Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 474: Tử Trúc Lĩnh 474

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,532 từ 1 lượt đọc
Gió đêm rít gào qua những rặng tử trúc sườn tây, mang theo mùi sương lạnh và chút tanh nồng thoang thoảng từ phía Hắc Phong Cốc dội về. Đứng trên tầng cao nhất của tháp canh trận pháp, Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng xuyên thấu màn đêm đen kịt. Phía xa xa, nơi giao giới của hai đại thế lực, một dải mây đỏ rực đang âm ỉ bốc lên, báo hiệu sát trận đã chính thức khởi động. Khối trận bàn phòng ngự dưới chân hắn thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng u ám, hấp thụ từng luồng linh khí mỏng manh để duy trì vòng bảo vệ vừa được tái thiết lập. Lệnh cấm túc toàn bộ luyện khí sư đã ban xuống, Lâm gia lúc này tựa như một con rùa rụt cổ, hoàn toàn phong bế môn hộ.

Từ trong bóng tối góc tháp, một thân ảnh mặc hắc y lặng lẽ dung nhập vào ánh trăng, quỳ một chân xuống sàn đá lạnh lẽo. Ám vệ mang danh hiệu Thất Tinh cẩn trọng dâng lên một chiếc hộp gỗ tùng đã cháy xém một nửa. Nắp hộp hé mở, để lộ ra một nhúm tro tàn tản mát sương mù đỏ sẫm, cùng một góc ngọc giản nứt nẻ chỉ còn lại một nửa trận văn. Đây chính là tàn tích cuối cùng của món pháp khí lưu trữ đã hỏng hóc mà kho tộc vừa phải gạch tên lúc chập tối.

"Bẩm gia chủ, mồi nhử đã được cá lớn nuốt vào." Giọng nói của Thất Tinh khàn đặc, mang theo ba phần kính sợ. "Đám thợ săn tiền thưởng dưới trướng Vương Hạc đã tìm thấy vật chứng mang theo khí tức Huyết Sát. Bọn chúng không hề nghi ngờ, lập tức dùng linh điểu truyền tin cấp báo về phường thị. Cùng lúc đó, đội trinh sát của Tôn gia cũng phát hiện ra dấu vết linh lực bạo động, Tôn Trọng đang đích thân dẫn người tiến vào hẻm núi để lùng sục."

Lâm Mặc khẽ gật đầu, ngón tay miết nhẹ lên thành lan can bằng đá thanh thạch. Mọi thứ diễn ra chuẩn xác như từng bước cờ hắn đã bày sẵn trên bàn cờ Nam Cương. Vương Hạc bản tính đa nghi, tuyệt đối không tin tưởng tin tức do người ngoài dâng lên, nhưng lại mù quáng tin vào mạng lưới tình báo do chính tay lão bồi dưỡng. Mảnh tàn ngọc kia vốn dĩ chẳng có giá trị gì, nhưng khi được tẩm ướp bằng tàn dư của tấm bùa chú nhị giai vừa bị tiêu hủy, nó lập tức trở thành một lời tố cáo không thể chối cãi. Khí tức ma tu giả tạo ấy sẽ dán chặt tội danh lên đầu Tôn gia, ép hai con mãnh hổ phải cắn xé lẫn nhau giữa sa bàn chật hẹp.

"Rút toàn bộ nhãn tuyến vòng ngoài về, xóa sạch mọi dấu vết mộc linh khí dọc theo sơn đạo." Lâm Mặc buông lời lạnh nhạt, ánh mắt không dời khỏi vầng sáng đỏ phía chân trời. "Nếu bọn chúng đã muốn đánh, chúng ta liền nhường lại toàn bộ sân khấu. Truyền lệnh cho Lục trưởng lão, lập tức khởi động nghịch chuyển trận ấn tại sườn tây. Rút cạn ba phần linh khí bề mặt của linh mạch, ép chúng chìm sâu xuống lòng đất mười trượng."

