Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 473: Tử Trúc Lĩnh 473

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,806 từ 1 lượt đọc
Sương mù bao phủ Hắc Phong Cốc còn chưa kịp tan, sảnh nghị sự ngầm của liên minh thương hội đã nặc mùi trầm hương pha lẫn huyết khí nồng nặc. Vương Hạc ngồi chễm chệ trên chiếc ghế thái sư bọc da yêu thú, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Đôi mắt lão vằn lên những tia máu li ti, gắt gao nhìn chằm chằm vào vật thể cháy đen đang nằm chỏng chơ trên mặt bàn đá hàn ngọc.

Đó là nửa lõi đồng trận nhãn đã biến dạng, bề mặt vẫn còn vương lại những tia hỏa linh lực cuồng bạo đang xèo xèo cắn nuốt luồng khí lạnh xung quanh. Ám Ế, gã thám tử đắc lực nhất của mạng lưới chợ đen, đang quỳ một gối dưới đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì cước trình thâu đêm không dám nghỉ ngơi lấy nửa nhịp thở.

Ngươi chắc chắn thứ này được đào lên từ hẻm núi giao giới chứ?

Vương Hạc cất giọng khàn đục, ngón tay khô khốc gõ từng nhịp chậm rãi lên thành ghế, tạo ra những tiếng lạch cạch khô khốc trong không gian tĩnh lặng.

Bẩm hội trưởng, thuộc hạ tự tay lôi nó ra từ một đống tro tàn ngụy trang cực kỳ tinh vi dưới lớp lá mục.

Ám Ế cúi gầm mặt, cẩn trọng bẩm báo từng lời.

Khí tức trên tàn phiến hoàn toàn trùng khớp với loại chân hỏa mà trưởng lão Tôn gia thường dùng để luyện khí. Thêm nữa, nhãn tuyến cài cắm quanh Tử Trúc Lĩnh vừa truyền tin khẩn, sườn đông Lâm gia đêm qua bốc cháy dữ dội, toàn bộ ba mươi mẫu linh dược đã hóa thành đất hoang. Bọn họ hiện tại đã phong tỏa toàn tộc, đình chỉ mọi giao dịch đan dược ra bên ngoài.

Vương Hạc híp mắt, luồng thần thức lạnh lẽo như rắn độc lập tức tràn ra, cẩn thận rà soát từng tấc trên nửa lõi đồng. Lão vốn là kẻ sinh tính đa nghi, tuyệt đối không bao giờ tin vào những manh mối hời hợt phơi bày trên mặt đất. Thế nhưng, vật chứng trước mắt không chỉ lưu lại hỏa diễm đặc trưng, mà sâu bên trong các đường vân nứt nẻ còn lẩn khuất một tia dao động vô hình. Đó chính là Huyết Sát Dẫn, loại bí dược truy tung âm hàn mà chính tay lão từng lén lút tuồn cho Tôn Trọng với giá cao ngất ngưởng vào ba tháng trước.

Lâm gia đóng cửa tạ khách, lấy cớ trận pháp bị phá, linh dược tổn thất nặng nề để cắt đứt nguồn hàng của ta.

Vương Hạc lẩm bẩm, khóe môi giật giật để lộ ra một nụ cười tàn độc.

Tôn Trọng a Tôn Trọng, ngươi chê phần chia chác của liên minh quá ít, nên quyết định tự mình hạ độc thủ cắn nuốt mảnh mỡ béo Lâm gia, muốn một cước đá văng lão phu ra khỏi bàn cờ Nam Cương sao?

Sự hy sinh toàn bộ linh dược sườn đông cùng việc tự tay bóp nát một kiện pháp khí trấn mạch của Lâm Mặc đã phát huy tác dụng hoàn hảo. Một màn kịch khổ nhục kế được đánh đổi bằng tài nguyên thật, tổn thất thật, không hề có lấy nửa điểm giả tạo. Chính cái giá đắt đỏ được ghi rành rành trong sổ sách nội bộ Lâm gia đêm qua đã trở thành mồi lửa chí mạng, ép kẻ tự phụ như Vương Hạc tự tay chắp vá những mảnh ghép sai lệch thành một bức tranh phản bội logic đến mức không thể chối cãi.

