Tước Vệ Tích

Quyển 1: Trước Đây

Chương 1: Hồng Liên Nghiệp Hỏa

Đăng: 03/07/2026 09:30 2,321 từ 44 lượt đọc

Sấm sét rạch ngang bầu trời Thập Vạn Đại Sơn, xé toạc màn mưa đang trút xuống đại ngàn.

Giữa rừng sâu, cổ thụ đổ nghiêng, đất đá cháy đen, từng dòng nước đỏ lẫn bùn và máu chảy quanh những hố sâu còn bốc khói. Không gian nơi đây bị tám cột sáng bạc khóa chặt, linh lực giao nhau thành một tấm lưới vô hình, ngăn cách hoàn toàn vùng rừng này với thế giới bên ngoài.

Đứng giữa vòng vây là một nữ nhân khoác vũ y trắng đã rách nát quá nửa. Máu từ bả vai chảy dọc cánh tay, hòa vào nước mưa rồi nhỏ xuống mũi lông vũ đang nắm chặt trong lòng bàn tay.

Nàng tên Linh Tước.

Bản thể của nàng là một loài Yêu Điểu mang trong mình một tia huyết mạch của thánh thú Chu Tước. Trải qua hàng trăm năm tu hành, nàng đã bước tới Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong, chỉ còn cách cảnh giới kế tiếp một đường ngăn mỏng manh.

Với tu vi ấy, Linh Tước vốn đủ sức xưng bá một phương. Thế nhưng kẻ truy sát nàng lần này cũng không phải hạng người tầm thường.

Trước mặt nàng là một nam nhân mặc trường bào đen, gương mặt bị che kín sau chiếc mặt nạ vàng khắc ba ngôi sao. Hắn là Kim Tinh Đội Trưởng của Tróc Yêu Phường, kẻ trực tiếp chỉ huy cuộc săn.

Bốn tên Kim Tinh mang mặt nạ vàng một hoặc hai sao đứng trấn giữ bốn phương. Ngoài vòng chiến, hơn ba mươi Ngân Tinh đã phân tán vào rừng, mỗi người chiếm giữ một vị trí trong trận pháp. Linh lực của chúng liên kết với nhau, hóa thành từng lớp xiềng xích siết chặt quanh con mồi.

Cuộc truy đuổi đã kéo dài suốt bảy ngày.

Trên người Linh Tước lúc này có không dưới mười vết thương. Đáng ngại nhất là một cây Tỏa Yêu Đinh đã xuyên qua bả vai trái, đầu đinh vẫn cắm sâu trong huyết nhục, liên tục tỏa ra hàn khí làm tắc nghẽn kinh mạch. Mỗi lần nàng vận chuyển linh lực, cảm giác đau buốt lại lan thẳng tới nội đan.

Gã đội trưởng nhìn nàng, giọng nói vọng ra từ sau mặt nạ lạnh lẽo như kim thiết.

— Chống cự vô ích. Tám phương đã bị Tỏa Linh Trận phong kín, thần thức không thể truyền ra, độn thuật cũng không thể thi triển. Cho dù ngươi vẫn còn ở thời kỳ toàn thịnh, muốn phá trận này cũng phải trả một cái giá không nhỏ.

Hắn chậm rãi giơ tay. Những sợi xích bạc đang ẩn trong màn mưa lập tức hiện hình, đồng loạt siết lại quanh Linh Tước.

— Huống hồ, ngươi còn lại được mấy phần linh lực.

Linh Tước đưa tay lau máu nơi khóe môi. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn rực lên ánh đỏ của lửa và tàn tro.

— Muốn biết sao.

Nàng siết chặt chiếc lông vũ trong tay, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

— Vậy thì tự mình tới thử.

Gã đội trưởng bật cười.

— Tinh huyết Chu Tước của ngươi đã được một vị khách lớn đặt giá cực cao. Chỉ cần ngoan ngoãn chịu trói, ta có thể để ngươi chết thống khoái một chút.

— Muốn tinh huyết của ta?

