Quyển 1: Trước Đây
Chương 2: Khoảng Lặng
Ý thức của Linh Tước trở về trong một nhịp tim trầm ổn.
Nàng chưa vội mở mắt.
Thứ đầu tiên cảm nhận được không phải bùn lạnh hay nước mưa, mà là hơi ấm xuyên qua lớp vải thô. Một cánh tay vòng sau vai nàng, giữ thân thể khỏi trượt xuống; bên tai là tiếng hô hấp đều đặn của một nam nhân.
Linh Tước mở mắt.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rọi xuống sàn gỗ thành những đốm sáng li ti. Nàng đang nằm nghiêng trên một tấm phản tre, nhưng nửa người trên lại tựa vào lồng ngực của kẻ xa lạ ngồi bên mép giường. Chiếc áo choàng màu nâu sẫm của hắn phủ qua vai hai người, trên vạt áo còn vương mùi mưa, khói bếp và dược thảo.
Bản năng cảnh giác lập tức trỗi dậy.
Đầu ngón tay Linh Tước vừa động, một tia hỏa quang yếu ớt đã lóe lên. Cơn đau từ bả vai và kinh mạch đồng thời ập tới, khiến ngọn lửa tắt ngấm trước khi kịp thành hình.
Nam nhân lập tức tỉnh giấc.
Chàng buông cánh tay đang đỡ nàng, nghiêng người kéo giãn khoảng cách rồi mới đỡ nàng nằm lại ngay ngắn. Động tác nhanh nhưng không hề thô bạo.
— Cô nương tỉnh rồi sao?
Giọng chàng còn khàn vì vừa ngủ dậy. Thấy ánh mắt lạnh lẽo của nàng dừng trên cánh tay mình, chàng lập tức giải thích:
— Đêm qua cô nương sốt rất cao, người lại lạnh như băng. Mỗi lần ta đặt xuống, vết thương liền co giật và rỉ máu. Ta chỉ đành giữ cô tựa vào người cho đến khi thân nhiệt ổn định. Nếu có chỗ thất lễ, mong cô nương lượng thứ.
Nói xong, chàng đứng dậy, quay lưng đi thẳng về phía bếp như để nàng tự kiểm tra y phục.
Đến lúc ấy, Linh Tước mới nhìn rõ căn nhà gỗ nhỏ dựng giữa rừng sâu. Vách nhà có vài chỗ đã mục, mái tranh được chằng thêm bằng dây mây. Bên trong chỉ có một chiếc bàn, hai cái ghế, mấy giá phơi dược thảo cùng một bếp đất đơn sơ.
Nàng lặng lẽ vận chuyển thần thức.
Một cơn đau buốt lập tức lan khắp cơ thể. Kinh mạch đứt gãy quá nửa, nội đan phủ kín vết rạn, linh lực còn sót lại chỉ có thể lưu chuyển từng chút một. Cảnh giới Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong vẫn còn đó, nhưng sức mạnh bị nhốt sau một thân thể gần như tan nát.
Nam nhân bên bếp không có linh lực.
Khí huyết của chàng mạnh hơn phàm nhân bình thường, hơi thở dài và ổn định, bước chân trầm vững. Hiển nhiên chàng đã luyện võ nhiều năm, nội lực cũng không yếu, nhưng vẫn chưa bước qua cánh cửa tu hành.
Một phàm nhân.
Vậy mà chính phàm nhân này đã đưa nàng ra khỏi vùng đất bị Hồng Liên Nghiệp Hỏa thiêu rụi.
Nam nhân rót một bát nước ấm, đặt trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường rồi lùi lại hai bước.
— Cô nương đã hôn mê suốt đêm. Trước tiên uống chút nước đi, thuốc vẫn còn phải đợi thêm một lát.
Linh Tước không động tới bát nước.
— Là ngươi cứu ta?
— Nếu nơi này không còn người thứ ba, hẳn là ta rồi.
Chàng mỉm cười, nhưng thấy nàng không có ý đùa liền nghiêm túc lại.
— Ta tên An Dương. Tối qua, trên đường trở về, ta trông thấy một vùng rừng bị thiêu rụi nên tới xem thử. Khi ấy cô nương đang nằm bất tỉnh giữa bùn, trên vai còn cắm một vật giống như đinh sắt.
Nghe đến đây, ánh mắt Linh Tước lập tức sắc lại.
— Vật đó đâu?
