Chương 413: Tước Đoạt Lệnh
Nằm chỏng chơ trên đài ngọc giám định là ba khối tàn phiến đúc từ thanh đồng, rìa ngoài cháy đen, trung tâm lại rỉ ra từng tia hắc khí lạnh lẽo. Bên cạnh đó, một khối ngọc bàn xám xịt đã vỡ nát phân nửa không ngừng tỏa ra chấn động linh lực thuộc tính thổ. Dẫu bề mặt đã bị ăn mòn nghiêm trọng, những đường nét khắc họa trận vị vẫn không giấu được thủ pháp luyện khí đặc trưng của các thế gia phía tây Nam Cương.
Huyết khí ngưng tụ thành sát văn, tà phái thủ đoạn rõ rành rành. Trần Cảnh hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay ngưng tụ một đạo linh lực thanh linh, điểm nhẹ lên mặt bàn gỗ lim. Kẻ nào to gan lớn mật, dám đem thứ đồ chơi tà môn này ném thẳng vào cửa liên minh, đây chẳng khác nào tát thẳng vào mặt đám chấp sự đang luân phiên trực ban.
Lời lẩm bẩm còn chưa dứt, từ ngoài cửa lớn đã truyền đến tiếng bước chân vội vã mang theo linh áp Trúc Cơ kỳ. Tôn Vạn thân vận trường bào xám tro, trán rịn một tầng mồ hôi mỏng, vội vàng bước qua ngạch cửa. Lão nhận được mật báo từ nửa đêm rằng Tôn Bách dẫn đội tập kích nhánh phụ họ Lâm thất thủ, bèn hỏa tốc mang theo một vạn linh thạch định đến cửa điện đi cửa sau, dập tắt tin tức trước khi sự việc bung bét.
Trần đạo hữu, chút hiểu lầm vặt vãnh giữa vãn bối hai nhà, đâu cần kinh động đến đài giám định của liên minh.
Tôn Vạn vừa nói vừa khéo léo đẩy một chiếc túi trữ vật nặng trĩu lên mặt bàn, khóe môi nặn ra nụ cười hòa hoãn. Lão âm thầm phóng xuất thần thức, định bụng bao trùm lấy đống vật chứng để xóa đi chút khí tức tàn dư. Thế nhưng, thần thức vừa chạm vào lớp hắc khí liền truyền đến cảm giác đau nhói như bị kim châm, buộc lão phải khẽ rên một tiếng rồi thu hồi lại.
Chỉ là tranh chấp vài mẫu linh điền cằn cỗi, Tôn gia chúng ta nguyện xuất kho bồi thường gấp đôi cho Lâm gia.
Hiểu lầm, tranh chấp linh điền sao?
Trần Cảnh đột ngột phất tay áo, linh lực cuồn cuộn ép tới, hất văng chiếc túi trữ vật rơi lạch cạch xuống sàn. Lão chỉ tay thẳng vào đống tàn phiến đang không ngừng tỏa ra hàn khí.
Ngươi tự mở to mắt ra mà nhìn đài giám định! Đây là tàn tích của Huyết Ma Công, thứ tà pháp chuyên rút cạn linh mạch và huyết nhục phàm nhân để tu luyện. Dấu ấn thổ hệ trên khối ngọc bàn kia, chẳng lẽ không phải tuyệt kỹ chế tác pháp khí gia truyền của Tôn gia các ngươi?
Tôn Vạn lùi lại nửa bước, đồng tử co rút kịch liệt. Ánh mắt lão đảo từ mặt khiên vỡ nát sang tàn dư trận văn, hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn. Lão nhận ra vật này. Đây chính xác là pháp khí phòng ngự thiếp thân của Tôn Bách, nhưng luồng oán khí dính chặt trên đó lại là thứ tà ác lão chưa từng thấy qua. Thằng ranh Tôn Bách rốt cuộc đã lén lút tu luyện thứ tà môn ngoại đạo gì, để đến mức bị người ta phế bỏ pháp khí rồi ném thẳng bằng chứng đến đây.
Tôn gia các ngươi dạo này thu mua lượng lớn linh thảo bổ huyết, ta vốn tưởng là để luyện đan bồi dưỡng hậu bối.
Trần Cảnh dấn thêm một bước, uy áp ép thẳng lên vai Tôn Vạn.
