Quyển 1: Trước Đây
Chương 4: Ửng Hồng
Cánh cửa gỗ bật mở.
Linh Tước nghiêng người, khó nhọc dìu An Dương qua ngưỡng cửa. Thân hình chàng cao lớn hơn nàng quá nhiều, gần như dồn cả sức nặng lên đôi vai mảnh mai. Mỗi bước đi đều khiến kinh mạch trong người nàng đau nhói, nhưng nàng chỉ cắn răng, từng chút một đưa chàng tới bên giường.
Chiếc giường tre phát ra một tiếng kẽo kẹt.
Đặt được An Dương nằm xuống, Linh Tước lập tức chống tay lên thành giường, cúi đầu thở dốc. Hỏa quang quanh người đã tắt từ lâu. Trước mắt nàng chập chờn từng mảng tối, phải đứng yên hồi lâu mới nhìn rõ gương mặt tái nhợt của người nằm trước mặt.
Hơi thở An Dương lúc mạnh lúc yếu. Hổ khẩu hai tay đều bị chấn lực xé rách, máu đã đông thành những mảng sẫm màu. Nghiêm trọng nhất vẫn là thương thế nơi lồng ngực. Mỗi lần chàng hít vào, hàng lông mày lại vô thức nhíu chặt.
Linh Tước đặt hai ngón tay lên cổ tay chàng.
Mạch tượng hỗn loạn, may mà chưa nguy hiểm đến tính mạng. Khí huyết của võ phu vốn mạnh mẽ hơn người thường, nhờ vậy chàng mới chịu được cú va đập vừa rồi mà không chết ngay tại chỗ.
Nàng kéo chăn xuống, cẩn thận tháo lớp áo ngoài đã rách. Trên ngực An Dương, một vết bầm lớn đang lan dần từ giữa xương ức sang hai bên sườn.
Linh Tước nhìn vết thương ấy, môi khẽ mím lại.
— Ai bảo chàng đứng ra?
Người nằm trên giường không thể trả lời.
Nàng quay sang giá thuốc. Những vị dược liệu An Dương thường dùng đều được phân thành từng bó, bên dưới buộc những mảnh gỗ nhỏ ghi công dụng. Chữ viết ngay ngắn, nét bút cứng cáp, khác hẳn vẻ ngoài có phần thô kệch của chủ nhân chúng.
Linh Tước chọn mấy bó thuốc trị nội thương và tan máu bầm theo những gì từng nghe An Dương nhắc tới, đặt lên bàn rồi nhóm bếp.
Khói lập tức cuộn lên.
Nàng ho sặc, vội nghiêng đầu tránh sang bên. Que gỗ càng khều, khói càng bốc mù mịt. Phải đến lần thứ ba, ngọn lửa mới chịu bén vào lớp vỏ cây khô.
Linh Tước nhìn bếp lửa cháy xiêu vẹo, sắc mặt không mấy dễ coi.
Một Yêu Vương hậu kỳ có thể gọi lửa thiêu sạch cả một vùng rừng, vậy mà nhóm một bếp thuốc lại tốn gần nửa canh giờ.
Nàng đậy nắp nồi, quay trở lại bên giường.
Hai bàn tay An Dương được rửa sạch bằng nước ấm. Linh Tước giã lá thuốc đắp lên hổ khẩu rồi dùng vải băng lại. Động tác ban đầu còn vụng về, nút thắt lúc lỏng lúc chặt. Nàng phải tháo ra làm lại vài lần mới tạm vừa ý.
Khi xử lý đến vết thương trên ngực, Linh Tước dừng tay.
Nàng đặt lòng bàn tay lên giữa lồng ngực chàng. Một tia linh lực mỏng như sợi tơ men theo đầu ngón tay truyền vào cơ thể, chậm rãi bảo vệ tâm mạch. Chỉ một lát sau, sắc mặt vừa khôi phục đôi chút của nàng lại trắng đi.
Linh Tước lập tức thu tay.
Với thương thế hiện tại, nàng không đủ sức dùng linh lực chữa lành cho An Dương. Cố làm thêm chỉ khiến cả hai cùng gục xuống. Việc còn lại đành dựa vào dược liệu và khí huyết của chính chàng.
Thuốc trên bếp bắt đầu sôi.
Linh Tước chắt thuốc ra bát, đặt bên cửa sổ cho nguội rồi ngồi xuống cạnh giường. Nàng nâng đầu An Dương lên, dùng thìa đưa từng ngụm thuốc vào miệng chàng. Phần lớn nước thuốc đều chảy ra ngoài, thấm xuống cổ áo.
— Lúc tỉnh thì nói nhiều như vậy, đến lúc uống thuốc lại chẳng biết nuốt.
