Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 69: Ngọc Giản Màu Xám Tro Găm Sâu

Đăng: 10/07/2026 08:58 3,808 từ 2 lượt đọc
Hắc quang tản đi, để lộ một nửa khối ngọc giản màu xám tro găm sâu vào vách đá, cách động mạch cổ của Lâm Mặc chưa tới nửa tấc. Sát khí lạnh lẽo từ thân ngọc tỏa ra ngưng tụ thành từng vệt sương đen, len lỏi qua lỗ chân lông, trực tiếp đâm chói vào kinh mạch đang rạn nứt của hắn. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói để xua tan cảm giác choáng váng do thần hồn chấn động. Hắn không dám cử động mạnh, chỉ chậm rãi xoay nhẹ khớp vai, cố gắng trượt người dọc theo vách đá để kéo dãn khoảng cách.

Ba chiếc xương sườn gãy nát ma sát vào nhau tạo ra tiếng răng rắc rợn người. Một luồng linh lực hỗn loạn từ đan điền xông ngược lên phế phủ, ép hắn phải nuốt ngược ngụm máu tanh trở lại cổ họng. Giọt Mộc Bản Nguyên nơi ngực trái vẫn tĩnh lặng như chết, hoàn toàn cự tuyệt việc cung cấp sinh cơ để đối kháng với dị vật.

Khối ngọc giản dường như cảm nhận được hơi ấm của sinh vật sống. Những vết nứt li ti trên bề mặt nó bỗng nhiên lóe lên tia sáng đỏ sậm như máu. Sương đen xung quanh lập tức hóa thành những xúc tu mỏng tang, vươn ra quấn chặt lấy cổ áo Lâm Mặc.

Hắn không chút do dự, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm Hỏa Xà Phù bậc một trung phẩm bay vọt ra, nháy mắt hóa thành một con rắn lửa quấn quanh cánh tay. Hắn không dùng bùa này để tấn công ngọc giản, mà ấn thẳng đầu rắn lửa vào chính bả vai mình, nơi những xúc tu sương đen vừa chạm tới.

Tiếng xèo xèo vang lên kèm theo mùi khét lẹt của vải vóc và da thịt cháy sém. Nhiệt lượng từ Hỏa Xà Phù cưỡng ép thiêu rụi đám xúc tu tà dị, đồng thời mượn lực đẩy phản hướng giúp thân thể Lâm Mặc dứt khoát tách khỏi vách đá. Hắn ngã lăn ra nền đất đầy mảnh vỡ trận văn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, tay trái gắt gao ôm lấy lồng ngực đang phập phồng kịch liệt.

Lúc này, hắn mới có cơ hội quan sát kỹ dị biến trên vách đá. Khối ngọc giản không hề rơi xuống mà lại bắt đầu cắn nuốt linh khí ngũ hành tàn dư từ ngọn lửa vàng rực ban nãy. Dưới đáy vực sâu, tiếng ầm ầm của sụt lún đã dứt, nhưng thay vào đó là những âm thanh ken két rợn người, tựa như có hàng vạn con trùng cắn xé vách đá đang theo sát vách động bò lên.

Không thể để vật này tiếp tục hấp thu linh khí, nếu không tàn niệm bên trong sẽ triệt để khôi phục.

Lâm Mặc thầm nghĩ, cắn răng vận chuyển một tia Tử Trúc Trường Thanh Quyết mỏng manh còn sót lại trong đan điền. Hắn lấy ra một chiếc hộp ngọc chuyên dùng để phong ấn linh dược ngàn năm, bên trong có lót sẵn ba lớp ngọc phù cách tuyệt âm khí. Thần thức của hắn ngưng tụ thành một sợi chỉ nhỏ, cẩn thận vươn tới dò xét bề mặt ngọc giản nhằm tìm điểm đột phá.

Ngay khi thần thức vừa chạm vào, một luồng oán khí khổng lồ từ thời thượng cổ ồ ạt trào ngược theo sợi thần thức, đánh thẳng vào thức hải của Lâm Mặc. Khung cảnh trước mắt hắn nhòe đi, huyễn tượng về một biển máu thi sơn chực chờ nuốt chửng ý chí tu sĩ ập tới.

Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, quả quyết tự bạo sợi thần thức kia. Thức hải truyền đến cơn đau như bị búa tạ nện trúng, máu tươi rỉ ra từ hốc mắt và hai lỗ tai. Thế nhưng, nhờ khoảng khắc chấn động đó, khối ngọc giản mất đi mục tiêu phản phệ, hơi chững lại một nhịp.

Lợi dụng khe hở sinh tử này, Lâm Mặc vung tay ném chiếc hộp ngọc tới, đồng thời đánh ra một đạo linh quyết phong ấn bằng lượng linh lực cuối cùng. Nắp hộp sập mạnh lại, nhốt chặt khối ngọc giản vào trong, cắt đứt hoàn toàn luồng hắc quang quỷ dị đang bòn rút linh mạch xung quanh.

Chiếc hộp ngọc rơi bộp xuống nền đá nứt nẻ, nảy lên hai cái rồi nằm im lìm. Tuy nhiên, chưa kịp để Lâm Mặc thở phào, lớp ngọc phù cách tuyệt âm khí bên trong hộp bỗng phát ra tiếng rạn nứt lanh lảnh.

Cùng lúc đó, từ dưới vực sâu hun hút nơi cỗ quan tài vừa rơi xuống, một luồng thần thức lạnh lẽo tột cùng mang theo uy áp vượt xa Trúc Cơ trung kỳ bất thần quét qua. Luồng thần thức này như một lưỡi dao vô hình xẻ dọc không gian ngầm, gắt gao khóa chặt lấy vị trí chiếc hộp ngọc và thân ảnh tàn tạ của hắn.

m nhủ, tay trái vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc hộp ngọc làm từ Hàn Tủy Ngọc. Loại ngọc này vốn dùng để bảo quản linh dược ngàn năm tránh thất thoát dược tính, nay lại là vật chứa hoàn hảo để cách tuyệt linh khí. Hắn cố nén cơn đau nhức từ ba chiếc xương sườn gãy, phóng ra một tia thần thức mỏng như sợi chỉ, cẩn trọng quấn quanh khối ngọc giản đang găm trên vách đá. Hắn không định dùng linh lực để kéo, bởi linh lực ngũ hành lúc này chỉ như củi khô ném vào ngọn lửa tàn niệm, càng tiếp xúc sẽ càng làm nó bùng phát mạnh hơn.

Ngay khoảnh khắc sợi thần thức vừa chạm vào bề mặt nhám lạnh của ngọc giản, một cỗ hấp lực kinh hoàng đột ngột bùng phát. Tàn niệm bên trong tựa như con đỉa đói khát ngửi thấy mùi sinh hồn, lập tức men theo sợi thần thức điên cuồng cắn nuốt, hòng xâm nhập thẳng vào thức hải của hắn. Đầu óc Lâm Mặc ong lên một tiếng dữ dội, trước mắt tối sầm. Một đoạn ký ức tàn khuyết mang theo oán khí ngập trời hung hăng xé rách sự phòng ngự tinh thần của hắn, ép buộc hắn phải tiếp nhận một hàng chữ rỉ máu: "Nuôi thi trùng bằng linh mạch, lấy vạn cốt đúc tà đan..."

"Cút ra!"

Lâm Mặc gầm lên một tiếng khô khốc trong cổ họng.

Hắn biết rõ nếu để tàn niệm này giằng co thêm ba nhịp thở, thức hải của hắn sẽ bị tà khí đồng hóa, biến thành một cái xác khô mất trí. Không chút do dự, hắn quyết đoán vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết, ngưng tụ chút mộc linh lực ít ỏi còn sót lại hóa thành một lưỡi dao vô hình, nhẫn tâm tự chém đứt sợi thần thức của chính mình.

Sự phản phệ từ việc hao tổn bản nguyên thần hồn ập đến tức thì. Hai hốc mắt Lâm Mặc rỉ ra hai dòng huyết lệ đỏ thẫm, tai ù đi, lục phủ ngũ tạng co rút từng cơn bần bật. Đổi lại cái giá thê thảm đó, sự liên kết tà dị bị chặt đứt. Khối ngọc giản mất đi nguồn cung cấp thần hồn, lớp sương đen bao phủ bề mặt chợt khựng lại một cái chớp mắt, ánh sáng đỏ sậm cũng mờ đi vài phần.

