Tước Vệ Tích

Quyển 1: Trước Đây

Chương 3: Bá Chủ Đại Ngàn

Đăng: 03/07/2026 09:30 3,090 từ 40 lượt đọc

Đêm đã về khuya.

Gió thổi qua rừng già, mang theo mùi đất ẩm cùng hơi lạnh từ những khe núi sâu. Trong căn nhà gỗ, ngọn đèn dầu chỉ còn một đốm sáng nhỏ. An Dương nằm trên chiếc giường kê sát vách, hơi thở đều đặn, thanh đoản kiếm vẫn được đặt ngay bên tay như thói quen từ nhiều năm.

Ở gian bên kia, Linh Tước chưa ngủ.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường tre, hai tay đặt trước bụng, chậm rãi dẫn dắt số linh lực ít ỏi đi qua những đường kinh mạch còn thương tổn. Mỗi lần linh lực chạm tới đoạn kinh mạch đứt gãy, một cơn đau âm ỉ lại truyền khắp cơ thể.

Hơn mười ngày tĩnh dưỡng chỉ giúp vết thương ngoài da khép lại. Nội đan vẫn phủ đầy vết rạn, kinh mạch chưa nối liền được quá ba phần. Với tình trạng này, nàng có thể sử dụng vài pháp thuật đơn giản, nhưng nếu cưỡng ép giao chiến, những thương tổn vừa ổn định sẽ lập tức bộc phát.

Bỗng mặt nước trong chiếc bát đặt trên bàn khẽ rung.

Từng vòng sóng nhỏ lan ra từ chính giữa, va vào thành bát rồi chồng lên nhau.

Linh Tước mở mắt.

Từ sâu trong lòng núi, một luồng yêu khí nặng nề đang chậm rãi tiến lại. Khí tức ấy trầm đục như đất đá, bên trong lại ẩn giấu một luồng nhiệt nóng bỏng, mỗi lần dao động đều khiến linh khí quanh khu rừng dồn xuống thấp.

Chính là kẻ đã âm thầm quan sát căn nhà suốt mấy đêm qua.

Linh Tước bước xuống giường. Vừa định ra ngoài, nàng chợt nghe An Dương lên tiếng từ gian bên cạnh:

— Đêm hôm khuya khoắt, cô định đi đâu?

Chàng đã ngồi dậy từ lúc nào, tay phải đặt trên chuôi kiếm. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt tỉnh táo, không có vẻ gì giống người vừa bị đánh thức.

— Chỉ là một con thú đi ngang qua. Ngươi cứ ngủ đi.


An Dương nhìn chiếc bát nước đang rung trên bàn rồi quay sang cánh cửa gỗ.

— Nếu chỉ là một con thú, nó hẳn phải rất lớn.

Linh Tước chưa kịp đáp, tiếng côn trùng bên ngoài bỗng im bặt.

Gió ngừng thổi.

Những tán cây đang lay động cũng đồng loạt đứng yên, giống như cả khu rừng vừa bị một bàn tay vô hình giữ chặt.

Sau đó là một tiếng bước chân.

Thình.

Bụi đất từ mái nhà rơi xuống.

Thình.

Chiếc đèn dầu chao nghiêng, ánh lửa lay động dữ dội.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên. Âm thanh từ xa dần tiến lại gần, không nhanh, nhưng ổn định và nặng nề như một ngọn núi đang di chuyển giữa rừng.

An Dương rút kiếm khỏi vỏ.

Linh Tước đưa tay ngăn chàng:

— Đừng ra ngoài.

— Nó đã tìm đến tận đây, trốn trong nhà cũng chẳng ích gì.

— Đây không phải thứ ngươi có thể đối phó.

An Dương nhìn nàng:

— Cô biết nó là gì?

Linh Tước chưa kịp đáp, tiếng cây gãy đã vang lên ngay ngoài sân.

Một bóng đen khổng lồ chậm rãi bước ra khỏi màn sương. Dưới ánh trăng, thân hình của nó cao gần bằng mái nhà, bốn chân to như cột đá, mỗi bước hạ xuống đều để lại một dấu móng sâu trên mặt đất. Lớp da vàng nâu phủ đầy những đường vân sẫm màu; ở vài nơi, ánh đỏ mờ thoắt ẩn thoắt hiện như có dung nham chảy dưới lớp đất khô.