Không ngờ lại dùng để che giấu việc hút cạn linh mạch của nhà họ Lâm. Tôn Bách mang theo sát trận tà tu đi tàn sát phàm nhân, chứng cứ rành rành, ngươi còn định dùng một vạn linh thạch này để bưng bít tội danh cấu kết ma đạo sao?
Oan uổng, đây tuyệt đối là có kẻ hãm hại! Tôn Bách nhà ta tư chất xuất chúng, sao có thể dính líu đến ma đạo.
Người đâu!
Trần Cảnh không để cho đối phương kịp định thần, lập tức rút ra một tấm lệnh bài màu đồng từ bên hông ném mạnh xuống sàn.
Ghi danh vào Sổ Phạt Nội Các. Tôn gia có hiềm nghi bao che tà tu, tàn sát phàm nhân. Lập tức niêm phong ba cửa hàng đan dược của Tôn thị tại khu đông để phục vụ điều tra, phái đội chấp pháp truy nã Tôn Bách. Kẻ nào dám chứa chấp, phạt trượng phế tu vi!
Tấm lệnh bài va chạm với nền đá tóe ra tia lửa chói mắt, chính thức đóng đinh tội danh lên đầu Tôn thị. Tôn Vạn đứng chết trân tại chỗ, chiếc túi trữ vật rơi dưới đất nay trở thành bằng chứng ném chuột vỡ bình, chứng minh Tôn gia đang cố tình hối lộ để che giấu tà tu. Lão không hề hay biết, mọi phản ứng hoảng loạn và sự ngộ nhận này đều đã nằm trọn trong tấm lưới vô hình mà vị tộc trưởng trẻ tuổi tại Tử Trúc Lĩnh giăng ra từ nửa đêm hôm trước.
"Tranh chấp linh điền mà lại dùng đến cấm thuật luyện hóa huyết nhục phàm nhân, rút cạn linh mạch để nuôi dưỡng ma khí sao?"
Trần Cảnh lạnh lùng cắt ngang lời ngụy biện. Giọng điệu của lão buốt giá như sương tuyết mùa đông. Lão phất mạnh tay áo, một luồng linh lực hệ Mộc ngưng tụ thành cuồng phong xanh biếc, hung hăng hất văng chiếc túi trữ vật.
Túi gấm đập thẳng vào ngực Tôn Vạn, rách toạc ra. Hàng vạn khối hạ phẩm linh thạch văng tung tóe, va chạm lanh canh, lăn lóc khắp mặt gạch thanh thạch của Chấp Sự Điện. Ánh sáng nhàn nhạt của đá quý giờ đây trông vô cùng chói mắt, như đang mỉa mai sự ngu xuẩn của kẻ mang tới.
Vị trưởng lão họ Tôn lùi liền ba bước để hóa giải lực đạo. Mỗi bước chân găm xuống đều khiến sàn điện nứt nẻ thành những hình mạng nhện sâu hoắm. Trần Cảnh không thèm nhìn đống tài vật, chỉ tay thẳng vào đống tàn phiến trên đài ngọc. Sát cơ dâng trào trong đáy mắt vị quản sự.
"Tôn đạo hữu mở to mắt ra mà nhìn! Dấu ấn Thổ Hành Trận Bàn của gia tộc các ngươi đã dung hợp hoàn hảo với Huyết Ma Công. Bằng chứng rành rành ngay tại đây, ngươi còn định lấy tài vật ra lấp liếm nội các liên minh?"
Tôn Vạn hoảng loạn nhìn chằm chằm khối ngọc bàn xám xịt. Thần thức lão cấp tốc đảo qua, lập tức nhận ra khí tức bổn mạng của Tôn Bách bám chặt trên đó. Sắc mặt lão thoắt trắng thoắt xanh. Kế hoạch diệt khẩu nhánh phụ họ Lâm không những thất bại, mà chứng cứ luyện tà thuật còn rơi vào tay người của phường thị. Nếu chuyện này bẩm báo lên trên, toàn bộ gia tộc chắc chắn bị nhổ cỏ tận gốc.
Sát tâm bùng lên lấn át cả lý trí. Tôn Vạn cắn gắt chóp lưỡi, hai tay điên cuồng kết ấn pháp. "Trần lão quỷ, là ngươi ép người quá đáng! Đã vậy thì giữ cái mạng già lại đây!"