Chỉ chờ có thế, Lâm Mặc vung mạnh tay phải. Chiếc hộp Hàn Tủy Ngọc bay vọt đi, nắp hộp mở rộng, chuẩn xác chụp lấy khối ngọc giản. Cùng lúc đó, ba lá bùa Phong Linh Phù cấp thấp được hắn bắn ra, dán chặt lên ba góc của hộp ngọc. Trận văn trên bùa sáng lên một vệt sáng nhạt, kết hợp với hơi lạnh của Hàn Tủy Ngọc triệt để phong tỏa mọi luồng linh khí lưu thông. Khối ngọc giản kịch liệt giãy giụa, va đập loong boong vào thành hộp tạo ra những tiếng kêu rợn người, nhưng cuối cùng cũng mất đà rơi bộp xuống nền đất tảng nứt nẻ.

Lâm Mặc thở dốc, lảo đảo trườn tới ôm chặt chiếc hộp ngọc vào lòng, dán thêm hai tấm bùa trấn áp nữa mới tạm thời yên tâm. Thế nhưng, nguy cơ trí mạng vẫn chưa buông tha hắn. Đoạn ký ức tàn khuyết vừa bị ép vào đầu hắn không chỉ là một lời nguyền rủa, mà còn là một lời cảnh báo rõ ràng về thứ đang bò lên từ vực sâu.

Tiếng ken két ma sát vào vách đá đã gần ngay sát mang tai. Từ mép hố sâu đen ngòm, những cái đầu hình tam giác bọc trong lớp giáp xác màu xám tro bắt đầu nhô lên. Kích thước của chúng chỉ bằng nắm tay người lớn, nhưng số lượng lại đông đặc như một tấm thảm sống đang ngọ nguậy. Điểm đáng sợ nhất là miệng chúng mọc đầy những hàng răng cưa rỉ dịch nhầy màu đen. Bầy dị trùng đi đến đâu, tàn dư trận văn trên nền đá và linh khí ngũ hành sót lại đều bị cắn nuốt sạch sẽ, để lại những vệt lõm ăn mòn sâu hoắm tỏa ra hắc khí.

Thiết Tuyến Thi Trùng.

Đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt khi nhận ra lai lịch của bầy dị trùng này qua đoạn tàn niệm vừa rồi. Đây là loại kỳ trùng viễn cổ chuyên sống bám vào các mạch khoáng linh thạch bị ô nhiễm bởi tử khí, dùng linh khí và huyết nhục làm thức ăn để sinh sôi. Cỗ quan tài đồng thau sụt xuống đã gián tiếp phá vỡ phong ấn tổ của chúng dưới lòng đất, và bây giờ, bầy thi trùng đói khát hàng trăm năm đang tràn lên tìm kiếm sinh cơ.

Một con thi trùng đi đầu vểnh cặp râu cứng như thép lên không trung, dường như đánh hơi thấy mùi máu tươi và mộc linh lực yếu ớt phát ra từ vết thương của Lâm Mặc. Nó rít lên một tiếng chói tai, hàng ngàn con trùng phía sau lập tức đồng loạt chuyển hướng. Cả một làn sóng xám xịt bám chặt lấy mặt đá nứt nẻ, mang theo mùi hôi thối của xác chết ồ ạt bò về phía người thanh niên đang cạn kiệt linh lực.

m nhủ, cắn chặt khớp hàm nén lại cơn đau xé rách từ lục phủ ngũ tạng. Hắn vỗ tay vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc hộp ngọc được chạm trổ trận văn phong ấn và một cây trùy gỗ màu tím thẫm. Đây là Tử Trúc Tỏa Khí Trùy, pháp khí hạ phẩm do chính tay hắn luyện chế từ cành trúc khô trong cấm địa gia tộc, chuyên dùng để khắc chế tà âm. Không chần chừ, Lâm Mặc truyền vào đó chút linh lực hệ mộc ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Mũi trùy gỗ lập tức vạch ra một vệt sáng xanh nhạt, đâm chuẩn xác vào khe hở giữa khối ngọc giản và vách đá.