Thất Tinh khẽ giật mình ngẩng đầu lên, trong đáy mắt xẹt qua tia hoảng hốt. Nghịch chuyển trận ấn đồng nghĩa với việc tự bóp nghẹt tốc độ sinh trưởng của toàn bộ linh dược mới gieo hạt, tổn thất dồn tích trong một tháng tới sẽ là một con số khổng lồ khiến các vị trưởng lão giữ kho phải xót xa đứt ruột. Thế nhưng, đối diện với ánh nhìn sắc lạnh vô hỉ vô bi của nam tử áo xanh, gã ám vệ chỉ đành nuốt ngược lời can ngăn vào bụng, cúi đầu lĩnh mệnh. Gã hiểu rõ, đây là cái giá bắt buộc phải trả để đổi lấy một lớp ngụy trang hoàn hảo.

Chỉ bằng cách tự ép linh mạch khô kiệt, Lâm gia mới có thể triệt để tạo ra huyễn tượng suy tàn, lẩn tránh khỏi tầm ngắm của những kẻ đang khát máu ngoài kia. Sổ công huân ngày mai sẽ tiếp tục ghi nhận một dòng chữ đỏ chói mắt về việc phong tỏa sản lượng linh điền sườn tây. Đổi lại, vật phẩm mang mầm mống tai họa kia giờ đây đã yên vị trong tay Vương Hạc, chính thức trở thành ngòi nổ cho một cuộc huyết chiến không khoan nhượng. Khi bình minh ló rạng, mười dặm Hắc Phong Cốc chắc chắn sẽ bị san phẳng, và gia tộc họ Lâm chỉ cần đứng sau bức tường cấm chế, lẳng lặng nhìn cừu nhân tự bẻ gãy nanh vuốt của chính mình.

Sâu dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh, không khí đặc quánh linh lực cuồng bạo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Lục trưởng lão ngồi xếp bằng giữa trung tâm trận nhãn, mồ hôi lạnh ướt đẫm đạo bào, hai tay không ngừng đánh ra những đạo pháp quyết phức tạp. Khối la bàn bằng đồng thau trước mặt ông đang xoay chuyển điên cuồng, từng đạo trận văn đỏ thẫm liên tục bong tróc rồi lại ngưng kết. Việc duy trì nghịch chuyển linh mạch không phải chuyện đùa, nó đòi hỏi sự cân bằng tuyệt đối giữa thần thức và sự phung phí tài nguyên khổng lồ.

Đột nhiên, một luồng âm ba sắc lẹm truyền tới từ phiến ngọc truyền âm đặt bên mép trận bàn. Giọng nói của đội trưởng trinh sát ngoại vi vang lên gấp gáp, xen lẫn tiếng pháp khí va chạm chát chúa ở bối cảnh. Tôn Trọng đã chạm mặt đội săn tiền thưởng của liên minh phường thị tại Hắc Phong Cốc, nhưng lão già họ Tôn không hề mù quáng lao vào chém giết ngay. Hắn vừa tế ra một kiện pháp bảo định vị giai đoạn hai, ý đồ mượn tàn dư Huyết Sát trên hiện trường để dò ngược về ngọn nguồn thi triển. Khứu Linh Bàn vốn là kỳ vật chuyên dùng để phá các mưu đồ đổ oan, chỉ cần một tia khí tức chưa tan, nó có thể vẽ ra một đường chỉ dẫn mờ nhạt nối liền với kẻ vừa dàn dựng.

Lục trưởng lão biến sắc, lập tức dồn một tia thần thức xuyên qua vách đá, kết nối thẳng với đài quan sát trên đỉnh tháp canh. Khí tức ma tu giả tạo kia vốn được bồi đắp từ một phần căn cơ của trận pháp sườn đông Lâm gia. Nếu để món pháp bảo dò đường của đối phương lần theo sợi dây nhân quả vô hình kia, mũi nhọn nghi kỵ sẽ lập tức quay ngược về phía Tử Trúc Lĩnh, phá hỏng toàn bộ mưu đồ mượn đao giết người của gia chủ.