Đôi sừng cong vút hướng lên trời, đen bóng như hai lưỡi đao. Từ hai lỗ mũi, từng luồng hơi nóng phun ra, gặp không khí lạnh lập tức hóa thành khói trắng.

Con ngưu yêu dừng lại ngoài sân.

Ánh mắt vàng kim của nó lướt qua An Dương rồi đặt thẳng lên người Linh Tước. Ngay sau đó, một giọng nói trầm đục truyền vào tâm thức nàng:

— Bản vương Hoàng Bì cai quản vùng núi này đã nhiều năm. Ngươi là Yêu Vương phương nào, vì sao không báo một tiếng đã tự tiện lưu lại trong lãnh địa của ta?

Linh Tước nheo mắt.

Yêu khí của đối phương nặng như núi, bên trong lại pha lẫn địa hỏa nóng bỏng. Xét mức độ ngưng thực, tu vi của hắn đã tiến tới Yêu Vương sơ kỳ đỉnh phong, chỉ còn cách trung kỳ một bước.

Hai luồng yêu khí vô hình va chạm ngay trước căn nhà.

Ngọn đèn dầu trong phòng lập tức tắt phụt.

Đến lúc này, Linh Tước mới hiểu vì sao đối phương liên tục quan sát nơi đây suốt mấy đêm qua. Một Yêu Vương xa lạ âm thầm cư trú trên lãnh địa của kẻ khác, trong mắt yêu tộc, vốn đã là một hành động xâm phạm.

An Dương bước qua ngưỡng cửa.

Thanh kiếm trong tay chàng hướng xuống, chưa lập tức bày thế công, nhưng thân người đã đứng chắn trước cửa nhà.

Hoàng Bì liếc nhìn chàng.

Một phàm nhân không đáng để hắn để tâm. Điều khiến hắn khó hiểu là khí tức Yêu Vương rõ ràng đang ở trong căn nhà, nhưng kẻ bước ra đối diện hắn trước tiên lại là một con người chưa từng đặt chân lên con đường tu hành.

Hoàng Bì hạ thấp đầu, phát ra một tiếng gầm trầm đục.

Uy áp vô hình ập tới.

An Dương chỉ cảm thấy một ngọn núi đột ngột đè xuống hai vai. Khí huyết trong lồng ngực cuộn lên, đầu gối gần như khuỵu xuống. Bàn tay cầm kiếm run nhẹ, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Đây không phải nỗi sợ có thể khắc phục bằng ý chí. Thân thể phàm nhân của chàng đang tự cảnh báo rằng sinh vật trước mặt thuộc về một tầng sinh mệnh hoàn toàn khác.

Linh Tước đứng sau cánh cửa, thấp giọng nói:

— An Dương, lui lại.

Chàng không quay đầu.

— Nó đến tìm cô?

— Chuyện này không liên quan tới ngươi.

— Nó đã đứng trước cửa nhà rồi, sao có thể nói không liên quan?

An Dương nâng mũi kiếm, hai chân tách ra, trọng tâm hạ thấp.

Hoàng Bì không có hứng thú dây dưa với một phàm nhân. Hắn dậm nhẹ chân trước xuống đất.

Một tiếng động trầm vang lên.

Mặt đất cách An Dương nửa bước đột nhiên nứt ra. Một trụ đá nhọn hoắt phóng thẳng lên, dừng lại ngay trước ngực chàng.

Đó là một lời cảnh cáo.

An Dương nghiêng người tránh mũi đá, lùi lại hai bước. Chàng đã nhận ra đối phương chưa thực sự muốn lấy mạng mình, nhưng cũng hiểu lần sau chưa chắc vẫn còn nhẹ nhàng như vậy.

— Ta nói lần cuối.

Linh Tước bước tới phía sau chàng.

— Lui vào trong.

— Cô đang bị thương.

— Cho nên ngươi càng không được đứng đây cản trở ta.

An Dương hơi nghiêng mặt. Từ giọng nói của nàng, chàng nghe ra một sự căng thẳng mà nàng đang cố che giấu.

Đúng lúc ấy, Hoàng Bì lại dậm chân.

Lần này lực lượng mạnh hơn trước.

Đất đá quanh sân đồng loạt nhô lên, một luồng chấn lực chạy dọc mặt đất, đánh thẳng về phía cửa nhà. An Dương lập tức vận nội lực, nhảy sang bên tránh khỏi đường công kích. Nơi chàng vừa đứng, nền đất nứt toác thành một rãnh dài.

