Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 470: Tử Lập Tức Trắng Bệch

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,578 từ 1 lượt đọc
Sương mù buổi sớm chưa kịp tan đã bị hơi nóng từ ba mươi mẫu linh điền sườn đông bốc lên làm cho vặn vẹo. Nơi từng là huyết mạch kinh tế của Lâm gia giờ chỉ còn là một vùng đất cháy đen, sặc sụa mùi tro tàn và linh khí bạo loạn. Dưới lớp bùn sém, vài đoạn rễ Huyết Ngọc Sâm xám xịt thi thoảng nứt toác, phát ra những tiếng nổ lép bép. Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản rảo qua tàn tích do chính tay mình thiêu rụi đêm qua. Hắn không hề bận tâm đến lượng linh khí khô cạn đang rít gào đòi bồi đắp, bởi cái giá này đã nằm gọn trong bàn cờ chiến lược.

Phía sau hắn, chấp sự quản lý linh điền Lâm Tế mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo đạo bào. Lão run rẩy dâng lên một cuốn sổ bìa sừng trâu, bên trong ghi chép chi tiết ngọn nguồn tổn thất. Ba mươi mẫu linh dược đang độ thu hoạch bỗng chốc hóa thành mây khói, đồng nghĩa với việc Đan các của gia tộc sẽ đứt nguồn cung ứng nguyên liệu trong ròng rã nửa năm. Tội danh lơ là canh gác này đủ để lão bị tước đoạt thân phận quản sự, phạt bế quan ở cấm địa mười năm. Lâm Tế cắn chặt răng, trong đầu điên cuồng tính toán xem phải bán bao nhiêu sản nghiệp riêng mới bù đắp nổi một phần mười số nợ công huân khổng lồ sắp giáng xuống.

"Gia chủ, toàn bộ linh mạch thứ cấp bên dưới sườn đông đã bị hỏa độc xâm nhập, chín ô trận vị của Mộc Linh Trận hoàn toàn vỡ nát." Lâm Tế khom người đến mức trán sắp chạm đầu gối, giọng nói khàn đặc. "Lão hủ vô năng, tuần tra chậm trễ. Xin gia chủ khai ân, cho phép hủ lấy công chuộc tội, dẫn người dọn dẹp tàn cuộc."

Lâm Mặc không nhận lấy cuốn sổ bọc sừng trâu. Hắn phẩy tay áo, một luồng kình phong nhẹ nhàng nâng vị chấp sự già đứng thẳng lên. Ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi lướt qua đám mây xám xịt đang tụ lại phía chân trời, nơi có Hắc Phong Cốc tọa lạc. Kẻ địch lúc này hẳn đang âm thầm ăn mừng vì nghĩ rằng đòn tập kích của chúng đã đánh trúng yếu huyệt Lâm gia.

"Không cần dọn dẹp, cũng không cần nhận tội." Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, giọng điệu vô hỉ vô bi. "Giữ nguyên hiện trường này cho ta. Ngươi lập tức quay về từ đường, truyền lệnh của gia chủ xuống kho tộc."

Hắn lật tay, một tấm mộc bài khắc gia huy tử trúc bay thẳng vào lòng Lâm Tế. Khối lệnh bài này tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, mang theo uy áp bất dung cự tuyệt của người đứng đầu.

"Thứ nhất, ban bố quyết định niêm phong toàn bộ sườn đông, treo bảng cấm địa trong ba năm. Thứ hai, ghi vào hệ thống công huân rằng linh điền bị tàn dư công pháp ma đạo phá hủy, tuyệt đối cấm nhắc đến hỏa hoạn thông thường. Kẻ nào trong tộc làm rò rỉ nửa lời, lập tức đánh gãy kinh mạch, trục xuất khỏi gia phả."