Lực bẩy vừa phát ra, tà khí từ ngọc giản lập tức điên cuồng phản phệ. Một luồng hàn khí đen ngòm men theo thân trùy lao thẳng lên cổ tay Lâm Mặc, đóng băng một mảng kinh mạch khiến da thịt hắn tái nhợt đi. Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, quyết đoán buông tay, dùng mu bàn tay trái hất mạnh khối ngọc giản rơi thẳng vào trong hộp ngọc. Nắp hộp vừa sập xuống, Lâm Mặc liền dán liên tiếp ba tấm Trấn Tà Phù lên nắp, triệt để phong tỏa mọi dao động tà dị. Hắn thở dốc, thu vội hộp ngọc vào lòng, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm y phục.

Nhưng nguy cơ chưa hề qua đi. Từ mép vực sụt lún, những cái bóng xám xịt đầu tiên đã bò lên tới nơi. Đó là những con bọ lớn bằng nắm tay, lớp vỏ cứng ngắc bao phủ bởi một tầng sương mù tử khí, hai chiếc càng sắc nhọn không ngừng nhỏ xuống thứ dịch thể hôi thối. Huyết Dực Thi Trùng. Khóe mắt Lâm Mặc giật mạnh khi nhận ra lai lịch của thứ tà vật này. Chúng không lao lên tấn công loạn xạ mà nhanh chóng tản ra xung quanh vũng máu tươi hắn vừa phun ra lúc nãy, điên cuồng hút lấy tinh huyết và linh khí tàn dư.

Nuôi thi trùng bằng linh mạch, lấy vạn cốt đúc tà đan.

Đoạn tàn niệm vừa đọc được xẹt qua trong đầu khiến lưng Lâm Mặc lạnh toát. Hắn hiểu rõ, một khi bầy trùng hút no máu thịt mang theo linh khí của tu sĩ, chúng sẽ tiến vào trạng thái cuồng bạo và mục tiêu tiếp theo chắc chắn là kẻ sống sót duy nhất trong không gian ngầm này. Không thể để chúng hình thành vòng vây. Hắn cắn răng lấy ra một khối trận bàn đã nứt nẻ và một nắm hạt giống màu đen tuyền.

Lâm Mặc lùi nhanh về phía cửa hầm duy nhất dẫn lên mặt đất, tay phải vung mạnh. Nắm hạt giống Thiết Tật Lệ được rải đều ngang lối đi. Cùng lúc đó, hắn dập mạnh khối trận bàn xuống nền đất, cưỡng ép vắt kiệt chút linh lực cuối cùng vỗ vào trận nhãn.

Trận pháp kích hoạt. Linh khí hệ mộc bùng nổ, thúc đẩy hạt giống nảy mầm với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong ba nhịp thở, hàng chục sợi dây leo to bằng cánh tay, phủ đầy gai nhọn đan chéo vào nhau tạo thành một bức tường mộc mạc chắn ngang lối thoát.

Đúng lúc này, bầy thi trùng đã hút cạn vũng máu. Đôi mắt chúng đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực. Tiếng vỗ cánh rè rè vang lên chói tai, hàng trăm con thi trùng hóa thành một đám mây xám xịt lao thẳng về phía bức tường dây leo. Những chiếc càng sắc bén điên cuồng cắn xé, dịch thể ăn mòn nhỏ xuống làm những sợi dây leo phát ra tiếng xèo xèo, bốc khói mù mịt.

Lâm Mặc đứng sau bức tường, cảm nhận rõ sự liên kết thần thức giữa mình và trận bàn đang đứt gãy từng khúc. Mỗi một sợi dây leo bị cắn đứt, kinh mạch hắn lại nhói lên một trận co rút. Hắn biết bức tường này không trụ được mười nhịp thở, nhưng bấy nhiêu là đủ để hắn xoay người lẩn vào bóng tối của đường hầm.

Thế nhưng, biến số lại xuất hiện từ nơi sâu nhất của vực thẳm.