Vương Hạc đột ngột đứng phắt dậy, vung mạnh ống tay áo. Nửa lõi đồng trận nhãn lập tức bị cuốn vào trong túi trữ vật, chính thức trở thành bằng chứng thép nằm gọn trong tay vị hội trưởng liên minh, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng đẫm máu.

Truyền lệnh bài Hắc Hạc của ta xuống đội chấp pháp.

Lão lạnh lùng ra chỉ thị, uy áp của tu sĩ rục rịch chạm ngưỡng Trúc Cơ tỏa ra khiến ngọn nến trong phòng tắt ngúm.

Triệu tập toàn bộ ba mươi tên tu sĩ hộ vệ, lập tức chia quân phong tỏa ba con đường vận chuyển quặng mỏ huyết mạch của Tôn gia. Từ giờ khắc này, nếu bọn chúng dám phái người mang theo bất cứ tài nguyên nào bước vào địa phận phường thị, tịch thu toàn bộ và đánh gãy hai chân cho ta.

Ám Ế rùng mình nhận lấy tấm lệnh bài khắc hình con hạc đen đẫm máu vừa bay tới trước mặt. Gã thừa hiểu quyết định này đồng nghĩa với việc xé bỏ minh ước hòa bình ròng rã năm năm qua, đẩy cục diện toàn vùng vào thế nước sôi lửa bỏng.

Thuộc hạ lập tức đi làm. Nhưng thưa hội trưởng, còn phía Tử Trúc Lĩnh thì sao? Chúng ta có cần phái người đến gây sức ép, buộc Lâm gia phải mở kho dự trữ đan dược khẩn cấp không?

Chưa cần để mắt tới đám rùa rụt cổ đó.

Vương Hạc xua tay, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh mạn.

Bọn chúng vừa mất đi trọng địa sườn đông, nội bộ chắc chắn đang lục đục đòi truy cứu trách nhiệm lẫn nhau. Ép quá chặt lúc này chỉ khiến con chó cùng dứt giậu, rước thêm phiền toái. Cứ để họ Lâm co cụm liếm láp vết thương, chờ lão phu phế bỏ xong cánh tay đắc lực của Tôn Trọng, tự khắc sẽ xua quân lên núi lột sạch cái vỏ rùa mục nát kia.

Tên chấp sự lĩnh mệnh lui ra ngoài, mang theo sát cơ ngút trời hòa vào màn sương sớm. Đứng lại trong căn phòng tối tăm, Vương Hạc hoàn toàn không nhận ra mình vừa trở thành một thanh đao sắc bén bị người khác vô thanh vô tức nắm chặt chuôi. Kế hoạch mượn đao giết người của Lâm Mặc đã chính thức khởi động trơn tru, nhưng biến số chí mạng lại nằm ở chỗ, tàn dư Huyết Sát Dẫn trên lõi đồng kia vốn dĩ đã bị trận sư Lâm gia âm thầm đảo ngược thuộc tính. Chỉ cần Tôn gia kích hoạt hộ tộc đại trận để chống trả đợt phong tỏa sắp tới, luồng khí tức này sẽ lập tức dẫn bạo một chuỗi phản phệ linh mạch mà không ai trong liên minh thương hội có thể lường trước được.

tự mình ra tay tước đoạt toàn bộ mỏ linh dược sườn đông, muốn một cước đá văng Hắc Phong Cốc ra khỏi bàn cờ Nam Cương. Lão bóp nát tay vịn ghế, mảnh vụn gỗ linh mộc đâm thủng da thịt nhưng lão hoàn toàn không bận tâm. Ám Ế quỳ bên dưới cảm nhận được sát khí lạnh lẽo đang cuồn cuộn dâng lên, vội vàng cúi thấp đầu hơn nữa, trán chạm hẳn xuống nền đá buốt giá. Vương Hạc ném nửa lõi đồng lên bàn, ánh mắt sắc như đao quét qua tên thuộc hạ đắc lực.

Động tĩnh của Tôn gia sáng nay thế nào? Bọn chúng có biểu hiện gì bất thường sau đêm qua không?