Nàng lấy khăn lau sạch thuốc nơi khóe miệng chàng, sau đó tiếp tục kiên nhẫn đút từng chút một.
Mãi đến gần sáng, bát thuốc mới cạn.
Linh Tước đặt An Dương nằm lại ngay ngắn, kéo chăn phủ lên người chàng rồi mới ngồi xuống chiếc ghế bên giường. Nàng khoanh hai tay trước ngực, tựa đầu vào vách, định nghỉ một lát.
Ánh sáng đầu ngày xuyên qua cửa sổ, chậm rãi rọi lên căn nhà ngổn ngang.
An Dương vẫn hôn mê.
Linh Tước đã ngủ từ lúc nào, một tay vẫn còn giữ lấy mép chăn vừa kéo lại cho chàng.
***
Những ngày tiếp theo, người sắc thuốc trong căn nhà gỗ đổi thành Linh Tước.
Nàng học cách phân biệt dược thảo dựa vào những thẻ gỗ An Dương để lại. Gặp vị thuốc không biết dùng, nàng ngửi mùi, nếm thử một chút rồi mới quyết định có cho vào nồi hay không. Đến ngày thứ hai, bếp lửa đã không còn hun khói khắp nhà. Những nút thắt trên dải băng cũng dần gọn gàng hơn.
Nhưng chuyện nấu ăn lại không thuận lợi như vậy.
Nồi cháo đầu tiên khê quá nửa. Nồi thứ hai nhiều nước đến mức gần giống canh. Đến nồi thứ ba, Linh Tước mới miễn cưỡng nấu ra được một nồi cháo có hình có dạng.
Nàng múc một thìa, đợi nguội rồi đưa lên miệng nếm thử.
Vẻ mặt nàng lập tức cứng lại.
Cuối cùng, cả nồi cháo ấy được mang ra ngoài. Nàng lặng lẽ vo thêm một nắm gạo, quay vào nhóm bếp lần nữa.
Ba ngày sau, sắc mặt An Dương đã bớt nhợt nhạt. Hơi thở cũng dần ổn định, nhưng mỗi khi Linh Tước thay thuốc, hàng lông mày chàng vẫn nhíu lại vì đau.
Nàng ngồi bên giường, dùng khăn lau mồ hôi trên trán chàng. Ánh mắt vô tình dừng trên vết sẹo mờ chạy dọc bả vai. Bên dưới lớp áo còn có vài vết thương cũ khác, lớn nhỏ không đồng đều. Có vết do đao kiếm, cũng có vết giống móng vuốt thú rừng để lại.
Người này rõ ràng đã trải qua không ít nguy hiểm.
Ngoài sân, đoạn kiếm gãy đã được nàng nhặt về, đặt tựa bên vách. Thanh kiếm ấy không phải pháp khí, thậm chí chẳng được xem là thần binh trong giới võ giả. Nhưng chính nó đã cùng một thân thể phàm tục chặn tảng đá trước cửa nhà.
Linh Tước nhìn đoạn kiếm thật lâu rồi quay lại với bát thuốc.
Đến sáng ngày thứ sáu, An Dương cuối cùng cũng mở mắt.
Chàng nằm im hồi lâu mới nhận ra Linh Tước đang ngồi bên giường. Đôi môi khô khốc khẽ động:
— Cô… không sao chứ?
Linh Tước khựng lại.
Người này vừa tỉnh sau sáu ngày hôn mê, câu đầu tiên hỏi lại không phải thương thế của bản thân.
— Ta không sao. Con ngưu yêu cũng đã đi rồi.
An Dương nhìn nàng một lát, dường như muốn hỏi thêm, nhưng mí mắt đã nặng nề khép xuống.
— Vậy thì tốt…
Linh Tước vội đặt tay lên cổ tay chàng. Nhận thấy mạch tượng vẫn ổn định, nàng mới chậm rãi thở ra.
An Dương chỉ tỉnh được chừng ấy rồi lại chìm vào giấc ngủ.
***
Sau lần đó, thời gian An Dương tỉnh táo mỗi ngày dần dài hơn.
Linh Tước vẫn đều đặn thay thuốc, sắc thuốc và ép chàng uống hết từng bát. An Dương yếu đến mức phần lớn thời gian chỉ có thể nằm yên nghe nàng sai bảo. Mỗi lần chàng định tự chống tay ngồi dậy, một ánh mắt của nàng cũng đủ khiến chàng ngoan ngoãn nằm xuống.
Đến ngày thứ mười, khí sắc An Dương đã khá hơn. Chàng có thể tựa lưng vào chiếc gối kê cao mà không lập tức kiệt sức.
Linh Tước bưng thuốc tới, thấy chàng định đưa tay nhận lấy liền tránh sang một bên.
— Chàng đừng cử động.