Linh Tước ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh chớp lóe lên, soi rõ sát ý đang dâng trào trong đôi mắt phượng.

— Xuống địa ngục mà lấy.

Lời còn chưa dứt, thân ảnh nàng đã biến mất.

Một vệt lửa đỏ xé màn mưa, lao thẳng về phía gã đội trưởng. Cùng lúc ấy, Linh Tước giang rộng hai tay. Tám chiếc lông vũ trắng muốt tách khỏi vũ y, lơ lửng quanh người nàng.

Đầu ngón tay khẽ điểm.

Tám chiếc linh vũ đồng loạt bùng cháy.

Chúng không lao về phía kẻ chỉ huy mà đổi hướng giữa không trung, xuyên qua màn mưa, bắn thẳng về tám góc khác nhau trong rừng.

Sắc mặt gã đội trưởng lập tức thay đổi.

— Giữ vững trận nhãn.

Tiếng quát vừa vang lên, bốn tiếng nổ đã đồng loạt truyền tới.

Bốn tên Ngân Tinh đang trấn giữ trận nhãn còn chưa kịp phản ứng đã bị linh vũ xuyên thủng lồng ngực. Hỏa diễm bùng lên từ bên trong, thiêu chúng thành những ngọn đuốc sống giữa cơn mưa.

Bốn cột sáng phía ngoài lập tức tắt ngấm.

Thế nhưng bốn chiếc linh vũ còn lại vừa chạm tới mục tiêu đã bị một tầng kim quang chặn đứng.

Linh Tước nheo mắt.

Quả nhiên, bốn trận nhãn trọng yếu đều do Kim Tinh trực tiếp trấn giữ.

Phía trước là bốn Kim Tinh đang kết trận. Sau lưng là tên đội trưởng ba sao vẫn chưa xuất thủ. Linh lực trong người nàng lại chỉ còn chưa tới ba thành.

Nếu tiếp tục bị vây khốn, nàng nhất định sẽ bị trận pháp bào mòn đến chết.

Không còn thời gian do dự.

Linh Tước xoay người giữa không trung. Hỏa diễm bao phủ toàn thân, kéo dài về phía sau như một đôi cánh rực cháy. Khí tức của nàng hội tụ vào một điểm, hóa thành mũi tên lửa lao thẳng về trận nhãn yếu nhất.

Bốn tên Kim Tinh đồng loạt biến sắc.

Tên đứng đầu hét lớn.

— Tứ Tượng Kim Chung Trận.

Bốn người lập tức đổi vị trí, xếp thành một đường thẳng. Kẻ sau đặt tay lên lưng kẻ trước, linh lực nối liền thành một thể. Bốn chiếc chuông đồng nhỏ được ném lên không trung, đón gió liền hóa thành bốn hư ảnh kim chung khổng lồ, tầng tầng lớp lớp che chắn trước trận nhãn.

Ầm.

Lớp kim chung đầu tiên vỡ nát.

Mảnh đồng đỏ rực bắn ra bốn phía, vừa rơi xuống đất đã nung bùn nước thành từng luồng khói trắng.

Ầm.

Lớp thứ hai rung chuyển rồi nổ tung.

Khí tức của Linh Tước giảm xuống rõ rệt, nhưng nàng không dừng lại. Hỏa diễm quanh người tiếp tục co rút, toàn bộ lực lượng đều dồn vào mũi nhọn phía trước.

Lớp phòng ngự thứ ba vỡ vụn.

Đến tầng kim chung cuối cùng, tốc độ của nàng đã chậm đi quá nửa.

Tên Kim Tinh đứng đầu gầm lên. Ba người phía sau đồng loạt truyền hết linh lực vào cơ thể hắn. Kinh mạch dưới lớp y phục phồng lên, máu tươi tràn ra từ thất khiếu, nhưng hắn vẫn cưỡng ép đánh ra một chưởng.

— Phá.

Chưởng lực va chạm chính diện với hỏa quang.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên giữa rừng sâu.