"Bẩm gia chủ, Tôn Trọng đang dùng Khứu Linh Bàn truy vết, sợi dây liên kết khí tức đang kéo ngược về phía đông lãnh địa chúng ta."

"Cắt đứt nhân quả, khởi động tử hỏa tại mắt trận sườn đông."

Mệnh lệnh lạnh lẽo truyền về trong thức hải khiến Lục trưởng lão run rẩy. Hủy đi mắt trận đồng nghĩa với việc tự bạo một kiện pháp khí trấn mạch, kéo theo mười lăm mẫu linh điền phía đông sẽ khô héo hoàn toàn trong vòng ba năm tới. Lão vốn là người cai quản khu vực này, tổn thất lớn như vậy chắc chắn sẽ khiến nhánh phụ của lão bị gia tộc tước giảm bổng lộc nghiêm trọng. Một tia do dự xẹt qua đáy mắt, lão toan mở miệng xin xuất kho thêm linh thạch để thiết lập lớp ngụy trang thứ hai hòng câu giờ.

Nhưng nhớ tới ánh mắt vô tình của vị gia chủ trẻ tuổi, Lục trưởng lão đành nuốt ngược sự ích kỷ vào trong. Lão vươn tay, dứt khoát vỗ mạnh một chưởng lên khối la bàn đồng thau. Chín ô trận vị lập tức đảo ngược, một luồng hỏa diễm đen kịt bùng lên, lao thẳng theo đường ống dẫn linh lực ngầm hướng về phía đông. Việc hy sinh tài nguyên để bảo toàn đại cục là một đạo luật ngầm không thể chống cự trong vận hành nội bộ họ Lâm, kẻ nào dám cãi lệnh giữa thời khắc sinh tử sẽ lập tức bị tước đoạt thân phận.

Dưới mặt đất truyền đến một tiếng trầm đục như sấm rền. Trấn Địa Trùy cắm ở sườn đông vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn, triệt để cắt đứt mọi liên hệ khí tức với bên ngoài, đồng thời tạo ra một đợt phản chấn cực mạnh dọc theo mạch ngầm. Cùng lúc đó, tại Hắc Phong Cốc xa xôi, chiếc Khứu Linh Bàn trong tay Tôn Trọng bất ngờ nổ tung vì luồng linh lực hỗn loạn dội ngược lại. Mảnh vỡ găm thẳng vào tay lão, ép vị gia chủ Tôn gia phải lùi lại ba bước, triệt để mất đi cơ hội thanh minh trước vòng vây của liên minh phường thị.

Còn tại đài nghị sự Tử Trúc Lĩnh, một quyết định xử phạt lập tức được ghi thẳng vào sổ công huân. Nhánh phụ sườn đông chính thức gánh khoản nợ hai ngàn linh thạch bồi thường pháp khí vỡ nát, đồng thời toàn bộ chấp sự canh gác bị trừ phân nửa tài nguyên tu luyện trong ba năm. Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ, nhưng nó đã đổi lấy một khoảng cách an toàn tuyệt đối. Từ giờ khắc này, mảnh tàn ngọc mang khí tức Huyết Sát tại hiện trường đã trở thành chứng cứ vô hồn không thể lật lại, chính thức đẩy Tôn gia vào tử cục đụng độ trực diện với Vương Hạc.

Tại rìa Hắc Phong Cốc, sương mù đỏ sẫm cuộn trào như dã thú đói mồi. Tôn Trọng siết chặt "Tầm Tung Bàn" trong tay. Kim chỉ nam chế tác từ xương linh thú đang rung bần bật, ghim chặt hướng Tử Trúc Lĩnh.

