Quyển 1: Trước Đây
Chương 5: Hoan Thành
Trên đại lục có rất nhiều thành trì.
Có thành được dựng bên sông lớn, dựa vào thuyền bè mà phồn thịnh. Có thành nằm giữa vùng biên viễn, tường cao hào sâu, quanh năm nghe tiếng binh đao. Cũng có những tòa cổ thành đã tồn tại từ thuở các vương triều còn chưa định hình, mỗi viên gạch đều thấm đầy dấu tích của thời gian.
Nhưng Hoan Thành không thuộc về bất kỳ loại nào trong số đó.
Không ai biết tòa Hoan Thành đầu tiên xuất hiện từ khi nào. Người ta chỉ biết tại mỗi vương quốc lớn trên đại lục đều tồn tại ít nhất một nơi mang cái tên ấy. Chúng không hoàn toàn giống nhau về kiến trúc, nhưng lại cùng tuân theo một hệ thống, dùng chung quy củ, thẻ lệnh và dấu hiệu cấp bậc.
Triều đình các nước biết chúng tồn tại.
Các đại tông môn cũng biết.
Thế nhưng qua nhiều năm, chưa từng có thế lực nào thật sự nhổ bỏ được mạng lưới ấy. Hoan Thành rất ít khi công khai can dự vào triều chính, càng không dựng cờ xưng bá. Nó chỉ mở cửa, bày ra rượu ngon, mỹ nhân, sòng bạc cùng vô số kỳ trân dị bảo, để lòng người tự tìm đến.
Tòa thành gần Thập Vạn Đại Sơn cũng không ngoại lệ.
Từ sáng sớm, dòng xe ngựa đã nối dài trước năm cổng thành. Thương nhân từ các quốc gia mang theo hàng hóa quý hiếm, tu sĩ giấu mặt khoác áo choàng đen, công tử thế gia dẫn theo cả đoàn tùy tùng. Kẻ tới mua vui, người tới tìm bảo vật, cũng có kẻ đơn thuần muốn bán đi một món đồ không thể để lộ ngoài ánh sáng.
Trên cổng thành không treo quốc kỳ.
Chỉ có một tấm biển lớn khắc hai chữ Hoan Thành, nét chữ dát vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Một đoàn xe vừa vượt qua cửa thành phía đông. Người ngồi trong chiếc xe xa hoa nhất là thiếu gia của một thế gia đến từ phương bắc. Đây là lần đầu hắn đặt chân tới nơi này. Ban đầu hắn còn vén rèm nhìn ngắm những cửa tiệm san sát ở bên đường, nhưng rất nhanh liền nhận ra tất cả kiến trúc dường như đều tuân theo một trật tự kỳ lạ.
Hoan Thành được chia thành năm khu vực, năm con đường lớn từ năm cổng thành cùng hướng về một điểm ở chính giữa. Người ở đây gọi mỗi khu vực là một Phường.
Năm Phường, năm loại dục vọng.
Cũng là năm cái miệng của cùng một con quái vật.
Đoàn xe của vị thiếu gia nọ trước tiên dừng tại Trạm Phường.
Trạm Phường không có những tòa lầu cao chọc trời. Phần lớn khách điếm chỉ xây ba tầng, nhưng mỗi khuôn viên đều rộng như phủ đệ của vương công. Sau những cánh cửa sơn son là đình viện, hồ tắm, hành lang quanh co cùng những gian phòng được bài trí bằng vật liệu quý hiếm từ khắp đại lục.
Một quản sự mặc trường sam xanh đã đứng chờ sẵn trước bậc thềm.
Trên ngực áo hắn thêu bốn ngôi sao đồng.
— Phòng thượng đẳng đã chuẩn bị xong. Linh tuyền trong viện vừa thay nước, đầu bếp cũng đang chờ phân phó. Không biết quý khách muốn dùng món của Bắc Hải, Nam Cương hay Trung Nguyên?
Vị thiếu gia còn chưa đáp, người hầu bên cạnh đã vô thức nuốt nước bọt.
Quản sự mỉm cười.
Nụ cười ấy vừa đủ cung kính, cũng vừa đủ khiến người ta cảm thấy số linh thạch sắp phải bỏ ra hoàn toàn xứng đáng.