Tên Kim Tinh đứng đầu không chịu nổi lượng linh lực vượt quá cực hạn, thân thể nổ tung thành một màn sương máu. Ba kẻ đứng sau cũng bị dư chấn đánh bay, kinh mạch đứt đoạn, nằm bất động giữa những thân cây gãy đổ.

Linh Tước phá được trận nhãn, nhưng lực phản chấn cũng đánh tan lớp hỏa diễm hộ thể. Nàng bị hất ngược về phía sau, phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng người xuất hiện phía sau nàng.

Bàn tay đeo giáp đen siết chặt lấy cổ Linh Tước, nhấc bổng nàng khỏi mặt đất.

Gã đội trưởng ba sao cuối cùng đã ra tay.

— Bắt được ngươi rồi.

Linh Tước dùng cả hai tay giữ lấy cổ tay hắn, nhưng cánh tay nàng đã không còn bao nhiêu sức lực. Tỏa Yêu Đinh cắm trong bả vai rung lên, hàn khí theo kinh mạch tràn vào cơ thể, khiến linh lực vừa tụ lại lập tức tan rã.

Gã đội trưởng nhìn những người đã chết quanh mình, không những không tức giận mà còn bật cười khàn khàn.

— Giãy đi. Tiếp tục giãy cho ta xem.

Năm ngón tay hắn chậm rãi siết lại.

— Ngươi giãy được đến bao giờ.

Không khí trong phổi Linh Tước dần cạn kiệt. Tầm nhìn của nàng tối lại, tiếng mưa cùng tiếng sấm cũng trở nên xa xăm.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng cầu sinh trỗi dậy mãnh liệt. Nàng không muốn chết, càng không cam lòng chết trong tay đám người này.

Nhưng thân thể đã gần như kiệt quệ. Tỏa Yêu Đinh cắm sâu trong bả vai, hàn khí len theo kinh mạch, từng chút khóa chặt số linh lực ít ỏi còn sót lại.

Nếu tiếp tục giãy giụa, nàng chỉ có thể kéo dài hơi tàn thêm vài khắc.

Ánh mắt Linh Tước chậm rãi lướt qua gã đội trưởng trước mặt, rồi nhìn những tên Ngân Tinh đang từ trong rừng lao tới.

Đã không còn đường lui.

Vậy thì nàng sẽ tự mở ra một con đường chết.

Rồi nàng khẽ cười.

Gã đội trưởng cau mày. Hắn không hiểu vì sao một kẻ đã bị bóp nghẹt yết hầu, linh lực gần như cạn sạch, lại có thể bình thản đến vậy.

Bàn tay đang siết cổ nàng bất giác tăng thêm lực.

— Sắp chết đến nơi, ngươi còn cười được sao.

Linh Tước không trả lời.

Hai tay đang giữ cổ tay hắn đột nhiên siết chặt. Móng tay nàng cắm vào khe hở giữa những phiến giáp, khóa cứng cánh tay đang bóp cổ mình.

Một luồng hỏa quang đỏ thẫm từ ngực nàng lan ra.

Ban đầu ánh lửa chỉ mỏng như một lớp sương, nhưng linh lực xung quanh đã bắt đầu dao động. Nước mưa vừa chạm vào người nàng liền bốc hơi, hóa thành từng dải khói trắng cuộn lên giữa hai người.

Gã đội trưởng nhìn xuống, ánh mắt sau lớp mặt nạ thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Linh lực của con yêu điểu này rõ ràng đã gần cạn kiệt. Thế nhưng, sâu trong cơ thể nàng lại có một luồng khí tức khác đang thức tỉnh—hỗn loạn, nóng bỏng và ngày càng dữ dội.

Một cảm giác bất ổn dâng lên trong lòng hắn.

— Ngươi đang làm gì.

Linh Tước vẫn không đáp.

Tia huyết mạch Chu Tước ngủ sâu trong cơ thể nàng đột nhiên rung động.