Một tiếng rít gào mang theo uy áp trầm luân vang vọng lên từ lòng đất. Đám thi trùng đang điên cuồng cắn xé bỗng nhiên khựng lại, dạt sang hai bên như nhường đường cho một sự tồn tại đáng sợ hơn. Từ trong vực sâu, một bóng ma khổng lồ hình thành từ tử khí nén chặt vọt lên. Nó không có thực thể, chỉ là một luồng sát niệm ngưng tụ, mang theo hình dáng của một cánh tay mục nát khổng lồ vung mạnh về phía cửa hầm.

Cánh tay tử khí xé gió lao tới, chạm thẳng vào bức tường dây leo. Không có tiếng va chạm kinh thiên động địa, chỉ có sự tĩnh lặng của cái chết. Toàn bộ dây leo Thiết Tật Lệ trong nháy mắt héo úa, hút cạn sinh cơ rồi hóa thành tro bụi. Khối trận bàn dưới đất nổ tung thành vô số mảnh vụn.

Phản phệ từ trận pháp bị phá hủy bạo lực giáng thẳng vào tâm trí Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm huyết vụ, thân thể như con diều đứt dây văng ngược vào sâu trong đường hầm tăm tối. Lực va đập khiến hắn choáng váng, nhưng điều tồi tệ hơn là luồng tử khí từ cánh tay kia không hề tan đi. Nó hóa thành một trận cuồng phong xám xịt, cuốn theo vô số thi trùng cuồn cuộn tràn vào đường hầm, triệt để phong tỏa mọi nỗ lực che giấu khí tức của hắn. Lối thoát duy nhất lúc này đã trở thành một cái bẫy chết người.

Tiếng răng rắc vỡ vụn của mộc trượng hóa gai Thiết Tật Lệ vang lên liên hồi sau lưng. Lâm Mặc không dám quay đầu, dồn chút linh lực khô cạn cuối cùng vào hai chân, mượn thế lao vút vào đường hầm tối tăm mịt mờ. Không gian chật hẹp nồng nặc mùi nấm mốc và tử khí, hơi lạnh từ vách đá ngấm thẳng qua lớp đạo bào đã rách bươm.

Bầy Huyết Dực Thi Trùng vừa hút no máu tươi dưới đáy vực dường như đã rơi vào trạng thái cuồng bạo triệt để. Âm thanh cánh mỏng vỗ xé gió rít gào như quỷ khóc, mang theo sát khí tanh tưởi bám sát gót chân hắn. Chỉ trong ba nhịp thở, lớp rào chắn phòng ngự cấp thấp đã bị chúng gặm nhấm không còn một mảnh vụn.

Không thể cứ thế này chạy mãi, linh lực bạo động trong kinh mạch sẽ xé nát đan điền trước khi ta tìm được lối ra.

Lâm Mặc nghiến răng, thần thức cấp tốc đảo qua túi trữ vật. Cổ tay phải của hắn lúc này đã bị hàn khí ngưng kết thành một lớp băng mỏng, buốt giá thấu xương, gần như mất đi cảm giác. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, mượn máu tươi kích thích tinh thần, tay trái vung lên ném thẳng ra ba tấm Thổ Tường Phù.

Ánh sáng vàng đất lóe lên, ba bức tường đất dày cộp liên tiếp mọc lên chắn ngang đường hầm. Thế nhưng, Lâm Mặc biết rõ bấy nhiêu đây chỉ như muối bỏ bể trước hàm răng sắc nhọn của đàn thi trùng. Hắn lập tức cắn nát ngón tay trỏ, vẩy một giọt tinh huyết lên mặt trận bàn tàn tạ đang cầm trên tay.

Phá cho ta!

Trận bàn phát ra một tiếng vỡ nát chói tai. Lâm Mặc dứt khoát kích nổ một góc trận pháp ngũ hành tàn dư mà hắn thu nhặt được từ trước. Linh khí bạo liệt tạo thành một vòng xoáy cuồng phong hất tung đất đá, đánh sập hoàn toàn đoạn hầm phía sau lưng. Hàng tấn đất tảng đổ ụp xuống, tạm thời chôn vùi ba bức tường đất cùng âm thanh rào rào đáng sợ của bầy trùng.