Hoàng Bì nhìn xuyên qua cửa, nhưng Linh Tước vẫn không bước ra.

Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn.

Hai chiếc móng trước cào xuống đất. Cặp sừng đen hạ thấp, hất tung một tảng đá nằm bên rìa sân. Tảng đá nặng hàng trăm cân bay lên, xoay tròn giữa không trung rồi lao thẳng về phía căn nhà.

An Dương có thể tránh, nhưng sau lưng chàng là Linh Tước và căn nhà nhỏ.

Chàng không lùi. Hai chân ghìm chặt xuống đất, thanh kiếm dựng ngang trước ngực, toàn bộ nội lực dồn vào hai cánh tay.

— Tránh ra!

Tảng đá giáng xuống.

Ầm!


Thanh kiếm cong thành hình cánh cung rồi gãy làm đôi. An Dương bị đẩy lùi, hai chân cày thành rãnh sâu trên mặt đất, máu trào khỏi khóe miệng. Dẫu vậy, cú đỡ của chàng vẫn khiến tảng đá lệch khỏi cửa chính, sượt qua mái hiên rồi đập xuống khoảng đất trống bên cạnh.

Dư chấn hất chàng văng vào thân cây. Trước khi ý thức chìm hẳn, An Dương chỉ kịp thấy Linh Tước bước ra khỏi căn nhà, mái tóc tung lên giữa hỏa quang đỏ thẫm đang mở thành đôi cánh sau lưng nàng.

Linh Tước dừng lại bên cạnh chàng.

Nàng cúi xuống kiểm tra hơi thở, xác nhận An Dương vẫn còn sống rồi mới ngẩng đầu nhìn Hoàng Bì.

Đôi mắt nàng đã chuyển thành màu đỏ sẫm.

Yêu khí của Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong từ trong cơ thể bùng lên. Cỏ cây quanh sân đồng loạt rạp xuống, màn sương bị hỏa lực thiêu tan. Phía sau Linh Tước, hư ảnh Chu Tước chỉ hiện lên trong khoảnh khắc, nhưng uy áp từ huyết mạch thánh thú đã khiến yêu khí nặng nề của Hoàng Bì chùng xuống.

Hoàng Bì lùi nửa bước.

Hắn đã đoán trong căn nhà có một Yêu Vương, nhưng không ngờ đối phương lại có cảnh giới cao hơn mình nhiều đến vậy.

Thế nhưng sự dè chừng trong mắt hắn chỉ tồn tại trong chốc lát.

Khí tức Linh Tước tuy mạnh, song dao động hỗn loạn. Hỏa quang quanh người nàng lúc sáng lúc tối, giống như một ngọn đèn được cưỡng ép thắp lên khi dầu đã gần cạn.

Hoàng Bì ngẩng đầu rống lớn.

Tiếng rống cuộn qua rừng già, men theo sườn núi truyền xuống tận những thôn xóm xa xôi.

Trong màn đêm dưới chân núi, vài tòa miếu nhỏ thờ tượng ngưu đầu đồng loạt rung lên. Tro hương nằm im trong những chiếc lư bỗng bay ngược lên trời. Từng đốm sáng vàng nhạt tách ra khỏi làn khói, xuyên qua rừng cây rồi hội tụ quanh thân hình khổng lồ của Ngưu Vương.

Linh Tước nhận ra thứ lực lượng ấy.

Hương hỏa nguyện lực.

Con ngưu yêu này không chỉ chiếm núi xưng vương. Hắn còn được dân chúng dưới núi dựng miếu thờ phụng, tôn làm thần linh trấn giữ một phương.

Ánh sáng vàng nhạt phủ lên lớp da sần sùi, khiến yêu khí vốn đã nặng nề càng trở nên ngưng thực. Tu vi của Ngưu Vương vẫn dừng tại sơ kỳ đỉnh phong, nhưng trong phạm vi vùng núi này, chiến lực đã được đẩy lên sát ngưỡng trung kỳ.

Hắn hạ thấp cặp sừng, quanh bốn chân bắt đầu hiện lên những đường vân đỏ như dung nham.

Linh Tước không nhúc nhích.

Nàng biết đối phương đã nhìn ra thương thế của mình.

