền bay vọt ra, đón gió liền phình to cản trước mặt gã. Thế nhưng, đây hoàn toàn chỉ là một đòn nhử mạng. Ánh mắt lão già họ Tôn vằn lên tia tàn độc, mượn lực phản chấn từ luồng xích thứ nhất giáng xuống để mượn đà lùi lại. Cánh tay phải của gã bọc trong một tầng cương khí sắc bén, hung hăng vung lên hòng bóp nát khối ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung.

"Dám ở trước mặt ta hủy đi vật chứng? Nằm mơ!"

Vương Hạc lạnh lùng hừ một tiếng, mũi giày đạp mạnh lên tảng đá xanh dưới sàn. Tám sợi xích còn lại đột ngột biến ảo quỹ đạo, từ bỏ việc trói buộc thân thể mà đan chéo thành một tấm lưới linh lực bọc kín lấy khối ngọc đang rạn nứt. Đúng lúc này, trận pháp dò xét ma khí của đài nghị sự bị kích hoạt bởi dị động, vô tình cộng hưởng và khuếch đại hình ảnh hắc ám chiếu ra từ vật chứng. Giữa ảo ảnh mạch ngầm đen ngòm vẩn đục, một đồ án hình đầu lâu ngậm bích ngọc thình lình lóe sáng. Đám đông chấp sự xung quanh đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, bởi đó chính là trận văn cốt lõi phong ấn cấm địa của Tôn gia.

Sắc mặt Tôn Trọng nháy mắt trắng bệch, gã hiểu ra mình đã triệt để rơi vào vòng lặp tử cục của Lâm Mặc. Kẻ đứng sau không chỉ bôi nhọ, mà còn tính toán chuẩn xác phản ứng của đài nghị sự để mượn trận pháp nơi này phơi bày bí mật. Mọi thanh minh lúc này đều trở thành ngụy biện nực cười. Không chút do dự, lão cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt ròng rã hai mươi năm thọ nguyên để kích hoạt cấm thuật Huyết Độn. Mặt khiên đồng thau dưới sức ép của tỏa liên liền nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh phế liệu mất đi linh tính, tạo ra một luồng xung kích hất văng hàng ghế gỗ lim xung quanh. Mượn màn sương máu che khuất tầm nhìn, tàn ảnh của vị trưởng lão xé rách không gian đại điện, trốn thẳng về hướng Bắc.

"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ cửa ngõ phường thị, lập tức ban bố Lệnh Truy Nã Huyết Sắc đối với Tôn Trọng!"

Vương Hạc vung tay thu lấy khối ngọc giản giờ đã bị phong ấn chặt chẽ, gân xanh nổi đầy trán. Lão quay sang gầm thét với đội trưởng hộ vệ liên minh đang đứng thất thần.

"Tập hợp nhân thủ tiến về Hắc Phong Cốc, ta muốn xem Tôn gia các ngươi giải thích thế nào về đồ án ma đạo tàng trữ trong linh mạch!"

Uy tín bao năm bồi đắp của gia tộc họ Tôn tại phường thị Thanh Lân chính thức sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc, biến từ một thế lực cường thịnh thành mục tiêu bị vạn người phỉ nhổ.

Cùng lúc đó, tại đỉnh núi vây quanh bởi lớp sương mù tím nhạt, Lâm Mặc thong thả thu hồi viên truyền âm châu thứ hai vừa sáng lên từ tay áo. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá, hướng về phía trưởng lão quản lý kho tộc đang đứng khép nép chờ lệnh. Mọi diễn biến tại đại điện đều không nằm ngoài dự tính, con mồi đã ngoan ngoãn mang theo vật chứng giả để rồi tự chứng minh tội trạng của chính mình trước mặt kẻ có thẩm quyền.

"Tôn gia đã thành cái đích cho mọi sự chỉ trích, cục diện phường thị tất loạn."

Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, thanh âm bình thản nhưng mang theo áp lực không thể chối từ.

"Mở kho tộc tầng thứ nhất, xuất ra ba mươi tấm Hỏa Xà Phù giao cho đội tuần tra sườn đông. Từ giờ khắc này, thay đổi quy tắc canh gác, chuyển toàn bộ linh điền sang trạng thái phong tỏa tuyệt đối."

Vị trưởng lão khom người lĩnh mệnh, vội vã lui ra ngoài, trong lòng thầm kinh hãi trước thủ đoạn mượn đao giết người không vương một giọt máu của gia chủ. Sổ công huân của Lâm gia hôm nay sẽ ghi nợ thêm một khoản tài nguyên lớn để duy trì trận pháp phòng ngự, nhưng bù lại, một tấm bình phong suy yếu hoàn hảo đã được dựng lên. Sáng ngày mai, khi liên minh thương hội mang theo binh khí vây ráp lãnh địa kẻ thù, họ sẽ không ngờ rằng khối trận bàn chân chính ghi lại hình ảnh ma tu đang nằm gọn trong tay Lâm Ảnh. Vật chứng mang tính định đoạt này chuẩn bị được ném vào hẻm núi giao giới, mở ra một ván cược đẫm máu tiếp theo hòng triệt để xóa sổ Tôn gia khỏi bản đồ Nam Cương.
0