Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 475: Lệnh Cho Đội Tuần Tra

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,889 từ 1 lượt đọc
Sương mù xám xịt cuộn lên từ đáy hẻm núi giao giới, nuốt chửng từng tảng đá ngổn ngang sau trận chấn động đêm qua. Ba mươi cán cờ xám ngắt vừa được xuất ra từ tầng hai bảo khố cắm phập xuống những vị trí hiểm yếu, tạo thành một vòng cung khép kín dài trọn ba dặm. Lâm Vạn Tinh đứng trên một mỏm đá nhô cao, hai tay liên tục biến ảo pháp quyết, ép từng luồng linh lực hệ mộc tràn vào các điểm mắt trận. Không gian xung quanh gợn lên những luồng sóng vô hình, triệt để xóa sạch tàn dư pháp thuật và mùi máu tanh tưởi cặn lại trên mặt đất.

Chấp sự phụ trách đội ám vệ khẽ thở hắt ra một hơi, sắc mặt nhợt nhạt đi vài phần. Việc cưỡng ép kích hoạt toàn bộ bộ pháp khí che đậy nhị giai này trong thời gian ngắn đã rút đi của gã gần một phần ba lượng linh lực trong đan điền. Nhưng gã không dám chậm trễ, ánh mắt sắc lạnh rà soát lại từng tấc đất dưới khe nứt sâu hoắm. Gia chủ đã hạ lệnh rút lui toàn bộ nhân thủ, nhưng trước khi rời đi, gã phải hoàn thành một nhiệm vụ mấu chốt cuối cùng để khép lại toàn bộ cục diện.

Bên dưới lớp đất đá cháy đen, một luồng sương đỏ cực kỳ nhạt nhòa đang cố gắng len lỏi thoát ra ngoài. Lâm Vạn Tinh tung người nhảy xuống, mũi thanh xà kiếm cắm phập xuống đất, khẽ gạt lớp bùn lầy sang một bên. Một nửa mảnh ngọc bài vỡ nát hiện ra, bề mặt khắc chằng chịt những đường vân hình đầu lâu đang rỉ ra từng giọt chất lỏng sền sệt. Đây chính là vật định vị sinh tử mà tên trinh sát tinh anh của kẻ địch mang theo trước khi bỏ mạng tại hẻm núi này.

Gã nheo mắt nhìn thứ đồ vật tà môn, trong đầu vang lên lời căn dặn lạnh lẽo của gia chủ tại đài nghị sự tối qua. Nếu chỉ đơn thuần giết người diệt khẩu, đám trưởng lão đa nghi ở phía bên kia ngọn núi sẽ lập tức đánh hơi thấy sự can thiệp của người ngoài. Bọn chúng sẽ lật tung cả khu vực này lên để tìm kiếm dấu vết, từ đó đe dọa trực tiếp đến bí mật về mỏ quặng vừa được phong ấn.

Lâm Vạn Tinh lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình sứ nhỏ, cẩn thận đổ ba giọt sương mai có lẫn bột phấn của Tán Hồn Hương lên bề mặt mảnh vỡ. Thứ bột phấn này vốn là vật chứng tịch thu được từ một tên tán tu tháng trước, mang đậm khí tức âm hàn đặc trưng của công pháp ma đạo. Ngay khi tiếp xúc, luồng sương đỏ trên vật định vị lập tức sôi trào, cuốn lấy lớp bột phấn rồi dung hợp thành một vệt sáng mờ ảo, chĩa thẳng hướng về phía Hắc Phong Cốc.

Làm xong bước ngụy trang đầu tiên, gã cắn răng phóng xuất một tia thần thức dũng mãnh, cưỡng ép đâm xuyên qua lớp cấm chế mỏng manh còn sót lại trên nửa khối ngọc. Một cơn đau nhói truyền thẳng lên thức hải khiến Lâm Vạn Tinh lảo đảo lùi lại nửa bước, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi. Phản phệ từ cấm ước sinh tử không hề dễ chịu, cái giá phải trả là gã sẽ mất đi khả năng tập trung cao độ trong ít nhất ba ngày tới, đồng thời kinh mạch hữu thủ xuất hiện dấu hiệu co giật nhẹ.