Từ trong tay áo Tôn Vạn phóng ra ba tấm Hậu Thổ Phù. Phù lục bốc cháy phừng phực giữa không trung, nháy mắt hóa thành ba mũi thạch nhũ sắc bén, xé gió lao thẳng về phía yết hầu đối phương. Đồng thời, linh áp Trúc Cơ sơ kỳ bạo phát, tạo thành một lồng giam trọng lực đè nặng lên toàn bộ không gian đại sảnh.
Trần Cảnh hừ lạnh, phong thái không chút hoang mang. Lão dậm mạnh gót chân, trận văn phòng ngự khắc chìm dưới nền Chấp Sự Điện lập tức sáng rực. Những đường nét bùa chú vàng óng đan xen thành một tấm võng linh lực kiên cố che chắn phía trước. Ba mũi nhọn đất đá đâm sầm vào võng sáng, vỡ vụn thành từng luồng bụi mờ mịt rồi tản đi.
Thấy đòn đánh phủ đầu thất bại, Tôn Vạn lập tức biến chiêu ứng phó. Lão móc từ bên hông ra một thanh đoản kiếm rỉ sét, cắm phập xuống sàn nhà làm điểm tựa. Thay vì tiếp tục nhắm vào quản sự họ Trần, thần thức lão ngưng tụ thành một mũi kim vô hình, hung hăng đâm thẳng vào khối ngọc bàn tàn tạ trên đài giám định. Kẻ này muốn kích nổ tà khí còn sót lại để hủy thi diệt tích!
"Hưu sinh hoại diệt, Huyết Ma bạo!" Tôn trưởng lão gầm lên điên cuồng.
Khối ngọc xám xịt chấn động kịch liệt, hắc khí bên trong cuồn cuộn trào ra như suối tuôn. Trần Cảnh biến sắc, tay phải vỗ mạnh lên túi linh thú, lấy ra một chiếc gương bát quái bằng đồng thau. "Định Linh Kính, trấn áp cho lão phu!"
Một cột sáng trắng chói lòa từ mặt gương bắn ra, bao trùm lấy đài ngọc, gắt gao khóa chặt luồng hắc khí đang phình to. Hai luồng sức mạnh đối nghịch giằng co kịch liệt, tạo ra những tiếng nổ lép bép chói tai. Khí lưu trong phòng hỗn loạn đến mức bàn ghế gỗ lim xung quanh đều bị nghiền nát thành mùn cưa bay lả tả.
Việc cưỡng ép kích nổ tà vật từ xa khi đang bị cấm chế phường thị áp chế mang lại phản phệ cực kỳ khủng khiếp. Tôn Vạn rú lên một tiếng thảm thiết như dã thú. Thần hồn của lão bị thứ khí tức đen ngòm kia cắn ngược.
Con ngươi mắt trái của lão đục ngầu, đột ngột nứt toác ra, chảy ròng ròng những giọt huyết lệ hôi thối. Thị lực con mắt này vĩnh viễn bị phế bỏ, chỉ còn lại hốc mắt đau đớn. Cùng lúc đó, làn da trên cánh tay phải đang cầm đoản kiếm nhanh chóng khô héo, bong tróc từng mảng như vỏ cây chết, trơ ra phần cốt nhục xám xịt mất hoàn toàn cảm giác.
Chịu đựng cái giá quá đắt, Tôn Vạn biết không thể tiếp tục nán lại. Lão tung ra một quả Lôi Hỏa Đạn, mượn sức nổ đinh tai nhức óc phá vỡ mảng tường phía đông đại điện. Bóng dáng xám tro hóa thành một vệt độn quang ảm đạm, chật vật lao vút vào màn sương mù dày đặc bên ngoài.
Trần Cảnh thu hồi Định Linh Kính, phẩy tay áo xua tan khói bụi mịt mù. Ánh mắt lão trầm ngâm nhìn theo hướng kẻ thù tẩu thoát, rồi lại nhìn xuống khối chứng cứ đã được bảo toàn nguyên vẹn. Sự việc đêm nay đã đâm rách mảng trời yên bình giả tạo của mười vạn dặm Nam Cương.