Uy áp có thể dọa lui yêu thú bình thường, nhưng không đủ khiến một Yêu Vương đang được hương hỏa gia trì từ bỏ lãnh địa. Nếu thực sự giao chiến, huyết mạch Chu Tước vẫn đủ giúp nàng chống lại Ngưu Vương trong chốc lát. Nhưng với thân thể hiện tại, mỗi lần cưỡng ép vận lực đều là lấy căn cơ và tính mạng ra đánh cược.

Cái giá là kinh mạch vừa ổn định sẽ hoàn toàn đứt gãy.

Nội đan có thể vỡ.

Còn An Dương đang nằm ngay sau lưng nàng, không chịu nổi dù chỉ một lần dư chấn.

Linh Tước truyền âm thẳng vào tâm thức Ngưu Vương:

— Ta chỉ mượn nơi này dưỡng thương, không có ý tranh đoạt lãnh địa của ngươi. Khi thương thế ổn định, ta tự khắc rời đi.

Hoàng Bì không đáp. Móng trước của hắn cào xuống mặt đất, để lại một rãnh sâu. Hỏa khí ẩn dưới lớp da vàng nâu tiếp tục dâng cao.

Hắn không hoàn toàn tin lời nàng.

Một Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong xuất hiện ngay giữa lãnh địa, chỉ cần khôi phục một phần thực lực cũng đủ đuổi hắn khỏi ngọn núi đã chiếm giữ nhiều năm. Nếu hôm nay lùi bước, chẳng khác nào giao toàn bộ sinh sát trong tay cho một kẻ xa lạ.

Linh Tước hiểu sự do dự ấy.

Nàng nhìn An Dương đang hôn mê, sau đó khép mắt trong giây lát như vừa đưa ra quyết định.

Khi mở mắt lần nữa, một giọt máu đỏ thẫm đã ngưng tụ trên đầu ngón tay nàng.

Giọt máu vừa xuất hiện, nhiệt độ quanh khoảng sân lập tức tăng lên. Hư ảnh một chiếc lông vũ đỏ rực lướt qua bên trong, tỏa ra khí tức tinh thuần khiến đôi mắt Ngưu Vương co lại.

— Ngươi lấy Thổ làm thể, dùng địa hỏa luyện thân. Hỏa sinh Thổ vốn có thể trợ giúp tu hành, nhưng địa hỏa trong huyết mạch quá đục, khiến ngươi mắc kẹt ở bình cảnh nhiều năm.

Ánh mắt Ngưu Vương khóa chặt lấy giọt máu.

Linh Tước nói tiếp:

— Đây là một giọt Chu Tước tinh huyết. Ta sẽ truyền cho ngươi một đoạn pháp quyết dẫn hỏa nhập mạch. Nếu luyện hóa thành công, có thể tinh luyện địa hỏa trong cơ thể và tăng thêm bốn thành cơ hội phá cảnh.

Hào quang quanh Ngưu Vương dao động.

Với một kẻ đã dừng tại bình cảnh quá lâu, điều kiện ấy đủ khiến hắn không thể làm ngơ. Nhưng hắn vẫn chưa lập tức thu lại thế công.

Một giọt tinh huyết của Yêu Vương hậu kỳ đỉnh phong không phải vật có thể tùy tiện trao đi. Hắn không tin trên đời tồn tại một món lợi không cần trả giá.

Linh Tước nhận ra sự đề phòng trong mắt đối phương.

— Đổi lại, trong thời gian ta dưỡng thương, ngươi không được quấy nhiễu căn nhà này. Cũng không được để yêu thú dưới trướng bén mảng tới gần.

Ngưu Vương vẫn đứng yên.

Linh Tước nâng bàn tay còn lại. Hỏa diễm đỏ thẫm một lần nữa bùng lên, nhưng khóe môi nàng cũng rịn ra một dòng máu nhỏ.

— Ta đưa ra điều kiện vì không muốn đánh một trận vô nghĩa, không phải vì sợ ngươi.

Giọng truyền âm của nàng lạnh xuống:

— Nếu ngươi vẫn muốn thử, ta sẽ phụng bồi. Chỉ là sau trận chiến, kẻ khác có thể sống hay không thì chưa biết, nhưng ngươi nhất định không còn cơ hội đột phá nữa.

Hoàng Bì nhìn nàng thật lâu.