An Dương không bỏ sót sự thay đổi trên gương mặt nàng. Chàng bước đến chiếc bàn kê sát vách, lấy ra một vật được bọc trong ba lớp vải dày rồi đặt xuống sàn, không đưa thẳng đến trước mặt nàng.
Lớp vải bên ngoài vừa mở ra, một luồng hàn khí mỏng lập tức tỏa vào căn nhà.
Nằm bên trong chính là Tỏa Yêu Đinh.
Thân đinh dài gần một gang tay, đen sẫm như mực. Trên bề mặt khắc đầy phù văn nhỏ li ti, dù đã rời khỏi cơ thể Linh Tước qua một đêm vẫn tỏa ra hơi lạnh âm u.
— Thứ này vừa lạnh vừa tà dị. Ta đã định ném đi, nhưng nghĩ có lẽ cô nương sẽ cần nhìn lại nên giữ nó ở ngoài nhà. Sáng nay mới mang vào.
An Dương khép lớp vải lại.
— Ta không biết vật này có lai lịch thế nào nên chưa dám vứt bỏ. Nếu nó còn hữu dụng, cô nương cứ giữ lấy; bằng không, đợi thương thế ổn định rồi xử lý cũng chưa muộn.
Linh Tước không trả lời.
Một tia hỏa quang rất nhạt lóe lên nơi đầu ngón tay nàng. Với trạng thái hiện tại, chút lửa ấy yếu đến mức gần như không thể nhìn thấy, nhưng vẫn đủ bén vào lớp vải.
An Dương vừa nhận ra mùi khét thì ngọn lửa đã bao lấy Tỏa Yêu Đinh. Những phù văn trên thân đinh lần lượt sáng lên, giãy giụa chống lại hỏa diễm. Chỉ sau vài nhịp thở, chúng đã vỡ vụn, cả cây đinh cũng tan thành một nhúm tro đen.
Trong căn nhà chỉ còn lại một làn khói mỏng.
An Dương nhìn đống tro, rồi lại nhìn Linh Tước.
Sự kinh ngạc thoáng hiện trong mắt chàng, nhưng chàng không lùi bước, cũng không vội đặt tay lên chuôi kiếm treo cạnh cửa.
Chàng chỉ yên lặng một lúc rồi hỏi:
— Tay cô nương có bị bỏng không?
Linh Tước khựng lại.
Nàng đã chuẩn bị sẵn vài lời để che giấu, thậm chí còn tính đến chuyện ra tay nếu người này sinh lòng bất chính. Nhưng câu hỏi của An Dương hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
— Chỉ là một chút thủ thuật phòng thân.
Nàng khép bàn tay lại, giọng lạnh hơn:
— Ngươi không sợ sao?
— Sợ điều gì?
— Ta có thể không phải người bình thường.
An Dương nhìn đống tro dưới sàn, suy nghĩ một lát rồi thản nhiên đáp:
— Người bình thường không thể sống sót giữa một vùng rừng bị thiêu thành đất chết. Chuyện ấy ta đã nghĩ đến từ lúc tìm thấy cô nương.
— Vậy mà ngươi vẫn đưa ta về?
— Khi ấy cô nương chỉ còn thoi thóp. Ta không thể vì một chuyện mình chưa hiểu rõ mà bỏ mặc người khác nằm chờ chết.
Chàng lấy chổi gom tro vào một chiếc hót rác nhỏ, giọng điềm nhiên như thể vừa nói một điều hết sức bình thường:
— Cô nương có điều khó nói. Ta không hỏi, cô cũng không cần phải vội giải thích.
Linh Tước nhìn bóng lưng chàng. Những lời nàng vừa chuẩn bị để ứng phó bỗng trở nên không còn cần thiết.
Nàng khép bàn tay, thu lại tia hỏa quang nơi đầu ngón tay rồi im lặng tựa về phía đầu giường.
An Dương cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi. Chàng dọn sạch tro dưới sàn, sau đó trở về bên bếp lửa. Một lát sau, chàng bưng tới một bát thuốc sẫm màu, bên trong có thả vài lát gừng.
— Thuốc đã sắc xong rồi.
Linh Tước nhìn bát thuốc, vẫn chưa đưa tay nhận lấy.
— Ngươi đã làm gì với vết thương của ta?