Thanh đoản kiếm rỉ sét vừa cắm phập xuống phiến đá xanh, một luồng sương mù đỏ sậm mang theo mùi hủ thi lập tức bùng nổ. Tôn Vạn căn bản không định nhắm vào yếu hại của vị quản sự họ Trần. Lão dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ vào thanh hung binh, mượn thế mượn lực ép luồng huyết vụ trườn sát mặt đất. Đám sương mù uốn lượn như một con độc xà chĩa thẳng răng nanh cắn về phía đài ngọc giám định. Mục tiêu thực sự của lão là ăn mòn hoàn toàn những mảnh vỡ thanh đồng, triệt để xóa sổ tang chứng tà tu trước khi các trưởng lão nội các kịp xuất quan. Chỉ cần vật chứng không còn, dựa vào giao tình nhiều năm, lão hoàn toàn có thể lấp liếm đây chỉ là một màn ngộ sát do tẩu hỏa nhập ma.
Sắc mặt Trần Cảnh thoắt biến. Cựu binh lăn lộn hơn bốn mươi năm ở Chấp Sự Điện lập tức nhìn thấu mưu đồ diệt khẩu hủy thi của đối phương. Thay vì tung chưởng đánh trả thế công đang áp sát, lão dứt khoát vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm bùa chú viền vàng bay vút ra, hóa thành lớp màn sáng lưu ly úp ngược xuống mặt bàn gỗ lim. Cùng lúc đó, bước chân lão đạp mạnh lên một ô gạch xám, chủ động từ bỏ vị trí bám sát để lùi về góc phải bảo vệ trận nhãn trung tâm của đại sảnh. Lão chấp nhận buông lỏng vòng vây, cốt chỉ để giữ lại chứng cớ định tội quan trọng nhất.
Nào ngờ, ngay khi huyết vụ chạm vào lớp màn lưu ly, dị biến bỗng nhiên phát sinh. Khối ngọc bàn xám xịt nằm im lìm trên đài giám định đột ngột tỏa ra một tia mộc linh khí cực kỳ tinh thuần. Đây chính là mồi nhử mà Lâm Mặc đã cẩn thận giao cho ám vệ giấu kín bên trong lớp cấm chế mỏng manh nhất của tang vật. Hắn đã tính toán chi li từng bước, biết chắc người của Tôn gia khi bị dồn vào đường cùng sẽ dùng mọi thủ đoạn mang tính hủy diệt để xóa dấu vết. Mộc linh thuần khiết được chiết xuất từ rễ Tử Trúc vốn là linh vật sinh cơ, nhưng khi chủ động mở rộng vòng phòng ngự tiếp xúc với tà khí, nó lập tức trở thành một thứ keo dính đáng sợ.
Hai luồng năng lượng va chạm không tạo ra vụ nổ hủy diệt như Tôn Vạn mong đợi. Ngược lại, tia mộc linh khí trực tiếp dung hợp, biến huyết vụ của lão thành một ngọn lửa xanh lục bám chặt lấy đài ngọc. Ngọn lửa quỷ dị này không hề thiêu rụi tang vật, mà lại mượn chính linh lực của lão làm củi đốt. Nó len lỏi vào từng khe nứt của trận bàn, khắc sâu dấu ấn công pháp tà môn của Tôn Vạn lên bề mặt từng mảnh vỡ. Luồng dao động tà ác nháy mắt tăng vọt gấp ba lần, trực tiếp vượt qua ngưỡng cảnh báo cao nhất của Chấp Sự Điện.
Bốn bức tường xung quanh đại sảnh đồng loạt vang lên tiếng ong ong trầm đục. Chín cột trụ đồng chống đỡ mái vòm rực sáng những dòng chữ triện cổ xưa, kích hoạt toàn diện Thanh Quang Trấn Tà Trận của liên minh phường thị. Tôn Vạn trợn trừng hai mắt, sống lưng lạnh toát khi nhận ra bản thân đã bước hụt vào một cái bẫy giăng sẵn vô cùng tinh vi. Kẻ đứng sau không hề muốn ám sát lão, mà dùng chính hành động vội vã của lão để tự đóng đinh tội danh cho gia tộc. Lão muốn rút đoản kiếm lùi lại nhưng đã quá muộn.