Căn nhà bỗng yên tĩnh.
An Dương nhìn nàng, khóe miệng hơi cong lên.
— Cô vừa gọi ta là gì?
Linh Tước khựng lại. Đến lúc này nàng mới nhận ra mình đã gọi chàng như thế nào.
Nàng đặt bát thuốc xuống chiếc bàn thấp bên giường, quay mặt sang nơi khác.
— Chàng dưỡng thương mười ngày, chỉ để vừa tỉnh táo một chút liền hỏi chuyện vô nghĩa ấy sao?
— Ta chỉ muốn xác nhận mình có nghe nhầm hay không.
— Nghe nhầm rồi.
— Ta còn chưa nói mình nghe thấy gì.
Linh Tước nghẹn lời.
An Dương khẽ bật cười, nhưng vừa động đến lồng ngực đã phải dừng lại, hơi thở trở nên nặng nề.
Linh Tước lập tức quay về phía chàng:
— Còn cười? Chàng có biết mình suýt chết không?
— Ta biết.
— Biết mà còn dám lấy thân mình đỡ tảng đá ấy?
— Khi đó cô đứng ngay sau lưng ta.
Câu trả lời quá đỗi tự nhiên, tựa như chàng chưa từng cho rằng mình còn lựa chọn nào khác.
Linh Tước im lặng một lát rồi cầm bát thuốc lên, đưa tới trước mặt chàng.
— Uống thuốc.
An Dương ngoan ngoãn nhận lấy. Nước thuốc đen sẫm, chỉ ngửi mùi đã thấy đắng. Chàng uống từng ngụm nhỏ, một lúc sau mới hỏi:
— Con ngưu yêu thực sự đã đi rồi?
— Đi rồi.
— Nó tự nguyện rời đi?
— Ta nói chuyện với nó.
An Dương nhìn nàng.
— Chỉ nói chuyện?
Linh Tước không đổi sắc mặt:
— Nó hiểu lý lẽ hơn chàng.
An Dương không hỏi tiếp. Chàng cúi nhìn bát thuốc trong tay, dường như đang nhớ lại điều gì.
— Trước khi ngất đi, ta thấy phía sau lưng cô có lửa.
Bàn tay Linh Tước đang đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
— Chàng bị đập vào cây đến mê man, nhìn nhầm cũng không có gì lạ.
— Có thể.
An Dương đáp rất nhẹ, không truy hỏi thêm. Chàng uống cạn bát thuốc rồi đưa lại cho nàng.
— Nhưng dù đó là gì, cảm ơn cô đã cứu ta.
Linh Tước nhận lấy chiếc bát.
— Chàng bị thương vì ta. Ta cứu chàng là chuyện đương nhiên.
— Ta bị thương vì tự mình đứng lại, không phải do cô ép buộc.
— Nếu ta không ở đây, con trâu kia cũng chẳng tìm tới.
— Nếu cô không ở đây, ta có lẽ cũng không dựng căn nhà này.
Linh Tước ngước nhìn chàng.
An Dương tựa lưng vào gối, giọng nói vẫn còn yếu nhưng ánh mắt đã có lại vẻ bình thản thường ngày.
— Ban đầu ta dựng nó chỉ để tránh mưa vài hôm. Hiện giờ lại thấy ở đây lâu thêm một chút cũng không tệ.
Chàng không nói rõ vì sao.
Linh Tước cũng không hỏi.
Nàng cúi xuống nhìn bát thuốc trong tay. Trên mặt nước còn sót lại dưới đáy bát, bóng người phản chiếu khẽ lay động, sắc đỏ nơi gò má nàng cũng theo đó hiện lên rõ hơn.
— Đồ mãng phu.
Nàng lẩm bẩm.
— Cô đã nói câu ấy bao nhiêu lần rồi?
— Chàng nghe thấy?
— Vừa rồi nghe rất rõ.
Linh Tước lập tức đứng lên.
— Ta đi rửa bát.
Nàng quay lưng bước về phía bếp, mái tóc dài che khuất gần hết gương mặt. An Dương nhìn theo, ý cười thoáng hiện trong mắt nhưng không tiếp tục trêu chọc.
Đến bên bếp, Linh Tước cúi xuống nhấc nắp nồi. Hơi nóng lập tức phả vào mặt, vừa hay che đi đôi má vẫn chưa hết đỏ.
***
Năm ngày nữa trôi qua.
Đến ngày thứ mười năm, An Dương cuối cùng cũng có thể rời giường. Chàng một tay vịn vào thành giường, chậm rãi đứng dậy. Hai chân vì nằm quá lâu mà mất sức, vừa bước được một bước đã loạng choạng.
Linh Tước đứng bên cạnh lập tức đỡ lấy cánh tay chàng.