Đột nhiên, trận văn khắc trên mặt la bàn vặn vẹo điên cuồng. Một tiếng nứt giòn giã vang lên. Mặt kính lưu ly vỡ vụn, găm thẳng vào kẽ tay Tôn Trọng. Luồng nhân quả mỏng manh kết nối với dư nghiệt ma tu đã bị một cỗ bạo lực từ linh mạch dưới lòng đất cắt đứt.

Luồng phản phệ hung hãn dội ngược theo thần thức. Tôn Trọng không thổ huyết hay tổn thương đan điền, nhưng hốc mắt bỗng trào ra hai hàng huyết lệ đen ngòm. Thị giác tâm linh của gã tạm thời mù lòa, hai tai văng vẳng tiếng la hét chói tai của vô số oan hồn. Gã cắn chót lưỡi, vỗ mạnh một tấm "Thanh Tâm Phù" lên trán, mượn thanh quang mát lạnh để áp chế ảo giác đang ăn mòn lý trí.

"Kẻ giấu mặt quả nhiên cao tay, dám tự bạo cả một mắt trận để đoạn tuyệt khí tức." Lão quái vật lẩm bẩm, vứt bỏ chiếc la bàn phế thải xuống vũng bùn lầy sủi bọt.

Gã hiểu rõ cạm bẫy truy tung này. Nếu tiếp tục dùng thần thức cưỡng ép rà quét về phía đông, không những rơi vào ảo trận mà còn dễ dàng dẫm phải sát cơ. Chiến thuật buộc phải thay đổi. Gã bấm quyết, thu hồi luồng linh lực dò đường đang lan tỏa trong không khí.

Từ hông áo, Tôn Trọng tháo xuống một chiếc lồng trúc nhỏ, thả ra một con "Hương Hồn Thử". Con chuột lông xám khịt mũi, lập tức quay ngoắt sang hướng đám thợ săn tiền thưởng vừa gửi tín hiệu. Manh mối nhân quả đã đứt, gã đành chuyển sang truy vết vật lý, bám vào khối tàn ngọc mang hỏa diễm dị thường mà đội trinh sát cấp báo. Kẻ thù dọn sẵn một mồi nhử khác, và gã kiêu ngạo bước vào, đinh ninh mình đang đi trước một bước.

Cùng lúc đó, sâu dưới sườn đông Tử Trúc Lĩnh, không khí nóng rực như lò luyện đan. Lục trưởng lão ho khan, phất ống tay áo xua đi lớp tro tàn đang lả tả rơi từ vòm hang đá vôi.

Trước mặt lão, khối sa bàn điều khiển Tụ Linh Trận nay chỉ còn là đống phế liệu. Chín ô trận vị cắm cờ lệnh tan chảy thành chất lỏng sền sệt. Dung nham nhân tạo sủi bọt xèo xèo, thiêu rụi hoàn toàn một đoạn mạch ngầm. Đất đá xung quanh bị nung chảy, kết tinh thành những khối hắc diện thạch sắc nhọn.

Hậu quả tức thời hiện rõ ngay trên mặt đất: mười lăm mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm lập tức héo úa, rễ cây cháy đen tỏa ra mùi khen khét. Linh khí bốc hơi tạo thành một cột khói xám xịt đâm thẳng lên trời đêm, ngụy trang hoàn hảo cho một vụ tà tu bạo phá.

Lão Lục cúi xuống, dùng chiếc kìm ngọc cẩn thận gắp lên một nửa mặt đồng nứt nẻ. Đây là thứ duy nhất sót lại của kiện vật phẩm trấn phái vừa bị hiến tế. Lớp vân mây trên mảnh kim loại đã xỉn màu, tỏa ra thứ uế khí tanh hôi do chính tay lão rưới máu Huyết Bức lên để làm giả chứng cứ.

Khóe môi vị trưởng lão giật giật xót xa. Mười lăm mẫu dược liệu này là tâm huyết ba năm của phân nhánh sườn đông. Lão lo sợ gia chủ sẽ lấy cớ năng suất giảm sút để cắt bớt đan dược vào kỳ thẩm định tháng sau.

