Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 68: Trận Văn Hấp Hối

Đăng: 10/07/2026 08:58 4,314 từ 1 lượt đọc
Mộc khí vừa rút đi, đan điền Lâm Mặc lập tức truyền đến một trận đau nhói như bị vạn kim châm chích. Những vết thương trên kinh mạch vốn đang được tẩm bổ bỗng chốc xé toạc ra, máu tươi tuôn ngược lên cổ họng khiến hắn phải cắn chặt răng nuốt xuống. Khí tức Trúc Cơ sơ kỳ của hắn sụt giảm nghiêm trọng, linh lực trong cơ thể trở nên ngưng trệ, dính đặc như bùn lầy dưới uy áp tỏa ra từ cỗ quan tài đồng thau. Đây không phải là uy áp cảnh giới đơn thuần, mà là một loại tử khí thuần túy đến mức ăn mòn cả linh khí ngũ hành đang trôi nổi trong không gian ngầm.

Lâm Mặc lùi lại nửa bước, gót chân đạp mạnh lên nền đá tảng để giữ thăng bằng. Thần thức của hắn vừa chạm đến ranh giới cách cỗ quan tài ba trượng liền bị một cỗ hàn ý lạnh buốt cắn nuốt, buộc hắn phải lập tức cắt đứt một luồng thần niệm để tránh phản phệ. Đôi mắt hắn híp lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào những lá bùa màu máu dán trên nắp quan tài. Nét chu sa trên bùa tuy đã phai màu, nhưng ẩn sâu trong từng nét vẽ là những đạo trận văn phức tạp đang thoi thóp lưu chuyển, cố gắng gắt gao áp chế thứ tà vật bên trong.

Tàn hồn lão quỷ lơ lửng phía trên khe nứt lúc này đã mờ nhạt đến mức gần như trong suốt. Thế nhưng, hốc mắt trống rỗng của nó lại bùng lên hai ngọn bích hỏa điên cuồng. Nó không để tâm đến Lâm Mặc nữa, mà dồn toàn bộ tàn lực còn sót lại, há miệng phun ra một luồng sương mù xám xịt bao phủ lấy một sợi xích rỉ sét to bằng bắp tay. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, luồng sương mù mang theo tính ăn mòn cực mạnh bắt đầu gặm nhấm bề mặt sợi xích, khiến một lá bùa dán phía trên bốc cháy thành ngọn lửa màu lục thảm hại.

Không thể để nó phá vỡ phong ấn!

Ý nghĩ vừa lóe lên, Lâm Mặc lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hắn thừa hiểu, một khi thứ trong quan tài thoát khốn, với tình trạng Mộc Bản Nguyên đang giả chết và kinh mạch tổn thương hiện tại, hắn chắc chắn sẽ táng mạng tại đây. Ba thanh trận kỳ nhỏ bằng cỡ ngón tay, thân cờ khắc đầy vân mây màu xanh nhạt bay vút ra, xoay quanh đỉnh đầu hắn. Đây là Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ, một bộ pháp khí thượng phẩm do chính tay nhị trưởng lão Lâm gia luyện chế, chuyên dùng để định trụ linh mạch, phong tỏa địa khí.

Lâm Mặc cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm hóa thành huyết vụ bao trùm lấy ba thanh trận kỳ. Thiếu đi sự hỗ trợ của Mộc Bản Nguyên, hắn đành phải đốt cháy một tia thọ nguyên để cưỡng ép kích phát pháp khí vượt cấp. Huyết vụ dung nhập vào thân cờ, ba thanh Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ lập tức nổ tung thành ba cột sáng màu lục lam, mang theo mộc thuộc tính sinh cơ bừng bừng lao thẳng về phía ba mắt trận xung quanh cỗ quan tài.