— Chậm thôi.
— Ta chỉ nằm nửa tháng, sao lại giống như mất luôn đôi chân vậy?
— Nếu chàng muốn nằm thêm nửa tháng nữa, cứ việc bước nhanh.
An Dương lập tức nghe lời.
Hai người đi hết một vòng quanh căn nhà nhỏ. Đoạn đường ngày thường chỉ cần vài bước, hôm nay lại tốn gần nửa khắc. Khi trở về bên giường, trán An Dương đã lấm tấm mồ hôi.
Linh Tước ấn chàng ngồi xuống, sau đó mang tới một bát cháo còn nóng. Cháo được nấu cùng thịt khô băm nhỏ và vài loại rau rừng, nhìn không khác những bữa ăn An Dương từng chuẩn bị cho nàng là bao.
Chàng cầm thìa nếm thử.
Linh Tước ngồi phía đối diện, ánh mắt tuy nhìn ra cửa sổ nhưng rõ ràng vẫn chờ phản ứng.
An Dương nhai chậm rãi rồi gật đầu:
— Ngon hơn ta tưởng.
Linh Tước quay lại:
— “Hơn chàng tưởng” là ý gì?
— Ta tưởng cô chỉ biết dùng lửa đốt mọi thứ thành tro.
Ánh mắt Linh Tước lập tức sắc lại.
An Dương vội ăn thêm một thìa.
— Nhưng bát cháo này thực sự không tệ.
— Nồi đầu tiên ngon hơn.
— Vậy sao cô không để phần cho ta?
— Ta đổ rồi.
— Vì sao?
— Khê.
An Dương cố nhịn cười.
Linh Tước lạnh lùng bổ sung:
— Nồi thứ hai cũng đổ rồi.
— Lại khê?
— Nhiều nước.
— Còn nồi thứ ba?
— Chàng có ăn nữa hay không?
An Dương lập tức cúi xuống tiếp tục ăn cháo.
Ngoài cửa, nắng chiều rơi lên khoảng sân còn ngổn ngang đất đá. Mái hiên bị tảng đá sượt qua đã mất một góc, cánh cửa cũng lệch khỏi bản lề. Căn nhà nhỏ không còn nguyên vẹn như trước, nhưng hơi thuốc và mùi cháo nóng khiến bên trong vẫn giữ được sự ấm áp.
An Dương ăn hết bát cháo, ánh mắt dừng lại nơi mái hiên xiêu vẹo.
— Đợi thương thế khỏi hẳn, ta sẽ sửa lại chỗ đó.
— Chàng cứ dưỡng cho lành người trước đi.
— Chỉ là vài tấm tranh, không mất bao nhiêu công sức.
— Chàng mà bước ra khỏi cửa trước khi ta cho phép, ta sẽ trói chàng lại.
— Cô biết trói người sao?
Linh Tước quay đầu, ánh mắt dừng trên người chàng.
— Ta từng giết người.
An Dương im lặng một nhịp.
— Vậy ta sẽ ngoan ngoãn dưỡng thương.
Linh Tước khẽ hừ, cầm bát xuống bếp.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, kéo bóng hai người dài trên sàn gỗ. Không ai nói thêm, nhưng sự im lặng trong căn nhà đã khác trước.
Nó không còn thuộc về hai kẻ xa lạ cùng tạm trú dưới một mái nhà.
***
Cùng lúc ấy, sâu trong lòng núi, Hoàng Bì Ngưu Vương đang nằm giữa một hang động rộng lớn.
Trước mặt hắn là một hồ dung nham đỏ sẫm. Hỏa khí bốc lên từng đợt, soi rõ những đường vân vàng nâu trên lớp da dày.
Giọt Chu Tước tinh huyết lơ lửng trên yêu đan, vẫn chưa được luyện hóa.
Ngưu Vương vận chuyển đoạn pháp quyết Linh Tước truyền lại. Một tia địa hỏa từ yêu đan chậm rãi tiếp cận giọt máu.
Ngay khi hai luồng lực lượng chạm nhau, hỏa quang đỏ thẫm đột ngột bùng lên.
Toàn bộ hang động rung chuyển.
Hoàng Bì Ngưu Vương mở bừng mắt, lập tức cắt đứt yêu lực. Hắn há miệng phun ra một luồng khói đen, khí tức trong cơ thể hỗn loạn hồi lâu mới dần bình ổn.
Giọt tinh huyết vẫn nằm đó, không suy chuyển dù chỉ một phần.
Ngưu Vương nhìn nó, ánh mắt trở nên nặng nề.
Cơ duyên phá cảnh đã ở ngay trước mặt.
Nhưng muốn thực sự biến cơ duyên ấy thành của mình, dường như không dễ dàng như hắn từng nghĩ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.