Đó là bản lĩnh của người Trạm Phường.
Nơi này do Quán Chủ cai quản. Dưới trướng y, Đồng Tinh từ một đến năm sao phụ trách khách điếm, bếp núc và mọi dịch vụ trên mặt nổi. Người đứng đầu các đầu bếp là một Đồng Tinh năm sao được tôn xưng là vua của giới trù nghệ. Những danh trù nổi tiếng nhất các quốc gia đều từng nhận được thiếp mời của Trạm Phường; có người đến vì tiền tài, có người đến vì danh vọng, cũng có kẻ chỉ muốn tận mắt nhìn thấy một loại nguyên liệu cả đời khó gặp.
Trong nhà bếp của Trạm Phường, thịt yêu thú, kỳ hoa dị quả hay linh cốc trăm năm đều có thể trở thành thức ăn trên bàn.
Kẻ lưu trú tại đây, có lẽ chỉ thua hoàng đế một cái giang sơn.
Nhưng khách nhân đến Hoan Thành chưa bao giờ chỉ để ngủ.
Tiệc rượu nhanh chóng được dọn lên. Linh ngư hấp trong lá sen, thịt yêu thú nướng bằng linh hỏa, kỳ quả ướp lạnh trong băng ngọc lần lượt phủ kín chiếc bàn dài. Món nào cũng tinh xảo đến mức người hầu trẻ chỉ nhìn thôi đã không dám động đũa.
Vị thiếu gia dùng bữa rất thong thả. Đến khi bình linh tửu thứ hai cạn quá nửa, hai gò má hắn đã hơi ửng đỏ, bên ngoài viện mới truyền đến tiếng vó ngựa.
Một nữ tử bước xuống, cúi người mời vị thiếu gia lên xe.
Người hầu trẻ muốn đi theo, lại bị quản sự Trạm Phường nhẹ nhàng ngăn lại.
— Công tử nhà ngươi đến Hoan Thành lần đầu?
— Phải.
— Vậy ngươi nên ở đây chờ.
Quản sự nhìn theo chiếc xe hoa đang khuất dần giữa dòng người, giọng nói thấp thoáng ý cười.
— Có những con đường, người ngoài không tiện đi cùng.
Tửu Phường là nơi rực rỡ nhất Hoan Thành.
Đèn nơi này cháy suốt ngày đêm. Mỹ tửu chảy không ngừng, tiếng đàn ca cũng chưa từng dứt. Sau những lớp rèm châu là mỹ nhân của đủ mọi quốc gia, có người giỏi ca múa, có người tinh thông cầm kỳ thi họa, cũng có những nữ tử mang một phần huyết mạch dị tộc, chỉ cần liếc mắt đã đủ khiến lòng người dao động.
Người cai quản Tửu Phường được gọi là Lâu Chủ.
Y không phải người giỏi kinh doanh nhất trong năm vị Phường Chủ, nhưng lại là kẻ có chiến lực mạnh nhất. Tửu khách say rượu thường thích gây chuyện, tu sĩ càng mạnh càng khó giữ quy củ. Muốn trấn áp một nơi hỗn tạp như vậy, đạo lý đôi khi không hữu dụng bằng một bàn tay đủ cứng.
Mấy chục năm trước, từng có một vị thiếu chủ của đại phái dẫn theo ba hộ đạo giả đến Tửu Phường. Ỷ vào tông môn sau lưng, hắn uống say rồi muốn cưỡng ép mang một ca kỹ rời đi.
Đêm ấy, không ai nhìn thấy Lâu Chủ ra tay.
Người ta chỉ biết sáng hôm sau, ba vị hộ đạo giả đều quỳ trước cửa thành. Vị thiếu chủ kia tự chặt một cánh tay, để lại toàn bộ pháp bảo mang theo làm tiền chuộc mạng, lúc ấy mới được phép rời khỏi Hoan Thành.
Tông môn phía sau hắn sau đó cũng không đến hỏi tội.
Từ đó, khách nhân ra vào Tửu Phường đều hiểu một điều: ở nơi này, ngươi có thể mua vui, nhưng không thể cướp người.