An Dương hiểu ý nàng, lập tức giải thích:
— Ta chỉ rút cây đinh trên vai và xử lý những vết thương nhìn thấy được ở cánh tay cùng bả vai. Những chỗ khác ta không tiện động tới, chỉ phủ áo ngoài rồi đưa cô nương về đây. Y phục trên người cô tuy rách nhiều nhưng vẫn đủ che thân, ta chưa từng tự tiện thay đổi.
Chàng ngừng một chút, dường như cảm thấy giải thích như vậy vẫn chưa đủ.
— Lúc băng bó, ta cũng dùng khăn che lại và chỉ nhìn vào vết thương. Tình thế khi ấy nguy cấp, nếu có chỗ nào thất lễ, mong cô nương lượng thứ.
Linh Tước cúi xuống kiểm tra.
Các lớp băng vải đều quấn quanh vai và cánh tay. Nút buộc nằm ở vị trí nàng có thể tự tháo, y phục bên trong vẫn là vũ y của mình, chỉ được phủ thêm một chiếc áo vải sạch bên ngoài.
Sự cảnh giác trong mắt nàng dịu đi đôi chút.
— Tỏa Yêu Đinh không phải vật mà người bình thường có thể dễ dàng rút ra. Ngươi làm thế nào?
— Ta dùng kìm sắt giữ lấy nó, vận nội lực kéo ra.
An Dương đáp rất đơn giản, rồi xòe bàn tay phải.
Giữa lòng bàn tay chàng có một vệt tím sẫm kéo dài đến cổ tay. Hàn khí của Tỏa Yêu Đinh đã xuyên qua lớp vải và kìm sắt, để lại dấu thương trên da thịt.
— Cánh tay tê mất một ngày, nhưng hiện giờ đã đỡ nhiều rồi.
Linh Tước nhìn vết thương ấy hồi lâu.
— Ngươi không biết thứ đó là gì mà cũng dám động vào?
— Nếu không rút ra, cô nương sẽ chết.
— Vì cứu một người không quen biết, ngươi sẵn sàng phế bỏ một cánh tay?
An Dương bật cười.
— Khi ấy ta chỉ nghĩ phải kéo nó ra, chưa nghĩ xa đến vậy.
Linh Tước không nói nữa.
Một kẻ hành động mà không cân nhắc hậu quả thường được gọi là mãng phu. Nhưng chẳng hiểu vì sao, nhìn vết hàn thương trên tay người này, nàng lại không cảm thấy chán ghét.
An Dương đặt bát thuốc xuống cạnh giường.
— Cô nương có thể tự uống không?
Linh Tước thử nâng tay phải. Cánh tay chỉ nhấc được nửa chừng đã run lên, khiến nước thuốc trong bát chao nhẹ.
An Dương đưa tay định đỡ nhưng lập tức dừng lại.
— Thất lễ. Ta sẽ đặt bát ở đây. Khi nào có sức, cô nương hãy uống.
Nhìn chàng thật sự chuẩn bị quay đi, Linh Tước cau mày:
— Đứng lại.
An Dương quay đầu.
Nàng im lặng một lát rồi hơi nghiêng người về phía trước.
— Chỉ đỡ bát thuốc.
Chàng hiểu ý, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Một tay giữ đáy bát, tay kia cầm thìa, nhưng không tự tiện đưa tới miệng nàng.
Linh Tước nhìn chiếc thìa, sắc mặt có chút khó coi.
— Ta chưa yếu đến mức cần người khác đút từng ngụm.
— Vậy cô nương tự cầm thìa.
An Dương đưa cán thìa cho nàng, còn mình chỉ giữ bát thuốc phía dưới.
Cách ấy vừa giúp nàng uống thuốc, vừa không khiến nàng có cảm giác bị đối xử như một người hoàn toàn bất lực.
Thuốc rất đắng.
Linh Tước chỉ uống một ngụm đã nhíu mày, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản. An Dương làm như không nhận ra, lặng lẽ lấy từ trong tay áo ra một túi giấy nhỏ, đặt bên cạnh bát thuốc.
Bên trong là mấy miếng mứt gừng khô.
— Uống xong thì ăn một miếng. Thuốc này có hai vị rất đắng, để lâu trong miệng không dễ chịu.
— Ta không sợ đắng.
— Ừ.
An Dương gật đầu, nhưng vẫn để túi mứt ở đó.
Linh Tước uống cạn bát thuốc. Chờ chàng quay người mang bát xuống bếp, nàng mới lặng lẽ lấy một miếng mứt gừng cho vào miệng.