Bẩm hội trưởng, nhãn tuyến báo về rằng Tôn Trọng vừa âm thầm rút ba ngàn khối linh thạch từ các cửa hàng tại phường thị. Ám Ế nuốt nước bọt, cẩn trọng lựa lời bẩm báo. Bọn chúng lấy cớ thu mua tài liệu luyện khí, nhưng thực chất lại lén lút gom sạch các loại đan dược trị thương và bùa chú phòng ngự hệ thủy. Đội tuần tra cốt cán của Tôn gia cũng đã rút khỏi các cứ điểm ngoại vi, toàn bộ rụt cổ về cố thủ quanh gia tộc. Thậm chí, mỏ quặng phía tây của chúng cũng tạm ngừng khai thác.

Vương Hạc nghe xong, nụ cười gằn trên môi càng thêm méo mó. Lão tự cho rằng mình đã nhìn thấu toàn bộ thế cục, ráp nối những mảnh ghép hoàn hảo vào nhau. Tôn Trọng dùng Huyết Sát Dẫn và hỏa trận tàn phá sườn đông Lâm gia, cướp đi số lượng lớn linh dược trân quý nên mới cần đan dược trị thương để áp chế hỏa độc phản phệ. Việc bọn chúng co cụm phòng ngự và gom bùa chú hệ thủy chính là biểu hiện của kẻ có tật giật mình, sợ liên minh thương hội phát hiện ra hành vi nẫng tay trên rồi dùng thủy trận đáp trả.

Truyền lệnh của ta, mở kho mật thất số ba. Vương Hạc đứng phắt dậy, vung tay ném ra một tấm lệnh bài hắc kim khắc hình đầu lâu. Lấy Huyết Ảo Trận Bàn ra đây, trích thêm năm ngàn linh thạch trung phẩm từ quỹ dự phòng của liên minh để nạp đầy năng lượng cho chín ô trận vị. Lần này ta muốn đích thân giăng lưới tại hẻm núi Vân Xuyên, dùng huyễn ảnh phong tỏa toàn bộ không gian, cắt đứt triệt để tuyến đường vận chuyển huyết mạch của Tôn gia.

Ám Ế giật mình ngẩng phắt lên, bàn tay run rẩy đón lấy tấm lệnh bài lạnh buốt vừa rơi xuống. Hắn biết rõ Huyết Ảo Trận Bàn là chí bảo trấn phái của Hắc Phong Cốc, mỗi lần kích hoạt phải thiêu đốt một lượng lớn tài nguyên và cắn nuốt thọ nguyên của người cầm trận. Hội trưởng, cái giá này liệu có quá đắt? Nếu dốc toàn lực đối phó Tôn gia lúc này, tuyến phòng thủ của chúng ta tại mỏ quặng phía nam sẽ xuất hiện lỗ hổng lớn, ngộ nhỡ có kẻ gian lợi dụng thì hậu quả khôn lường.

Ngươi thì biết cái gì! Vương Hạc gầm lên, uy áp Trúc Cơ kỳ ầm ầm giáng xuống khiến Ám Ế thổ huyết lùi lại nửa bước, lồng ngực đau nhói. Lâm gia hiện tại đã phong sơn bế tộc, mất đi nguồn cung đan dược, liên minh của chúng ta cũng sẽ sớm cạn kiệt dòng tiền duy trì hoạt động. Nếu không đoạt lại lô linh dược ba mươi mẫu kia từ tay Tôn Trọng để tự mình bồi dưỡng thế lực, Hắc Phong Cốc lấy gì để nuôi dưỡng hàng trăm tử sĩ? Kẻ nào dám ngáng đường ta thu hồi lợi ích, kẻ đó phải bị nghiền nát.

Quyết định bốc đồng nhưng đầy toan tính tư lợi này của Vương Hạc hoàn toàn nằm trong quỹ đạo thao túng của Lâm Mặc. Từ việc lệnh cho ám vệ ném tàn phiến mang hơi hướm hỏa công vào đúng khu vực nhạy cảm, cho đến việc dứt khoát hy sinh tài nguyên sườn đông để tạo ra sự khan hiếm giả tạo trên thị trường. Tất cả đều là những sợi chỉ vô hình, chậm rãi siết chặt lấy cổ họng của cả hai thế lực thù địch. Tôn gia bị vu oan giá họa mà không hề hay biết, còn Hắc Phong Cốc lại tự nguyện trở thành thanh đao sắc bén chém xuống đầu kẻ đồng minh cũ.