Từ trong tay áo, Lâm Mặc lấy ra một chiếc hũ sành bị phong ấn bởi ba lớp bùa chú màu vàng sậm. Bên trong chứa đúng một nắm tro tàn từ tâm của vụ cháy, nơi hắn đã tinh tâm bố trí lưu lại một tia sát khí âm hàn mô phỏng thủ pháp của ma tu. Chiếc hũ sành lạnh lẽo chính thức đổi chủ, nằm gọn trong đôi tay đang run rẩy của vị chấp sự.

"Giao trực tiếp vật này cho chưởng quỹ Vạn Bảo Lâu, nhờ hắn chuyển tới tay Giám sát sứ." Lâm Mặc dặn dò từng chữ. "Cứ nói Lâm gia đêm qua bị ma tu giấu mặt tập kích, tổn thất thảm trọng, cầu xin liên minh thương hội phái người xuống điều tra làm chủ."

Lâm Tế ôm chặt chiếc hũ sành vào ngực, sống lưng chợt trào lên một trận ớn lạnh. Lão không ngốc, lập tức hiểu ra vị gia chủ này đang muốn mượn thế lực của liên minh để hợp thức hóa một lời nói dối động trời. Nếu Giám sát sứ nhận được hũ đất chứa ma khí này, kết hợp với mảnh vỡ pháp bảo vừa bị ném ra Hắc Phong Cốc, mọi sự chú ý sẽ dồn hết về phía kẻ thù không đội trời chung của bọn họ.

Đám thám tử của Vương Hạc cài cắm ngoài rìa lãnh địa chắc chắn đã ghi nhận được sự hoảng loạn giả tạo mà Lâm gia vừa dựng lên. Việc chấp nhận mất trắng ba mươi mẫu linh điền là cái giá cắt thịt, nhưng nó lại là bức bình phong hoàn hảo nhất che đậy sự thật. Sáng nay, khi hũ đất nung mang mầm mống họa thủy kia đặt lên bàn nghị sự của phường thị, một đạo lệnh truy quét quy mô lớn nhắm vào thế lực ngầm của Vương Hạc sẽ chính thức được ban hành, ép gã phải tự mình bước vào vòng xoáy do chính Lâm gia tạo ra.

"...tuyệt. Kẻ nào dám hé nửa lời về tình trạng sườn đông, đánh gãy hai chân, lập tức trục xuất khỏi gia phả." Lâm Mặc lạnh lùng bồi thêm một câu chốt hạ. Âm thanh không lớn nhưng mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nặng như búa tạ nện thẳng vào tâm trí người nghe.

Lão quản sự Lâm Tế nuốt khan, gật đầu như giã tỏi. Lão run lẩy bẩy ôm lấy khối mộc bài lệnh tiễn, cẩn thận lùi từng bước về hướng từ đường. Dấu chân lảo đảo của lão in hằn trên nền đất vẫn còn vương khói xám. Nhìn bóng lưng còng xuống của vị chấp sự, vị gia chủ trẻ tuổi khẽ bấm đốt ngón tay, thần thức đảo qua ba mươi mẫu đất trống.

Việc hy sinh cánh đồng linh dược chỉ là mồi nhử. Từ ba ngày trước, Lâm Mặc đã âm thầm rút cạn tinh hoa mộc khí chuyển vào trận nhãn ngầm dưới lòng đất. Thứ bị thiêu rụi đêm qua chỉ là lớp vỏ khô quắt của Huyết Ngọc Sâm. Mẻ lưới thực sự giăng tại khu vực giao giới lúc này hẳn đã bắt đầu thu hẹp. Hắn hiểu rõ bản tính đa nghi của đám cáo già Tôn gia. Chúng luôn tin vào những chiến lợi phẩm phải trầy da tróc vẩy mới giành được, hơn là manh mối dâng tận miệng.

Cách Tử Trúc Lĩnh hơn ba trăm dặm, nơi giáp ranh lãnh địa Tôn gia và Hắc Phong Cốc. Sương mù mang theo chướng khí độc hại màu lục nhạt lượn lờ quanh những gốc hắc mộc khô héo. Lâm Uy mặc bộ hắc y dạ hành, vận chuyển Ẩn Linh Quyết thu liễm toàn bộ dao động linh lực. Gã nhẫn nại nấp dưới một gờ đá tẩm đầy rêu nhớt.