Hắn nhìn thấy thương thế của Linh Tước, nhưng cũng nhìn thấy sự quyết tuyệt trong đôi mắt đỏ sẫm ấy. Một Yêu Vương hậu kỳ bị dồn đến đường cùng vẫn đủ sức kéo hắn chôn cùng, huống hồ đối phương còn mang huyết mạch Chu Tước khắc chế địa hỏa trong cơ thể hắn.

Giằng co thêm một lúc, yêu khí quanh Ngưu Vương cuối cùng cũng thu lại.

Hào quang hương hỏa tan thành từng đốm sáng, bay trở về phía những ngôi miếu dưới chân núi. Những đường vân đỏ trên bốn chân chậm rãi tắt đi.

Hắn cúi đầu, biểu thị chấp nhận giao dịch.

Linh Tước búng đầu ngón tay.

Giọt tinh huyết bay qua khoảng sân, dừng trước mặt Ngưu Vương. Cùng lúc đó, một đoạn pháp quyết được nàng truyền thẳng vào thần thức hắn.

Hoàng Bì kiểm tra pháp quyết rồi mới há miệng nuốt lấy giọt máu.

Tinh huyết vừa nhập thể, lớp da vàng nâu của hắn lập tức hiện lên những đường sáng đỏ rực. Hỏa khí nóng bỏng thoát ra từ lỗ mũi, khiến cỏ cây dưới chân khô héo trong chớp mắt.

Hắn nhanh chóng vận chuyển yêu lực áp chế, không dám luyện hóa ngay tại đây.

Trước khi quay đi, Ngưu Vương nhìn An Dương đang nằm dưới gốc cây, sau đó lại nhìn Linh Tước.

Ánh mắt ấy không còn sát ý, nhưng vẫn mang theo sự cảnh cáo đối với kẻ vừa bước vào lãnh địa của hắn.

Linh Tước lạnh lùng nhìn lại, không hề nhượng bộ.

Cuối cùng, thân hình khổng lồ quay về phía rừng sâu. Từng bước chân nặng nề dần đi xa, cây cối rạp xuống rồi khép lại sau lưng hắn.

Mặt đất trở lại yên tĩnh.

Hỏa quang quanh người Linh Tước lập tức tắt ngấm.

Sắc mặt nàng trắng bệch, thân thể lảo đảo. Việc cưỡng ép giải phóng uy áp đã khiến những vết thương trong kinh mạch đồng loạt tái phát. Giọt tinh huyết vừa trao đi lại càng khiến khí huyết vốn suy yếu trở nên cạn kiệt.

Nàng chống tay xuống đất, chờ cơn choáng qua đi rồi mới bước tới bên An Dương.

Thanh kiếm của chàng đã gãy làm đôi. Hai bàn tay rớm máu, lồng ngực phủ đầy vết bầm do chấn lực. Hơi thở tuy còn nhưng rất yếu.

Linh Tước quỳ xuống, đặt hai ngón tay lên cổ chàng.

— Biết rõ không thể thắng mà vẫn cứ xông ra.

Nàng nhìn gương mặt tái nhợt của An Dương, thấp giọng trách:

— Đúng là một tên mãng phu.

Không có tiếng trả lời.

Linh Tước cúi người, kéo cánh tay chàng qua vai mình. Nàng thử đứng lên, nhưng hai chân lập tức mềm nhũn. An Dương vốn cao lớn, toàn bộ sức nặng ép xuống khiến nàng suýt ngã theo.

Nàng nghiến răng, vận chút linh lực cuối cùng nâng đỡ cơ thể chàng.

Từng bước một, Linh Tước đưa An Dương trở vào căn nhà gỗ.

Ngoài sân, đoạn kiếm gãy vẫn nằm trên nền đất. Mặt trăng phản chiếu trên lưỡi kiếm, soi rõ những vết máu còn chưa khô.

Trong bóng tối phía xa, Hoàng Bì Ngưu Vương đã trở về hang động. Giọt Chu Tước tinh huyết nằm yên trong yêu đan, tỏa ra từng luồng nhiệt nóng bỏng.

Một cuộc giao dịch tưởng như đã kết thúc.

Nhưng cả Linh Tước lẫn Ngưu Vương đều không biết rằng từ lúc giọt tinh huyết rời khỏi cơ thể nàng, nhân quả giữa hai vị Yêu Vương đã chính thức được nối liền.


0