Đổi lại sự tổn thương đó, một dao động linh khí cực kỳ tinh vi đã được truyền đi xuyên qua màn đêm. Sáng mai, khi ngọc bài bản thể đặt tại từ đường của Tôn gia vỡ nát, luồng khí tức cuối cùng lưu lại sẽ không chỉ ra hẻm núi này, mà kéo thẳng một đường thẳng tắp đến địa bàn của Vương Hạc. Bọn chúng sẽ chỉ thấy dấu vết của một loại ma công tàn độc đã kết liễu mạng sống của tộc nhân mình, trùng khớp hoàn toàn với những tin đồn đang râm ran ở chợ đen do chính mạng lưới tình báo họ Lâm tung ra.

Lâm Vạn Tinh thu hồi thanh xà kiếm, lấy ngọc giản ghi chép công huân ra, tự tay khắc lên đó một dòng chữ báo cáo tổn thất. Đội ám vệ chính thức ghi nhận hao hụt ba phần thần thức của người dẫn đội, yêu cầu chiết khấu một viên Dưỡng Thần Đan từ kho dược liệu tháng sau để đền bù. Gã biết rõ gia chủ không bao giờ để người làm việc chịu thiệt, nhưng mọi khoản chi tiêu tài nguyên đều phải được minh bạch hóa thành quy tắc vận hành của gia tộc, tuyệt đối không có ngoại lệ.

Khi bóng dáng của người ám vệ tan biến vào lớp sương mù rừng trúc, chín ô trận vị che đậy cũng hoàn toàn khép kín, biến ba dặm hẻm núi thành một khu vực tử địa tĩnh lặng vô thanh. Khối tàn ngọc vẫn nằm lặng lẽ dưới lớp bùn lầy, trở thành một cái bẫy hoàn hảo chờ đợi sự phẫn nộ mù quáng của những kẻ đang thèm khát tài nguyên. Cục diện giằng co tại Nam Cương giờ đây đã bị một bàn tay vô hình đẩy sang một ngã rẽ hoàn toàn mới, nơi mọi mũi dùi thù hận đều đã được bẻ lái thành công khỏi Tử Trúc Lĩnh.

Cơn đau xé óc ập tới như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào thức hải, buộc Lâm Vạn Tinh phải cắn chặt khớp hàm. Gã quyết đoán vung tay áo, mạnh mẽ chặt đứt luồng thần niệm đang dính líu với cấm chế bên trong tàn khuyết ngọc bài. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung, ép thân ảnh gã lùi gấp về phía sau ba trượng. Khí tức âm hàn từ vật định vị lập tức bùng lên, hóa thành một vệt huyết quang mờ ảo định bám lấy cổ tay gã.

Đây hoàn toàn không phải là pháp khí dò xét thông thường của trinh sát. Bên dưới lớp vỏ bọc tà môn, kẻ chế tạo đã âm thầm khắc thêm một đạo Huyết Sát Dẫn cực kỳ thâm độc. Nếu vừa rồi gã chậm trễ nửa nhịp, thứ ánh sáng đỏ quạch kia đã chui tọt vào kinh mạch, biến gã thành ngọn đuốc sáng rực trong mắt đám tu sĩ truy bám. Kẻ địch ở phía bên kia ngọn núi hiển nhiên đã phòng hờ trường hợp người của chúng bị giết, cố tình dùng mạng sống của thủ hạ làm mồi nhử.

Trong khoảnh khắc sinh tử, lời dặn dò của gia chủ Lâm Mặc đêm qua lại vang lên rõ mồn một trong đầu viên chấp sự ám vệ. Lâm Mặc đã sớm đoán được đám người Tôn gia và liên minh thương hội không bao giờ phái tinh anh đi do thám mà thiếu thủ đoạn bám đuôi. Thay vì tự mình ra mặt dọn dẹp, gia chủ chỉ giao cho gã một chiếc hộp gỗ phong kín.

"Tuyệt đối không dùng linh lực bản thân để ép chế vật chứng, cứ để chúng đánh hơi thấy thứ chúng muốn."