Lệnh bài hắc kim chính thức rời khỏi tay Vương Hạc, giao phó toàn quyền điều động chí bảo trận đạo cho đội ám sát. Sổ sách dự trữ của Hắc Phong Cốc lập tức ghi nhận khoản thâm hụt năm ngàn linh thạch trung phẩm, một cái giá khổng lồ chỉ để phục vụ cho sự nghi kỵ mù quáng bị kẻ khác cấy vào đầu. Chiều nay, khi đoàn xe chở quặng của Tôn gia đi ngang qua Vân Xuyên, họ sẽ bước thẳng vào tử địa do chính đồng minh giăng ra, mở màn cho một cuộc chiến tiêu hao không thể vãn hồi.

Uy áp từ tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ bùng nổ như núi lở, ép chặt lấy không gian sảnh nghị sự ngầm. Ám Ế run rẩy quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo, hai tay nâng cao tấm thẻ bài đen tuyền đúc hình đầu sói. Vương Hạc gầm lên một tiếng tức tưởi, phất tay áo cuốn lấy khối vật chứng mang tính quyết định kia.

"Tôn Trọng rút quân co cụm, gom sạch đan dược trị thương cùng bùa chú hệ thủy, tưởng rằng có thể giấu giếm được việc bị hỏa trận phản phệ sao."

Sự trùng hợp đến hoàn hảo giữa khí tức lưu lại và động thái phòng ngự bất thường của kẻ thù đã hoàn toàn đánh gục sự đa nghi của vị hội trưởng liên minh. Ngón tay khô khốc của lão siết chặt miếng kim loại lạnh lẽo, truyền vào một đạo linh lực cuồng bạo.

"Truyền lệnh bài quyền hạn của ta, lập tức rút toàn bộ tinh duệ đang canh gác tại quặng mỏ phía nam Hắc Phong Cốc. Mang theo Huyết Ảo Trận Bàn, bao vây toàn bộ lối ra vào của Tôn gia cho lão phu."

Vương Hạc gằn từng chữ, sát khí ngưng tụ thành thực chất khiến ngọn nến trong phòng chớp tắt liên hồi. Việc cưỡng ép kích hoạt sát trận huyễn thuật bực này đòi hỏi phải thiêu đốt thọ nguyên của ba tên tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, nhưng để triệt hạ kẻ dám cắn trộm sau lưng, lão không tiếc bất cứ giá nào. Đội ngũ tinh anh vừa rời đi, một lỗ hổng phòng ngự chí mạng lập tức phơi bày tại khu vực nam vực.

Cùng lúc đó, cách Hắc Phong Cốc hơn trăm dặm, Lâm Mặc đang ung dung tựa lưng vào gốc Tử Trúc cổ thụ trong cấm địa. Trái ngược với sự điên cuồng của kẻ địch, ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi tĩnh lặng như mặt hồ thu. Hắn nhẹ nhàng đẩy một quân cờ bằng ngọc bích lên sa bàn mô phỏng địa hình Nam Cương.

"Vương Hạc vốn sinh tính đa nghi, nếu ta trực tiếp tuồn tin, lão tất sẽ phòng bị. Nhưng để lão tự mình phát hiện ra tàn tích có tẩm bí dược của chính mình, lại thêm cái cớ Tôn gia rụt cổ bế quan, con cáo già này chắc chắn sẽ dốc toàn lực cắn trả."

Mọi biến số đều đã nằm gọn trong tầm tính toán của vị gia chủ họ Lâm. Đứng chắp tay ở góc khuất, ám ti chấp sự Lâm Uy thu liễm toàn bộ khí tức, cung kính lắng nghe.

"Gia chủ liệu sự như thần, nhãn tuyến báo về đám chó săn của chợ đen đã bắt đầu di chuyển khỏi nam vực."

Lâm Mặc gật đầu, ném ra một cuộn da thú tỏa ra linh quang mờ nhạt.