Trong số Đồng Tinh năm sao dưới quyền Lâu Chủ có một lão tửu sư sở hữu thuật ủ rượu độc nhất thiên hạ. Nghe nói những vò kỳ tửu quý nhất do chính tay lão ủ ra, ngay cả ngự phòng hoàng cung cũng chưa chắc có được.
Rượu ngon, mỹ nhân đẹp, lại không cần bận tâm thân phận.
Khách nhân một khi ngồi xuống thường rất khó đứng lên.
Nhưng thứ Tửu Phường bán không chỉ là tửu sắc.
Trong một nhã gian trên tầng cao, vị thiếu gia vừa vào thành đang tựa trên ghế, bên cạnh là hai nữ tử thay nhau rót rượu. Trên bàn đã có ba vò rỗng. Hắn vốn chỉ định nghỉ lại vài ngày, vậy mà chưa qua nửa canh giờ đã kể ra mình đến từ đâu, mang theo bao nhiêu linh thạch, thậm chí cả món hàng sẽ mua trong buổi đấu giá ngày mai.
Một nữ tử che miệng cười, nhẹ nhàng rót thêm cho hắn một chén.
Phía sau bức vách, ngòi bút trong tay một người khác cũng vừa dừng lại.
Tờ giấy mỏng được cuộn vào một ống trúc, truyền qua lỗ nhỏ dưới chân tường. Chưa đầy một khắc sau, toàn bộ thân phận và mục đích của vị khách ấy đã được đặt trên bàn một quản sự cấp cao.
Hằng đêm, hàng nghìn câu chuyện tương tự diễn ra khắp Tửu Phường.
Kẻ uống rượu tưởng mình đang tâm sự với hồng nhan tri kỷ, nào hay mỗi lời nói ra đều được định giá. Tin tức nào vô dụng sẽ bị đốt ngay trong đêm. Tin tức nào đáng tiền sẽ được chuyển đến những nơi cần nó nhất.
Chuyện đại sự trong thiên hạ, đôi khi không bại trên chiến trường.
Nó bại dưới hai chữ tửu sắc.
Qua nửa đêm, vị thiếu gia rời Tửu Phường.
Hắn đã say quá nửa, nhưng nghe tiếng hô cược từ cuối phố truyền tới, tinh thần lập tức tỉnh táo. Hai nữ tử bên cạnh chỉ khẽ khuyên vài câu lấy lệ rồi thuận theo hắn tiến vào một tòa điện lớn sáng rực kim quang.
Nơi ấy thuộc Đỗ Phường.
Nếu Tửu Phường khiến người ta quên thời gian, Đỗ Phường sẽ khiến người ta quên chính mình.
Tiếng xúc xắc va vào thành bát, tiếng quân bài lật trên mặt bàn, tiếng bạc vụn cùng linh thạch đổ xuống khay vang lên khắp nơi. Có người chỉ trong một khắc đã thắng được gia tài bằng mười năm tích góp; cũng có kẻ trong một đêm mất sạch cơ nghiệp ba đời.
Mùi mồ hôi, rượu và lòng tham trộn lẫn thành một thứ khí tức khiến người ta ngột ngạt.
Tài Chủ, người cai quản Đỗ Phường, hiểu rõ con người không sợ mất tiền.
Thứ họ thật sự sợ là không còn cơ hội thắng lại.
Bởi vậy, sòng bạc chưa bao giờ vét sạch một kẻ ngay từ đầu. Nó luôn để con bạc thắng vài ván, nếm được vị ngọt, tin rằng vận may đang đứng về phía mình. Những kẻ được cài cắm quanh bàn sẽ đúng lúc thua lớn, hò hét khoa trương, dùng chính thất bại giả tạo của mình để nuôi lớn lòng tham của những con mồi thật sự.
Vị thiếu gia kia thắng liên tiếp sáu ván.
Đến ván thứ bảy, hắn đặt xuống bàn một túi linh thạch.
Ván thứ mười, hắn tháo chiếc nhẫn trữ vật đầu tiên.
Khi trời gần sáng, trước mặt hắn chỉ còn lại một tấm ngọc bài dùng để tham dự phiên đấu giá.
Hắn nhìn quân bài trên tay, hai mắt đỏ ngầu.
— Thêm một ván.