Nhưng nghĩ đến thế cục ngàn cân treo sợi tóc bên ngoài, lão đành nén lại tiểu tâm tư. Chỉ cần gia tộc còn tồn tại, nợ công huân này vẫn có ngày hoàn trả. Lão vung tay đánh ra ba đạo phong ấn quyết, khóa chặt luồng hỏa độc đang xì ra từ vết nứt.

"Truyền lệnh cho đội canh gác số ba," Lục trưởng lão quay sang gã chấp sự đang đứng câm như hến, giọng đanh thép. "Lấy thêm vài mảnh áo choàng rách nhuộm máu chó đen rải quanh miệng hang. Sau đó giăng dây phù văn phong tỏa toàn bộ khu vực."

"Ghi vào sổ sách: Sườn đông tao ngộ tà tu tập kích, buộc phải tự hủy nhãn trận để ngăn ô nhiễm linh mạch. Tổn thất do quỹ dự phòng gia tộc bù đắp một nửa, nhánh sườn đông tự gánh phần còn lại."

Gã chấp sự vội vã vâng dạ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng. Mệnh lệnh này không chỉ bảo vệ tộc nhân khỏi tàn dư hỏa độc, mà còn là bước bịt miệng cuối cùng. Kẻ nào dám bén mảng tới vùng cấm địa trong ba tháng tới, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả.

Nửa mặt đồng nứt nẻ kia được Lục trưởng lão bọc kín trong hộp gỗ cách linh, cất kỹ vào ngực áo. Sáng mai, mảnh vỡ tàn tạ này sẽ xuất hiện trên bàn đàm phán của liên minh phường thị.

Nó chính thức chuyển đổi công năng từ vật dẫn linh thành bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, chứng minh Lâm gia cũng là nạn nhân thê thảm của một thế lực bí ẩn. Lão họ Tôn đã hoàn toàn mất đi lý do chính đáng để chĩa mũi dùi về phía họ Lâm, tự tay khép lại cánh cửa lui binh khi quyết định dấn thân sâu hơn vào Hắc Phong Cốc.

Lục trưởng lão cẩn trọng dùng kìm sắt đặt mảnh kim loại xỉn màu vào một chiếc hộp lót lụa tơ tằm cách linh. Nửa mặt đồng này vốn là lõi của trận bàn Huyễn Cảnh, đã bị cố tình kích nổ để lưu lại một tia linh lực giả mạo. Lão ngẩng đầu nhìn qua khe nứt của hang ngầm, chứng kiến mười lăm mẫu Xích Huyết Sâm đang hóa thành biển lửa hừng hực trên mặt đất. Khóe miệng vị trưởng lão già nua không khỏi giật nhẹ vì xót xa, bởi nơi đó chứa đựng tâm huyết mười năm chăm bón của toàn bộ chi thứ sườn đông. Nhưng lão hiểu rất rõ, nếu không dùng cái giá tài nguyên thực sự này để tạo hiện trường giả, con cáo già đa nghi như Tôn Trọng tuyệt đối sẽ không bao giờ bước chân vào bẫy.

Ghi vào ngọc giản tuần tra, sườn đông chính thức tuyên bố tử trận toàn bộ khu vực linh điền giáp ranh.

Lão Lục cắn răng quay sang ra lệnh cho gã chấp sự đang đứng run rẩy bên cạnh vách đá.

Lập tức đệ trình lên đài nghị sự, xin ban lệnh phong thổ hưu canh ba năm đối với dải đất này. Sổ công huân tháng này cứ gạch thẳng ba ngàn điểm cống hiến của lão phu, đổi lấy quyền ưu tiên nhận vật tư khôi phục địa mạch từ kho tộc.