Hắn không dại dột tấn công trực tiếp vào tàn hồn hay cỗ quan tài, mà nhắm vào căn cơ của sự việc. Mạch khoáng linh thạch dưới lòng đất đang bị đảo nghịch, chỉ cần cắt đứt nguồn cung cấp linh lực từ địa mạch, lực kéo của trận pháp sẽ giảm sút, cỗ quan tài tự nhiên sẽ bị tà trận nguyên bản ép ngược trở lại lòng đất.

Ba cột sáng cắm phập xuống nền đá tảng, phát ra những tiếng nổ trầm đục. Trận văn bát giác khổng lồ dưới mặt đất kịch liệt chấn động, tốc độ lưu chuyển của linh khí ngũ hành bỗng chốc khựng lại một nhịp. Cỗ quan tài đồng thau đang trồi lên cũng theo đó mà dừng hẳn lại, thậm chí còn bị áp lực của trận kỳ ép lún xuống dưới khe nứt nửa tấc.

Hành động của Lâm Mặc lập tức chọc giận tàn hồn lão quỷ. Nó rít lên một tiếng chói tai, từ bỏ việc ăn mòn sợi xích, xoay ngoắt đầu lại. Một luồng âm ba kẹp theo thần thức công kích hóa thành hàng ngàn mũi kim vô hình hung hăng đâm thẳng vào thức hải của Lâm Mặc.

Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt, đầu óc đau như búa bổ. Hắn vội vàng vung tay phải lên, một tấm thuẫn nhỏ bằng mai rùa bay ra chắn trước mặt, đồng thời rót nốt chút linh lực khô cạn vào đó. Mai rùa bành trướng thành một bức tường ánh sáng màu vàng đất. Những mũi kim thần thức va chạm với bức tường ánh sáng tạo ra những gợn sóng vặn vẹo. Bức tường ánh sáng lập tức rạn nứt, tấm thuẫn mai rùa cũng phát ra tiếng rắc chói tai, vỡ làm đôi rồi rơi rụng xuống đất. Nhưng cái giá này là xứng đáng, nó đã giúp hắn chặn lại đòn chí mạng, bảo toàn được thức hải không bị xé rách.

Đúng lúc Lâm Mặc định lùi lại để điều tức, một biến số kinh người xảy ra. Cỗ quan tài đồng thau dưới lực ép của Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ không những không chìm hẳn xuống, mà từ bên trong lại truyền ra một tiếng đập thình thịch trầm đục. Âm thanh không lớn, nhưng lại như đánh thẳng vào nhịp đập trái tim của Lâm Mặc, khiến máu huyết toàn thân hắn sôi trào, không khống chế được mà phun ra một ngụm máu đen. Cùng lúc đó, một trong những lá bùa dán trên sợi xích vừa bị tàn hồn ăn mòn đột nhiên hóa thành tro bụi, sợi xích rỉ sét phát ra tiếng gãy nát giòn giã rồi đứt phăng làm hai đoạn.

a thành một màn sương mỏng, trực tiếp dung nhập vào thân ba thanh Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ. Hấp thụ tinh huyết của tu sĩ Trúc Cơ, những đường vân mây trên thân cờ bỗng chốc sáng rực lên, từ màu xanh nhạt chuyển sang sắc xanh sẫm mang theo sinh cơ cuồn cuộn. Ba đạo cột sáng bằng miệng bát nương theo pháp quyết của Lâm Mặc, xé rách lớp không khí đặc quánh tử khí, hung hăng cắm phập xuống vị trí sợi xích sắt đang bị ăn mòn.

Tiếng xèo xèo chói tai bùng nổ khi linh lực hệ mộc va chạm trực diện với luồng sương mù xám xịt của tàn hồn. Ba thanh trận kỳ tạo thành một thế chân vạc vững chắc, gắt gao phong tỏa không gian xung quanh mắt xích, cưỡng ép ngăn cách cỗ tính ăn mòn đang nhắm vào lá bùa màu máu.