Tinh huyết còn sót lại trong kinh mạch, huyết nhục và cốt tủy đồng loạt bốc cháy, hóa thành từng luồng hỏa lực đỏ thẫm điên cuồng hội tụ về một điểm.

Đến lúc này, sắc mặt gã đội trưởng mới thực sự thay đổi.

Hắn không nhận ra Linh Tước đang thi triển yêu pháp gì, nhưng đã hiểu nàng muốn dùng một loại cấm thuật lấy mạng đổi mạng.

— Dừng lại.

Hắn tung chưởng đánh xuống bả vai Linh Tước, muốn buộc nàng phải buông tay. Nhưng nàng vẫn khóa chặt cánh tay hắn, mặc cho xương vai nứt vỡ dưới chưởng lực.

Những tên Ngân Tinh vừa lao tới cũng phát hiện linh lực quanh nàng đang mất kiểm soát. Kẻ đứng đầu vội quát.

— Lui lại! Tất cả tản ra.

Đã quá muộn.

Không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo.

Một lực hút khủng khiếp lấy Linh Tước làm tâm điểm, cuốn nước mưa, bùn đất và lá khô ngược lên không trung. Hỏa diễm đỏ sẫm bùng lên dưới chân nàng, từng cánh sen khổng lồ chậm rãi mở ra giữa rừng già.

Mưa chưa kịp chạm tới đóa sen đã hóa thành hơi nước.

Gã đội trưởng gầm lên, linh lực toàn thân bộc phát, nhưng cánh tay vẫn bị Linh Tước khóa chặt.

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt phía sau chiếc mặt nạ vàng, giọng nói khàn đặc nhưng từng chữ đều rõ ràng.

— Đã muốn lấy mạng ta… vậy thì dùng mạng của các ngươi mà đổi.

Đóa sen hoàn toàn nở rộ.

— HỒNG LIÊN NGHIỆP HỎA.

Tiếng hét xé ngang trời đất.

Hàng trăm rễ sen bằng hỏa diễm phóng ra nhanh như điện xẹt. Từng lớp pháp bảo hộ thân của đám Ngân Tinh vừa sáng lên đã bị xuyên thủng. Những kẻ bỏ chạy bị rễ lửa quấn lấy tay chân, kéo ngược vào giữa tâm hoa.

Gã đội trưởng chỉ kịp nhìn thấy sự quyết tuyệt trong mắt Linh Tước.

Một rễ sen xuyên qua lồng ngực hắn.

Nghiệp hỏa men theo máu thịt, tràn vào lục phủ ngũ tạng. Ngọn lửa không thiêu đốt từ bên ngoài mà bùng lên ngay trong cơ thể, lấy linh lực và sinh cơ làm chất dẫn.

Không có tiếng kêu thét kéo dài.

Chỉ có tiếng hỏa diễm gặp mưa, tiếng cây cối gãy đổ và từng thân thể hóa thành tro bụi.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ đội truy sát bị xóa sổ.

Không một ai kịp truyền tin về Hoan Thành.

Cơn mưa vẫn trút xuống đại ngàn.

Đóa Hồng Liên chậm rãi khép lại rồi tan thành vô số đốm lửa đỏ, để lại một vùng đất cháy đen giữa rừng sâu.

Linh Tước rơi khỏi không trung.

Nội đan của nàng đã phủ kín những vết rạn. Kinh mạch toàn thân đứt gãy quá nửa, tinh huyết gần như cạn kiệt. Cảnh giới Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong vẫn còn đó, nhưng sức mạnh từng khiến quần yêu kiêng sợ lúc này đã bị nhốt sau một thân thể tan nát.

Nàng nằm bất động giữa bùn lạnh, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn sắp tắt.

Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, Linh Tước chỉ còn cảm nhận được nước mưa lạnh buốt rơi trên gương mặt.

Nàng không biết mình đã nằm đó bao lâu.

Cũng không biết rằng giữa đại ngàn mênh mông, đang có một người men theo dấu tích của trận hỏa hoạn, từng bước tiến về phía nàng.


0