Trong tay người thanh niên nắm chặt một khối ngọc giản nứt nẻ, bề mặt khắc đầy những đường vân vặn vẹo tỏa ra hàn khí buốt xương. Đây chính là vật chứng mang vết tích ma tu mà gia chủ giao phó. Nhiệm vụ của gã không phải là lén lút vứt bỏ thứ này. Lâm Uy phải diễn một màn kịch sinh tử, để đám chó săn Tôn gia tin rằng chúng vừa cướp được báu vật từ tay một kẻ khả nghi.

Phía xa, ba bóng người mặc trang phục đi săn viền bạc cẩn trọng dò đường dọc theo sườn núi đứt gãy. Kẻ dẫn đầu cầm một chiếc la bàn bằng đồng thau. Kim chỉ nam khắc phù văn liên tục xoay tít khi cảm nhận được từ trường xáo trộn trong không gian. Lâm Uy hít sâu, cố tình buông lỏng một tia pháp lực hỏa hệ pha lẫn oán khí hắc ám.

Ngay lập tức, mặt la bàn nứt nhẹ một đường, phát ra tiếng vo vo chói tai. Tên đi săn dẫn đầu biến sắc, lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn không lao lên trực diện mà vung tay ném ra bốn tấm Thủy Lao Phù. Bốn đạo bùa chú bốc cháy giữa không trung, hóa thành bốn bức tường nước đục ngầu, mang theo sức ép ngàn cân ập thẳng xuống gờ đá nơi Lâm Uy ẩn nấp.

Lâm Uy điểm mũi chân, vọt lên không trung tránh né. Gã cố tình vung một thanh quỷ đầu đao rỉ sét, chém ra một đạo đao mang đen ngòm cản lại bức tường nước. "Ma tu! Kết Tam Tài Trận!" Tên dẫn đầu hét lớn khi thấy luồng hắc khí. Hắn lập tức thay đổi ứng biến, không dùng pháp thuật vây khốn nữa mà rút ra một cây trượng gỗ nạm ngọc, quyết tâm bạo sát.

Hai tên tùy tùng nhanh chóng tản ra hai cánh, truyền linh lực mộc hệ bám dọc theo mặt đất. Hàng loạt sợi dây leo gai góc từ lòng đất đâm chọc lên, quấn chặt lấy hai mắt cá chân của đối thủ. Tên dẫn đầu gõ mạnh cây trượng xuống đất, một đạo luồng sáng xanh biếc hóa thành mũi lao xuyên thủng hàng phòng ngự bằng đao mang.

Để vở kịch hoàn hảo, Lâm Uy cắn răng không kích hoạt pháp khí hộ thân. Mũi lao sượt qua vai phải gã. Cái giá phải trả vô cùng chân thực: toàn bộ xương bả vai vỡ vụn, các mảnh xương dăm găm sâu vào bó cơ gây đau đớn thấu óc. Thần thức của gã cũng bị chấn động mạnh, khiến tai trái ù đặc, tầm nhìn nhòe đi vì sát khí tràn vào thức hải.

Mượn lực đẩy từ đòn tấn công, Lâm Uy lảo đảo lùi lại phía sau. Gã giả vờ hoảng loạn, để khối ngọc giản nứt nẻ tuột khỏi tay, rơi lăn lóc vào bụi cỏ mọc đầy gai nhọn. Không chần chừ thêm nửa nhịp, gã kích hoạt Huyết Độn Phù đã giấu sẵn trong tay áo. Một luồng huyết quang bùng lên, cuốn lấy thân ảnh tàn tạ biến mất vào sâu trong lớp sương mù chướng khí, bỏ lại đám tu sĩ Tôn gia đang hưng phấn nhìn chằm chằm vào chiến lợi phẩm.