Nhà cái mỉm cười:
— Đỗ Phường không cho khách vay tiền.
— Ta còn hàng hóa ở Trạm Phường.
— Sáng nay Thị Phường vừa mở chợ.
Chỉ một câu ấy đã giúp con bạc nhìn thấy hy vọng.
Cũng giống như người sắp chết đuối nhìn thấy một cọng rơm.
Rời Đỗ Phường, vị thiếu gia lập tức sai người trở về khách điếm mang hàng hóa đi bán. Hắn không hề biết ngay từ lúc đặt túi linh thạch đầu tiên lên bàn, một bóng người đã âm thầm đi theo mình.
Đó là một Đồng Tinh chuyên theo dấu con bạc dưới quyền Tài Chủ.
Trong Hoan Thành lưu truyền một câu nói: chưa từng có ai thực sự thắng được tiền của sòng bạc rồi bình an mang nó rời khỏi nơi này.
Câu ấy có hai cách hiểu.
Một là ngươi không thể thắng.
Hai là cho dù thắng, chưa chắc ngươi còn mạng để tiêu.
Dưới những bàn cược luôn tồn tại một mạng lưới sát thủ. Nếu con mồi chỉ thắng chút tiền, Đỗ Phường xem như bỏ mồi câu cá. Nếu thắng đến mức khiến Tài Chủ đau lòng, cái bóng phía sau kẻ đó sẽ theo hắn cho tới khi ra khỏi phạm vi Hoan Thành.
Đương nhiên, chiếc lưới ấy không phải lúc nào cũng khép lại.
Nếu đối phương là một đại năng đủ sức san phẳng nửa tòa thành, Tài Chủ cũng biết mỉm cười tiễn khách.
Mọi thứ trên đời đều có giá.
Kể cả lòng tham.
Thị Phường mở cửa từ khi trời chưa sáng.
Đây là nơi hỗn loạn nhất Hoan Thành, cũng là nơi duy nhất chẳng ai biết mình sẽ gặp được thứ gì. Hai bên đường là những dãy sạp nối dài không thấy điểm cuối. Kỳ hoa dị thảo, binh khí, công pháp, độc dược, thi thể yêu thú, thậm chí cả những món pháp bảo còn vương máu đều được bày ra công khai.
Tại đây không tồn tại hai chữ hàng cấm.
Thị Chủ chỉ đặt ra một quy củ: trong phạm vi Thị Phường, không được cưỡng đoạt, không được giết người.
Còn mua nhầm đồ giả, bị nâng giá hay mắc lừa đến khuynh gia bại sản đều là bản lĩnh của đôi bên. Thị Phường chỉ cho thuê chỗ bán, tuyệt đối không chịu trách nhiệm thay sự ngu xuẩn của bất kỳ ai.
Vị thiếu gia bán rẻ gần nửa số hàng mang theo cho một thương nhân mặt sẹo.
Chưa đầy một khắc sau khi hắn rời đi, người nọ quay sang bán lại với giá cao gấp ba.
Người hầu trẻ nhìn thấy, tức giận muốn quay lại tranh luận, nhưng chủ nhân đã kéo hắn đi.
Bởi ở nơi này, giao dịch một khi đã xong thì không thể đổi ý.
Cũng chính vì giả bảo lẫn với chân bảo, các tòa Giám Bảo Các mới mọc lên khắp Thị Phường. Giám định sư dưới quyền Thị Chủ có thể nhìn rõ niên đại pháp bảo, nhận biết dược tính linh thảo và phân biệt huyết mạch yêu thú. Chỉ cần trả đủ phí, khách nhân gần như không phải lo mua nhầm phế phẩm.
Gần như.
Dẫu vậy, được giám định cũng chưa chắc đồng nghĩa với không bị lừa.
Giám định sư của Thị Phường rất ít khi nhúng tay vào đồ giả. Với họ, danh tiếng tích góp hàng chục năm còn đáng giá hơn chút lợi trước mắt. Một lần nhìn nhầm có thể là sơ suất, nhưng nếu nhiều lần khiến khách mua phải hàng giả, chiếc biển hiệu Giám Bảo Các sớm muộn cũng bị chính người trong nghề đập nát.