Gã chấp sự vội vã lấy bút lông khắc chữ lên thẻ tre, trong lòng thầm tính toán xem nhánh phụ của mình sẽ phải gánh bao nhiêu phần nợ nần trong vụ bạo phổi này. Sự hy sinh mười lăm mẫu sâm quý đã được hợp thức hóa thành một bản án thiệt hại rành rành, không có nửa điểm sơ hở. Bước lùi đau đớn này triệt để biến Lâm gia thành nạn nhân đáng thương nhất trong mắt các thế lực xung quanh, xóa sạch mọi sự đề phòng từ ngoại giới. Đúng lúc ấy, nửa khối trận nhãn trong hộp gỗ bỗng rung lên bần bật, mặt ngoài rỉ sét rạn ra ba đường nứt nhỏ.

Một tia chớp đỏ lờ mờ từ tâm mảnh kim loại lóe lên, phát ra âm thanh vo ve như ong tước. Lục trưởng lão híp mắt, nhịp tim khẽ đập dồn dập khi nhận ra biến số mong chờ đã xuất hiện. Ở cách xa mười dặm về phía tây, Tôn Trọng chắc chắn đã đích thân chạm tay vào nửa phần còn lại được chôn giấu dưới gốc cây khô. Bọn chúng tưởng rằng đang lần theo dấu vết vật lý do kẻ phá hoại bất cẩn để lại, nhưng thực chất lại tự tay kích hoạt Tử Mẫu Liên Tâm Trận mà gia chủ đã dày công bố trí. Mảnh vỡ trong tay Lão Lục chỉ là vật neo giữ không gian, còn thứ Tôn Trọng vừa cầm lấy mới là mồi lửa dẫn đường thực sự.

Tia thần thức ẩn giấu trên mảnh kim loại mẹ sẽ không chỉ đường về Tử Trúc Lĩnh, mà vẽ ra một lộ trình đứt đoạn hướng thẳng đến bãi tập kết quặng mỏ bí mật của liên minh thương hội. Lâm Mặc đã tính toán không sai một ly, mượn chính quy luật cộng hưởng của pháp khí để bẻ cong la bàn định vị trong tay kẻ thù. Khi Tôn Trọng mang theo đội trinh sát tinh nhuệ xông vào khu mỏ kia, gã sẽ đinh ninh rằng mình đang bắt quả tang Vương Hạc tàng trữ tang vật ăn cắp từ hẻm núi. Khối mâu thuẫn vốn đã căng thẳng giữa hai phe phái giờ đây sẽ được thổi bùng thành ngọn lửa sinh tử, buộc chúng phải vung đao chém giết lẫn nhau.

Lục trưởng lão không chần chừ thêm, vung tay đóng sập nắp hộp gỗ tùng lại. Lão rút ra một tấm bùa Niêm Phong nhị giai dán chặt lên khe hở, chính thức cắt đứt mọi liên hệ linh lực của vật chứng với thế giới bên ngoài.

Truyền lệnh cho đội tuần tra, lập tức rút toàn bộ nhân thủ khỏi phạm vi ba dặm quanh hiện trường. Mở kho tộc tầng hai, xuất ra ba mươi lá trận kỳ Ẩn Nặc để xóa sạch mọi tàn dư linh khí dọc theo hẻm núi.

Lão trầm giọng căn dặn, ánh mắt lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo giữa bóng tối hang ngầm. Sáng ngày mai, Tôn gia sẽ mất trắng một đội tinh anh vì tội ngu xuẩn xâm phạm lãnh địa liên minh, còn Vương Hạc sẽ điên cuồng huy động nhân thủ báo thù vì ngỡ bị cướp mỏ quặng. Khối vật chứng mấu chốt mang tính định đoạt này sẽ vĩnh viễn nằm sâu dưới đáy bảo khố họ Lâm, trở thành một bí mật không ai hay biết. Một mũi tên vô hình tẩm độc đã rời cung, và đài nghị sự Tử Trúc Lĩnh giờ đây chỉ cần đóng chặt cửa, nhàn nhã ghi chép lại những cái xác sắp sửa trôi dạt về bờ.
0