Bóng người Lâm Uy vừa vọt lên không trung, Thủy Lao Phù phía dưới đã ầm ầm bạo liệt. Hàng ngàn bọt nước mang theo linh lực giam cầm cuộn xoáy, tạo thành một lồng giam lam nhạt chực chờ nuốt chửng gót giày của hắn. Ánh mắt viên ám vệ lóe lên tia quyết đoán, cánh tay đang vung dở lập tức đổi hướng. Thay vì ném thẳng vật chứng xuống đất một cách lộ liễu, hắn vỗ mạnh vào đai lưng, bóp nát một tấm Huyễn Ảnh Phù bậc một. Sương mù xám xịt tức thời bùng lên, che khuất hoàn toàn thân ảnh đang chới với giữa lằn ranh địa hình hiểm trở.

Đừng hòng mượn chướng khí tẩu thoát, giữ hắn lại!

Kẻ đi săn phe Tôn gia gầm lên, vóc dáng vạm vỡ lao thẳng ra khỏi bụi rậm rạp. Gã thủ lĩnh lập tức nhận ra ý đồ mượn sương mù che mắt của kẻ thù, liền nhạy bén thay đổi chiến thuật. Thay vì tiếp tục dùng bùa chú trói buộc diện hẹp, gã tế ra một chiếc quạt lông vũ màu xám tro. Linh lực cuồn cuộn rót vào, chiếc quạt vung mạnh tạo ra những luồng phong nhận sắc lẹm xé toạc màn sương. Đòn tấn công này không nhằm mục đích lấy mạng, mà cố tình phong tỏa hoàn toàn đường lui hướng về phía thung lũng, ép mục tiêu phải hạ cánh xuống bãi đất trống.

Phong nhận rít gào chém tới mang theo sát ý lạnh buốt, khóa chặt ba vị trí tử huyệt. Lâm Uy cắn răng, không thể né tránh mà chủ động đưa tấm Thanh Mộc Thuẫn ra đỡ đạn, diễn cho trọn vẹn vai một kẻ đưa tin bị dồn vào đường cùng. Tiếng nứt vỡ vang lên khô khốc, pháp khí phòng ngự cấp thấp vỡ vụn thành vô số mảnh gỗ tàn tạ. Một luồng phản lực âm ỉ đập thẳng vào ngực khiến thần thức của hắn chấn động mãnh liệt, tầm nhìn trong khoảnh khắc trở nên nhòe đi. Cái giá cho sự chân thực này chính là một món đồ hộ thân bồi bạn nhiều năm bốc hơi, buộc hắn phải dùng điểm công huân để xin cấp lại khi về tộc.

Lợi dụng khoảnh khắc thân thể bị hất văng ngược lại do dư chấn, Lâm Uy truyền linh lực vào mảnh trận văn dịch chuyển dán dưới đế giày. Khí tức ma đạo từ khối ngọc giản vốn được phong ấn kỹ lưỡng đột nhiên rò rỉ ra ngoài một tia cực kỳ vi diệu. Bàn tay hắn cố tình nới lỏng, để mặc cho dị vật mang theo hơi thở âm hàn trượt khỏi ống tay áo, rơi thẳng xuống bãi cỏ úa màu. Hắn giả vờ hoảng loạn vồ hụt không trung, sau đó mượn lực đẩy từ trận văn dưới chân, mạo hiểm lao thẳng vào tầng chướng khí dày đặc của Hắc Phong Cốc mà không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Ma khí nồng đậm như vậy, rốt cuộc hắn đang giấu thứ gì?

Tên thủ lĩnh Tôn gia khựng lại bước chân, ánh mắt tham lam dán chặt vào vật thể vừa rơi xuống đất. Gã cẩn thận dùng linh lực bao bọc bàn tay, thu lấy khối vật chứng xám xịt vừa chính thức đổi chủ. Khi thần thức vừa chạm vào lớp vỏ ngọc lạnh lẽo, sắc mặt gã biến đổi kịch liệt vì khiếp sợ pha lẫn hưng phấn. Bên trong tàn tích này ẩn chứa một đoạn công pháp tà môn chưa kịp mã hóa, trùng khớp hoàn toàn với những gì mạng lưới tình báo phường thị đang điên cuồng truy lùng. Gã cười gằn, đinh ninh rằng bản thân vừa cướp được tử huyệt chí mạng của một thế lực bí ẩn.