Vị cay ngọt chậm rãi át đi dư vị đắng chát.
An Dương trở lại, ánh mắt lướt qua túi giấy đã thiếu một miếng nhưng không nói gì. Chàng ngồi cách giường một khoảng, lấy con dao nhỏ tiếp tục gọt đoạn gỗ đang làm dở.
Căn nhà dần trở nên yên tĩnh.
Sau một lúc, Linh Tước chủ động hỏi:
— An Dương, đây là nơi nào?
— Phía đông bắc Thập Vạn Đại Sơn. Căn nhà này là chỗ ta dựng tạm trong thời gian du ngoạn.
— Một mình ngươi dám đi sâu vào Thập Vạn Đại Sơn?
— Ta chỉ hoạt động ở khu vực bên ngoài. Nơi tìm thấy cô nương vốn không quá sâu, chẳng qua trận mưa lớn khiến đường rừng thay đổi nên ta đi xa hơn dự tính.
An Dương gọt thêm vài đường rồi hỏi:
— Cô nương tên gì? Nhà ở đâu? Khi thương thế ổn định, ta có thể đưa cô trở về hoặc tìm người nhà đến đón.
Linh Tước hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Rừng già kéo dài đến tận cuối tầm nhìn. Ánh nắng xuyên qua tán cây, rơi xuống những tầng lá xanh thẫm. Cảnh vật bình yên đến mức khiến trận truy sát bảy ngày vừa qua dường như chỉ là một cơn ác mộng.
Nhà.
Một chữ tưởng chừng đơn giản, nhưng nàng đã rất lâu không nghe ai hỏi đến.
Từ khi huyết mạch Chu Tước thức tỉnh khiến bộ lông chuyển từ trắng sang đỏ, nàng đã bị chính tộc đàn xem là dị loại. Những kẻ từng gọi nàng là đồng tộc tránh nàng như tai họa. Nơi nàng sinh ra vẫn còn đó, nhưng từ ngày bị xua đuổi, nó đã không còn là nhà.
Về sau, nàng đi qua rất nhiều vùng đất, chiếm cứ không ít động phủ, song chưa từng ở đâu đủ lâu để sinh ra lưu luyến.
Nàng không có người thân để tìm.
Cũng chẳng còn nơi nào để trở về.
— Ta tên Linh Tước.
Giọng nàng nhỏ đi.
— Ta không còn nhà.
Lưỡi dao trong tay An Dương dừng lại.
Chàng không hỏi cha mẹ nàng ở đâu, cũng không hỏi vì sao nàng không còn nhà. Chỉ nhìn nàng một lát rồi đặt đoạn gỗ xuống.
— Vậy cô cứ ở lại đây dưỡng thương.
Linh Tước quay đầu nhìn chàng.
— Ngươi không sợ ta mang phiền phức tới sao?
— Phiền phức đã tới tận cửa rồi thì sợ cũng không đuổi nó đi được.
An Dương mỉm cười.
— Đợi cô khỏe lại, nếu muốn đi đâu, ta sẽ đưa cô đến nơi an toàn. Còn hiện giờ, việc duy nhất cô cần làm là uống thuốc đúng giờ.
— Ngươi thường giữ người lạ ở lại nhà như vậy sao?
— Đây là lần đầu.
— Vậy ngươi không thấy bất tiện?
An Dương nhìn quanh căn nhà trống trải.
— Trước khi cô tới, nơi này chỉ có mình ta. Thêm một người cũng chẳng chiếm bao nhiêu chỗ.
Chàng nói rất tùy ý, như thể giữ một nữ nhân lai lịch bất minh giữa Thập Vạn Đại Sơn chỉ là thêm một đôi đũa trên bàn.
Linh Tước khép mắt, không hỏi nữa.
Những ngày sau đó, nhịp sống trong căn nhà gỗ dần trở nên đều đặn.
Mỗi sáng, An Dương vào rừng hái thuốc. Trước khi đi, chàng luôn để một ấm nước bên bếp và đặt thanh đoản kiếm trong tầm tay Linh Tước. Buổi trưa trở về, trên vai chàng khi thì có một bó củi, khi thì thêm vài con cá hoặc một ít rau rừng.
Chàng chưa từng hỏi nàng đã đốt Tỏa Yêu Đinh bằng cách nào.
Cũng không nhắc lại vùng rừng bị thiêu rụi.