Lâm Mặc hai tay duy trì ấn quyết, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Hắn cảm nhận rõ ràng linh lực trong đan điền đang bị rút đi với tốc độ kinh hoàng, giống như một dòng suối nhỏ đổ vào hố sâu không đáy. Thông qua sợi dây liên kết thần thức mỏng manh với pháp khí, hắn mạo hiểm men theo cột sáng xanh để dò xét tình trạng thực sự của phong ấn.

Ngay khi thần niệm vừa chạm đến bề mặt sợi xích rỉ sét, đồng tử Lâm Mặc đột ngột co rụt lại.

Dưới lớp chu sa đã phai màu của lá bùa, những đạo trận văn phức tạp hoàn toàn không phải để trấn áp vật lý, mà là một loại Tỏa Linh Trận nghịch hướng. Đầu xích găm sâu vào lòng đất đang điên cuồng rút lấy linh khí từ mạch khoáng linh thạch bên dưới, dùng chính sinh cơ của địa mạch để duy trì sức mạnh giam cầm cỗ quan tài đồng thau. Mục đích thực sự của tàn hồn lão quỷ không phải là cắn nát sợi xích, mà là dùng tử khí hủ hóa điểm kết nối giữa trận văn và địa mạch. Một khi điểm kết nối này đứt gãy, linh khí khổng lồ từ mạch khoáng bị dồn nén bấy lâu sẽ mất đi chỗ xả, lập tức tạo ra một vụ bạo tạc linh mạch san phẳng toàn bộ không gian ngầm này.

Lão tặc này muốn đồng quy vu tận để mở đường máu!

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, vừa định thay đổi pháp quyết để dẫn đạo linh khí đang bạo động dưới lòng đất tản ra xung quanh, thì biến số chợt ập tới.

Tàn hồn lão quỷ dường như nhận ra ý đồ can thiệp của hắn. Hốc mắt trống rỗng của nó lóe lên một tia oán độc tột độ. Nó không tiếp tục dồn sức ăn mòn lá bùa nữa, mà há cái miệng hư ảo, hút ngược một nửa luồng sương xám vào bụng, sau đó phun ra một ngọn bích hỏa to bằng quả trứ. Ngọn lửa ma quái này không tỏa ra nhiệt lượng, mà mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, trực tiếp bám lấy một trong ba cột sáng xanh của Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ.

Ngọn lửa xanh lục dọc theo cột sáng lan tràn với tốc độ khủng khiếp, thiêu đốt linh lực hệ mộc biến thành những làn khói đen tanh hôi. Chỉ trong một cái chớp mắt, bích hỏa đã men theo sợi dây liên kết thần thức, hung hăng lao thẳng về phía thức hải của Lâm Mặc.

Một cỗ hàn ý mang theo ảo ảnh núi thây biển máu ập thẳng vào tâm trí, khiến trước mắt Lâm Mặc tối sầm. Thần hồn hắn truyền đến cảm giác đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé.

Khí cơ giao tranh, chỉ sai một ly liền vạn kiếp bất phục. Lâm Mặc biết rõ, nếu lúc này hắn thu hồi pháp khí để bảo toàn thần thức, điểm kết nối địa mạch sẽ lập tức đứt gãy. Đổi lại, nếu hắn cố chấp duy trì, ngọn bích hỏa kia sẽ triệt để thiêu rụi thần hồn hắn thành tro bụi.

Không còn đường lui, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn buông lỏng ấn quyết ở tay trái, tay phải vươn ra điểm mạnh một chỉ vào hư không.

Bạo cho ta!

Thanh trận kỳ đang bị bích hỏa bám lấy đột nhiên phình to, những đường vân mây trên thân cờ nứt toác ra, tỏa ra ánh sáng chói lòa tột độ. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung. Lâm Mặc đã chủ động tự bạo một kiện pháp khí thượng phẩm, dùng toàn bộ linh lực và vật liệu tích tụ bên trong để tạo ra một luồng xung kích hệ mộc tinh thuần nhất.