Bởi vậy, thủ đoạn của họ thường kín đáo hơn nhiều.
Trước một sạp hàng bên đường, người dẫn khách nhiệt tình giới thiệu một thanh cổ kiếm vừa được khai quật từ động phủ của tu sĩ Kim Đan. Vị giám định sư đi cùng nhận lấy thanh kiếm, xem xét hồi lâu rồi xác nhận niên đại, chất liệu cùng trận văn trên thân kiếm đều là thật.
Lão không hề nói dối.
Thanh kiếm quả thực là cổ vật, trận văn cũng chưa hoàn toàn hư hại. Chỉ có điều phẩm chất của nó rất bình thường, giá trị thực tế chưa tới một nửa mức giá chủ sạp đưa ra.
Nhưng vị giám định sư chỉ nhắc đến những ưu điểm, còn những khuyết điểm không ảnh hưởng tới kết luận thật giả thì nhẹ nhàng lướt qua. Người dẫn khách đứng bên cạnh lại liên tục tán thưởng, nói rằng loại cổ kiếm còn giữ được trận văn hoàn chỉnh như vậy ngày càng hiếm gặp.
Khách nhân nghe xong, trong lòng không còn nghi ngờ, vui vẻ bỏ linh thạch mua kiếm.
Giao dịch hoàn tất, Giám Bảo Các thu được một khoản phí giám định từ người mua. Đến cuối ngày, chủ sạp lại âm thầm trích một phần lợi nhuận chuyển cho người dẫn khách. Khoản tiền ấy sau đó được chia thành nhiều phần, vòng qua vài bàn tay rồi mới tới chỗ vị giám định sư.
Từ đầu đến cuối, không ai bán đồ giả.
Thanh kiếm là thật, niên đại là thật, trận văn cũng là thật. Chỉ có giá trị của nó đã được ba cái miệng hợp sức nâng lên gấp mấy lần.
Khách nhân mua được món đồ mình muốn. Chủ sạp bán được giá cao. Người dẫn khách nhận tiền môi giới. Giám định sư vừa thu phí của khách, vừa hưởng lợi từ người bán mà danh tiếng vẫn chẳng tổn hao.
Ở Thị Phường, một món đồ giả chỉ có thể lừa người ta một lần.
Nhưng một món đồ thật được kể bằng một câu chuyện đủ hay lại có thể khiến người ta tự nguyện trả giá cao gấp mười.
Niềm tin là thứ được bán đắt nhất tại Thị Phường.
Và những kẻ thông minh chưa bao giờ phá hủy nó — chúng chỉ âm thầm cân đo, rồi bán nó với giá cao hơn mà thôi.
Vị thiếu gia gom được chút vốn, lập tức quay lại Đỗ Phường. Đến lúc mặt trời lên cao, cả ba chiếc nhẫn trữ vật đều đã trống không.
Không ai biết hắn có thắng lại được số tiền đã mất hay không.
Ở Hoan Thành, những câu chuyện như vậy nhiều đến mức không đáng để người ta nhớ tên nhân vật chính.
Khi tiếng chuông buổi sáng vang lên, phía bắc thành lại náo nhiệt hơn hẳn.
Kim Phường bắt đầu phiên đấu giá.
Khác với sự hỗn tạp của Thị Phường, mỗi món đồ được đưa lên sàn tại đây đều phải trải qua nhiều tầng xét duyệt. Danh sách từ các thương hội sẽ được chuyển tới Phường Chủ Phủ. Đồng Tinh năm sao phụ trách đấu giá phân loại trước, các chuyên gia đánh giá giá trị, sau đó Kim Chủ mới quyết định có phái người cải trang đi xem hàng tận mắt hay không.
Một phần hàng hóa đến từ Thị Phường.
Một phần được điệp viên Kim Phường thu thập từ các quốc gia.
Phần còn lại, cũng là phần quý giá nhất, đến từ những cuộc đi săn.
Tinh huyết, dược liệu quý hiếm, yêu lực kết tinh cùng những tài nguyên thu được từ các cuộc săn đều có thể xuất hiện sau tấm màn nhung trên đài đấu giá. Với người khác, chúng gắn với những sinh linh từng xưng bá núi rừng. Với Kim Chủ, đó chỉ là những món hàng có thể định giá.