"Mang theo Phá Cấm Phù giai đoạn hai này, lập tức dẫn đội tinh anh xâm nhập mỏ quặng đang bỏ ngỏ. Không cần tham chiến, chỉ dùng phù lục đánh tan kết giới nham thạch, cướp lấy ba mươi cân Tinh Thiết Quặng rồi rút lui ngay lập tức. Nhớ kỹ, phải để lại hiện trường vài mảnh vỡ của phù chú mang hơi hướm công pháp hệ mộc."

Chỉ nửa canh giờ sau, tại vách đá dựng đứng của mỏ quặng phía nam, Lâm Uy đã dẫn theo ba tên tộc nhân thi triển Ẩn Nặc Quyết áp sát mục tiêu. Không có bất kỳ cuộc giao phong đẫm máu nào diễn ra, bởi toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Vương Hạc đã bị rút cạn để phục vụ cho cơn thịnh nộ mù quáng. Tấm da thú chứa trận văn phá cấm được dán chặt lên bề mặt phong ấn, linh lực hệ hỏa lập tức bùng nổ, ăn mòn lớp phòng ngự một cách im lìm nhưng tàn khốc. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc dùng phù lục nghịch hệ phá trận là kinh mạch tay phải của Lâm Uy chịu phản chấn nứt nẻ, linh lực ngưng trệ ít nhất ba tháng mới có thể khôi phục.

Khối lượng Tinh Thiết khổng lồ nhanh chóng được thu gom vào túi trữ vật, để lại một hang động trống hoác cùng vài tàn tích bùa chú cháy dở vương vãi có chủ ý. Tại Tử Trúc Lĩnh, sổ công huân của Lâm gia chính thức ghi nhận một khoản thâm hụt lớn do tiêu hao tấm phù lục trấn tộc, đồng thời phê duyệt cấp phát đan dược an thần trị thương cho nhóm người Lâm Uy. Đổi lại, gia tộc không chỉ bổ sung được nguồn tài nguyên luyện khí thiết yếu, mà còn thành công đẩy hoàn toàn tội danh cướp đoạt mỏ quặng lên đầu những thế lực tu luyện công pháp hệ mộc xung quanh. Khối quặng thô mang theo dã tâm của Lâm Mặc chính thức nhập khố, chuẩn bị cho một đợt rèn đúc pháp khí quy mô lớn sắp diễn ra tại nội tộc.

Chỉ nửa canh giờ sau khi Vương Hạc mang theo sát khí ngút trời dẫn dắt đội tinh anh rời khỏi tổng bộ liên minh, mỏ quặng tinh thiết tại nam vực lập tức rơi vào trạng thái phòng ngự lỏng lẻo nhất trong suốt mười năm qua.

Bóng đêm đặc quánh che giấu ba đạo hắc ảnh đang lướt đi vô thanh vô tức trên những ngọn cây khô héo. Lâm Uy đi đầu, tay phải gắt gao nắm chặt một tấm bùa chú màu vàng sậm đang tỏa ra những tia sáng nhàn nhạt.

Trận pháp sương mù bảo vệ khu mỏ vốn dĩ được thiết lập để vây khốn tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng hiện tại thiếu đi tu sĩ chủ trận tọa trấn, mười hai mắt xích linh lực đã xuất hiện những khe hở vận hành.

Thủ pháp điệu hổ ly sơn của gia chủ quả nhiên không sai một ly. Lâm Uy thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên vẻ khâm phục.

Gã không chút do dự, truyền một đạo pháp lực mộc thuộc tính tinh thuần vào tấm bùa trong tay. Thứ này chính là con bài tẩy mà gia tộc đã phải cắn răng trích xuất từ kho tàng lưu trữ suốt bảy chục năm qua.

Phá Cấm Phù nháy mắt bốc cháy, hóa thành một thanh kiếm khí hư ảo mang theo mộc linh lực nồng đậm, đâm thẳng vào điểm giao thoa yếu nhất của màng chắn quang tráo.

Trận pháp phòng ngự khẽ rung lên bần bật, linh khí xung quanh cuộn trào dữ dội định phản phệ, nhưng lập tức bị kiếm khí trung hòa, hoàn toàn không thể kích hoạt chuông báo động ở trung tâm.

Tuy nhiên, để duy trì sự im lặng tuyệt đối, Lâm Uy phải trả một cái giá không hề nhỏ. Gã cắn răng tế xuất một mặt thuẫn gỗ lim, dồn toàn bộ thần thức ép chặt sóng xung kích vào trong phạm vi ba trượng hẹp ngang.