Mệnh lệnh lạnh lẽo ấy chính là chìa khóa để phá vỡ cục diện bế tắc. Kẻ địch muốn tìm dấu vết, Lâm gia sẽ hào phóng dọn sẵn một con đường dẫn thẳng đến hang ổ của ma tu. Lâm Vạn Tinh vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra chiếc hộp sồi đen ngòm. Nắp hộp vừa bật mở, một trận bàn cỡ lòng bàn tay chạm trổ hình bát giác xoay tròn bay ra, tỏa ra linh quang hệ thổ dày đặc.

Gã cắn răng, dồn nốt chút pháp lực cuối cùng kích hoạt trung tâm mảng trận văn. Khối pháp bảo lập tức vỡ vụn thành sáu mảnh, tạo ra một lồng giam vô hình chụp thẳng xuống vệt huyết quang đang chực chờ tẩu thoát. Lực lượng phong tỏa không bóp nghẹt hoàn toàn tín hiệu, mà khéo léo ép nó dung hợp với bột phấn Tán Hồn Hương ban nãy.

Việc hy sinh một món đồ vật nhị giai đồng nghĩa với việc sổ công huân của đội ám vệ tháng này sẽ bị trừ sạch. Bản thân gã cũng phải gánh khoản nợ lên tới hai trăm khối linh thạch vì làm hỏng tài sản từ kho tộc tầng hai. Thế nhưng, cái giá chát chúa này lại đổi lấy một lớp bình phong hoàn hảo. Dấu vết để lại hiện trường giờ đây mang đậm khí tức tà tu, vạch ra một đường thẳng tắp hướng về phía Hắc Phong Cốc.

Ở cách đó mười dặm, vị trưởng lão dẫn đội của Tôn gia chắc chắn đang cầm la bàn định vị, nhíu mày nhận ra tín hiệu của thuộc hạ đột ngột biến đổi. Lão ta sẽ cho rằng tên trinh sát đã bị ma tu tập kích, cướp đoạt đồ vật và đang bỏ chạy về sào huyệt. Sự chuyển hướng tinh vi này ép đối thủ phải đổi chiến thuật, từ việc cẩn trọng rà soát biên giới sang tốc chiến tốc thắng đuổi theo tàn dư ma đạo. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ rằng, mỏ quặng thật sự đang nằm im lìm dưới ba mươi lá cờ xám ngắt ngay tại hẻm núi này.

Thức hải vẫn còn ong ong từng cơn đau nhức, Lâm Vạn Tinh thu hồi lại vỏ hộp gỗ rỗng tuếch làm bằng chứng báo cáo. Gã lấy ra một viên Truyền Âm Phù, thấp giọng đọc nhanh một chuỗi mật ngữ thông báo tình hình đã dàn xếp ổn thỏa. Ngay khi luồng hỏa quang của lá bùa vụt tắt, một luồng tin tức phản hồi từ đài nghị sự lập tức truyền đến.

Lâm Mặc đã chính thức ban bố lệnh điều chỉnh mới thông qua hệ thống gia tộc. Toàn bộ đội tuần tra sườn đông bị tước bỏ phân nửa bổng lộc đan dược tháng này để bù đắp hao hụt cho sáu mảnh trận văn vỡ nát. Đồng thời, quy tắc canh gác lập tức chuyển sang trạng thái giả vờ buông lỏng, cố tình tạo ra một kẽ hở phòng ngự dài hai dặm. Mệnh lệnh này chính là nét bút cuối cùng, dọn đường cho thám tử Tôn gia dễ dàng băng qua lãnh địa họ Lâm để đâm đầu vào cái bẫy chết người ở Hắc Phong Cốc.

Cách hẻm núi mười dặm về phía đông, trên ngọn một cây đa khô héo xám xịt, Tôn Trọng đang ngồi xếp bằng dung nạp linh khí. Lão nhắm nghiền hai mắt, luồng thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ kỳ hóa thành vô số sợi tơ mỏng manh, cẩn thận vươn về phía đường ranh giới. Đột nhiên, khối la bàn định cốt bằng đồng thau đặt trên đầu gối lão rung lên bần bật. Kim chỉ nam vốn đang hướng thẳng về phía lãnh địa họ Lâm bỗng dưng quay cuồng điên loạn, ma sát với mặt đồng tạo ra những tiếng rít chói tai.