Vật hữu ích, ngàn vàng cũng rẻ.
Vật vô dụng, một đồng cũng đắt.
Trong một gian phòng kín phía sau sàn đấu giá, hai giám định sư đang kiểm tra một bình linh dịch màu xanh thẫm thu được từ chuyến săn gần nhất. Bên cạnh nó là tấm thẻ đồng ghi rõ xuất xứ, thuộc tính, công dụng cùng giá khởi điểm.
Một quản sự bước vào, đặt xuống bàn danh sách vật phẩm của phiên đấu giá tiếp theo.
Người này cũng mặc trường sam như các quản sự tại bốn Phường còn lại. Điểm khác biệt duy nhất là năm ngôi sao bằng đồng thêu trên ngực áo.
Những người mang sao đồng được gọi chung là Đồng Tinh, là tầng lớp vận hành toàn bộ hoạt động kinh doanh trên mặt nổi của Hoan Thành.
Từ tiểu nhị, ca kỹ, đầu bếp, trưởng quỹ đến giám định sư đều được phân cấp từ một tới năm sao. Họ là những gương mặt tươi cười xuất hiện trước khách nhân, là những bàn tay nâng chén rượu, mở cửa phòng, đặt quân bài và dẫn đường tới sàn đấu giá.
Nhìn bề ngoài, họ là những kẻ có địa vị thấp nhất.
Nhưng chính họ mới là lớp da mềm mại phủ lên con quái vật khổng lồ này.
Đồng Tinh được phân từ một đến năm sao đồng. Cấp sao càng cao, quyền quản lý và phạm vi tiếp cận bí mật càng lớn.
Cao hơn nữa là Lâu Chủ, Quán Chủ, Tài Chủ, Thị Chủ và Kim Chủ.
Năm người, năm Phường, nắm giữ năm dòng chảy tiền tài lớn nhất Hoan Thành.
Thế nhưng ngay cả năm vị Phường Chủ cũng chưa phải chủ nhân chân chính của nơi này.
Từ trên cao nhìn xuống, năm đại lộ của Hoan Thành giống như năm mạch máu cùng đổ về một trái tim.
Tại nơi chúng giao nhau, một tòa tháp đen sừng sững vươn lên.
Không đèn hoa.
Không tiếng nhạc.
Cũng không có những lời mời chào ngọt ngào.
Bề mặt ngọn tháp đen nhám, ánh sáng chiếu vào dường như cũng bị nó nuốt mất. Bóng tháp phủ xuống những con phố xa hoa, tựa một lưỡi đao lạnh lẽo cắm thẳng giữa lòng tòa thành.
Người Hoan Thành gọi nó là Chủ Tháp.
Tầng cao nhất là Phủ Thành Chủ.
Các tầng phía dưới thuộc về mảng kinh doanh thứ sáu — một lĩnh vực không có cổng thành, không treo biển hiệu, nhưng hung danh đã truyền khắp đại lục.
Tróc Yêu Phường.
Mỗi chi nhánh Tróc Yêu Phường đều do Thành Chủ địa phương trực tiếp thống lĩnh. Song tất cả các Thành Chủ cũng chỉ là những mắt xích của một tổ chức lớn hơn.
Kẻ đứng trên toàn bộ mạng lưới ấy được gọi là Bạch Vương.
Không ai biết dung mạo, lai lịch hay nơi hắn đang ẩn thân. Người ta chỉ biết hắn mang chiếc mặt nạ bạch kim khắc một ngôi sao, là kẻ duy nhất có tư cách truyền ý chí xuống tất cả Hoan Thành trên đại lục.
Trong thế giới ngầm, mệnh lệnh của Bạch Vương không khác gì thánh chỉ.
Ngay dưới Phủ Thành Chủ là điện Cảm Tri.
Nơi đó tập hợp những tu sĩ có thần thức đặc biệt mạnh mẽ. Thông qua trận bàn và hệ thống pháp bảo nối liền các chi nhánh, họ có thể truyền tin cách xa vạn dặm, đồng thời tầm soát những dao động linh lực bất thường trong phạm vi lãnh thổ.
Bên dưới nữa là nơi trú đóng của hai lực lượng chiến đấu.