Lực phản chấn từ vụ nổ hất văng Lâm Mặc về phía trước. Hắn lộn vài vòng trên nền đất ẩm ướt, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng, ho ra một ngụm máu bầm. Chưa kịp thở phào, một cỗ hàn ý quen thuộc lại từ trong lòng bàn tay phải truyền đến. Chiếc hộp ngọc giản màu xám tro mà hắn liều mạng cướp được đang rung lên bần bật.

Những đường vân máu li ti trên vỏ hộp bắt đầu phát sáng, hô ứng nhịp nhàng với tiếng cọ xát ken két đang vang lên từ đống đất đá sụp đổ phía sau. Bọn chúng không truy sát ta vì hơi người, mà là vì thứ này.

Ánh mắt Lâm Mặc tối sầm lại. Hắn nhận ra tà tu kia căn bản không chỉ dùng linh mạch để nuôi trùng, mà còn dùng chính khí tức của khối ngọc giản này để làm mồi nhử, thiết lập huyết khế với bầy Huyết Dực Thi Trùng. Chỉ cần hộp ngọc còn trên người hắn, dù có trốn đến chân trời góc bể, bầy thi trùng cũng sẽ ngửi mùi mà đuổi tới tận cùng.

Hắn muốn vung tay ném chiếc hộp đi, nhưng lớp băng hàn khí trên cổ tay đã lan rộng, đông cứng toàn bộ năm ngón tay hắn vào vỏ ngọc giản. Khí tức tà ác từ ngọc giản mượn cơ hội xâm nhập vào kinh mạch, tranh đoạt quyền khống chế với chút linh lực mỏng manh hệ Mộc còn sót lại.

Ngay lúc giằng co, mặt đất dưới chân Lâm Mặc đột nhiên rung chuyển dữ dội. Không phải do bầy thi trùng phá vách, mà là một trận chấn động đến từ sâu thẳm trong mạch khoáng. Hắn lảo đảo đứng dậy, lết thân thể tàn tạ đi sâu thêm mười trượng. Cuối đường hầm không phải là lối thoát lên mặt đất như hắn dự tính, mà là một ngõ cụt.

Vách đá chắn ngang trước mặt nhẵn thính, được tạc thành hình một cánh cửa đá khổng lồ. Trên mặt cửa khắc họa vô số đồ án kỳ dị, miêu tả cảnh vạn quỷ triều bái một gốc cây khô héo. Điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại là ở chính giữa cánh cửa đá, có một rãnh khuyết hình chữ nhật. Kích thước và hình dáng của nó hoàn toàn khớp với chiếc hộp ngọc giản đang dính chặt trên tay hắn.

Phía sau lưng, lớp đất đá chèn lấp đường hầm bắt đầu xuất hiện những lỗ hổng nhỏ. Từng con Huyết Dực Thi Trùng to bằng ngón tay cái, mang theo đôi cánh rỉ máu chui rúc qua khe hở, đôi mắt đỏ ngòm găm chặt vào bóng lưng Lâm Mặc. Số lượng ngày càng nhiều, tiếng vỗ cánh lại một lần nữa hội tụ thành khúc tụng ca của tử thần.

Giọt Mộc Bản Nguyên nơi ngực trái vốn đang giả chết bỗng nhiên đập mạnh một nhịp. Nó không truyền ra sinh cơ, mà truyền đến một cỗ ý niệm hoảng sợ tột độ, cự tuyệt việc Lâm Mặc bước tới gần cánh cửa đá.

Lâm Mặc chưa kịp đưa ra quyết định, chiếc hộp ngọc trên tay hắn đột nhiên tự động nứt ra một khe hở. Một luồng hắc quang mỏng như sợi chỉ từ trong khe nứt bắn vọt ra, cắm thẳng vào rãnh khuyết trên cánh cửa đá trước mặt. Tiếng cơ quan rỉ sét ngàn năm ầm ầm chuyển động, khe cửa đá chậm rãi hé mở, phả ra một luồng linh khí tinh thuần đến mức làm cho lớp băng trên tay Lâm Mặc lập tức tan chảy, nhưng đi kèm với đó là một tiếng thở dài tang thương vang vọng thẳng vào thần hồn hắn.
0