Tôn Trọng đột ngột mở bừng mắt, vươn tay chộp lấy pháp khí mang tính bản mệnh của mình. Một luồng sáng nhạt nhòa từ mặt la bàn hắt lên khuôn mặt già nua, để lộ vẻ kinh nghi bất định. Thay vì màu đỏ tươi của huyết chú, thứ ánh sáng đang nhấp nháy trên kim chỉ nam lại mang một màu xanh lục bợt bạt, lạnh lẽo đến thấu xương. Lão khẽ nhíu mày, ngón tay cái miết mạnh lên viền pháp khí để cản lại độ rung chấn đang ngày một tăng cao.

Thập tam thúc, có biến cố gì sao? Tôn Hạo, gã đội trưởng tuần tra đứng hầu bên dưới gốc cây vội vã truyền âm hỏi.

Tôn Trọng không vội đáp lời, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hướng kim la bàn vừa dừng lại. Nó không chỉ về phía đông của Tử Trúc Lĩnh như dự tính ban đầu, mà lại lệch hẳn sang hướng tây bắc, đâm thẳng vào trung tâm Hắc Phong Cốc. Lão hừ lạnh một tiếng, trong đầu nhanh chóng xâu chuỗi lại toàn bộ thông tin tình báo. Đám tu sĩ mạt lưu của Lâm gia tuyệt đối không có khả năng hạ sát tinh anh của lão mà không gây ra dao động linh khí kịch liệt, càng không thể sở hữu loại sát khí âm hàn đặc trưng của ma đạo này.

Dấu vết màu xanh lục kia rõ ràng là tàn dư của một loại kỳ độc chuyên dùng để ăn mòn thần hồn. Tôn Trọng nhếch mép cười gằn, cho rằng bản thân đã nhìn thấu cục diện. Lão thầm nghĩ đám thợ săn tiền thưởng dưới trướng Vương Hạc tại chợ đen Hắc Phong Cốc đã nổi lòng tham, nửa đêm chặn đường cướp bóc và vô tình giết chết mồi nhử của Tôn gia. Nhưng bản tính đa nghi không cho phép vị trưởng lão này hành động thiếu suy xét, lão sợ đây là một màn kịch vụng về do họ Lâm cố tình bày ra để di họa đông tể.

Muốn qua mặt lão phu, các ngươi còn non nớt lắm. Tôn Trọng lẩm bẩm, quyết định phải xác thực nguồn cơn.

Lão cắn nát đầu ngón tay trỏ, ép ra ba giọt tinh huyết đỏ thẫm mang theo bản nguyên sinh lực nhỏ thẳng vào tâm la bàn. Mặt đồng thau lập tức bốc lên một trận khói mỏng, chín ô trận vị khắc chìm xung quanh viền pháp khí đồng loạt sáng rực. Tôn Trọng không tiếc tiêu hao thọ nguyên, cưỡng ép kích hoạt bí thuật Huyết Mạch Sưu Hồn nhằm xuyên thủng lớp sương mù che đậy hiện trường, muốn trực tiếp nhìn thấy tàn ảnh cái chết của tên thuộc hạ.

Nhưng ngay khi luồng thần thức của lão vừa chạm đến biên giới hẻm núi, một cỗ lực lượng âm hàn cực kỳ tàn bạo từ bột phấn Tán Hồn Hương đã mượn theo đường dây liên kết phản phệ ngược lại. Khí tức ma đạo cuộn trào bóp nghẹt luồng dò xét, biến ảo thành một cái đầu lâu mờ ảo há miệng cắn nuốt tia thần thức mỏng manh. Tôn Trọng biến sắc, vội vã vung tay chặt đứt liên hệ linh lực, nhưng vẫn chậm một nhịp.

Một tiếng rắc giòn giã vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. Mặt kính lưu ly bảo vệ la bàn định cốt nứt toác thành hình mạng nhện, linh quang trên chín ô trận vị vụt tắt ngúm. Tôn Trọng lảo đảo lùi lại nửa bước, lồng ngực phập phồng kịch liệt, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen ngòm do kinh mạch chịu phản chấn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phá giải ngụy trang là món pháp khí thăm dò nhị giai đã bị hao tổn bổn nguyên, cần ít nhất ba năm ôn dưỡng mới mong khôi phục.

Thúc phụ! Tôn Hạo hoảng hốt định lao lên đỡ, nhưng lập tức bị một luồng uy áp bức lui.