Ngân Tinh Chiến Đội đông đảo nhất, mang mặt nạ bạc, cấp bậc phân từ một đến năm sao. Chúng chuyên do thám, dựng trận, bao vây và bào mòn con mồi.
Kim Tinh Chiến Đội ít người hơn, nhưng mỗi kẻ đều là một lưỡi đao được rèn ra từ máu. Kim Tinh một và hai sao là lực lượng trực tiếp chiến đấu; Kim Tinh Đội Trưởng mang ba sao vàng, chỉ huy từng đội săn. Năm vị Phường Chủ — Lâu Chủ, Quán Chủ, Tài Chủ, Thị Chủ và Kim Chủ — mang mặt nạ vàng bốn sao. Thành Chủ đeo mặt nạ vàng năm sao, nắm toàn bộ quyền điều động tại một Hoan Thành.
Khi Ngân Tinh khép lưới, Kim Tinh sẽ chém xuống nhát đao cuối cùng.
Đó là cách Tróc Yêu Phường vận hành suốt nhiều năm.
Chỉ cần người thuê trả đủ giá, chúng có thể vượt biên giới, tiến vào cấm địa, thậm chí chấp nhận săn giết những yêu thú đã bước tới Yêu Vương cảnh.
Nếu không có người thuê cũng không sao.
Một con yêu thú sở hữu huyết mạch quý hiếm, bản thân nó đã là một kho báu biết đi.
Huyết mạch quý hiếm có thể đổi thành tài nguyên tu luyện.
Một giọt tinh huyết tinh thuần đủ khiến người mua trả giá bằng cả gia tài.
Những phần còn lại, chỉ cần có người cần, Hoan Thành đều tìm được cách biến thành lợi ích.
Chỉ cần còn có thể định giá, Tróc Yêu Phường sẽ tìm được cách biến máu thịt của nó thành tiền.
Bên ngoài Chủ Tháp, Hoan Thành vẫn đang chìm trong hoan lạc.
Tửu khách nâng chén.
Con bạc đỏ mắt.
Thương nhân ngã giá.
Trên đài cao, tiếng búa đấu giá vừa gõ xuống lần thứ ba.
Không ai ngẩng đầu nhìn tòa tháp đen.
Cũng không ai biết tại điện Cảm Tri, một trận bàn vốn đã yên lặng nhiều ngày bỗng rung lên.
Trên bề mặt trận bàn là bản đồ thu nhỏ của hàng vạn dặm sơn hà. Núi sông chỉ nhỏ như những đường vân, thành trì giống từng điểm sáng li ti. Ở góc tây nam, nơi đánh dấu Thập Vạn Đại Sơn, một tia hỏa quang đột nhiên lóe lên.
Rất yếu.
Cũng rất ngắn.
Nó chỉ xuất hiện trong một nhịp thở rồi lập tức tàn lụi, tựa một đốm lửa vô tình bắn lên giữa biển đêm.
Nhưng những người ngồi quanh trận bàn đồng loạt mở mắt.
Một lão giả áo xám đưa tay đặt lên vị trí vừa phát sáng. Thần thức theo trận văn lan ra, sắc mặt lão dần trở nên ngưng trọng.
Khí tức ấy đã biến mất.
Dấu vết còn sót lại lại tinh thuần đến mức khiến đầu ngón tay lão nóng rát.
— Hỏa linh lực…
Một người khác thấp giọng hỏi:
— Cấp bậc nào?
Lão giả im lặng một thoáng, sau đó chậm rãi thu tay.
— Yêu Vương.
Căn điện lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ngay sau đó, một thẻ lệnh màu đỏ được đặt vào trận pháp truyền tin dẫn thẳng lên tầng cao nhất.
Ngoài kia, đèn hoa vẫn sáng.
Tiếng cười vẫn vang.
Dòng người vẫn cuốn theo rượu ngon, mỹ nhân và tiền bạc, không hề hay biết cỗ máy săn giết ẩn dưới tòa thành đã vừa mở mắt.
Từ một đốm lửa nhỏ nơi Thập Vạn Đại Sơn, cỗ máy khổng lồ của Hoan Thành bắt đầu âm thầm chuyển động.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.