Trận quang từ trên cao giáng xuống như búa tạ, hung hăng nện thẳng vào thanh tà binh đang cắm dưới đất. Tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên, pháp khí trung phẩm bám theo lão hơn chục năm nay vỡ vụn thành từng mảnh sắt vụn vô dụng. Cái giá phải trả ập đến ngay tức khắc. Không có hiện tượng kinh mạch đứt đoạn hay thổ huyết ngã gục, nhưng toàn bộ phần da thịt từ đầu ngón tay đến tận khuỷu tay phải của lão nháy mắt khô héo. Lớp da nhăn nheo bám sát vào xương, teo tóp lại như cành củi mục. Tốc độ ngưng kết pháp ấn của lão từ nay về sau vĩnh viễn giảm đi một nửa, căn cơ tu vi cũng bị hao tổn nặng nề không cách nào vãn hồi.
Ở phía đối diện, Trần Cảnh cũng không khá hơn là bao. Tấm bùa lưu ly cấp hai hoàn toàn cháy đen, để lại một khoản nợ công huân lên tới năm trăm khối linh thạch trong sổ sách liên minh mà lão phải tự trích bổng lộc bù đắp. Mặt bàn gỗ lim ngàn năm cũng bị tà hỏa ăn mòn một mảng lớn. Tuy nhiên, vị quản sự chỉ phủi nhẹ lớp tro bụi trên ống tay áo, ánh mắt lộ ra vẻ trào phúng tột độ.
Lưới trời lồng lộng, Tôn Vạn, tự ngươi đã tự tay bóp nát chút hy vọng cuối cùng của cả gia tộc mình.
Giọng nói lạnh lẽo vừa dứt, Trần Cảnh vung tay ném ra một khối lệnh bài khắc chữ Tuyệt màu đỏ thẫm. Tang vật nay đã hòa quyện trọn vẹn khí tức tu luyện cốt lõi của Tôn gia, lớp bình phong cuối cùng che đậy tội ác đã bị xé rách hoàn toàn. Một đạo Truy Nã Huyết Lệnh lập tức được đóng dấu son, chuẩn bị truyền thẳng vào ngọc giản của toàn bộ đội tuần tra các ngả đường Nam Cương.
Chín đạo kim quang từ chín cây cột trụ chống trời của Chấp Sự Điện đồng loạt bùng lên, đan xen thành một tấm võng linh lực dày đặc ép thẳng xuống mặt đất. Tiếng còi báo động chói tai xé toạc màn sương sớm, kích hoạt toàn bộ cấm chế phòng ngự cấp cao nhất của liên minh phường thị. Tôn Vạn biến sắc, luồng uy áp cường đại từ trận pháp hộ điện khiến lớp linh lực hộ thể của lão kêu lên răng rắc. Lão trừng lớn hai mắt, gân xanh trên trán giật liên hồi khi nhận ra bản thân đã bước một chân vào tử cục do kẻ khác dọn sẵn.
Trần Cảnh lùi lại nửa bước, phất tay áo tạo ra một bức tường phong duệ ngăn cách. Lão già này không vội ra tay, chỉ dùng thần thức khóa chặt mọi đường lui của vị khách không mời.
Tôn đạo hữu, ngươi giải thích thế nào về việc tà khí ma đạo lại sinh ra phản ứng cộng hưởng với công pháp Hậu Thổ Quyết của Tôn gia?
Không rảnh đôi co, Tôn Vạn vung tay phải, một cự thủ bằng đá tảng ngưng tụ giữa không trung, mang theo uy thế sấm sét đập thẳng xuống đài ngọc giám định. Lão muốn dứt điểm hủy thi diệt tích, đập nát khối tàn phiến mang dấu ấn tà tu kia trước khi nội các liên minh cử người đến. Đây chính là đòn nhử mà kẻ giấu mặt đã tính toán từ trước, ép lão phải dùng bạo lực can thiệp vào hiện trường. Cự thủ vừa chạm vào vật chứng, một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải tiếng kim loại vỡ nát.
Từ lõi của khối tàn phiến, một tia năng lượng hệ mộc xanh sẫm đột ngột bắn ra, nương theo lực phản chấn của cự thủ mà bám chặt vào kinh mạch Tôn Vạn. Mộc khắc Thổ, tia năng lượng này mang theo độc tính ăn mòn của Tử Trúc Linh Dịch đã được tinh luyện, điên cuồng cắn nuốt linh lực gốc của lão. Tôn Vạn hoảng hồn nhận ra mình đã mắc mưu, kẻ thù cố tình để lộ sơ hở phòng ngự trên vật chứng, dụ lão dùng chân nguyên hệ thổ để chạm vào, từ đó kích hoạt ấn ký tà ma cấy sâu bên trong.