Sóng xung kích cuộn trào quét qua, bạo lực xé nát ngọn bích hỏa đang leo thang, đồng thời mượn lực đẩy khủng khiếp này nện thẳng xuống đầu sợi xích sắt. Tiếng kim loại va đập khô khốc vang dội. Dưới áp lực của vụ tự bạo, đầu xích sắt vốn đang lung lay rốt cuộc bị cưỡng ép đóng ngập trở lại vào nền đá tảng, một lần nữa kết nối vững chắc với Tỏa Linh Trận dưới địa mạch.

Lá bùa màu máu trên sợi xích nhận được linh khí bổ sung, lập tức bùng lên ánh sáng đỏ rực, ép luồng sương xám của tàn hồn lùi lại ba trượng.

Pháp khí bản mệnh bị hủy, đan điền Lâm Mặc chấn động mãnh liệt. Hắn lùi liền ba bước, hai chân mềm nhũn quỳ một gối xuống nền đá lạnh lẽo. Máu tươi từ thất khiếu ứa ra, nhỏ từng giọt tí tách xuống vũng bùn máu dưới chân. Hai thanh trận kỳ còn lại mất đi sự cân bằng, lảo đảo bay về rơi loảng xoảng bên cạnh hắn, thân cờ đã xuất hiện vô số vết rạn nứt thê thảm.

Tàn hồn lão quỷ lơ lửng giữa không trung, thân ảnh lúc này đã mờ nhạt đến mức chỉ còn là một lớp khói mỏng. Kế hoạch phá vỡ địa mạch bị hủy hoại trong gang tấc khiến nó phát ra một tràng tiếng rít gào the thé, âm thanh ma sát vào vách đá tạo ra những tia lửa nhỏ li ti.

Nó bỗng dưng ngừng lại, không tiếp tục lao vào sợi xích nữa. Từ trong lớp khói mờ ảo, một đôi mắt đỏ ngòm chậm rãi ngưng tụ, gắt gao nhìn chằm chằm vào hình xăm giọt nước đang xỉn màu trên ngực trái Lâm Mặc.

Khí tức của Mộc Bản Nguyên... Thì ra là vật bồi dục của Dược Vương Tông.

Giọng nói khàn đục như tiếng cọ xát của xương khô vang vọng khắp không gian ngầm, mang theo một tia tham lam điên cuồng. Tàn hồn lão quỷ vươn hai cánh tay tàn tạ lên cao, bắt đầu bấm ra một đạo pháp quyết cực kỳ quỷ dị. Theo từng động tác của nó, vũng huyết thủy đen ngòm dưới đáy hố vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên sôi sục dữ dội, vô số những bọt máu to bằng nắm tay nổi lên, vỡ tan, giải phóng ra một lượng lớn thi khí ngưng thực tột độ.

Ngọn bích hỏa lạnh lẽo mang theo tử khí nồng đậm nương theo cột sáng trận văn, hung hăng cắn nuốt vọt lên bám chặt lấy cán cờ Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ. Tốc độ cháy cực nhanh, chỉ trong nửa nhịp thở, lớp linh quang bảo vệ bên ngoài trận kỳ đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như tơ nhện. Lâm Mặc cảm nhận rõ linh lực trong đan điền đang bị rút đi như nước vỡ bờ, kinh mạch hai cánh tay duy trì ấn quyết truyền đến cảm giác bỏng rát đau đớn.

Hắn không thể lùi bước, một khi trận kỳ vỡ nát, linh mạch dưới chân sẽ hoàn toàn mất khống chế, tạo cơ hội cho tàn hồn kích nổ toàn bộ mỏ quặng.

Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn, hắn quyết định từ bỏ việc dùng linh lực đối kháng trực diện. Tay trái lật nhẹ, một khối ngọc bội tạc hình rùa đen phòng ngự cấp Luyện Khí đỉnh phong bay vút ra, ném thẳng vào trung tâm ngọn bích hỏa. Ngay khi ngọc bội vừa chạm vào ngọn lửa âm hàn, hắn quyết đoán cắn chót lưỡi, dùng thần thức tàn nhẫn bóp nát một đạo ấn quyết kết nối với pháp khí.