Không chút chậm trễ, tên đi săn bóp nát một viên Tín Hiệu Đan cấp tốc. Làn khói đỏ rực vút lên bầu trời u ám, báo tin cho lực lượng tinh nhuệ của Tôn gia mau chóng hội quân để bảo vệ chiến lợi phẩm. Món đồ vật chứa đầy tai họa này giờ đây đã nằm gọn trong tay kẻ địch, hoàn thành xuất sắc bước đi hung hiểm nhất trong ván cờ do Lâm Mặc bày ra. Sự thật đã bị bẻ cong hoàn hảo bằng một màn kịch sinh tử chân thực, ép chặt Tôn gia vào thế phải ôm lấy củ khoai lang nóng bỏng tay, tự biến mình thành bia đỡ đạn cho cơn thịnh nộ sắp tới của liên minh thương hội.

Gió lạnh từ Hắc Phong Cốc rít gào qua những tán cây héo úa, thổi tung vạt áo đẫm sương đêm của Tôn Trọng. Vị trưởng lão dẫn đội của Tôn gia siết chặt khối ngọc giản màu máu vừa cướp được từ tay bóng đen tẩu thoát. Bề mặt vật này thô ráp, tỏa ra từng luồng hắc khí nhàn nhạt mang đậm đặc trưng của ma tu công pháp. Lão nheo mắt nhìn về hướng khe núi sâu thẳm, nơi tàn ảnh của kẻ địch vừa biến mất cùng mảnh pháp khí phòng ngự vỡ vụn. Khóe miệng Tôn Trọng nhếch lên một nụ cười gằn, tin chắc rằng bản thân vừa tóm được nhược điểm chí mạng của gia tộc họ Lâm.

Truyền lệnh xuống, rút toàn bộ nhân thủ đang mai phục ở ngã ba hẻm núi về đây.

Tôn Trọng quay sang gắt gỏng với tên chấp sự đứng cạnh, ngón tay khẽ miết lên lớp cấm chế mờ ảo.

Kẻ đó đã cạn kiệt linh lực, lại bạo trướng kinh mạch để chạy trốn, chắc chắn không sống qua nổi canh ba. Thứ quan trọng nhất đã nằm trong tay chúng ta, không cần đuổi cùng giết tận kẻo trúng bẫy sa lầy.

Lão rót một tia thần thức mỏng manh vào bên trong vết nứt của vật chứng. Một luồng sát khí âm hàn lập tức dội ngược lại, khiến sắc mặt vị trưởng lão hơi tái đi nhưng ánh mắt lại rực sáng sự tham lam. Lão đinh ninh rằng Lâm gia vì túng quẫn sau khi mất đi ba mươi mẫu linh điền nên đã bí mật giao dịch với tà tu hòng tìm đường sống. Chỉ cần giao thứ này cho liên minh phường thị, Tôn gia có thể danh chính ngôn thuận dẫn người san bằng Tử Trúc Lĩnh.

Thế nhưng, Tôn Trọng vĩnh viễn không biết được, ngay khoảnh khắc thần thức của lão chạm vào luồng hắc khí kia, một tia khí tức vô hình đã lặng lẽ bám chặt lấy linh căn của lão. Đây chính là Huyết Sát Dẫn, một loại hương liệu đặc thù do Lâm Mặc tự tay điều chế từ nhựa cây Tử Trúc đột biến, chuyên dùng để truy vết trong sương mù. Kẻ thù tưởng chừng đang nắm giữ bằng chứng định tội, lại không ngờ bản thân vừa tự biến thành ngọn đuốc sáng rực trong mắt mạng lưới tình báo của phường thị. Mọi hành tung của đội tuần tra Tôn gia từ giờ phút này sẽ bị bộc lộ hoàn toàn trước tai mắt của những kẻ săn tiền thưởng đang lùng sục tàn dư ma đạo.