Tôn Trọng phất tay áo lau đi vết máu, trong mắt lóe lên ngọn lửa phẫn nộ tột cùng. Sự phản phệ chân thực và tàn độc vừa rồi đã hoàn toàn xóa sạch chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng lão. Không một gia tộc tu tiên chính đạo nào dám sử dụng loại thủ đoạn cắn nuốt thần thức hiểm độc nhường ấy, ngoại trừ đám tà tu đang lẩn khuất dưới trướng liên minh thương hội. Việc Lâm gia quá mức im ắng giờ đây lại trở thành minh chứng hoàn hảo cho sự yếu kém, đến mức lãnh địa bị ma tu xâm nhập cũng không hề hay biết.

Truyền lệnh của ta xuống toàn đội, lập tức nhổ trại. Giọng Tôn Trọng khàn đặc, mang theo sát ý ngút trời. Hủy bỏ kế hoạch phong tỏa sườn đông Tử Trúc Lĩnh. Tập hợp toàn bộ đội chấp pháp, chuyển hướng tiến thẳng về phía Hắc Phong Cốc.

Lão ném khối ngọc giản ghi lại tàn dư khí tức ma đạo vừa trích xuất được từ mặt đồng nứt nẻ cho Tôn Hạo. Vật chứng mang tính quyết định này sẽ là cái cớ hoàn hảo để Tôn gia danh chính ngôn thuận khởi binh vấn tội Vương Hạc vào sáng ngày mai. Sổ sách điều động nhân sự của Tôn gia đêm nay sẽ phải chính thức gạch bỏ mục tiêu họ Lâm, dồn toàn lực vào một cuộc chiến sinh tử hoàn toàn chệch hướng. Bọn chúng không hề hay biết, từng bước đi đầy toan tính này đều đang giẫm đúng vào những mắt xích mà Lâm Mặc đã lạnh lùng giăng sẵn từ trong đài nghị sự.

...truyền thẳng một luồng chấn động dọc theo sợi dây liên kết vô hình bay vút lên không trung. Cách đó hơn mười dặm, luồng khói mỏng manh trôi nổi trên mặt la bàn trong tay Tôn Trọng bỗng nhiên vặn vẹo thành một hình thù gớm ghiếc. Lão trừng lớn đôi mắt vằn vện tơ máu, gắt gao nhìn chằm chằm vào ảo ảnh vừa ngưng tụ. Chút thọ nguyên ít ỏi lão vừa đánh đổi đã ép thiết bị dò tìm này vắt kiệt công năng, kết nối thành công với tàn hồn lưu lại ở khe nứt.

Nhưng thứ phản hồi về không phải là linh khí hệ mộc êm đềm của họ Lâm. Một cỗ khí tức âm hàn, hôi thối mùi thi thể xộc thẳng vào thần thức khiến đầu óc lão choáng váng. Ảo ảnh sương máu nổ tung, hóa thành những hạt bụi xám li ti mang theo đặc trưng của Tán Hồn Hương cắn nuốt lấy mặt đồng thau.

Khốn kiếp, quả nhiên là thủ đoạn của đám tà tu Hắc Phong Cốc!

Tôn Trọng gầm lên một tiếng trầm đục, vội vã triệt tiêu pháp quyết.

Nhưng lão đã chậm một nhịp. Khí tức ma đạo bám theo đường liên kết thần thức cắn trả, ép luồng linh lực trong kinh mạch lão chạy ngược. Mặt la bàn nứt toác thành ba mảnh, rơi lảng bảng xuống gốc đa khô. Tôn Trọng loạng choạng lùi lại, khóe môi rỉ ra một vệt đen ngòm, vội vã nhét một viên đan dược hộ tâm vào miệng. Manh mối đã rõ ràng, kẻ giết người không những dùng kịch độc ma đạo mà còn cố tình xóa sạch dấu vết để giá họa cho Tôn gia gánh tội xâm phạm lãnh địa liên minh.

Cùng lúc đó, tại đài nghị sự Tử Trúc Lĩnh, một đạo hỏa quang xé rách màn đêm lao thẳng vào tay Lâm Mặc. Nam tử vận thanh bào khẽ bóp nát lá bùa truyền tin, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Mồi nhử đã được đối phương nuốt trọn vào bụng.