Khi thay thuốc, An Dương luôn đặt băng vải và dược thảo cạnh giường rồi quay lưng ra ngoài. Linh Tước tự xử lý những nơi có thể với tới; chỉ khi vết thương sau vai nằm ngoài tầm tay, nàng mới gọi chàng lại giúp.
Ban đầu, mỗi lần An Dương tới gần, cơ thể nàng đều vô thức căng cứng. Nhưng chàng chỉ nhìn vào vết thương, động tác nhanh gọn, băng bó xong liền lùi lại.
Sự cảnh giác ấy vì thế cũng nhạt đi từng ngày.
Đến ngày thứ bảy, Linh Tước đã có thể tự ngồi bên cửa sổ.
Nàng thường im lặng vuốt những lọn tóc rối sau nhiều ngày nằm dưỡng thương. An Dương nhìn thấy nhưng không nói gì. Hai hôm sau, chàng mang về một đoạn gỗ đào, ngồi bên bếp cặm cụi gọt đẽo đến tận khuya.
Khi chiếc lược nhỏ được đặt trước mặt, Linh Tước nhìn nó hồi lâu.
Răng lược không hoàn toàn đều nhau, trên cán còn sót vài vết dao, nhưng bề mặt đã được mài nhẵn. Ở cuối cán, An Dương khắc một chiếc lông vũ vụng về đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ rất dễ nhầm thành một chiếc lá.
— Trong rừng không có cửa hàng. Ta chỉ làm được như vậy.
Chàng hơi ngượng ngùng.
— Nếu cô không thích thì cứ xem như một miếng gỗ nhóm lửa.
Linh Tước cầm chiếc lược lên.
— Xấu.
An Dương ho nhẹ.
— Ta biết.
— Răng lược còn lệch.
— Lần đầu làm, khó tránh khỏi.
— Hình khắc này là thứ gì?
— Lông chim.
— Nhìn giống lá héo.
— Vậy cứ xem là lá.
Linh Tước tiếp tục soi xét, dường như không tìm được một điểm nào vừa ý. Thế nhưng khi An Dương chìa tay định lấy lại, nàng lập tức khép các ngón tay, giữ chiếc lược trong lòng bàn tay.
— Đã tặng cho ta, còn muốn lấy lại?
— Ta tưởng cô không thích.
— Ta chỉ nói nó xấu, không nói sẽ trả.
An Dương bật cười, không tranh với nàng nữa.
Đêm ấy, Linh Tước ngồi một mình bên cửa sổ, chậm rãi chải lại mái tóc dài. Răng lược vụng về lướt qua từng lọn tóc, mang theo mùi gỗ đào thoang thoảng.
Ngoài sân, An Dương đang bổ số củi còn lại cho ngày mai. Tiếng rìu đều đặn vọng vào căn nhà, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rích trong đêm.
Một đại yêu đã quen với truy sát và tranh đoạt như nàng chưa từng nghĩ rằng có ngày mình lại ngồi giữa một căn nhà nhỏ, nghe tiếng một phàm nhân bổ củi mà cảm thấy an lòng.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, bàn tay cầm lược liền khựng lại.
Linh Tước nhìn bóng người ngoài sân, sau đó cụp mắt xuống.
— Đúng là một kẻ phiền phức.
Nàng lẩm bẩm rất khẽ, nhưng chiếc lược gỗ vẫn được đặt ngay ngắn bên gối trước khi đi ngủ.
Sự bình yên cứ thế kéo dài thêm vài ngày.
Cho đến một đêm, khi An Dương đã ngủ say, Linh Tước đột nhiên mở mắt.
Từ sâu trong lòng núi, một luồng yêu khí nặng nề vừa lướt qua khu rừng. Mặt đất rung lên rất nhẹ, khiến mặt nước trong chiếc bát trên bàn gợn thành từng vòng sóng nhỏ.
Linh Tước ngồi dậy, hướng mắt về phía màn đêm ngoài cửa sổ.
Giữa những tán cây xa xăm, hai đốm sáng vàng nhạt chậm rãi hiện lên rồi biến mất.
Đối phương chưa tiến lại gần.
Nhưng rõ ràng đã chú ý tới căn nhà này.
Bàn tay Linh Tước khép lại quanh chiếc lược gỗ. Trong cơ thể nàng, số linh lực vừa hồi phục được một chút âm thầm vận chuyển qua những đường kinh mạch còn đau nhức.
Khoảng lặng ngắn ngủi giữa đại ngàn dường như sắp kết thúc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.