Bạo.

Khối ngọc bội Huyền Quy vỡ tung, hóa thành một luồng linh lực hệ Thủy cuồng bạo xé rách không gian xung quanh cán cờ. Lực nổ cưỡng ép tạo ra một khoảng chân không linh khí ngắn ngủi, thành công cắt đứt đường đi của ngọn bích hỏa. Lâm Mặc vung tay áo, thuận thế thu hồi thanh trận kỳ xém chút nữa đã bị phế bỏ. Sắc mặt hắn tái nhợt đi vài phần, lồng ngực kịch liệt phập phồng vì chịu dư chấn từ vụ nổ pháp khí ở cự ly gần, một tia máu đen theo khóe miệng rỉ ra.

Tàn hồn lão quỷ lơ lửng giữa không trung thấy đòn hiểm bị hóa giải bằng cách tự bạo pháp khí, hốc mắt trống rỗng chợt co rút lại. Nó hiểu rõ đối phương tuy chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ nhưng tâm tính trầm ổn, ra tay quả quyết, tuyệt đối không thể dùng kế hao mòn. Lão quỷ không tiếp tục tấn công trận kỳ nữa, mà đột ngột thu hồi toàn bộ sương mù xám xịt, hóa thành một mũi khoan bích hỏa cắm thẳng vào khe nứt dưới đáy hố, nơi địa mạch đang bị đảo nghịch.

Nhãi ranh Lâm gia, để xem ngươi lấy gì cản cỗ thi khí ngàn năm này.

Giọng nói khàn đục mang theo sự điên cuồng vang lên rành rọt trong thần thức Lâm Mặc. Không gian ngầm rung chuyển dữ dội, những sợi tơ máu kết nối với mạch khoáng bắt đầu chuyển sang màu đen kịt, bốc lên mùi hôi thối khét lẹt. Lão quỷ đang dùng chính bản nguyên tàn hồn của mình làm chất dẫn, bỏ qua việc giằng co với Lâm Mặc để trực tiếp hủ hóa trung tâm linh mạch.

Dưới lực tác động của địa mạch bạo động, cỗ quan tài đồng thau sinh ra dị biến kinh hoàng. Ba lá bùa dán trên nắp quan tài vốn đã tơi tả nay đồng loạt bốc cháy thành ngọn lửa màu máu rồi rụng lả tả. Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên, ma sát vào màng nhĩ khiến người ta buồn nôn, nắp quan tài bằng đồng nặng nề bị một thế lực bên trong đẩy lệch sang một bên chừng hai đốt ngón tay.

Từ trong khe hở đen ngòm, một cỗ thi khí đặc quánh như thủy ngân trào ra ngoài. Thi khí này nặng nề rơi xuống nền đá tảng, lập tức ăn mòn mặt đất phát ra tiếng xèo xèo. Nó không bay lên không trung mà bò trườn trên mặt đất như hàng vạn con rắn xám xịt, men theo đồ án bát giác lan nhanh về phía vị trí Lâm Mặc đang đứng. Nơi nào thi khí đi qua, linh khí ngũ hành đều bị đồng hóa thành một màu xám xịt chết chóc.

Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, hai tay liên tục biến ảo pháp quyết, điều động hai thanh Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ còn lại bay vút xuống, cắm phập vào hai mắt trận phía trước mặt. Linh lực trong đan điền cuồn cuộn trút vào cán cờ, dựng lên một bức tường ánh sáng màu xanh nhạt hình bán nguyệt, miễn cưỡng chặn đứng dòng thi khí đang ập tới.