Vạn Tinh đã hoàn tất việc bôi tấu tàn dư ma đạo lên vật định vị.

Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ lim, ánh mắt lướt qua cuốn sổ công huân đang mở sẵn. Tôn Trọng kẻ này sinh tính đa nghi, càng là thứ lão phải tự mình trả giá thọ nguyên để đào bới, lão sẽ càng tin tưởng tuyệt đối mà không mảy may nghi ngờ.

Vị gia chủ trẻ tuổi đứng dậy, vung tay ném một khối lệnh bài bằng đồng đen xuống trước mặt vị trưởng lão phụ trách kho tàng.

Chấp hành quy tắc ứng phó khẩn cấp số ba. Từ giờ khắc này, niêm phong toàn bộ sổ sách giao dịch linh dược thuộc sườn đông trong vòng nửa năm tới.

Giọng nói của hắn vang vọng khắp đại điện, mang theo uy áp trầm ổn nhưng lạnh lẽo.

Trưởng lão quản kho run rẩy tiếp nhận khối lệnh bài, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán. Lão hiểu rất rõ quyết định này đồng nghĩa với việc gia tộc sẽ tự bóp nghẹt một phần ba nguồn thu linh thạch hạ phẩm mỗi tháng. Sổ công huân nội bộ sẽ lập tức ghi nhận một khoản nợ khổng lồ giáng xuống đầu các nhánh phụ, tiền tài bồi dưỡng thế hệ trẻ cũng bị cắt giảm triệt để.

Thưa gia chủ, nếu phong tỏa toàn bộ sổ sách sườn đông, chúng ta lấy gì để giải trình với liên minh thương hội vào kỳ kiểm tra tháng tới?

Lão cắn răng hỏi, thầm xót xa cho những rương tài nguyên sắp sửa trống rỗng, trong lòng không khỏi lo sợ đám tiểu bối sẽ sinh lòng oán thán.

Chính là muốn để bọn chúng tận mắt thấy Tử Trúc Lĩnh đang suy kiệt.

Lâm Mặc hừ lạnh, tay áo phất lên, thu lấy một mảnh trận văn nứt nẻ từ trên bàn đá. Khi Tôn Trọng mang theo khối mặt đồng vỡ nát kia đến đài nghị sự phường thị gào thét đòi công đạo, Vương Hạc chắc chắn sẽ tự mình phái người đi tra xét. Một gia tộc vừa mất trắng linh điền, lại nghèo túng đến mức phải đình chỉ bổng lộc, lấy đâu ra dư lực đi diệt sát đội tinh anh của kẻ khác?

Bước cờ này của họ Lâm vô cùng tàn nhẫn, dùng chính sự thâm hụt tài nguyên thật sự để đúc thành một lớp bình phong hoàn hảo. Tôn gia sẽ bị cuốn vào vòng xoáy ân oán đẫm máu với tà tu Hắc Phong Cốc, trong khi mạng lưới tình báo của liên minh lại dồn toàn lực đối phó với sự trỗi dậy của thế lực ma đạo.

Truyền lệnh cho đội tuần tra, lập tức rút toàn bộ trạm gác ngoại vi về phòng thủ linh mạch chính.

Lâm Mặc đưa ra phán quyết cuối cùng, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía màn đêm đặc quánh ngoài cửa điện. Đồng thời, xuất ra ba mươi viên Hồi Khí Đan từ kho tầng hai, bí mật giao cho ám vệ chuyển gấp đến nhánh phụ đang ẩn nấp tại Đông Hải.

Đêm nay, Tôn Trọng đã vĩnh viễn đánh mất món pháp khí truy tung quý giá nhất, đổi lấy một lời nói dối được ngụy tạo vô cùng tinh vi. Mảnh trận văn nứt nẻ trong tay Lâm Mặc chính thức trở thành bằng chứng duy nhất che đậy sự tồn tại của mỏ quặng mới. Sáng ngày mai, khi Tôn gia nổi điên phát động lệnh truy nã toàn phường thị, tộc nghị Tử Trúc Lĩnh sẽ phải đối mặt với một cơn bão nội bộ khốc liệt khi quyết định mở kho đan dược dự trữ để lấp liếm sự thâm hụt khổng lồ này.
0