Cùng lúc đó, tại sườn đông Tử Trúc Lĩnh, ngọc bội giắt bên hông Lâm Mặc khẽ rung lên, bề mặt lóe qua một vệt đỏ thẫm rồi vụt tắt. Khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi hơi cong lên, gạt đi lớp tàn tro bám trên tay áo. Con mồi đã cắn câu, bước đầu tiên trong chuỗi liên hoàn kế mượn đao giết người đã hoàn tất. Quả bom ngầm mang danh nghĩa đồ vật tà ma nay đã đổi chủ, ngoan ngoãn nằm gọn trong túi áo của kẻ thù truyền kiếp, chuẩn bị kéo theo một cơn bão táp đổ ập xuống đầu chúng. Hắn xoay người, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía từ đường gia tộc đang chìm trong sương sớm.

Truyền lệnh thứ hai của ta xuống Tàng Tinh Các.

Lâm Mặc lên tiếng, thanh âm vang vọng giữa khu đất nứt nẻ, ép buộc vài tên đệ tử tuần tra phải dừng bước lắng nghe.

Kể từ giờ khắc này, phong tỏa toàn bộ đan dược trị thương bậc một và bậc hai. Bất kỳ tộc nhân nào muốn đổi lấy Tụ Khí Đan đều phải thế chấp bằng điểm công huân gấp ba lần ngày thường. Kẻ nào dám tự ý mở kho, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả.

Quyết định này vừa ban ra, sắc mặt của đám đệ tử lập tức trắng bệch. Việc cắt đứt nguồn cung ứng đan dược cơ bản chẳng khác nào tự chặt đi cánh tay của gia tộc trong thời điểm nhạy cảm, ép toàn bộ thành viên vào thế phòng thủ cực đoan. Lâm Tế đứng cách đó không xa, nghe lọt từng chữ mà mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Lão quản sự già chợt hiểu ra, gia chủ không chỉ muốn lừa gạt ngoại địch mà còn đang mượn cơ hội này để thanh lọc nội bộ, ép những kẻ có ý đồ cấu kết bên ngoài phải lộ diện khi nguồn tài nguyên bị siết chặt.

Cái giá phải trả cho ván cược này không hề nhỏ. Toàn bộ hoạt động tu luyện của tiểu bối Lâm gia sẽ bị đình trệ ít nhất ba tháng. Sổ sách ghi chép nợ công huân sẽ dày thêm từng ngày, kéo theo sự bất mãn âm ỉ trong các nhánh phụ. Nhưng bù lại, một vỏ bọc suy yếu hoàn hảo đã được dựng lên, che mắt toàn bộ thám tử của các thế lực xung quanh, củng cố thêm niềm tin cho Tôn gia rằng họ Lâm đã lâm vào đường cùng.

Sáng ngày mai, khi Tôn Trọng mang theo khối ngọc giản âm hàn kia bước vào đài nghị sự của liên minh phường thị hòng tố cáo, lão sẽ tự ném mình vào rọ. Vương Hạc chắc chắn sẽ nhận ra khí tức Huyết Sát Dẫn trên người lão trùng khớp hoàn toàn với manh mối về tên ma tu hạ độc linh mạch đêm qua. Mũi nhọn nghi kỵ sẽ lập tức đảo chiều, biến Tôn gia thành kẻ thù chung của cả phường thị. Còn tại Tử Trúc Lĩnh, Lâm gia sẽ phải đối mặt với một vấn đề nan giải thực sự: làm sao xoa dịu sự phẫn nộ của đội săn giết yêu thú khi họ trở về từ tiền tuyến mà không nhận được phần đan dược tiếp tế như quy tắc tuần tra đã định.
0