Thế nhưng cái giá phải trả để chống lại thi khí là vô cùng thảm liệt. Bức tường ánh sáng vừa tiếp xúc với chất lỏng màu xám, thần thức của Lâm Mặc lập tức truyền đến cơn đau nhức như bị hàng ngàn con kiến độc cắn xé. Uy áp từ khe hở quan tài tràn ra đã mấp mé ngưỡng Kim Đan sơ kỳ, hoàn toàn đè bẹp luồng linh lực Trúc Cơ của hắn. Trận kỳ bắt đầu rung lên bần bật, linh quang mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tình thế triệt để rơi vào đường cùng. Nếu tiếp tục duy trì trận pháp phòng ngự, thần thức và đan điền của hắn sẽ bị thi khí làm cho khô kiệt đến chết. Nhưng nếu thu hồi trận kỳ để rút lui, linh mạch bị lão quỷ kích nổ sẽ chôn vùi hắn trong đống đổ nát, vĩnh viễn không còn cơ hội sống sót.

Ngay lúc tiến thoái lưỡng nan, đồ án bát giác cổ xưa dưới chân Lâm Mặc bỗng nhiên hấp thụ lượng máu tươi hắn vừa phun ra. Từ trung tâm đồ án, một vệt sáng mờ ảo chậm rãi nhấp nháy, không phải màu xanh của mộc khí, mà là một màu vàng đất thuần hậu mang theo khí tức trấn áp nặng nề.

Huyết quang vừa phun ra liền dung nhập vào thân cờ, ba cán Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ lập tức bùng lên thanh mang chói mắt, cưỡng ép xua tan một góc tử khí đang sương hóa trong không gian ngầm. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, hai tay điên cuồng kết ấn. Mười ngón tay hắn đan chéo kéo theo từng sợi linh lực dính đặc như keo, bất chấp kinh mạch đang nứt toác truyền đến cơn đau xé ruột, hung hăng ấn mạnh xuống nền đá. Ba đạo lưu quang xanh biếc xé gió lao đi, chuẩn xác găm thẳng vào ba yếu huyệt trên đồ án bát giác đang bị bùn lầy đen kịt ăn mòn.

Trận kỳ vừa cắm xuống, mộc khí thuần túy từ bộ pháp khí thượng phẩm bạo phát. Vô số rễ cây hư ảo đan dệt thành một tấm võng lớn, gắt gao phong tỏa lấy tiết điểm linh mạch đang hoại tử dưới lòng đất. Dòng chảy linh khí bị cưỡng chế cắt đứt, lớp sương mù xám xịt của tàn hồn lão quỷ mất đi nguồn cung cấp từ địa mạch liền khựng lại giữa không trung. Lá bùa dán trên sợi xích rỉ sét vốn đang cháy dở lập tức đình trệ, ngọn lửa màu lục yếu ớt lay lắt như sắp tắt.

Lão quỷ phát ra một tràng rít gào chói tai, âm ba chấn động khiến màng nhĩ Lâm Mặc rỉ ra hai vệt máu tươi. Đối phương hiển nhiên nhìn thấu ý đồ cạn kiệt nguồn sống của hắn, hốc mắt rực bích hỏa lóe lên sự điên cuồng tuyệt vọng. Không màng đến trận kỳ đang giam cầm địa mạch, tàn hồn lão quỷ đột ngột tự bạo phần thân dưới. Một cỗ hồn lực cuồn cuộn mang theo oán khí ngút trời vọt thẳng về phía ba lá bùa huyết sắc dán ở nắp quan tài đồng thau.

Ngăn nó lại!

Lâm Mặc trừng lớn hai mắt, thần thức điên cuồng tuôn ra hòng kích hoạt trận văn phòng ngự của Thanh Vân Tỏa Mạch Kỳ che chắn cho nắp quan tài.

Nhưng hết thảy đã quá muộn. Hồn lực của một tu sĩ từng đạt cảnh giới cao thâm dù chỉ là tàn dư tự bạo, cũng mang theo uy năng hủy diệt vượt xa cực hạn chịu đựng của pháp khí Trúc Cơ. Ba tiếng nổ đục ngầu vang lên liên tiếp, thân cờ khắc vân mây nứt toác rồi vỡ vụn thành vô số mảnh phù văn bốc khói đen. Lâm Mặc hừ muộn một tiếng, thần thức tương liên bị xé rách khiến hắn lảo đảo lui về sau. Thái dương hắn giật nảy liên hồi như bị vạn kim châm chích, tầm nhìn nhòe đi vì huyết quản trong mắt vỡ nát.