Mặt thuẫn chịu áp lực từ hai luồng linh lực va chạm lập tức nứt toác, linh tính mất sạch, hóa thành một đống mùn cưa lả tả rơi xuống đất, nhưng động tác tay của gã vẫn vững như bàn thạch.

Màng chắn quang tráo rốt cuộc cũng nứt ra một khe hở vừa đủ cho một người lách qua. Hai gã ám vệ phía sau lập tức quỷ mị lao vào, vung những thanh cuốc chim rèn từ huyền băng hung hăng bổ xuống mạch khoáng.

Âm thanh va chạm trầm đục vang lên liên hồi dưới lòng đất, từng mảng đá cứng rắn vỡ vụn dưới tác động của hàn khí. Chỉ trong vòng thời gian nửa nén nhang, ba mươi cân quặng mỏ tỏa ra luồng linh lực kim thuộc tính sắc bén đã được đào lên.

Cho toàn bộ vào túi, cẩn thận đừng để sát khí làm hỏng trận văn bên ngoài. Lâm Uy hạ giọng ra lệnh.

Lượng quặng thô mang theo linh áp quá mạnh lập tức khiến chiếc túi trữ vật cấp thấp kêu lên những tiếng răng rắc. Tơ lụa dệt trận bên ngoài đứt đoạn từng khúc, bề mặt túi rạn nứt thành những mạng nhện li ti, báo hiệu vật chứa này đã hoàn toàn phế bỏ sau lần sử dụng cuối cùng.

Lâm Uy lùi lại một bước, tay trái khéo léo bóp nát một đoạn rễ cây ngâm trong thứ chất lỏng màu đen ngòm, rải đều lên những vết cắt nham nhở trên vách đá.

Thứ khí tức tanh tưởi này mang đậm dấu ấn công pháp của đám tán tu trộm cướp vùng Hắc Đầm Lầy phía tây. Đây chính là tầng bình phong thứ ba mà Lâm Mặc đã tỉ mỉ dặn dò, dùng để ném một khúc xương tẩm độc cho những kẻ điều tra sau này cắn xé lẫn nhau.

Rút! Lâm Uy vung tay, ba đạo hắc ảnh cấp tốc hòa mình vào màn đêm, bỏ lại một hiện trường bị cướp bóc hoàn hảo không để lại bất kỳ manh mối nào liên quan đến Tử Trúc Lĩnh.

Sáng sớm hôm sau, tại cấm địa gia tộc, chiếc túi trữ vật rách nát chính thức đổi trạng thái, được đặt cẩn trọng lên bàn đá trước mặt vị gia chủ trẻ tuổi. Khối tài nguyên kim thuộc tính khổng lồ này sẽ lập tức được bí mật chuyển vào lò luyện khí sườn tây, giải quyết triệt để cơn khát vật liệu chế tạo trận bàn phòng ngự.

Thế nhưng, sổ công huân nội bộ hôm nay cũng phải chính thức ghi nhận một khoản thâm hụt nặng nề. Lệnh xuất kho tiêu hủy một tấm bùa chú nhị giai được ban hành, đồng thời đội ám vệ bị trừ đi ba tháng bổng lộc để đền bù cho món pháp khí lưu trữ đã hỏng hóc.

Mũi nhọn giao tranh bên ngoài giờ đây đã hoàn toàn chuyển dời sang Hắc Phong Cốc, nơi Vương Hạc và Tôn Trọng sắp sửa nghênh đón một cuộc huyết chiến không thể vãn hồi do hiểu lầm sâu sắc.

Còn tại nội bộ họ Lâm, một lệnh phong tỏa mới lập tức được truyền xuống đài nghị sự. Cấm túc toàn bộ luyện khí sư trong ba ngày tới, chuyển hướng tuần tra sang phòng ngự mặt tây, bởi lẽ đoạn rễ cây độc thủy để lại hiện trường chắc chắn sẽ kéo theo sự rình rập của bang phái đầm lầy, một biến số mà gia tộc buộc phải dùng chính ba mươi cân quặng này để rèn ra sát khí đối phó.
0