Trận pháp giám định của liên minh lập tức đổi sang màu đỏ rực, chín đạo xiềng xích ánh sáng từ trên không giáng xuống, nhắm thẳng vào nguồn tà khí đang bùng phát trên người Tôn Vạn. Không còn đường lui, lão cắn nát đầu lưỡi, tế ra một mảnh mai rùa cổ xưa chắn trước ngực. Đạo pháp bảo phòng ngự cấp hai đỉnh phong này vừa xuất hiện đã bị xiềng xích ánh sáng siết chặt. Tôn Vạn gầm lên một tiếng đau đớn, chủ động cắt đứt một luồng thần thức bản mệnh, mặc cho mai rùa nổ tung thành từng mảnh vụn rớt lả tả.
Cái giá phải trả cho việc thoát khỏi sự khóa chặt của trận pháp liên minh là việc đan điền của lão bị chấn động dữ dội, linh căn hệ thổ xuất hiện ba vết nứt không thể vãn hồi. Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của Tôn Vạn lập tức tụt dốc, hơi thở suy yếu đến mức chỉ bằng tu sĩ Luyện Khí viên mãn. Lão lảo đảo lùi ra tận cửa điện, ánh mắt hằn lên tia oán độc nhìn túi linh thạch vạn khối vẫn nằm chỏng chơ trên bàn gỗ lim, trước khi hóa thành một đạo độn quang xám xịt trốn chạy khỏi phường thị.
Trần Cảnh thu hồi bức tường phong duệ, cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp lấy khối tàn phiến nay đã hoàn toàn lộ ra bản chất, đặt vào một hộp phong linh mới. Lão phất tay thu luôn túi trữ vật chứa một vạn linh thạch kia vào tay áo, khóe môi khẽ nhếch lên. Tang chứng vật chứng rành rành, Tôn gia lần này dù có nhảy xuống Tẩy Duyên Trì cũng không rửa sạch tội danh cấu kết ma đạo, lại còn dám mang hối lộ đến nhục mạ liên minh.
Cùng lúc đó, tại mật thất của Lâm gia cách phường thị ba trăm dặm, một tấm truyền âm phù trên bàn đá bỗng cháy rụi, để lại một dòng chữ bằng tro tàn. Lâm Mặc mỉm cười nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn, mọi biến số đều nằm gọn trong dự tính. Hắn mượn tay Trần Cảnh và hệ thống cảnh báo của liên minh để phế bỏ một gã Trúc Cơ bên phe địch, lại không tốn một binh một tốt, thậm chí không ai biết Lâm gia đã nhúng tay vào tàn phiến kia.
Lâm Mặc nâng bút chu sa, viết xuống mặt giấy tuyên chỉ một đạo lệnh bài mang tên Tước Đoạt Lệnh. Hắn truyền âm ra bên ngoài, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp hành lang Chấp Sự Đường.
Truyền lệnh xuống khố phòng, lập tức mở phong ấn tầng ba, xuất ra khế ước địa đồ của ba mươi mẫu Bích Thủy linh điền. Đưa sổ công huân đây, ghi nhận ám vệ mang mã số Bảy mươi hai lập công lớn, thưởng một viên Trúc Cơ Đan dự bị. Từ hôm nay, toàn bộ đội tuần tra ngoại vi chuyển sang trạng thái săn mồi, bất kỳ tu sĩ Tôn gia nào bước vào phạm vi năm mươi dặm quanh Tử Trúc Lĩnh đều bị coi là tà tu, giết không tha.
Tờ khế ước địa đồ mang theo ấn triện đỏ chót của tộc trưởng nhanh chóng được giao vào tay vị trưởng lão phụ trách ngoại vụ đang đứng chờ ngoài cửa. Trong khi đó, khối tàn phiến mang huyết chú kia đã vĩnh viễn nằm gọn trong kho lưu trữ của liên minh phường thị, trở thành thanh gươm trừng phạt treo lơ lửng trên đỉnh đầu Tôn gia, buộc bọn chúng phải co cụm phòng ngự và đối mặt với cơn thịnh nộ từ các thế lực Nam Cương ở buổi Tộc Nghị sắp tới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.