Cái giá cho việc đánh mất pháp khí áp chế là ba lá bùa huyết sắc trên nắp quan tài đồng loạt bốc cháy. Lửa máu hừng hực bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn nét chu sa phong ấn thượng cổ cuối cùng. Những sợi xích rỉ sét to bằng bắp tay vốn quấn chằng chịt quanh thân quan tài bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, đứt gãy từng khúc rồi rơi loảng xoảng xuống nền đá tảng.

Một tiếng ma sát nặng nề vang lên, nắp quan tài đồng thau dưới lực đẩy từ bên trong chậm rãi trượt đi nửa thước. Khe hở đen ngòm vừa lộ ra, toàn bộ không gian ngầm như rơi vào hầm băng vạn trượng. Một bàn tay khô khét, da bọc xương mang màu xanh tím từ từ vươn ra bám lấy mép quan tài. Móng tay dài ngoẵng sắc lẹm cắm ngập vào lớp đồng thau kiên cố như cắm vào bùn nhão.

Đứng trước sát cơ mang tính áp đảo tuyệt đối, Lâm Mặc biết rõ bất kỳ pháp thuật hệ mộc hay thủy nào của gia tộc lúc này đánh ra cũng chỉ là phù du. Hắn lật tay lấy ra một tấm phù lục màu vàng sẫm. Trên mặt phù vẽ nguệch ngoạc một chữ Phá bằng chu sa pha lẫn kim phấn, tỏa ra hỏa khí cuồng bạo cực đoan. Đây là Liệt Dương Bạo Viêm Phù, át chủ bài bảo mệnh cuối cùng mà đại trưởng lão đã tiêu tốn một phần ba tích lũy kho khố Lâm gia để đổi về cho hắn.

Không chút do dự, Lâm Mặc dồn ép luồng linh lực cuối cùng ở đan điền rót thẳng vào tấm bùa, vung tay ném mạnh về phía khe nứt của mắt trận bát giác nơi cỗ quan tài đang lơ lửng. Hắn không ngu ngốc nhắm vào sinh vật trong quan tài, mà nhắm thẳng vào kết cấu địa mạch đã bị hủ hóa đến mức giòn rụm bên dưới đồ án.

Bạo!

Một vầng thái dương chói lọi bùng nổ giữa đáy hố sâu. Hỏa hệ linh khí cuồng bạo hóa thành một ngọn lửa vàng rực quét ngang, thiêu đốt tử khí đang tràn ngập, đồng thời đánh sập hoàn toàn nền móng đá tảng. Lực phản chấn khổng lồ hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách động, gãy nát ba cái xương sườn, tạng phủ chấn động khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn mảnh vụn nội tạng.

Địa mạch nứt toác diện rộng, cỗ quan tài đồng thau mất đi điểm tựa trận pháp, lập tức theo vô số khối đá tảng khổng lồ sụt lún rơi thẳng xuống vực sâu hun hút vừa mở ra bên dưới. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nắp quan tài bị lực va đập làm bật tung hoàn toàn, một luồng hắc quang từ bên trong đột ngột bắn vọt lên. Hắc quang xé toạc màn lửa bạo viêm, mang theo một khối ngọc giản nứt nẻ cắm phập vào vách đá ngay sát cổ Lâm Mặc. Từ trên khối ngọc giản tản mát ra một cỗ dao động sinh cơ vặn vẹo cổ xưa, khiến giọt Mộc Bản Nguyên đang giả chết trong ngực hắn đột nhiên phát ra tiếng ngân vang khao khát đến điên cuồng.
0